NHẬT KÍ (7)
Ngày 24 tháng Tư...
Kể từ ngày ấy, đây đã là Chủ nhật thứ hai. Sáng giờ có hai, ba người tới thăm hỏi rời về. Mình không để họ vào phòng bệnh...
Hôm nay, bác sĩ Kođama không tới. Bệnh nhân cũng không có tiến triển gì đặc biệt. Toshiko đến lúc hai giờ chiều. Bình thường con bé hay tới vào buổi chiều muộn và ở phòng bệnh chừng hai, ba tiếng, nhưng hôm nay nó lại qua sớm. Toshiko ngồi bên giường của cha, vừa quan sát mình vừa nói: "Hôm nay có vẻ không đông khách tới thăm nhỉ.” Thấy mình im lặng, nó lại nói tiếp: "Mẹ có phải chợ búa gì không ạ... Hôm nay là Chủ nhật, hay mẹ ra ngoài hít thở không khí một chút đi?" Đây có phải ý của Toshiko không, hay Kimura nhờ con bé nói vậy... Nếu là ý của anh ấy, sao đêm qua không nói với mình... Hay anh ấy không dám đề cập trực tiếp, nên phải mượn lời Toshiko, hoặc chính con bé tự biên tự diễn trò này... Bất chọt, trong đàu óc mình tràn ngập hình ảnh của anh đang đứng trước căn phòng ở Osaka mong ngóng mình...
Có thể lắm chứ, cũng có lẽ đây là sự thật - dẫu rằng nó giống một ảo tưởng nhiều hơn và mình cố xua đi những suy nghĩ đó. Nhưng càng cố xua đi thì mình càng bị ám ảnh bửi suy nghĩ anh đang đợi chờ nơi ấy. Nhưng mình đâu có nhiều thời gian để tới tận đó, đâu có nhiều thời gian để rời bỏ ngôi nhà này, ước gì đó là Chủ nhật tuần sau...
Dầu vậy mình cũng có chuyện khác cần quan tâm, liền bảo Toshiko: "Vậy thì mẹ tới chợ Nishiki nhé, độ một tiếng thôi.”
Mình rời nhà lúc ba giờ chiều, gọi một chiếc taxi và phóng như bay tới Nishiki. Trước tiên, mình ghé hàng rau mua váng đậu và vài loại rau cỏ để chứng tỏ rằng có đi chợ. Xong xuôi, mình quá bộ tới Sanjõ Teramachi, vào hàng giấy mua một tấm bìa và mười cuộn giấy ganpi, rồi đóng thành sổ đúng theo kích thước cuốn nhật ký của mình. Mình cẩn thận gói ghém cho khỏi nhăn nhúm và cất nó vào dưới túi đựng rau quả. Cuối cùng, mình lên taxi ở Sanjõ Teramachi - ồ không, phải ghi lại rõ là mình có gọi điện cho anh ấy lúc từ cửa hàng rau nữa. Kimura nói: "Vâng, tôi không đi đâu ngày hôm nay cả, ở nhà cả ngày ạ.” Giọng anh hơi ngập ngừng, chắc tưởng mình định rủ anh gặp gỡ, nhưng mình đã gác máy sau một, hai phút.
Quá bốn giờ một chút thì mình về đến nhà. (Mình đã ra ngoài chừng một tiếng đồng hồ.) Giấu gói giấy đằng sau giá treo dù ngoài hành lang, mình vào bếp đưa túi rau cho bà Ya... Người bệnh vẫn đang ngủ, nhưng không nghe thấy tiếng ngáy...
Mình làm những chuyện này, bởi hôm qua anh từng nói “nhật ký của mình... thế nào rời". Tại sao anh lại bất chợt hỏi thể trong khi trước giờ vẫn luôn giả bộ không biết mình viết nhật ký. Chẳng lẽ anh đã lú lẫn, quên luôn cả chuyện đang giả vờ này. Hay chồng mình muốn bảo rằng: "Chẳng có lý do gì để tôi phải vờ như không biết nữa". Rồi khi mình lúng túng chối là "Từ trước đến giờ em có viết nhật ký đâu”, thì anh chỉ gật đầu ra vẻ "tôi biết rồi", kèm theo là một nụ cười bí hiểm như muốn bảo: "Đừng giả ngây nữa”. Nói tóm lại là chồng mình muốn biết, kể từ sau ngày anh ốm, mình còn viết nhật ký hay không. Nếu vẫn tiếp tục viết thì bằng mọi giá anh muốn được đọc nó. Bây giờ anh chẳng thể đọc trộm được nữa rồi, nên muốn bày tỏ ý định khiến mình chính thức cho phép. Giả như anh thực sự làm như vậy, mình cũng cần có đối sách. Nhật ký của mình, phàn từ đầu năm nay đến ngày 16 tháng Tư, chừng nào anh yêu cầu, mình sẵn sàng đặt trước mặt anh ngay. Nhưng từ ngày 17 trở đi thì không bao giờ anh không được phép biết tới sự tồn tại của nó. Mình có thể nói với chồng rằng: "Cuốn nhật ký này đằng nào anh cũng đã đọc rồi, giấu diếm cũng vô ích thôi. Anh muốn đọc lại lần nữa thì cứ việc làm điều vô nghĩa ấy ạ. Anh sẽ thấy như đã từng thấy rồi đấy, cuốn nhật ký này chỉ viết tới ngày 16 là kết thúc. Từ khi anh đổ bệnh, em bận bịu đầu tắt mặt tối, nào còn thời gian mà viết nhật ký nữa, mà cũng chẳng có gì đáng để viết cả.” Mình sẽ giở những trang trắng từ ngày 17 trở đi cho anh ấy thấy, để anh được an tâm. Cũng vì thế mà mình mua mấy cuộn giấy ganpi kia về để đóng thêm và chia cuốn nhật ký thành hai quyển, một là nhật ký từ ngày 16 trở về trước, một là từ ngày 17 trở về sau...
Vì vậy, mình tranh thủ giờ ngủ trưa để đi ra ngoài. Sau năm giờ chiều trở về nhà, mình liền lên tầng hai xử lý trong khoảng một tiếng rưỡi. Đến sáu giờ rưỡi, mình xuống dưới cùng cuốn nhật ký, đem cất trong tủ ngăn kéo ở phòng khách.
Toshiko rời đi lúc tám giờ tối. Mười giờ Koike lên tầng trên. Mười một giờ, ngoài vườn vọng lại chút âm thanh...
Ngày 25 tháng Tư...
Đúng nửa đêm, mình tiễn anh ấy rồi khép cánh cửa bếp. Sau đó khoảng một giờ, mình cẩn thận lắng nghe tiếng ngáy của chồng trong phòng bệnh. Sau khi biết chắc anh đã ngủ say, mình liền tới phòng khách để xử lý chuyện nhật ký. Nó được chia thành hai, cuốn viết từ ngày 16 trở về trước được cất trong tủ ngăn kéo, cuốn viết từ ngày 17 trở về sau được giấu sau giá sách trên tàng hai. Mình dành một tiếng đồng hồ cho việc này, khi trở lại phòng bệnh thì đã là hai giờ. Bệnh nhân vẫn đang ngon giấc...
Một giờ trưa, ông Kođama tới. Bệnh nhân không có gì đặc biệt thay đổi. Huyết áp vẫn cao, dao động trong khoảng từ 180 tới 190. Bác sĩ nghiêng nghiêng mái đàu và bảo giá mà huyết áp xuống thấp hom được một chút. Có vẻ như ban ngày chồng mình chưa được ngủ đủ giấc...
