Giọng Nói Giữa Đêm Khuya

Giọng Nói Giữa Đêm Khuya

Lượt đọc: 665 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1. MỘT TIẾN SĨ KỲ DỊ
dành cho các em từ 11 đến 14 tuổi.

Clô-đi-na tìm đến tiến sĩ Gia-cốp, vì sức khỏe của bà bác. Chị vừa bàng hoàng sợ hãi vừa thất vọng khi thấy nhà khoa học này ngồi được cả trên các mũi mác, lại có thể xuyên điếu thuốc qua má... trong rạp xiếc. Nguyên là bà bác của Clô-đi-na, một quả phụ giàu có, ít tin những điều nhảm nhí, bỗng mắc một chứng bệnh kỳ dị: một giọng nói huyền bí cất lên giữa đêm khuya, lúc thanh vắng, an ủi bà mách bảo bà điều này điều nọ và khuyên bà đưa cúng cho hội Thiên hỏa huynh đệ số gia tài kếch xù của bà... ám ảnh bà làm bà mê muội.

Tiến sĩ Gia-cốp nhận lời đến tận nhà Clô-đi-na nghiên cứu chữa bệnh cho bà bác chị. Công việc thật là phức tạp, thường xuyên nguy hiểm. Cuộc đấu tranh kiên trì, dũng cảm và mạo hiểm, đôi khi tính mạng anh bị uy hiếp thật sự...

Mời bạn đọc theo dõi cuộc đấu trí, đua tài này giữa Gia-cốp với Thiên hỏa huynh đệ.

*

MỘT TIẾN SĨ KỲ DỊ

Mục tiêu của chuyến đi đang tiến gần lại và sự bối rối trào lên xâm chiếm cõi lòng tôi.

Nỗi nghi ngờ đã bắt đầu từ trên xe lửa. Việc gì mà mình phải lao đi trong đêm tối để đến với một người hoàn toàn không quen biết nhỉ? Người ta sẽ nói sao sau khi nghe câu chuyện rắc rối của mình? Trước tiên, họ sẽ cho mình là con điên và sẽ tống ngay vào một bệnh viện gần nhất.

Thực ra thì An-ni đã đưa cho mình mảnh giấy gửi tiến sĩ Mô-rít Gia-cốp và buộc mình phải đi ngay lập tức. Nhưng có thể không nên nghe lời cô ta chăng?

Vừa bước xuống ga, tôi vội quay số điện thoại mà An-ni đã trao cho. Im lặng một lúc lâu. Tôi định thở phào bỏ ống nghe xuống, bỗng đột nhiên một giọng nói dịu dàng của một bà già vang lên:

– Nhà của tiến sĩ Gia-cốp đây. Ai muốn gì cứ nói đi, tôi đang nghe đây.

– Chào cụ ạ - tôi hấp tấp nói. - Cháu có thể thưa chuyện với tiến sĩ được không ạ?

– Ồ, chào cô bé thân mến - bà già vồn vã trả lời. - Nhưng cậu ấy không có nhà, đã đến rạp hát rồi.

– Thưa cụ, bao giờ tiến sĩ về ạ? - Tôi lập tức tự rủa thầm mình về sự quấy nhiễu này và vội vàng nói tiếp: - Cháu có việc gấp cần gặp tiến sĩ ngay. Việc rất hệ trọng.

– Cậu ấy sẽ về muộn, cô bé thân mến ạ. Nếu có việc gấp thì cứ gọi điện thẳng đến đấy. Sáng mai tiến sĩ sẽ đi khỏi nơi này.

– Gọi đến đâu hả cụ?

– Gọi đến rạp hát. Ở đấy cũng có máy điện thoại.

Bà già đọc số máy cho tôi. Kỳ thật, buồng làm việc của tiến sĩ mà lại ở trong rạp hát à? Mặc đầu cũng có thể ông ta làm thêm ở đó vào buổi tối với tư cách là bác sĩ rạp hát.

