Giọng Nói Giữa Đêm Khuya

Lượt đọc: 687 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15. CUỘC TRUY LÙNG
trong màn đêm

Người đầu tiên mà tôi nhìn thấy lúc đến thăm nhà bác sĩ Re-na vào buổi tối là một viên thượng úy cảnh sát trong bộ đồng phục màu xanh nâu. Ông ta đón tôi ở cửa và lịch sự đưa tay lên vành mũ chào.

– Xin giới thiệu với chị, đây là cảnh sát trưởng Lan-te - tiến sĩ bước lại và nói. - Chúng tôi đã cộng tác nhiều với nhau rồi và hôm nay cũng được mời đến đây.

Cái thềm dưới giàn nho bây giờ đã có vẻ như một bộ tham mưu quân sự - hay là tổng hành dinh của những kẻ mưu phản?

Một tấm bản đồ đã được trải ra trên bàn và trừ tôi ra, mọi người, thậm chí kể cả ông già Re-na, đều cúi xuống nhìn.

– Chúng tôi đang chuẩn bị chiến dịch - tiến sĩ giải thích, đầu vẫn không ngửng lên. - Bác gái chị thế nào rồi?

– Mọi việc đều ổn cả.

– Không cần đoán già đoán non gì cả, hắn sẽ ở đây, nơi mặt đường cao hơn. Từ đó rất dễ dàng theo dõi ngôi nhà và biết được khi nào buồng bà già tắt đèn - bằng giọng điệu Na-pô-lê-ông, Vi-li giải thích.

– Cậu nói đúng đấy - Gia-cốp tán thành. - Chúng cần phải có một sự kiểm tra như vậy để không bỏ qua thời điểm ám thị tốt nhất. Phải đến gặp hắn để kịp phát hiện và tóm cổ hắn. Hắn chỉ phát trong vòng không quá mười phút đâu - anh nói thêm, mắt nhìn vào Vi-li.

Chàng kỹ sư im lặng gật đầu.

Bác sĩ tiễn chân chúng tôi đến tận chiếc xe hòm. Cảnh sát trưởng ngồi vào sau tay lái, tôi cũng ngồi cạnh ông ta, còn Gia-cốp và Vi-li leo vào thùng xe.

– Chúc thành công! - ông già nói.

– Tiếc là hết mất chỗ, không bác cũng đi cùng chúng cháu rồi bác nhỉ - tôi nói. - Chính bác cũng muốn tận mắt thấy “tiếng trời” mà!

– Vâng, nhưng sau này cô sẽ kể lại cho tôi nghe.

Bác sĩ mở cổng và chúng tôi lên đường.

Khi xe chạy trên đường cái, vượt qua tiệm cà phê, Gia-cốp gõ vào kính và ra hiệu cho cảnh sát trưởng dừng xe lại.

Nhìn qua kính, tôi thấy Vi-li đang lấy tay ép chặt ống nghe vào cái đầu húi cua của mình và đọc gì đó cho tiến sĩ ghi lại.

Gia-cốp viết ngay vào lề chiếc bản đồ trải trước mặt vài con số rồi đưa thước đo góc vạch một đường thẳng.

Vi-li vẫn để ống nghe bên tai và lấy tay ra hiệu đi tiếp.

Một lúc sau xe lại dừng và toàn bộ thao tác được lặp lại.

– Họ làm gì thế hả ông? - tôi hỏi cảnh sát trưởng. Đến đây tôi sực nhớ rằng mình đã thấy cảnh này trong các phim phản gián. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng sẽ có lúc mình rơi vào tình huống tương tự như thế.

– Tất cả đều ổn, bắt được rồi - Gia-cốp nói vội vàng khi bước từ trong bóng tối ra. - Để tôi lái cho, còn ông thì vào hòm xe đi.

Cảnh sát trưởng nhường chỗ cho tiến sĩ và xe chúng tôi lao nhanh vào màn đêm để đến gặp “tiếng trời” đang ẩn náu đâu đó.

Trong màn đêm, tất cả đều trở nên có vẻ bí ẩn và rùng rợn. Những bóng cây, những ngôi nhà, những tảng đá thấp thoáng tựa hồ như những bóng người đang di động.

