Hai Cuốn Nhật Ký

Lượt đọc: 590 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬT KÍ (3)

Ngày 27 tháng Hai...

Đúng như tôi dự đoán, vợ tôi có viết nhật ký. Cho tới nay, tôi không đề cập gì tới việc này trong ghi chép của mình, kỳ thực, mấy hôm trước tôi đã có cảm giác như vậy. Buổi chiều hôm nọ, tôi xuống nhà đi vệ sinh, ngang qua phòng khách, thấy nàng đang ngồi bên bàn, thái độ hơi lúng túng mất tự nhiên. Trước đó một thoáng, tôi đã nghe thấy tiếng sột soạt đặc trưng của giấy ganpi, mà nào chỉ một, hai tờ, hẳn phải là một tập giấy. Có vẻ như một cuốn sổ bị cuộn lại đem nhét vội vàng dưới đệm ngồi hay chỗ nào đó tương tự nên phát ra âm thanh ấy. Ở nhà hiếm khi sử dụng loại giấy này, nên tôi dễ dàng tưởng tượng ra Ikuko dùng nó làm gì. Tuy nhiên mấy ngày này tôi chẳng có cơ hội để chứng thực. Hôm nay, nhân lúc nàng ra ngoài xem phim, tôi liền tới phòng khách và nhanh chóng tìm thấy nó.

Điều khiến tôi giật mình, là nàng đã sớm có chuẩn bị, dùng một miếng băng dính trong dán hai mặt bìa cuốn sổ. Thật ngớ ngẩn làm sao, thói đa nghi của đàn bà quả nhiên ghê gớm. Tôi chẳng phải hạng tiểu nhân ti tiện đi đọc lén nhật ký vợ mình, nhưng nỗi tò mò nổi lên khiến tôi chẳng đừng được, tự hỏi liệu mình có thể khéo léo gõ miếng băng dính ra mà chẳng để lại dấu vết nào không. Chẳng qua tôi chỉ muốn nhắn nàng: "Trò này vô dụng thôi! Cuốn nhật ký này có bị đọc trộm thì em cũng cũng chẳng hay biết. Hãy nghĩ cách khác tốt hơn đi." Nhưng trù liệu của nàng mười phân chặt chẽ, tôi đành chịu thua.

Mặc dù đã chú tâm cẩn thận từng li từng tí khi gỡ miếng băng dính, tôi vẫn để lại chút ít dấu vết. Và cuối cùng tôi nhận ra mình đang làm một việc bất khả thành công. Hẳn là độ dài của miếng dán cũng được nàng đo cẩn thận, nhưng tôi lại vô ý vò nó lại mất rồi. Tôi đành cắt một đoạn khác áng chừng xấp xỉ miếng cũ để dán lại đúng chỗ. Nhưng thế nào nàng cũng nhận ra thôi.

Bất quá tôi thấy cũng cần nói rõ là tuy đã mở nhật ký ra - nhìn cả vào bên trong, nhưng tôi chưa đọc lấy một chữ nào. Ikuko viết chữ rất nhỏ và mảnh, mắt tôi thì cận thị nên muốn đọc cũng rất tốn công. Hy vọng vợ tôi sẽ tin đó là sự thật. Tất nhiên với tính đa nghi của nàng, tôi càng nói không thì nàng càng tin là có. Lẽ ra đằng nào cũng bị ngờ oan, tôi cứ đọc quách hết đi. Nhưng không, tôi đã không làm vậy. Kỳ thực tôi sợ ngộ nhỡ phải đọc những dòng nàng thô lộ tâm tình với Kimura trong đó. Ikuko à, ngàn vạn lần mong em đừng viết điều đó trong nhật ký. Dầu anh đây không đọc lén đâu, nhưng em cũng đừng viết ra. Cứ việc nói dối nếu em thấy cần thiết, hãy nói rằng em chỉ lợi dụng Kimura đê kích thích anh thôi, chứ không có gì khác nữa...

Sáng hôm nay, Kimura tới mòi vợ tôi đi xem phim chính là do tôi nhờ vả khá lâu trước đó. Mấy hôm trước, tôi có bảo: "Dạo này vợ tôi ít chịu ra ngoài mỗi khi tôi ở nhà. Việc hàng ngày cô ấy giao hết cả cho bà Ya. Điều đó khiến tôi lo lắng. Phiền cậu thi thoảng tới đưa Ekuko đi chơi vài ba tiếng nhé."

Toshiko đi cùng hai người như thường lệ, tôi không thể lý giải tâm tình của con bé. Toshiko giống mẹ, nhưng phức tạp hơn nhiều. Hay nó cho rằng tôi không giống như các ông bố khác trên đời, lại yêu vợ hơn là thương con, nên với tôi có chút phẫn hận. Nếu quả vậy thì con bé nhầm to rồi. Tôi đối với hai mẹ con nó đều thương yêu như nhau, chẳng qua cung cách thể hiện khác biệt mà thôi. Làm gì có người cha nào lại đi mê đắm con gái mình chứ. Một lúc nào đó, tôi sẽ giải thích cho Toshiko hiểu điều này...

Tối nay, lần đầu tiên kể từ khi Toshiko dọn ra ở riêng, bốn chúng tôi lại quây quần bên bàn ăn. Như mọi khi, Toshiko sớm ra về, vợ tôi lại diễn màn cũ giống mỗi lân uống brandy. Tối khuya, khi Kimura từ giã, tôi liền đem chiếc máy ảnh Polaroid trả cho cậu ấy và bảo: "Không cần tráng phim quả là tiện thật, nhưng mỗi lần chụp lại cần đèn flash thì rắc rối quá, thà cứ dùng máy bình thường còn hơn. Tôi nghĩ mình sẽ dùng lại cái máy Zeiss Ikon."

