Hai Cuốn Nhật Ký

Lượt đọc: 593 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬT KÍ (6)

NHẬT KÍ (6)

Ngày 17 tháng Tư...

Hôm nay xảy ra một sự kiện nghiêm trọng với chồng mình. Đương nhiên, với mình đây cũng là một ngày trọng đại. Mình viết lại chuyện này trong nhật ký để mãi mãi ghi nhớ suốt cả cuộc đời. Thực lòng mà nói, mình muốn viết thật tỉ mỉ từng li từng tí, nhưng ngẫm lại thì chẳng nên vội vàng như vậy. Tạm thời, không nên nói về những gì mình đã làm trong hôm nay, từ sáng đến tối thì tốt hơn. Dầu sao thì việc đi chơi ngày Chủ nhật mình đã lên kế hoạch từ lâu rồi.

Mình gặp gỡ Kimura tại ngôi nhà quen thuộc ở Osaka, cùng nhau tận hưởng nửa ngày trời tuyệt diệu như mọi lãn. Và có lẽ đây là ngày Chủ nhật sung sướng nhất từ trước tới nay. Hai đứa cùng nhau chơi đùa tất cả mọi trò. Bất cứ điều gì anh Kimura nghĩ ra và đòi hỏi, mình đều chiều theo. Mình vặn vẹo uốn éo thân hình đúng như anh mong muốn, kể cả những tư thế bạo liệt giống như diễn viên nhào lộn mà chồng mình chưa từng nghĩ ra. (Bản thân mình cũng kinh ngạc về độ mềm dẻo của cơ thể, cũng như độ linh hoạt của tứ chi, tất cả đều nhờ anh Kimura dạy dỗ.) Lần nào cũng vậy, từ giây đầu tiên cho đến những phút chia tay cuối cùng, hai đứa mình luôn tận hưởng từng khoảnh khắc, chẳng hề nói một lời thừa thãi. Đột nhiên hôm nay, Kimura hỏi mình: "Ikuko thân yêu, điều gì làm chị phải suy tư thế?" Anh ấy cảm nhận được từng tia biến hóa trong ánh mắt mình. (Khi chỉ có hai đứa với nhau, anh thường gọi mình là "Ikuko thân yêu".)

"Không có gì đâu," tuy mình đáp thế, nhưng khi ấy gương mặt của chồng mình vừa lướt qua trong đầu. Mình băn khoăn tự hỏi không biết có chuyện gì xảy ra với anh ấy chăng, rồi cố xua đi nỗi ám ảnh đó.

"Tôi hiểu rồi, Ikuko đang nghĩ tới Giáo sư,” Kimura nói như đi guốc trong bụng mình.

"Không hiểu sao, tôi cũng đang lo lắng về ông ấy." Rồi Kimura thú nhận là kể từ hồi ấy, đã khá lâu rồi anh ngại ngùng không dám bước chân qua cửa nhà mình. Anh dự định sẽ sớm tới chơi, và thực tế là trước đó, Kimura đã viết thư về quê, nhờ gửi lên chút trứng cá muối làm quà, không biết đã tới chưa. Hai đứa chỉ nói qua loa như vậy rồi lại đắm mình vào vương quốc khoái lạc. Giờ hồi tưởng lại, có lẽ đó là một điềm báo gì chăng...

Năm giờ chiều, mình trở về nhà, chồng mình đã rời thư phòng. Bà Ya thưa rằng y sư điểm huyệt đến từ hai giờ cho tới tận bốn rưỡi, điều trị cho ông chủ lâu hơn hôm qua nửa tiếng, ông ta bảo vai co cứng là biểu hiện của chứng cao huyết áp, có uống thuốc cũng phí công vô ích, dù có tới bác sĩ giỏi cỡ nào đi nữa cũng thế mà thôi. Tốt nhất là giao phó cho ông ta chữa, đảm bảo sẽ mau hết bệnh. Ông không chỉ bấm huyệt mà còn biết châm cứu nữa. Nếu bấm huyệt không công hiệu thì chuyển sang châm cứu, sẽ thấy hiệu quả ngay trong lần đầu tiên. Thêm nữa với chứng bệnh này, càng đo huyết áp thường xuyên thì người bệnh càng thêm lo lắng, mà huyết áp lại càng cao. Khối người huyết áp 200, thậm chí 240,250 vẫn sống tốt, chẳng cần quan tâm chi đến tình hình sức khỏe cả. Rượu và thuốc cũng chẳng cần kiêng khem nhiều, nhất là chứng cao huyết áp của ông chủ cũng không phải ác tính, sẽ ổn cả thôi.

Chồng mình đâm ra khoái cái ông y sư này, kêu lão ngày nào cũng tới, thậm chí muốn nghỉ khám bác sĩ nữa.

Sáu giờ rưỡi chồng mình bát phố về. Vợ chồng cùng ăn corn lúc bảy giờ. Bữa tối có súp măng, đậu tằm kho và đậu Hà Lan nấu với đậu hũ kõya - những thứ mình đã mua ở chợ Nishiki và bà Ya nấu nướng. Ngoài ra còn sáu mươi momme 10* thịt bò làm bít tết nữa. (Đáng lý anh ấy nên ăn nhiều rau, kiêng các thứ mỡ màng, nhưng do muốn chiến đấu cùng mình nên ngày nào anh ấy cũng dùng một chút thịt bò, sukiyaki 11* , quay, nướng các kiểu, nhưng anh ấy thích nhất là bít tết bò tái, vẫn nguyên màu đỏ. Anh ăn thịt bò thực ra vì nhu cầu hơn là do khẩu vị, chưa ăn thì chưa được an tâm.) Làm bít tết hợp ý anh ấy rất khó, nên mình thường phải tự tay nấu nướng. Lại còn trứng cá muối vừa được gửi tới đang đặt sẵn trên bàn nữa.