Sau lùm cây phía trước mặt hình như có tia sáng. Tôi định đề nghị tiến sĩ đi cẩn thận hơn một chút nhưng anh đã đột ngột phanh xe lại. Ngay sau đó, tiến sĩ lao ra khỏi ca-bin và chạy tới chiếc xe đang đỗ ở rìa đường.

– Các người lại có thể bật đèn lên được rồi, trốn tránh làm gì nữa - anh hét to và giật cửa xe.

Trong xe ánh sáng bỗng lóe lên. Có phải đấy là tia sáng mà tôi đã trông thấy không nhỉ?

Tôi cũng leo ra khỏi ca-bin rồi cùng với cảnh sát trưởng và Vi-li bước vội tới chỗ đó.

– Xin giới thiệu với các quý vị - Gia-cốp nói to. - Trước mắt các quý vị là “tiếng trời”. Các quý vị thấy đấy, nó có bộ mặt hoàn toàn trần tục và được nhiều người biết tới dưới cái tên là Mi-sen Gô-ran.

Bây giờ tôi mới nhìn rõ. Đấy là một chiếc “Ca-đi-lắc” bóng nhoáng và trong xe chỉ có một người thôi - nhà thuyết giáo “lửa trời”.

Trong bộ com-lê màu đen, thiếu những trang phục kỳ quái, trông hắn có vẻ bình thường và tháo vát. Một người làm ăn gặp thời đang tiến hành công việc yêu quỷ của mình, thậm chí cả trong đêm tối!

Hắn đặt tay lên vô-lăng và bình thản ngồi nhìn chúng tôi.

– Xin ông cho xem giấy tờ - cảnh sát trưởng nói.

– Tôi đã vi phạm luật giao thông chăng? - nhà thuyết giáo chậm rãi hỏi. - Ồ, đúng rồi, xe của tôi đã đậu ở rìa đường mà không bật đèn. Tôi xin lỗi, ông cứ phạt đi!

– Xin ông cho xem giấy tờ! - cảnh sát trưởng nhắc lại và chìa tay ra.

Nhà thuyết giáo nhún vai rồi thò tay vào túi.

– Xin mời, tuy rằng người ta vừa nói cho ông biết tên tôi rồi - hắn vẫn nói chậm rãi như vậy và đưa tay rút giấy tờ từ chiếc ví căng phồng trao cho nhà chức trách. - Đây, thưa ông thượng úy.

Cảnh sát trưởng bắt đầu xem xét kỹ mọi giấy tờ, còn tiến sĩ thì nóng lòng định mở cửa sau xe. Cửa đóng chặt. Tiến sĩ lấy đèn pin soi vào và huýt sáo.

– Ồ! Một chiếc máy ghi âm cực kỳ! Máy Nhật chăng? Và hình như cả đài phát nữa phải không? Cho phép tôi được xem gần hơn nhé.

– Tôi phản đối, thưa ông thượng úy - nhà thuyết giáo nói nhỏ nhẹ. - Tôi không rõ những kẻ đi theo ông là thuộc hạng người gì. Cũng có thể họ làm việc trong ngành cảnh sát. Nhưng dẫu sao cũng không ai có quyền lục soát xe tôi khi chưa có lệnh của công tố viên. Nhờ trời luật pháp ở nước ta vẫn được tuân thủ một cách nghiêm túc. Hay là tôi nhầm chăng? Và nói cho cùng, tôi rất muốn biết rằng tại sao ông lại giữ tôi lâu thế? Tôi cần phải đi đây. Tôi hơi bị mệt nên đã dừng xe để nghỉ ít phút trong cảnh yên tĩnh của màn đêm kỳ diệu. Còn bây giờ tôi phải đi tiếp. Nếu như ông cho phép... - hắn cúi đầu chào.

Nhà thuyết giáo kiên quyết không thèm nhìn vào một ai trong ba chúng tôi, mà chỉ hướng về cảnh sát trưởng, cứ như trên đường chỉ có một mình ông ta thôi.

Cảnh sát trưởng lặng lẽ trả lại giấy tờ cho Gô-ran rồi ngó vào ghế sau. Gia-cốp cầm đèn pin soi cho ông ta.

– Ông dùng máy ghi âm để làm gì? - Vi-li hỏi.

Nhà thuyết giáo phớt lờ, tựa hồ không nghe thấy.

– Thật vậy, ông dùng máy ghi âm để làm gì nhỉ? - Cảnh sát trưởng nhắc lại câu hỏi đó.

