Hai Cuốn Nhật Ký

Lượt đọc: 589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬT KÍ (2)

Ngày 29 tháng Giêng...

Tối hôm qua mình uống hơi nhiều nên khó chịu, phải tới nhà vệ sinh, lúc ấy mình vẫn còn nhớ rất rõ ràng. Sau đó còn chút ấn tượng loáng thoáng rằng đi vào phòng tắm và ngất đi. Còn lại thì không nhớ gì hết. Sáng nay tỉnh dậy, đã thấy ở trên giường, nhất định là ai đó đã đưa mình về phòng ngủ. Cả ngày hôm nay đau đầu không ngóc dậy nổi trên giường. Mình cứ mơ mơ màng màng rồi lại thiêm thiếp suốt một ngày trởi. Mãi chiều tối mới thấy người khá hơn, gượng dậy chỉ để viết nhật ký, sau đó lại về ngủ tiếp...

Ngày 29 tháng Giêng...

Từ tối hôm qua tới giờ vợ tôi vẫn chưa rời khỏi giường. Lúc tôi và Kimura đưa nàng về giường là khoảng mười hai giờ đêm, chừng mười hai rưỡi tôi gọi cho bác sĩ Kođama và khi ông ra về đã là hai giờ sáng. Tiễn ông bác sĩ ra cửa, tôi ngước nhìn lên, thấy một bầu trởi đầy sao lấp lánh, sưong lạnh giăng giăng quanh mình.

Phòng ngủ của tôi có lò sưởi, trước khi đi ngủ chỉ cần bỏ một nắm than vào là đủ ấm áp. Kimura nói: "Chắc thây nên để lò sưởi cả đêm nay," tôi nghe lời và nhờ cậu ta cho thêm ít than vào.

"Thầy nhớ giữ gìn sức khỏe, em xin phép về ạ."

Tuy Kimura nói vậy, nhưng đêm đã khuya thế này, tôi liền bảo: "Chăn đệm, màn gối đều sẵn sàng, cậu cứ ngủ tạm ở phòng khách một đêm hẵng hay."

"Thôi ạ, nhà em cũng ngay đây, thầy không phải lo lắng cho em đâu."

Sau khi giúp tôi đưa Ikuko về phòng, Kimura vẫn đứng loay hoay bên giường. (Trong phòng không có ghế, nên cậu ta đứng giữa hai chiếc giường của vợ chồng tôi.) Còn Toshiko đã rút lui ngay lúc chúng tôi bước vào phòng. Nhưng Kimura cuối cùng vẫn nói: Không vấn đề gì đâu ạ, rồi cậu ra về.

Trong thâm tâm, tôi cũng mong cậu về sớm cho. Đột nhiên tôi nghĩ ra một kế hoạch trong đầu và thầm hy vọng Kimura sẽ không ở lại.

Kimura khuất dạng rồi, tôi cũng tin chắc là Toshiko sẽ không trở lại nữa, tôi đến bên giường vợ mình, bắt mạch cho nàng. Mũi tiêm long não đã phát huy tác dụng, mạch đã trở lại bình thường. Rõ ràng nàng đang ngủ say sưa - với tính cách của nàng thì việc ngủ thật hay chỉ giả vờ ngủ khó mà biết chắc được, nhưng kể cả nàng có giả vờ đi nữa thì cũng không làm tôi quản ngại.

Trước tiên, tôi khai lại lò sưởi cho ngọn lửa cháy bừng lên, tiếng than nổ lép bép. Sau đó lại gõ miếng vải đen chụp trên chao cây đèn bàn xuống, cả gian phòng liền bừng sáng. Tôi đặt cây đèn bên giường vợ tôi, để ánh sáng tràn lên khắp cơ thể nàng. Tôi nhận ra trái tim mình đột nhiên đập thình thịch, ước mơ ấp ủ bấy nhiêu năm trởi rốt cuộc đêm nay đã thành sự thật, không có gì phân khích hơn thế. Tôi lại rời phòng ngủ lần nữa, rón rén trở lại thư phòng đem về thêm một ngọn đèn huỳnh quang, đặt trên tủ đầu giường. Toan tính này tôi đã ấp ủ từ lâu.

Mùa thu năm ngoái, tôi mua cây đèn huỳnh quang về thay cho chiếc đèn bàn cũ kỹ, bởi tôi tín chắc rằng sớm muộn gì co hội này cũng tới. Vợ tôi và Toshiko phản đối vì đèn huỳnh quang làm nhiễu sóng radio, nhưng tôi bảo rằng thị lực mình kém nên bắt buộc phải dùng đèn huỳnh quang để đọc sách, sự thực cũng gần như vậy. Tuy nhiên, lý do chủ yếu là tôi khao khát được ngắm nhìn thân thể trần truồng của vợ mình dưới ánh sáng trắng chói lòa. Đó cũng là mộng tưởng bấy lâu của tôi khi lần đầu tiên nghe nói đến ánh sáng huỳnh quang.

Mọi việc đều diễn ra đúng theo kịch bản. Tôi cởi bỏ y phục của nàng, để cơ thể không còn một mảnh vải che thân nằm ngửa dưới ánh sáng của ngọn đèn bàn và cây đèn huỳnh quang. Rồi tôi tỉ mỉ quan sát tấm thân trần truồng ấy như đang xem một tấm bản đồ. Tấm thân mỹ miều tinh khiết phơi bày trước mắt khiến hồn tôi ngây ngốc một hồi lâu. Dẫu sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi được ngắm nàng hoàn toàn khỏa thân.

Rất nhiều ông chồng đối với cơ thể bà xã đều rõ ràng tới từng chân tơ kẽ tóc, thậm chí gan bàn chân có bao nhiêu chỉ cũng thuộc làu làu. Thế mà vợ tôi chẳng cho phép điều ấy bao giờ. Những khi thân mật nàng cũng chỉ cho tôi nhìn nửa người trên, còn lại đều cấm tiệt. Tôi đành bằng lòng với việc vuốt ve đế tưởng tượng ra từng đường nét, rồi mơ màng rằng cơ thể nàng đẹp tuyệt vời. Chính vì cái nguyên do này mà ý tưởng chiêm nghiệm một lần thân hình nàng dưới ánh đèn mới nảy sinh trong đầu tôi. Và những gì tôi nhận được còn hon cả mong đợi.