"Thầy sẽ in tráng phim bên ngoài sao?"

Tôi đã nghĩ về việc đó nên đáp: "Cậu có thể giúp tôi việc ấy chứ?"

Kimura có vẻ ngập ngừng hỏi: "Làm ở đây không được ạ?"

"Cậu có biết tôi chụp ảnh gì không?"

"Dạ, không ạ."

"Đây là loại ảnh tôi không muốn bất kỳ người ngoài nào thấy. Nhưng rửa ảnh tại nhà tôi cũng bất tiện. Thêm nữa tôi muốn phóng to chúng lên, mà nhà thì lại không có chỗ nào để làm buồng tối. Không thê giúp tôi làm tại nhà trọ của cậu được sao? Tôi không dám để người lạ lo việc này."

"Vậy em sẽ thu xếp xem sao. Nhưng phải xin phép chủ nhà trước đã ạ."...

Ngày 28 tháng Hai...

Tám giờ sáng, vợ tôi còn đang mê man thì Kimura tới. Cậu ta bảo tiện đường tới trường nên ghé qua. Tôi còn đang trên giường, nghe thấy tiếng cậu liền ra phòng khách. "Thưa thầy, mọi việc ổn rồi."

Tôi ngơ ngác một lúc mới hiếu là cậu ta nói về việc làm buồng tối. Phòng tắm tại ngôi nhà cậu trọ hiện bỏ không nên chủ nhà cho phép cậu ta tùy nghi sử dụng. Nơi đó làm buồng tối rất hợp vì có sẵn điện nước. Tôi liền bảo Kimura sắp sửa mọi thứ sẵn sàng.

Ngày mùng ba tháng Ba...

Tuy Kimura nói rằng đang bận rộn vì việc thi cử, nhưng so với tôi còn hăng hái hơn... Đêm qua, tôi lôi chiếc máy ảnh Zeiss Ikon đã lâu không dùng tới, chụp nguyên một cuộn phim ba mươi sáu kiểu. Hôm nay, Kimura lại tới, có vẻ rất tình cờ. "Em gặp thầy một lát được không ạ?" Anh ta nói rồi bước vào thư phòng nhìn tôi chằm chặp.

Thành thực mà nói, tôi chưa hạ quyết tâm đưa cuộn phim này cho Kimura. Nhưng anh ta đã nhiều lần nhìn thấy Ikuko khỏa thân, nên nếu có phải giao cuộn phim cho ai đó, thì Kimura là người thích hợp nhất. Thế nhưng trước giờ cậu ta chỉ nhìn được một vài bộ phận trong co thể vợ tôi, và chỉ là thoáng qua thôi, chứ chưa từng thấy nàng trong những điệu bộ đầy vẻ gợi dục, từ nhiều góc nhìn thế này. Sở dĩ giao cuốn phim cho Kimura, chính là muốn kích thích xem cậu ta chịu đựng được đến đâu? Giả như biết gò cuông bên bờ vực thì tốt, chứ bằng ngược lại, thì tôi chính là người khởi xướng, chỉ còn biết tự trách mình thôi chứ Kimura không liên quan.

Bên cạnh đó, tôi cũng phải cân nhắc khả năng Kimura đưa cho vợ tôi xem những tấm hình này. Nàng hẳn thoạt tiên sẽ nổi cơn tam bành lục tặc - hoặc giả bộ thế - không chỉ vì tôi đã dối gạt nàng mà chụp những thước phim ấy, mà còn bởi dám đưa nó cho người ngoài. Sau đó, nàng có thế còn viện lẽ đã bị Kimura nhìn thấy trong tình hạng đáng xấu hổ - hơn thế lại bởi chính tay người chồng đưa cho, vậy nàng có thể suy diễn là việc gần gũi của nàng với Kimura đã được tôi chấp thuận. Tôi thả hồn mình bay bổng viễn vông cùng những ý tưởng ấy, khiến cơn cuồng ghen bùng lên. Cảm giác thật sục sôi, kích thích khiến tôi chấp nhận mạo hiểm. Tôi bèn đưa ngay phim cho Kimura, nói: "Cậu về tráng giúp tôi cuộn phim này, chỉ một mình cậu thôi đấy, chớ có để ai khác nhìn thấy. Khi nào xong thì đưa tôi xem một lượt, rồi tôi sẽ chọn một tấm ưng ý nhất để phóng lớn."

Trong thâm tâm, chắc anh chàng phấn chấn lắm, nhưng làm bộ làm tịch bình thản, đáp một tiếng "Vâng", rồi cáo từ ra về...

Ngày mùng bảy tháng Ba...

Hôm nay, chiếc chìa khóa lại rơi trước giá sách trong thư phòng. Đầu năm tới giờ đã là lần thứ hai. Lần trước là ngày mùng bốn tháng Giêng. Mình nhân lúc chồng đi vắng đã vào dọn dẹp và thấy nó rơi trước bình hoa thủy tiên. Sáng nay, thấy những đóa mai vàng đã chớm tàn, mình liền tới định thay bằng mấy nhành sơn trà, thì thấy chiếc chìa khóa ở đúng chỗ lần trước. Mình tự hỏi điều này nghĩa là sao nhỉ, rồi khi mở ngăn kéo lấy cuốn nhật ký ra thì bất ngờ thấy cuốn nhật ký cũng được dán băng dính hệt như cuốn của mình. Đây là chồng mình muốn thách ngược lại: "Nào, em có dám mở không?"