Cảnh sát trưởng hỏi thì hắn trả lời:

– Khi nghỉ ngơi, tôi thích nghe nhạc nhà thờ vì nó trấn an thần kinh. Đôi khi tôi cũng thuyết giáo vì các nhà tâm lý học thường khuyên rằng cách nghỉ ngơi tốt nhất là thay đổi loại công việc. Phải chăng mang máy ghi âm đi trên đường là điều cấm? Tôi chưa biết điều đó. Nhưng chính các ông cũng chở cả một buồng thí nghiệm đi theo kia còn gì.

– Sao anh lại biết rằng chúng tôi có cả một buồng thí nghiệm? - Gia-cốp hỏi giễu cợt - Anh chưa ngó vào đấy cơ mà.

Gô-ran không trả lời tiến sĩ.

Hắn cứ cố tình không nhận ra Gia-cốp. Và tiến sĩ tất nhiên là không thể kìm mình được nữa:

– Này Gô-ran, hãy nghe đây! Tao đã bắt tay vào việc này và sẽ làm đến cùng, rõ chưa? Tao không lùi bước đâu, tao sẽ tống cổ mày vào nhà đá cho mà xem.

Gô-ran ngồi im, hai mí mắt nặng nề hơi nhắm lại. Trên nét mặt hắn không hề có biểu hiện gì.

– Lão An-ri đã kể hết cho tao nghe về kế hoạch của bọn mày rồi - tiến sĩ nói tiếp. - Lão già còn chưa uống hết cả lương tâm đâu. Bọn bay khó mà thoát khỏi tay chúng tao.

Khuôn mặt lạnh lùng của nhà thuyết giáo hơi biến sắc. Hắn ném một cái nhìn nặng nề lên viên cảnh sát trưởng và hỏi, giọng khàn khàn:

– Tôi có thể đi được chưa?

Cảnh sát trưởng lùi lại một bước rồi lặng lẽ đưa tay chào.

Chiếc “Ca-đi-lắc” nổ máy lao đi. Chúng tôi nhảy vội vào lề đường và im lặng nhìn theo đốm sáng màu đỏ đang đều đặn đung đưa xa dần, xa dần. Cuối cùng nó khuất hẳn chỗ đường rẽ.

– Chà, tất nhiên đó đúng là một mưu đồ ngu xuẩn - Gia-cốp ngượng ngùng càu nhàu. - Không thể tóm nó bằng tay không được. Nhưng dẫu sao cũng đã thấy mặt nhau rồi. Thôi được, ta về thôi.

Trong thâm tâm, tôi hy vọng rằng tiếng nói đã bị hoảng sợ và sẽ im lặng dần hoặc câm hẳn.

Nhưng sang tối hôm sau chúng tôi vẫn nghe thấy nó một lần nữa.

Lại bắt đầu bằng những câu thần chú. “Bà hãy ngủ đi, hãy ngủ đi. Một cảm giác êm ái và buồn ngủ đang lan tỏa khắp người bà...”.

– Tớ không hiểu, tại sao hắn lại không đổi làn sóng nhỉ? - Gia-cốp hỏi Vi-li. - Chính hắn biết rõ rằng chúng ta đang nghe cơ mà.

– Hắn không thể làm thế được - Vi-li trả lời. - Máy thu ở bà già chỉ bắt được một làn sóng nhất định thôi.

– Đúng rồi - tiến sĩ tán thành và dứ nắm đấm vào loa. - Được, chúng tao sẽ chặn họng mày lại.

– Bằng cách nào? - tôi hoạt bát hẳn lên.

– Rồi chị sẽ thấy.

Nhưng đến đây chúng tôi bỗng nhiên nghe được một câu mới và đưa mắt nhìn nhau: “Bà cần phải tự mình đến gặp viên chưởng khế và đòi...”

– Bật lên đi! - tiến sĩ khoát tay. Vi-li ấn mạnh nút điều khiển...

Những lời ra lệnh của “tiếng trời” chìm đắm trong tiếng loạt xoạt và rì rào của chiếc máy tiêu âm cực mạnh. Khó khăn lắm tôi mới nghe được đôi lời bập bõm.

“... Ngủ ngon... biếu tặng...”

– Này, tao cho mày “biếu tặng” này - Vi-li miệng làu bàu, tay vặn nút điều chỉnh.

