Hai Cuốn Nhật Ký

Lượt đọc: 587 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHẬT KÍ (1)

Ngày mùng một tháng Giêng...

Tôi quyết định từ năm nay sẽ bắt đầu ghi lại tất cả những điều chưa từng dám viết vào nhật ký. Trước giờ, những việc phòng the, sinh hoạt vợ chồng, tôi thường không dám ghi chép tỉ mi lại, bởi e ngại vợ mình đọc trộm mà sinh tức giận. Nhưng từ đầu năm nay trở đi, tôi quyết không lo lắng nữa. Nàng chắc chắn cũng biết cuốn nhật ký này được đặt đâu đó trong ngăn kéo tại thư phòng tôi. Nhưng vốn xuất thân từ một gia đình quyền quý ở Kyoto, coi trọng những giá trị đạo đức, lễ giáo cổ xưa, nàng đích thực là một tiểu thư con nhà gia giáo, thậm chí còn tự hào về điều ấy nữa, thế nên những chuyện như lén đọc nhật ký của chồng, chắc sẽ hiếm khi làm, dĩ nhiên chẳng có gì là không thể cả. Từ nay trở đi, tôi sẽ phá bỏ lệ cũ mà ghi lại sự tình ẩn mật trong những lần sinh hoạt vợ chồng. Liệu nàng có cưỡng lại nổi sự cám dỗ của việc rình lén những bí mật của chồng mình không? Nàng là người bẩm sinh kín đáo, đặc biệt hiếu kỳ với những bí mật. Nhưng dù có biết vẫn vờ như không, giữ kín ở trong lòng, chẳng dễ dàng nói ra miệng, tệ nhất là nàng nghĩ phụ nữ thì phải như thế.

Trước giờ, tôi vẫn thường giấu chìa khóa ngăn kéo chứa cuốn nhật ký ở một nơi kín đáo, hơn nữa lại thường xuyên đổi chỗ giấu, thế nhưng với lòng hiếu kỳ phi thường ấy, nàng thừa sức dò được mỗi khi tôi thay đổi. Kỳ thực, đâu cần phải phiền phức đến vậy, chỉ cần đánh thêm một chiếc nữa là được mà...

Mới rồi, tôi viết "từ đầu năm nay trở đi, tôi quyết không lo lắng nữa", nhưng thú thực tôi đã dự tính chuyện nàng sẽ đọc, thậm chí còn mong nàng đọc ấy chứ. Thế thì tại sao tôi còn phải trăm phưong nghìn kế để giấu giếm chìa khóa đi? Có lẽ là để thỏa mãn tính tò mò của nàng. Giả như tôi cố ý đặt ngay cuốn nhật ký ở nơi dễ thấy, hẳn nàng sẽ không tín mà cho rằng "chồng mình cốt viết nhật ký cho mình xem đây mà". Thậm chí lại cho rằng "chắc là còn cuốn nhật ký thật khác đang giấu ở đâu đó"...

Ikuko, vợ yêu của tôi ơi, tôi chẳng biết mình đã đọc trộm cuốn nhật ký chưa. Mà dẫu tôi có hỏi thẳng mình chuyện ấy, hẳn mình cũng chối phắt "em chẳng xem trộm nhật ký ai bao giờ", rõ tốn công vô ích. Bất quá nếu mình có đọc mấy dòng này, thì tôi hy vọng mình sẽ tin rằng đây không phải là cuốn nhật ký giả, những gì viết trong đó đều là sự thật. Đương nhiên với những người đa nghi Tào Tháo, thì càng nói như vậy càng chẳng đáng tin. Nên tôi sẽ chẳng nhiều lời nữa, đọc hết nhật ký rồi, thực hư thế nào ắt mình sẽ hiểu.

