Không chờ cho đến lúc bác gái đã ngủ, mới mười một giờ kém hai mươi, tôi đã đứng thở hỗn hển do đi quá nhanh tại cổng nhà bác sĩ Re-na.
Chủ nhà ra đón và dẫn lên cái thềm có giàn nho che kín. Ở đấy, tiến sĩ và Vi-li đang ngồi uống rượu.
Anh chàng kỹ sư vẫn ngồi yên trong ghế và vẫy tay chào tôi.
– Chào các anh - tôi nói và nheo mắt lại vì chói ánh đèn rồi ngó xung quanh.
– Xin chào chị - tiến sĩ chào lại và giễu cợt nói thêm: - Chị đang tìm xem nó nấp ở góc nào à?
– Ai?
– Giọng nói. Chị cứ ngó xung quanh như đang hy vọng nhìn thấy nó.
– Bác gái nghe được nó trong bệnh viện. Nó chữa khỏi cho bà già và lệnh phải về ngay - tôi ngắt lời tiến sĩ.
– Thế à? - Mô-rít chau mày.
– Như vậy là bà già mang máy thu theo người à? Nó được giấu ở đâu đó trong áo quần rồi - Vi-li nói.
– Cũng có thể - Mô-rít lẩm bẩm. - Giọng nói ranh ma hết chỗ nói. Than ôi, đến giờ chúng ta vẫn chưa vạch mặt được nó. Nhưng nó không chạy thoát đâu! Đã bắt được rồi, đúng không Vi-li?
Chàng kỹ sư im lặng gật đầu, miệng vẫn hút rượu nho từ chiếc cốc cao thành.
– Phải mất hai đêm liền làm việc mới sờ được làn sóng cần thiết - Gia-cốp tiếp tục với một vẻ hài lòng. Anh rót rượu vào cốc rồi kéo ghế mời tôi. - Mời chị ngồi, phải chờ một tí nữa.
Tôi ngồi xuống nhấp rượu nho rồi hỏi:
– Anh hãy nói thêm đi, bắt được ai hoặc cái gì rồi? Sao anh có vẻ vui thế?
– Giọng nói - tiến sĩ trả lời. - Tôi đã đoán đúng: nó được truyền đi bằng vô tuyến điện ở làn sóng cực ngắn. Không có sự huyền bí nào hết...
– Đơn giản là kỹ thuật nằm bên bờ tội lỗi - Vi-li ngắt lời tiến sĩ và chính mình đã cười trước để mời chúng tôi đánh giá câu nói đùa của anh.
– Vâng, chỉ là kỹ thuật vô tuyến cơ bản - tiến sĩ gật đầu và xem đồng hồ. - Tí nữa chị sẽ thấy thôi.
– Còn phải đợi lâu nữa không? - tôi hỏi. - Có thể nó đã bắt đầu rồi chăng? Hay là “tiếng trời” cũng làm việc theo một thời gian biểu nghiêm túc như các đài phát thanh?
– Nó đang chờ khi nào bác gái của chị bắt đầu chợp mắt - tiến sĩ giải thích. - Những kinh nghiệm dạy học bằng thôi miên cho thấy rằng các thông tin được tiếp thu tốt nhất ở giai đoạn đầu của giấc ngủ, và bọn chúng cũng nắm được điều đó! Bọn bịp bợm hiện đại cũng có trình độ văn hóa cao lắm chứ.
– Nhưng làm sao mà chúng biết được khi nào thì bác tôi đi ngủ? Chúng ở ngay đây à? Chúng rình mò quanh nhà tôi à? - tôi hoảng sợ.
– Tất nhiên rồi - tiến sĩ trả lời. -Có khó gì đâu. Từ đường cái có thể nhìn rất rõ ánh đèn trong cửa sổ nhà chị. Thậm chí chỉ cần ngồi trong tiệm cà phê cũng được. Phải chăng chị không hề suy nghĩ rằng bác gái chỉ nghe tiếng nói vào các ngày thường? Bởi vì thứ bảy và chủ nhật Gô-ran bận với cái chuyện thuyết giáo “lửa trời” và không thể rời Béc-nơ tới đây được.