* Momme: đơn vị đo khối lượng của Nhật Bản, 1 momme = 3.75 gram.

* Một loại lâu của Nhật Bản.

"Có món này thì em nghĩ cũng nên uống một chút.” Mình lấy chai Courvoisier ra rót, nhưng chỉ uống một chút thôi.

Cái hôm va chạm với Toshiko lúc mình vắng mặt, chồng mình đã uống gần cạn cái chai, chỉ còn đủ mỗi người một ly. Uống xong, anh ấy liền lên tầng trên. Tầm mười giờ rưỡi, mình gọi lên báo anh nước nóng đã sẵn sàng. Anh ấy tắm xong rồi đến lượt mình. (Đây là lần thứ hai trong ngày, trước đó mình đã tắm ở Osaka, lần này là không cần thiết, nhưng vẫn nên diễn bộ trước mặt chồng. Vả lại mình cũng đã nhiều lần làm vậy.) Khi về tới phòng ngủ, chồng mình đã nằm sẵn trên giường. Thấy mình bước vào, anh ấy liền bật ngọn đèn đang đặt dưới sàn. (Dạo gần đây, trừ những dịp thế này, chồng mình không thích phòng ngủ quá sáng. Chứng xơ vữa động mạch ảnh hưởng đến mắt của anh ấy, ánh sáng gắt khiến anh gặp chứng nhân đôi, thậm chí nhân ba hình ảnh, có lẽ là thị giác bị kích thích quá mạnh làm mắt anh không mở to được. Thế nên chồng mình thường để phòng ngủ tối tù mù, chỉ khi cần mới bật đèn huỳnh quang, số lượng đèn cũng tăng lên đáng kể khiến căn phòng sáng rực rỡ.]

Thấy mình bất chợt xuất hiện, anh ấy giật mình thảng thốt, nheo nheo đôi mắt. Nguyên lai khi vừa tắm xong, mình nảy ra ý định đeo bông tai rồi mới lên giường, lại cố tình nằm xây lưng lại, để anh nhìn rõ đôi bông tai. Chỉ một hành động nhỏ nhặt ấy, nhưng chồng mình chưa từng được chứng kiến, đã khiến anh nhanh chóng hưng phấn cao độ. (Dù anh ấy thường bảo mình là một dâm phụ nhất trần đời, kỳ thực mình lại cho rằng chẳng có ai trên thế gian này khát tình hơn anh. Từ sớm tới khuya, đầu óc anh luôn bị ám ảnh bời duy nhất việc ấy, chỉ cần một cử chỉ bóng gió của mình là anh ấy đã không thể kiềm chế nổi. Hở ra chỗ nào là nhảy bổ vào liền.) Ngay lập tức, mình thấy anh ấy mò vào giường và ôm lấy mình từ phía sau, vồ vập hôn lên vành tai mình, đành nhắm mắt nằm chịu trận thôi...

Thật khó mà nói mình thương yêu cái người vẫn gọi là "chồng” này, nhưng cũng không thấy khó chịu khi bị hôn tới tấp vào tai. So với anh Kimura, những nụ hôn của "chồng” mới vụng về làm sao, nhưng cảm giác được cái lưỡi trơn ướt của "chồng" mơn man cũng chẳng có gì là ghê tởm cả - cũng có thể nói rằng trong cái rờn rợn ấy có một vị ngọt ngào khó tả và mình tận hưởng nó. Trong thâm tâm, mình thực lòng chán ghét người "chồng" này, nhưng mỗi khi nhìn anh ấy phát cuồng lên vì mình, thì mình lại càng muốn nhấn chìm anh trong cơn cuồng si hơn nữa. Vì rằng mình là con người phân minh rạch ròi giữa tình ái và tình dục, một mặt vẫn lạnh lùng cùng chồng - người đâu mà đáng chán, phát buồn nôn lên được, đồng thời lại dẫn dắt anh ấy vào vương quốc khoái lạc, và bản thân mình cũng đắm chìm luôn trong đó. Thủa ban sơ, mình cực kỳ lãnh tĩnh, khiến cho anh ấy càng náo loạn con tim là lòng mình càng khoan khoái, rồi thích thú ngắm nhìn nạn nhân hổn hển cuồng si. Nhưng rồi quá lậm vào những kỹ năng, xảo thuật, chính mình cũng tự mất kiểm soát, ngụp lặn trong nguồn ái bể ân như anh ấy.

Đêm nay, mình đã vận dụng cùng chồng mình những kỹ xảo đã luyện với anh Kimura ban ngày, cố so sánh phản ứng khác biệt giữa hai người. Nhìn những động tác vụng về của chồng, lòng mình nảy sinh thương cảm, và chẳng biết vì đâu, lại thấy hưng phấn kỳ lạ giống như lúc ban ngày. Mình ghì siết lấy anh, mạnh mẽ như đang ôm anh Kimura trong vòng tay, vin cổ anh thật sát vào lòng [hẳn anh ấy sẽ bảo dâm phụ muôn đời vẫn là dâm phụ). Cứ như vậy thật nhiều, mình không nhớ nổi đã ôm anh ấy bao nhiêu lần nữa, nhưng sau vài phút triền miên khiến mình sắp mãn nguyện, thì cơ thể chồng mình chợt run rẩy và mềm nhũn, rồi anh đổ sập xuống người mình. Ý thức ngay được sự việc bất thường đã xảy đến, mình vội lay gọi "Anh ơi”, nhưng đáp lại chỉ là những âm thanh ú ớ vô nghĩa. Một dòng chất lỏng âm ấm nhỏ xuống má mình. Miệng anh há hốc, nước dãi ứa trào...

