Giọng Nói Giữa Đêm Khuya

Lượt đọc: 684 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13. TRỞ LẠI ĐỊA NGỤC

Bác gái đón tôi nồng nhiệt và vui vẻ, do đó tôi cảm thấy nhẹ nhõm bớt phần nào.

Bác ấy thực sự vui sướng khi tôi trở lại nhà. Trông bà già có vẻ rất tự nhiên, khỏe mạnh, bình thường. Tóm lại tất cả những điều khủng khiếp trước kia đã trở thành cơn ác mộng. Bác gái mập ra, trên hai má lại xuất hiện các lúm đồng tiền tinh nghịch mà hồi xưa, khi còn nhỏ, tôi thích hôn vào đó trước khi đi ngủ.

Giống như trước đây, trong buổi tối êm dịu, đầm ấm, chúng tôi lại ngồi trên thềm uống nước chè và ăn mứt hoa quả thơm lựng. Bác gái ân cần hỏi tôi khi ở Pa-ri có bị mệt không. Bác sĩ Re-na ngậm mãi chiếc tẩu cong. Thỉnh thoảng, lúc thì cô đầu bếp Li-na, lúc thì Rô-da-li ngó qua cửa.

Bác gái không nhắc gì đến chưởng khế và tôi cũng lờ đi.

Sáng dậy cũng bình yên và êm thấm.

Trước bữa cơm sáng, tôi cùng bác gái và bác sĩ Re-na dạo chơi trong vườn để nghe tiếng chim hót véo von và tán đủ mọi chuyện trên đời. Đến lúc ngồi vào bàn ăn thì bác gái bỗng nhiên buột miệng nói:

– Vâng, tôi đã gọi điện cho chưởng khế, hôm nay ông ta sẽ đến.

Tôi cố gắng hỏi bình thản và nhẹ nhàng như không có gì xảy ra:

– Bác ơi, bác mời chưởng khế đến để làm gì?

– Để lập một tờ khế. Sau này bác sẽ kể cho cháu.

Cho đến hết bữa ăn, tôi như người ngồi trên đống lửa.

Gia nhân dọn dẹp bàn ăn, bác sĩ Re-na đi ra vườn để ngồi ngủ gật như thường lệ trên chiếc ghế dưới bóng cây.

Chỉ còn lại hai bác cháu tôi. Bác gái nói:

– Bác đã suy nghĩ rất nhiều trong thời gian gần đây và đã đi đến quyết định: chúng ta phải thay đổi cuộc sống này. Chúng ta sống chưa xứng đáng...

Bà già nghiêm khắc nhìn tôi. Tôi im lặng chờ đợi.

– Chúng ta có quá nhiều tiền, mà tiền cần cho công việc xây dựng một cuộc sống đúng đắn. Bác đã quyết định chỉ để lại cho mình mỗi cái nhà này, còn tất cả tiền sẽ cúng cho những công việc thiêng liêng. Đấy là ý muốn của bác trai. Đêm qua ông ấy vừa khẳng định lại điều đó - bác gái nói đơn giản, bình thản, cứ như là không phải nói về bác Phrăng, người đã chết hơn một năm nay rồi. - Cháu cũng làm ra khá tiền, đủ cho hai ta sống, nếu như cháu sẽ không bỏ bác.

Lặng thinh thì bất nhã, tôi vội nói:

– Thưa bác, tất nhiên là không bao giờ. Sao bác lại nghĩ thế cơ chứ! Thế bác định cúng tiền cho ai?

– Cho “Thiên hỏa huynh đệ”.

Tôi nhớ lại lời dặn dò của Gia-cốp và cố gắng bình tĩnh hỏi nhẹ nhàng:

– Nhưng tại sao lại cúng cho chính hội ấy hả bác? Có thể hiến tiền cho một quỹ bảo vệ nhi đồng nào đó. Cùng lắm thì mang phát chẩn cho người nghèo. Còn như cái hội “Huynh đệ”... Rõ ràng là bác hoàn toàn không biết họ, chưa bao giờ trông thấy họ cả. Sao bác lại muốn cúng tiền cho chính những người đó?

Điều này đáng ra không nên nói.

Bà già lập tức sa sầm nét mặt, cau có, thu người lại như con sên thu mình vào vỏ.

– Cô lại định gán cho tôi là không bình thường chăng? - bác gái hỏi một cách đe dọa.

– Không, bác làm sao thế? Cháu chỉ hơi ngạc nhiên trước quyết định của bác. Bởi vì chúng ta có biết gì về những “huynh đệ” ấy đâu...

