Giọng Nói Giữa Đêm Khuya

Lượt đọc: 689 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16. GIỌNG NÓI BỊ ĐÁNH TRÁO

Rác rưởi quá nhiều. Tôi vừa kịp thu dọn xong thì đã nghe tiếng ô-tô đi tới.

“Nhóm trinh thám” của chúng tôi ngày càng đông hơn: lại thêm một chàng trai cao lớn, ria đen, đầu hói, trong bộ quần áo thể thao. Anh ta nghiêng đầu lịch thiệp chào tôi và tự giới thiệu:

– Bác sĩ Ca-la-phi-đi.

Tôi không cho phép mọi người giẫm lên sàn mới lau nên họ phải đứng túm tụm lại quanh cửa để ngắm phía trước ghế kỳ cục.

– Tôi phải nhận bệnh nhân ở ngay đây à? - bác sĩ Ca-la-phi-đi bực mình hỏi.

– Vâng - Gia-cốp trả lời.

– Không thể được!

– Chỉ có một người bệnh thôi.

– Thế thì có gì khác đâu. Tôi quý trọng tiếng tăm của mình. - Bác sĩ Ca-la-phi-đi hay câu nệ thậm chí còn thở phì phì vì tức giận và mè nheo với một giọng đỏng đảnh nhưng đã bắt đầu quy phục: - Ít ra thì cũng phải cho tôi nhìn cái ghế đã chứ, xem nó có ổn không.

– Xin mời, cậu còn đủ thì giờ đến sáng mai. Trong khi chờ sàn khô thì hãy đến khách sạn đi, buồng thuê sẵn rồi. Đừng có mà ngủ quên đấy nhé! Ngày mai cậu phải sẵn sàng ở đây từ sáng sớm và chờ bọn này đến.

– Nhưng tôi quên mang áo blu rồi.

– Không sao, chúng tớ sẽ mang đến cho.

Bác sĩ Ca-la-phi-đi tội nghiệp đã hoàn toàn quy phục trước sự tấn công quyết liệt của Gia-cốp và ngoan ngoãn đi về khách sạn. Anh ta buồn rầu nói vớt vát câu cuối cùng:

– Chẳng biết ở cái xó này có thể tìm được một rạp chiếu bóng tàm tạm hay không?

– Phải về nhà nhanh lên thôi! - tôi van nài. - Bác gái có lẽ đã lo lắng rồi. Hôm nay tôi đã vắng mặt bữa ăn trưa... Nhưng cuối cùng các anh cũng nên giải thích cho tôi biết rằng mọi người đang có âm mưu gì chứ? - tôi nói khi xe bắt đầu lăn bánh.

Cảnh sát trưởng Lan-te ngồi phía trước. Bộ quân phục thượng úy của ông đã làm cho tất cả mọi cảnh sát trên đường phải kính nể.

– Chúng tôi đang âm mưu gì à? Định thay thế gã nha sĩ bí ẩn kia bằng bác sĩ Ca-la-phi-đi dày dạn kinh nghiệm hơn.

– Để làm gì vậy?

– Để khám răng cho bác gái chị.

– Anh cho rằng máy thu nằm trong mồm bác ấy à?

– Có thể là thế!

Dẫu sao thì đôi khi tôi cũng không thể chịu đựng nổi Gia-cốp, anh có thể làm phát khùng bất kỳ người nào!

– Nếu như bác gái không muốn đến gặp nha sĩ thì sao? - tôi hỏi khá thâm độc. - Lúc ấy thì nên làm gì? Răng bác tôi đã hết đau rồi cơ mà.

– Một khả năng như vậy đã được dự tính - Mô-rít bình thản trả lời. - Chúng ta sẽ cố gắng thuyết phục bà già.

– Anh cứ thử xem.

Như tôi đã đoán, bác gái rất giận vì tôi về trễ bữa. Nhưng tôi nói rằng phải đến nhà máy để mua phụ tùng cho xe hơi.

– Chính bác đã muốn cháu chở đến gặp nha sĩ trong ngày mai cơ mà.

– Ồ, cũng có thể chưa vội - bà già nguôi giận. Răng bác hoàn toàn không đau nữa. Có thể gác lại sau.

Thế đấy! Hãy chờ xem anh chàng tiến sĩ quá tự tin sẽ thuyết phục bác ấy như thế nào.

Khi bác gái đã lên giường, tôi vội chạy sang nhà bác sĩ Re-na nay đã trở thành chỉ huy sở cố định ban đêm của “nhóm trinh thám”. Tất cả mọi thám tử tất nhiên đều có việc làm: Gia-cốp và Vi-li mải loay hoay với máy móc trong phòng thí nghiệm cơ động, còn bác sĩ Re-na và ông thượng úy đang đứng ngó vào cánh cửa mở toang của thùng xe.

