Hai Cuốn Nhật Ký

Lượt đọc: 591 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬT KÍ (4)

NHẬT KÍ (4)

Ngày 24 tháng Ba...

Tối hôm qua, vợ tôi lại ngất ở Sekiden-chõ. Sau bữa tối, nàng cùng Toshiko và Kimura ra ngoài, dự tính cùng nhau xem phim. Mười một giờ chưa thấy nàng về, tôi liền linh tính thấy sự chẳng lành. Tôi định gọi điện cho Toshiko để hỏi, nhưng thấy cũng kỳ nên lại cố chờ. (Ngóng đợi mà lòng lo lắng, bồn chồn, tím lại đập thùm thụp vì hứng khởi.) Hon mười hai giờ một chút, Toshiko một mình đến. Con bé để taxi chờ bên ngoài, chạy lên nói rằng: "Mẹ lại bị như lần trước."

Toshiko cho hay sau khi xem phim xong (ai biết thật hay là giả?) Kimura hộ tống hai mẹ con trở về. Trước tiên cả ba về Sekiden-chõ rồi ngồi dùng trà. Nhận thấy chai Courvoisier hôm trước vẫn còn, Toshiko bèn rót vào mỗi tách trà một thìa brandy. Sau đó Ikuko cùng Kimura lại uống thêm cho tới khi cái chai cạn sạch. Rồi nhà tắm được sửa soạn sẵn sàng, và mọi việc lại tuần tự diễn ra như lần trước - đó là những gì Toshiko thuật lại.

"Con để hai người ở lại với nhau mà tới đây à?" Tôi gặng hỏi.

"Vâng ạ, điện thoại chưa kéo lên phòng, con cũng không tiện gọi nhờ ở chỗ bà chủ nhà." Toshiko đáp. "Đằng nào cha cũng cần xe đón nên con gọi luôn một cái và đến."

Con bé ném cho tôi một cái nhìn thiếu thiện cảm đặc trưng của nó. "Hôm trước mình may lắm đấy ạ, chứ giờ đó rất hiếm taxi. Con chờ trước cửa mãi không thấy cái nào, đành phải cuốc bộ tới ga Kamogawa Takashi mới thấy một bác tài đang ngủ. Con liền đánh thức bác ta dậy để đưa con tới đây." Rồi nó buông thêm một câu, như tự nói với chính mình: "Chắc khoảng hai mưoi phút kể từ lúc con đi ạ."

Tôi biết nó định ám chỉ điều gì, nhưng cố tỏ ra hồ đồ nói: "Con vất vả rồi, ở lại đây trông nhà giúp cha nhé." Tôi thu xếp ống tiêm, thuốc men rồi ra xe đi luôn. Chưa biết ba người bàn mưu tính kế thế nào, nhưng tôi đoán Toshiko là đầu sỏ. Không nghi ngờ gì nữa, con bé cố tình để hai người lại với nhau, rồi lại tìm cách kéo dài thời gian đến hai mươi phút trên đường tới nhà tôi (nhất định không chỉ hai mươi, ba mươi phút mà phải là cả giờ ấy chứ). Suốt quãng đường đến Sekiden-chõ, tôi không dám suy nghĩ linh tính sự tình gì có thế xảy đến với hai người trong khoảng thời gian đó nữa.

Đêm nay cũng giống đêm trước, khi tôi tới thì Ikuko chỉ mặc độc một cái áo lót dài. Chiếc kimono cũng được mắc trên tường. Kimura bưng tới một chậu nước nóng. Vợ tôi vẫn nằm bất tỉnh, trông có vẻ còn say hơn lần trước. Nhưng thâm tâm tôi biết rõ nàng đang đóng kịch chứ thực ra nàng hoàn toàn thanh tỉnh.

Mạch đập cũng bình thường nên tôi chỉ tiêm một mũi vitamin, bởi thế này mà dùng thuốc mạnh như long não thì ngốc quá. Kimura nhận ra nên thì thầm hỏi: "Thưa thầy, như vậy có đủ không ạ?"

"Thế thôi, tôi nghĩ tối nay cô ấy không có gì nghiêm trọng đâu." Tôi đáp và cất thuốc men vào túi...

Một lát sau, vợ tôi lại liên tục gọi: "Anh Kimura, anh Kimura." Âm điệu lần này không giống như trước. Không phải nàng rên rỉ nói mớ mà đang phấn khích, mạnh mẽ thốt lên. Rồi khi đạt tuyệt đỉnh khoái cảm, giọng nàng trở nên cao vút. Đột nhiên, tôi cảm thấy như đầu lưỡi bị cắn mạnh, rồi tiếp ở dái tai. Nàng chưa từng như vậy...