– Đấy là hắn, cái thằng “kỹ sư” của cô, không hiểu tại sao hắn cứ nghĩ xấu về họ. Tôi biết rằng họ trung thực, thẳng thắn và làm điều thiện. Bởi vậy tôi muốn giúp họ...

Dầu sao tôi cũng không kìm mình được nữa và hỏi:

– Giọng nói đã phán cho bác như vậy à?

Điều này đáng ra hoàn toàn không nên nói!

Bắc gái đứng dậy và nói dứt khoát:

– Sau bữa cơm trưa xin cô đừng đi đâu. Chưởng khế sẽ đến đây. Hãy mời cả bác sĩ Re-na ở lại. Hai người sẽ ký vào giấy với tư cách là nhân chứng.

Và không chờ tôi trả lời, bà già đi thẳng vào phòng mình.

Tôi chạy ra vườn, tìm thấy bác sĩ Re-na đang ngủ gật ở góc vườn, tay vẫn đang cầm tờ báo. Tôi vội vàng lay ông già dậy rồi kể lại toàn bộ sự việc.

Bác sĩ chăm chú nghe, không ngắt lời tôi, nhưng cũng chẳng trả lời.

– Sao bác lại im lặng thế? Hãy khuyên cháu nên làm gì chứ!

– Tôi cũng không biết nữa - ông già nhún vai một cách tuyệt vọng. - Tôi hoàn toàn bị lạc lối rồi cô ạ.

– Cần phải ngăn cản bác ấy lại.

– Bằng cách nào hả cô?

– Bác ấy không bình thường, cần phải cấm bác ấy ký vào giấy.

– Bác gái của cô hoàn toàn bình thường - bác sĩ Re-na lắc đầu.

– Nhưng chính giọng nói đã ám thị bác ấy!

– Đấy là cô và tiến sĩ Gia-cốp cứ khăng khăng như vậy. Song chứng cớ thì không có. Là một thầy thuốc chuyên theo dõi sức khỏe bác cô tôi cần phải nói rằng: bà ấy thực sự có một thời kỳ không được khỏe, nhưng nay đã bình phục.

– Chính vì bác nghĩ rằng bác gái cháu đã bình phục nên bác ấy mới mời bác và cháu làm nhân chứng. Nhưng thưa bác sĩ, bà già đang ốm, đang ốm mà!

– Một cuộc hội chẩn bất kỳ nào cũng sẽ công nhận là bà ấy hoàn toàn khỏe mạnh và có trách nhiệm trước luật pháp. Có lẽ trước hết họ sẽ công nhận cô mới là người không bình thường, khi được nghe lập luận của cô về một giọng nói nào đó có vẻ đang ám thị bác gái.

Ông già biện luận rất tỉnh táo. Nhưng dẫu sao cũng phải có một hành động gì đó!

Tôi lại vào nhà và gọi điện cho tiến sĩ, mắt luôn luôn ngó ra cửa sợ rằng bác gái bước vào. Không có ai trả lời, thậm chí mẹ Ma-ri cũng đi đằng nào mất rồi.

Tức giận cũng vô ích, chính chúng tôi đã thỏa thuận rằng sẽ gọi điện cho nhau vào buổi tối. Mô-rít không thể ngồi cả ngày bên máy điện thoại để chờ tôi.

Tôi lại lao ra vườn và tìm thấy ông già Re-na đang trầm tư đi theo hàng cây.

– Thưa bác sĩ, bác sĩ không thể tuyên bố rằng bác gái đang ốm được à? Ít ra thì cũng trong vài ngày để Mô-rít có thời gian nghĩ ra một kế gì đó.

– Nhưng còn danh dự thầy thuốc của tôi... Sao cô lại có thể đề nghị như vậy được nhỉ? - ông già trả lời, mặt cau có và với một giọng trách móc đến mức tôi phải lập tức ân hận về câu nói của mình.

Bác sĩ lại tiếp tục lên lớp:

– “Muốn hành động trung thực thì hãy nghĩ và chỉ luôn luôn nghĩ về lợi ích của xã hội chứ không phải của những người thân. Quyền lợi cá nhân thường dẫn dắt họ đến chỗ lầm lạc”.

– Lại Hôn-bách à? - tôi giận dữ hỏi.

– Không, Hen-vê-ti-uýt*. - Và bỗng nhiên ông già buồn rầu cúi mái đầu bạc xuống rồi nói thêm: - Cũng vì cô mà tôi đã bắt đầu lừa dối bà ấy rồi đấy, cô Clô-đi-na ạ.