Mọi người bất giác đều nói thì thào.

– Đã sắp ngủ chưa? - Gia-cốp hỏi tôi.

– Bác gái ấy à? Vừa mới lên giường.

– Tuyệt lắm. Vi-li, cậu theo dõi cửa sổ nhé.

– Đèn còn sáng - chàng kỹ sư trả lời một cách uể oải như thường lệ, mồm vẫn nhai gì đó.

Gia-cốp chìa tay cho tôi. Tôi leo vào thùng xe và chọn chỗ ngồi trên chiếc ghế xếp.

– Anh định... - tôi vừa mới bắt đầu nói, bỗng Vi-li reo lên cắt lời:

– Đèn tắt rồi!

– Tuyệt - tiến sĩ nói rồi dịch lại gần máy ghi âm. - Năm phút nữa chúng ta sẽ bắt đầu.

Những giây phút đó đối với tôi như vô tận. Nhiều câu hỏi rắc rối đang thập thò ở đầu lưỡi, nhưng tôi không dám phá tan sự yên lặng căng thẳng.

– Tôi mở máy đây - Gia-cốp nói, mắt nhìn Vi-li. - Cậu sẵn sàng chưa?

– Bắt đầu đi!

Băng ghi âm quay và từ loa bỗng vọng ra tiếng nói quen thuộc của nhà thuyết giáo:

“Bà hãy ngủ đi... Hãy ngủ đi... Khắp người bà đang lan tỏa một cảm giác thanh thản, dễ chịu và bà thấy buồn ngủ...”.

– Hắn không hề dịu giọng! Hắn còn cần gì nữa nhỉ? Bao giờ thì hắn để cho bác tôi yên?!

Tiến sĩ đưa ngón tay lên đe tôi phải im lặng.

“Bây giờ tôi sẽ nói bằng một giọng khác... Bà hãy chú ý nghe nó, hãy chú ý nghe nó... cần phải như vậy... Cần phải như vậy, để đánh lừa kẻ thù của bà... Bà hãy ngủ ngon và chú ý nghe nó...”.

Im lặng, chỉ còn tiếng máy phát nhịp gõ đều đặn ru ngủ. Bỗng nhiên tôi nghe giọng nói của Gia-cốp. Anh cũng nói hách dịch, thuyết phục, không to lắm:

“Bà hãy trở nên dễ chịu hơn, dễ chịu hơn... Sự buồn ngủ đang tăng dần và tăng dần... Bà không còn lo lắng gì nữa, không cảm thấy gì nữa... Bà chỉ còn nghe giọng nói của tôi thôi...”

Tôi trố mắt ngó vào tiến sĩ. Anh đưa ngón tay lên môi và đưa mắt chỉ về phía máy ghi âm.

“Ngày mai, răng bà sẽ bị đau... Nhưng điều đó không đáng sợ, điều đó không đáng sợ... Bà sẽ đến gặp nha sĩ và ông ta sẽ giúp bà... Đấy là một nha sĩ giàu kinh nghiệm, giỏi hơn nha sĩ trước kia nhiều... Ông ta sẽ chữa cho bà khỏi đau răng, ông ta sẽ chữa cho bà khỏi đau răng... Bây giờ bà sẽ ngủ ngon cho đến sáng và sẽ quên rằng đã nghe tôi nói... Nhưng sáng mai bà sẽ bị đau răng và bà phải đến gặp nha sĩ... Bà hãy ngủ ngon, hãy ngủ yên...”

Cố đợi cho tới lúc Gia-cốp tắt máy ghi âm, tôi mới hỏi:

– Anh làm thế nào mà được vậy? Lời nói của nhà thuyết giáo là từ đâu ra?

– Ghép vào - tiến sĩ vui vẻ trả lời. - “Gậy ông lại đập lưng ông”. Chúng tôi làm theo phương pháp mà hắn đã ghép tiếng nói “âm phủ” của bác Phrăng. Vi-li của chúng ta là pháp sư biết phép ma thuật và phép tiên. Anh đã dán từng lời một lấy từ băng ghi âm “tiếng trời”. Cũng khá vất vả. Không lộ tẩy chứ?

– Tôi không nhận thấy. Chẳng biết bác gái thì sao.

– Rồi chúng ta sẽ rõ... - Gia-cốp đang muốn nói thêm gì đó, nhưng bỗng nhiên anh sững lại, mồm vẫn mở nửa chừng.