Cứ nghĩ đến việc chỉ sau một đêm, Kimura đã biến vợ tôi thành người đàn bà nồng nhiệt, cơn ghen trong tôi bùng lên dữ dội, lại vừa có cảm giác hàm ơn. Có lẽ tôi phải cảm ơn cả Toshiko nữa. Thật trớ trêu, trong khi muốn chọc tôi nổi điên, con bé lại làm tôi sướng khoái... Loại tâm lý biến thái này... nhất định Toshiko không thế tưởng tượng ra nổi...

Sáng sớm nay, sau khi ân ái, tôi thấy váng đầu chóng mặt vô cùng. Tôi nhìn gương mặt Ikuko, cổ, vai, cánh tay, tất cả đường nét đều nhân thành hai, tựa như có hai cơ thể đặt chồng lên nhau vậy. Rồi tôi lại ngủ thiếp đi, trong giấc mơ vẫn thấy hình ảnh nàng nhân hai, từng bộ phận thân thể nàng bồng bềnh, phiêu lãng, lơ lửng trong không trung với bốn con mắt, hai cái mũi, cao hơn một, hai thước là hai cặp môi, tất cả đều mang màu sắc chói lọi... Không gian đậm sắc thiên thanh, mái tóc đen nhánh, cái mũi trắng toát, đôi môi đỏ thắm, những màu đen, đỏ, trắng ấy đều đậm hơn hẳn bình thường, trông nàng tựa như được vẽ trên những tấm áp phích phim ảnh sặc sỡ. Mơ mà cũng thấy màu sắc rực rỡ thái quá thế này thì chứng tỏ căn bệnh suy nhược thần kinh cũng nặng đây, tôi vừa suy nghĩ vừa tiếp tục quan sát trong mơ. Chân nàng trắng toát đến khó tả, hai cái chân phải, hai cái chân trái như phiêu phù bập bềnh trong làn nước. Nhưng hình dáng thì đúng là chân nàng. Bên cạnh những đôi chân là những bàn chân cũng nổi bập bềnh. Rồi đột nhiên một mảng lớn trắng như mây ụp xuống chắn trước mắt tôi, đó là cặp mông của nàng, giống như trong những bức hình mà tôi chụp trộm...

Không biết mấy tiếng sau, tôi lại mơ một giấc mộng khác. Kimura khỏa thân đứng trước mặt tôi. Cái đầu trên cổ khi thì biến thành Kimura, khi lại biến ra tôi, rồi có khi cả hai cái đầu chúng tôi đồng thời xuất hiện, tất cả đều bị nhân đôi...

Ngày 26 tháng Ba...

Đây là làn thứ ba mình gặp gỡ Kimura khi chồng vắng mặt. Tối hôm qua, trên giá mình thấy một chai Courvoisier mới nguyên chưa mở. Mình mới hỏi “Con mua đấy à?" thì Toshiko nói: "Không phải đâu ạ. Tối hôm qua con về đã thấy nó ở đó rồi, chắc là anh Kimura mang tới.”

Nhưng anh Kimura cũng bảo: "Em không biết. Nhưng chắc là Giáo sư đã mua, thật là một trò đùa đày ý vị."

"Nếu là cha mua thì buồn cười quá nhỉ."

Hai người cứ lời qua tiếng lại bàn bạc mãi. Chồng mình bí mật mua về ư, khả năng ấy là lớn nhất, nhưng mình nào dám khẳng định. Bởi cũng có thể là Toshiko hoặc anh Kimura đã mua nó.

Thứ Tư và thứ Sáu, bà Okada có tiết dạy ở trường Đại học Osaka, phải mười một giờ mới về. Làn trước, đang uống thì Toshiko nhân lúc thích hợp bèn lẻn đi ngủ nhờ ở phòng bà chủ nhà. (Đây là lần đầu tiên mình viết ra điều này, dẫu sao mình cũng ngại chuyện điều tiếng với chồng, nhưng từ giờ trở đi không cần phải e ngại nữa.) Tối hôm qua, Toshiko lẻn đi rất sớm, tới khi bà chủ nhà về, nó vẫn nán lại trò chuyện hồi lâu. Mình không biết đã ngất đi lúc nào nữa, thế nhưng dù say đến đâu thì mình vẫn chưa đi quá giới hạn cuối cùng. Mình không có cái can đảm vượt rào ấy, tin rằng cả anh Kimura cũng vậy.

