Hai Cuốn Nhật Ký

Lượt đọc: 592 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬT KÍ (5)

NHẬT KÍ (5)

Ngày mùng mười tháng Tư...

Chẳng biết chồng mình có đả động gì đến tình trạng sức khỏe đáng lo ngại của anh ấy trong nhật ký hay không. Anh ấy nghĩ gì về thể chất và tinh thần bản thân nhỉ. Mình không đọc nhật ký của anh nên cũng chẳng biết chính xác, nhưng thực tế là một, hai tháng trước, mình đã nhận thấy biểu hiện khác lạ của anh ấy. Bình thường anh ấy cũng chẳng lấy gì làm hồng hào tươi tắn, nhưng gần đây sắc mặt anh u ám, xám như tro. Mỗi lần đi lên, đi xuống cầu thang có vẻ lảo đảo. Chồng mình trước kia trí nhớ rất tốt, nhưng gần đây suy giảm rõ rệt. Nói chuyện điện thoại với người khác, thường lúng túng không nhớ ra những cái tên vốn dĩ thân thuộc. Có lúc qua lại trong nhà, anh đột ngột dừng lại, nhắm mắt và vịn vào đâu đó cho khỏi ngã. Thư từ mọi khi anh vẫn dùng bút lông viết trên giấy cuộn, giờ chữ viết bỗng trở nên vụng về (về mặt thư pháp mà nói, nhẽ ra tuổi càng lớn phải càng thành thạo), nhiều chữ viết sai, thiếu nét. Mình nhìn trên phong bì thấy thường là nhầm lẫn lung tung tên tuổi, địa chỉ, ngày tháng. Mà những nhầm lẫn này cũng rất kỳ quái, tháng Ba nhầm thành tháng Mười, những số nhà không tưởng. Ngay cả tên chú của anh trên bì thư, chữ "Chi Giới” cũng nhầm thành chữ "Tri Trợ" 8* khiến mình phát sợ. Thậm chí có lần viết tháng Tư thành tháng Sáu, rồi lại gạch đi sửa lại là tháng Tám. Với ngày tháng và địa chỉ, mình thường lén sửa rồi mới gửi đi, nhưng với lần sai tên "Chi Giới" thành "Tri Trợ", mình chẳng biết sửa thế nào đành nhắc anh ấy. Khi đó, anh ấy có vẻ lúng túng, những vẫn làm bộ điềm tĩnh mà bảo: "Có lẽ mình nói phải", nhưng cũng chẳng sửa ngay lập tức mà cứ đặt nó trên bàn viết. Với bì thư thì mình có thể lưu tâm để ý được, chứ bên trong có nhầm lẫn gì không thì ai biết. Việc chồng mình có vấn đề về đầu óc, có khi bạn bè và người quen đã biết hết mất rồi.

* Nguyên văn "ỉ.-íì' viết thành ro Hi", chúng tôi dịch thoát đi đế thấy nhân vật viết sai cả hai chữ.

Vì chẳng biết tham vấn ai cả, nên mấy ngày trước mình có ngầm tới gặp bác sĩ Kođama nhờ khám cho chồng mình, ông ấy bảo: "Tôi cũng đang muốn bàn bạc với chị đây”. Rồi ông Kođama kể lại rằng hóa ra chồng mình cũng lo lắng cho sức khỏe bản thân, nên có nhờ bác sĩ Sõma chẩn bệnh, kết quả rất tệ khiến anh ấy hoảng sợ nên lại sang hỏi chuyện bác sĩ Kođama. Do bác sĩ Kođama không phải chuyên gia trong lĩnh vực này, nên ông chỉ cho biết rằng "huyết áp cao đến mức đáng ngại”.

Mình bèn hỏi: "Cao thế nào cơ ạ?”

Ông đáp: "Tôi không nói cho chị biết thì hơn,” rồi do dự mà nói thêm rằng, "khi tôi đo huyết áp cho ông nhà, nó vượt trên cả thước đo đến nỗi tôi sợ máy phát nổ, phải vội vàng ngừng lại, nên cũng không biết tột cùng là bao nhiêu nữa.”

