Sau đó, chúng tôi ngồi quanh chiếc bàn đặt ở hàng hiên và uống rượu nho pha nước đá. Chiếc máy thu thanh kỳ diệu đang nằm lọt thỏm trong cái đĩa con làm tôi cứ phải dán mắt vào.
– Khó tin thật! - bác sĩ Re-na lắc đầu. - Khó tin thật! Nhưng các anh phải công nhận rằng: tôi đã đoán gần đúng khi nhắc lại câu chuyện của người phụ nữ Mỹ.
– Đấy lại là chuyện khác - Gia-cốp phản đối. - Đơn giản là chúng đã lợi dụng một cách ranh ma điều mà thiên nhiên không hiểu vì cớ gì đó đã đặt vào trong răng người những đầu nút thần kinh có liên quan tới trung khu thính giác của não...
– Bê-tô-ven, - bác sĩ Re-na đã hơi chếnh choáng ngắt lời Gia-cốp - Bê-tô-ven vĩ đại sau khi bị điếc đã nghe bằng cách chạm chiếc gậy ngậm trong răng vào đàn dương cầm. Chắc các anh còn nhớ chứ?
– Đúng thế - tiến sĩ gật đầu. - Còn bây giờ kỹ thuật đã đạt tới mức có thể nhét vào lòng răng cả một trạm phát thanh.
– “Điều đáng quý của đồng hồ không phải ở chỗ nó chạy được mà ở chỗ nó chỉ đúng giờ” - ông già lắc đầu nói lẩm bẩm.
Mọi người cứ thán phục mãi mưu kế của bọn bịp bợm. Còn tôi thì rất sung sướng rằng cuối cùng “tiếng trời” đã để cho chúng tôi yên...
Song tôi đã nhầm.
– Cảnh sát trưởng phóng xe đến Béc-nơ rồi - Gia-cốp vui vẻ nói. - Anh ta mang theo các băng ghi âm của tụi mình. Tôi tin rằng người ta sẽ ký lệnh bắt giam Gô-ran. Rồi chúng ta sẽ được nhìn thấy “thánh đồ không trung” trên ghế bị can một ngày gần đây.
Nhưng cả Gia-cốp cũng đã nhầm.
Mãi tận khuya cảnh sát trưởng Lan-te mới gọi điện từ Béc-nơ về báo rằng Mi-sen Gô-ran và tòng phạm của mình là Lu-i-da An-ten-béc đã đi Pa-ri từ hôm qua.
– Lạ thật... - Gia cốp trầm ngâm. - Thế thì ai đã thực hiện buổi phát tối qua nhỉ? Tuy rằng tiếng nói của hắn đã được ghi âm từ trước và một tay nào đó trong bọn chúng đã bấm máy, nhưng để làm gì nhỉ?
– Có thể bọn chúng đã hoảng lên khi chúng ta lần ra dấu vết chăng? - tôi nói.
– Đã chắc gì. Bọn nó còn chưa biết chuyện chúng ta phát hiện ra chiếc răng và đã bố trí màn kịch với phòng khám răng. Nếu như chúng ta không nổ máy tiêu âm thì răng chưa bị đau và chắc gì bây giờ đã biết được máy thu nằm ở nơi nào... Hình như Gô-ran lại chuẩn bị cho mình tình trạng ngoại án. Nhưng để làm gì nhỉ?
Điều đó đã nhanh chóng được sáng tỏ.
Ngày hôm sau nữa, vào một buổi sáng yên tĩnh, đẹp trời, bác gái bỗng nhiên muốn đến Xen-Mô-rít để mua gì đó trong các cửa hàng. Tôi vui vẻ đưa bà già đi, trong lòng rất sung sướng vì bác ấy lại bắt đầu quan tâm tới cuộc sống.
Về chuyện phát giác ra giọng nói, chúng tôi còn chưa cho bác gái biết. Thông qua cảnh sát trưởng, Gia-cốp vừa chuyển đến cho viên chưởng khế một số tài liệu tố giác bọn lưu manh “thiên hỏa”, và việc biếu tiền tạm thời được đình chỉ.
Suốt dọc đường, tôi cố giải khuây bác gái bằng đủ thứ chuyện từ đỉnh núi tuyệt đẹp đến những bánh xe khổng lồ đang lăn trên đường.
Bác gái vui vẻ tiếp chuyện tôi. Nhưng khi phía trước mặt chúng tôi đã xuất hiện ống khói của nhà máy xi-măng đang tỏa khói ngút trời và ngọn tháp long lanh của nhà thờ Xen-Mô-rít thì tôi lo lắng nhận thấy bà già đột nhiên im lặng và ưu tư như đang cố nhớ ra điều gì đó... Sự việc này thường hay xảy ra trước những lần bác ấy lên cơn hoang tưởng! Nhưng rõ ràng là “tiếng trời” đã bị hạ bệ rồi, còn “đức thánh đồ” đang ở Pa-ri cơ mà?