Anh ấy tâm sự cùng mình rằng: "Cái máy ảnh Polaroid là em đem cho Giáo sư mượn. Em biết thầy có sở thích chụp lại hình chị khỏa thân khi say rượu. Tuy nhiên thầy không hài lòng với cái máy đó, nên chuyển sang dùng máy ảnh Zeiss Ikon. Chắc hẳn là ông ấy muốn chụp chi tiết từng bộ phận nhỏ trên cơ thể của chị, và hơn nữa, còn cả mục đích là hành hạ em. Thầy giao cho em nhiệm vụ rửa ảnh, để em phải chịu thật nhiều kích thích, và xem giới hạn chịu đựng của em tới đâu, em nghĩ rằng ông ấy tìm thấy khoái cảm trong việc ấy. Rồi thầy lại muốn em thổ lộ ra cùng chị, khiến chị cũng phải chịu thống khổ như em đây, và ông lại càng thích thú hơn. Mặc dù em rất hận thầy, nhưng em sẽ không phản bội ông ấy. Khi em nhìn nỗi đau khổ của chị, em muốn được cùng chia sẻ nó, cho đau khổ trong em càng thêm cùng tột.

Mình bèn bảo: "Toshiko có mượn cậu một cuốn sách Pháp văn, và thấy hình tôi trong đó, dường như đây không phải một sự tình cờ, nhất định phải có động cơ nằm sau nó, mong cậu giải thích giúp."

Anh đáp: "Là em cố tình để con gái chị trông thấy, như vậy Toshiko nhất định sẽ làm một điều gì đó. Trong tất cả mọi việc, em không gợi ý chút nào cho cô ấy cả, bởi em biết tính tình Toshiko cũng giống như Iago 7* . Em hy vọng mọi việc sẽ diễn ra giống như cái hôm ngày mười tám. Ngoài ra, sự việc hôm hai mươi ba và cả hôm nay nữa, đều là chủ ý của Toshiko, em chỉ lẳng lặng làm theo thôi ạ.”

* Iago là nhân vật nữ chính trong vở kịch Othello của Shakespeare.

Mình nói: "Đây là làn đàu tiên tôi và cậu nói về chuyện này. Tôi chưa từng bàn luận với ai, kể cả chồng mình. Quan hệ của tôi và cậu, nhà tôi chưa từng hỏi đến. Có lẽ vì sợ không dám nghe. Cũng có thể là ông ấy tin vào tiết hạnh của tôi. Nhưng bản thân tôi có thể tin chính mình không, chỉ có cậu, Kimura ạ, mới có thể trả lời câu hỏi đó.”

Kimura đáp: "Xin chị hãy vững tin" - tin ở mình ư, hay tin ở Kimura - "mọi nơi trên cơ thể chị, em đều đã chạm qua, chỉ trừ một nơi tối khẩn yếu. Thầy muốn ép chúng ta tiến sát lại nhau, chỉ chừa lại một khoảng cách mong manh, em hiểu ý định của ông ấy và đã gần gũi với chị hết mức có thể, nhưng vẫn chưa vượt quá ranh giới cho phép”...

"Ôi, nghe cậu nói mà tôi nhẹ nhõm cả người. Rất cảm ơn cậu đã giữ gìn lòng thanh bạch cho tôi."

Ban nãy Kimura có nói rằng mình hận chồng mình, sự thực là mình vừa yêu lại vừa hận chồng, hận càng sâu yêu càng đầy. Chồng mình đặt Kimura xen vào giữa hai vợ chồng, là bởi nếu anh Kimura không phải chịu thống khổ thì ham muốn trong chồng mình không bừng lên nổi. Vả chăng kết quả cuối cùng là để mình được thỏa mãn nhục dục, nên sẽ không bao giờ mình phản bội lại chồng đâu.

Kimura, liệu anh có thể suy nghĩ giống như mình chăng, để anh và chồng mình hòa nhập làm một. Bên trong chồng mình có một phần của anh, bên trong anh có một phần của chồng mình, hai người tuy hai mà một vậy...

Ngày 28 tháng Ba...