Tôi hơi mừng: hôm nay sẽ không có cuộc gặp gỡ. Mình còn thời gian từ giờ đến sáng mai để suy nghĩ. Nhưng ngày mai... Có thể ngày mai tôi sẽ quay về nhà. Có cái gì đó làm cho tôi mất tin tưởng vào tiến sĩ. Chỉ còn việc phải lo ngủ trọ. Tôi cũng có người quen ở thành phố này, nhưng hôm nay tôi không muốn đến với họ. Rất may là ở khách sạn nhỏ nằm trên ngõ phố đối diện với nhà ga còn có buồng trống.

Trong căn buồng là cả một sự tĩnh mịch. Cửa sổ trông ra sân, nơi những cành lá đang rì rào trong đêm. Tôi bắt đầu lấy lại bình tĩnh và đi rửa mặt rồi chải tóc trước chiếc gương cong đã mờ đi vì thời gian.

Từ trong cửa sổ hiện lên những ngọn lửa muôn màu ven bờ hồ. Mặt hồ tạo nên một khoảng tối trong không gian. Ở phía xa hiện lên hình ảnh mờ ảo, hùng vĩ của lâu đài Si-lon. Ánh trăng xuyên qua mây chiếu xuống hồ tạo nên những vết bạc lóng lánh. Tất cả giống như một bức tranh sơn thủy của nhà họa sĩ lãng mạn thời xưa.

Tôi cảm thấy rất cô đơn.

Phải làm gì nữa nhỉ? Ngồi đây cả buổi tối hay đi ngủ ngay? Vô tình tôi vặn nút chiếc đài thu thanh con để trên bàn, ở cạnh giường, và nghe được một giọng nói ngọt ngào:

“Bạn có thời gian rỗi không? Bạn có ngủ được không? Có buồn vì cô đơn không? Bất kể ngày đêm hãy gọi điện về Kinh thánh vô tuyến 35-90-90.”

Trước mắt tôi lại hiện lên khuôn mặt phờ phạc, hốc hác của bác gái. Tôi vội vàng tắt đài.

Rõ ràng là bà già bảo rằng sáng mai tiến sĩ sẽ đi đâu đấy. Tôi quyết định cầm lấy ống máy điện thoại cạnh giường và quay số.

– Vâng!

Giọng nói nhỏ nhẹ bận rộn ấy lập tức làm tiêu tan quyết định của tôi. Tôi định đặt ống nghe xuống nhưng giọng nói lại kiên trì nhắc lại:

– Vâng. Tôi đang nghe đây.

– Tôi xin lỗi... Rạp hát đấy phải không ạ?

– Vâng. Rạp “Lô-li-ta” đây.

– Tôi có thể nói chuyện với tiến sĩ Gia-cốp được không ạ?

Cũng có thể bà già đã xỏ mình hay sao? Nhưng có tiếng trả lời rồi:

– Tôi nghe đây.

Rút lui đã muộn. Sa bẫy rồi!

– Tôi muốn thưa chuyện với tiến sĩ về một việc rất hệ trọng. An-ni đã khuyên tôi làm thế. An-ni Đan-rích, tiến sĩ biết chứ? Xin lỗi, tôi đã làm phiền ông vào giờ này. Tôi đã gọi điện về nhà riêng của ông và họ cho tôi số điện thoại của rạp hát.

Tiến sĩ lắng nghe những lời lắp bắp, thiếu mạch lạc của tôi mà không hề cắt ngang nên tôi lại càng xúc động hơn.

– Thưa tiến sĩ, ngày mai tôi có thể gặp ông được không? Việc rất quan trọng.

Tiến sĩ im lặng một chốc rồi trả lời:

– Ngày mai tôi phải đi rồi. Nhưng nếu thực sự có việc hệ trọng...

– Vấn đề sinh tử! - tôi hấp tấp ngắt lời.