Mười một giờ, ngoài vườn vọng lại chút âm thanh...
Ngày 28 tháng Tư...
Mười một giờ, ngoài vườn...
Ngày 29 tháng Tư...
Mười một giờ, ngoài vườn...
Ngày 30 tháng Tư...
Một giờ trưa, ông Kođama tới... ông bảo tốt nhất là đàu tuần sau nên mời bác sĩ Sõma tái khám...
Mười một giờ, ngoài vườn...
Ngày mùng một tháng Năm...
Hôm nay là ngày Chủ nhật thứ ba kể từ khi chồng mình ốm.
Giống như Chủ nhật trước, Toshiko có mặt lúc hai giờ chiều. Đúng như mình đã dự liệu. Sau khi lắng nghe nhịp thở của cha, con bé thấp giọng bảo mình: "Mẹ cũng nên ra ngoài mua sắm thư giãn một chút."
"Có nên không nhỉ?” Mình do dự nói.
"Đừng lo cho cha, ông ấy vừa mới ngủ rồi... Mẹ cứ đi đi ạ. Nước nóng ở Sekiden-chõ đã sẵn sàng rồi, mẹ tiện đường cứ ghé vào mà tắm ạ.”
Mình đoán con bé nói vậy là có ẩn ý, liền đáp: "Mẹ đi một, hai tiếng rồi về.”
Khoảng ba giờ, mình xách giỏ ra ngoài, thẳng một mạch đến Sekiden-chõ. Bà chủ nhà đi vắng, chỉ có một mình Kimura ở đó. Anh bảo Toshiko trước đó gọi điện vào nói: "Bà Okada đã đi Wakayam tới tận khuya mới về, em phải qua trông cha ốm, phiền anh tới trông nhà hộ hai, ba tiếng giùm ạ. Chiều tối em sẽ về.” Thế nên anh có mặt ở đây. Bồn tắm chưa có nước nóng, nhưng chẳng hề chi bởi đã có Kimura đây rồi...
Đã nửa tháng nay chúng mình mới có dịp trò chuyện thoải mái đến vậy. Mình chưa lấy lại được bình tĩnh nên có phần hơi bất an...
Năm giờ chiều, mình từ biệt anh và rời Sekiden-chõ, bởi thời gian chẳng nhiều nhặn gì - lo lắng người bệnh bất chọt tỉnh lại - mình quáng quàng mua tạm chút thực phẩm ở khu chợ phụ cận.
"Mẹ về rồi ạ? Sao sớm thế?” Toshiko vừa thấy đã hỏi.
"Cha thế nào rồi?”
"Hôm nay cha ngủ say bất ngờ. Tính đến giờ phải hom ba tiếng rồi ạ.”
Tiếng ngáy của anh ấy vang động khắp nhà.
"Tôi đã xin cô nhà cho phép được đi tắm ạ," Koike nói, mặt cô hồng hào, sáng bóng sau khi trở lại.
Ồ, ra là vậy, cả Koike cũng tới nhà tắm công cộng - mình có cảm giác như bị đưa vào tròng. Có lẽ Toshiko đã bày trò chứ không phải ngẫu nhiên - từ ngày chồng mình ốm liệt giường, phòng tắm tại nhà chỉ dùng đôi ba lần. Cả mình, Toshiko và Koike thường cách nhật hoặc ba ngày một lần luân phiên tới nhà tắm công cộng. Hôm nay tới lượt của Koike, nên cũng không có gì quá ngạc nhiên. Tuy vậy, có hay không việc Toshiko đã tính toán dụ mình ra ngoài để con bé và người ốm ở nhà với nhau? Mình đã quá sơ ý, hoàn toàn không nghĩ tới. (Mình hẳn phải nhớ là Koike thường tắm rất lâu, mỗi lần tới năm, sáu mươi phút.) Nhưng cái câu “Nước nóng ở Sekiden-chõ đã sẵn sàng rồi” của con bé làm tâm trí mình bấn loạn. Trong đầu mình xuất hiện hai chữ "hỏng bét", vội vàng mượn cớ "ngủ trưa hàng ngày", nhờ hai người trông nom bệnh nhân rồi leo tót lên tầng hai.
Lấy cuốn nhật ký giấu sau giá sách xuống, mình tỉ mỉ kiểm tra, nhưng không thấy dấu hiệu nào chứng tỏ nó bị đọc trộm, mình tự nhủ phải chi mình niêm nó lại bằng băng dính trong thì có phải tốt không. Lại ngờ thân ngờ quỷ rồi, mình tự trấn an bản thân. Làm sao mấy người họ biết được mình đã chia đôi cuốn nhật ký, một nửa giấu sau giá sách tầng hai này. Nghĩ vậy rồi mình cũng nhẹ lòng, coi như mọi sự đã qua...
Tám giờ tổi, sau khi Toshiko đã trử về Sekiden-chõ, mình mới lật lại vấn đề. Vào phòng bếp gặp bà Ya, mình bèn hỏi chiều nay có ai vào thư phòng tầng hai trong lúc mình ra ngoài không. Mình rất ngạc nhiên khi bà ta đáp: "Có cô nhà lên đấy ạ.” Rồi bà kể rằng khi mình đi độ mười lăm phút thì Koike cũng tới nhà tắm công cộng. Sau đó Toshiko vào thư phòng tàng hai, chừng hai, ba phút sau thì xuống phòng bệnh nhân. "Hình như cô nhà có nói chuyện gì đó với ông chủ", bà kết luận.
Mình bèn hỏi lúc đó không phải anh đang ngáy à, bà lại thưa: "Lúc đó tiếng ngáy ngưng bặt. Toshiko nói chuyện với cha một lúc rồi lên tầng trên nhưng lại xuống ngay. Một lát sau thì Koike từ nhà tắm công cộng trở về.”
Khi mình hỏi về tiếng ngáy của anh thì bà mách rằng: "Khi bà vừa rời nhà thì tiếng ngáy cũng ngừng, ông chủ chỉ ngáy lại trước lúc bà về một lát.”
Xem ra không phải là mình ngờ thần ngờ quỷ nữa rồi, cũng không phải là nỗi lo lắng vô căn vô cứ, nhưng mình chưa xác định chắc chắn hoàn toàn. Mình hồi tưởng lại những hành động của Toshiko hôm nay, lúc ba giờ chiều, con bé dụ mình ra khỏi nhà. Tiếp theo là Koike tới nhà tắm. Rồi Toshiko làm gì đó khiến người bệnh tỉnh giấc, và người bệnh nói cho nó biết về cuốn nhật ký ở tủ ngăn kéo phòng khách, con bé lấy và đem về bên giường bệnh. Người ốm bảo cuốn sổ này chỉ chép tới ngày 16, chắc chắn sẽ còn cuốn khác ghi từ ngày 17 trở đi giấu ở đâu đó, và ông nhờ nó kiếm vì rất muốn đọc. Thế là con bé lên lục lọi giá sách ở tầng hai. Tìm được rồi, Toshiko mang xuống cho người bệnh, hoặc đọc cho ông nghe. Xong xuôi lại đem trở về tầng hai giấu vào vị trí cũ. Khi Koike trở về, bệnh nhân lại giả vờ ngủ. Và lúc năm giờ thì mình về.