Tôi đi khám mắt tại Nhãn khoa bệnh viện trường Đại học. Tôi vốn không muốn như vậy, nhưng bác sĩ Sõma đã một mực yêu cầu nên miễn cưỡng phải theo. Họ kết luận là chứng váng đầu là do xo cứng động mạch não. Huyết áp do đó tăng, dẫn tới choáng váng, nhìn một thành hai, thậm chí có thể gây mất ý thức hoặc hôn mê. Họ còn hỏi tôi có phải hiện tượng đó thường xảy ra khi đi tiểu ban đêm, hay lúc cử động đột ngột, hoặc thay đổi tư thế bất ngờ chẳng hạn không; tôi trả lời rằng đúng vậy. Bác sĩ lại bảo cảm giác mất thăng bằng, tưởng như mình sắp ngã hoặc đang rơi là do rối loạn tiền đình. Sang bên Nội khoa, bác sĩ Sõma lại khám cho tôi. Hôm nay là lần đầu tiên tôi đo huyết áp, ngoài ra còn làm cả điện tâm đồ và khám thận. Bác sĩ Sõma lấy làm ngạc nhiên vì huyết áp tôi cao đến vậy, sau này cần gia tâm lưu ý. Tôi hỏi cụ thể hơn thì ông không chịu nói, chỉ bảo rằng: "Cận trên hơn 200, cận dưới hơn 156, và tệ nhất là mức chênh lệch trên dưới khá nhỏ. Thay vì bổ sung hoocmôn, ông nên dùng thuốc hạ huyết áp và thuốc bổ thận. Và tôi e rằng ông phải tiết chế cả việc phòng the, kiêng rượu và ăn bớt đồ ăn có chất kích thích hoặc cay." Rồi bác sĩ Sõma kê cho tôi một vài loại thuốc như Rutin C, Serpasil, Kallikrein để uống thường xuyên, ngoài ra phải đo huyết áp hàng ngày nữa. Tôi có ý viết những điều này ra, để xem phản ứng của vợ mình thế nào. Tạm thời, tôi không theo lời khuyên của bác sĩ vội. Mọi việc sẽ tiếp tục duy trì như cũ, trừ phi Ikuko hành động trước. Nhưng tôi đoán rằng nàng sẽ giả như chưa từng đọc những dòng này, và sẽ càng đam mê sắc dục hơn nữa. Đó là bản năng thân thể trởi sinh của nàng, không thể kháng cự được. Thêm nữa, đã đến nước này thì tôi cũng chẳng còn đường lui.

Kể từ đêm hôm đó tới giờ, thái độ của Ikuko đã trở nên chủ động hơn hẳn, rất chịu khó vận dụng các loại kỹ xảo mới lạ và đa dạng, sức mạnh này cuốn phăng tôi đi không ngừng lại nổi.

Như mọi khi, Ikuko chẳng nói một lời trong lúc chăn gối, nhưng cử chỉ lặng lẽ lại thổ lộ những khao khát ái tình. Nàng vẫn giả bộ đắm chìm trong trạng thái nửa mê nửa tình, và tôi chẳng cần che bớt ánh đèn. Tôi bị chinh phục hoàn toàn bởi nhan sắc vừa yêu kiều vừa thẹn thùng khi nàng say túy lúy mê mệt.

Thủa ban đầu, tôi đẩy vợ mình và Kimura tới với nhau, nhưng vẫn giữ một chút khoảng cách. Dần dà, biện pháp ấy trở nên nhàm chán, không khiến tôi thỏa mãn. Vì vậy, tôi thu hẹp khoảng cách đó lại. Khoảng cách càng mong manh, ghen tuông càng dữ dội, khoái cảm lại càng mạnh mẽ, chỉ có vậy tôi mới đạt được mục đích tối hậu. Vợ tôi mong muốn điều đó, bản thân tôi cũng mong muốn điều đó, nên mọi việc cứ như vậy mà diễn ra.

Từ đầu năm tới giờ đã là ba tháng, tôi không thế không bội phục bản thân, đã chống chọi được với ham muốn nhục dục đến độ bệnh hoạn của vợ mình. Giờ chắc nàng cũng hiểu tôi yêu nàng xiết bao. Nhưng mai đây rồi sẽ ra sao? Làm thế nào để tôi khơi tiếp ngọn lửa đam mê? Tôi đã gần tới mức không còn gì kích thích nổi nữa. Vợ tôi và Kimura đã bị đẩy đến tình trạng mà thường thì người ta gọi đó là ngoại tình. Nhưng tôi chẳng ngờ vực gì, vẫn tín tưởng vào tiết hạnh của nàng. Có cách nào đưa họ lại gần nhau hơn nữa, mà không làm hoen ố sự thanh bạch của nàng không? Tôi phải nghĩ cách nào đó, nhưng cũng có thể bọn họ sẽ tìm ra biện pháp trước. Tôi nói "bọn họ", ở đây bao gồm cả Toshiko.

Vợ tôi là người đàn bà thủ đoạn, tôi so với nàng còn là gã đàn ông thủ đoạn hơn. Cha mẹ nào con nấy, nên chẳng có gì bất ngờ khi Toshiko cũng là đứa con gái đầy thủ đoạn. Nhưng so với chúng tôi, Kimura mới là thủ đoạn nhất. Nhung kỳ lạ nhất là bốn con người thủ đoạn này chung sống hòa thuận cùng nhau. Bốn kẻ mỗi người một ý này, lừa lọc nhau, phản bội nhau, lại cùng chung sức vì một mục tiêu duy nhất, đó làm cho vợ tôi ngày càng trở nên đồi bại, trụy lạc hết mức có thể...