Đây là lần đầu tiên từ sau khi kết hôn, tôi được hưởng cái thú ngắm nhìn vợ mình khỏa thân, mà lại là hoàn toàn trần truồng. Tôi liền nghiên cứu khám phá thật kỹ từng chút một, đặc biệt là hạ thân của vợ mình. Nàng sinh năm Minh Trị thứ bốn mươi bốn1, vóc dáng không cao ráo, Âu hóa giống như thiếu nữ tân kỳ hiện đại. Thế nhưng thủa thanh xuân, nàng thường xuyên bơi, đánh tennis, nên so với phụ nữ Nhật Bản ngày nay, hình thể nàng không hề sút kém.

Ngực nàng hơi phẳng, vú và mông không nở nang, chân nàng dài nhưng hai bắp chân hơi cong vào hình chữ o, không được thẳng lắm. Đặc biệt là cổ chân hơi thiếu thanh tú. Dẫu vậy còn hơn khối lần kiểu chân thon dài Tây Dương. Tôi rất mê đôi chân cong cong kiểu truyền thống Nhật Bản, giống như mẹ và dì tôi. Chứ thẳng tắp như cây gậy từ trên xuống, chẳng ưa nhìn gì cả. Còn bộ ngực ngồn ngộn với cặp mông cong tớn nữa chứ, tôi chỉ thích những đường cong mềm mại như pho tượng Quan Âm ở ngôi đền Chũgũ-ji. Tôi cũng mường tượng ra cơ thể vợ mình giống như vậy, và sự thật đúng y những gì tôi nghĩ. Thậm chí còn vượt hơn thế, da thịt nàng tinh khiết hơn nhiều. Người bình thường trên thân hình kiểu gì cũng có nốt ruồi này, ban điểm nọ, thế mà tôi tìm tòi mãi trên người nàng chẳng thấy chút tì vết nào. Tôi lật sấp nàng xuống, xem xét cả vùng thăm thẳm kiến tạo bởi những đường cong của đôi bờ mông trắng mịn. Diệu kỳ thay, một người đàn bà ở tuổi bốn mươi lăm, đã qua một lần sinh nở, mà da dẻ không có lấy một chút dấu ấn của thời gian. Kết hôn đã hơn hai chục năm rồi, chỉ được phép vuốt ve nhau trong bóng tối, giờ ông chồng này mới kinh ngạc biết đến thân mình óng ả của bà xã, mùi vị ấy có khác chi đêm động phòng hoa chúc. Cái thời kỳ chán chường hậu hôn nhân lần thứ nhất đã rời xa, ngọn lửa đam mê thứ hai lại bùng lên gấp bội...

Tôi lại lật ngửa nàng lên, tham lam nhìn ngắm cơ thể ấy mà cảm thán không thôi. Hốt nhiên, tôi nghĩ hay vợ mình không hề ngủ say, mà chỉ giả bộ như vậy. Lúc trước hẳn nàng đang ngon giấc rồi, nhưng chợt tỉnh lại. Và vì vừa bất ngờ, vừa thẹn thùng nên đành phải làm như vẫn ngủ. Đấy chỉ là cảm nghĩ của tôi thôi, chứ chưa chắc đã là sự thực, mà cũng có thể chỉ là vọng tưởng, nhưng tôi lại bấu víu vào cái ảo tưởng ấy. Cái tấm thân da thịt trắng ữẻo ngọc ngà này, cứ nằm yên như đã chết mặc cho tôi đùa bỡn mà thực ra vẫn còn nguyên ý thức, ý tưởng ấy nảy ra trong đầu làm tôi cực kỳ thống khoái. Nhưng nếu nàng thực sự ngủ say, không biết tôi có nên viết hết lại trò nghịch ngợm tai quái này vào nhật ký không? Chẳng may đúng là nàng đọc ữộm nhật ký này, thì từ nay về sau đừng hòng nàng phóng tâm quá chén nữa... Ồ không, hẳn nàng sẽ không thể ngưng uống, bởi như vậy sẽ chứng tỏ rằng nàng đọc trộm nhật ký của tôi. Còn nếu không đọc thì nàng sẽ chẳng biết sự tình gì đã xảy ra trong lúc hôn mê...

Suốt một tiếng đồng hồ từ lúc ba giờ sáng, tôi đắm mình trong niềm hoan lạc ngắm nhìn vợ mình khỏa thân. Dĩ nhiên tôi không chi trơ mắt ra thế. Tôi muốn khám phá xem nàng sẽ để tôi tiến xa tới đâu nếu cứ tiếp tục giả vờ đang ngủ. Và tôi còn muốn đẩy nàng vào tình huống phải thẹn thùng tới mức chỉ còn biết phải giả bộ tới cùng. Từng chút một, tôi thử mọi trò xấu xa mà nàng ghê tởm - những thứ nàng thường xem là bệnh hoạn, hạ lưu, vô sỉ. Và cuối cùng, mộng ước bấy lâu của tôi đã được thỏa nguyện, mon trớn bao nhiêu tùy thích bằng cái lưỡi của mình, trên bàn chân xinh đẹp của nàng. Tôi làm mọi trò có thể tưởng tượng ra trong đâu, nói theo cách cổ hủ của vợ tôi là "phát buồn nôn".

Tôi nhổm lên hôn vào nơi nhạy cảm nhất của người đàn bà, tự nhủ không biết nàng sẽ phản ứng ra sao, nhưng rồi bất cẩn làm rớt đôi kính xuống bụng nàng. Mắt nàng liền hấp háy, vẻ như giật mình tỉnh giấc. Tôi cũng giật mình, theo phản xạ vội vươn tay tắt ngọn đèn huỳnh quang. Rồi tôi rót lưng lửng ly nước, chế thêm nước nóng trong phích cho vừa ấm, lấy một viên Luminal cùng nửa viên Quadro- nox, nhai và mớm vào miệng nàng. Ikuko nuốt xuống như vẫn đang mê ngủ. (Với liều lượng nhỏ như vậy, thuốc thường không có tác dụng, nhưng tôi cũng không có chủ ý đó, mà chỉ tạo cớ đế nàng tiếp tục giả vờ ngủ mà thôi.)

Khi thấy nàng chìm vào giấc ngủ trở lại (hay chí ít là giả bộ thế), tôi liền chuẩn bị cho kế hoạch cuối cùng. Những bước khởi động tỉ mỉ này làm tôi kích thích, hứng tình đến cao độ, lại chẳng bị vợ ngăn trở, nên cái sức mạnh tưởng chừng đã hỏng bét trong tôi liền hồi sinh trở lại. Tôi không còn là anh chồng èo uột, rụt rè nữa, tình lực trong tôi tràn trề đủ chinh phục những ham muốn nhục dục của nàng. Từ giờ trở đi, tôi nghĩ mình nên thường xuyên chuốc cho Ikuko say mềm ra.