Đương nhiên tôi sẽ không chỉ viết những điều sướng tai nịnh mắt nàng, nhất định là sẽ có những điểm khiến nàng chướng tai gai mắt. Chính vì con người tôn thờ bí mật chủ nghĩa như nàng mà tôi viết nên cuốn nhật ký này. Ở chốn khuê phòng, nàng thường xấu hổ mỗi khi nhắc tới chuyện ân ái, nếu tôi có buột miệng thốt ra đôi câu khiếm nhã, nàng bèn bịt chặt hai tai rất "kiểu cách", rõ là giả vờ giả vịt "yểu điệu thục nữ", ra vẻ ta đây thanh tao cao nhã.

Chúng tôi lấy nhau đã hơn hai mươi năm, có một con gái đã đến tuổi cập kê, mỗi khi lên giường đều yên lặng mà hành sự, chưa từng có lấy một câu ân ái, vợ chồng nào mà lại như vậy cơ chứ? Nàng cấm đoán đề cập tới chuyện phòng the khiến tôi cực kỳ bất mãn, nên quyết ghi hết lại trong nhật ký. Từ nay trở đi, bất kể nàng có đọc trộm hay không, tôi cứ cho là nàng đã đọc, những gì tôi viết ra cũng coi như đang gián tiếp đàm luận cùng nàng.

Thực tâm tôi yêu nàng nhất trần đời, trước đây tôi vẫn luôn nói vậy, mà nàng cũng biết rõ điều ấy. Chỉ là trong vấn đề chăn gối thì tôi không được sung mãn, khó bề đáp ứng được nhu cầu của nàng.

Tôi năm nay đã năm mươi sáu (còn nàng bốn mươi lăm), cũng chưa tính là quá già, nhưng chẳng hiểu nguyên cớ làm sao, mỗi khi làm chuyện ấy đều luôn cảm thấy lực bất tòng tâm. Thành thực mà nói, nếu chúng tôi ân ái mỗi tuần một lần... hay có lẽ mười ngày một lần thì hợp cho tôi hơn. Thế nhưng về phương diện này, nhu cầu của nàng lại mạnh mẽ một cách phi thường, bất chấp việc mắc bệnh tim bẩm sinh (nàng rất ghét nhắc đến việc này). Đây là điều khiến tôi lâu nay thực buồn rầu, lo lắng. Mình là chồng, lại không hoàn thành được nghĩa vụ với vợ, nên luôn nghĩ làm cách nào để bù đắp những thiếu thốn cho nàng. Nhưng nếu đề cập đến chuyện ấy, hẳn vợ tôi sẽ nổi cơn tam bành lục tặc. Mặt khác, giả như... chỉ giả như thôi nhé, nàng mơ tưởng tới chuyện ong bướm, thì tôi lại khó lòng mà chịu nổi. Cứ nghĩ tới chuyện đó thôi là tôi đã nổi cơn ghen đùng đùng lên rồi. Mà cũng phải suy xét cho sức khỏe của nàng nữa chứ, ít nhiều cũng nên kiềm chế bớt cái ham muốn quá độ đến bệnh hoạn ấy lại.

Một việc khiến tôi khốn khổ là thể trạng của tôi mỗi năm một kém hơn. Gần đây, chuyện phòng the lại càng khiến tôi muôn phần mệt mỏi. Suốt cả ngày bơ phờ bải hoải không làm nổi việc gì ra hồn... Tôi chán ghét cái việc chăn gối này chăng, không, hoàn toàn ngược lại là khác. Tuyệt nhiên không phải vì nghĩa vụ mà tôi phải gắng gượng lên dây cót để đáp ứng nhu cầu của nàng. Chẳng biết cái việc cuồng si ấy là may mắn hay bất hạnh cho tôi nữa.