– Đúng đấy - tôi thì thào. - Còn khi chúng biết rằng bác gái đã vào viện...
– Thì chúng đến Xen-Mô-rít - tiến sĩ tiếp lời. Anh nhìn đồng hồ và đứng dậy. - Đã đến lúc rồi. Bắt đầu đi, Vi-li!
Chàng kỹ sư chậm rãi uống hết rượu, giơ chiếc cốc không lên ánh sáng để xem rồi đứng dậy một cách lười biếng.
Chúng tôi bước xuống khu vườn đang chìm đắm trong đêm khuya tĩnh mịch. Bác sĩ Re-na cầm đèn pin đi trước. Trong lùm cây có một chiếc xe hòm màu xanh thẫm đã đậu sẵn.
Chúng tôi đi lại đó. Vi-li cho nổ máy. Sau đó anh nhảy ra khỏi ca-bin và mở rộng cửa sau của hòm xe rồi chui vào trong đó. Chúng tôi đứng đợi, tai lắng nghe tiếng rù rù của máy nổ.
Ánh sáng đã bừng lên trong hòm xe. Vi-li thò đầu ra khỏi cửa rồi mời:
– Trèo vào đi.
– Xin mời chị - Gia-cốp chìa tay và giúp tôi leo vào hòm xe.
Té ra trong đó là cả một buồng thí nghiệm thực thụ: trên vách treo đầy máy móc, dây điện đủ các màu chăng ra như mạng nhện, trên bàn là một ngọn đèn sáng chói và chiếc mi-crô, dụng cụ vương vãi khắp mọi nơi. Trên một chiếc bàn xếp khác, tôi trông thấy máy ghi âm.
Vi-li đang múa may với máy móc, anh vặn nút lách tách. Ngồi vào chiếc ghế xếp, tôi tò mò nhìn theo những bóng đen màu đang tiếp nhau bừng sáng. Gia-cốp ngồi xuống cạnh tôi và bắt đầu loay hoay với cái máy ghi âm.
Bác sĩ Re-na vẫn đứng cạnh hòm xe ngó vào qua cửa.
Cái loa treo sát trên đầu tôi ọc ạch, lạo xạo, cả hòm xe tràn ngập những đoạn nhạc và tiếng nói rơi từ không trung vào. Tiếng nhạc jaz chen lẫn tiếng các phát thanh viên.
Sau đó là loại tiếng gì như tiếng A-rập, rồi lại nhạc jaz, đàn oóc-gan và lời cầu nguyện...
Tôi chưa bao giờ nghe đài muộn như thế này và không hề nghĩ rằng đêm vẫn tràn đầy những tiếng nói.
Bản hòa tấu đó tắt đột ngột như lúc phát ra. Bây giờ trong loa chỉ còn tiếng ù ù nhè nhẹ và tiếng nổ lách tách.
Bỗng nhiên tôi nghe được một giọng nói ru ngủ nhè nhẹ, đơn điệu và có vẻ quen quen:
“Toàn thân bà đang nặng dần, một cảm giác thanh thản dễ chịu, một giấc ngủ say, bình yên đang đến với bà... Bà hãy thở dần dà, đều đặn và sâu vào... tất cả đang im dần, đang tối dần, xung quanh bà đang trở nên êm đềm hơn... Bà sẽ ngủ, sẽ ngủ say và say hơn...”
Im lặng. Chỉ có tiếng máy gõ nhịp đang ru ngủ.
Nhà thuyết giáo “lửa trời”! Chính là giọng hắn rồi.
– Cậu thấy chưa, lại bị mất đoạn rồi, tại cậu đấy - Gia-cốp cau có làu bàu.
Vi-li hừm một tiếng có ý nhận lỗi.
Đến giờ tôi mới hiểu rằng tôi đang nghe bằng chính tai mình cái “tiếng trời” bí ẩn đã mang lại biết bao đau khổ và lo sợ cho gia đình!