Quả thực chừng ấy hành động được thực hiện trong vòng hai, ba tiếng đồng hồ lúc mình ra ngoài, phải nói là quá giỏi, không hề bình thường chút nào. Mình chợt nhớ Chủ nhật tuần trước [là hôm hai mươi bốn), Toshiko cũng khuyên mình ra ngoài chơi. Có lẽ con bé đã bắt tay vào việc đó từ hôm ấy. Còn người bệnh thì hôm hai mươi ba, khi chỉ có hai người chúng mình đã buột miệng thốt lên “Nhật ký, nhật ký", rõ ràng đã lộ rõ tâm cơ muốn đọc nhật ký của mình. Chưa biết chừng, chiều ngày hai mươi bốn, trong lúc mình vắng mặt, anh ấy cũng nói vậy trước mặt Toshiko và Koike (mà cũng có thể Koike bấy giờ cũng tới nhà tắm nốt, bà Ya bảo cũng không nhớ chính xác lắm). Như vậy là người bệnh đã nhờ Toshiko giúp đỡ sau khi thất bại trong việc năn nỉ mình. Mọi việc rất có thể đã xảy ra như vậy.
Tuy nhiên, có một điều là vì đâu Toshiko biết tới sự tồn tại của cuốn nhật ký? Có lẽ Kimura nói cho nó, hoặc không thì tự nó đoán được, thế nên khi người bệnh đề cập tới là con bé hiểu liền.
Mình hình dung ra cảnh người bệnh trỏ vào phòng khách và thì thào "Tủ ngăn kéo...". Toshiko qua tìm kiếm nhưng cuốn nhật ký không còn ở đó. "Vậy thì cha chắc rằng nó ờ thư phòng", anh ấy bảo Toshiko lên đó tìm. Và do đó, từ Chủ nhật tuần trước, hai cha con họ đã biết tới việc cuốn nhật ký vẫn được ghi chép sau ngày 17. Rồi đến Chủ nhật này, mặc dù mình đã cẩn thận phân đôi cuốn nhật ký, thì họ vẫn tìm ra một cuốn ở tầng dưới, một cuốn ở tầng trên. Có lẽ mọi chuyện đã xảy ra như vậy.
Giờ đây, mình băn khoăn không biết nên làm gì với cuốn nhật ký nữa. Mình không muốn vì một trắc trở này mà ngừng ghi chép. Thế cho nên mình phải bằng mọi cách tránh cho người ta đọc lén nó. Từ nay trở đi, mình sẽ không viết lúc nghỉ trưa ở thư phòng tầng hai nữa. Thay vào đó sẽ là đêm khuya, khi người bệnh và Koike đã say sưa giấc nòng, rời giấu vào một chỗ an toàn nào đấy...
Ngày mùng chín tháng Sáu...
Đã rất lâu rồi mình không đụng đến cuốn nhật ký. Mình đã ngừng mọi ghi chép từ ngày mùng một tháng trước, một ngày sau, chồng mình đã qua đời sau cơn đột quỵ thứ hai xảy đến, tính đến nay là ba mươi tám ngày. Một phần vì công việc quá bộn bề sau sự ra đi đột ngột của chồng mình, nhưng phần lớn cũng bởi mình đã mất tất cả hứng thú viết lách - hay đúng hơn là đã mất động lực để viết nữa.
Cho tới hôm nay, mình vẫn trong tình trạng "mất động lực". Rất có thể không bao giờ mình còn viết nhật ký nữa. Hay chính xác hơn là mình chưa quyết định bao giờ sẽ viết trở lại. Cuốn nhật ký này được viết đều đặn hàng ngày từ đầu năm nay, tới giờ là 121 ngày, nếu bỏ dở giữa chừng thì cũng không hay cho lắm, tốt hơn nên viết một đoạn để kết thúc. Mình không nghĩ đó chỉ là một việc hình thức. Thời điểm này, ngẫm lại những ganh đua trong đời sống gối chăn của người quá cố cùng với mình, hồi tưởng về những giai đoạn đã qua, thực là việc nên làm.
Chồng mình mất đi, để lại một cuốn nhật ký - cũng được viết từ đầu năm nay, đem đối chiếu với nhật ký của mình có thể thấy rõ dấu vết của cuộc ganh đua. Ngoài ra còn một số sự kiện, lúc chồng mình còn sống, ngại không muốn ghi lại, nay mình viết thêm vào làm đoạn kết của cuốn nhật ký.
Bên trên mình viết rằng sự ra đi của anh rất đột ngột. Không ai biết chính xác là lúc nào, đại khái là khoảng ba giờ sáng, ngày mùng hai tháng Năm - mình sẽ nói rõ bên dưới. Khi ấy Koike đang ngủ trên tầng hai, Toshiko đã về bên Sekiden- chõ, chỉ còn mỗi mình trong phòng bệnh nhân. Độ hai giờ sáng, thấy anh ngáy đều đều như bình thường, mình lặng lẽ tới phòng khách, muốn ghi lại những sự tình trong đêm 30 tháng Tư và ngày mùng một tháng Năm. Nguyên nhân là trước thời điểm ấy hai ngày, tức là ngày 30 tháng Tư, mình thường tranh thủ giờ ngủ trưa, lẻn lên tầng trên viết nhật ký. Nhưng một ngày trước đó, tức là ngày Chủ nhật mùng một tháng Năm, mình vô tình phát hiện ra phần sau của cuốn nhật ký đã bị chồng mình và Toshiko lấy đọc trộm, mặc dù nó được giấu rất kỹ trên tầng hai. Thế nên mình quyết định thay đổi thời gian viết nhật ký cũng như cả chỗ cất giấu nữa. (Khi ấy mình chưa nghĩ ra ngay được nơi thích hợp, nên tạm cất vào chỗ cũ rồi đi xuống. Khuya hôm đó, chờ Toshiko và bà Ya ra về rồi, trước khi Koike lên tầng trên ngủ, mình đã giấu nó vào trong nếp áo kimono rồi đi xuống. Tuy thế mình vẫn rất lo lắng vì chưa tìm được chỗ giấu an toàn. Tất nhiên mình còn nguyên một đêm để suy tính, cùng lắm thì gỡ một mảnh trên nóc tủ phòng khách để giấu vào đấy, hoặc những chỗ tương tự thế.)
Hai giờ sáng ngày mùng hai tháng Năm, mình vừa lặng lẽ mang cuốn nhật ký sang phòng khách chuẩn bị viết lại những sự tình ngày 30 tháng Tư thì đột nhiên phát hiện ra tiếng ngáy đều đều mấy phút trước đó đã im bặt từ bao giờ. Phòng bệnh và phòng khách chỉ cách nhau một bức vách mỏng, mình thì lại không để ý vì đang chăm chú viết đến đoạn “...Từ nay trở đi, mình sẽ không viết lúc nghỉ trưa ở thư phòng tầng hai nữa. Thay vào đó sẽ là đêm khuya, khi người bệnh và Koike đã say sưa giấc nồng, rồi giấu vào một chỗ an toàn nào đấy..."
Mình liền dừng bút, lắng tai nghe ngóng động tĩnh ở phòng bên. Chẳng có bất kỳ tiếng động nào cả, mình bỏ cuốn nhật ký đó trên bàn, đứng lên đi tới phòng bệnh.