Nhật ký chồng mình là một cuốn sổ, loại sinh viên hay dùng, với bìa kiểu Tây dày và nhẵn, không dễ trầy như của mình. Loại băng dính này mình biết, liền muốn thử xem có thể hay không gỡ miếng băng dính ra một cách khéo léo mà không gây ra chút tì vết gì... chỉ hoàn toàn vì tính hiếu kỳ thôi, mình liền bóc nó ra... Tuy nhiên, vẫn có chút dấu vết mờ mờ khó tránh khỏi để lại, dù bìa cứng và nhẵn. Nếu chỉ có chỗ băng dính dán lên bị trầy thì còn đỡ, đằng này còn lan cả ra xung quanh chỗ bóc, thế là không thể giấu được việc đã có người mở ra xem rồi. Dẫu mình đã cắt một đoạn băng dính mới dán lại, nhưng chắc chồng mình sẽ đánh hơi thấy ngay, và chẳng còn nghi ngờ gì về việc mình đã đọc lén nhật ký của anh. Tuy vậy, mình dám thề với trởi đất cả trăm lần, rằng mình chưa hề đọc một chữ nào hết

Chồng biết tính mình không thích nghe chuyện thiếu đứng đắn, nên định dùng cách này để đàm luận những chuyện hạ lưu đây mà, thế nên mình càng không đọc, quá bẩn thỉu đi. Mình chỉ mở thoáng một lượt, để áng chừng độ dày những trang viết. Tất nhiên cũng vì cả tò mò thôi. Những trang ấy đày những dòng chữ nhỏ li ti, loằng ngoằng như một đàn kiến đang bò, được viết bằng bút máy, run rẩy và vội vàng. Nhưng rồi mình lại bất ngờ trông thấy một tấm hình tục tĩu dán vào trang viết ngày hôm nay. Mình vội vàng nhắm tịt mắt, lật ngay sang trang khác. Cái quái gì thế nhỉ? Anh ấy lấy đâu ra tấm hình này, và dán nó vào nhật ký với mục đích gì?... Nếu không phải cố tình để cho mình nhìn thấy thì người đàn bà này là ai? Đột nhiên trong mình dấy lên một cơn chán ghét khó tả.

Dạo gần đây, mình thường nửa đêm mơ thấy trong phòng có ánh chớp lóe lên một, hai lần. Khi ấy mình tưởng rằng ai đó khiến mình gặp phải ảo ảnh, nhưng giờ ngẫm lại hẳn là đèn flash chớp nháy. Nhưng "ai đó" là ai kia, mình vừa có cảm giác là chồng mình, lại vừa cảm thấy như là Kimura. Có lẽ không phải là mơ hay ảo ảnh rồi. Chắc chắn là chồng mình - chứ không đời nào có thể là Kimura - đã chụp hình mình. Mình nhớ lại hồi trước, có lần chồng bảo: "Mình biết không, mình sở hữu một thân hình tuyệt mỹ. Ước gì tôi được chụp cho mình một tấm ảnh." Thế thì chắc chắn người trong ảnh là mình rời...

Đôi khi trong lúc hôn mê, mình có cảm giác mơ hồ là đang lõa thể. Cho tới giờ mình vẫn tin đó là ảo giác, nhưng nếu người trong tấm hình kia đúng là mình, thì cảm giác ấy hẳn là thực rồi. Khi mình tỉnh táo, dĩ nhiên không cho phép ai làm thế, nhưng khi hôn mê thì làm sao ngăn người ta chụp hình được. Mặc dù đó là một sở thích bẩn thỉu, nhưng nếu anh ấy khao khát được ngắm mình khỏa thân, thì với tư cách một người vợ tiết hạnh, mình chắc sẽ nhẫn nhịn mà cởi quần áo chiều anh. Cái đức hạnh phong kiến bắt người vợ phải xuất giá tòng phu, dẫu ghê tởm việc ấy đến đâu, mình cũng phải thuận theo. Huống chi chồng mình bày những thứ điên rồ hoa dạng kiểu này để tự kích thích, nếu không như vậy thì chẳng cách nào làm mình thỏa mãn xác thịt cả. Nên mình có chiều theo thì cũng không chỉ vì bổn phận. Một mặt, mình có thể vừa làm người vợ đoan trang hiền thục, mặt khác lại vừa được thỏa thuê cái ham muốn nhục dục bất tận của mình. Mặc dù vậy, tại sao anh ấy chưa đủ hài lòng với việc nhìn ngắm mình lõa thể, mà còn chụp thành ảnh, phóng to rồi dán vào nhật ký, mục đích là để cho mình thấy sao? Anh hẳn phải biết rõ mình là người bên trong tột cùng hiếu dâm mà bề ngoài cực kỳ nhút nhát chứ. Và còn nữa, không biết chồng mình đã đưa cho ai rửa ảnh nhỉ? Để những tấm hình hạ lưu này tiếp xúc với con mắt người khác có phải là điều nên làm chăng? Hay chỉ là một trò đùa nghịch tai ác với mình, hoặc nó còn ẩn ý nào khác nhỉ? Chẳng nhẽ người chồng luôn cười nhạo những "thú vui thanh cao tao nhã” của mình, lại muốn chữa cái bệnh nhút nhát thái quá cho mình chăng?...

Ngày mùng mười tháng Ba...