Nó vang lên buồn buồn, các câu nói ngắn gọn, mạch lạc, du dương, một giọng mũi nhè nhẹ:
“Bà hãy nằm hoàn toàn yên tĩnh và đừng suy nghĩ gì cả... Cảm giác thanh thản đang dần dần đi vào não bà, ý nghĩ của bà trở nên bình yên, thong thả, tất cả mọi lo lắng sẽ hết. Bà hoàn toàn tách khỏi mọi ưu tư và lo lắng. Bà hãy ngủ say và đừng chú ý đến xung quanh...”.
Thú thật khi nghe giọng nói ngọt ngào đó tôi cũng bắt đầu díp cả mắt lại! Tôi lắc đầu thật mạnh rồi ghé lại gần loa hơn.
“Bây giờ bà chỉ nghe tôi thôi! Hãy tiếp tục nghe và nhớ lấy những lời tôi. Lúc này bà không lo nghĩ gì, không có cảm giác khó chịu nào... toàn thân bà đang tỏa lan một cảm giác mệt mỏi dễ chịu... tay chân bà đang nặng dần, bà không muốn cử động, không mở được mắt... Bà hãy ngủ đi!...”
Lại chỉ có tiếng máy gõ nhịp trong sự tĩnh mịch. Tiếng băng ghi âm quay đều đều.
“Bà đã hành động rất đúng, tốt lắm... Lương tâm bà trong sạch, tất cả mọi thứ lo lắng, sợ hãi đã qua rồi, bà sẽ ngủ ngon. Bây giờ bà sẽ nghe tiếng nói của chồng mình. Hãy nghe đi!... Nghe đi...”
Im lặng một tí, có tiếng lạch cạch nhẹ.
“Cần phải giúp đỡ những người lương thiện. Cần phải sống theo ý trời... Tâm hồn tôi trong sáng và thanh thản bởi vì tôi đã làm điều thiện theo ý đấng tối cao. Bà cần phải làm như vậy...”
Tôi rú lên.
Tiếng của bác Phrăng! Bác ấy nói như thường lệ, hơi ngọng, ồm ồm và chậm rãi. Chỉ có vẻ hơi ngập ngừng, nhưng tôi không thể nhầm được.
– Bác ấy nói từ đâu? Từ âm phủ à? - tôi thốt lên và kinh hoàng ngó tứ phía.
Ngay lúc đó tôi im bặt vì lại nghe giọng nói của nhà thuyết giáo:
“Hãy noi gương chồng bà. Những kẻ gian ác đang định cản trở bà... Chúng sẽ vu cho bà là người điên... Song bà hoàn toàn mạnh khỏe. Bà thấy mình hoàn toàn sung sức và đừng để chúng hành hạ mình... Đấy là kẻ thù của bà, hãy né tránh đi, đừng nghe chúng... Bà sẽ ngủ ngon cho đến sáng... Bà sẽ tỉnh dậy khỏe khoắn, tỉnh táo, tràn đầy sức sống... Bà hãy quên rằng đã nghe tôi nói... Nhưng bà hãy làm những gì tôi đã nói... Hãy ngủ yên, ngủ ngon... Ngủ đi... Hãy ngủ đi... Hãy ngủ đi.”
Giọng nói im bặt. Từ loa chỉ còn vọng ra tiếng sột soạt, tiếng phóng điện lách tách.
– Hết rồi - Vi-li nói. - Đợt thôi miên đã kết thúc. Tắt máy ghi âm đi!
Anh vặn nút và những bóng đèn màu tắt hết.
– Tôi không hiểu gì cả - tôi nói và lấy tay lau trán. - Hay là tôi cũng đã phát điên rồi chăng?
– Chính là giọng nói của bác trai đã khuất à? - Gia-cốp hỏi.
– Vâng! Bác sĩ Re-na, bác hãy công nhận đi! Bao nhiêu năm trời bác đã biết bác ấy.