"Thế chồng tôi có biết không?”

"Mặc dù bác sĩ Sõma đã nhiều làn cảnh báo, nhưng ông nhà không chịu chú ý. Tôi cũng nói rằng tình trạng của ông ấy rất đáng lo ngại.”

(Vì ông Kođama đã nói rõ với chồng mình, nên có viết lại ở đây cho anh ấy đọc được cũng chẳng hề gì.)

Để anh rơi vào tình trạng này, mình không thể không chịu trách nhiệm. Nếu mình không đòi hỏi vô độ, anh ấy sẽ chẳng đến nỗi ngập chìm trong cuộc sống dâm dật đến thế. (Khi trao đổi vấn đề này với bác sĩ Kođama, mình xấu hổ đỏ bừng cả mặt, cũng may ông ấy không biết rõ chân tướng sinh hoạt vợ chồng của chúng mình, ông vẫn cho rằng mình hoàn toàn thụ động, còn anh ấy mới là người chủ động dẫn dắt, do không điều độ, tiết chế nên mới dẫn đến kết quả này.) Còn về phía chồng mình, tất cả cũng vì muốn làm cho vợ được sung sướng. Mình không phủ nhận điều ấy, nhưng mình là người vợ hết lòng nhu thuận, lúc nào cũng chỉ muốn làm hài lòng trượng phu, nên phải nhẫn nhịn cả những điều tưởng chừng bất khả. Như Toshiko vẫn hãy bảo: "Mẹ quả là người phụ nữ đức hạnh”, mình nghĩ nói như vậy cũng chẳng sai, vấn đề là tùy theo quan điểm mỗi người thôi...

Nhưng bây giờ đã quá muộn để chơi trò đổ lỗi cho nhau. Chúng mình đã liều mạng mà dồn ép nhau, thôi thúc nhau, bòn rút sinh mệnh của nhau, cứ như vậy, bị cuốn theo những vòng xoáy bất khả kháng tới tình trạng nghiêm trọng này.

Mình không biết có nên viết ra những điều dưới đây không, chồng mình nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào? Kỳ thực không phải chỉ riêng cơ thể anh ấy có vấn đề mà chính ngay bản thân mình cũng xuất hiện những triệu chứng tương tự. Từ khoảng tháng Giêng năm nay mình đã cảm thấy thế. Trước kia, hồi Toshiko lên mười, mình có hai, ba lần ho ra máu, người ta bảo rằng đó là triệu chứng ho lao giai đoạn hai. Mặc dù các bác sĩ đã cảnh báo, nhưng mình nghĩ bệnh có thể tự nhiên mà khỏi nên cũng không quá lưu tâm. Quả vậy, mình bỏ ngoài tai lời khuyên của bác sĩ, chẳng chú ý bảo dưỡng thân thể. Chẳng phải là mình không sợ chết, mà chẳng qua cái tính hiếu dâm không cho phép mình suy nghĩ đến vấn đề này. Mình nhắm mắt tảng lờ nỗi sợ chết, buông mình theo tiếng gọi của nhục dục. Chồng mình cũng phải kinh ngạc trước sự táo bạo và liều lĩnh ấy, một mặt thì lo lắng cho sức khỏe của mình, mặt khác lại bị mình lôi kéo cuốn theo. Nếu không nhờ may mắn thì mình đã mất mạng từ đời nào rồi, vậy mà bệnh không chữa lại tự khỏi bất chấp cái thói vô độ.