Ngày 30 tháng Ba...

Buổi chiều, Toshiko qua rủ mình đi Arashiyama, Kimura đã chờ sẵn ở ga õmiya, rồi cả ba cùng đi chơi núi. Đây là ý tưởng của Toshiko và mình thấy nó rất tuyệt. Trường học đang trong kỳ nghỉ nên Kimura khá rảnh rỗi. Cả bọn đi bách bộ dọc bờ sông, bơi thuyền tới quán trọ Rankyõ, nghỉ ngơi một lát bên cầu Togetsu rồi đến chơi vườn chùa Tenryuji. Đã lâu lắm rồi mình mới được hít thở bàu không khí trong lành đến thế. Mình muốn sau này được đi chơi như vậy nhiều hơn. Chồng mình từ khi còn trẻ chỉ ham đọc sách, hiếm khi đưa mình đến những nơi thế này. Chập tối, cả ba mới quay trở về, đến ga Hyakumanben thì chia tay nhau mỗi người một ngả. Hôm nay được đi chơi đã đời nên buổi tối không có nhu cầu ngồi vào bàn uống rượu nữa.Ngày 31 tháng Ba...

Tối qua, vợ chồng mình đi ngủ mà không đụng tới một giọt rượu nào. Nửa đêm, mình cố tình cho anh ấy nhìn thấy mấy ngón trên bàn chân trái của mình bằng cách thò ra khỏi chăn dưới ánh sáng của đèn huỳnh quang. Ngay lập tức, anh nhận thấy và mò sang giường mình. Không men rượu trợ hửng, vợ chồng ân ái dưới ánh sáng chói lòa và đạt được thành công mĩ mãn. Kỳ tích xảy ra làm chồng mình phấn khích ra mặt..

Bà chủ nhà bên Sekiden-chõ, giống như anh ấy, đều trong kỳ nghỉ nên ở nhà cả ngày. Nhưng chồng mình bảy ngày một tuần, mỗi ngày đều bỏ một, hai giờ ra ngoài tản bộ loanh quanh. Tiếng là đi dạo, nhưng mục đích là lánh đi để mình có thời gian đọc trộm nhật ký của anh. Mỗi lần sửa soạn đi, anh lại nói "Tôi ra ngoài một chút”, mình lại thấy như muốn nói rằng "Mình tranh thủ đọc nhật ký của tôi đi nhé." Chồng mình càng ngụ ý như vậy thì mình lại càng không đọc, bất quá ngược lại, mình có nên tạo cơ hội cho anh ấy đọc lén nhật ký của mình không nhỉ?...

Ngày 31 tháng Ba...

Đêm qua, nàng thực sự khiến tôi kinh hỷ. Thậm chí vợ tôi còn không giả bộ say rượu, cũng chẳng đòi phải tắt đèn. Nàng còn chủ động khêu gợi, kích thích tôi bằng đủ cách, thiên hình vạn trạng. Thật không ngờ vợ tôi lại am hiểu nghệ thuật phòng the đến thế... Ý nghĩa của sự thay đổi tâm tính đột ngột này, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tìm ra...

Bởi chứng váng đầu chóng mặt ngày càng trầm trọng, tôi lại phải tới chỗ bác sĩ Kođama để kiếm tra huyết áp. Ông giật mình tái mặt, sợ huyết áp kế nổ tung vì chỉ số quá cao của tôi. Ông khẩn thiết yêu cầu tôi ngừng mọi công việc lại, nghỉ ngơi hoàn toàn...

Ngày mùng một tháng Tư...