Tôi giảm nhanh tốc độ, mắt liếc nhanh về phía bác gái và cố gắng duy trì cuộc nói chuyện vô tư lự.
Tại ngay đầu cầu, tôi phải phanh xe lại vì ở phía trước, con tầu dài dằng dặc đang kéo còi. Nó chậm chạp bò qua cầu và xe chúng tôi nhích dần theo sau.
Nhờ đó mà chúng tôi thoát chết.
Ngay giữa cầu bác gái bỗng nhiên dùng vai ẩy tôi với một sức mạnh khủng khiếp, tay bác ấy chộp lấy vô-lăng và quay mạnh về phía trái...
Nhờ một sự kỳ diệu nào đó mà tôi đã kịp xả ga và hãm phanh. Nếu như tốc độ chỉ lớn hơn một tí nữa thôi thì xe đã đâm đổ lan can cầu và đã lao từ trên độ cao khủng khiếp ấy xuống dòng sông Ranh chảy xiết rồi!
Chiếc “Ô-pen - Ca-pi-tan” của chúng tôi chạm bộ tản nhiệt vào thành cầu rồi đứng sững lại. Mọi người xung quanh kêu ầm lên và chạy tới. Tôi cố gắng giành lấy vô-lăng từ bàn tay đã hóa đá của bác gái nên không hề thấy rằng trên mặt mình máu đang trào ra từ mi mắt bị nứt toác.
Vậy mà bác gái cũng chẳng bao giờ có thể giải thích nổi được rằng tại sao mình lại hành động như vậy:
– Có cái gì đó buộc bác... Một sức mạnh nào đó mà bác không kiềm chế được...
Nhưng tôi và Gia-cốp đã biết rõ: đấy là “tiếng trời” đã ám thị bác ấy tự sát, có lẽ là tại buổi phát cuối cùng mà chúng tôi đã để lọt khi đang lo giăng bẫy đưa bà già đến gặp bác sĩ nha khoa.
Giá mà chúng tôi chết rồi thì Gô-ran có một tình trạng ngoại án hết ý: chính trong thời gian ấy hắn đang ở Pa-ri. Thậm chí cả cảnh sát trưởng Lan-te cũng có thể khẳng định điều đó.
Một đòn trí mạng cuối cùng từ xa tới vào lúc chúng tôi đã phát giác ra “tiếng trời”, đang vui mừng và yên tâm. Vâng, mưu kế thật là cực kỳ xảo quyệt.
Tất cả đều đã được giọng nói ranh ma tính toán trước, chỉ trừ một điều là hoàn cảnh có khả năng thay đổi, rằng tôi sẽ nhận thấy sự trầm tư đáng ngờ của bác gái và sẽ giảm tốc độ lại một cách máy móc, rằng đúng lúc ấy sẽ có đoàn tàu chặn đường nên xe của chúng tôi phải bò qua cầu với tốc độ con rùa.
Nọc đã bị nhổ. Song độc của nó vẫn tiếp tục tác oai tác quái.
Một ngày sau tai nạn kinh hoàng ấy, người ta đã tìm thấy ở một khe đá hẻo lánh một chiếc xe bị vỡ tan và trong đó có cái xác nát bét của lão già An-ri, người mà Gia-cốp luôn luôn gọi là thiên tài.
Theo yêu cầu của cảnh sát, Gia-cốp đã đến hiện trường để nhận mặt nạn nhân. Anh quay về với một tâm trạng u uất, bàng hoàng:
– Xe đã chạy với một vận tốc lớn và lao từ độ cao ba trăm mét xuống vực - giáo sư rầu rĩ kể. - Và lão già đã xuống “âm phủ” rồi.
– Cũng do ám thị à?
– Đã chắc gì. Cảnh sát trưởng Lan-te nghi rằng máy nổ đã bị đặt mìn nhựa. Mìn nổ không mạnh nhưng bất ngờ - cua đường ở đây rất gấp. Thêm vào đó lão già lúc nào cũng chếnh choáng hơi men. Tất nhiên bọn chúng muốn “dọn” lão già. Chúng sợ lão để lộ chuyện vì rõ ràng phát minh ấy thuộc về lão. Mìn do bọn tay chân cài, còn Gô-ran đang ở Pa-ri, hắn có tình trạng ngoại án. Chỉ trong tiểu thuyết trinh thám mới có chuyện tội phạm bao giờ cũng bị phát giác, bị xử án. Còn trong cuộc sống thì...