Chồng mình im lìm nằm ngửa trên giường, khuôn mặt dường như đang ngủ hướng lên trần nhà. (Từ ngày anh đổ bệnh, mình gỡ kính của anh ra, anh cũng không đòi lại. Đây là tư thế bình thường của anh khi ngủ, nên mình thường xuyên phải nhìn "khuôn mặt không kính” ấy.) Mình nói "dường như” bởi vì phòng bệnh khi ấy tối tù mù, cây đèn được phủ lên một tấm vải để ngăn ánh sáng không rọi vào người bệnh, khuôn mặt anh ẩn trong quầng tối nên mình không nhìn được rõ ràng. Mình ngồi xuống ghế và điều hòa hơi thở rồi cố căng mắt nhìn vào người bệnh trong bóng tối. Mình cảm thấy một sự yên ắng quá khác thường, liền giật mảnh vải trùm đèn để ánh sáng rọi thẳng vào mặt bệnh nhân. Đôi mắt anh mở hé, đăm đắm nhìn chéo vào một cõi vô định lên trần nhà, hoàn toàn bất động.
"Anh ấy chết rồi," mình tự nhủ. Tay anh lạnh ngắt khi mình chạm vào. Trên đầu giường, đồng hồ chỉ ba giờ bảy phút. Như vậy là anh đã đi trong đêm mùng hai tháng Năm, trong khoảng từ hai giờ đến ba giờ bảy phút. Có lẽ là khi đang ngủ, mình có thể hình dung anh mất mà không phải chịu chút nào đau đớn. Mình như người yếu bóng vía sợ hãi nhìn xuống cái vực sâu không đáy, mất mấy phút định thần mà nhìn vào "khuôn mặt không kính" - ký ức về đêm đầu tiên của tuần trăng mật chợt ùa về, mình vội vàng phủ tấm vải lên ngọn đèn lần nữa.
Ngày hôm sau, bác sĩ Sõma và ông Kođama đều bày tỏ không ngờ cơn xuất huyết não thứ hai đến sớm như vậy. Khoảng mười năm trở về trước, bệnh nhân bị xuất huyết não thì thường hai, ba năm hay thậm chí bảy, tám năm sau mới bị tiếp lần thứ hai, khi ấy thì vô phương cứu chữa. Những năm gần đây, y học tiến bộ nhiều nên không còn như vậy nữa. Có người bị lần đầu xong không bao giờ tái phát, có người bị hai lần mà vẫn hồi phục được, thậm chí có người bị ba, bốn lần mà vẫn sống hết tuổi trởi. Họ bảo chồng mình không giống như những học giả khác, không chú ý đến vấn đề dưỡng sinh, và hoàn toàn phớt lờ những lời khuyên của bác sĩ. Mặc dù nguy cơ tái phát không phải là không có, nhưng không ngờ lại xảy ra sớm đến vậy. Mà anh ấy còn chưa tới tuổi lục tuần, từ từ rồi sẽ phục hồi lại sức khỏe. Còn có thể công tác thêm vài năm, khéo giữ gìn thì cả chục năm ấy chứ. Ai ngờ cơ sự lại đến nước này.
Bất kể bác sĩ và ông Kođama có thực sự nghĩ như vậy không, thì số mệnh của con người không ai có thể dự đoán được, dù là bác sĩ tài ba đến mấy. Hai người bọn họ có thể không ngờ chứ thành thực mà nói khoảng thời gian ấy so với dự đoán của mình không sai biệt bao nhiêu, nên cũng không lấy gì làm quá ngạc nhiên. Tất nhiên dự đoán chỉ là dự đoán, có thể đúng, có thể sai, và mình thì thường hay dự đoán sai nhiều hơn đúng. Nhưng trong trường hợp này, dự đoán của mình hoàn toàn chính xác. Thậm chí mình còn cho rằng Toshiko cũng có dự cảm như vậy.
Sau đó mình đọc lướt qua cuốn nhật ký của anh ấy, và đem so sánh với nhật ký của mình, lần tìm theo từng chi tiết phát triển trong mối quan hệ của vợ chồng mình, cho tới lúc đi tới cái kết cục này. Kỳ thực chồng mình đã viết nhật ký hàng chục năm nay, trước cả khi cưới nhau. Để lần theo từng bước phát triển của mối quan hệ giữa anh ấy và mình, có lẽ cần phải đọc lần lượt những cuốn nhật ký trước đó nữa. Nhưng mình không có khả năng thực hiện được một việc to tát nhường ấy. Mình biết trong thư phòng ở tầng hai, ngăn trên cùng mà phải bắc thang mới với tới được, có hàng chục cuốn nhật ký của anh nằm chồng chất lên nhau phủ đầy bụi bặm. Mình không đủ kiên nhẫn để lướt mắt qua đống tài liệu khổng lồ ấy. Người chồng quá cố của mình đã từng tâm sự rằng cho tới tận năm ngoái, anh vẫn tránh không đưa những chuyện phòng khuê vào nhật ký của mình. Đầu năm nay anh mới thoải mái viết về nó - nói cách khác, đó là mục tiêu duy nhất của anh khi viết cuốn nhật ký này. Hầu như cùng lúc, mình cũng đáp trả bằng đúng cách này. Cho nên đem đối chiếu hai cuốn nhật ký cùng thời điểm này với nhau, có thể thấy vợ chồng mình đã thương yêu nhau, say đắm nhau, gian dối nhau, mê hoặc nhau, để rồi cuối cùng đi đến cái kết quả một người ra đi vĩnh viễn, thế thì can cớ chi mà phải xem lại những cuốn nhật ký xưa cũ.
Nhật ký của anh, ngày mùng một tháng Giêng có viết về mình thế này: "Nàng là người bẩm sinh kín đáo, đặc biệt hiếu kỳ với những bí mật. Nhưng dù có biết vẫn vờ như không, giữ kín ở trong lòng, chẳng dễ dàng nói ra miệng", bản chất tự nhiên của phụ nữ là thế, mình không thể phủ nhận được. Nói chung là nhật ký của anh ghi chép trung thực hơn của mình nhiều lần, nên nội dung rất ít những điều giả dối, nhưng cũng không phải tất cả đều là sự thật. Tỷ như anh viết "Nàng chắc chắn cũng biết cuốn nhật ký này được đặt đâu đó trong ngăn kéo tại thư phòng tôi", tuy nhiên "những chuyện như lén đọc nhật ký của chồng, chốc sẽ hiếm khi làm", nhưng lại viết thêm "dĩ nhiên chẳng có gì là không thể cả", và còn "từ đâu năm nay trở đi, tôi quyết không lo lắng nữa” rồi anh thú nhận luôn rằng "tôi đã dự tính chuyện nàng sẽ đọc, thậm chí còn mong nàng đọc ấy chứ", ấy là những lời tâm khảm, mình đã sớm nhận thấy.
Cái buổi sáng hôm mùng bốn tháng Giêng, anh đã cố tình đánh rơi chiếc chìa khóa cạnh bình hoa thủy tiên trước giá sách - một bằng chứng không thể chối cãi rằng anh mong mình đọc cuốn nhật ký ấy. Thú thực là anh chẳng cần bày trò tiểu xảo đó thì mình đã đọc nhật ký của anh từ lâu rồi. Trong đoạn chép ngày mùng bốn tháng Giêng, mình có viết "...mình cũng quyết chẳng liếc mắt vào (nhật ký của chồng). Mình chưa từng nghĩ đến việc vượt qua lân ranh mong manh ấy, để đi vào thế giới nội tâm của chồng. Cũng như bản thân chẳng mong ai đó soi thâu tận sâu thẳm cõi lòng mình, mà chính mình cũng nào ưa đào xới phanh phui bí mật của người khác cơ chứ", thực ra đó là lời nói dối. Đúng là bản thân "chẳng mong ai đó soi thâu tận sâu thẳm cõi lòng mình", nhưng lại rất thích "đào xới phanh phui bí mật của người khác".