Toshiko dẫn bà thự may Kavvai tới. Bà vừa là người dạy cắt may, đồng thời cũng nhận may y phục nữ giới. Do không phải đóng thuế nên được rẻ hơn so với thị trường hai, ba thành. Toshiko luôn may y phục ở chỗ bà. Mình thì ngoại trừ hồi phải mặc đồng phục học sinh, chưa từng mặc qua Âu phục. Mình vốn chuộng phong thái cổ xưa, thân hình cũng họp với kimono hơn, thêm nữa tuổi tác dường như hơi quá để mặc đồ Tây. Nhưng Toshiko cứ nói đi nói lại mãi, nên mình cũng muốn thử may một cái xem sao. Việc này đương nhiên không giấu được chồng mình, nhưng do chưa muốn để anh ấy biết vội, nên mình bảo bà Kawai đến vào buổi chiều, nhân lúc chồng mình vắng nhà. Vải vóc và kiểu dáng do Toshiko và bà này tự quyết. Do chân mình hơi cong nên muốn chiếc váy càng dài càng tốt, qua gối khoảng năm centimet. Bà Kawai bảo như vậy cũng chưa lấy gì làm cong cả, bên phương Tây cũng nhiều người như vậy. Rồi bà giới thiệu cho mình nhiều mẫu vải. Váy áo sẽ làm bằng vải tweed màu xám lông chuột và len màu đậu đỏ, còn kiểu dáng - một mẫu trong cuốn Modes et travaux - mà hai người khuyên mình nên chọn. Mặc dù tất cả chưa tới mười nghìn yên, nhưng mình còn phải mua giày và vài phụ kiện thích hợp nữa...

Ngày mùng hai tháng Tư...

Buổi chiều ra ngoài. Chập tối mới về.

Ngày mùng ba tháng Tư...

Mười giờ sáng đi ra ngoài. Mua giày tại tiệm T.H ở Kawaramachi. Chập tối mới về nhà.

Ngày mùng bốn tháng Tư...

Buổi chiều ra ngoài. Chập tối mới về.

Ngày mùng năm tháng Tư...

Buổi chiều ra ngoài. Chập tối mới về.

Ngày mùng năm tháng Tư...

Vợ tôi dạo này biến đổi theo từng ngày. Hầu như buổi chiều hôm nào nàng cũng ra ngoài một mình (có hôm từ buổi sáng), qua bốn, năm tiếng sau mới trở về để dùng bữa. Cơm tối chỉ có hai người chúng tôi, không uống brandy nên đều tỉnh táo. Hiện giờ Kimura đang rảnh rỗi, việc này hẳn có liên quan tới cậu ta. Lúc hai giờ chiều, Toshiko bất ngờ ghé qua hỏi: "Mẹ đâu ạ?"

Tôi đáp: "Mẹ con gần đây thường đi vắng giờ này. Mẹ không ở chỗ con sao?"

Con bé bực bội lắc đầu nói: "Con chẳng thấy cả mẹ lẫn anh Kimura đâu cả. Không biết họ đi đâu nhỉ?"

Kỳ thực, tôi chẳng khó khăn gì để nhận ra bọn họ đều cùng hội cùng phường...

Ngày mùng sáu tháng Tư...

Buổi chiều ra ngoài. Chập tối mới về... Giờ thì ngày nào mình cũng như vậy. Mỗi bận đi, chồng mình đều đang ở nhà. Anh ấy thường tự giam mình trong thư phòng, giả như đang làm việc - quyển sách mở sẵn trên bàn, đôi mắt dán trên đó - mà thật ra đâu có chữ nào lọt vào đàu. Hẳn là trong vài giờ mình ra ngoài, đầu óc của anh ấy chìm nghỉm trong nỗi tò mò muốn biết mình đang làm gì, mình cũng có thể mường tượng ra anh chẳng còn tâm trí nào mà làm việc khác nữa. Tuy nhiên trong lúc chờ đợi, chồng mình nhất định sẽ tranh thủ tới phòng khách, lấy nhật ký của mình ra đọc trộm. Nhưng thật không may là mình chẳng ghi chép gì về mấy hôm nay cả. Mình cố tình che giấu hành vi những ngày này, chỉ viết rằng "Buổi chiều ra ngoài. Chập tối mới về”. Trước khi đi, mình thường lên tầng hai, hé mở cánh cửa trượt và nói: "Em ra ngoài một lát nhé”, rồi lặng lẽ xuống cầu thang và lẻn ra ngoài. Cũng có khi mình chỉ nói vọng từ tàng dưới. Anh ấy không bao giờ ngước nhìn, chỉ khẽ gật đẫu bảo "ừ”, có lúc mình còn chẳng nghe thấy tiếng anh đáp. Dĩ nhiên mục đích những lãn ra ngoài này không phải để chồng mình có thời gian đọc vụng nhật ký. Là mình tới nơi đã ước hội trước cùng anh Kimura. Lý do đơn giản là mình muốn được tắm mình ở một nơi rực rỡ ánh mặt trởi, không vẩn chút men rượu brandy, và vuốt ve tấm thân trần trụi của anh Kimura. Chúng mình gặp nhau ở Sekiden-chõ, khi không có sự hiện diện của Toshiko và chồng mình, ấy là thời khắc quyết định - hai đứa ôm ấp nhau, da thịt vấn vít thịt da, mê mê muội muội không rượu mà say. Câu hỏi này mình từng ghi ở ngày 30 tháng Giêng "Không biết anh Kimura, người tình trong mộng, có khác gì chăng với con người thực", hay như ngày 19 tháng Ba “mình mong có một lan được tận mắt chứ không phải trong mơ, thấy anh Kimura khỏa thân mà không có chồng mình xen vào... bởi cứ ngỡ là anh Kimura thì lại xuất hiện hình ảnh chồng mình, rời khi nghĩ đến chồng thì lại hiện ra hình ảnh anh Kimura hoàn toàn khỏa thân’’, những nỗi hiếu kỳ chưa được thỏa mãn này cứ mãi đè nặng trong ngực mình. Bằng mọi cách, mình phải ôm được anh Kimura bằng xương bằng thịt trong vòng tay dưới cảnh huống không có chồng mình chen ngang, không phải trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, và ngắm cho thỏa chí tang bồng, không phải dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trắng mà trong ánh nắng rực rỡ ban ngày...