Lời nhà thuyết giáo đang vọng ra từ loa:

“...yên... Sáng mai bà sẽ ngủ dậy tỉnh táo và tràn đầy sức sống mới.. Bà hãy ngủ ngon... hãy ngủ ngon... hãy ngủ ngon...”

Rồi hắn câm bặt. Chúng tôi nhìn nhau bàng hoàng.

– Tôi tình cờ vặn máy thu và thế đấy... - Vi-li hối hận nói. - Có cái gì đó đã xúi bẩy tôi.

– Hắn phát sóng đồng thời cùng chúng ta à? - Gia-cốp hỏi bạn.

– Thì chính cậu cũng đã nghe được đoạn cuối đấy.

– Hừ... - tiến sĩ càu nhàu.

– Bác gái đã nghe đồng thời cả các anh lẫn giọng nói à? - tôi phỏng đoán. - Sẽ ra sao nhỉ? Bà già nghe theo ai?

Vi-li nhún vai và bắt đầu lục lọi trong túi đồ nghề.

– Để rồi xem - Gia-cốp nói không tin tưởng lắm. - Chúng ta sẽ ám thị lại một lần nữa cho bảo đảm. Có thể là vào thời điểm ấy bác ấy bắt đầu mơ. Thời điểm này cũng rất thích hợp cho việc thôi miên.

Anh im lặng nhìn những khuôn mặt sửng sốt của cảnh sát trưởng và bác sĩ Re-na ở cửa thùng xe và trầm ngâm nói:

– Tôi rất muốn biết rằng hôm nay, đồng thời với chúng ta hắn đã ám thị bà già những điều gì?

Tôi không thể đợi xem được lần phát lặp lại và vội đi về nhà, bỏ lại giữa trời đêm những nhà thám tử bất hạnh.

Đêm ấy, tôi suy nghĩ miên man. Giọng nói đã ám thị gì cho bác gái nữa nhỉ? Sự ám thị của ai mạnh hơn - của hắn hay của chúng tôi?

Khi tỉnh dậy thì nỗi băn khoăn đó lập tức tiêu tan ngay. Rô-da-li bảo rằng bác gái ngủ dậy từ lâu rồi, kêu đau răng và đang gọi tôi.

Sự ám thị của Gia-cốp đã có hiệu lực!

Bác gái đang ngồi trên giường, người lắc lư, mồm rên rỉ, tay ôm lấy má trái.

– Răng đau khiếp quá! - Bà già khó nhọc nói. - Bác cứ tưởng răng sẽ qua thôi, ai ngờ nó đau trở lại... Ôi! Phải đến gặp nha sĩ ngay thôi.

– Sao bác không đánh thức cháu đậy sớm hơn?

– Dù sao thì bây giờ vẫn còn sớm chán.

– Bác cứ sửa soạn đi. Cháu ra chuẩn bị xe đây.

– Xe vẫn hỏng à?

– Không, không, chúng ta đi ngay bây giờ - tôi trấn an bác gái rồi chạy vào phòng mình gọi điện cho tiến sĩ.

– Tuyệt lắm! - Gia-cốp sung sướng - Chúng tôi đi Xen-Mô-rít ngay lập tức đây, chị hãy bám theo sau nhé.

Để cho họ có thời gian chuẩn bị, tôi cố tình kéo dài việc trang điểm, dù trong lòng có thương bác gái mấy đi nữa.

Cơn đau răng của bác gái rõ ràng là không phải chuyện chơi. Suốt dọc đường, bà già gục trên ghế sau, rên rỉ ầm lên.

Tôi dừng xe lại trước cửa hiệu cạnh cầu. Chiếc xe hòm màu xanh đã đậu cách đó không xa. Có nghĩa là họ đã kịp đến rồi. Nhưng mang theo cả buồng thí nghiệm đi để làm gì nhỉ? Hay là sẽ có lúc cần đến nó chăng?

Tôi dìu bác gái ra khỏi xe rồi chúng tôi cùng nhau bước tới cửa hiệu. Bà già bực bội nói:

– Cháu thấy chưa, chính cháu nhầm địa chỉ thì có.

Tôi không dám tin vào mắt mình nữa, khi nhìn thấy chiếc bảng tráng men trắng đóng ở cửa với dòng chữ: “Chữa răng có uy tín. Khám bệnh vào mọi thời gian”. Cuối cùng, tôi cũng bấm chuông.

Cảnh cửa lập tức được mở ra. Tôi suýt kêu lên khi trông thấy Vi-li mặc áo blu trắng xuất hiện trước mắt mình, cúc áo ở trên ngực anh sắp bật ra - có lẽ họ đã mượn tạm áo blu của bác sĩ Re-na.