Ngay từ hồi mới kết hôn, mình đã bắt đầu thói quen đọc trộm nhật ký của chồng. Mình biết anh ấy "cất cuổn sổ trong ngăn kéo cái bàn kia, và chiếc chìa khóa có lúc được kẹp giữa mấy quyến sách, có lúc lại giấu dưới tấm thảm", nên dẫu cho "mình tự hứa với lòng sẽ chẳng bao giờ đọc trộm xem nhật ký viết cái gì" thì cũng đừng tin đấy là thực. Cho tới khi ấy, anh chẳng bao giờ ghi chép gì về chuyện sinh hoạt vợ chồng, mình thì không hứng thú gì với những vấn đề khoa học khô khan, nên cũng chẳng lưu tâm mấy. Coi như chỉ lướt mắt lật trang để thỏa mãn cái dư vị "lén đọc nhật ký chồng” thôi.
Thế rồi cho tới khi anh ấy "quyết không lo lắng nữa" trong đoạn viết ngày mùng một tháng Giêng, thì cuốn nhật ký mới lôi cuốn, hấp dẫn mình. Ngay chiều ngày mùng hai tháng Giêng, trong lúc anh đi dạo, mình đã phát hiện ra sự thay đổi này. Tuy nhiên, mình giấu việc vẫn thường xem trộm nhật ký của chồng chẳng phải vì “dù có biết vẫn vờ như không". Mà bởi mình đoán được tâm ý của anh là vừa muốn mình đọc nhưng lại vừa hy vọng minh sẽ giả bộ chưa từng đọc.
Anh ấy gọi mình là "Ikuko, vợ yêu của tôi ơi” và rằng "Thực tâm tôi yêu nàng nhất trần đời", mình tin rằng anh ấy nói thật, không mảy may nghi ngờ chút nào. Nhưng mình cũng muốn anh thừa nhận là ban đầu mình cũng yêu thương anh nhiều như vậy. Dầu rằng "đêm đâu tiên của tuần trăng mật... Nhìn anh ấy gỡ kính ra, mà chân tay mình run rẩy phát khiếp", hay "anh ấy chẳng phải người chồng phù hợp với mình về mặt tình dục" đều là sự thực, mỗi khi nhìn vào khuôn mặt ấy là ‘Vô duyên vô cớ thấy buồn nôn" cũng hoàn toàn là cảm giác chân thật, nhưng không có nghĩa là mình không yêu anh ấy. “Vốn xuất thân từ một gia đình quyền quý ở Kyoto", “mình lấy chồng cũng bởi cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, cứ ngỡ chuyện sinh hoạt vợ chồng chỉ là như vậy" nên dù muốn hay không, mình chỉ có một sự lựa chọn duy nhất là thương yêu anh.
ít nhiều gì thì mình cũng “coi trọng những giá trị đạo đức, lễ giáo cổ xưa, nàng đích thực là một tiểu thư con nhà gia giáo, thậm chí còn tự hào về điều ây nữa", mỗi lần thấy buồn nôn, mình lại cảm giác có lỗi với chồng, với cả cha mẹ đã khuất núi của mình nữa, thậm chí tự ghê tởm bản thân vì để nảy ra cảm giác ấy. Càng thấy buồn nôn, mình càng ra sức áp chế nó, và càng cố dành tình cảm cho anh nhiều hơn, và rốt cuộc mình yêu anh ấy. Sở dĩ nói vậy là vì thể chất mình trởi sinh đã hiếu dâm, không cách nào hơn là chung sống cùng cái nết ấy. Nếu bảo hồi ấy có điểm gì không hài lòng với chồng, thì đó là anh không cách nào thỏa mãn được nhu cầu nhục dục mạnh mẽ của mình. Thế nhưng mình xấu hổ vì bản thân ham muốn thể xác quá mạnh mẽ, nào dám đổ lỗi cho thể lực kém cỏi của anh. Đúng là có đôi khi thở dài ngao ngán vì tinh lực anh suy giảm, nhưng không vì thế mà sinh ra chán ghét, thậm chí mình càng yêu anh hơn. Thế nhưng anh suy nghĩ thế nào mà đầu năm nay lại quyết định muốn mình mở rộng tầm mắt nhỉ?
Không biết động cơ nào khiến anh viết "... năm nay sẽ bắt đầu ghi lại tất cả những điều chưa từng dám viết vào nhật ký", “nàng cấm đoán đề cập tới chuyện phòng the khiến tôi cực kỳ bất mãn", nào là " con người tôn thờ bí mật chủ nghĩa", nào là "kiểu cách", “giả vờ giả vịt 'yểu điệu thục nữ”, “ra vẻ ta đây thanh tao cao nhã", nghe rất phản cảm. Anh muốn đả phá nó nên mới “quyết ghi hết lại trong nhật ký', có phải chỉ vì lý do này chăng? Nhưng mình tin rằng vẫn còn những nguyên do quan trọng khác nữa, nhưng lạ lùng là chúng không được đề cập tới trong cuốn nhật ký. Hoặc giả ngay chính bản thân anh ấy, khi khởi tâm muốn viết cuốn nhật ký này, cũng không biết đích xác tất cả những nguyên nhân.
Đó cũng là làn đầu tiên mình được biết bản thân "đang sở hữu một cái hĩm cực kỳ tuyệt diệu hi hữu hiếm có", và nếu mình “giả như bị bán vào xóm bình khang vùng Shimabara" thì mình hẳn sẽ "danh nổi như cồn, bắt hết ba hồn bảy vía khách làng chơi".
Anh cũng lường trước được rằng “việc này không nói cho nàng thì hơn, nàng biết, chỉ tổ tôi chịu thiệt thòi", thì sao lại mạo hiểm tiết lộ ra như vậy. Anh nói “chỉ nghĩ đến cái thiên phú ấy, lòng tôi đã cuộn sóng ghen lừng" rồi "chẳng may ai đó biết tới... thì cơ sự gì sẽ xảy ra đây", sở dĩ anh không hề giấu giếm những lo âu, ghi lại hết vào nhật ký, có lẽ là muốn mình đọc được những điều ấy, rồi từ đó làm nên những sự tình khiến anh nổi cơn ghen, và mọi việc đã diễn ra đúng như anh mong đợi.
Mình nhận ra điều ấy khi đọc những dòng anh viết "tôi cũng có hân hoan mà gặm nhấm cơn ghen này", "cái cảm giác ghen tuông làm tôi thấy kích thích" "ghen cũng có thể đem lại sự hưng phấn" (ngày 13 tháng Giêng). Nhưng phải nói là khi đọc những trang ngày mùng một tháng Giêng, mình đã có linh cảm mơ hồ rằng có một điều gì đó sắp xảy đến...
Ngày mùng mười tháng Sáu...