Chẳng biết viết những điều này ra có thích họp không, vợ tôi đọc được thì sẽ thế nào. Thành thật mà nói, gần đây thể xác và tính thần tôi có chút bất thường - tôi cảm nhận được điều ấy. Gọi là "cảm nhận" bởi nó không có gì ghê gớm cả, chi là triệu chứng suy nhược thần kinh thôi. Không phải tinh lực của tôi kém hcm người bình thường, nhưng khi đã quá trung tuần, thể trạng bị bào mòn bởi đòi hỏi thái quá của vợ tôi, bây giờ quả có chút tâm hữu dư mà lực bất túc. Thế nên tôi mới phải dùng những biện pháp phi tự nhiên, kích thích các giác quan để cố kích sự ham muốn mà đối phó với cái cô nàng khỏe mạnh tuyệt luân trong lĩnh vực giường chiếu. Tôi khiếp hãi tự hỏi không biết mình có thể kéo dài như vậy được bao lâu. Mười năm nay, tôi là anh chồng vô dụng, bất lực trước nhu cầu của vợ, nhưng giờ mọi việc đã thay đổi. Từ đầu năm, nhờ liều thuốc kích dục nhãn hiệu Kimura cùng với thần dược mang tên brandy, giờ tôi hài lòng thấy mình thật đàn ông, thật cường tráng.

Thêm nữa, tôi có tham khảo ý kiến bác sĩ Sõma nên hàng tháng lại tiêm một mũi hoocmôn nam tính, nhưng thấy chưa đủ, tôi bèn tiêm thêm một mũi hoocmôn tuyến yên năm trăm đơn vị cứ cách ba hoặc bốn ngày (đây là tôi lén bác sĩ Sõma mà tự tiêm cho mình). Dẫu vậy, tôi không nghĩ mình tinh lực tràn đầy là do dùng thuốc mà hẳn bởi tinh thần được kích thích. Cơn cuồng ghen với Kimura làm tôi hứng tình, rồi việc thưởng thức thân thể trần truồng của vợ mình khiến tôi hưng phấn, thế là tôi hoàn toàn mất kiểm soát, trở nên phát rồ phát dại, còn hiếu dâm hơn so với Ikuko. Đêm này qua đêm khác, tôi đắm chìm trong giấc mộng hoan lạc tột đỉnh, tôi vừa tạ ơn đời đã cho mình cái vận hạnh ấy, vừa có những dự cảm bất tường rằng hạnh phúc ấy khó mà dài lâu, chẳng chóng thì chầy, tôi sẽ phải trả giá. Tôi cảm nhận được từng thời, từng khắc, sinh mệnh mình đang hao mòn cả tinh thân lẫn thể xác.

Trong khoảng thời gian này, thứ Hai tuần trước, lúc Kimura ghé qua lúc tiện đường tới trường, thì một việc bất thường xảy ra. Tôi rời khỏi giường định đến phòng khách, nhung vừa ngồi dậy thì thấy mọi vật xung quanh tôi, ống khói bếp lò, bình phong, cửa trượt, lan can, cột nhà... đều nhòe nhòe một biến thành hai. Ngỡ mình tuổi tác nên thị lực giảm, tôi dụi mắt vài cái, nhung mọi việc vẫn vậy, rõ ràng thị giác tôi có gì đó bất ổn. Trước đây vào mùa hè, tôi thường hay bị chóng mặt do thiếu máu lên não, nhung không giống như bấy giờ. Mọi khi chỉ sau hai, ba phút là phục hồi, lần này không như vậy. Bình phong, kèo cột, nhà vệ sinh, buồng tắm... đều nhân đôi và méo mó, mặc dù không đến mức cản trở hoạt động hay khiến mọi người để ý, tôi cũng để mặc nó cho tới ngày nay. Nhưng lần này, tình trạng kéo dài mãi không dứt. Tuy không gây khó chịu hay đau đớn, nhưng nó khiên tôi sinh ra cảm giác bất ổn. Tôi vốn muốn đi khám nhãn khoa, nhưng lại cảm thấy đây không chỉ đơn thuần là bệnh về mắt, nhất định có nguyên nhân chí tử nào đó, nên chẳng dám đi. Tôi đồ rằng có vấn đề xảy ra với quá nửa đám dây thần kinh của mình nên đôi lúc tôi thấy mất thăng bằng, bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo. Tôi chẳng biết trung khu thân kinh nó nằm ở chỗ nào, nhưng luôn thấy lain cấn đâu đó sau gáy, ngay trên đốt sống cổ, có một cái trục ở đấy và cơ thể tôi xoay qua xoay lại quanh đó. Chắc chắn là hiện tượng suy nhược thần kinh rồi.

Ngày hôm qua, lại có một hiện tượng kỳ quái nữa. Khoảng ba giờ chiều, tôi định gọi điện cho Kimura, nhưng không tài nào nhớ nổi số điện thoại ở trường của cậu ta, dù tôi vẫn gọi hàng ngày. Dấu hiệu của bệnh mất trí nhớ. Tất nhiên người ta ai chẳng có lúc nhớ nhớ quên quên, nhưng lần này không giống thế, nó tựa như mất toàn bộ trí nhớ vậy, tôi không sao nhớ nổi cả số điện thoại lẫn tên của khoa. Tôi bàng hoàng thảng thốt, thử nhớ xem Kimura dạy trường nào, rốt cuộc cũng vô ích. Rồi họ tên đầy đủ của cậu ta cũng chẳng nhớ ra. Cả tên bà người làm tôi cũng quên nốt, may mà vẫn nhó tên vợ mình là Ikuko và con gái là Toshiko, nhưng tên nhạc phụ quá cố cùng nhạc mẫu thì không. Tên gia đình đang cho Toshiko ở trọ cũng quên, tôi chỉ nhớ đó là một bà người Pháp lấy chồng Nhật Bản, dạy Pháp văn ở trường Đại học Doshisha. Tệ nhất là tôi không nhớ nổi tên con phố mình đang ở nữa - chỉ biết đâu đó trong quận Sakyo chứ không sao bật được cái tên Yoshida Utsunomiya.