Từ tháng Giêng năm nay, mình có cảm giác khác lạ ở ngực, rất ngứa và hâm hấp nóng. Rồi một ngày trong tháng Hai, bệnh cũ lại tái phát, mình thổ ra chút đờm có lẫn bọt máu đỏ tươi, số lượng tuy không nhiều, nhưng cũng bị tới hai, ba lần. Giờ thì bệnh đã tạm yên, nhưng ai mà biết lúc nào sẽ phát lại. Nhiều lúc mình thấy cơ thể bải hoải, mặt và lòng bàn tay nóng bừng, mặc dù nghĩ rằng bị sốt, nhưng mình chẳng đo nhiệt độ (trừ có một lần đo thử là 37.6°c, nhưng rồi cũng bỏ qua). Mình quyết định là sẽ không đi gặp bác sĩ. Mà ban đêm mình còn hay ra mồ hôi trộm. Theo kinh nghiệm bản thân thì chắc cũng không phải vấn đề gì lớn, nhưng cũng có chút lo lắng mơ hồ. Nhưng may mắn là trước kia bác sĩ có nói rằng đường tiêu hóa của mình khá tốt. Và rằng những người mắc bệnh này thường gầy trong khi mình vẫn thấy ngon miệng thì quả là hiếm thấy. Tuy nhiên đợt này có khác những lần trước, mình thấy ngực đau buốt vô cùng và cứ chiều chiều là thấy người uể oải mỏi mệt (Cũng vì vậy mà mình thường tìm gặp Kimura để quên đi mọi mệt nhọc. Anh là liều thuốc thần diệu điều trị cái căn bệnh uể oải ban chiều này.) Lần trước không thấy buốt ngực, cũng không mệt mỏi như bây giờ. Cũng có thể bệnh tình đã chuyển biến xấu, vô phương cứu chữa mẩt rồi. Mình luôn e sợ rằng cơn đau ngực là triệu chứng không tốt. Thêm nữa mình đã quá buông thả mà hủy hoại sức khỏe. Nghe nói rượu lại là tối kỵ với bệnh này, nếu tính lượng brandy mình liên tục uống từ đầu năm tới giờ thì quả là phép màu nếu bệnh có tiến triển. Hồi tưởng lại gần đây mình thường uống say đến quên cả trởi đất, chính bởi tâm trạng không cam lòng vì biết đời mình chẳng còn được bao nhiêu thời gian...

Ngày 13 tháng Tư...

Đúng như tôi dự đoán, thời gian ra phố của vợ tôi đã thay đổi từ ngày hôm qua. Kimura bắt đầu phải lên lớp nên không thể gặp gỡ nàng ban ngày nữa. Mấy hôm trước, vợ tôi thường ra ngoài tầm đầu giờ chiều, nhưng một, hai ngày nay nàng ở nhà cả ngày. Chiều hôm qua, khoảng năm giờ Toshiko tới. Sau khi bày mưu tính kế cùng nhau một hồi, vợ tôi đứng dậy thay đồ, tôi nhận ra ngay lập tức dù đang ngồi trong thư phòng ở tầng hai. Nàng gọi với lên trên: "Em ra ngoài một chút, rồi sẽ về sớm ạ." Như mọi khi, tôi chỉ đáp "ừ" một tiếng.

Vợ tôi bước xuống vài bậc rồi nói thêm: "Toshiko tới chơi, anh dùng cơm với con nhé."

"Thế mình thì sao?" Tôi ranh mãnh hỏi.

"Em sẽ ăn sau, nhưng nếu mọi người chờ được thì cả nhà mình cùng nhau dùng bữa."

"Thôi, tôi sẽ ăn trước vậy. Minh cũng nên ăn uống đâu đó rồi hẵng về. Muộn một chút cũng được."

Đột nhiên, tôi lại muốn xem vợ mình ăn diện diêm dúa tới mức nào, liền bước ra ngoài hành lang nhìn. Nàng đã xuống dưới cầu thang, đôi bông tai ngọc trai hôm qua đong đưa qua lại. (Hẳn là nàng sẽ không đeo chúng sớm nếu biết tôi sẽ ngó theo.) Tay trái nàng xỏ chiếc găng bằng ren trắng, chiếc bên phải đang cầm sẵn trên tay. Tôi đoán đây chính là vật trong gói giấy nàng cầm về hôm trước. Bất thình lình bị tôi trông thấy, nàng có vẻ khá xấu hổ.