Hôm mùng tám tháng Giêng mình có viết “Với anh ấy, mình nửa thì ghét cay ghét đắng, nửa thì rất mực đắm say. Vợ chồng mình tuy không hòa hợp về mặt tình dục..." Rồi sau đó còn viết "mình chưa từng mơ tưởng đến chuyện trăng gió. Quan niệm tiết trinh cổ hủ đã bén rễ trong đâu mình, sinh ra là để phục tùng...", “Những kiểu vuốt ve mơn trớn biến thái của anh ây khiến mình khổ sở, nhưng biết chồng cực kỳ cuồng si mình, nên nếu không đáp ứng lại ít nhiều thì lại thấy áy náy..." Từ nhỏ, mình đã được tiếp thu nền giáo dục Nho giáo nghiêm khắc từ phụ mẫu đã khuất, mặc dù quan niệm đạo đức thủ cựu hơn hai mươi năm ràng buộc, nhưng sở dĩ có đôi chút nghĩ xấu, viết bậy về chồng mình là vì có phàn uất ức, bất mãn với anh ấy, hơn nữa mình mơ hồ nghĩ rằng khiến anh ghen tuông cũng chính là làm anh hạnh phúc, cùng là điều phụ nữ "tiết hạnh” nên theo.
Ngay từ đầu, mình viết về anh ấy là "ghét cay ghét đắng", "không hòa hợp về mặt tình dục", nhưng ngay sau đó đã tự nhủ rằng " chưa từng mơ tưởng đến chuyện trăng gió", và với chồng “sinh ra là để phục tùng”. Có lẽ ngay từ đău, trong tiềm thức mình đã yêu Kimura mà không hề nhận ra. Nhưng vì muốn giữ tiết hạnh cùng chồng, lại thêm e dè sợ sệt, nên vin vào cớ muốn làm anh nổi cơn ghen.
Tuy nhiên, trong ngày 13, anh viết “nhờ ghen cùng Kimura, tôi đã làm cho nàng được thỏa mãn”, “càng kích thích tôi nhiều bao nhiêu, thì hạnh phúc nàng nhận về càng lớn bấy nhiêu”, “vợ tôi có thể thoải mái cuồng khấu, thậm chí càng cuồng khấu càng tốt!', “Tôi hy vọng nhờ thế cơn ghen của tôi sẽ càng điên cuồng” có lẽ là từ thời điểm ấy, mình đã bắt đãu xiêu lòng vì anh Kimura.
“...tiếng là đi theo giám sát bọn trẻ, kỳ thực chính bản thân lại đem lòng cảm mến Kimura...” đọc những dòng này anh viết hôm mùng bảy, mình cảm thấy anh thật "độc ác”, mình những muốn cưỡng lại, tự hứa sẽ không đi quá giới hạn. Nhưng đọc mấy chữ " thậm chí càng cuồng khấu càng tốt!’ thì tâm trí mình bất chợt thay đổi. Mình chẳng biết có phải trước khi ý thức được bản thân có tình cảm với anh Kimura thì chồng mình đã nhận thấy điều đó nên bày trò dẫn dụ. Một thời gian dài sau khi mình cảm thấy "hiếu kỳ" với Kimura, mình vẫn tự lừa mình dối người, cố "gò cương” để không làm việc "trái luân thường đạo lý” - đúng vậy, mới rồi mình viết là "hiếu kỳ", thế nhưng khi ấy mình tự trấn an rằng chính vì muốn chồng mình hài lòng nên mới tỏ ra "hiếu kỳ” với một người đàn ông khác. Ngày 28 tháng Giêng, lần đầu tiên uống rượu đến bất tỉnh nhân sự, tâm trạng của mình bấy giờ vẫn mơ mơ hồ hồ không rõ tình cảm dành cho Kimura là vì muốn tốt cho chồng mình, hay vì chính bản thân nữa. Cũng chính vì cái ranh giới mong manh mơ hồ ấy mà mình uống đến say mèm, để che giấu đi nỗi khổ tâm này.
Kể từ đêm ấy, qua ngày 29, tới sáng ngày 30, mình cứ ngủ li bì. Trong hai ngày đó, chồng mình viết rằng "Với tính cách của nàng thì việc ngủ thật hay chỉ giả vờ ngủ khó mà biết chắc được”, mình không bao giờ “giả vờ ngủ" cả, nhưng cũng rất khó để nói là hoàn toàn mất ý thức, như mình đã viết trong nhật ký hôm ấy là nửa tỉnh nửa mê.
Còn chuyện “đôi môi nàng khe khẽ bật ra cái tên 'Kimura”' thì cũng cần bổ sung đôi điều. Anh viết "Tôi không biết là nàng đang mê sảng hay là giả vờ mê sảng để nói cho tôi nghe ", phải nói là mình chập chờn giữa cả hai khả năng ấy. Mình chết sững vì "Phải chăng trong giấc mộng nàng đang ân ái cùng Kimura” nên buột miệng thốt lên mấy chữ "Kimura" trong cơn mê sảng. Mình đã tự răn “làm ơn, đừng nói ra những thứ bậy bạ ấy”, vậy mà vẫn chẳng đừng được. Một mặt mình thấy xấu hổ vì đã nói ra những từ này trước mặt chồng, nhưng một mặt lại cảm thấy thật tốt vì anh ấy đã nghe thấy.
Tuy nhiên sau đó chuyện "miệng nàng lại thốt ra cái tên 'Kimura'. Phải chăng nàng lại mơ tới giấc mộng cũ, lại rơi vào ảo giác cũ" xảy ra hôm 30 thì không phải như vậy. Đêm đó là mình có chủ ý, giả vờ mê man và nói mớ. Nhưng bảo rằng mình trù tính, lên kế hoạch trước thì không phải - hẳn là mình đã thiếp đi mất một lúc - và cơn ngái ngủ đó giúp lương tâm mình đỡ cắn rứt. Anh viết rằng "Tôi có nên ngờ rằng mình đang bị nàng gạt gẫm chăng", có thể lý giải sự việc là thế. Và những lời nói mớ đó bao gồm cả cảm giác "em muốn được thân một với Kimura như vậy" lẫn cảm giác "anh hãy giới thiệu cho em con người tuyệt vời ấy nhé”, cả hai nguyện vọng ấy hòa quyện vào nhau và để chồng mình hiểu được, mình đã giả vờ nói mớ.
Hôm 14 tháng Hai, Kimura kể cho chồng mình nghe về cái máy ảnh Polaroid. Nhật ký có đoạn viết “Nhưng tôi bân khoăn làm thế nào mà cậu ta lại đoán rằng tôi sẽ vui mừng khi nghe nói về loại máy ảnh này cơ chứ", mình cũng băn khoăn không hiểu. Việc chồng mình muốn chụp ảnh mình khỏa thân nằm ngoài tầm hiểu biết của mình. Mà ngay cả có biết thì cũng không đời nào mình nói chuyện ấy cho Kimura. Khoảng thời gian ấy, hầu như đêm nào mình cũng say đến bất tỉnh nhân sự, tuy được Kimura bế về phòng ngủ, nhưng chưa lần nào trò chuyện riêng cùng anh, nói chi đến việc bàn luận chuyện riêng tư vợ chồng. Nói trắng ra là mình chỉ mơ cảnh ân ái cùng Kimura chứ không có cơ hội qua mặt chồng mà đàm tình thuyết ái. Mình ngờ rằng chính Toshiko đã làm việc ấy. Nếu như có một người thì thầm nhỏ to với Kimura, thì đó ắt là Toshiko.