Còn bây giờ, sự thực là vợ tôi đã vài lần đạt cực khoái, có vẻ như nàng chỉ còn hơi mơ màng. Thi thoảng, đôi mắt có hơi chơm chóp, nhưng ánh mắt bơ thờ hướng vào chốn vô định. Tay nàng máy động chầm chậm, vô lực như người trong cơn mộng du. Thế rồi, nàng đưa tay lên như muốn mơn trớn lồng ngực, cánh tay, hai má, cần cổ, cả chân tôi nữa... điều chưa bao giờ xảy ra. Trước nay, Ikuko luôn né tránh phải nhìn ngắm hay tiếp xúc bất cứ chỗ nào trên người tôi.

Thế rồi, đôi môi nàng khe khẽ bật ra cái tên "Kimura". Âm thanh ấy khẽ khàng như một tiếng ậm ừ, thoang thoảng như một hơi thở, nhưng rõ ràng nàng đã thốt lên. Tôi không biết là nàng đang mê sảng hay là giả vờ mê sảng để nói cho tôi nghe. Phải chăng trong giấc mộng nàng đang ân ái cùng Kimura, hay nàng muốn thể hiện "em muốn được thân mật với Kimura như vậy", cũng có thế nàng muốn cảnh cáo tôi "nếu anh còn bày trò chuốc rượu, em sẽ luôn mơ thấy cảnh được ân ái cùng anh Kimura, vì vậy hãy dẹp ngay cái trò quỷ ấy đi"...

Tám giờ tối, Kimura gọi điện tới hỏi: "Sức khỏe của cô nhà sao rồi ạ? Em muốn qua thăm một chút."

Tôi liền bảo: "Cô ấy mới uống thuốc an thần nên đã đi ngủ. Ổn cả rồi, không phải lo lắng gì đâu."

Ngày 30 tháng Giêng...

Từ hôm say rượu đến giờ, mình chưa bước chân xuống giường. Bây giờ là chín giờ rưỡi sáng. Hôm nay là thứ Hai, hình như nửa tiếng trước chồng mình đã đến trường. Trước khi đi, anh ấy khẽ khàng đến bên giường nghe ngóng hơi thở, mình giả vờ còn ngủ, anh liền hôn nhẹ lên chân mình rồi mới trở ra.

Bà Ya, bà giúp việc, bước vào và hỏi: "Bà chủ thấy thế nào ạ?” Mình bèn bảo mang tới một chiếc khăn nóng, lau mặt qua loa, rồi lại sai mang thêm một ly sữa cùng một quả trứng luộc lòng đào làm bữa sáng. Mình hỏi "Toshiko đâu?”

Bà ấy đáp: "Tiểu thư đang ở trong phòng riêng.” Con bé chẳng hề thấy ló diện.

Mình thấy trong người đã khá hơn, có thể đi lại được, nhưng vẫn nán lại trên giường viết nhật ký, âm thầm hồi tưởng lại những việc xảy ra từ khuya hôm qua tới giờ. Sao mình có thể say đến thế cơ chứ! cố nhiên một phần do thể trạng của mình, nhưng chai brandy ấy tựa hồ không giống loại Ba Sao mình thường uống, chồng mình hôm qua mới mua chai này, trên nhãn có ghi Courvoisier - rượu Brandy của Hoàng đế Napoléon. Mình thấy ngon, không khỏi uống hơi nhiều một chút.

Thường mình không muốn bị người ta thấy lúc chuếnh choáng, nên cứ ngấm hơi men là vội lánh vào nhà vệ sinh. Tối hôm qua cũng vậy. Mình tự hỏi đã ở trong đó bao lâu, mười phút? Không, có lẽ phải tới một tiếng, hai tiếng ấy chứ. Mình không thấy có gì khó chịu, ngoài cảm giác lâng lâng ngây ngất. Nhưng mình chẳng nhớ được gì cả, chỉ mơ mơ hồ hồ có chút ấn tượng. Cũng do ngồi xổm lâu trong nhà vệ sinh nên chân và lưng mình đau nhừ không đứng lên được. Bất tri bất giác chống hai tay để nhổm dậy, thì chợt té nhào xuống đất. Mình thấy khắp người đầy mùi nhà vệ sinh hôi hám, liền loạng chà loạng choạng bước sang phòng tắm, và cởi cái áo kimono ra. Rồi sao nữa thì chịu không nhớ nổi, tất cả như một giấc mơ xa vời mờ ảo (có một mẩu băng dính dán trên bắp tay bên phải, ai đó đã tiêm cho mình trong lúc đang ngủ, bác sĩ Kođama chăng?] Khi mình tỉnh dậy thì ánh ban mai tươi sáng đã tràn ngập căn phòng.

Chắc là khoảng sáu giờ sáng gì đó, nhưng mình chẳng dám chắc vì vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn. Cả ngày hôm qua, đầu mình nhức như búa bổ, thân thể chơi vơi yếu ớt, không cất mình dậy nổi - từ sáng tới tối cứ mơ mơ màng, hết mê rồi tỉnh, dứt tỉnh lại mê. Mặc dù đàu óc quay cuồng nhức nhối, nhưng rõ ràng có một cảm giác gì đó tựa như đưa mình vào một thế giới kỳ ảo, gột rửa sạch mọi đớn đau. Mặc dù chỉ là một giấc mơ, nhưng mình tự hỏi sao nó lại rõ ràng và chân thực đến vậy. Lần đầu tiên, mình nhận được cái nhục cảm vừa đau đớn dữ dội vừa khoái lạc tột đỉnh. Mình ngạc nhiên bởi chồng mình chưa từng mạnh mẽ như vậy, tinh lực quá ư tràn trề. Trong một thoáng, mình có cảm giác bên trên không phải anh ấy mà chính là Kimura. Đêm qua, anh ở lại chăm sóc mình chăng? Thế chồng mình ở đâu nhỉ? Mình như vậy liệu có vượt quá ranh giới đức hạnh không?... Tuy nhiên, khoái cảm tột đỉnh không để mình trăn trở thêm nữa. Chồng mình chưa một lần làm mình thỏa mãn đến vậy. Hai mươi năm trường kể từ lúc kết hôn, anh ấy chỉ làm mình có cảm giác nhàm chán, thậm chí dạo gần đây lại sinh lãnh đạm, hời hợt, tan cuộc rồi chỉ còn lại chút dư vị ngán ngẩm hẩm hiu đọng lại. Hôi tưởng lại cái khoảnh khắc kia, mình mới hiểu thế nào là hương vị ái ân chân chính. Anh Kimura đã đem lại điều ấy cho mình...