Ngày 18 tháng Tư...

Tại thời điểm xảy ra sự việc, mình nhớ tới những căn dặn của bác sĩ Kođama về những việc cần làm nếu xảy ra tình huống ấy. Mình lặng lẽ trườn thoát ra khỏi cái sức nặng toàn thân của chồng mình đang đè áp xuống. (Cơ thể anh dường như nặng lên rất nhiều sau khi đổ sụp xuống. Mình cố gắng hết mức có thể để bất động phần đầu của anh ấy, rút dần khuôn mặt mình đang bị mặt anh ấy đè lên. Ồ không, trước tiên mình đã gỡ đôi kính của anh ra. Đôi mắt nhắm hờ, khuôn mặt da thịt nhão nhoẹt, "đó chân diện mục chồng mình khi không đeo kính", quả thật khiến người ta hãi hùng)

Mình xuống khỏi giường, cẩn thận lật ngửa anh ấy lại. Để giữ cho đầu anh cao hơn thân, mình chêm gối và đệm xuống bên dưới. Không kể cặp kính thì chồng mình hoàn toàn trần truồng (mình cũng giống y như vậy, chỉ đeo mỗi cặp bông tai). Do bệnh trạng này cần tuyệt đối an tĩnh, mình không mặc lại đồ cho anh, mà chỉ dùng áo ngủ nhẹ nhàng đắp lên... Mình cảm giác là anh đã bán thân bất toại nửa bên trái. Nghĩ rằng cần biết đích xác thời gian, mình ngước nhìn đồng hô trên giá sách. Lúc đó là một giờ ba phút. Mình với tay tắt hết mấy ngọn đèn huỳnh quang, chỉ chừa lại cây đèn trên tủ đầu giường, nó vẫn đang được che bớt sáng bằng một mảnh vải. Sau đó liền gọi điện tới Sekiden-chõ, rời gọi cho bác sĩ Kođama. Lại nhờ Toshiko ghé cửa hàng mua hai kanme 12* nước đá. (Mặc dù nghĩ rằng mình khá bình tĩnh, nhưng tay mình cầm điện thoại vẫn run run.) Khoảng bốn mươi phút sau thì Toshiko đển. Mình đang loay hoay ở phòng bếp tìm túi chườm thì con bé mang nước đá vào. Toshiko đặt nước đá vào bồn rửa rời đưa mắt tìm kiếm bất kỳ biểu hiện nào lộ ra trên mặt mình, rồi thản nhiên như không, con bé tập trung vào việc đập đá. Mình kể lại vắn tắt những sự kiện đã xảy ra. Toshiko chẳng hề động dung, ra vẻ chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, chỉ "ừm, ừm” mấy tiếng rời lại tiếp tục nhiệm vụ đập đá được giao. Thế rời hai mẹ con mình vào phòng ngủ, đặt túi chườm bên phía nửa người bị liệt của chồng mình. Cả hai đều chẳng nói với nhau nửa lời, thậm chí không nhìn nhau, né tránh ánh mắt của nhau...

* Kanme: đơn vị đo khối lượng của Nhật, 1 kanme = 3.750 gram.

Khoảng hai giờ sáng thì ông Kođama tới. Mình để Toshiko lại bên giường người bệnh rồi chạy ra cửa đón bác sĩ, kể cho ông nghe tất cả sự tình - nhiều chỗ mình chưa dám kể cho Toshiko trước đó. Một lần nữa mặt mình lại ửng hồng vì xấu hổ.

Ông Kođama khám bệnh rất cẩn thận, tỉ mỉ. Để kiểm tra phản xạ đồng tử, ông nói: “Xin cho mượn một cây đèn pin. Và thêm một cái gì đó như chiếc đũa chẳng hạn.”

Toshiko vội chạy tới nhà bếp mang lên một đôi đũa.

"Xin mở hết đèn trong phòng lên.” ông yêu cầu và mình bật tất cả các ngọn đèn huỳnh quang. Ông di đầu đũa hết chân phải rồi chân trái, từ gót tới đầu ngón chân, thật chậm rãi di đi di lại vài lần. (Về sau, ông Kođama giải thích cho mình rằng đó là phương pháp thử phản xạ Babinski. Bằng cách di đầu đũa đó, nếu một trong hai bên chân, các ngón xòe ra thì có thể kết luận là bán cầu não bên đối ngược bị tổn thương. Ở trường hợp chồng mình, bán cầu não phải bị chẩn đoán là đã tê liệt.) Sau đó, ông Kođama vén tấm chăn, kéo chiếc áo ngủ đang đắp trên nửa thân dưới người bệnh. (Bấy giờ ông bác sĩ và Toshiko mới để ý thấy chồng mình hoàn toàn lõa thể. Nửa thân dưới của anh phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang, cả hai dường như chết sững, khiến mình càng lúng túng. Đến giờ mình vẫn chẳng thể tin rằng tấm thân ấy vừa đè lên người mình khoảng một tiếng trước đây. Anh ấy đã bao lần ngắm nghía thân thể trần truồng của mình, thậm chí còn chụp hàng chục tấm ảnh, nhưng mình ngược lại chưa từng thấy anh lõa thể với góc nhìn trọn vẹn đến thế. Tất nhiên nếu muốn thì mình vẫn có thể thôi, nhưng trước giờ mình vẫn tận lực né tránh. Những lúc anh ấy lõa thể, mình thường ôm ghì lấy anh, càng chặt càng tốt, để khỏi phải trông thấy gì hết. Chồng mình thuộc lòng cơ thể mình tới tận chân tơ kẽ tóc. Còn mình thì không biết gì về cơ thể của anh ấy, thua xa những gì mình biết về anh Kimura, và cũng chẳng muốn biết nữa, bởi càng biết càng khiến mình khó chịu thêm thôi. Thật khó mà hình dung nổi mình đã lên giường cùng một tấm thân thảm hại đến thế. Anh vẫn nói mình có đôi chân vòng kiềng, nhưng giờ mình thấy đôi chân kia còn cong hơn nhiều, rõ rành rành vậy.)