Ngày mùng chín tháng Hai, con bé nói muốn rời nhà để tới sống tại Sekiden-chõ, lý do là muốn có một nơi yên tĩnh để học hành. "Một nơi yên tĩnh", rõ ràng là nơi cách xa cha mẹ. Hẳn là thi thoảng nó thấy phòng ngủ của cha mẹ đèn sáng thâu đêm, ánh đèn huỳnh quang tỏa sáng bàng bạc, không quá khó để đoán chuyện gì đang xảy ra. Có lẽ con bé đêm này qua đêm khác đã quan sát những gì vợ chồng mình làm dưới ánh đèn huỳnh quang - bên lò sưởi rừng rực. Than nổ lép bép che giấu tiếng bước chân nó. Mình tưởng tượng ra cảnh Toshiko đã nhìn và biết cha nó có sở thích ngắm vợ khỏa thân trong các tư thế khác nhau. Và giả thiết là con bé kể những gì nó thấy cho Kimura. Những giả thiết đó sau này đã được chứng thực, nhưng mình đoán ra vậy ngay khi đọc nhật ký ngày 14 của chồng. Nói tóm lại, Toshiko biết về việc cha lột đồ mẹ nó trước cả mình, và đem việc ấy kể cho Kimura.
Tuy rằng là thế, nhưng động cơ nào khiến Kimura giới thiệu "một loại máy ảnh" cho chồng mình, để ngầm gợi ý anh ấy chụp ảnh khỏa thân mình chăng? Việc này mình quên không hỏi Kimura, nhưng cũng có thể đoán là anh làm thế để lấy lòng chồng mình. Mặt khác, anh cũng hy vọng một ngày nào đó sẽ được cầm những tấm ảnh khỏa thân ấy của mình. Chưa biết chừng đây mới là mục đích chính của Kimura. Thế rồi việc chồng mình không thỏa mãn với chất lượng ảnh chụp bằng máy Polaroid, chuyển sang dùng máy Zeiss Ikon và giao nhiệm vụ rửa tráng ảnh cho Kimura - hẳn cũng được anh dự tính trước, đã diễn ra đúng như Kimura mong đợi.
Hôm 19 tháng Hai, mình có viết " Mình khó lòng nắm bắt được tâm lý của Toshiko", trên thực tế mình đã nắm bắt được chừng mực nào đó. Như đã nói ở trên, mình đoán Toshiko đã đem chuyện khuê phòng của vợ chồng mình tiết lộ cho Kimura. Con bé đã thầm yêu trộm nhớ anh chàng, nên “phải chăng nó ngấm ngầm mang ý thù địch cùng mình". Toshiko nghĩ rằng “thể chất mình liễu nhược, làm sao chịu nổi việc giường chiếu quá độ, rằng cha nó cứ một mực cưỡng ép", một phần vì lo lắng cho sức khỏe của mẹ, một phần xuất phát từ tâm lý hận thù cha, nhưng rồi lại thấy cha nó bày trò quái quỷ, đẩy mẹ nó và anh Kimura lại gần nhau, mà hai người chúng mình lại chẳng hề cự tuyệt, nên Toshiko trở nên thù ghét mình cũng ngang với hận cha nó. Điều này mình đã sớm cảm nhận thấy. Dầu vậy con bé xảo quyệt hơn mẹ nó nhiều, biết "mình trẻ hơn mẹ đến hai chục tuổi, mà lại thua kém cả vê vóc dáng lẫn dung nhan' và Kimura dành tình cảm nhiều hơn cho người mẹ, nên trước tiên Toshiko quyết định sẽ đứng về phe mình, rồi sau sẽ tính toán tiếp, mình biết rõ vậy. Tuy nhiên, con bé thông đồng cùng Kimura như thế nào để gài bẫy vợ chồng mình, thì mình chưa hiểu nổi. Tỷ như việc Toshiko dọn đến ở Sekiden-chõ, không chỉ bởi nó chẳng chịu nổi ánh đèn huỳnh quang hàng đêm. Ngôi nhà ấy gần với nơi Kimura ở trọ, con bé đã tính trước đến điều ấy, nên chủ ý này cũng có thể là Kimura gợi ra, nhưng cũng hoàn toàn có thể là Toshiko tự quyết định. Kimura từng thanh minh rằng tất cả đều do con bé sắp xếp, anh chỉ "ngồi mát ăn bát vàng" thôi. Sự thật có phải thế chăng, điểm này mình không quá tin vào lời nói của anh.
Toshiko ghen tị với mình, thực ra trong lòng mình cũng rất ghen tị cùng nó. Thế nhưng mình cố gắng giấu kín việc này, không ghi chép gì vào nhật ký cả. Đó là vì bản tính xảo quyệt trởi sinh của mình, hơn nữa mình có chút tự tin trước con bé, vả lại lòng tự tôn cũng không cho phép mình làm tổn thương bản thân. Một lý do khiến mình ghen với Toshiko, là mình nghi ngờ Kimura cũng yêu con bé - càng sợ hơn nếu chồng mình cũng biết chuyện này. Bản thân anh ấy cũng cho rằng "nếu tôi là Kimura thì nhất định tôi cũng có hứng thú với người mẹ đầy phong vận hơn” tuy nhiên “Nhưng Kimura thì không biểu hiện gì cả”, anh từng nghi ngờ rằng “muốn chiếm cảm tình của người mẹ trước, rồi nhờ đó mà chinh phục Toshiko”. Mình ghét thậm tệ giả thuyết này của chồng. Mình muốn anh ấy phải luôn nghĩ rằng Kimura chỉ toàn tâm toàn ý yêu thương duy nhất một người, sẵn sàng hy sinh tất cả vì người ấy, đó là mình. Bởi vì nếu không nghĩ như vậy, thì cơn ghen của anh không cách nào bùng nổ dữ dội cả.
Ngày 11 tháng Sáu...
Nhật ký chồng mình hôm 27 tháng Hai viết "Đúng như tôi dự đoán, vợ tôi có viết nhật ký" và "mấy hôm trước tôi đã có cảm giác như vậy". Kỳ thực anh ấy biết việc này lâu rồi, hơn nữa đã từng đọc lén. Mình cũng từng viết rằng "Đương nhiên mình sẽ không làm việc ngu ngốc ỉà để anh ấy phát giác ra việc này"... "Những chuyện không biết thổ lộ cùng ai thì chỉ còn biết tự nói với chính mình"... tất cả đều là dối trá đấy. Mình rất muốn chồng đọc lén cuốn nhật ký này. Đúng là mình cũng rất muốn "cô phương tự thưởng”, nhưng mục đích chính yếu vẫn là viết cho anh ấy đọc. Việc sử dụng giấy ganpi ít phát ra tiếng động, dùng băng dính trong niêm hai mặt bìa, tất cả đều không có gì khác hơn là cái tính trời sinh ưa thích sự bí hiểm như mình mà thôi. Đúng như chồng mình vẫn giễu cợt: con người tôn thờ bí mật chủ nghĩa. Vợ chồng mình, người nọ đều biết kẻ kia đọc lén nhật ký của mình, cùng dựng rào lập bẫy, đưa đẩy vòng vèo để ngăn cản nhau, chẳng quan tâm đối phương có đạt được mục đích hay không, ấy thuần túy là sở thích của vợ chồng mình. Mình chẳng nề hà phức tạp, dùng cái phương thức dán băng dính, không phải chỉ vì bản thân, mà cũng để chiều theo sở thích của chồng mình.