Dần dàn mình nhận ra đó chỉ là giấc mơ thôi. Người đàn ông mình ngỡ là anh Kimura, đã ôm mình trong vòng tay, thực ra chính là chồng mình - thực ra mình đang trong vòng tay của chồng, nhưng lại tưởng tượng ra anh Kimura. Có lẽ đêm hôm trước, chồng đã bế mình về phòng ngủ, rồi nhân lúc mình đang mê man mà vầy vò thân thể mình. Một lúc nào đó, anh hôn lên nách mình hơi mạnh, khiến mình tỉnh giấc trong chốc lát - khi đôi kính anh đeo rớt xuống người mình trong lúc hành động, ngay lập tức mình cũng mở choàng hai mắt - và nhận ra mình không một mảnh vải che thân, nằm ngửa dưới ánh đèn huỳnh quang. Có hai ngọn đèn, một đặt dưới sàn, và một là cây đèn huỳnh quang đặt trên tủ đầu giường. Phải rồi, hẳn là do ánh sáng huỳnh quang quá chói mắt đã đánh thức mình dậy. Lúc ấy mình chưa tỉnh táo hẳn, loáng thoáng thấy anh ấy nhặt kính đeo lên, rồi rời khỏi nách mà hôn dần thấp xuống, tận vùng bụng dưới.

Mình thoáng rùng mình theo phản xạ, bàn tay quờ quạng tìm tấm chăn để che chắn thân hình. Anh ấy nhận ra mình đã tỉnh, liền kéo chiếc chăn lông đắp cho mình, rồi tắt đèn ngọn đèn huỳnh quang, lại lấy miếng vải phủ lên cây đèn bàn. Phòng ngủ của mình vốn không có cây đèn huỳnh quang này. Chắc là chồng mình đã mang tới từ thư phòng, chỉ dùng để soi sáng cơ thể mình. Vừa nghĩ đến cảnh anh ấy dưới ánh đèn huỳnh quang rực rỡ, tỉ mỉ ngắm vuốt từng điểm trên cơ thế mình, thậm chí cả những nơi ẩn mật chính mình còn chưa từng nhìn kỹ, khiến mình đỏ rần cả mặt.

Hẳn là chồng mình đã để mình khỏa thân rất lâu - bằng chứng là để cho mình khỏi mắc cảm mạo hay vì lạnh mà thức dậy - nên lò sưởi được đốt đỏ rực. Mình vừa tức giận vừa hổ thẹn vì những gì anh ấy đã làm trên người mình, mặc dù lúc ấy mình đang phải chịu cơn đau đầu khủng khiếp. Rồi anh ấy nhai mấy viên thuốc - mình không rõ là thuốc ngủ loại gì, Luminal, Quadro- nox hay Isomytal - rồi mớm cho mình cùng ít nước, vì muốn dịu cơn nhức đầu đang hành hạ, mình liền ngoan ngoãn nuốt xuống. Thế là ý thức trong mình lại nhạt nhòa dần, tiến nhập vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Trong quầng ảo giác ấy, mình tưởng như đang ở ưên giường với anh Kimura chứ chẳng phải chồng. Ảo giác ư? Đó không phải là một cảm giác mơ hồ chập chờn trong hư vô mà nó chân thực vô ngần. Mình viết là "ảo giác” chứ không phải "dường như” bởi mình thực sự cảm nhận "đang trong vòng tay” ai đó. Đến bây giờ mình vẫn còn nhớ xúc cảm ấy đọng trên da thịt, chân tay. Hoàn toàn khác biệt với cảm giác đụng chạm da thịt của chồng. Mình ghì siết cánh tay trẻ trung của Kimura, vùi đầu vào lồng ngực phập phồng mạnh mẽ của anh. Kimura có nước da quá trắng trẻo, hiếm thấy với một người Nhật Bản. Thêm nữa... ôi mình thẹn chết mất... chồng mình chẳng biết cuốn nhật ký này có mặt trên đời, nên mình mới dám nghĩ gì viết đó... giá mà anh ấy sung mãn đến vậy... Trởi ơi, tại sao anh lại không mạnh mẽ được như thế chứ... Mà kể cũng quái lạ, mình vẫn nghĩ đó là một giấc mơ, hoặc nói là... nửa thực nửa mơ... Nhưng sâu thẳm trong tâm thức, người chồng đang ôm ấp mình, cứ làm mình liên tưởng đến anh Kimura. Kỳ lạ nữa là cảm giác dồn nén, rồi thỏa thuê ấy... mình chưa từng được nếm trải cùng chồng...

...Nếu chỉ nhờ chai rượu Courvoisier mà được chừng ấy ảo giác, mình nguyện uống nó hàng ngày. Mình phải cảm tạ chồng vì điều đó. Nhưng dẫu thế nào đi nữa, mình vẫn băn khoăn không biết anh Kimura trong thực tế sẽ như thế nào. Mình bao giờ cũng thấy anh ấy lúc quần áo chỉnh tề, chưa từng thấy anh khỏa thân dù chỉ thoáng qua, thế mà anh lại xuất hiện trong ảo giác. Không biết anh Kimura, người tình trong mộng, có khác gì chăng với con người thực. Ước gì mình được nhìn cơ thể trần truồng của anh...

Ngày 30 tháng Giêng...

Buổi trưa, Kimura gọi điện thoại từ trường tới hỏi: "Sức khỏe cô nhà thế nào rồi ạ?"

Tôi đáp: "Hồi sáng trước khi tôi đi thì cô ấy vẫn ngủ, tình hình ổn cả rồi. Tối nay mời cậu qua, làm vài ly nhé."

"Vậy sao được ạ? Như đêm trước thì nguy hiểm quá, thầy cũng nên khuyên nhủ cô một chút. Em chỉ ghé thăm tình hình cô thôi ạ."

Bốn giờ chiều, Kimura tới. Vợ tôi khi ấy đã dậy, đang ngồi trong phòng khách. Kimura nói: "Em chỉ tới một lát rồi có việc phải đi ngay ạ."