Nhưng nhà phát minh thiên tài và bất hạnh ấy cũng đã đánh lừa được Gô-ran. Từ âm phủ lão An-ri đang nói lên tiếng nói của mình... Trong khi tiến sĩ đi thăm hiện trường, người ta đã mang đến cho anh một gói bưu kiện nhỏ. Té ra trong đó có một băng ghi âm, chẳng có một chữ ghi nào hết.
Khi Gia-cốp lắp cuộn băng bí ẩn vào máy ghi âm thì chúng tôi nghe được tiếng cãi nhau: “Mày là thằng khốn nạn! Tao sẽ nói hết cho Mô-rít. Chắc chắn nó sẽ tống mày vào tù”.
Tôi không thể nhận ra ngay giọng nói của lão An-ri vì trước kia tôi mới chỉ được nghe nó có một lần.
“Hãy thử xem sao! - Gô-ran đe dọa. - Chính ông sẽ phải đền tội trước. Đấy là sáng kiến của ông và ông đừng quên rằng máy thu cũng do chính tay ông làm”.
“Mày định dọa tao đấy à - lão An-ri cười với giọng của người say. - Dù sao đi nữa tao cũng sẽ nói với Mô-rít, tao không có gì để mất nữa...”
“Hay là ông đã nói rồi?”
“Tao không phải như mày, tao chơi trung thực. Mô-rít là một thằng thông minh. Tự mình nó cũng có thể đoán ra được và đang lần theo dấu vết của mày. Còn tao, tao sẽ giúp nó!”
“Rầm”. Tôi rùng mình và mãi sau mới nghĩ ra là tiếng đập cửa của lão già.
Tiếp đó, im lặng, chỉ còn tiếng rì rào, lách tách của cuộn băng không.
Làm sao mà lão già lại nghĩ ra chuyện ghi âm buổi gặp mặt cuối cùng với Gô-ran nhỉ? Chắc lão đã biết rõ rằng mình đang dính líu với hạng người nào.
Nhưng băng vẫn quay. Chúng tôi lại nghe tiếng lão già An-ri. Với một giọng tỉnh táo lão già kể lại từ tốn, mạch lạc, hết sức tỉ mỉ về những chi tiết kỹ thuật, chuyện quan hệ giữa lão và Gô-ran, chuyện lão đã chế tạo ra chất hàn răng vô tuyến theo yêu cầu của Gô-ran. Chất hàn răng đó đã được gắn vào răng của bà Ma-ri-a Cau-ních - tức bác gái tôi.
“Đề nghị coi lời tuyên bố của tôi là chính thức, hợp lệ. - Lão kết thúc và sau khi nghỉ một lát lại nói thêm: - Nó được tôi phát ra trong tình trạng sức khỏe bình thường, trí nhớ sáng suốt, đầu óc tỉnh táo”.
Rồi lão im lặng, im lặng vĩnh viễn.
Tội nghiệp lão già! Dẫu sao lão cũng đã kịp gửi cuộn băng cho Gia-cốp, còn chính mình chắc có lẽ đang vội đến gặp chúng tôi nên đã đi vòng qua núi để tránh sự săn đuổi của đồng bọn, song sự trả thù của “tiếng trời” không buông tha lão...
– Đấy là lỗi của tôi, vì tôi nên chúng mới giết chết lão già -Gia-cốp thốt lên nho nhỏ sau khi tắt máy ghi âm. - Thật vô ích khi tôi bảo Gô-ran rằng lão An-ri đã kể hết mọi chuyện rồi. Gô-ran hoảng sợ nên mới quyết tâm xóa tên lão già.
– Anh không có lỗi gì hết - tôi vội an ủi tiến sĩ. - Chính lão già đã quyết định cắt đứt quan hệ với bọn chúng và dũng cảm nói thẳng điều đó với lũ tội phạm. Anh cũng đã nghe thấy rồi còn gì nữa.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy ân hận rằng mình thậm chí không nhớ rõ mặt lão già: chúng tôi chỉ thoáng gặp nhau một lần...
Vâng, cuộc đời thực thường khác với trong tiểu thuyết. Điều ác đã khéo léo thoát khỏi sự trừng phạt - cũng có thể đấy là đặc trưng của thời đại chăng?
Dẫu sao “đức thánh đồ” cũng đã bị đưa ra tòa ngay khi hắn vừa ở Pa-ri về. Vụ án làm chấn động dư luận, các báo chí đã viết nhiều về nó. Băng ghi âm được phát lại và trong gian phòng yên lặng, trang nghiêm của phiên tòa đã vọng lên rành rọt giọng nói hách dịch ru ngủ...
Cuộn băng của lão An-ri cũng được phát lại. Nhưng luật sư bào chữa của “đức thánh đồ” tuyên bố rằng cuốn băng đó không có giá trị luật pháp vì người ta có thể lắp ghép mọi cuộc nói chuyện bất kỳ vào băng ghi âm.
