Gia-cốp ngó vào gương, sửa lại hóa trang trên mặt và khi đã lao ra đến cửa còn ngoái lại nói với tôi như ra lệnh:
– Chị đừng đi khỏi đây nhé!
Tôi không kịp trả lời.
Đấy, tiến sĩ Gia-cốp của mày đấy. Một nhà ảo thuật, một tên đại bịp! Đơn giản là người ta đã chơi khăm mày, còn mày thì nghiêm túc kể lại cho họ nghe về chuyện bác gái mình.
Thật không ngờ An-ni lại tệ như vậy...
“Cậu biết không, chỉ có điều là anh ta tính nết hơi kỳ cục, cái ông tiến sĩ Gia-cốp ấy mà!” An-ni đã nói úp úp mở mở khi trao cho tôi địa chỉ. Lúc bấy giờ tôi không lưu ý lắm đến những lời cô ta.
Những lời kỳ cục lý thú đấy! Té ra điều kỳ cục của ông tiến sĩ là biết đi xuyên tường. Còn khi nói chuyện thì thản nhiên luồn điếu thuốc lá đang cháy đỏ - để khởi động các ngón tay...
Tôi cảm thấy thật trớ trêu.
Nhưng mà thực tế Gia-cốp có thể đi xuyên tường được không nhỉ? Tính tò mò lại dâng lên trong lòng tôi. Mình đã mất công đến đây thì cũng đáng được làm quen với những khả năng ma thuật của tiến sĩ - nhà ảo thuật. Biết có lúc nào gặp lại anh ta nữa?
Tôi bước ra hành lang vắng vẻ, chân đi rón rén, mắt ngó ngơ ngác như một cô bé rồi tiến về phía có tiếng nhạc xen lẫn những tiếng kêu khó hiểu đang bị ngắt quãng bởi những tiếng vỗ tay như sấm dậy. Sân khấu chắc ở phía đó.
Qua một cửa, rồi một cửa khác... Tôi leo lên những bậc thang kêu cót két.
Phải cố làm sao để khỏi tình cờ đi theo một cửa kín nào đó rồi bị rơi ra sân khấu làm trò cười cho khán giả...
Trong bóng tối, tôi chạm phải tấm phông nặng nề, vừa loay hoay mãi trong các nếp gấp của nó tôi vừa phải kìm mình để khỏi hắt hơi vì bụi đang bay lên mù mịt.
Tại đây, qua một kẽ hở, tôi nhìn thấy ngay trước mắt mình cả một sân khấu sáng rực, trên đó mấy người đàn ông đang vây quanh tiến sĩ Gia-cốp.
Phải một lúc sau tôi mới nhìn rõ được cảnh mọi người đang tất bật, sốt sắng gông tiến sĩ vào một sợi dây xích. Họ cùm tay và chân anh bằng những chiếc cùm màu trắng đục; để cho chắc chắn hơn, người ta còn lấy xích quấn quanh người tiến sĩ từ đầu đến chân. Làm xong công việc kỳ quặc đó, tất cả đều đứng giạt ra một phía, thở lấy hơi và thích thú ngó vào gã phù thủy đã bị cùm hết chân tay.
– Hấp! - Gia-cốp hét giật giọng rất to và cái xích sắt kêu loảng xoảng rồi đột nhiên trôi xuống sàn, ngay ở chân tiến sĩ, giống như một vệt nước chảy.
Tiếng vỗ tay vang lên như pháo nổ làm tôi giật mình trượt chân nhưng đã kịp bám vào khe hở.
Một cái két lớn được đẩy ra sân khấu. Chế tạo từ thép chính cống, sức nặng của nó làm cho các tấm ván sàn cong xuống.
Các đại diện của khán giả lên kiểm tra, xem xét cẩn thận cái két sắt rồi bắt đầu trói tay chân nhà ảo thuật bằng một sợi dây thừng to tướng. Họ cố gắng thít thật nhiều những nút tinh quái, còn Gia-cốp thì luôn mồm trêu chọc, khích bác mọi người. Sau đó người ta bỏ nhà ảo thuật đã bị trói cứng vào một cái bao tải và một người đàn ông bắt đầu khâu miệng bao. Ông ta làm việc đó rất vụng về nên khán giả đã đề nghị một cô gái lên thay.