Nghe vậy tôi giữ cậu ta lại. Vợ tôi ngồi bên chỉ cười, không có điểm nào phản đối cả. Kimura tuy miệng nói vậy nhưng không hề có ý đứng lên cáo từ. Hiển nhiên cậu ta không biết những gì đã xảy ra nơi phòng ngủ sau khi ra về đêm ấy (tôi đã đem trả cây đèn huỳnh quang về thư phòng sáng hôm sau), lại càng không thể biết mình đã xuất hiện trong ảo giác của Ikuko, khiến nàng mê đắm, thế thì tại sao gương mặt cậu ta lại biểu lộ vẻ muốn được ngồi uống cùng chúng tôi đến vậy. Dường như Kimura thầm biết Ikuko mong muốn điều gì. Nếu quả như vậy, là thần giao cách cảm hay vợ tôi đã ngầm ám thị lúc nào đó? Chỉ có Toshiko là không hài lòng khi chúng tôi lôi chai rượu ra, con bé tỏ vẻ khó chịu, ăn uống quáng quàng rồi nhanh chóng rời bàn...

...Tối nay Ikuko lại đứng lên, và lánh vào nhà vệ sinh, rồi tới nhà tắm và rồi bất tỉnh ở đó. (Bình thường, chúng tôi tắm nước nóng cách nhật, nhưng vợ tôi đã dặn bà Ya giúp việc rằng từ giờ trở đi ngày nào cũng sẽ tắm. Bà Ya không sống cùng nhà nên cứ trước khi ra về, bà lại lấy đầy nước vào bồn, chúng tôi sẽ bật lò ga bên dưới khi cần đến. Đêm nay, chính Ikuko đã nhóm lò.) Mọi việc lại xảy ra hệt như đêm trước, bác sĩ Kođama đến và tiêm cho nàng một mũi long não; Toshiko lánh đâu đó bên ngoài, Kimura đỡ tôi một tay đưa nàng về phòng rồi cáo từ. Rồi tôi làm những trò giống y lần trước. Kỳ lạ nhất là vợ tôi cũng y hệt đêm trước... miệng nàng lại thốt ra cái tên "Kimura". Phải chăng nàng lại mơ tới giấc mộng cũ, lại rơi vào ảo giác cũ... Tôi có nên ngờ rằng mình đang bị nàng gạt gẫm chăng?

Ngày mùng chín tháng Hai...

Hôm nay, Toshiko xin phép mình được ra ở riêng. Lý do là con bé muốn một nơi yên tĩnh để học tập và vừa hay đã tìm được một chốn thích hợp. Đó là căn phòng trong ngôi nhà của bà Okada, một bà giáo già người Pháp, từng dạy con bé hồi còn ở trường Đại học Doshisha, và nay thi thoảng nó vẫn tới học thêm. Chồng của bà giáo là người Nhật Bản, nhưng bị trúng gió ốm liệt giường. Trước kia, bà trợ giảng cho chồng ở trường Doshisha, hoặc làm gia sư tiếng Pháp, nhưng từ khi chồng ốm, bà không nhận học sinh nào đến nhà nữa ngoại trừ Toshiko.

Căn nhà chỉ có hai vợ chồng sống với nhau, tuy không quá rộng, nhưng gian phòng tám chiếu 4* trước kia là thư phòng của ông giáo giờ bỏ không. Nếu Toshiko chịu đến ở cùng, hẳn bà cũng thấy yên tâm hơn khi đi ra ngoài. Ngôi nhà này đã mắc điện thoại, có cả lò ga trong buồng tắm. Bà giáo chính là người gợi ý cho con bé tới ở. Nếu muốn, Toshiko có thể mang theo chiếc piano, chủ nhà sẽ lát gạch trên sàn nhà để gia cố, một lối đi riêng tới nhà vệ sinh và nhà tắm cũng sẽ được làm để con bé không phải bước qua phòng bệnh nhân để tới đó. Rồi điện thoại cũng có thể sẽ chuyển sang đặt ở phòng Toshiko. Tất cả mọi thứ chẳng tốn kém bao nhiêu, và khi bà giáo đi vắng, hiếm có ai gọi điện thoại tới cho ồng chồng, vì vậy Toshiko sẽ không cần phải bận tâm. Giá thuê phòng thì lại rất rẻ, bởi bà giáo chỉ mong Toshiko đến ở cùng. Nên con bé nói là muốn đến sống thử một thời gian.

* Một tấm chiếu tatami thường có kích thước 910x1820mm. Người Nhật thường dùng số lượng chiếu này đề nói về diện tích phòng ở.

Gần đây, cứ ba ngày một lần Kimura lại tới nhà uống rượu, chai Courvoisier đã sớm cạn sạch, và mỗi lần như vậy mình lại bất tỉnh nhân sự trong nhà tắm, hẳn là con bé cũng thấy mỏi mệt vì lo lắng. Chắc nó cũng để ý và ngạc nhiên vì đôi khi phòng ngủ của vợ chồng mình đèn đóm thâu đêm, mà lại là ánh đèn huỳnh quang nữa chứ. Nhưng rốt lại mình không chắc Toshiko muốn dọn ra ở riêng vì lý do này hay còn ẩn tình nào khác mà con bé không nói ra nữa. Mình liền bảo rằng: "Xin phép cha ấy, nếu cha đồng ý thì mẹ cũng không phản đối.”...

Ngày 14 tháng Hai...

Hôm nay, nhân lúc vợ tôi đang lúi húi trong bếp, Kimura kể tôi nghe vài thứ mới lạ.

Bên Mỹ có một loại máy ảnh, hiệu Polaroid, cho ảnh ngay lập tức. Tỷ như trên truyền hình đang chiếu trận đấu Sumo, bình luận viên sẽ phân tích trận đấu, dùng ngay vài tấm ảnh chụp từ máy Polaroid làm minh họa. Máy ảnh này sử dụng rất đơn giản, không khác gì máy bình thường, đi đâu mang theo cũng tiện, chỉ cần thêm đèn flash là có thể chụp mà chẳng cần phơi sáng lâu, chân máy cũng không cần tới. Loại máy ảnh này hiện chưa thông dụng ở Nhật Bản, chỉ có người sành điệu mới dìmg. Phim của nó cũng chính là giấy in ảnh, đút sẵn vào trong máy, đều phải nhập khẩu từ Mỹ về. Và Kimura có một người bạn chơi máy ảnh loại này, có khá nhiều phim, 'nếu thầy muốn thử, em có thể mượn giúp/ anh ta nói vậy.