Tôi ngó ra phía cửa hòm xe, tưởng như sẽ nhìn thấy được giọng nói ra sao rồi. Ngay lập tức tôi hét ầm lên.

Cửa sổ buồng ngủ bác gái đã sáng trưng!

– Bác ấy tỉnh dậy mà tôi còn ở đây! Phải chạy ngay thôi.

– Chị hãy cầm lấy đèn pin, không thì sẽ ngã què chân đấy - tiến sĩ gọi theo tôi.

Nhưng từ thuở bé tôi đã thuộc từng viên đá nhọn ở lối đi này nên vẫn băng băng lao đi trong đêm tối.

Ngay ở ngoài cổng, tôi đã nghe thấy tiếng bác gái đang gọi tôi. Nhưng tôi chưa lên tiếng vội mà còn chạy vào sâu trong vườn rồi từ phía xa ấy cố gắng giữ cho khỏi thở hổn hển và đáp lại.

– Cháu đi chơi đâu muộn thế? -từ trên thềm, bác gái hỏi vọng xuống.

– Cháu dạo chơi trong vườn. Chẳng hiểu sao, cháu không thấy buồn ngủ...

Tôi lại gần và hỏi:

– Sao bác lại không ngủ?

– Ôi, răng đau khiếp quá! Bác đã lên giường rồi, thậm chí đã thiu thiu ngủ. Bỗng nhiên bị đau răng kinh khủng, cứ như ai đó cầm chiếc khoan khoan mạnh vào - bác gái trả lời và đứng co ro trong chiếc áo choàng mặc nhà. - Ngày mai cháu sẽ đưa bác đến Xen-Mô-rít, được không? Ở đấy có một nha sĩ tuyệt diệu. Mà hình như cháu cũng đã đến đó rồi. Bác đã cho cháu địa chỉ.

– Nhưng bác ơi, hình như bác nhầm hay sao ấy. Theo địa chỉ bác cho thì không có một nha sĩ nào hết!

– Lạ thật - bà già nhìn tôi có vẻ nghi ngờ. - Suốt đời bác cứ nhầm lẫn địa chỉ. Nhưng chúng ta sẽ tìm thấy thôi, bác nhớ rất rõ chỗ đó.

Sau một vài phút đứng trên thềm, bác gái chúc tôi ngủ ngon rồi lấy tay ôm má đi vào buồng.

Tôi không dám trở lại nhà bác sĩ Re-na nữa. Buổi phát hôm nay chắc đã xong rồi. Ngoài ra, nếu bác gái không ngủ được và sẽ trở dậy tìm tôi thì sao?

Đêm trôi qua yên tĩnh. Trời còn mờ sương, tôi vừa bước ra thềm thì thấy ngay tiến sĩ, anh đang ngồi trong bụi cây và lấy tay làm hiệu cho tôi.

– Anh làm gì ở đây thế? - tôi vừa chạy về phía tiến sĩ vừa hỏi, mắt vẫn lo sợ liếc vào cửa buồng ngủ của bác gái - Anh điên rồi! Bà già có thể nhìn thấy đấy. Anh chui vào đây để làm gì?

– Đợi chị ngủ dậy, đợi lâu lắm rồi, cả người đã đẫm sương. Hôm qua có chuyện gì thế? Sao chị không quay trở lại?

– Tôi sợ để bác gái lại một mình. Bác ấy bị đau răng và yêu cầu tôi đưa đến nha sĩ, nhưng lại quên mất địa chỉ. Tôi đã tự mình đến đó hồi tôi bị đau răng nhưng không thấy ông nha sĩ ấy.

– Răng bị đau, còn nha sĩ thì biến mất - Mô-rít đăm chiêu nói. - Và răng đã đau đúng khi chúng ta mở máy tiêu âm. - Anh nhìn tôi: - Cũng có thể đấy là một sự trùng lặp tình cờ, nhưng cũng có thể là... Lần cuối cùng bà già đã đến gặp nha sĩ là bao giờ nhỉ?

– Hình như vào mùa đông thì phải. Đúng rồi, cuối mùa đông.

– Và từ cuối mùa đông, bác gái của chị bắt đầu nghe được những “tiếng trời” phải không? Trước hay là sau khi gặp nha sĩ?

– Tôi không nhớ chính xác.