Đối với Gô-ran, tất cả chỉ kết thúc bằng hai năm tù giam “vì tội lừa đảo và sử dụng trái phép lực ám thị cùng một số phương tiện kỹ thuật khác”.
Cũng may là giáo phái “Thiên hỏa huynh đệ” của hắn ngừng hoạt động. Song khi tên đầu sỏ được trả lại tự do thì chắc chắn nó lại tái sinh dưới một cái tên mới nào đó.
Tiến sĩ Gia-cốp đã xóa lỗi cho lão An-ri bất hạnh vì lão biết ăn năn hối cải và dám hy sinh cả tính mạng để giúp chúng tôi. Anh định lấy tên kẻ quá cố để xin bằng phát minh cho chiếc máy thu thanh độc đáo và thông qua nó để ngăn chặn bọn bịp bợm có thể sử dụng phát minh ấy vào những mục đích tội lỗi.
Song té ra phát minh mà trên cơ sở đó chiếc máy thu thanh được chế tạo ra hoàn toàn không phải của An-ri. Cách đây mấy năm, bằng phát minh này đã được trao cho một bác sĩ nha khoa Tây Đức. Ông ta tình cờ hàn răng cho một bệnh nhân bằng chất hàn chế từ vật liệu có tính bán dẫn và đã gần như tạo nên một chiếc máy thu thanh thô sơ. Bệnh nhân bắt đầu nghe được những buổi phát thanh của đài phát địa phương. Lão An-ri đã đọc được thông tin đó trong một tạp chí khoa học và chỉ hoàn thiện thêm linh kiện.
Cuộc đời là thế đấy! Nhiều chi tiết ly kỳ trong câu chuyện này còn chưa kết thúc và chưa được làm sáng tỏ.
Việc bọn lừa đảo đã chăng lưới đưa bác tôi đến gặp gã nha sĩ giả danh để hàn răng vào lúc nào vẫn còn là một câu đố khó hiểu. Có lẽ chúng đã lợi dụng một cách khôn khéo bác Phrăng cả tin để phục vụ cho mục đích này. Cũng có thể trong răng của bác trai cũng đã có chất hàn ấy từ lâu rồi và cái chết của bác đã cản đường lừa đảo của bọn bịp bợm chăng?
Bác gái không còn nhớ gì nữa. Chắc bọn chúng đã ám thị cho bà già phải quên hết mọi chuyện. Mô-rít định thuyết phục bác ấy cho thôi miên lại. Anh hy vọng rằng sẽ đánh thức những hồi tưởng đang thiếp đi trong bề sâu của não bằng giấc ngủ, song bác đã kiên quyết chối từ.
Tôi rất hiểu bác ấy. Vụ án đã mở mắt cho bà già. Tất nhiên quà biếu tặng đã bị hủy bỏ. Nhưng chuyện này đã để lại trong lòng bác một dấu ấn không phai mờ và còn lâu mới hết những cơn ác mộng.
Mô-rít và tôi đoán rằng ở vùng này không chỉ riêng có bác gái đến gặp gã nha sĩ giả danh. Nhiều người khác cũng đang nghe được “tiếng trời”, nhìn thấy những vật kỳ dị và có những hành động kỳ cục. Song dân cư ở vùng chân núi “Trò quỷ” này lại cho rằng đó là hiện tượng bình thường.
Dù thế nào đi chăng nữa, đối với chúng tôi câu chuyện kinh hoàng ấy may mà đã kết thúc một cách bình an, vô sự.
– Chỉ riêng tôi bị thua cuộc - có lần Mô-rít đã nhìn thẳng vào mắt tôi và nói như vậy. - Tất cả đã kết thúc, bây giờ tôi phải chia tay với chị. Nhưng thỉnh thoảng chúng ta sẽ gặp nhau nhé, có được không Clô-đi-na?
Dịch từ nguyên bản tiếng Nga của NXB Văn học thiếu nhi - Mát-xcơ-va, 1980
Chú thích:
1. Một bác sĩ tâm thần người Áo nổi tiếng về học thuyết phân tâm học của mình. (N. D)
2. Nhân vật nổi tiếng trong các truyện trinh thám của Cô-nan Đôi.
3. Đây là những tên tuổi, sự kiện, trích dẫn có thật lấy từ báo chí phương Tây. (Tác giả)
4. Nhà triết học Pháp theo chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa vô thần thế kỷ 18.
5. Khác với nước ta, ở một số nước luật lệ giao thông quy định xe cộ phải đi về bên trái đường.
6. Nhà triết học Pháp theo chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa vô thần thế kỷ 18, cùng thời với Hôn-bách.