Sau đó, bác sĩ dang rộng hai chân chồng mình ra độ năm, sáu tấc, khiến hạ bộ của anh lộ rõ hơn. Rồi ông lại dùng đũa di trên đó từ gốc tới ngọn, hai lần, rồi ba lần, luân phiên cả hai bên (ông giải thích thuật ngữ chuyên môn gọi là thử phản xạ cơ treo bìu.) Tinh hoàn bên phải của chồng mình có biểu hiện phập phồng như con bào ngư, trong khi bên trái hẫu như không động tĩnh gì. (Khi ấy, mình và Toshiko cố đưa mắt nhìn đi hướng khác. Rốt cuộc, Toshiko đành rời khỏi phòng.) Bác sĩ lại kiểm tra thân nhiệt và đo huyết áp, nhiệt độ cơ thể bình thường, huyết áp trên 190. Thân nhiệt giảm chút ít là kết quả của hiện tượng xuất huyết.

Rồi ông Kođama ngồi bên giường bệnh theo dõi hơn một tiếng rưỡi. Trong khoảng thời gian ấy, ông trích từ tĩnh mạnh chồng mình khoảng 100 gram máu. Và tiêm một mũi Glucose 50, Neofrin, Vitamin Bl, Vitamin K và vài thứ tương tự. Khi sắp sửa ra về, ông bảo: "Chiều tôi lại tới thăm bệnh. Nhưng tốt nhất bà nên mời bác sĩ Sõma tới nữa.”

Không càn ông nhắc thì mình cũng nghĩ đến việc ấy. Mình liền hỏi thêm: "Có nên thông báo cho họ hàng biết không ạ?”

Ông đáp: "Có lẽ nên đợi thêm chút ít thì hơn.”

Lúc bác sĩ Kođama về đã là bốn giờ sáng. Mình liền nhờ ông kiếm giúp một y tá tới chăm nom.

Bảy giờ sáng, bà Ya tới, Toshiko liền về Sekiden-chõ và hẹn chiều sẽ quay lại.

Chờ Toshiko đi rồi, mình liền gọi điện tới nhà trọ của anh Kimura và kể lại tỉ mỉ tình hình. Rồi bảo anh rằng tốt hơn là chưa nên tới thăm. Anh nói anh không an tâm, muốn ghé lại một lát. Mình bèn bảo bệnh nhân tuy bán thân bất toại và cấm khẩu, nhưng ý thức có thể chưa mất hoàn toàn, vì thế nếu chẳng may trông thấy anh Kimura, chồng mình có thể sẽ bị kích thích. Anh đáp rằng sẽ chỉ đứng ngoài cửa chứ không bước vào phòng.

Khoảng chín giờ, chồng mình bắt đầu ngáy. Bình thường anh ấy vẫn ngáy, nhưng hôm nay tiếng ngáy đặc biệt to, khiến mình cảm giác có điểm bất thường. Có nghĩa là lúc này anh vẫn còn chút ý thức, mặc dù vẫn hôn mê. Mình liền gọi điện cho anh Kimura, bảo tình hình là thế, anh có thể đến phòng người bệnh.

Mười một giờ, ông Kođama gọi điện báo đã liên hệ với bác sĩ Sõma. Hai giờ chiều nay, cả hai sẽ cùng tới thăm bệnh.

Mười hai giờ rưỡi thì anh Kimura đến, anh tranh thủ giờ nghỉ giữa hai buổi dạy. Anh vào phòng bệnh nhân và ngồi bên giường độ ba mươi phút, mình cũng ở bên cạnh. Anh ngồi trên ghế, còn mình ngồi trên giường bên [bệnh nhân vẫn đang ngủ trên giường của mình), cả hai chuyện trò dăm câu ba điều. Chồng mình ngáy vang như sấm, nghe khá bất thường. [Một ý nghĩ chợt thoáng qua, mình tự hỏi có phải anh ngáy thật không? Anh Kimura nhìn sắc diện mình cũng ngờ ngợ như vậy, nhưng chúng mình chẳng ai nói với ai điều này cả.) Đến một giờ chiều thì anh tạm biệt ra về.

Cô ý tá Koike xinh xắn đáng yêu, chạc hai tư, hai nhăm tuổi đến. Rồi Toshiko cũng tới. Mình được thư thả nghỉ ngơi một lúc, liền tranh thủ ăn tạm vài thứ. Từ đêm qua tới giờ chưa có gì bỏ bụng cả.

Hai giờ chiều, bác sĩ Sõma đến khám bệnh, theo sau là ông Kođama. Chồng mình có chút khác biệt so với buổi sáng, vẫn trong tình trạng hôn mê, nhưng sốt cao hơn, 38.2°C. Chẩn đoán của bác sĩ Sõma không khác mấy với ông Kođama. Bác sĩ cũng thử phản xạ Babinski, nhưng không thử phản xạ tinh hoàn, ông cho rằng không nên trích máu bệnh nhân quá nhiều. Rồi hướng dẫn ông Kođama một vài phương thức điều trị, toàn các thuật ngữ chuyên môn.