Trong lòng tôi tràn đầy sợ hãi, nếu cứ cái tình trạng này, thậm chí mỗi lúc một thêm nặng, thì chẳng mấy chốc cái chức Giáo sư đại học của tôi cũng khó lòng làm nổi. Không những thế, tôi còn chẳng thể ra ngoài một mình, giao tiếp cùng người khác cũng trở nên bất khả, kết cục hoàn toàn là một phế nhân. Hiện giờ tôi mới chỉ không nhớ nổi tên người và địa danh, còn chưa quên hết mọi việc. Ví dụ tên bà người Pháp thì quên nhưng vẫn nhớ bà ấy là người Pháp và cho Toshiko thuê phòng. Thế nên có lẽ là tê liệt một dây thần kinh nào đó chuyên trách ghi nhớ tên người, tên vật chứ không phải toàn bộ trung khu thần kinh. Trạng thái tê liệt này kéo dài chừng hai mưoi, ba mưoi phút, rồi các dây thần kinh liền phục hồi và trí nhó của tôi trở lại bình thường.

Tôi chỉ âm thầm chịu đựng chứ không dám tiết lộ sự tình này với bất kỳ ai, và cũng không để ai nhận ra - thế nhưng kỳ thực trong lòng vẫn rất hoang mang, chẳng biết tình trạng này còn xảy ra nữa không - mà không chừng đâu chỉ là hai mươi, ba mươi phút mà cả một ngày, hai ngày, thậm chí một năm, hai năm, hay suốt đòi mãn kiếp ấy chứ.

Nếu vợ tôi phát giác ra chuyện này, nàng sẽ làm thế nào đây? Có vì lo lắng cho tính mạng của tôi mà tiết chế nhu cầu của mình chăng? Như tôi đoán thì chắc là có. Tuy nhiên lý trí bảo nàng dừng lại, nhưng xác thịt theo bản năng ham muốn không ngừng sẽ chẳng bao giờ chịu nghe theo, cho tới khi tôi suy sụp hoàn toàn. Nàng sẽ tự nhủ rằng: "Chồng mình nghĩ gì vậy nhỉ. Ân ái vừa mới mặn nồng hơn chút ít mà anh ấy đã vội đầu hàng. Mình đoán anh ấy chỉ dọa dẫm vậy thôi để mình bớt đòi hỏi." Ồ không, nói cho cùng giờ chính tôi mới là người mất kiểm soát bản thân. Tôi vốn là người rất sợ đau ốm, lúc nào cũng cẩn trọng từng li từng tí một, nhưng sống năm mươi sáu năm trởi, giờ mới cảm thụ được chút lạc thú của cuộc đời, từ góc độ nào đó mà nói, tôi so với vợ mình còn quyết liệt hơn, liều lĩnh bạt mạng hơn...

Ngày 14 tháng Ba...

Buổi sáng, Toshiko đến lúc chồng mình vắng nhà, nó bảo: "Con có chuyện muốn nói cùng mẹ.”

Khuôn mặt con bé có chút nghiêm trọng. Khi mình hỏi có chuyện gì, nó nhìn thẳng vào mắt mình nói: "Hôm qua con nhìn thấy mấy tấm hình ở nhà anh Kimura."

Khi tôi bảo chẳng hiểu nó đang nói gì cả, Toshiko bèn đáp: "Mẹ à, dù trong bất cứ chuyện gì con cũng là đồng minh của mẹ mà, xin cứ nói thật cho con biết.” Hóa ra hôm qua, con bé qua nhà Kimura để mượn cuốn sách Pháp văn. Anh ta không có nhà, nhưng nó vẫn vào phòng và lấy cuốn sách ở trên giá xuống, thì có mấy tấm ảnh cỡ lớn xổ ra... "Mẹ ơi, vậy là sao ạ?” Toshiko lại hỏi.

Mình bảo: "Mẹ không biết nữa.”

Nó liền hỏi tiếp: “Sao mẹ cứ giấu con?”

Mình đoán chừng mấy tấm ảnh đó giống như những gì mình tìm thấy trong cuốn nhật ký của chồng, chụp những tư thế tục tĩu của mình đây. Thế nhưng nhất thời chẳng biết giải thích thế nào cho Toshiko hiểu. Hẳn con bé nghĩ còn nhiều chuyện bại hoại hơn, nghiêm trọng hơn nữa trong thực tế. Chừng như những bức hình này là minh chứng cho quan hệ bất chính giữa mình và Kimura. Để thanh minh cho chồng, cho Kimura, và cho chính bản thân, mình cần phải giải thích ngay cho con bé hiểu, thậm chí kể hết sự thật cho nó nghe, nhưng liệu Toshiko có tin chăng? Mình liền ngẫm nghĩ một lúc rồi mới nói rằng những tấm hình đáng hổ thẹn ấy mình mới lần đầu biết tới khi nó nhắc đến. Nếu quả thật là có chuyện đó, thì là do cha nó đã chụp trong lúc mình hôn mê, và Kimura chỉ được ông ấy nhờ rửa ảnh thôi. Kimura và mình tuyệt đối không có bất cứ quan hệ nào cả. Còn tại sao cha nó khiến mình hôn mê, tại sao lại chụp hình, tại sao lại nhờ Kimura rửa ảnh... thì Toshiko nên tự suy đoán. Trước mặt con gái, mình không tiện đề cập đến những điều này, đừng cố hỏi nữa. Nhưng xin Toshiko hãy tin rằng mẹ nó làm hết thảy mọi việc đều theo ý của cha. Đàn bà xuất giá tòng phu, nên dẫu không muốn thì mình vẫn phải tuân theo. Có lẽ Toshiko sẽ thấy khó hiểu, nhưng mình được nuôi dạy trong một nền giáo dục đạo đức xưa cũ, chỉ biết như vậy thôi. Nếu ảnh khỏa thân của mẹ nó làm cha vui lòng, thì mẹ nó cam lòng gạt bỏ nỗi thẹn thùng mà đứng trước máy ảnh, nếu người chụp hình là cha nó chứ không phải ai khác.