Gia-cốp đằng hắng một cách thiếu tin tưởng và hỏi giễu cợt:

– Chị rút từ tiểu thuyết nào ra đấy? Nếu chị cần tôi thì hãy đến đây ngay. Nhưng phải nhanh lên, tôi có rất ít thời gian.

– Đến đâu ạ?

– Đến đây, đến rạp hát...

Tiến sĩ đọc địa chỉ, tôi ghi vội vàng, nguệch ngoạc lên vô bao thuốc lá.

Không thể rút lui được nữa rồi. Tôi gọi tắc-xi. Chải tóc lại một lần nữa và tôi đi xuống gác. Tắc-xi đã đợi sẵn trước cửa.

Thực ra thì đi cũng không xa lắm. Chúng tôi quành qua một ngõ hẻm treo đầy các loại đèn màu sắc sặc sỡ và năm phút sau đã dừng lại trước một cửa kính. Trên cửa là dòng chữ sáng chói đang nhảy nhót. “Lô-li-ta”.

Cạnh cửa, trên tấm quảng cáo đồ sộ người ta vẽ một người đàn ông đẹp trai ở trần, cơ bắp cuồn cuộn, đóng khố, chít khăn và quấn quanh người một xích sắt hoặc con rắn khổng lồ gì đó, “Buổi công diễn cuối cùng. Vua ảo thuật của thời đại Ben-Bôi - Người đi xuyên tường!”. Dòng quảng cáo đang gào thét với những chữ cái sặc sỡ.

Có họa sĩ nào mà lại chịu đựng nổi một bức vẽ tồi như vậy!

– Xin mời bà - người tài xế nói, anh ta ngạc nhiên khi thấy tôi không chịu xuống xe.

– Ở đây à? - tôi hỏi một cách lơ đãng.

– Vâng, rạp “Lô-li-ta” đấy. Chính bà đưa địa chỉ cho tôi mà.

Nở nụ cười xã giao để lộ hai hàm răng trắng nõn, một gã da đen vạm vỡ trong bộ trang phục màu mè đã mở toang cánh cửa kính, và tiếng nhạc jaz vọng ra đường phố.

Tôi rời tắc-xi.

– Thưa bà, bà muốn gặp tiến sĩ Gia-cốp phải không? - người canh cổng hỏi lại một cách e dè. Bỗng nụ cười của anh ta trở nên khác hẳn, hoàn toàn tự nhiên và thân thiện, anh ta nói tiếp: - Xin mời bà vào. Tiến sĩ đang đợi bà đấy. Cứ theo hành lang này, cửa thứ hai, bên phải. Bà có cần tôi dẫn đi không ạ?

– Anh không phải lo. Tôi tự tìm lấy.

Người canh cổng cúi chào và nhìn theo tôi đang bước đi trong hành lang. Tôi linh cảm được cái nhìn từ phía sau đó.

Đây rồi, cửa thứ hai bên phải. Tôi gõ nhẹ.

– Xin mời vào! - giọng nói hơi khàn mà tôi đã kịp làm quen.

Tôi đẩy cửa và đứng ngập ngừng.

Rõ ràng đây là buồng thay quần áo của diễn viên. Một bức tường đã bị chiếc gương khổng lồ choán hết, dọc theo nó là những chiếc giá đựng đầy chai lọ và các thứ dùng để hóa trang. Trên những bức tường còn lại từ sàn đến trần đều treo đầy các bản quảng cáo. Mùi phấn bay lên ngọt lợ. Ánh đèn phản chiếu qua gương làm tôi lóa cả mắt.

Tôi rơi vào đâu thế này?

– Có chuyện gì vậy? Mời chị vào! - một chàng trai trẻ trong chiếc áo choàng màu mận chín, quấn khăn xếp trên đầu, mời tôi.

Đôi mắt rất sinh động, hơi giễu cợt, tóc húi cua như trẻ con, khuôn mặt tròn đôn hậu, mà sao lại trắng thế - hay là hóa trang?

– Anh là tiến sĩ Gia-cốp phải không ạ? - tôi dò hỏi.