Tới đây, tôi xin bật mí một bí mật, rằng nàng có cái thiên phú cực kỳ đặc biệt mà chính bản thân cũng không nhận ra. Ví thử trong quá khứ, tôi chưa từng qua lại với nhiều đàn bà, thì hẳn khó lòng mà nhận ra được điểm ấy, kinh nghiệm thời trai trẻ cho tôi biết rằng nàng đang sở hữu một cái hĩm cực kỳ tuyệt diệu hi hữu hiếm có. Nếu là thời trước, giả như bị bán vào xóm bình khang vùng Shimabara, nhất định nàng sẽ danh nổi như cồn, bắt hết ba hồn bảy vía khách làng chơi, tất cả đàn ông trong thiên hạ đều vì nàng mà thao thức canh chầy. (Việc này không nói cho nàng thì hơn, nàng biết, chỉ tổ tôi chịu thiệt thòi. Nhung nếu đọc những dòng này, nàng sẽ âm thầm tự đắc, sẽ e ngại thẹn thùng, hay lấy đó làm nhục nhã? Nhưng tôi đoán nàng sẽ giả bộ nổi giận, nhưng thâm tâm lại cực kỳ đắc ý.)

Chỉ nghĩ đền cái thiên phú ấy, lòng tôi đã cuộn sóng ghen lừng. Chẳng may ai đó biết tới, hoặc tệ hơn nữa còn biết rằng tôi chẳng có khả năng hưởng thụ cái diễm phúc đó một cách hoàn toàn, thì cơ sự gì sẽ xảy ra đây? Ý nghĩ đó làm tôi bất an, lại tự thấy mình đối với vợ nghiệp chướng nặng nề. Tôi bèn tìm trăm phương ngàn cách để kích thích bản thân. Tỷ như tôi cầu xin nàng chạm vào những nơi nhạy cảm trên người - tôi nhắm nghiền hai mắt, để nàng hôn lên đôi bờ mi và bừng lên khoái cảm. Hay ngược lại tôi sẽ chạm vào chỗ nhạy cảm của nàng, hôn vào nách khiến nàng thích thú mà tôi cũng thấy mình được kích thích. Dấu vậy, ngay cả yêu cầu này nàng cũng chỉ miễn cưỡng đáp ứng thôi. Nàng không sẵn lòng tham gia vào "mấy trò phi tự nhiên", luôn luôn đòi hỏi tôi phải đơn giản và truyền thống. Tôi cần những trò ấy đế đạt được trạng thái hưng phấn, nàng thì ngược lại, luôn đòi giữ vẻ đoan chính "tiểu thư đài các" của mình.

Nàng biết rõ là tôi là kẻ fetishist 1* bàn chân phụ nữ, nàng càng biết mình có đôi bàn chân tuyệt mĩ (hoàn toàn không giống ở những người đàn bà tuổi bốn lăm), thế nhưng lại cố tình không cho tôi ngắm nhìn. Giữa mùa hè nóng nực nhất, nàng vẫn đi đôi tất tabi. Tôi nài nỉ xin nàng cho hôn lên mu bàn chân thôi, nàng liền bảo thế thì thô bỉ quá, rồi kiên quyết không nhượng bộ. Nàng một mực khước từ như vậy khiến tôi chẳng biết làm gì hơn...

Tôi cũng thấy xấu hổ khi mà ngày đầu năm đã trút ra bao nhiêu lời ta thán thế này, dẫu vậy tôi vẫn thấy mình cần phải viết hết ra mới được. Tối mai là lễ Hime hajime 2* , trước giờ vợ tôi vẫn tuân thủ những phong tục xưa cũ, nhất định nàng sẽ long trọng thực hiện nghi lễ này...

* Tác giả dùng tiếng Anh trong nguyên tác, có nghĩa là kẻ tôn sùng, kẻ sùng bái.

* Lễ Hime hajime của Nhật Bản được tổ chức vào ngày mùng hai tháng Giêng hàng năm. Theo phong tục, đây là sẽ ngày đầu tiên trong năm mà hai vợ chồng ân ái cùng nhau.

Ngày mùng bốn tháng Giêng...