"Mẹ ơi, mẹ thật lòng nói vậy sao?” Toshiko ngỡ ngàng hỏi.

"Thật đấy,” mình trả lời.

"Mẹ thật đáng khinh!" Con bé nói với giọng đầy phẫn nộ.

Mình thấy khá thích thú với việc chọc tức Toshiko, và cảm xúc của mình cũng hơi cường điệu thái quá.

"Mẹ rõ là mẫu người đức hạnh nhỉ." Gương mặt Toshỉko thoáng một nét cười mỉa mai. Con bé không thể lý giải được trạng thái tâm lý kỳ quái của người cha khi giao phó những tấm ảnh này vào tay Kimura. Như vậy là vô duyên vô cớ sỉ nhục mình mà cũng làm khó dễ Kimura.

Mình bèn bảo: "Con không nên tham gia vào chuyện này. Con cho rằng cha đã làm nhục mẹ, thật vậy sao? Mẹ lại không có cảm giác ấy. Cha con yêu thương mẹ vô cùng. Cha nghĩ rằng cơ thể mẹ trẻ đẹp hơn nhiều so với tuổi thực, mẹ đồ rằng cha cũng muốn thử xem những người đàn ông khác có cùng cảm tưởng ấy không. Mặc dù như vậy có chút bệnh hoạn, nhưng mẹ cũng thông cảm được.”

Mình nghĩ nhất thiết phải bênh vực chồng, nhưng không ngờ những chỗ khó nói lại được diễn đạt khéo léo nhường ấy. Chồng mình nếu quả đọc được những dòng này, ắt sẽ hiểu mình đã phải dụng công biết bao nhiêu.

"Con tự hỏi tất cả chỉ có vậy thôi sao?" Toshiko nóng nảy nói. "Cha biết rõ anh Kimura có tình ý với mẹ mà. Làm như thế có quá độc ác không?”

Mình không biết nói gì hơn. Toshiko lại hăng tiết lên tiếp tục bảo rằng những bức ảnh được kẹp trong cuốn sách không phải là tình cờ, "là anh Kimura cố ý làm vậy", chắc hẳn anh ta có tính toán và muốn Toshiko biết điều gì đó. Rồi con bé thuật lại vài quan sát của nó về Kimura, mình nghĩ chẳng nên viết ra thì tốt hơn...

Ngày 18 tháng Ba...

Nhân tham dự buổi tiệc mừng ông Sasaki nên mười giờ tối tôi mới về tới nhà. Vợ tôi ra ngoài từ chập tối chưa về. Nghĩ nàng đi xem phim, tôi liền vào thư phòng viết nhật ký. Mười một giờ vẫn chưa thấy nàng về. Đến mười một rưỡi thì Toshiko gọi điện nói: "Cha đến đây ngay nhé." Tôi hỏi "Ở đâu?" thì nó đáp là "Sekiden-chõ."

"Mẹ con đâu?" Tôi hỏi tiếp.

"Ở đây ạ."

"Muộn thế này rồi, con nói mẹ về thôi, bà Ya cũng về rồi."

Con bé thấp giọng thì thào qua điện thoại: "Mẹ lại ngất trong phòng tắm. Có phải mời bác sĩ Kođama tới không ạ?"

"Ở chỗ con có những ai?"

"Ba người ạ. Có gì con giải thích sau ạ. Con nghĩ là mẹ cần sớm được tiêm thuốc. Nếu cha không đến được thì con sẽ gọi cho bác sĩ Kođama."

"Đừng làm phiền bác sĩ, tự cha sẽ tới tiêm cho mẹ ngay. Con qua đây trông nhà nhé." - gần đây tôi thường trữ sẵn vài liều long não, chẳng chờ Toshiko đến, tôi liền đi luôn. (Đột nhiên một thoáng lo sợ lướt qua trong đầu tôi, nhõ chẳng may chứng mất trí nhớ tái phát đúng lúc này thì sao.) Tôi biết ngôi nhà ở Sekiden- chõ, nhưng chưa tới đó bao giờ. Lúc vừa đến, Toshiko ra đón tôi ở cửa, đưa tôi qua khu vườn dẫn đến phòng nó ở rồi nói: "Con về trông nhà đây ạ," đoạn đi luôn.

Kimura thấy tôi liền nói: "Xin lỗi đã làm thầy phải lo lắng." Tôi cũng không cật vấn gì cậu.

Kimura chẳng giải thích chi hết, cả hai đều có một khoảnh khắc ngại ngùng khó xử, rồi tôi vội vội vàng vàng chuẩn bị để tiêm cho vợ. Một tấm đệm trải trên sàn nhà trước cây đàn piano, Ikuko mê man nằm đó. Chiếc bàn ở bên bừa bộn chén bát. Tấm kimono của nàng đang treo trên tường, cạnh chiếc áo hoa kiểu Tây đính ruy băng của Toshiko, vợ tôi chỉ khoác chiếc áo lót dài. Gu trang phục của nàng thường trẻ hơn lứa tuổi, nhưng tấm áo lót này cũng quá ư là rực rỡ. Cũng có lẽ do bởi thời gian dị thường, địa điểm khác lạ đã ảnh hưởng tới cảm giác của tôi. Nhịp tim của nàng cũng tương tự như những lần ngất trước đó.