Trở lại ngày mùng mười tháng Tư, lần đầu tiên chồng mình viết trong nhật ký về vấn đề sức khỏe bất thường của anh. "Chẳng biết chồng mình có đả động gì đến tình trạng sức khỏe đáng lo ngại của anh ây trong nhật ký hay không... Mình không đọc nhật ký của anh nên cũng chẳng biết chính xác , nhưng thực tế là một, hai tháng trước, mình đã nhận thấy biểu hiện khác lạ của anh ấy". Chồng mình thẳng thắn viết ra điều này từ ngày mùng mười tháng Ba, kỳ thực có lẽ trước cả khi anh ý thức được vấn đề thì mình đã nhận ra từ lâu rồi. Tuy nhiên vì lý do tế nhị nên mình vờ như hoàn toàn không biết gì cả. Đó là thần kinh của chồng mình bẩm sinh đã rất mẫn cảm, rất dễ bị căng thẳng mà phải tiết chế chuyện phòng the. Chẳng phải là mình không lo lắng cho sinh mệnh của anh, nhưng cái bản tính hiếu dâm, ham muốn vô độ của mình đã chiến thắng tất cả. Thế nên mình càng cố làm anh quên đi nỗi sự chết, và món "thuốc kích thích Kimura” được tạo từ cơn ghen mỗi ngày càng thêm mạnh mẽ...
Thế nhưng mọi việc dần dần thay đổi từ tháng Tư. Trong tháng Ba, mình thường xuyên viết về việc "gò cương bên bờ vực" để thuyết phục anh tin mình vẫn giữ nguyên tiết hạnh, "chưa đi quá giới hạn cuối cùng”. Nhưng thú thực là cái ranh giới mong manh ấy đã bị mình và anh Kimura phá bỏ từ ngày 25 tháng Ba. Nhật ký ngày 26 tháng Ba của mình đã được bịa thêm mấy câu đối thoại đạo đức giả, cốt để lừa gạt chồng mình. Đầu tháng Tư, khoảng những ngày mùng bốn, mùng năm, mùng sáu, trong lòng mình đã có một quyết định nghiêm túc. Trước đấy, với sự dẫn dắt của chồng, càng ngày mình càng chìm sâu vào vũng lầy nhơ nhớp, nhưng vẫn lừa mình dối người, rằng việc ngoại tình này là để chiều lòng chồng mình - thậm chí xét theo quan điểm đạo đức cổ phong, mình đã thực hiện nghĩa vụ của người vợ tiết hạnh. Nhưng từ giờ, mình sẽ xé bỏ hoàn toàn cái mặt nạ giả dối ấy. Mình thừa nhận một lần và mãi mãi, rằng người mình yêu là Kimura chứ không phải chồng.
Ngày mùng mười tháng Tư, mình viết rằng “Kỳ thực không phải chỉ riêng cơ thể anh ấy có vấn đề mà chính ngay bản thân mình cũng xuất hiện những triệu chứng tương tự”, là hoàn toàn viết cho anh ấy, chứ mình chẳng đau ốm gì hết. Tuy nhiên "hồi Toshiko lên mười, mình có hai, ba làn ho ra máu", "người ta bảo rằng đó là triệu chứng ho lao giai đoạn hai" thì là sự thực, và "mình bỏ ngoài tai lời khuyên của bác sĩ, chẳng chú ý bảo dưỡng thân thể’. Thật may là “bệnh có thể tự nhiên mà khỏi nên cũng không quá lưu tâm", cũng không thấy tái phát nữa. Và những gì mình viết như “rời một ngày trong tháng Hai, bệnh cũ lại tái phát, mình thổ ra chút đờm có lẫn bọt máu đỏ tươi", “cứ chiêu chiều là thấy người uể oải mỏi mệt',"ngực đau buốt vô cùng", “bệnh tình đã chuyển biến xấu, vô phương cứu chữa mất rời", tất cả đều là hư cấu không phải sự thực, mục đích là dẫn dụ chồng mình đâm đầu vào vực thẳm tử thần càng sớm càng tốt. Mình muốn bảo anh ấy rằng mình đang đánh cược cả tính mạng, liệu anh có dám theo không?
Tất cả những gì mình viết trong nhật ký sau đó đều nhằm vào mục đích này. Không dừng lại ở việc viết lách, mình còn giả bộ ho ra máu thật nữa. Mình không để anh có lấy một giây ngơi nghỉ, không từ thủ đoạn kích thích nào để huyết áp anh ấy ngày một tăng (kể cả sau lần đột quỵ đầu tiên, mình vẫn không nương tay, tiếp tục các thủ đoạn khiến chồng thêm ghen tuông). Kimura đã tiên đoán rằng thể trạng chồng mình sẽ suy sụp một ngày không xa, cả mình, và có lẽ cả Toshiko đều tin vào trực giác nhạy bén của anh, điều đã được đám hoc trò thừa nhân.
Mặc dù không thể chối bỏ cái máu hiếu dâm nó chảy trong huyết quản của mình, nhưng tại sao sâu thẳm trong lòng mình lại mong chờ cái chết của chồng? Từ khi nào, như thế nào mà cái tâm ấy lại nảy sinh? Bên một người chồng ngoan cố, lật lọng, tà ác, không ngừng bị dồn ép, dẫn dụ thì một tâm hồn thuần phác đến đâu rồi cũng đến lúc phải sa đọa. Huống hồ là như mình đây, cái tính thủ cựu, cao quý đều do giáo dục và cha mẹ áp đặt, chứ bản chất tận cùng vẫn là ác nghiệt lạnh lùng. Thế thì còn phải nói dài dòng gì nữa. Mặc dù vậy, mình có thể nói rằng trong lòng anh ấy, mình vẫn là người vợ thủy chung, và anh đã sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn đúng như mong ước.
Về phần Toshiko và Kimura, tới thời điểm này mình vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp. Hai người bảo quán trọ ử Osaka, nơi mình hẹn hò cùng Kimura là “anh Kimura hỏi con có biết chỗ nào phù hợp, con liền nhờ một người bạn thông thạo lĩnh vực này tìm giúp”, điều ấy có ẩn nghĩa gì, có đáng tin không? Rất có thể Toshiko đã cùng ai đó từng sử dụng qua, thậm chí ngay lúc này đây.
Theo kế hoạch của Kimura, một thời điểm thích họp nào đó trong tương lai, anh sẽ kết hôn cùng Toshiko, chỉ là đám cưới hình thức thôi. Ba người chúng mình sẽ cùng sống dưới mái nhà này. Toshiko vì danh dự gia đình sẽ sẵn sàng hy sinh cho mẹ nó. Nhưng đấy chỉ lời chót lưỡi đầu môi...
HẾT
“Vừa ân ái với người mình yêu, rồi lại gối chăn với kẻ mình ghét, người bình thường sẽ lấy làm khó chịu vô cùng, nhưng vợ tôi là ngoại lệ. Mà dẫu nàng có ỷ cự tuyệt tôi thì thân thể nàng lại chưa từng từ khước. Nàng có thể cự tuyệt tôi bằng lý trí, nhưng xác thịt nàng nào chống lại được ham muốn. Dâm phụ muôn đời vẫn là dâm phụ, điều ấy sao tôi lại quên nhỉ...”
Sâu vào lĩnh vực cấm kỵ. Từ sự khiêu dâm tinh tế đến tình dục bệnh hoạn đều được ông đưa cả vào sách của mình. Ông lãng mạn hóa sự khổ dâm, thi vị hóa sự dày vò tình cảm, ông viết chân thực về những xúc cảm dục vọng thầm kín của đàn ông, phanh trần ẩn ức dục vọng đàn bà. Người đọc có thể phì cười vì nỗi ám ảnh khiêu dâm trong sách của ông, nhưng lại rất dễ dàng đồng cảm với sự hân hoan, háo hức, đòi hỏi cũng rất con người. Ông đưa tình dục của con người ta đi về một bến bờ nào đó xa lắc xa lơ.