"Mẹ đeo đôi găng này hợp quá." Toshiko nói...

Sáu giờ rưỡi, bà Ya thưa rằng bữa tối đã được dọn ra, tôi xuống phòng khách, nơi Toshiko đã ngồi đợi sẵn. Tôi bảo: "Con vẫn còn ở đây à, cha ăn một mình cũng được mà."

"Mẹ vẫn dặn con phải thi thoảng ăn tối cùng cha."

Tôi nghĩ con bé có chuyện muốn nói cùng tôi. Đích xác thì cha con tôi hiếm khi cùng ăn tối hai người với nhau. Vợ tôi ít khi vắng mặt trong bữa cơm. Mặc dù gần đây nàng thường xuyên ra phố các buổi chiều, nhưng chỉ đi lúc trước hoặc sau bữa cơm, còn luôn luôn dùng bữa ở nhà. Tôi chợt cảm thấy có chút cô đơn, trống vắng trong lòng. Trước giờ hiếm khi tôi có cảm giác ấy. Sự có mặt của Toshiko càng làm tăng thêm nỗi trống vắng ấy. Trên thực tế, con bé ở đây không hẳn là bởi thiện chí, bằng vào tính nết Toshiko, chắc là nó có tính toán gì đó.

"Cha có biết mẹ đi đâu không ạ?" Vừa vào bàn, con bé đã hỏi.

"Cha không biết, cũng chẳng muốn biết nhiều làm gì."

"Osaka ạ," Toshiko vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi vừa định bật ra câu "Osaka à" thì ngưng lại, chỉ ậm ừ mấy tiếng vô cảm "Ồ, ra là vậy".

Con bé cho biết từ Sanjõ ở Cố Đô 9* đi tàu tốc hành đến Kyõbashi mất bốn mươi phút, rồi đi bộ thêm năm, sáu phút nữa là tới ngôi nhà đó.

* Cố Đô ớ đây tức Kyoto.

"Cha có muốn con nói rõ hơn không ạ?"

Nếu tôi cứ tiếp tục giừ im lặng thì Toshiko sẽ tiếp tục nói ra mất, tôi đành lái câu chuyện sang hướng khác: "Không cần đâu, hãy nói cha hay vì sao con lại biết chỗ này."

"Chính là con tìm chỗ thích hợp ấy cho mẹ ạ. Không dễ gì tìm được nơi như vậy, ở Kyoto dễ bị mọi người chú ý nên anh Kimura hỏi con có biết chỗ nào phù hợp, con liền nhờ một người bạn thông thạo lĩnh vực này tìm giúp."

Nói rồi, Toshiko cầm chai rượu lên hỏi: "Cha có uống một chút không ạ?"

Gần đây tôi không dám uống brandy nữa, hôm qua Toshiko lấy một chai đặt lên bàn, tôi đành uống một chút để che giấu vẻ lúng túng của mình.

"Chuyện này không biết con có nên hỏi không, nhưng cha nghĩ sao về việc này ạ?" Toshiko hỏi.

"Việc này là việc gì?"

"Nếu nói rằng mẹ không hề phản bội cha, thì cha có tin không ạ?"

"Mẹ nói với con chuyện đó à?"

"Không ạ, là con nghe từ anh Kimura. Anh bảo 'bà ấy vẫn giữ nguyên trinh tiết cùng Giáo sư'. Làm sao mà tin nổi một việc ngớ ngẩn đến thê'."

Toshiko lại rót đầy một ly nữa, tôi nhận lấy rồi uống cạn không chút đắn đo. Tôi thấy mình uống rất vào, uống đến mềm môi...

"Con muốn nghĩ thế nào thì tùy."

"Nhưng cha nghĩ thế nào cơ ạ?"