Bữa cơm trưa trải qua trong sự im lặng khó chịu như nhà có tang. Ngay sau đó, từ ngoài cổng vọng vào tiếng còi xe hơi hối hả.

Tôi chưa bao giờ gặp các viên chưởng khế cả, và đã hình dung họ theo những tiểu thuyết của Đích-ken đã đọc từ thuở bé. Bởi vậy khi thay vào lão già khô khan, nham hiểm, hay hạch sách là một chàng trai trẻ trong bộ lễ phục long trọng, với dáng vóc thể thao, thì tôi hết sức kinh ngạc. Anh ta đi tới đây không phải bằng cỗ xe ngựa mốt cũ mà là trên một chiếc xe Pho đỏ rực.

Chàng trai trẻ bằng một vẻ lịch thiệp máy móc cúi cái đầu húi cua chăm chú, lãnh đạm lắng nghe những gì bác gái nói và tất bật gõ vào chiếc máy chữ xách tay mang theo. Sau vài phút, y đặt hẳn văn bản lên bàn để chúng tôi ký vào.

Bác gái chăm chú đọc lại hai lần và với một động tác kiên quyết đã ký vào. Sau đó với tư cách là nhân chứng, bác sĩ Re-na ký tên, ông già cố ý không ngó về phía tôi.

Đến lượt tôi rồi. Bây giờ thì cả ba người đều nhìn vào tôi: bác gái giận dữ đe dọa và sắp nổi cơn tam bành, bác sĩ Re-na đồng cảm và hình như hơi hối hận, còn gã chưởng khế trẻ bực tức vì một sự chần chừ vô lý.

– Sao? - bà già cau mặt.

Tôi cầm phắt lấy bút ký vào và cố kìm mình để không khóc nức nở. Mắt ứa đầy lệ, tôi không kịp đọc gì ngoài chữ “Chứng thư biếu tặng” và hai dòng đầu: “Tôi tên là A-đê-li-na-Ma-ri-a Cau-ních, trong tình trạng hoàn toàn tỉnh táo, sáng suốt...”

Tôi liệng chiếc bút lên bàn và chạy thẳng ra vườn rồi òa lên nức nở. Mấy lần bác sĩ Re-na lo lắng đi qua và gọi khẽ. Nhưng tôi nấp sau vào lùm cây, không trả lời.

Tôi ngồi như vậy cho đến tối mịt. Sau đấy tôi ra tiệm cà phê gần đường để gọi diện cho tiến sĩ.

– Chà, phức tạp rồi đấy! Rất tiếc là chị đã không thuyết phục bác gái - tiến sĩ nói khi nghe xong câu chuyện của tôi. - Tuy rằng chắc gì đã có thể thuyết phục được. Bọn nó tất nhiên là đã cố làm hết mọi thứ đối với bà già rồi. Bởi vậy chị cũng đừng ân hận nữa. Nhưng còn chuyện ký tên, đáng ra thì không nên.

Anh im lặng, có vẻ như đợi tôi trả lời, rồi nói thêm.

– Chúng ta cố gắng trì hoãn việc biếu tặng lại. Phải có cách gì đó. Chị có nghe tôi nói không?

– Tôi đang nghe đây.

– Nhưng không tin chứ gì?

– Chàng Vi-li của anh về rồi chứ? - tôi đánh trống lảng.

– Cậu ta đã gọi điện rằng ngày mai sẽ bay về. Chúng tôi sẽ đến ngay. Có thể trú tại nhà bác sĩ Re-na được không?

– Tôi nghĩ rằng được đấy. Ông già có vẻ rất quý anh.

– Xin chị nói trước với bác sĩ rằng phải giữ kín chuyện bọn tôi đến để không đánh động kẻ thù.

Anh suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp:

– Hay là chị thử viết đơn khiếu nại tính bất hợp pháp của quà biếu tặng chăng? Bác gái sẽ cắt đứt hoàn toàn mọi quan hệ với chị, thật vậy, song chúng ta tranh thủ được thời gian. Nhưng thôi, vô nghĩa! Chính chị đã ký tên làm nhân chứng rồi, bây giờ lại còn khiếu nại thì vớ vẩn quá. Thôi được, hãy gắng chịu đựng nhé. Còn sau đó tôi sẽ ra tay.

“Có ích gì?” - tôi định hỏi nhưng kìm lại được.