Hai vị bác sĩ vừa về thì y sư bấm huyệt lại đến. Toshiko chặn lão ngay ở cửa, chỉ về phía cha nó mà bảo: "Cha tôi ra nông nỗi này là kết quả do ông điều trị đấy." Vừa mới tức thì, Toshiko nghe ông Kođama nói: "Bấm huyệt hai giờ liền cũng có thể là nguyên nhân trực tiếp dẫn tới tình trạng này.” [Ông ãy hẳn biết rằng còn nguyên nhân khác nữa, nhưng muốn an ủi mình nên đẩy trách nhiệm cho viên y sư bấm huyệt.)

"Tôi đã làm điều tệ hại gì thế này, chính tôi đã giới thiệu lão cho ông chủ.” Bà Ya cũng luôn miệng xin lỗi.

Đến ba giờ chiều, Toshiko bảo mình: "Mẹ cũng nên ngả lưng một chút đi ạ." Mình quả cũng cần ngủ một giấc thật. Nhưng trong phòng, bệnh nhân còn đang ngủ, Toshiko và cô y tá ngồi trông, phòng khách cũng nhiều người qua lại. Mặc dù phòng cũ của Toshiko bỏ không, nhưng con bé trước giờ không thích để ai sử dụng cả. Cửa kéo và ngăn bàn đều khóa kín lại, bản thân mình cũng ít khi vào đó nữa. Mình đành lên thư phòng của chồng trên tầng hai vậy, trải tạm mấy tấm đệm ra sàn làm chỗ ngủ. Có lẽ trong khoảng thời gian này, mình và cô y tá sẽ thay nhau ngủ ở đây.

Mình nằm xuống, cố gắng nhắm mắt nhưng không sao ngủ nổi. Bấy nhiêu sự kiện từ hôm qua tới giờ chưa ghi lại trong nhật ký, thế là vừa nằm vừa viết. (Trước khi lên tầng hai, nhân lúc Toshiko không để ý, mình đã len lén cầm theo cuốn nhật ký và cây bút yatate.) Mất một tiếng rưỡi để hoàn tất việc ghi chép lại các sự kiện từ sáng ngày mười bảy đến giờ. Xong xuôi, mình giấu cuốn nhật ký vào đằng sau giá sách, rồi làm bộ vừa tỉnh ngủ mà đi xuống. Lúc ấy đã là năm giờ chiều.

Khi mình đến phòng bệnh, anh ấy đã hơi tỉnh lại sau cơn hôn mê, hấp háy đôi mắt ngước nhìn quanh. Mọi người bảo anh ấy cứ như vậy đã gần hai mươi phút. Như vậy là anh đã ngủ từ chín giờ sáng, tới nay là hơn bảy tiếng đồng hồ. Cô Koike nói như vậy thật may mắn vì nếu bệnh nhân hôn mê hai mươi bốn tiếng liền thì sẽ rất nguy hiểm. Nhưng chồng mình vẫn bán thân bất toại, nửa bên trái không tự do cử động được.

Khoảng năm giờ rưỡi, chồng mình mấp máy môi, hình như muốn nói gì đó. (Mặc dù phát âm không rõ ràng, nhưng còn hơn lúc ban sáng, ngay khi xảy ra sự cố. Tay phải anh hơi nhúc nhích, chỉ về phía dưới bụng. Mình đoán anh muốn đi tiểu, nhưng khi cho dùng bô tiểu thì không thấy gì. Nhìn thần sắc anh rất khó chịu, mình liền hỏi: "Anh muốn đi tiểu à?” Anh ấy gật đầu, cố gắng rặn, nhưng vẫn không ra. Một thời gian dài, nước tiểu tích tụ lại làm chướng và đau bụng dưới, bàng quang cũng bị tê liệt nên không tiểu được. Mình liền gọi điện thoại xin ý kiến bác sĩ Kođama. Cô y tá Koike nhận được chỉ thị đặt ống thông catheter. Một lượng lớn nước tiểu bèn được giải phóng ra.

Bảy giờ, người bệnh được mớm cho chút sữa và nước hoa quả.

Mười giờ rưỡi, bà Ya xin phép ra về. Do hoàn cảnh riêng nên bà không thể ở qua đêm được, hôm nay cũng là quá giờ so với ngày thường rồi. Mình liền hỏi Toshiko có ở lại được không. Con bé đáp phàn nó thì không vấn đề gì, chẳng qua mình có muốn hay không thôi. Mình liền bảo tùy ý nó, tình hình bệnh nhân đã tạm thời ổn định, không cần quá lo lắng, nếu bệnh tình chuyển biến xấu, mình sẽ gọi điện thông báo. Toshiko liền dạ một tiếng rồi trở về Sekiden-chõ, lúc ấy đã là mười một giờ đêm.

Người bệnh nằm thiêm thiếp, nhưng có vẻ như chưa ngủ say.

Ngày 19 tháng Tư...

Mười hai giờ đêm, mình và Koike, hai người ngôi lặng lẽ trong phòng bệnh. Để ánh sáng không rọi vào người ốm, chúng mình đọc báo và tạp chí dưới ánh đèn sáng lừ mờ để giết thời gian. Mình bảo Koike lên thư phòng tầng hai ngủ, nhưng cô không chịu. Mãi đến tảng sáng, khoảng năm giờ cô mới rời đi.