"Cha tin tưởng mẹ, con không cần phải hỏi. Dẫu chính miệng Kimura nói đã làm ô uế tấm thân Ikuko thì cha cũng chẳng tin. Mẹ không phải hạng đàn bà có thế lừa dối chồng."

"Hì hì," Toshiko mỉm cười yếu ớt. "Thế nếu giả sử không phải kiểu quan hệ xác thịt đó, nhung để thỏa mãn ham muốn, lại dùng phưong pháp bẩn thỉu hơn thế..."

"Câm miệng!" Tôi mắng át đi. "Đừng có hỗn. Con không được phép nói bậy bạ về mẹ mình. Chính con nói thế mới là bẩn thỉu. Ở đây không có việc của con nữa, hãy về đi."

"Con xin phép về ạ." Nói rồi Toshiko đặt bát com còn lung lủng xuống bàn và đi.

Bị Toshiko đụng đến nỗi đau sâu thẳm trong lòng, tôi ngồi lặng đi hồi lâu. Con bé nói "Osaka" như đâm một nhát dao thẳng vào tim tôi, cảm giác đau đón mãi sau mới dứt. Kỳ thực không phải là tôi không thể biết tới, chẳng qua tận lực tránh suy nghĩ về nó thôi. Kế cả khi đã biết rồi, tôi vẫn cố lảng tránh nó, nhung bây giờ đột nhiên có người nói thẳng ra, khiến tôi bàng hoàng thảng thốt. Tuy nhiên sự tình ở Osaka tôi hoàn toàn không biết. Ngôi nhà ở đó là dạng gì nhỉ, quán trọ tao nhã bình thường hay nơi tắm nước nóng trá hình thành lữ điếm... Chẳng có cách nào để tôi dừng tưởng tượng về khung cảnh ngôi nhà, không khí trong phòng, rồi hai người đó ăn mặc ra sao, ngủ nghê thế nào...

"Con liên nhờ một người bạn thông thạo lĩnh vực này tìm giúp" - tôi không khỏi liên tưởng tới những căn phòng trọ rẻ tiền, vuông vức, phân cách nhau bởi bức vách mỏng, không có giường mà chỉ trải chiếu tatami. Thật buồn cười là tôi lại muốn họ cùng ngủ trên giường chứ không phải tạm bợ trên chiếu...

"Họ quan hệ với nhau theo cách bất bình thường" - chính xác là "dùng phương pháp bẩn thỉu hơn thê " - là các tư thế, động tác khác nhau, dùng cả tay chân...

Tại sao đột nhiên Toshiko lại nói ra chuyện này, tôi đồ rằng đây không phải ý con bé, mà chính Ikuko muốn nó nói vậy. Chẳng biết nàng có viết việc này trong nhật ký không, hay sợ rằng dẫu viết ra thì tôi cũng chẳng đọc (hoặc giả vờ như chưa từng đọc), vậy nên mới thông qua Toshiko để cho tôi biết? Nhưng giằng xé tâm can nhất, khiến tôi trăn trở nhất, là liệu Ikuko đã hiến thân hoàn toàn cho Kimura chưa, nên mới nhờ Toshiko bày tỏ đế được tôi tha thứ...

"Làm sao mà tin nổi một việc ngớ ngẩn đến thế”, phải chăng Ikuko móm cho Toshiko nói vậy...

Hồi đầu năm, tôi đã sai lầm khi viết rằng "nàng đang sở hữu một cái hĩm cực kỳ tuyệt diệu hi hữu hiếm có". Có lẽ không viết ra thì tốt hơm. Bởi khi biết mình có một ưu điểm nhường ấy, nàng làm sao kháng cự nổi cơn tò mò, sẽ đi tìm người đàn ông khác, không phải chồng mình, để thử nghiệm...