Quả là kỳ lạ khiến người ta bất ngờ, sung sướng, con người thực của anh Kimura trước mặt mình, với ảo ảnh mình vẫn hằng mơ tưởng từ hồi đầu năm nay, lại y hệt nhau chẳng hề sai biệt. Khi ấy mình từng viết " Mình ghì siết cánh tay trẻ trung của Kimura, vùi đàu vào lòng ngực phập phòng mạnh mẽ của anh", và thêm nữa "Kimura có nước da quá trắng trẻo, hiếm thấy với một người Nhật Bản", bây giờ chính mắt trông thấy anh Kimura đúng như vậy. Lần này mình chẳng ngại ngùng nữa, ghì siết lấy cánh tay trẻ trung ấy, vùi đầu vào lồng ngực phập phồng mạnh mẽ ấy, da thịt vấn vít vào làn da hiếm có ở người Nhật Bản ấy. Dầu như vậy, mình vẫn không dám tin là hiện thực lại trùng khớp với ảo giác trước kia đến vậy. Mình có cảm giác việc anh Kimura trong mộng hệt như với con người anh hiện thực, phải đâu là sự tình cờ. Là duyên tiền định ư, nên khi sinh ra mình đã mang sẵn hình ảnh ấy trong tâm hồn, hay anh Kimura có phép thần tiên để tiến nhập giấc mộng của mình. Dường như là thế...

Giờ thì hình ảnh của anh đã hiện rõ không nhầm đi đâu được, hoàn toàn tách rời khỏi bóng dáng chồng mình. “Bên trong chồng mình có một phần của anh, bên trong anh có một phàn của chồng mình, hai người tuy hai mà một vậy” những lời ấy mình từng viết ra, nay xin xóa bỏ. Chồng mình và Kimura chỉ hao hao vẻ gày guộc bên ngoài, còn thì chẳng có điểm nào tương đồng. Kimura quả trông có hơi gày, nhưng khi khỏa thân, lồng ngực anh thực cơ bắp và cơ thể cuồn cuộn sức sống, còn chồng mình thì cân cốt yếu nhược, da dẻ nhợt nhạt, nhăn nheo, thiếu sinh khí. Cùng là trắng, nhưng làn da anh Kimura trắng hồng, tươi nhuận, mềm mại, còn chồng mình lại tái xanh, thô ráp. Đến giờ mình còn sởn gai ốc khi nghĩ tới làn da nhẵn nhụi, trắng nhởn như đúc từ nhôm ấy. Mặc dù mình đối với chồng, nửa yêu thương, nửa ghê sợ trước nay vẫn cân bằng, nhưng từ giờ phần ghê sợ đã đầy thêm mỗi ngày... ôi, sao mình lại phải kết hôn với một người chẳng hề hòa hợp về mặt thể xác đến như vậy, một gã đàn ông đáng chán đến thế kia chứ, giá anh Kimura thế chỗ chồng mình thì tốt biết bao, nghĩ đến đây mình chỉ biết mấy phen thở dài ngao ngán...

Dẫu vậy, mình vẫn phải nói rõ là cả hai đều chưa đi quá giới hạn cuối cùng - chẳng biết chồng mình có tin không. Nhưng tin hay không thì sự thực vẫn là như vậy. Đương nhiên cái "giới hạn cuối cùng” đó cần hiểu theo nghĩa vô cùng hạn hẹp, bởi trừ việc "ấy" ra, hai đứa mình đã trao nhau mọi thứ, miễn sao không để vượt rào. Mình lớn lên trong một gia đình phong kiến, tính bảo thủ ăn vào đầu óc thâm căn cổ đế, thế nên bất luận trong đàu tơ tưởng ra sao, chừng nào mình còn chưa quan hệ thân xác một cách "truyền thống”, như cách nói của chồng mình, thì cái thanh bạch vẫn được bảo toàn. Vậy thì chỉ cãn bảo vệ được cái thanh bạch tượng trưng như thế, mình có thể làm bất kỳ điều gì mình mong muốn, chẳng kể chi tiết ra đây làm gì...