Chiếc bao tải đựng nhà ảo thuật được đặt vào két sắt. Các kiểm tra viên, sau khi thì thầm hội ý ở một góc sân khấu, đã đóng khóa theo những con số và chữ cái mà họ tự chọn. Xong việc, tất cả tản ra mọi phía, mắt vẫn không rời két sắt.
Một chiếc dù vải có thêu hình rồng bay phượng múa từ một nơi nào đó ở phía trên nhẹ nhàng rơi xuống. Nó trùm lên két sắt một khoảnh khắc rồi lại lập tức bay lên...
Và Gia-cốp đã đứng cười bên cạnh chiếc két sắt mở tung cửa. Anh cẩu thả vung vẩy nắm dây thừng rối tung rối mù như mớ bòng bong.
– Các bạn đã thấy chưa, làm được việc này đâu cứ phải là nhà Y-ô-ga!
Tiến sĩ dõng dạc tuyên bố khi những tràng vỗ tay đã ngớt. Còn các kiểm tra viên thì bối rối, lục tục đi xuống ghế ngồi.
Gia-cốp với một vẻ muốn nghỉ ngơi, lười biếng bước lại gần một chỗ nằm không cao lắm, ở sâu trong sân khấu, trông giống chiếc đi-văng che thảm hoa. Anh giật tấm vải phủ ra và tôi rùng mình.
Té ra đấy không phải là đi-văng mà là một tấm phản với những mũi thép nhọn hoắt, sáng loáng, đâm lên tua tủa. Chỉ cần nhìn thấy chúng cũng đủ khủng khiếp rồi. Thế mà tiến sĩ vẫn thản nhiên như không. Lúc đầu thì anh ngồi khoanh chân theo kiểu phật tọa đài sen, sau đó anh nằm xuống, duỗi người, lại còn cựa mình như thể đang tìm một tư thế nằm thoải mái trên chiếc đi-văng êm ái.
Dựa vào cùi tay, nửa nằm, nửa ngồi trên những mũi thép nhọn, tiến sĩ bắt đầu các tiết mục tiếp theo.
Trong tay anh không biết từ đâu xuất hiện một cây sáo trúc. Tiến sĩ chơi một điệu nhạc ngân nga, du dương. Đống dây thừng mà anh đã cẩu thả ném xuống sân sau khi thoát khỏi chiếc két sắt một cách kỳ diệu bỗng nhiên cựa quậy, bò ngoằn ngoèo rồi ngóc đầu lên như con rắn. Bây giờ thì nó không rối tung nữa mà ở vị trí các nút thắt hiện ra một số chiếc khăn tay đủ màu. Theo tiếng sáo, chúng trượt trên dây thừng với một điệu nhảy kỳ cục, khi thì đổi chỗ cho nhau, lúc thì xoắn xuýt rồi lại tách ra...
Gia-cốp giơ tay ra lệnh và tất cả các chiếc khăn trở thành một đàn chim nhiều màu bay chập chờn từ sợi dây thừng đến lòng bàn tay anh. Nhà ảo thuật nắm tay lại rồi mở ra. Không còn gì hết! Những chiếc khăn tay đã biến mất. Thông thường chúng chui vào tay áo các nhà ảo thuật, nhưng ở đây thì không, vì Gia-cốp hầu như trần truồng, chỉ quấn khăn xếp và đóng khố.
– Và để làm được việc này đâu cứ phải là nhà Y-ô-ga! - nở một nụ cười rạng rỡ, Gia-cốp nhắc lại câu nói giữa những tràng vỗ tay nhiệt liệt.
Vào thời gian đó sợi dây thừng cũng kịp biến mất...
Vâng, đây thực là một nhà ảo thuật siêu việt.