Một trong những lý do mà cho đến giờ tôi vẫn tín tưởng vào tiết hạnh của vợ mình là trong mọi trường họp, nàng chưa bao giờ từ chối làm tình cùng tôi. Cả những hôm mà chắc chắn là vợ tôi vừa đi gặp Kimura về, nàng cũng không hề chùn bước khi tôi đòi hỏi, thậm chí còn chủ động câu dẫn nữa. Đó là bằng chứng cho thấy vợ tôi chưa từng hiến thân cho Kimura, thế nhưng tôi lại quên mất nàng khác xa những người đàn bà khác, có thể buổi chiều vừa làm việc này, đến tối lại làm tiếp... thậm chí cứ như vậy ngày qua ngày...

Vừa ân ái với người mình yêu, rồi lại gối chăn với kẻ mình ghét, người bình thường sẽ lấy làm khó chịu vô cùng, nhưng vợ tôi là ngoại lệ. Mà dẫu nàng có ý cự tuyệt tôi thì thân thể nàng lại chưa từng từ khước. Nàng có thể cự tuyệt tôi bằng lý trí, nhưng xác thịt nàng nào chống lại được ham muốn. Dâm phụ muôn đời vẫn là dâm phụ, điều ấy sao tôi lại quên nhỉ...

Vợ tôi về nhà lúc chín giờ tối. Mười một giờ tôi về phòng ngủ thì nàng đã nằm sẵn trên giường... Tôi quá sững sờ vì nàng nhiệt tình hơn hẳn ngày thường, khiến tôi cực kỳ chật vật ứng phó. Chốn phòng the, phong thái của nàng, tư thế của nàng, cử chỉ của nàng mới yêu kiều, dụ hoặc khiến người ta hưng phấn mụ mị, từ từ phiêu bồng cõi tiên, há chẳng phải bằng chứng nàng toàn tâm toàn ý hiến thân đó sao...

Ngày 15 tháng Tư...

Tôi cảm thấy đầu óc mình ngày qua ngày càng trì độn. Từ tháng Giêng năm nay, tôi gác bỏ mọi sự, chỉ chuyên tâm làm vợ mình hài lòng. Thế rồi tôi chẳng còn ham muốn gì ngoài thú vui xác thịt. Khả năng suy nghĩ của tôi giảm sút nghiêm trọng, khó có thể tập trung vào việc gì chỉ năm phút đồng hồ. Trí não tôi chỉ ngập tràn những vọng tưởng chuyện phòng the cùng vợ. Từ nhỏ tới giờ, tôi chưa từng buông bỏ việc đọc sách, thế mà giờ đây cả ngày không xem nổi chữ nào. Tôi chỉ ngồi vào bàn làm việc theo một thói quen xưa cũ. Mắt đặt trên những trang sách mở sẵn, nhưng không chút nào nhập tâm. Kỳ thực rất khó khăn để đọc bởi chứng hoa mắt, nhìn một hóa hai, thành thử mỗi một dòng mà tôi cứ đọc hai, ba lượt. Tôi không khác gì động vật sống về đêm, và con thú ấy chẳng làm gì khác ngoài giao phối. Ban ngày tôi khóa mình trong thư phòng, cảm giác bải hoải mệt mỏi, lại vừa phấp phỏng bất an. Việc bát phố hàng ngày cũng làm tôi đôi chút khuây khỏa, nhưng tôi đi bộ ngày càng khó nhọc, cũng bởi những cơn váng đầu thường hành hạ khiến tôi chao đảo trong từng bước đi, chỉ chực ngã. Thế nên tôi không đi đâu quá xa, chọn những nơi vắng vẻ như Hyakumanben, Kurotani, Eikan-dõ mà chầm chậm chống gậy bước, chốc chốc lại ngồi nghỉ trên những băng ghế dựng sẵn (chân tôi dạo này cũng yếu lắm, đi một quãng ngắn đã thấy mỏi)...