– Cho đến khi chúng tôi tới, chị đừng để bác gái một mình. Hãy cố gắng tự chủ bản thân, giả vờ ra vẻ chị không giận dỗi gì hết. Hãy theo sát bác gái cả ngày lẫn đêm! Không được rời ra một giây nào nhé!

– Sao anh lại phải dọa tôi như thế?

– Tôi không dọa chị, tôi chỉ yêu cầu chị phải thận trọng! Sự việc đã đến mức trầm trọng rồi. Thiếu gì chuyện có thể xảy ra - Mô-rít trả lời một cách mập mờ.

Tôi mệt đến mức không muốn hỏi tiến sĩ nữa. Tôi chào tạm biệt anh rồi đi về nhà.

Toàn thân tôi hoàn toàn rã rời. Tôi chỉ muốn đi thật nhanh vào giường rồi lăn ra ngủ. Mặc xác sự lo sợ và giọng nói “vũ trụ” ấy!

Tôi ngủ như chết cho đến sáng. Còn sau đó các sự kiện cứ nối tiếp nhau xảy ra như dòng thác và tất cả trôi đi, quay cuồng cứ như một cuốn phim trinh thám.

Cả ngày tôi bám sát bác gái, cố gắng tán chuyện vui vẻ, vô tư, nhưng luôn luôn căng thẳng chờ đợi một cái gì đó. Chắc không phải tình cờ mà Mô-rít đã lệnh là phải thận trọng?

Phải chờ đợi sự tấn công từ đâu? Tôi nhớ lại câu chuyện của tiến sĩ về những ám thị tội lỗi, và nỗi lo sợ trong lòng tăng lên không ngừng.

Song ngày hôm ấy trôi qua bình thản, êm thấm. Hình như tôi đã sắm vai rất khá: bác gái trở nên tốt bụng hơn, băng giá chắn giữa chúng tôi đã tan.

Bác sĩ Re-na sẵn lòng chấp nhận Gia-cốp và bạn anh tới ở nhà mình. Ông già bảo:

– Dù cả tháng, tôi chỉ càng vui thêm.

Sau bữa cơm trưa, bác sĩ trở về nhà để chuẩn bị đón khách. Bữa cơm tối bác sĩ đến muộn, ông già nháy mắt với tôi, làm các dấu hiệu bí mật, và khi có cơ hội thuận tiện đã thì thầm như một kẻ âm mưu có kinh nghiệm:

– Đã đến rồi! Họ gửi lời chào chị.

Tôi cảm thấy buồn cười. Mặc dù tình trạng hết sức nghiêm trọng, mọi chuyện vẫn có vẻ như một trò chơi trinh thám. Rõ ràng là bác sĩ Re-na đang cảm thấy mình giống một thám tử lừng danh.

Tôi định buổi tối, khi bác gái đã lên giường thì sẽ đến thăm tiến sĩ và làm quen với Vi-li, người kỹ sư mà tất cả đã mỏi mắt trông chờ. Nhưng tình thế đã diễn ra khác hẳn.

Sau bữa cơm tối, bác gái thấy trong người khó ở. Bà già kêu đau ở vùng dạ dày, càng chườm nóng lại càng đau hơn. Tôi liền gọi điện cho bác sĩ Re-na.

Bác sĩ khám xong cho bác gái rồi mắng chúng tôi về chuyện chườm nước nóng và nói:

– Có vẻ giống một cơn đau ruột thừa. Cần phải nhanh chóng đưa bà ấy vào viện.

Tôi lập tức chở bác gái đến Xen-Mô-rít. Ở đấy các thầy thuốc khẳng định bà già bị viêm ruột thừa và thậm chí đã chuẩn bị mổ. Rất may là đến sáng, cơn đau lắng xuống và bác gái ngủ thiếp đi.

Đến trưa, tôi có thể về nhà được vì bác gái đã bình phục, tuy rằng các bác sĩ còn muốn theo dõi thêm. Có lẽ chỉ vì món vịt hầm nấm ăn khó tiêu, hoặc nấm không được tươi lắm.

Tôi vừa về đến nhà thì bác sĩ Re-na, Mô-rít và một chàng trai dáng điệu sầu não với khuôn mặt tròn và cái đầu húi cua sang thăm.

– Xin mời chị làm quen với Vi-li - tiến sĩ vỗ vai chàng trai và giới thiệu.

Không giống một thiên tài kỹ thuật cho lắm.

– Bác gái ra sao rồi? - bác sĩ Re-na hỏi.

Tôi kể lại tất cả.