Hai năm về trước, có một dạo tôi làm nghề trang trí trong một rạp xiếc lớn ở Giơ-ne-vơ. Tại đó, tôi được xem chán mắt các trò ảo thuật của những nghệ sĩ danh tiếng quốc tế đến biểu diễn. Gia-cốp không thua kém gì họ. Anh trình bày các trò ảo thuật của mình một cách thoải mái, vui nhộn, có vẻ dễ như bỡn. Từ nụ cười châm biếm trên môi đến cả dáng điệu của mình, tiến sĩ như muốn nói: “Đấy, tôi cho các bạn xem vài tiết mục để giải trí, trong đó không có gì là huyền bí, nhưng hãy cố đoán ra nhé!”.
Anh lấy cây gậy của một khán giả đặt vào chính giữa sân khấu và bắt đầu “thôi miên” nó trong tiếng cười rộ lên của cả rạp. Cây gậy lúc thì đứng bất động, tuy rằng Gia-cốp không hề sờ tới nó, lúc thì nhảy múa, có lúc lại bay vút lên rồi treo lơ lửng giữa không khí. Sau đó nó nhảy vọt một cái gần qua cả rạp và rơi vào tay vị chủ nhân đang bàng hoàng kinh ngạc.
Đột nhiên tiến sĩ tỏ vẻ không ưa một trong số những bóng đèn sáng rực treo trên sân khấu. Theo lệnh anh, người ta mang đến một cái thang mà các bậc của nó là những lưỡi gươm cong. Tiến sĩ cầm một chiếc đũa tre gõ nhẹ vào các lưỡi gươm để mọi người thấy được là chúng rất sắc. Cứ mỗi lần gõ là một khúc đũa rơi ra cho đến khi nó chỉ còn lại một mẩu như cái bút chì.
Mắt tiến sĩ bị bịt kín và trong sự lặng yên hồi hộp của cả rạp, anh thong thả leo lên các bậc thang khủng khiếp đó.
Anh bình thản giẫm chân trần lên hết lưỡi gươm này đến lưỡi gươm khác.
Tôi bất giác nhắm mắt lại. Khi tôi mở mắt ra, Gia-cốp đã ở trên ngọn thang. Đứng vắt vẻo trên hai lưỡi gươm với đôi mắt bị bịt kín, anh đang cố nắm lấy bóng đèn nhưng không thể nào chạm tới được. Bất kỳ lúc nào tiến sĩ cũng có thể bị ngã lăn từ trên thang xuống.
“Anh ta định làm trò gì nữa nhỉ?” - tôi lo lắng suy nghĩ. Ngay lúc ấy trong tay tiến sĩ bỗng nhiên xuất hiện một khẩu súng ngắn thời xưa và anh đã dùng nó bắn vào đèn với một tiếng nổ lạ tai.
Tiếng kính vỡ, tất cả chìm trong khói...
Khi khói tan, tôi thấy Gia-cốp vẫn đứng trên thang như trước đó. Chỉ có điều bây giờ anh không bị bịt mắt nữa và đã mặc áo quần rồi. Quần là phẳng lì, áo nâu xắn tay.
Anh cúi chào khán giả và từ tốn tụt xuống theo chiếc thang rùng rợn ấy.
Tiến sĩ đang bước xuống bỗng trong ngực anh xuất hiện một vệt sáng kỳ lạ, mỗi lúc nó một sáng rực lên. Tiến sĩ ngượng ngùng lấy tay che ngực nhưng vô ích.
Đến đây Gia-cốp giật phanh áo ra và mọi người đều nhìn thấy trong lồng ngực anh có một bóng đèn đang cháy sáng. Ánh sáng chiếu xuyên qua da trông rõ mồn một.
Nhà ảo thuật vung tay với được trong không khí một con dao găm sáng loáng và anh dùng nó rạch một đường trên ngực mình.