– Tinh ranh đấy! - tiến sĩ lắc đầu. - Có nghĩa là bọn chúng không chỉ đã gặp bác trai của chị mà còn ghi âm lại tiếng nói. Còn sau đó là chúng ghép vào.
– Ghép hơi tồi, có tiếng lạch cạch - Vi-li điềm tĩnh nhận xét một cách thành thạo nghề nghiệp.
– Cậu đừng có ghen tị! Công việc rất trơn tru - tiến sĩ cười và bắt đầu quấn băng ghi âm. - Bây giờ giọng nói đó đã ở trong tay chúng ta - anh nói với tôi, tay chỉ vào hộp đựng băng ghi âm. - Và cả đợt thôi miên hôm qua cũng đã được ghi lại hầu như trọn vẹn, chỉ có đoạn đầu là bị lọt mất chỉ vì tay nát rượu kia - anh quay về phía Vi-li.
– Nhưng để làm quái gì? - Vi-li hỏi giễu cợt. - Cậu sẽ tính sao với cái băng chết tiệt đó? Bởi vì các băng ghi âm không có giá trị luật pháp. Có thể gắn, dán, ghép đủ thứ, thậm chí cả bài diễn thuyết của người bác đã chết.
– Đúng đấy - tiến sĩ tán thành. - Tôi không hy vọng gì chuyện đó. Nhưng chúng ta đã có một chứng cớ rõ ràng.
– Chứng cớ nào? - tôi sốt sắng hỏi.
– Chính cái giọng nói. Cách đây không lâu người ta đã xác định được rằng mỗi giọng nói của con người đều rất đặc trưng. Cũng giống như vân tay, dầu có thay đổi thế nào đi chăng nữa, qua giọng nói người ta vẫn có thể nhận biết ra chủ nhân nó. Điều này đã được áp dụng để truy lùng các thủ phạm. Do đó chúng ta có thể mang băng ghi âm này ra tòa!
Đánh dấu lên hộp xong, tiến sĩ cất nó vào cái tủ con và chúng tôi trở vào nhà.
Tôi nhìn đồng hồ và thốt lên:
– Đã hai giờ mười lăm rồi! Tôi phải chạy về nhà đây!
– Tôi sẽ tiễn chị - Gia-cốp nói.
– Khổ thân bác quá, thậm chí cả ban đêm chúng cháu cũng quấy rầy bác - tôi thở dài và cầm lấy tay bác sĩ Re-na. - Ô, tay bác lạnh cóng rồi. Bác hãy đi nằm nhanh lên.
– Ở tuổi tôi thì không ngủ được nữa rồi - ông già cười, tay chạm vào má tôi. - Và hơn nữa: chuyện thật là thú vị và hấp dẫn đến mức tôi không thể ngủ được nữa. Còn cô, Clô-đi-na, chúc cô ngủ ngon. Tôi lấy làm sung sướng rằng công việc đang sáng tỏ dần. Nhưng ai mà lại nghĩ được như vậy!
Tôi tạm biệt kỹ sư Vi-li lầm lì lúc này đã lại cầm lấy chai rượu, và đi về nhà.
Đêm đang trôi. Tất cả lại bắt đầu có vẻ đơn giản hơn, ít hấp dẫn và tầm thường hơn trước kia. Không có gì là kỳ diệu, huyền bí cả: chỉ có giọng nói con người bình thường, bắt được qua chiếc máy thu thanh bình thường và được ghi lại trên băng. Bây giờ nó đang nằm lăn lóc trong hộp để ở hòm xe...
– Máy phát thì chúng ta đã chặn bắt được sóng rồi. Nhưng chủ yếu là máy thu - tiến sĩ cắt dòng suy nghĩ của tôi.
– Máy thu nào hả anh?
– Máy thu đang đưa tiếng nói vào tai bà già.
– Nhưng các anh đã tìm kỹ rồi mà cũng chẳng thấy gì.
– Đúng đấy. Nhưng phải có máy thu chứ! Nó đang được giấu ở đâu? Trong đồ trang sức của bà già à? Tuy rằng cũng khó lắm vì đồ trang sức thường được cởi ra khi đi ngủ. Có đúng không?