– Bà muốn gì ạ? - Vi-li bình thản hỏi.

– Xin lỗi, chúng tôi có thể gặp bác sĩ được không? - tôi ấp úng. - Bác tôi bị đau răng.

– Xin mời vào - Vi-li cúi đầu và nhường chỗ cho chúng tôi vào. - Bác sĩ sẽ khám ngay, thưa bà.

Anh biến mất sau cánh cửa buồng thứ hai. Tôi cố gắng đứng che đống rác trong xó nhà và cái quầy hàng, những thứ hoàn toàn xa lạ với phòng khám răng, để bác gái khỏi trông thấy.

Song hình như bác gái không để ý gì cả. Có thể do ảnh hưởng của ám thị mà bà già đang nhìn thấy một phòng khám bệnh thực thụ với những bức tường trắng tinh và chiếc ghế tựa thoải mái chăng?

Rất may, ngay bấy giờ bác sĩ Ca-la-phi-đi đã tươi cười xuất hiện và vui vẻ mời chào.

– Xin mời vào, xin mời vào. Còn chị xin chị vui lòng chờ cho ở đây. Sẽ nhanh thôi mà.

Chiếc áo choàng trắng quá ngắn trên người Ca-la-phi-đi cũng là đồ mượn của bác sĩ Re-na. Song bác gái không hề ngần ngại tí nào. Bà già không tỏ ra ngạc nhiên thấy gã nha sĩ bí ẩn trước kia nay đã được thay thế bằng bác sĩ Ca-la-phi-đi mới lạ có ria, bà điềm nhiên đi vào.

Bên cạnh tôi bỗng nhiên Gia-cốp xuất hiện, anh đã nhẹ nhàng bước ra từ sau bức rèm che.

– Chị đừng lo - tiến sĩ thì thào. - Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Bây giờ bác ấy chỉ nhìn thấy những gì mà chúng ta đã ám thị.

– Cảnh sát trưởng có đến cùng anh không?

– Không - anh mỉm cười. -Không dám đến. Anh ta cho rằng chuyện này có vẻ giống một cuộc lục soát bất hợp pháp vì chưa có lệnh. Cảnh sát trưởng không dám vi phạm luật pháp, tuy rằng anh ta là một người gan dạ, xông xáo.

Tiến sĩ cùng tôi bước lại gần hơn và lắng nghe. Trong phòng lặng yên, thỉnh thoảng vọng ra tiếng lách cách của dụng cụ va chạm nhau. Sau đó có tiếng bác sĩ Ca-la-phi-đi:

– Rất tiếc là cái răng này cần phải nhổ. Để quá mất rồi. Chỉ một loáng thôi và bà sẽ không thấy đau.

Bác gái kêu lên ú ớ...

– Xong rồi, thưa bà - bác sĩ Ca-la-phi-đi sung sướng nói.

Gia-cốp vội vàng lẩn sau bức rèm che.

Vài phút sau bác gái đi ra, tay cầm chiếc khăn tay vấy máu che mồm.

– Một nha sĩ khá, nhưng ông trước kia giỏi hơn - bác gái nói khàn khàn.

Bác sĩ Ca-la-phi-đi tươi cười tiễn chúng tôi đến tận cửa, và xe nổ máy lao về nhà.

Kết quả của “cuộc lục soát bất hợp pháp” trong mồm bác gái ra sao nhỉ? May là khi về đến nhà bà già muốn đi nằm nghỉ một lát. Tôi lao vọt sang nhà bác sĩ Re-na.

Bác sĩ cũng chưa biết gì hơn. Những người tham gia “chiến dịch” chiếc răng đau còn chưa quay trở lại.

Cuối cùng chiếc xe hòm màu xanh đã lăn bánh tới. Ngồi sau tay lái là Vi-li, nét mặt anh tươi hẳn lên. Gia-cốp đưa tay vẫy chúng tôi.

Tôi chạy tới bên xe. Tiến sĩ chìa lòng bàn tay ra và trên đó có một cục gì nhỏ xíu màu đen, hình thù kỳ dị.

– Chị hãy ngắm đi! - Gia-cốp hân hoan nói - “Tiếng trời” bây giờ đang ở trong tay chúng ta.

– Cái gì thế này?

– Máy thu thanh đấy! - Vi-li thốt lên với một sự linh hoạt khác thường. - Một chiếc máy thu tí hon có một không hai. Một tuyệt tác! Nó được hàn vào răng bà già...

– Tôi luôn luôn nói rằng An-ri là một thiên tài - tiến sĩ nói. - Ước gì lão ta không dính dáng với bọn bịp bợm.

« Lùi
Tiến »