Hôm nay vừa bát phố về thì thấy vợ tôi đang ngồi trò chuyện với bà thợ may Kawai trong phòng khách. Tôi định ghé lại ngồi dùng trà thì nàng bảo: "Anh đừng vào nhé. Lên thư phòng luôn đi ạ." Tôi liếc mắt nhìn thấy nàng đang mặc thử bộ Âu phục. Nàng đã nói vậy, tôi liền lên thư phòng ở tầng hai. Chỉ một lát sau, thấy nàng gọi với từ dưới gác: "Em ra ngoài một chút ạ", rồi rời nhà cùng bà Kavvai. Từ cửa sổ tầng hai, tôi trông theo bóng hai người. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nàng mặc Âu phục. Hóa ra những phụ kiện mặc cùng kimono hôm trước là để chuẩn bị cho bộ y phục này. Thành thực mà nói vợ tôi không hợp với Âu phục. So với thân hình thấp bé thô kệch của bà Kavvai, vợ tôi vốn trông ưu nhã hơn hẳn, thế nhưng tổng lại vẫn có gì đó không phù họp. Có lẽ bà đã quen với y phục kiểu Âu. Còn nàng, đôi găng, bông tai, chẳng hợp với bộ đồ này bằng áo kimono truyền thống. Khi mặc kimono, trông nàng gợi cảm cực kỳ, nhưng khoác Âu phục vào thì chẳng còn được như vậy nữa. Có cảm giác như người một đằng áo sống một nẻo. Đương thời phổ biến cách mặc kimono theo kiểu Âu phục, vợ tôi thì ngược lại, mặc Âu phục theo kiểu kimono. Với bộ đồ lạ lẫm này, có thể thấy thân hình nàng trời sinh là để mặc quần áo truyền thống. Vai nhỏ nhắn và xuôi, đặc biệt là đôi chân hơi cong. Mặc dù chúng thon và gọn, nhưng từ đầu gối tới mắt cá hơi vòng kiềng. Khi đi giày Tây, phần mắt cá nối gót và Ống chân cứ như sưng vù cả lên. Cả tư thế đi đứng nữa, cách đung đưa chân tay, chuyển động của cần cổ, vai, và eo hết thảy đều phù hợp với trang phục kimono. Nhưng giờ đây trong mắt tôi, cái thân hình mềm mại, đôi chân cong cong ấy không còn vẻ quyến rũ lạ lùng như khi nàng mặc kimono nữa.

Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng lưng vợ mình đang dần dần lìa xa, si mê ngắm đôi chân cong cong lộ ra dưới váy, vừa tưởng tượng ra những giây phút khoái lạc đêm nay...

Ngày 16 tháng Tư...

Sáng nay mình tới khu chợ Nishiki mua sắm. Mình vốn có thói quen đích thân lo việc chợ búa, nhưng cũng đã bỏ bê một thời gian dài - mọi việc đều phó thác cho bà Ya. Cảm thấy hơi có lỗi với chồng vì đã lơ là bổn phận của người vợ, hôm nay mình liền tự đi chợ. (Sự thực là mình còn nhiều chuyện quan trọng hơn là việc nội trợ, nên có quá ít thời gian để mua sắm ở tận Nishiki.]

Mình ghé vào cửa hàng quen thuộc để mua măng, đậu tằm, đậu Hà Lan. Nhìn thấy măng, mình chợt nhớ ra mùa hoa anh đào đã qua từ bao giờ. Năm ngoái, mình và Toshiko, hai người đi dọc con mương từ chùa Ginkakuji tới Hõnen- in. Khi ấy hoa anh đào cũng đã tàn tạ như bây giờ. Chỉ là sao năm nay mùa xuân chóng qua đến vậy, trong bất an, vèo một cái tháng Hai, tháng Ba đã trôi như một giấc mơ...

Mười một giờ mình mới về, đem hoa cắm trong thư phòng, đó là những cành mimosa trong vườn nhà bà Okada gửi tặng.

Chồng mình dường như mới tỉnh dậy khi mình mang hoa lên gác. Bình thường anh ấy có thói quen dậy từ sáng sớm, nhưng gần đây toàn ngủ nướng tới tầm giờ này.