– Vâng, chính tôi đây - anh ta nghiêng đầu một cách lễ phép. - Chị còn nghi ngờ à? Ở đây ai cũng có thể công nhận rằng tôi thực sự là tiến sĩ Gia-cốp. Chị đi lại đây, ngồi xuống và kể đi. Tôi rất vội.

Bây giờ thì rõ mười mươi rồi: không nên đi đến đây, thật vô lý và ngớ ngẩn. Nhưng làm gì được nữa. Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế lung lay, kêu kèn ket.

– Nào! - Anh ta nói rồi nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu và dò hỏi đến mức bất lịch sự. - Vậy cô An-ni thân mến đã khuyên cô đến gặp tôi để làm gì?

– Xin anh hiểu cho, bác gái của tôi... - tôi vừa mở đầu đã vội dừng lại.

Ôi, cái mùi gì ghê người như mùi trong vườn bách thú, ánh sáng chói lóa của đèn phản chiếu qua gương, chiếc áo choàng màu mận chín thấp thoáng trước mắt. Tất cả đều kích thích thần kinh tôi.

– Nào! Vậy là có chuyện gì đã xảy ra với người bác thân yêu của chị à? - Gia-cốp lại hỏi.

– Anh có thể ngồi xuống và ngừng múa may trước mắt tôi được không? - tôi phát cáu.

Tôi là người khó tính, tôi biết rõ điều đó nên cố gắng kìm mình, nhưng không phải lúc nào cũng thành công...

Người tiến sĩ kỳ dị dừng lại nhìn tôi và lẩm bẩm qua kẽ răng:

– Ồ, thần kinh của chị đang đung đưa. - Tuy vậy, anh ta vẫn nghe theo tôi và ngồi xuống chiếc ghế dài thấp tịt, dùng chân gạt nó một cách cẩu thả để với lấy bao thuốc lá ở bàn rồi châm thuốc hút. Sau đó tiến sĩ như mới sực nhớ ra và mời tôi.

– Thuốc gì đấy?

– “Pa-ri”.

– Xin cám ơn, tôi thích hút của mình hơn.

Và tôi cũng lấy thuốc hút.

– Vậy có chuyện gì đã xảy ra với bác gái của chị? - tiến sĩ nhắc lại và kín đáo vén ống tay áo liếc nhìn đồng hồ với hy vọng rằng tôi không để ý thấy. Nhưng tôi đã kịp nhận ra và cảm thấy khó chịu.

– Bác ấy nghe những tiếng nói, đúng hơn là một giọng nói. Và chỉ một giọng nói đó thôi.

– Giọng nói à? Giọng nói thế nào?

– Một giọng đàn ông, nói những câu thuyết giáo dài dòng và ám ảnh bác ấy những chuyện kỳ quặc. Nó luôn luôn khẳng định rằng đấy là “tiếng trời”.

– Bác của chị có mê tín không?

– Không. Không chút nào. Cho đến khi xảy ra chuyện này, bác tôi thường hay nhạo báng những điều mê tín dị đoan. Thậm chí bác còn giễu cợt cả người chồng quá cố của mình lúc về già bị mê hoặc bởi những điều vớ vẩn. Nhưng bây giờ thì chính bác gái tôi cũng hoàn toàn đổi khác.

– Bà già năm nay bao nhiêu tuổi?

– Bước sang tuổi bảy mươi hai.

– Chuyện này xảy ra đã lâu chưa?

– Ba tháng rồi. Vâng, nó bắt đầu ngay sau khi bác Phrăng, chồng của bác gái, mất, đấy là vào tháng mười năm ngoái.

– Vào ban ngày hay ban đêm?

– Cái gì? - tôi chưa hiểu.

– Khi nào bà già nghe được giọng nói? Vào ban ngày hay ban đêm?

– Thông thường là ban đêm, đôi khi cả ban ngày.