Một ý tưởng lập tức nảy sinh trong đầu tôi. Nhưng tôi băn khoăn làm thế nào mà cậu ta lại đoán rằng tôi sẽ vui mừng khi nghe nói về loại máy ảnh này cơ chứ. Có vẻ như Kimura rất am tường những bí mật giữa hai vợ chồng chúng tôi...

Ngày 16 tháng Hai...

Khoảng chừng bốn giờ chiều, có một chuyện xảy ra khiến mình lo lắng. Cuốn nhật ký mình thường cất trong ngăn kéo tủ ở phòng khách [nơi chẳng ai đụng đến ngoài mình cả), dưới chồng thư từ giấy má cũ. Thường thì mình chờ dịp thuận tiện là lúc chồng mình đi vắng mới viết, nhưng đôi khi muốn viết ngay cho khỏi quên, thì đành đợi anh ấy vào thư phòng đóng cửa lại, mình liền lấy nhật ký ra.

Thư phòng vốn ở ngay trên đầu phòng khách, tuy âm thanh từ đó không thể vọng tới đây, nhưng mình có thể đoán được lúc này anh đang làm gì, đang đọc sách, hay đang viết nhật ký, hoặc ngồi không mà trầm tư mặc tưởng, và mình tin chắc anh ấy cũng biết rõ như vậy về mình. Thư phòng thường xuyên tĩnh lặng, nhưng cũng có khi chồng mình dường như nín thở, tập trung tâm trí hướng về phòng khách bên dưới mà nghe ngóng - hay do mình tường tượng nhỉ. Đặc biệt là những lúc lấy nhật ký ra ghi chép mà tâm trí lại đặt cả trên tầng hai, mình đa nghi quá chăng? Để giảm thiểu mọi tiếng động, mình không dùng giấy bút giấy kiểu Âu châu, mà dùng giấy ganpi truyền thống Nhật Bản đóng thành một cuốn sổ, cùng một ngọn bút lông nét mảnh.

Chiều nay, quá chuyên chú vào việc viết lách nên mình đã buông lơi sự cảnh giác trong chừng một vài giây. Không biết vô tình hay cố ý, chồng mình bước nhẹ như ru tới nhà vệ sinh, lướt ngang qua phòng khách rồi trở về ngay thư phòng ở tầng hai. Mình nói "bước nhẹ như ru” bởi ấy chỉ là cảm tưởng của mình thôi, chưa chắc anh ấy đã có ý định nào khác ngoài việc tới nhà vệ sinh. Có lẽ là anh bước xuống bình thường, nhưng mình quá chuyên tâm nên chẳng nghe thấy tiếng bước chân. Tựu chung lại là mình chỉ nhận ra khi chồng mình đã xuống dưới cầu thang. Khi ấy mình đang tựa vào bàn để viết, liền vội vàng giấu ngay cuốn sổ và bút mực vào ngăn kéo, nên tránh bị bắt quả tang tại trận. (Vốn hay lo xa nên ở đây mình không dùng nghiên đá mà dùng bút yatate 5* . Đây là một cổ vật giá trị, có lẽ của Trung Hoa, làm từ gỗ karaki do cha mình để lại.] Dầu vậy, trong lúc vội vàng cất đi cuốn sổ, có vài tiếng sột soạt phát ra từ những trang giấy ganpi. Âm thanh đặc trưng này có thể chồng mình đã nghe thấy.

* Yatate: loại bút lông có kèm luôn nghiên mực, nhỏ gọn và tiện dụng, thường làm bằng tre, gỗ.

Ồ không, chắc chắn là anh ấy đã nghe thấy. Và sẽ nhận ra ấy là tiếng giấy ganpi, rồi sẽ đoán ra nó được dùng vào việc gì. Từ nay mình phải cảnh giác hơn mới được, nếu chẳng may anh ấy phát hiện ra cuốn nhật ký, mình biết ỉàm gì đây. Giờ cũng quá muộn để đổi chỗ giấu rồi, mà cũng chẳng còn nơi nào kín đáo hơn căn phòng nhỏ này nữa. Cách duy nhất là mỗi khi chồng ở nhà, thì mình chớ ra khỏi cửa. Gần đây, những cơn đau đầu càng ngày càng nặng, mình không thường xuyên ra ngoài như trước nữa, việc tới chợ Nishiki mình sẽ giao hẳn cho Toshiko hoặc bà Ya. Anh Kimura hỏi mình có đi xem bộ phim Đỏ và Đen đang được chiếu ở rạp Asahi không? Mình cũng muốn đi, nhưng cuốn nhật ký thì sao, phải nghĩ cách gì đó mới được...

Ngày 18 tháng Hai...

Đêm qua là lần thứ tư tôi nghe vợ mình thốt ra cái tên "anh Kimura". Không còn là chuyện nói mớ nữa rồi. Nhung vì sao nàng làm vậy nhỉ? Hay ý nàng là "em đâu có thực sự ngủ, chỉ giả vờ thế thôi", và rằng "em không thích anh xuất hiện trong giấc mơ. Em muốn mơ thấy Kimura mà không có anh xen vào. Tất cả đều là muốn tốt cho anh thôi" hoặc là "chẳng qua em chỉ muốn anh thêm chút hứng tình vì ghen tuông thôi. Dù gì đi nữa, em vẫn là người vợ thủy chung"...

Hôm nay là ngày cuối cùng Toshiko ở nhà trước khi dọn sang ở cùng bà giáo Okada. Lối dẫn từ phòng ngủ tới nhà tắm và việc lát gạch sàn nhà đã sắp hoàn thành, riêng điện thoại thì chưa kéo lên. Hôm nay là ngày Xích khẩu, không tốt cho việc chuyển nhà, Ikuko khuyên con bé nên chờ tới ngày 21 hẵng dọn đi, nhưng Toshiko nhất quyết không chịu. Cây đàn piano sẽ được chuyển tới vài ngày sau đó. Các hành lý khác phần lớn đã được Kimura dời đi giúp (sau bữa ân ái đêm qua, Ikuko nằm lịm từ sáng tới tận chiều tối, nên chẳng đỡ đần được gì).

Địa chỉ mới của con bé là ở Tanaka Sekiden- chõ, Kimura ngụ tại Hyakumanben thuộc khu Tanaka Monzen-chõ, cách chỗ đó khoảng năm, sáu phút đi bộ, nghĩa là gần Sekiden-chõ hơn cả chúng tôi. Sáng nay, khi Kimura tới giúp, anh gọi với từ lưng chừng cầu thang: "Làm phiền thầy một chút ạ," rồi lên thư phòng của tôi, "em mang tới vật đã hứa đây ạ."