"Em và Toshiko đã đưa cô về đây." Kimura nói vậy.

Cơ thế vợ tôi vẫn còn hơi ẩm ướt, mặc dù chiếc áo lót dài vẫn khoác trên người, nhưng dây lưng vẫn thả lỏng. Tôi ngạc nhiên thấy mái tóc nàng rũ rượi xòa xuống vai áo ướt. Những lần bị ngất ở nhà trước kia, tóc nàng luôn vấn cao chỉnh tề chứ không tán loạn như vậy. Hay đây là sở thích của Kimura chăng? Kimura có vẻ thông thạo ngôi nhà này, chẳng mấy chốc đã đem tới những thứ tôi cần: chậu rửa tay từ phòng tắm, nước sôi để khử trùng ống tiêm...

"Không nên để cô ấy ngủ ở đây," khoảng một giờ sau tôi bảo vậy.

"Họ đã đi ngủ cả rồi ạ. Bà Okada sẽ không biết gì đâu." Kimura nói.

Mạch của nàng đã trở lại bình ổn. Tôi quyết định đưa vợ mình về nhà, liền kêu Kimura gọi xe.

"Em sẽ cõng cô ra xe," Kimura sốt sắng nói và khom người xuống. Tôi liền đỡ vợ mình lên lung cậu ta, rồi đắp thêm tấm áo kimono lên nữa. Chúng tôi đi ngang qua vườn rồi ra tới cổng, xe đã chờ sẵn, bèn đưa Ikuko lên băng sau. Đó là một chiếc xe nhỏ, loại sáu mươi yên, Kimura ngồi ở ghế trước. Y phục vợ tôi nồng đậm mùi brandy khiến không khí trong xe đặc quánh. Tôi ôm nàng trong lòng, vùi đầu vào mớ tóc ẩm lạnh, rồi khom mình vuốt ve, hôn hít bàn chân nàng. (Kimura chắc chẳng nhìn thấy đâu, nhưng tôi ngờ là anh ta có thể đoán được.)

Kimura giúp tôi đưa Ikuko về phòng ngủ rồi nói: "Thưa Giáo sư, việc xảy ra đêm nay xin hãy tin tưởng nơi em. Tất cả mọi sự, tiểu thư đều biết cả. Bây giờ em xin phép cáo từ ạ."

Tôi chỉ đáp một tiếng "ừ". Kimura về rồi, tôi chợt nhớ Toshiko đã đến nhà lúc trước, liền dạo quanh tìm kiếm, nhưng không thấy con bé cả ở phòng khách lẫn phòng cũ của nó. Có lẽ lúc hai chúng tôi loay hoay đỡ Ikuko từ xe xuống ở lối ra vào, Toshiko đã lẳng lặng trở về Sekiden-chõ. Tôi liền trở về ngay thư phòng, mau chóng ghi lại những sự tình xảy ra đêm nay. Vừa viết, tôi vừa hân hoan mơ tưởng đến những lạc thú sắp được tận hưởng...

Ngày 19 tháng Ba...

Tôi không tài nào chợp mắt nổi cho tới tận bình minh. Cứ thao thức suy tư về ý nghĩa các sự việc đêm trước, tôi vừa thấy hoảng hốt lại vừa chìm trong khoái lạc. Cả Kimura, Toshiko và vợ tôi, chẳng ai giải thích lấy một lời, đương nhiên là chưa có cơ hội, mà tôi cũng chẳng muốn biết tới. Tôi thích an nhiên tự tại nghiền ngẫm một mình trước khi nghe bất cứ lời nào từ ai khác. Thả trí tưởng tượng bay bổng, tôi mơ màng nghĩ về mọi khả năng có thể xảy ra... nó như thế này... ồ không, phải thế kia mới đúng... Cứ như vậy, mọi ý tưởng hòa trộn vào nhau rối tinh lên giữa cơn ghen tuông và cuồng nộ, rồi nỗi thèm khát xác thịt bùng lên từ sâu thẳm. Cho tới khi nước cạn đá bày, sự thật lộ ra thì cũng là lúc khoái cảm tàn lụi.

Tờ mờ sáng, vợ tôi bắt đầu mê sảng. Lại là "anh Kimura" được nhắc đi nhắc lại. Nhưng lần này, giọng nàng lúc thì thầm, khi rành rọt... Lúc nàng vừa dứt lời, tôi chợt bàng hoàng. Trong một sát na, mọi ghen tuông và cuồng nộ chợt biến mất. Tôi chẳng thèm quan tâm vợ mình đang tỉnh thức hay đang hôn mê, có giả bộ hay là không, tôi cũng chẳng thèm phân biệt là đây là mình hay là Kimura nữa. Khoảnh khắc đó, tôi thấy mình tiến nhập vào chiều không gian thứ tư, cứ thế bay bổng lên cao, cao mãi tới tận tầng hời Đao Lợi. Quá khứ chi còn là ảo ảnh, và hiện thực chi còn mình tôi cùng nàng quâh quít bên nhau... Tôi đang chết chăng, nhưng sát na này xin hãy dài lâu mãi mãi...

Ngày 19 tháng Ba...

Mình hồi tưởng lại những gì đã xảy ra đêm qua và cố ghi chép thật chi tiết. Biết chồng sẽ về muộn nên mình bảo anh ấy: "Mẹ con em có thể sẽ đi xem phim với Kimura ạ.”

Kimura tới lúc bốn rưỡi chiều, Toshiko thì hơn năm giờ mới đến. Mình bảo: "Con đến muộn quá!"