Ánh ban mai hắt vào trong phòng qua khe cửa chớp, nhưng bệnh nhân dường như vẫn không có một đêm ngon giấc. Chẳng biết từ bao giờ, anh hé mắt nhìn mình. Có lẽ anh đang tìm kiếm ánh mắt của mình. Chẳng hiểu anh đang nhìn mình hay chỉ giả bộ, bởi chiếc ghế tựa mình đang ngôi ở ngay sát bên giường anh. Đôi môi anh lại mấp máy. Các âm tiết rời rạc, mơ hồ, khó nghe, mình chỉ nhận ra đúng một từ - cũng có thể là mình tường tượng thôi, có vẻ anh đã nói "Ki... mu...ra”. Mặc dù các âm tiết khác chỉ là những tiếng ậm ừ, nhưng rõ ràng mình đã nghe được ba chữ "Ki...mu...ra". [Có lẽ những từ khác chồng mình cũng có thế nói rõ ràng, nhưng bởi ngượng ngùng nên anh giả vờ ậm ừ chăng.) Sau khi lặp đi lặp lại hai, ba lần, anh im lặng và nhắm nghiền đôi mắt...

Bà Ya đến lúc bảy giờ, Toshiko thì muộn hơn một chút. Khoảng tám giờ, Koike cũng trở dậy.

Tám giờ rưỡi, người ốm được dùng chút điểm tâm bao gồm cháo loãng, lòng đỏ trứng gà, nước táo ép. Mình dùng thìa bón từng chút một Anh ấy muốn mình chăm sóc hơn là Koike. Mười giờ sáng, anh lại muốn tiểu tiện. Mình mang bô tiểu tới, nhưng anh không đi được. Koike định đặt ống thông, nhưng chồng mình không thích, nên xua tay làm động tác gạt đi. Bất đắc dĩ, mình lại mang bô tới. Nhưng đến hơn mười phút rồi anh vẫn không đi được. Trông anh bực bội ghê gớm.

"Mặc dù ông đang thấy rất khó chịu, nhưng tiểu được rồi sẽ thư thái hơn nhiều, ông cố gắng thử một lần nữa nhé." Cô Koike vừa cầm ống thông tới vừa nhỏ nhẹ như dỗ dành em bé. Bệnh nhân ậm ừ nói mấy câu không ai nghe được, rồi lại cố ra hiệu cả bằng tay. Koike, Toshiko và mình cố gặng hỏi vài lần, hóa ra ý anh ấy là "Mình giúp tôi dùng ống thông là được rồi, bảo Toshiko và y tá ra ngoài đi." Mình và Toshiko phải nói mãi để anh hiểu rằng đặt ống thông cần có y tá, nên chỉ Koike mới xử lý được việc này.

Giữa trưa, bệnh nhân lại được dùng bữa. Thực đơn cũng tương tự như bữa sáng. Nhìn anh ăn có vẻ ngon miệng.

Mười hai giờ rưỡi, Kimura tới. Mình đón ở cửa và nói cho anh biết rằng bệnh nhân đã qua con hôn mê, ý thức cũng đang hồi phục từng chút một. Anh ấy luôn miệng gọi tên Kimura. Anh nghe rồi liền trở về.

Một giờ trưa, bác sĩ Kođama tới. ông nói tình trạng rất khả quan, nhưng vẫn càn thận trọng. Huyết áp cận trên 165, cận dưới 110, thân nhiệt là 37.2°C. Ông cũng thử cả phản xạ Babinski lẫn phản xạ cơ treo bìu. (Trong thời gian thử phản xạ cơ treo bìu, mình hơi lo lắng phản ứng của người bệnh, nhưng gương mặt anh vô cảm, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào hư không, chẳng màng đến chuyện gì.] Bác sĩ lại tiêm vào tĩnh mạch chồng mình đường Glucose, Neofrin và vài loại Vitamin.

Mặc dù mình cố giữ kín chuyện anh ấy ốm đau, nhưng ở trường đại học đã có nhiều lời ra tiếng vào, chiều chiều nhiều khách khứa gọi điện thoại tới hoặc đến viếng thăm, mang theo hoa quả hoặc vài thứ tương tự. Bà chủ nhà ở Sekiden- chõ cũng tới, bày tỏ niềm cảm thông chân thành vì bệnh tình chồng mình cũng giống như chồng của bà. Bà còn đem tặng một bó tử đinh hương hái từ chính vườn nhà. Toshiko đem cắm chúng vào bình, mang tới phòng người bệnh và nói: "Cha à, đây là hoa tử đinh hương trong vườn nhà bà chủ chỗ con tặng,” rồi con bé đặt bình hoa ở nơi người bệnh dễ quan sát nhất. Trong các loại hoa quả khách khứa mang tặng, có cam đường là loại chồng mình ưa thích nhất, mình liền vắt vài quả cho anh uống.

Ba giờ chiều, bảo Toshiko và Koike trông nom bệnh nhân, mình lên tầng hai viết nhật ký rồi đi ngủ. Hôm nay quả thực mình buồn ngủ quá đi mất, liền đánh một giấc no nê ba tiếng đồng hồ... Toshiko ăn tối xong rồi rời đi lúc tám giờ. Bà Ya thì ở lại đến chín rưỡi...

Ngày 20 tháng Tư...