Mình hỏi: "Anh bây giờ mới ngủ dậy ạ?"

"Hôm nay là thứ Bảy nhỉ?” Anh nói bằng giọng còn ngái ngủ. "Mai mình cũng ra phố sớm à?” (Tuy vậy trông anh chẳng có vẻ ngái ngủ gì mấy, lo lắng thì đúng hơn.) Mình ậm ừ cho qua chuyện, chẳng đáp có cũng chẳng nói không...

Khoảng hai giờ chiều, mình nghe thấy có tiếng đàn ông lạ ở cửa "Xin phép ạ". Và nói ông đến từ phòng khám lshizuka, là y sư bấm huyệt. Trong khi mình đang ngơ ngác chẳng biết ai đã gọi ông ta đến thì bà Ya đã nói: "Là ông chủ bảo tôi gọi tới đấy ạ."

Việc này lạ quá chừng. Chồng mình trước giờ rất ghét chân tay người lạ đụng chạm vào, thậm chí còn chưa từng đi tẩm quất, xoa bóp. Bà Ya bảo mấy hôm nay chồng mình kêu vai nhức mỏi, làm cho cái cổ cũng cứng ngắc không quay qua, quay lại được. Bà liền mách cho một y sư rất giỏi bấm huyệt, chỉ cần trị một, hai lần là khỏi liền, nếu cần bà sẽ mời giúp. Chắc chồng mình đau nặng nên buộc phải nhờ bà gọi vị này tới.

Vị y sư trạc độ ngũ tuần, tướng mạo xấu xí, đeo một đôi kính đen, nhìn qua cứ ngỡ người mù. Mình vừa sơ ý gọi là "nhân viên xoa bóp", bà Ya vội đỡ lời: "Nhắc tới 'xoa bóp' là ngài đây sẽ nổi giận, xin hãy gọi là tiên sinh ạ".

Vào phòng ngủ, ông ta bảo chồng mình nằm xuống giường, tự bản thân cũng ngồi một bên. Tuy ông mặc một tấm áo thầy thuốc trắng muốt, nhưng mình vẫn cảm thấy có chút bẩn thỉu. Dù gì đi nữa, mình cũng không muốn một người như vậy ngồi lên chiếc giường thiêng liêng ấy. Mình đã hiểu vì sao chồng mình không hề thích mấy trò xoa bóp.

"Cơ nhục co cứng lại thật. Nhưng tôi sẽ làm nó thả lỏng được ngay thôi," y sư nói. vẻ khoa trương của ông ta nhìn thật hài hước.

Suốt từ hai giờ đến bốn giờ chiều, hai tiếng liền ông ta xoa bóp cho chồng mình.

"Một, hai lần nữa là ông sẽ ổn ngay thôi, ngày mai tôi sẽ lại tới," y sư nói rồi ra về.

Mình liền hỏi chồng: "Có tiến triển gì không ạ?"

"Khá hon rồi, nhưng toàn thân bị dần cho ê ẩm, chẳng dễ chịu chút nào.”

"Mai ông ta sẽ lại tới đấy.”

"ừ, thử một, hai bận xem sao." Có vẻ như vai anh ấy đã bớt co cứng.

"Sáng mai mình lại ra phố à?" Anh ấy hỏi tiếp. Mình cảm thấy hơi khó xử, nhưng cũng đành đáp: "Em định đi luôn đây ạ”.

Rồi sửa soạn quần áo một chút đến khoảng bốn giờ rưỡi, mình thò đàu vào phòng ngủ, cố tình để lộ ra đôi bông tai và nói: "Em đi nhé," rồi lại nói thêm để giấu đi vẻ lúng túng: "Hôm nay anh có đi bát phố không ạ?”

"Có, tôi đi liền đây,” anh nói vậy nhưng vẫn nằm thẳng cẳng trên giường vì cơ thể rã rời sau một phen bấm huyệt...

« Lùi
Tiến »