Ngày mùng tám tháng Tư...

Chiều nay, tôi đi bộ từ mặt nam của phố Shijõ theo đường Kawaramachi về phía tây. Đến trước cửa hiệu Fujii Daimaru, tôi nhìn thấy vợ mình. Nàng vừa bước ra từ trong ấy sau khi đã mua sắm gì đó, chúng tôi cùng tiến về hướng tây, nàng xây lưng đi trước cách năm, sáu cửa hiệu. Tôi liếc nhìn đồng hồ, đã bốn giờ rưỡi. Mọi khi tầm này, vợ tôi sẽ trên đường trở về nhà, nhưng nàng lại đang theo về phía tây, có lẽ nàng đã trông thấy tôi trước, nên cố tình đi ngược hướng để tránh mặt. Tôi thường đi dạo loanh quanh khu vực Higashiyama, hiếm khi tới phố Shijõ này, hẳn là nàng bất ngờ khi thấy tôi ở đây. Tôi rảo bước tiến lại, chỉ còn cách nàng độ một gian hàng. Tôi không cất tiếng gọi mà nàng cũng chẳng ngoái đầu. Cả hai cứ duy trì khoảng cách như vậy. Đi ngang qua gian hàng nàng vừa bưóc ra, tôi ghé mắt nhìn xem chủng loại hàng hóa. Toàn thị là phụ kiện thời trang nữ giói, trên cửa sổ treo đầy găng tay bằng ren và ni lông, bông tai, dây chuyền các loại. Vừa nhìn tôi vừa sửng sốt, vợ tôi nào có bao giờ mặc đồ Tây thì đến cửa hiệu này làm chi? Bấy giờ tôi mới để ý thấy đôi tai nàng đang đung đưa cặp bông tai lấp lánh ngọc trai.

Từ khi nào vợ tôi có sở thích đeo những thứ này mặc cùng áo kimono nhỉ? Hay nàng vừa mua chúng nên đeo thử lần đầu, hoặc giả nàng thường vẫn đeo trang sức những lúc không có mặt tôi. Tôi nhớ khoảng một tháng nay tôi có trông thấy vợ mình mặc cái áo khoác ngắn haori màu trà, và hôm nay cũng thế. Nàng vốn là người chuộng lối cổ, chẳng bao giờ chạy theo mốt thời thượng, nhưng với tôi thì nàng ăn mặc thế nào cũng thuận mắt cả. Mà khiến tôi kinh ngạc là đôi bông tai cũng hợp vô cùng. Tôi chợt nhớ tới Ryũnosuke Akutagawa đã từng viết rằng phụ nữ Trung Hoa, phía sau thùy tai đều trắng mịn diễm lệ. Thùy tai của vợ tôi cũng tinh khiết nõn nà như vậy, tưởng như cả dòng không khí mát lành tỏa ra từ đó, hợp cùng ngọc trai lấp lánh rọi bốn phưong. Phối đồ như vậy hẳn không phải thứ vợ tôi nghĩ ra được. Trong tôi liền trào lên cảm giác vừa ghen tuông vừa biết ơn. Có được người vợ xinh đẹp như thế, mà khám phá ra lại là người khác chứ không phải đức lang quân thì thật đáng tiếc, đáng hận. Có lẽ bởi vợ chồng giáp mặt nhau hàng ngày, nên không lưu tâm để ý như người ngoài chăng...

Vợ tôi băng qua phố Karasuma rồi cứ thế đi tiếp. Tay trái nàng xách túi cùng một gói giấy nhỏ và dài, chắc là chứa mấy món mua từ cửa hiệu, chẳng rõ là những gì. Tới Nishinotõin, tôi không đi theo nàng nữa mà qua phía bên kia đường xe điện, cố tình đê nàng thấy tôi đã vượt lên phía trước. Tới Shijõ-Horikawa, tôi lên xe điện đi về hướng đông...

Vợ tôi về nhà chậm hơn độ một giờ, nàng không còn đeo bông tai ngọc trai nữa, có lẽ đã cất vào túi xách. Gói giấy kia vẫn xách trên tay, nhưng nàng không mở ra trước mặt tôi...

« Lùi
Tiến »