– Tất nhiên rồi!
Tiến sĩ trầm tư nhìn vào chân mình rồi đột ngột ngửng đầu lên:
– Thôi được. Một khả năng cuối cùng. Tất nhiên là có lẽ không nên nhưng... Chị phải cho bác gái uống thuốc ngủ và kiểm tra thật kỹ toàn bộ thân thể trong lúc bác ấy đang ngủ say. Không còn cách nào khác nữa. Máy thu ở đâu đó trong áo quần.
– Tôi không thể làm được đâu.
– Cần phải làm! Đấy là cơ hội cuối cùng, Clô-đi-na ạ!
– Thôi được. Tôi sẽ cho bác ấy uống mê-đô-min - khó khăn lắm tôi mới thốt lên được, mắt tránh nhìn vào tiến sĩ.
– Mê-đô-min thì ăn thua gì! - Gia-cốp khoát tay. - Tôi sẽ đưa cho chị một thứ bột mà voi uống cũng phải ngủ cả ngày. Theo tôi biết thì ở một số nước, người ta trang bị cho các tình báo viên loại bột ấy để họ có thể ngủ bất kỳ lúc nào, trong bất kỳ tình huống nào, sau khi đã hoàn thành một nhiệm vụ căng thẳng. Họ gọi đấy là những viên “đo ván”. - Anh rút từ trong túi ra một gói nhỏ và chìa cho tôi: - Sáng mai, chị hãy ném vào cà phê hoặc trà của bác gái. Đấy là liều cho trẻ con, nhưng bác ấy sẽ ngủ nhanh và rất say. Chị sẽ có đủ thời gian để kiểm tra.
Nhận cái gói nhỏ từ tay tiến sĩ, trên một đoạn đường vắng vẻ, giữa đêm khuya, tôi cảm thấy mình là một nhân vật của một cuốn tiểu thuyết “hắc ám” nào đó.
Bỗng một ý nghĩ khủng khiếp thoáng qua trong đầu tôi. Sẽ ra sao, nếu như tôi vô tình trở thành vũ khí trong tay những bọn tội phạm xảo quyệt?
Tôi vội xua tan ý nghĩ đó: “Con ngốc ơi, mày sợ cả tiến sĩ Gia-cốp, không tin anh ta à? Đấy là hoang tưởng bị theo dõi”.
– Anh hãy nghe đây, thật ra điều đó không cần thiết! - tôi kêu lên, bóp chặt tay tiến sĩ.
– Cái gì, sao lại không cần thiết?
– Lục soát bác gái. Chính bác ấy đã được thay quần áo ở bệnh viện rồi. Người ta đã tắm rửa cho bác ấy để chuẩn bị mổ. Nhưng khi mặc quần áo bệnh viện, bác tôi vẫn nghe được giọng nói ấy.
– Đúng đấy! Sao mà tôi không nghĩ ra chuyện đó nhỉ... Thật là bí ẩn - Gia-cốp lấy tay chùi trán, lúng túng thốt lên. - Tôi không thể hiểu được. Không rõ cái lão An-ri khốn nạn đã nghĩ ra trò gì thế nhỉ? Tôi luôn luôn bảo rằng lão già là một thiên tài.
– Chúng ta phải làm gì bây giờ?
Mô-rít nhún vai.
– Cần phải suy nghĩ thêm. Khám xét nữa cũng vô hiệu, đúng như chị đã nói. Hãy đi ngủ đi, để tôi và Vi-li sẽ tính toán xem.
Tôi nằm mãi không ngủ được. Những nỗi lo âu lại dâng trào lên với một sức mạnh mới. Nếu như không có máy thu thì bằng cách nào mà giọng nói ác nghiệt đó vẫn tìm đến được với bác gái? Bằng thần giao cách cảm chăng? Hay là chúng tôi vẫn nhầm - đơn giản là bác ấy ốm chăng?