Ngày hôm nay mình bắt gặp một việc hi hữu. Bình thường thư phòng cứ ba ngày lại được quét một lần, chiều nay nhân lúc chồng mình ra ngoài tản bộ, mình bèn tới dọn dẹp, thì thấy bên cạnh bình hoa thủy tiên trước giá sách có rớt một chiếc chìa khóa. Chuyện ấy có lẽ cũng không có gì bất thường, thế nhưng chồng mình mấy khi sơ ý để bị rơi chiếc chìa khóa xuống đất như vậy. Anh ấy vốn là người cực kỳ cẩn thận. Hơn nữa, đã nhiều năm rồi, ngày nào anh ấy cũng viết nhật ký, nhưng chưa lần nào quăng quật chìa khóa cả...

Tất nhiên mình đã sớm biết chồng viết nhật ký, cũng rõ việc anh cất cuốn sổ trong ngăn kéo cái bàn kia, và chiếc chìa có lúc được kẹp giữa mấy quyển sách, có lúc lại giấu dưới tấm thảm. Thế nhưng mình hiểu điều gì mình nên biết, điều gì không. Mình biết cả nơi giấu cuốn sổ lẫn nơi giấu chìa khóa. Nhưng mình tự hứa với lòng sẽ chẳng bao giờ đọc trộm xem nhật ký viết cái gì cả. Khổ một nỗi là trởi sinh chồng mình có tính đa nghi, luôn luôn đem cuốn nhật ký khóa chắc lại, rồi đem chìa giấu kín đi, chưa xong thì đứng ngồi chẳng yên... Hôm nay anh ấy để rơi chìa khóa xuống đất là có ý gì nhỉ? Lẽ nào anh có biến động về tâm lý, muốn mình đọc cuốn nhật ký đó chăng? Hay là anh biết nếu trực tiếp bảo mình đọc, thì mình hẳn sẽ chối từ, nên dùng đến cái cách này đế ngỏ ý rằng "mình ơi, em muốn đọc lén à, chìa khóa đây này”. Nếu quả thực như vậy, chứng tỏ chồng mình đã sớm nhận ra rằng mình đã biết chỗ giấu chìa khóa rồi, đúng không? ồ không, hẳn anh ấy ám chỉ là "từ nay trở đi, anh ngầm cho phép mình coi lén nhật ký này đấy, nhưng anh sẽ vờ như không biết gì hết!" Phải thế chăng?

Mặc kệ thế này hay thế nọ, mình cũng quyết chẳng liếc mắt vào. Mình chưa từng nghĩ đến việc vượt qua lằn ranh mong manh ấy, để đi vào thế giới nội tâm của chồng. Cũng như bản thân chẳng mong ai đó soi thấu tận sâu thẳm cõi lòng mình, mà chính mình cũng nào ưa đào xới phanh phui bí mật của người khác cơ chứ. Huống chi muốn cho mình đọc nhật ký này à, chắc trong ấy sẽ có vài phần hư cấu, chứ không hoàn toàn là những điều mình thích đọc đâu. Cứ để anh ấy muốn viết gì thì viết, mình có nguyên tắc riêng của mình nhé. Kỳ thực năm nay mình cũng bắt đầu viết nhật ký. Những chuyện không biết thổ lộ cùng ai thì chỉ còn biết tự nói với chính mình. Đương nhiên mình sẽ không làm việc ngu ngốc là để anh ấy phát giác ra việc này. Mình thường viết nhân lúc chồng đi vắng, xong giấu ở một nơi anh ấy khó mà nghĩ tới được. Lý do đầu tiên để mình viết là mình thì biết chỗ chồng giấu nhật ký, trong khi ngược lại anh chẳng hay biết gì, cái cảm giác vượt lên trên ấy thật khiến mình sung sướng...