Đến đây tiến sĩ trở nên tư lự và làm một việc kỳ lạ: các ngón tay anh ta vò điếu thuốc đang cháy dở một cách máy móc và cẩu thả tống nó vào mồm. Với một động tác nhẹ nhàng, thuần thục, tiến sĩ xuyên điếu thuốc qua má cứ như luồn chỉ vào lỗ kim vậy. Điếu thuốc vẫn cháy đỏ như trước, ngọn khói xanh ngoằn ngoèo bốc lên!

Tôi chớp mắt và lắc mạnh đầu để tỉnh lại. Song vị tiến sĩ kỳ dị không nhận thấy sự kinh ngạc của tôi và vẫn tiếp tục nói:

– Những tiếng nói. Đấy là trong các trường hợp rối loạn tâm thần như: tâm thần phân liệt, các cơn nghiện rượu kịch phát. Ngay cả sự viêm nghẽn động mạch hoặc là một tổn thương ở não cũng có thể gây ra ảo giác. Tôi chỉ không rõ một điều là tôi có thể giúp chị được gì. Tốt hơn chị nên đến gặp một bác sĩ tâm thần có kinh nghiệm, tôi có thể giới thiệu chị với giáo sư Ren-hát, thầy giáo của tôi, một danh y nổi tiếng.

Gia-cốp rít cạn hơi điếu thuốc cháy sắp hết, rồi lại với một động tác khéo léo, thuần thục, luồn nó qua má và bình thản vứt mẩu thuốc còn tỏa khói vào chiếc gạt tàn.

– Sao chị lại nhìn tôi chằm chằm như thế? - tiến sĩ ngạc nhiên. - Thực sự tôi không biết làm gì để giúp đỡ bác gái chị. Tôi không thành thạo cho lắm về các bệnh tâm thần.

Tôi đứng dậy. Tiến sĩ cũng từ từ đứng lên, tay khép vội chiếc áo choàng hào nhoáng.

– Đành chịu vậy thôi. Tôi xin lỗi là đã làm mất thời giờ của anh.

– Không sao, không sao cả. Tôi thực sự lấy làm tiếc. Nhưng tại sao cô An-ni lại nghĩ ra chuyện bảo chị đến gặp tôi nhỉ?

– Chị ấy cho rằng trong đó có cái gì mờ ám, chỉ có tiến sĩ mới làm sáng tỏ được.

– Tại sao vậy?

– Thời gian gần đây giọng nói khuyên bác tôi nên cúng tiền cho một giáo phái “Thiên hỏa huynh đệ” nào đó.

Gia-cốp lập tức chăm chú nghe và căng thẳng như thể vừa nghe một phát súng nổ.

– Ra thế đấy! Đây là chuyện khác rồi. Sao chị không nói ngay từ đầu?

– Nhưng anh đã đón tiếp tôi một cách như vậy...

– Xin chị thứ lỗi! Nhưng thực ra thì tôi rất bận. Mời chị ngồi xuống và kể lại tất cả một cách tỉ mỉ hơn.

Tôi lắc đầu, nhưng tiến sĩ kiên quyết ép tôi ngồi xuống chiếc ghế kêu ken két. Tay anh ta cứng như sắt.

– Vậy là bác chị nghe được một giọng nói và “giọng trời” đó lệnh cho bà già phải cúng tiền cho giáo phái của những kẻ đại bịp phải không? - Gia-cốp nói nhanh và châm điếu thuốc mới.

– Tại sao anh lại cho rằng họ là những kẻ bịp bợm? - tôi ngắt lời tiến sĩ. - Tôi không hề biết gì về giáo phái đó. Không biết nó có thực sự tồn tại hay không? Chị An-ni cho rằng có điều mờ ám và khuyên tôi đến gặp anh.

– An-ni đã nói đúng đấy! - tiến sĩ tiếp lời. - Rõ ràng là bọn bịp bợm rồi, còn nghi ngờ gì nữa. Trong thời đại chúng ta, bất kỳ một giáo phái mới được thành lập nào cũng đều có cách lòe bịp những kẻ khờ dại, cả tin. “Tiếng trời” cao siêu ấy đã có những lời khuyên rất trần tục. Chị còn đòi chứng cớ gì nữa để nói rằng bọn chúng đang âm mưu vét cạn túi của bà già?