Nhưng rõ ràng là chúng tôi đã nghe được cả “tiếng trời” lẫn những lời của bác Phrăng có vẻ được truyền từ âm phủ tới... Chúng tôi đã được ghi lại trên băng từ và bây giờ đang nằm trong hộp.
Đầu óc tôi cứ quay cuồng, đành phải nuốt thêm thuốc ngủ vậy.
Ngày hôm sau, tôi đợi mãi cho đến lúc bác gái đi nghỉ trưa mới chạy vội sang gặp tiến sĩ một tý để xem họ đã nghĩ ra điều gì chưa. Nhưng cả ba vị “chủ mưu” vẫn đang phân vân.
– Có khả năng bà ấy nghe được tiếng nói qua vô tuyến điện chẳng cần máy thu thanh chăng? - bác sĩ Re-na đột nhiên nói.
Kỹ sư Vi-li ngó trân trân vào ông già như đang nhìn một người điên.
– Tôi đã đọc ở đâu đó về một trường hợp tương tự - bác sĩ vẫn không chịu đầu hàng. - Thậm chí tôi còn ghi lại...
– Chuyện vớ vẩn - Vi-li kiên quyết bác bỏ. - Điều đó không thể có được.
– Cậu là một kẻ hoài nghi ghê gớm - Gia-cốp đứng về phía bác sĩ. - Ngoài kỹ thuật của mình ra, cậu chẳng biết gì hơn. Không nên như thế! Thiếu gì chuyện trên thế gian này! Trường hợp mà người đồng nghiệp kính mến của tôi vừa nhớ lại thực sự đã xảy ra cách đây mấy năm. Một phụ nữ thượng lưu ở Mỹ bỗng nhiên bắt đầu nghe được những đoạn của đài phát thanh. Ban đầu người ta cho đó là rối loạn tâm thần, nhưng sau khi nghiên cứu kỹ mới vỡ lẽ ra rằng nguyên nhân của nó là do một số tính chất của các mạng điện, nước, hơi đốt và điện thoại trong căn phòng. Sự phối hợp tác động của chúng làm xuất hiện một trường điện từ. Chính nó đã dẫn tới hiện tượng bất thường như vậy. Vâng, tôi nhớ ra rồi: Sự kiện này đã được tờ “Tuần tin tức” kể.
– Đấy, các anh thấy chưa - bác sĩ Re-na nói. Nhưng Gia-cốp lắc đầu:
– Một trường hợp đáng chú ý. Song rất tiếc là nó không phù hợp với hoàn cảnh chúng ta. Thứ nhất, nó khó mà có thể lặp lại được trong một ngôi nhà miền quê thanh vắng, hầu như không có một dụng cụ sinh hoạt chạy điện nào. Thứ hai, hoàn toàn không tin được rằng bọn bịp bợm đã ngửi thấy chuyện đó và khéo léo áp dụng ngay. Chúng ta là những người thực tế, thưa đồng nghiệp kính mến, chúng ta sẽ kiểm tra lại mọi thứ theo một lô-gích nghiêm túc.
– Anh nói chí phải - ông già tán thành một cách miễn cưỡng. - Nhưng giải đáp nằm ở đâu? “Phép lạ đối với lý trí là phi lý, không thể dung nạp được, cũng như sắt bằng gỗ hay vòng tròn không có chu vi là không thể có được...”
– Điều này thì tôi hoàn toàn đồng ý với bác sĩ. Những lời vàng đã được nói đúng lúc! - Gia-cốp chộp lấy câu nói, đôi mắt anh như đang cười.
– Đấy là lời Phơ-bách - ông già đáng mến giải thích thêm.
– Và tôi cũng đồng ý cả với ông ta - tiến sĩ gật đầu. - Chúng ta sẽ đi theo phương châm đó để tiếp tục cuộc truy lùng. Chỉ còn lại một việc là phải tiếp cận với “tiếng trời”.
– Cần phải cắt ngang và gây nhiễu - Vi-li rầu rĩ nói thêm.
– Chúng ta sẽ làm như vậy.