Làm thế nào để loan báo cho mọi người hay tin một máy tính có lỗ hổng an ninh? Có người chọn im lặng vì sợ nói ra thì chẳng khác nào vẽ đường cho hươu chạy. Thế nhưng, trong cuốn sách này, tôi mạnh dạn chia sẻ thẳng thắn về một số vấn đề như thế, vì xét thấy những kẻ có tâm địa xấu đều đã biết chúng cả rồi.
Tôi cố gắng thuật lại sự việc dựa theo trải nghiệm của mình. Nguồn thông tin chính là các cuốn sổ ghi chép và nhật ký cá nhân của tôi, được kiểm tra chéo bằng cách trao đổi với những người liên quan đến sự việc này và đối chiếu với thông tin từ nhiều người khác. Tên một số nhân vật và số điện thoại đã được thay đổi, một số cuộc hội thoại được ghi lại theo trí nhớ, nhưng hoàn toàn không có yếu tố hư cấu ở đây.
Xin cảm ơn bạn bè, đồng nghiệp và gia đình đã hỗ trợ tôi trong suốt cuộc điều tra cũng như trong quá trình viết sách. Cảm ơn Ragina Wiggen, người hỗ trợ chính của tôi về mặt biên tập; tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đến Jochen Sperber, Jon Rochlis, Dean Chacon, Donald Alvarez, Laurie McPherson, Rich Muller, Gene Spafford, Andy Goldstein và Guy Consolmagno.
Khi tôi đăng tin lên vài mạng máy tính để nhờ mọi người góp ý về tên sách, vài trăm người từ khắp nơi trên thế giới đã nhiệt tình phản hồi và đưa ra nhiều ý tưởng thú vị. Tôi xin cảm ơn Karren Anderson ở San Francisco và Nigel Roberts ở Munich vì những gợi ý cho tựa chính và tít phụ của cuốn sách.
Xin cảm ơn David Gernett và Scott Ferguson, các biên tập viên ở Doubleday cũng như người đại diện John Brockman đã liên tục khích lệ và mang đến cho tôi những lời khuyên thấu tình đạt lý.
Tôi xin tri ân từng người trên đây; thực ra tôi còn nợ mỗi người một hộp bánh quy nữa.
Phòng Thí nghiệm Lawrence Berkeley (LBL) đã hỗ trợ tôi trong suốt cuộc điều tra này; các cộng sự ở Đài Quan sát Vật lý Thiên văn Smithsonian – đặc biệt là Joe Schwarz và Steve Murray – đã rất nhiệt tình hỗ trợ trong quá trình tôi viết cuốn sách này. Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới bạn bè ở cả hai tổ chức cứu này và hy vọng rằng giờ đây, tôi có thể yên tâm quay trở lại với chuyên môn thiên văn học.
Năm 10 tuổi, tôi được nhà khoa học Ernst Both ở Bảo tàng Khoa học Buffalo cho nhìn vào một kính viễn vọng, và điều đó đã đưa tôi bước vào thế giới thiên văn học. Nhiều khi tôi cứ băn khoăn tự hỏi không biết bao giờ mình có thể gửi lời tri ân xứng đáng tới ông.
Tôi không cần phải cảm ơn Martha Matthews, người vợ yêu quý của tôi. Cô ấy vừa góp sức rất lớn trong quá trình viết cuốn sách này lại vừa là nhân vật hiện diện trong đó. Tôi yêu cô ấy với tất cả trái tim chân thành của mình.
— Cliff Stoll-Matthews
cliff@cfa.harvard.edu