Một giờ khuya, Koike lên tầng trên ngủ, chỉ còn lại mình chăm nom người bệnh. Lúc chập tối, chồng mình đã thiêm thiếp ngủ, nhưng chỉ mười phút sau khi Koike rời đi, mình cảm tưởng như anh ấy đã tỉnh dậy. Dưới bóng tối tù mù, mình không nhìn được rõ ràng, nhưng có vẻ như anh mấp máy môi và thì thầm gì đó. Mình liếc nhìn sang, quả nhiên anh đã mở mắt từ bao giờ. Ánh mắt anh vượt qua mình, hướng về phía xa. Đó là bình hoa tử đinh hương mà Toshiko đã mang tới - người ốm đang dán mắt vào đó. Cây đèn đã được che đi một phần ánh sáng, chỉ chiếu tỏ một góc căn phòng, vừa đủ để đọc sách báo. Lọ hoa đặt ở giao giới giữa vùng sáng và tối - thành một bóng trắng lờ mờ, anh ấy chăm chú nhìn, không hiểu đang suy nghĩ điều gì, điều ấy khiến mình bận tâm. Hôm qua, khi Toshiko mang hoa vào có nói: "Đây là hoa tử đinh hương trong vườn nhà bà chủ chỗ con tặng", câu nói ấy là không cần thiết - không hiểu con bé có ý gì - mình nhủ thầm. Lúc đó có lẽ người bệnh đã nghe thấy những lời ấy - thậm chí nếu chẳng nghe thấy thì nhìn thấy bình hoa này, anh cũng sẽ gợi nhớ đến khu vườn ở Sekiden-chõ, nơi trồng loài hoa này. Từ đó sẽ nhớ tới căn phòng nọ, và những sự kiện phát sinh ở đó - có lẽ mình suy diễn quá nhiều, nhưng nhìn vào mắt người bệnh, mình có cảm giác thẳm sâu sau đôi mắt trống rỗng kia, lần lượt hiện ra những ảo ảnh đó. Mình vội vàng che đi quầng sáng chiếu nơi bình hoa...

...Bảy giờ sáng, mình đem bình tử đinh hương ra, thay bằng hoa hồng...

Một giờ trưa, bác sĩ Kođama đến. Thân nhiệt bệnh nhân lúc này là 36.8°c, nhưng huyết áp lại tăng, cận trên 185, cận dưới 140. ông Kođama liền tiêm một mũi Neo-hypotonin và lại kiểm tra phản xạ tinh hoàn. Khi tiễn bác sĩ ra cửa, mình thuật lại cho ông nghe tình trạng bàng quang tê liệt cũng như việc Koike định đặt ống thông sáng nay, nhưng người bệnh phản đối. Dường như bất kỳ chuyện nhỏ nhặt nào cũng có thể gây kích thích mạnh mẽ lên thần kinh của anh ấy. Cũng có thể vì khả năng cử động và nói năng bị hạn chế nên anh thường hay cáu bẳn. Bác sĩ khuyên nên dùng thuốc Luminal để an thần và để bệnh nhân dễ ngủ hơn...

Toshiko sáng nay không thấy qua, phải quá năm giờ chiều mới đến... Mười giờ tối, bệnh nhân bắt đàu cất tiếng ngáy. Khác với tiếng ngáy lạ thường hôm trước, lần này có lẽ là anh đã ngủ say. Sau bữa tối, anh đã được tiêm một mũi Luminal.

Toshiko nhìn khuôn mặt say ngủ của cha và nói: "Có vẻ cha ngủ say rồi đấy ạ." Nói xong con bé cũng ra về. Một lát sau, bà Ya cũng rời đi. Mình cũng bảo Koike lên tầng trên nghỉ ngơi. Gần mười một giờ, điện thoại đổ chuông. Mình cầm máy, thì ra là anh Kimura.

"Xin lỗi vì gọi tới muộn thế này," anh nói.

[Phải chăng Toshiko báo cho anh biết mình đang ngồi không một mình?) Anh hỏi mình tình hình ở đây thế nào. Mình thuật lại mọi chuyện, và rằng chồng mình được tiêm thuốc ngủ, hiện đã ngủ say, ngáy vang cả nhà.

"Hiện tôi có thể qua thăm một chút chứ ạ?” Anh hỏi.

Thăm ư, nhưng thăm ai mới được chứ. Mình liền thì thầm trả lời: “Nếu anh tới thì nhớ theo lối cửa hậu và chờ tôi ở vườn. Xin đừng bấm chuông nhé. Nếu không thấy tôi ra đón thì anh hãy hiểu rằng khi ấy bất tiện và hãy về cho.”

Mười lăm phút sau, có tiếng chân khe khẽ từ khu vườn vọng lại. Người ốm vẫn đang ngáy đều đều. Mình liền dẫn anh từ cửa sau vào phòng bà giúp việc và cùng nhau trò chuyện nửa tiếng đồng hồ... Khi quay lại, bệnh nhân vẫn còn đang ngáy...

Ngày 21 tháng Tư...

Một giờ trưa, ông Kođama tới. Huyết áp người bệnh cận trên 180, cận dưới 136, giảm hơn so với hôm qua một chút, nhưng chưa thể yên tâm được. Tốt nhất là cận trên giảm còn 170, khoảng cách trên dưới độ 50 hoặc hơn. Thân nhiệt cuối cùng đã bình thường trở lại ở mức 36.5°C. Người bệnh cũng đã miễn cưỡng sử dụng được bô tiểu. Việc ăn uống thì tương đối ổn, anh ăn được hết những gì mình đem cho, tất nhiên là đồ ăn dạng lỏng thôi...

Hai giờ chiều, mình bảo Koike trông nom bệnh nhân, còn bản thân thì lên tầng hai, viết nhật ký và ngủ một giấc đến năm giờ. Mình xuống nhà thì Toshiko đã tới. Năm giờ rưỡi, trước bữa tối nửa tiếng, người bệnh được tiêm một mũi Luminal. Bác sĩ Kođama dặn thời gian để thuốc phát huy tác dụng là bốn, năm tiếng, nên muốn anh có một đêm ngon giấc thì phải tiêm thuốc tàm giờ này. Tuy nhiên mình đã dặn Koike đừng nói cho anh biết đây là thuốc an thằn, để anh ấy tưởng chỉ là thuốc hạ huyết áp...