Nói rồi đặt chiếc máy ảnh Polaroid xuống...

Ngày 19 tháng Hai...

Mình khó lòng nắm bắt được tâm lý của Toshiko. Con bé có vẻ vừa ghét, nhưng lại vừa yêu thương mẹ nó. Nhưng Toshiko hận cha mình, điều ấy khỏi phải nghi ngờ. Con bé hiểu lầm chuyện phòng the của vợ chồng mình, dường như cho rằng cha bẩm sinh dâm đãng, chứ không phải là mẹ. Toshiko nghĩ rằng thể chất mình liễu nhược, làm sao chịu nổi việc giường chiếu quá độ, rằng cha cứ một mực cưỡng ép, khiến cho mình ngày càng chìm đắm trong những thứ biến thái ấy, dẫn tới bị mê hoặc (kỳ thực chính mình dẫn dụ con bé nghĩ như vậy.) Hôm qua, khi trở về lấy nốt chỗ hành lý, Toshiko tới phòng ngủ chào từ biệt và cảnh báo mình: "Cha sẽ làm mẹ chết mất thôi”, đoạn bỏ đi luôn.

Điều này là hiếm thấy ở một người kín đáo như con bé. Có lẽ Toshiko thầm lo cho bệnh tim của mình vì thế mà càng nặng lên, và cũng do vậy mà hận bố nó. Nhưng chất giọng lạnh lùng khi thốt ra lời cảnh báo lại như vừa giễu cợt, vừa độc địa. Mình chẳng nhận ra được chút cảm giác quan tâm nồng ấm nào của con gái dành cho mẹ hiền. Từ sâu thẳm cõi lòng nó, con bé có một loại mặc cảm tự ti, mình trẻ hơn mẹ đến hai chục tuổi, mà lại thua kém cả về vóc dáng lẫn dung nhan. Ngay từ đầu Toshiko đã không ưa Kimura, có thể vì anh chàng có mã ngoài giống nam tài tử James Stewart mà mẹ nó hâm mộ, nên cô nàng sưng sỉa, giả vờ chán ghét, trong khi bản tâm thì ngược lại. Phải chăng nó ngấm ngằm mang ý thù địch cùng mình?...

Mặc dù mình đã quyết càng ít ra khỏi cửa càng tốt, nhưng khó tránh khỏi có những lúc phải đi ra ngoài. Chồng mình lại có thể trở về nhà những khi tưởng chừng anh phải lên lớp, mình phát khổ với suy nghĩ phải làm sao với cuốn nhật ký này đây. Nếu cất giấu nó là vô ích, chí ít mình cũng phải biết xem anh ấy có đọc lén nó hay không. Mình nghĩ đến việc tạo ra một dấu hiệu mật. Rồi nhìn vào đó là biết chồng mình có lén lút đọc hay không. Dấu này chỉ một mình mình biết, còn anh ấy không nhận ra... ồ không, cứ để anh nhận ra thì hay hơn, chồng mình sẽ tự hiểu rằng hành động lén lút của anh đã bị bắt quả tang và dừng trò ấy lại (mặc dù mình ngờ là anh sẽ chẳng dừng đâu)...

Tuy nhiên nghĩ ra một dấu hiệu dùng được lâu dài cũng chẳng dễ dàng gì. Một lần thì có thể thành công, chứ dùng đi dùng lại sẽ dễ bị hóa giải. Tỷ như mình kẹp một cây tăm ở trang nào đó, nếu quyển sổ bị mở ra, cây tăm sẽ rơi mất. Nhưng lần sau chồng mình sẽ cẩn thận không để nó rơi ra, hoặc sẽ nhớ số trang, rồi sau khi đọc xong sẽ nhét lại như cũ (mấy trò này chồng mình quá thông thạo đi). Mình không thể mỗi làn lại nghĩ ra một kiểu dấu hiệu mới. Sau một hôi lâu suy tính, mình quyết định lấy một đoạn băng dính trong hiệu Scotch 600 (đo và cắt đúng 5,3 centimét), rồi chọn một vị trí nhất định ở hai mặt bìa trước, sau của quyển sổ mà dán chúng lại (vị trí ấy cách mép trên 8,2 centimét và cách mép dưới 7,5 centimét, chiều dài băng dính và vị trí dán sẽ được thay đổi mỗi lần), như vậy mỗi lần mở cuốn sổ, chồng mình sẽ phải bóc miếng băng dính đó. Nếu xé bỏ nó, rồi sau cắt một miếng khác cùng độ dài, và dán đúng vào vị trí cũ, về lý thuyết thì vẫn có thể làm được. Nhưng thực tế công việc ấy rất phức tạp, nếu không muốn nói là bất khả thi. Đồng thời khi bóc lớp băng dính, kiểu gì cũng để lại chút dấu vết trên bề mặt cuốn sổ, bất kể có cẩn thận đến mấy chăng nữa. Cũng may là bìa cuốn sổ này làm bằng giấy hõshõ trắng trơn, nếu băng dính bị xé, sẽ để lại vết tróc chừng 2, 3 milimét. Dùng phương thức này, hẳn là chồng mình không cách nào đọc trộm mà chẳng để lại dấu tích...

Ngày 24 tháng Hai...

Toshiko đã dọn ra ngoài nên Kimura không còn cớ gì để lai vãng, nhưng vẫn cách hai, ba ngày lại tới một lần. Cũng có khi là tôi gọi điện mời cậu ta đến (Toshiko ngày nào cũng ghé về một đôi lần, nhưng rồi đi ngay). Cái máy ảnh Polaroid tôi đã sử dụng hai lần ban đêm. Chụp hình Ikuko khỏa thân cả đằng trước lẫn đằng sau, từng bộ phận trên cơ thể, uốn nắn chân tay thành các tư thế khác biệt để tạo những góc hình hấp dẫn nhất. Tôi chụp những tấm hình này với nhiều mục đích. Trước tiên là bởi việc có thể tự do chụp hình một người đàn bà khỏa thân đang ngủ say (hoặc giả vờ thề), tùy ý nhào nặn cơ thể nàng làm tôi thích thú. Thứ hai là dán những tấm hình này vào cuốn nhật ký, thế nào vợ tôi cũng nhìn thấy. Tất nhiên nàng sẽ vừa ngạc nhiên vừa sung sướng vì phát hiện ra cơ thể mình đẹp như thế nào. Và đó cũng chính là lý do thứ ba, để cho nàng biết vì sao tôi khao khát được chiêm ngưỡng nàng trong điều kiện hoàn toàn khỏa thân. Biết đâu nàng sẽ chấp nhận hành động này - có khi rưng rưng cảm động ấy chứ. (Tôi dám khẳng định chưa từng có người đàn ông năm mươi sáu tuổi nào lại vẫn còn bị cô vợ bốn mươi lăm mê hoặc đến thế. Nàng cũng nên cân nhắc về phương diện ấy.) Mục đích thứ tư, tôi muốn dồn nàng tới cảnh thẹn thùng cùng cực, đế xem nàng còn làm bộ làm tịch đến bao giờ mới thôi.