Do quá sợ hãi tôi đã nhắm nghiền mắt lại. Nhưng tôi sẵn sàng xin thề ngay cả trước vành móng ngựa rằng chính mắt mình trông thấy rất rõ vết thương đầy máu mà từ đó Gia-cốp đã lôi ra một bóng đèn đang cháy đỏ. Rồi đèn vụt tắt và trong nó xuất hiện một con chim sặc sỡ. Tiến sĩ đập vỡ bóng đèn, con chim lao vút lên bay phấp phới khắp rạp.
Tiến sĩ còn trình bày thêm mấy tiết mục nữa, càng về sau lại càng hấp dẫn hơn nhưng vẫn với phong cách tinh nghịch và giễu cợt đáng yêu ấy. Anh thực hiện các động tác hết sức khéo léo, gọn, đẹp. Tôi quan sát anh không phải từ trên ghế khán giả mà từ ngay trên sân khấu, chỉ cách anh có hai bước thôi, thế mà vẫn không đoán ra được bí mật của một trò nào.
Cuối buổi công diễn, một gã đàn ông lực lưỡng, mặt đỏ gay được mời từ trong số khán giả, đã bắn xuyên thủng người tiến sĩ bằng súng lục. Đạn là một chiếc bút chì mà khán giả đã đánh dấu trước, đuôi bút có buộc một dải lụa màu đỏ tươi. Gã đàn ông đó ngắm ngắm nghía nghía, thở phì phò, sau đó bóp cò.
Chiếc bút chì xuyên qua thân tiến sĩ và “khâu” người anh bằng dải lụa. Chính mắt tôi trông thấy và tất cả khán giả cũng thấy thế. Còn nhà ảo thuật thì vẫn bình thản như không. Anh bước xuống khỏi sân khấu và đi dọc theo các dãy ghế để mọi người tin rằng đấy là chiếc bút chì mà chính họ đã đánh dấu...
Sau đó tiến sĩ yêu cầu bắn thêm một lần nữa. Khi khói tan, dải lụa và chiếc bút chì đã biến mất tăm, nhưng đầu Gia-cốp lại bị bay khỏi vai! Ôm cái đầu của mình dưới nách, anh rời sân khấu.
Đứng im lặng trong các nếp gấp của tấm phông, tôi nghe rõ tiếng thở nặng nề, ngắt quãng của tiến sĩ khi anh đi gần đấy. Như vậy có nghĩa là đầu tiến sĩ lại trở về vị trí cũ rồi hay sao? Tôi rất muốn ngó qua kẽ hở để khẳng định điều đó. Song không kịp nữa rồi, tôi vội vàng lao ra hành lang và chạy vùn vụt về buồng hóa trang.
Và tất nhiên người canh cổng đã đứng chờ đấy rồi.
– Bà bỏ đi đâu thế? - anh ta trách móc. - Tôi mang cà phê lại cho bà, ly này là ly thứ ba rồi, nó chóng nguội lắm, mà cà phê nguội thì không ngon. Bà vừa ở đâu ra thế?
– Đi tìm hiểu rạp hát, tôi cũng biết đi xuyên tường mà - tôi nói đùa.
– Bà đã xem tiến sĩ biểu diễn à? Một bậc cao thủ, có đúng không, thưa bà?
Tôi nhún vai một cách thờ ơ rồi hỏi:
– Lối ra ở đâu?
– Nhưng tiến sĩ đã đề nghị bà chờ ông ta cơ mà - anh ta lắc đầu ra vẻ trách móc.
– Tôi không có thì giờ. Ra lối nào?
Chiếc xe dừng lại cạnh tôi và từ trong xe, gã gác cổng vội vàng nhảy ra và trịnh trọng giữ cánh cửa và nói:
– Xin mời bà ngồi vào!
Tôi nghi ngờ ngó vào tắc-xi. Ngoài tài xế ra không còn ai cả.
– Cảm ơn!
Tôi lầu bầu nói và dúi vào tay gã gác cổng một đồng tiền đầu tiên sờ thấy trong túi rồi ngồi vào sau tài xế: - Đi thôi.
– Đi đâu?
– Đi thẳng, cứ đi thẳng mãi!