Sáu giờ, bữa tối được dọn tới bên giường bệnh. Anh mấp máy môi như muốn nói điều gì đó, thậm chí nhắc đi nhắc lại hai, ba làn, nhưng không nghe rõ được. Mình bón cho chồng một thìa cháo, anh xua tay như để nói tiếp. Mình tưởng anh không thích cho mình bón, liền kêu Toshiko, rồi Koike thay, nhưng đều không phải. Dàn dần mình nghe được câu nói của anh. Hóa ra anh luôn miệng nhắc tới bi..ít..tê..ết biít.tê.. ết. Thật quá ư lạ lùng, nhưng rõ ràng là anh đã nói vậy.

Bít tết... bít tết... anh đã nói như vậy cùng ánh mắt hấp háy khẩn khoản nhìn mình. Đương nhiên mình hiểu người bệnh đang đòi hỏi điều gì, nhưng chắc hai người kia đều không biết (Họa chăng có Toshiko đoán ra.] Tranh thủ hai người kia không để ý, mình khe khẽ lắc đầu, ý ngầm bảo anh rằng: "Đừng nghĩ tới điều này, bây giờ chưa phải lúc đâu." Không biết anh có hiểu không? Dầu sao thì anh cũng chịu im lặng, há miệng nhận từng thìa cháo...

Tám giờ tối, Toshiko rời đi. Chín giờ, bà Ya cũng ra về. Mười giờ, người bệnh bắt đầu ngủ và cất tiếng ngáy. Mình bảo Koike lên tầng hai nghỉ ngơi. Mười một giờ, ngoài vườn có tiếng bước chân. Mình tới cửa sau dẫn anh về phòng người giúp việc. Mười hai giờ đêm thì anh về. Tiếng ngáy vẫn đều đặn vang lên...

Ngày 22 tháng Tư...

Bệnh trạng không có tiến triển gì nhiều. Huyết áp hơi cao so với hôm qua một chút Buổi đêm, anh ngủ sâu hơn nhờ thuốc an thần, nhưng ban ngày đầu óc anh có vẻ lơ mơ, kích động, đâm ra cáu bẳn, bồn chồn. Bác sĩ Kođama bảo bệnh nhân cần ngủ một ngày mười hai tiếng, nhưng thực ra anh chỉ ngủ sáu, bảy tiếng thôi, thời gian còn lại là nằm thiêm thiếp, không thực sự là đang ngủ. (Sau bấy nhiêu năm chung sống, mình biết những lúc anh không ngáy thì chỉ là gà gà gật gật, cùng lắm là nửa thức nửa ngủ. Nhưng hiện giờ, kể cả những lúc anh ấy ngáy thì cũng có thể là giả vờ, không có gì là không thể cả.] Dưới sự cho phép của ông Kođama, từ ngày mai trở đi, người bệnh sẽ được tiêm hai mũi Luminal hàng ngày, một vào buổi sáng và một vào buổi chiều...

Toshiko rời đi cũng tầm giờ mọi hôm. Bà Ya cũng vậy. Mười giờ tối bệnh nhân bắt đầu ngáy. Mười một giờ, ngoài vườn có tiếng bước chân...

Ngày 23 tháng Tư...

Thế là đã một tuần kể từ ngày anh đổ bệnh. Buổi sáng, chín giờ, sau bữa điểm tâm, nhân lúc Koike dọn đồ về bếp, thấy chỉ còn lại hai người với nhau, anh mấp máy môi khẽ nói "Nhật ký, nhật ký." So với hôm qua phát âm chữ "bít tết”, lần này anh nói rõ ràng hơn nhiều. Nhật ký, nhật ký - dường như anh ấy lo lắng cho cuốn sổ ấy.

"Anh muốn viết nhật ký à? Hơi quá sức đấy ạ.”

"Khác cơ!” Anh lắc đầu.

"Khác ư? Cuốn nhật ký khác à?"

"Nhật ký của mình ấy,” anh nói.

"Nhật ký của em ạ?"

Anh gật đầu nói: "Nhật ký... nhật ký của mình... thế nào rồi?”

"Từ trước đến giờ em có viết nhật ký đâu, việc ấy anh cũng biết rõ mà.” Mình đành giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Khóe miệng thoáng qua một nụ cười nhẹ, anh gật đầu tỏ ý "ồ, ra vậy, tôi biết rồi.” Từ khi đổ bệnh đến giờ, đây là lần đầu tiên anh mỉm cười, mặc dù chỉ thoáng quá nhưng đầy bí hiểm, mình chẳng đoán nổi ẩn ý trong đó.

Sau khỉ dọn đồ về bếp xong, Koike cũng tự mình ăn bữa sáng trong phòng khách. Mười giờ, cô quay lại phòng bệnh, lặng lẽ cầm tay người ốm định tiêm một mũi Luminal.

"Tiêm thuốc gì vậy?" Bệnh nhân hỏi. Đây là lần đầu tiêm thuốc vào buổi sáng, nên anh tỏ ý nghi ngờ.

"Huyết áp của ông vẫn hơi cao nên cần tiêm thuốc hạ huyết áp ạ," Koike đáp.

Một giờ trưa, ông Kođama tới. Khoảng hai giờ rưỡi, bệnh nhân bắt đàu ngáy. Mình liền đi lên tàng trên. Nhưng khoảng năm giờ, mình trở xuống thì tiếng ngáy đã bặt. Koike nói chồng mình chỉ ngủ say chưa tới một tiếng đòng hồ, còn lại thì chỉ thiêm thiếp mơ màng. Có lẽ anh khó mà an giấc vào ban ngày, kể cả có dùng thuốc an thần. Sau bữa chiều, anh lại được tiêm mũi thử hai...

Mười một giờ khuya, ngoài vườn có tiếng bước chân...

« Lùi
Tiến »