– Có nghĩa là bà già còn ở thêm trong viện à? - Mô-rít sung sướng. - Tuyệt! Vi-li, chạy về lấy máy đi. Chúng ta sẽ kiểm tra buồng ngủ, không được bỏ lỡ một cơ hội như thế này.

Vi-li đi rồi, tiến sĩ trận trọng nói với bác sĩ Re-na:

– Xin mời đồng nghiệp kính mến có mặt trong tiểu chiến dịch bất đắc dĩ này để không ai có thể nghi ngờ tính chất cao thượng và trong sạch trong những hành động của chúng tôi.

Ông già tỏ vẻ không vừa lòng và hơi lúng túng.

– “Mọi hoạt động vô nguyên tắc đều tất yếu dẫn tới sự phá sản...” - bác sĩ cất cao giọng.

Nhưng tiến sĩ làm ra vẻ không nghe thấy.

– Vi-li đây rồi! Nhanh lên, không để lãng phí thời gian!

Người kỹ sư moi từ túi xách ra một mớ những máy đo tinh xảo và cùng Gia-cốp bắt đầu cẩn thận dò từng cen-ti-mét sàn, trần, tường.

Bác sĩ Re-na ngồi ủ rũ cạnh cửa sổ.

– Không có gì hết! - Vi-li nói. Bây giờ đến đồ đạc.

Họ xem xét cẩn thận mọi thứ đồ đạc, đèn bàn, khung ảnh, màn che cửa, dùng máy dò khắp giường..., kiểm tra cả buồng bên cạnh.

– Khó hiểu thật! - Gia-cốp thất vọng thốt lên, mắt ngỡ ngàng ngó xung quanh.

– Cậu có thể yên tâm được rồi, chúng ta đã kiểm tra hết mọi thứ - Vi-li rầu rĩ nói, tay quấn dây và nhét máy vào túi. - Ở đây không có máy thu nào hết.

Gia-cốp đứng giữa phòng ngọ nguậy và nhắc lại:

– Khó hiểu thật...

Lời giải đáp vẫn chưa được tìm ra. Đến tối, bỗng có tiếng chuông điện thoại. Tôi cầm lấy ống nghe. Một giọng nói phụ nữ lạ hỏi:

– Bà Cau-ních đấy à?

– Không, đây là cháu gái của bà Cau-ních. Bà muốn gì?

– Tôi muốn hỏi bà Cau-ních.

– Bác tôi đang ở bệnh viện. Bà muốn gì?

– Ồ, tội nghiệp quá! Chuyện gì đã xảy ra với bà ấy thế?

– Các thầy thuốc nghi là viêm ruột thừa, nhưng hình như đã qua rồi.

– Bà ấy ở bệnh viện Xen-Mô-rít à?

– Vâng. Bà là ai thế?

Không có tiếng trả lời, tuy rằng một lúc sau tôi vẫn nghe được hơi thở đang bị nén lại. Sau đó là tín hiệu ngắt dây nói.

Ai thế nhỉ?

Buổi sáng có điện thoại từ bệnh viện gọi đến báo rằng bác tôi đã hoàn toàn khỏe mạnh và đang yêu cầu người nhà đưa xe đến đón về.

– Tất cả đều qua đi trong một đêm - người thầy thuốc già đôn hậu ngạc nhiên nói khi tiễn chân chúng tôi ra tận xe. - Bạch cầu hạ, hết đau, dạ dày lại dễ sờ thấy. Kỳ lạ thật!

Bác gái nghe ông ta nói với một vẻ giễu cợt. Tôi lập tức hiểu rằng: đêm qua bác ấy lại nghe được tiếng nói! Chính nó đã làm cho bà già khỏi bệnh và hạ lệnh phải về nhà.

Tôi rất muốn nói ngay điều đó với Mô-rít. Nhưng cho đến tối tôi không dám để bác gái ở lại một mình. Anh ấy cũng chẳng truyền qua bác sĩ Re-na một tín hiệu nào hết - có lẽ đấy là theo yêu cầu của nguyên tắc hoạt động trinh thám...

Tôi hơi tự ái và tối đến không qua chỗ họ.

Chỉ đến tối hôm sau, trong bữa cơm, bác sĩ Re-na mới kín đáo dúi cho tôi một mảnh giấy:

“Tất cả đã sẵn sàng. Nếu chị muốn nghe “tiếng trời” thì hãy sang đây vào lúc mười một giờ.

Mô-rít”.

« Lùi
Tiến »