Con bé đáp rằng: "vẫn còn thời gian mà, hay chúng ta đi ăn cái gì đã. Mẹ à, hay con mời mọi người cùng đến Sekiden-chõ. Mẹ cũng chưa ghé chỗ con lần nào lâu lâu cả.”

"Con đã mua một hyakume 6* thịt gà rồi," vừa nói, con bé vừa giục mình và Kimura theo, trên tay nó xách theo đủ rau cỏ, đậu phụ.

* Hyakume: đơn vị đo trọng lượng của Nhật, 1 hyakume = 375g.

"Còn đây sẽ là phần mẹ góp cỗ nhé," tiện lúc bước ra, con bé với luôn chai Courvoisier trên giá còn hơn một nửa.

Mình liền bảo: "Tốt hơn là cứ để đó đi, hôm nay làm gì có cha đâu."

Toshiko đáp: "Không có rượu thì sao thành tiệc được ạ."

"Tiệc tùng làm gì, ăn đơn giản một chút còn đi xem phim." Mình gạt đi."Lẩu sukiyaki là đơn giản nhất ạ.” Toshiko kết luận.

Chúng mình ghép hai chiếc bàn phía trước cây đàn piano, đặt bếp ga và nồi lẩu lên (bếp và nồi mượn của chủ nhà) rồi bữa tối liền bắt đầu. Mình ngạc nhiên vì đồ ăn thật quá phong phú, có đầy đủ gia vị kèm như hành, rau câu sợi, đậu phụ, miến, bánh bột, cải bắp, tỏi tây, cải trắng... Toshiko cố ý không bày ra một lượt mà mỗi khi gần hết mới lấy thêm ra. Gà cũng không chỉ có một hyakume. Tất nhiên sau khi ăn xong, chúng tôi lại tiếp tục uống brandy.

"Thật hiếm khi được Toshiko mời rượu đấy,” Kimura nhận xét, có vẻ anh đã uống nhiều hơn bình thường.

Chờ đến khi tối hẳn, Toshiko mới khẽ nhắc: "Hình như chúng ta trễ giờ phim mất rồi.”

Mình thì đã uống nhiều, chẳng thể xem phim nổi nữa. Thú thực là mình cảm thấy quá ngưỡng rồi. Bình thường khi uống tới một mức nào đó, mình càng uống càng tỉnh, nhưng vượt qua ngưỡng đó thì gay go. Thoạt tiên, mình tự cảnh tỉnh rằng Toshiko muốn chuốc say đây. Tuy vậy, trong thâm tâm mình nửa phần cẩn trọng, lại thêm nửa phần chờ mong - cũng có thể nói là hy vọng. Mình chẳng biết Kimura và Toshiko có sắp đặt trước với nhau không nữa. Việc ấy chẳng nên hỏi làm gì, bởi có hỏi cũng chẳng ai nói đâu. Thế rồi anh Kimura nói: "Giáo sư không có ở đây, có nên uống nhiều thế không ạ?”

Thời gian gàn đây, tửu lượng Kimura khá lên rất nhiều nên chúng mình cứ chén thù chén tạc. Kimura chắc cũng nghĩ như mình, rằng việc này cũng không có gì ngoài ý muốn của chồng mình cả, bởi ghen tuông là lý do khiến anh ấy cảm thấy thêm hạnh phúc. Mình không nói mục đích duy nhất là làm hài lòng chồng mình, nhưng ý nghĩ ấy khiến mình yên tâm, nên chẳng ngại ngàn gì cạn ly liên tục. Cũng cần nói thêm là mình không hề yêu Kimura, chúng mình chỉ là những người bạn tốt, nhưng để biến nó thành tình yêu cũng chẳng phải là bất khả. Để khiến cho chồng mình nổi cơn ghen nên tình cảm mới phát triển đến độ này, thế nhưng nếu ban đầu mình hoàn toàn không có cảm tình với anh Kimura thì cũng khó mà tiến xa được. Cho đến bây giờ, mình vẫn đặt ra một giới hạn nghiêm ngặt, và cố gắng không bước qua lằn ranh ấy. Nhưng mình có dự cảm rằng mọi việc đã thay đổi, chưa biết chừng mình sẽ vượt rào mất. Hy vọng chồng mình đừng quá ỷ y vào tiết hạnh của mình, mặc dù để làm thỏa lòng anh ấy, mình sẽ nỗ lực giữ gìn đến tận những thời khắc cuối, nhưng mình cũng không dám quá tin vào bản thân nữa...

Mặt khác, mình mong có một lần được tận mắt chứ không phải trong mơ, thấy anh Kimura khỏa thân mà không có chồng mình xen vào... bởi cứ ngỡ là anh Kimura thì lại xuất hiện hình ảnh chồng mình, rồi khi nghĩ đến chồng thì lại hiện ra hình ảnh anh Kimura hoàn toàn khỏa thân...

Thế rồi mình thấy hơi ngà ngà say, bèn lánh vào nhà vệ sinh. Toshiko ở bên ngoài nói vọng vào: "Mẹ à, phòng tắm đã sẵn sàng. Bà chủ nhà đã xong, mẹ có thể sang tắm ạ."

Thâm tâm mách bảo rằng mình mà qua đó, thế nào cùng bị hôn mê, và người sẽ bế mình vào không phải là Toshiko mà chắc chắn là anh Kimura, rồi mình bắt đầu thấy mất đi một phần tỉnh táo. Mình mơ hồ nghe tiếng Toshiko gọi một, hai lần "Mẹ à, sang tắm nhé". Thế là tự mình loạng choạng lần mò sang phòng tắm, mở cửa kính, cởi áo kimono, rồi hoàn toàn không biết gì nữa...

« Lùi
Tiến »