– Cần phải đến thăm ông nha sĩ đó! - tiến sĩ nói dứt khoát.

Anh chạm đầu vào cành cây và những giọt sương lạnh rơi xuống người chúng tôi.

– Nhưng tôi đã nói rồi, ở đấy chẳng có nha sĩ nào hết.

– Thế lại càng đáng ngờ. Chị vẫn còn giữ địa chỉ chứ?

– Hình như vậy. Hay là tôi đã vứt nó đi rồi nhỉ? Nhưng cái nhà ấy thì tôi nhận ra ngay. Ở đó còn có một cửa hiệu gì nữa thì phải.

– Phải đi ngay thôi. Chị hãy cố gắng tìm một lý do gì đó để hoãn chuyến đi với bác gái sang ngày mai. Hãy nói rằng xe bị hỏng. Bà già sẽ đồng ý chờ. Nếu như giả thiết của tôi đúng thì hôm nay răng bác ấy sẽ không đau nữa. Còn chị thì hãy lập tức sang nhà bác sĩ Re-na rồi chúng ta cùng đi đến gặp nha sĩ.

Tôi đã làm y như vậy. Gia-cốp nói đúng: răng bác gái không đau nữa và lúc ăn sáng, tôi đã dễ dàng thuyết phục bà già tạm hoãn chuyến đi. Để bác gái nói chuyện với ông già Re-na, rồi vội chạy sang gặp tiến sĩ.

Mô-rít ngồi trên bậc thềm, đang chúi đầu vào một cuốn sách dày cộm.

– Đây rồi! Chúng tôi đợi chị sốt cả ruột.

– Tôi không thể sang sớm hơn được.

– Vi-li! - Gia-cốp gọi bạn và đặt trang sách sang một bên. Đấy là một công trình nghiên cứu khoa học quan trọng với đầu đề “Tai và não”. Đọc cuốn sách lý thú ấy trong một buổi sáng tuyệt vời như thế này...

Vi-li xuất hiện ở cửa, miệng vẫn còn đang nhai.

– Đi thôi! - Gia-cốp giục bạn.

Chúng tôi đã vội vàng vô ích. Ngôi nhà thì tôi nhớ rất rõ và tìm được ngay. Nhưng như tôi đã nói trước, không hề có một nha sĩ nào ở đấy cả. Toàn bộ tầng dưới là một cửa hiệu tồi tàn, không có biển treo.

Gia cốp giật cửa. Cửa đóng chặt. Mấy lần tiến sĩ bấm chuông nhưng không có ai trả lời.

Chúng tôi cố gắng ngó qua những tấm cửa kính bẩn thỉu nhìn vào trong nhà: các giá đựng hàng đều trống không, trên mặt bàn đầy rác rưởi, trong góc là chiếc ghế gãy nằm lăn lóc.

– Hình như cửa hiệu đã bị phá sản từ lâu rồi - Gia-cốp nói.

– Hãy đi lại đây! - Vi-li gọi chúng tôi từ phía sân cạnh nhà.

Chúng tôi vội vã bước tới và thấy anh đang lấy lòng bàn tay che ánh sáng để ngó qua một tấm kính nhỏ.

– Có lẽ đây là buồng sau của cửa hiệu - kỹ sư nói và lùi bước nhường chỗ cho tiến sĩ. - Cậu hãy ngó xem.

Gia-cốp dán mắt vào tấm kính bẩn thỉu.

– Nhìn thấy chưa? - Vi-li hỏi.

– Thấy rồi.

– Nó được đặt trong cửa hiệu để làm gì nhỉ?

– Các anh đã trông thấy cái gì thế? Cho tôi xem với nào - tôi hấp tấp nói.

Gia-cốp dịch sang một bên. Tôi ngó vào tấm kính và nhìn thấy một cấu trúc kỳ dị nằm chính giữa căn phòng lờ mờ, vắng lặng.

– Cái gì thế hả anh?

– Chiếc ghế chữa răng - Gia-cốp trả lời.

Tôi kinh ngạc nhìn tiến sĩ.

– Có nghĩa là nha sĩ đã làm việc ở đây à?

– Có lẽ vậy. Cần phải bố trí để ông ta xuất hiện trở lại một lần nữa - Mô-rít nói một câu đầy ẩn ý.