Tôi cứ dán mắt vào điếu thuốc mà tiến sĩ đang vung vảy trước mặt mình, càng nhìn lại càng lo ngại.

Và sự lo ngại của tôi là có căn cứ. Tiến sĩ Gia-cốp lại bắt đầu luồn điếu thuốc cháy đỏ, lúc thì qua má này, lúc thì qua má khác. Một lần, hai lần, ba lần... Anh ta hoàn toàn không có ý định làm cho tôi kinh ngạc. Tiến sĩ không để ý rằng anh ta đang làm gì, giống như những người bình thường khi suy nghĩ hay có thói quen gõ ngón tay lên bàn hoặc huýt sáo một cách máy móc vậy.

Tôi đã kịp hiểu ra điều đó khi tôi kêu lên: “Trời ơi! Xin ngừng lại cho!” và Gia-cốp rướn lông mày lên ngơ ngác.

– Cái gì thế?

– Tôi van anh hãy ngừng cái trò ấy đi! - tôi không kìm được mình nữa.

– Cái trò gì?

Đến đây dường như tiến sĩ đã đoán được qua ánh mắt tôi và anh bật cười nhìn vào điếu thuốc.

– Ồ, xin lỗi chị! Đấy là thói quen của tôi. Cần phải khởi động các ngón tay trước buổi công diễn.

“Khởi động ngón tay”, Gia-cốp nói đơn giản thật, cứ như một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng đang chuẩn bị bước ra sân khấu. Ái chà, cô bạn An-ni đã nhét cho mình một tay tiến sĩ như vậy đấy!

– Nhà chị ở đâu? Chị sống chung với bác gái à?

– Nhà tôi ở gần Xen-Mô-rít, thuộc vùng Móc-câu.

Gia-cốp gật đầu:

– Tôi biết...

“Thưa tiến sĩ, tiết mục tiếp theo là của anh. Xin mời anh lên sân khấu” - sau lưng tôi đột nhiên vang lên một giọng nói oang oang.

Tôi đứng phắt dậy và ngoảnh lại. Ngoài hai chúng tôi ra, không thấy một ma nào trong phòng cả.

– Cái gì thế? Ai đấy?

Vẻ mặt tôi có lẽ thộn quá, đến nỗi Gia-cốp không nhịn được cười nữa, anh vội nói:

– Không, tôi không biết nói tiếng bụng đâu. Thực sự là họ đang mời tôi lên sân khấu.

– Có chuyện chẳng lành à?

– Không, đơn giản là đến tiết mục của tôi.

Giờ thì tôi mới vỡ lẽ ra rằng giọng nói oang oang ấy được phát ra từ một cái loa nhỏ đặt phía trên cửa.

Giọng nói khẩn khoản nhắc lại:

“Tiến sĩ Gia-cốp, đến lượt anh rồi đấy!”

– Xin chị thông cảm và hãy đợi tôi ở đây nhé! - vị tiến sĩ lạ lùng vội nói. - Tôi sẽ trở lại ngay. Hôm nay tôi cố biểu diễn mọi tiết mục thật nhanh chóng. Chúng ta cần xác minh lại một vài điều. Nhất thiết chị phải chờ tôi nhé!

Sau những lời đó, tiến sĩ không hề ngượng ngùng ném gọn chiếc áo choàng hào nhoáng của mình lên ghế bành. Trên thân anh chỉ còn trơ lại độc một chiếc khố.

Bây giờ tôi mới đoán ra rằng tiến sĩ Gia-cốp chính là nhà ảo thuật lừng danh Ben-Bôi biết đi xuyên tường, người có bức chân dung trơ trẽn trên tờ áp-phích quảng cáo đặt ở cửa ra vào của cái rạp hát mờ ám này.

« Lùi
Tiến »