Tiếc nỗi, chiếc máy ảnh này khá tệ, không tự động chỉnh được tiêu cự, phải tự ước lượng bằng mắt, tôi lại khá non kém trong khoản ấy, nên ảnh chụp thường bị nhòe. Tôi biết Polaroid có thế hệ tấm phim mới, rất nhạy sáng, nhưng cực kỳ khó kiếm ở Nhật Bản. Phim Kimura đưa tôi là loại cũ, thường đã hết hạn sử dụng, chẳng thế mong chò những tấm ảnh đẹp đẽ từ đó. Hơn nữa, lần nào cũng phải sử dụng với đèn flash rất cồng kềnh bất tiện. Trong bốn mục tiêu kế trên, tôi chỉ thành công ở cái đầu tiên và cuối cùng, cũng vì thế mà chưa có tấm ảnh nào được dán vào cuốn nhật ký...

Ngày 27 tháng Hai...

Ngày Chủ nhật, Kimura tới lúc chín giờ rưỡi và hỏi mình có đi xem phim Đỏ và Đen không? Hiện giờ đang là lúc đám học sinh chuẩn bị thi vào đại học, nên giáo viên tương đối bận rộn. Tháng Ba có lẽ sẽ rảnh rỗi hơn, chứ tháng này hàng tuần anh đều phải dạy thêm một vài buổi ở trường. Có những hôm về nhà trọ rồi, vẫn còn nhiều học sinh bên ngoài đến xin phụ đạo. Kimura có trực giác rất tốt, những chỗ anh nghĩ là trọng tâm thì thường đề thi sẽ hay ra. Mình có thể cảm nhận được cái trực giác này ở anh, về mặt học vấn anh Kimura không bằng chồng mình, nhưng ở phương diện trực giác thì chồng mình lại thua xa... Đó cũng là lý do trong tháng này chỉ có ngày Chủ nhật là anh nhàn rỗi, nhưng Chủ nhật thì chồng mình lại ở nhà, thật bất tiện cho mình nếu ra ngoài chơi. Vừa lúc Toshiko cũng tới nói thêm vào, con bé bảo anh Kimura trên đường tới đây đã ghé chỗ nó trước và rủ đi. Toshiko nhìn mình như muốn nói: "Bản thân con cũng chẳng muốn đâu, nhưng để hai người đi riêng với nhau thì thật bất tiện, nên con rất sẵn lòng hy sinh vì mẹ."

Kimura lại giục: "Sáng Chủ nhật không đi sớm là hết chỗ đấy ạ."

Chồng mình cũng bảo: "Hôm nay tôi ở nhà cả ngày, không phải lo lắng gì đâu. Mình vẫn muốn đi xem Đỏ và Đen mà."

Mình hiểu vì sao anh ấy lại nói vậy, nhưng do đã lường trước tình huống này nên cả ba người cứ cùng nhau đi. Bộ phim bắt đầu lúc mười giờ rưỡi và tới quá một giờ chiều mới kết thúc. Trên đường về, mình rủ cả nhóm ghé đâu ăn trưa, nhưng hai người đều từ chối và ai về nhà nấy.

Mặc dù đã nói sẽ ở nhà cả ngày, nhưng chồng mình vẫn giữ thói quen đi tản bộ từ ba gỉờ chiều, vừa đúng khi mình về, cho tới tận chập tối. Ngay lúc anh vừa bước đi, mình liền chạy ngay đến chỗ cuốn nhật ký. Miếng băng dính vẫn được đính đúng chỗ ban đầu của nó. Bìa sổ cũng không thấy dấu hiệu trầy xước. Tuy nhiên khi dùng kính lúp để soi, lại thấy hai, ba vết mờ mờ không giấu nổi (hẳn anh đã rất cẩn thận khi bóc gỡ]. Nhưng mình còn có phương án dự phòng, ngoài việc dán băng dính, mình còn kẹp một que tăm, bây giờ nó đang nằm ở trang khác. Không còn nghi ngờ gì nữa, hôm nay chồng mình đã đọc trộm cuốn nhật ký.

Sau này, không biết mình có nên hay chăng viết nhật ký tiếp? Bởi không muốn ai khác mổ xẻ nội tâm, nên mình mới bắt đàu viết cuốn nhật ký này để được tự trò chuyện với chính mình, bây giờ sự tình vỡ lở bởi người ta đã lén đọc nó, thì có lẽ cũng nên dừng bút thôi. Thể nhưng người vụng trộm ấy chính là chồng mình, hai vợ chồng trước giờ thường giả vờ như chẳng biết gì về bí mật của nhau, vậy nên mình nghĩ vẫn nên tiếp tục việc viết lách. Nghĩa là từ nay trở đi, bằng cách ấy, mình và chồng sẽ gián tiếp thổ lộ cùng nhau. Nhiều thứ nói thẳng ra thì xấu hổ, đành thông qua cuốn nhật ký này vậy. Tuy nhiên, dù chẳng thể ngăn anh ấy đọc lén, nhưng mình cũng không muốn anh đem nó ra bàn luận. Dẫu thể, anh hẳn sẽ vờ như chưa từng đọc vụng nó, nên điều mình lo lắng cũng là dư thừa. Và sau rốt, mình muốn chồng tin là mình chưa hề liếc qua cuốn nhật ký của anh ấy. Chồng mình biết rõ hon ai hết rằng mình là người được giáo dục theo nếp xưa, không phải như ai kia mà đi đọc lén nhật ký người khác. Mặc dù mình biết rõ chỗ anh ấy giấu cuốn nhật ký, đôi khi còn chạm vào nó nữa, thậm chí có lần còn mở ra, nhưng mình chẳng đọc dù chỉ một chữ, sự thật là vậy đấy...

« Lùi
Tiến »