– Hay là chúng ta thử đi vào phía trong nhà? - Vi-li đề nghị. - Tôi sẽ phá cửa... - Anh bắt đầu thò tay vào cái túi xách của mình.

– Không nên - Gia-cốp ngăn anh lại - Cần phải làm với sự có mặt của đại diện chính quyền. Đi thôi, không thì chúng ta gây sự chú ý của mọi người xung quanh.

Chúng tôi đi tới bưu điện. Mô-rít gọi điện cho cảnh sát trưởng Lan-te và đề nghị ông ta lập tức đến Xen-Mô-rít.

– Công việc gấp lắm! Chúng tôi sẽ đợi anh ở quán cà phê cạnh cầu.

Sau đó tiến sĩ còn gọi về Môn-tơ-re cho bác sĩ Ca-la-phi-đi nào đó và cũng yêu cầu ông cấp tốc đến ngay, mang theo những dụng cụ cần thiết...

– Tất nhiên là trừ ghế chữa răng. Ở đây đã có ghế rồi. Không sao, không sao, cậu không thể từ chối bệnh nhân cũ của mình được. Hãy đến đây rồi sẽ rõ. Đợi chúng tôi ở quán cà phê cạnh cầu nhé.

Các sự kiện diễn ra mỗi lúc một gấp rút hơn.

Khi chúng tôi đang ăn trưa trong một quán cà phê ấm cúng cạnh sông Ranh thì cảnh sát trưởng Lan-te đến. Trong khi ông ta uống cà phê, Gia-cốp kể về cái cửa hiệu bỏ hoang lạ lùng với chiếc ghế khám răng nằm ở buồng sau. Lan-te chăm chú nghe. Ăn xong, chúng tôi trở lại cửa hiệu và cùng nhau quan sát kỹ lưỡng, lúc thì qua cửa kính trước, lúc thì qua cửa sổ con phía sân.

Sau đó Gia-cốp cùng Lan-te đến đồn cảnh sát khu vực. Vi-li ngồi ngủ gật trên ghế xe, còn tôi đi dạo chơi ven bờ sông, lòng vẫn lo về bác gái: cần phải bịa ra nguyên nhân vắng mặt ở nhà hôm nay.

Cuối cùng, Gia-cốp và cảnh sát trưởng đã trở lại.

– Cửa hiệu đóng cửa năm tháng nay rồi - tiến sĩ kể. - Một ông Mu-tôn nào đó đã thuê nó để buôn vặt. Theo sự mô tả thì y không giống nhà thuyết giáo lắm, có lẽ đấy chỉ là tay chân của hắn. Không ai biết gì về nha sĩ ở đây và ai cũng ngạc nhiên khi biết chuyện chiếc ghế chữa răng. Do đó chúng ta được phép mở cửa và khám xét cửa hiệu bí ẩn này.

Vi-li hoạt bát hẳn lên. Anh ta moi từ trong túi xách ra nào kìm nào móc, giống trang bị của tên chuyên bẻ khóa đến mức đáng ngờ. Vài phút sau, chúng tôi đã có thể bước vào cửa hiệu bí ẩn.

– Chỗ này bây giờ chưa được sờ mó gì hết! - cảnh sát trưởng lo lắng nói. - Đi tiếp thôi.

Ở buồng thứ hai cũng chẳng có gì để xem cả. Nó hoàn toàn trống không, chỉ có chiếc ghế chữa răng nhô lên giữa nhà giống như một tượng đài ngu xuẩn.

– Eo ôi, bẩn quá! - tôi kinh tởm thốt lên. - Bao nhiêu là bụi!

– Cần phải xếp dọn lại chỗ này, nếu không bác sĩ Ca-la-phi-đi được cưng chiều của chúng ta sẽ từ chối làm việc - Gia-cốp nói. - Chị Clô-đi-na ạ, chị phải làm việc đó. Tôi không muốn người khác để ý đến...

– Tôi sẽ tự thu dọn, nhưng anh định vẽ thêm chuyện gì nữa vậy?

– Sau này tôi sẽ giải thích. Chị cứ bắt đầu đi. Còn chúng tôi đi ra tiệm cà phê đây. Ca-la-phi-đi sắp đến rồi. Chúng tôi sẽ đến đón chị. Một giờ có thể làm xong không?

– Tôi hy vọng là xong.

« Lùi
Tiến »