Đêm hôm kia, chúng mình theo phong tục cổ mà ân ái... ôi, cái chuyện này mà viết ra cũng thật là ngại ngùng. Cha mình hồi còn tại thế thường dạy dỗ mình phép "thận độc" 3* , nếu người mà biết những gì mình đang làm, không biết sẽ thở dài mấy mươi lần nữa... Chồng mình như mọi khi đã sớm lên đỉnh, còn mình cũng như thường lệ lại chưa thỏa mãn. Mà cái cảm giác sau đó thì cực kỳ là khó chịu. Anh ấy cũng hiểu bản thân thế lực sút kém không duy trì nổi, nên lần nào cũng nói lời xin lỗi, nhưng đồng thời lại trách mình thiếu nồng nhiệt. Thiếu nồng nhiệt ấy à, phải nói là ở phương diện này mình bất tri lao đến mức hầu như bệnh hoạn, nhưng tư thế thực hiện lại quá "nghĩa vụ", quá "xoàng xĩnh", và chỉ theo "công thức duy nhất”, chẳng chịu thay đổi gì cả, trong khi các phương diện khác thì mình tích cực hơn nhiều. Hai chục năm nay vẫn cùng một thể cách, cùng một tư thế...

* Thận độc: một tư tưởng Nho giáo, dạy người ta phải cẩn thận ngay cả những khi chi có một mình.

Tuy vậy, chồng mình cũng chưa từng bỏ qua những khao khát thầm lặng, vì những biểu cảm cực kỳ vi tế của mình cũng khiến anh nhận ra ngay lập tức. Có lẽ anh ấy đối với mình luôn nơm nớp lo sự bởi những đòi hỏi quá thường xuyên. Trong mắt anh, mình quá ư là thực dụng mà thiếu đi chút ít phong vị đàn bà. Anh ấy bảo giá như mình chỉ yêu anh bằng nửa anh yêu mình. Rằng mình chỉ coi anh như một công cụ để thỏa mãn, hơn nữa lại là một công cụ không hoàn thiện. Và nếu quả mình yêu anh ấy như vẫn thường nói, thì mình phải nồng nhiệt hơn, phải đáp ứng những gì anh yêu cầu. Việc mình không được thỏa mãn cũng có nửa phần trách nhiệm của bản thân trong ấy, giá mình chịu làm cho anh thêm chút hứng thú, hẳn là anh sẽ không đến nỗi bất lực đến thế. Mình chẳng chịu cố gắng gì cả, không chịu chủ động phối hợp cùng anh. Mình ham muốn thật nhiều, nhưng chỉ há miệng chờ sung thôi. Thậm chí anh còn cho rằng mình là loại động vật máu lạnh, một mụ đàn bà xấu xa.

Anh ấy nghĩ vậy thì mình cũng chẳng dám trách cứ. Từ thủa còn thơ, cha mẹ đã dạy dỗ mình theo khuôn phép cũ, rằng đàn bà trong bất cứ trường hợp nào cũng phải tỏ ra thụ động chứ tuyệt không được chủ động. Mình đâu phải là không nồng nhiệt, cái nồng nàn cháy bỏng nó ẩn sâu trong lòng mình, chỉ không phát lộ ra đấy thôi. Nếu cứ cưỡng ép phải hiện ra, nó sẽ tự lụi tắt trong chớp mắt. Cái nồng nhiệt trong mình nó mang sắc thái nhàn nhạt chứ không phải kiểu ngọn lửa hừng hực cháy, nhưng anh ấy lại không hiểu.

Gần đây, mình thường suy nghĩ không biết vợ chồng mình có phải đôi lứa xứng đôi chăng? Biết đâu còn có người đàn ông khác hợp với mình hơn. Phía anh ấy cũng vậy. Vợ chồng mình khác biệt về phương diện sinh lý quá nhiều. Mình lấy chồng cũng bởi cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, cứ ngỡ chuyện sinh hoạt vợ chồng chỉ là như vậy. Bây giờ nghĩ lại, mới thấy anh ấy chẳng phải người chồng phù hợp với mình về mặt tình dục. Nhưng mình cũng đành miễn cưỡng chấp nhận vì ván đã đóng thuyền rồi. Thế nhưng cứ mỗi lần mặt đối mặt cùng chồng là mình lại vô duyên vô cớ thấy buồn nôn.

Cái cảm giác khó chịu này không phải gần đây mới xuất hiện mà đã có từ ngay đêm tân hôn, lần đầu chung chăn gối cùng anh ấy. Đến tận bây giờ mình vẫn còn nhớ như in, đêm đầu tiên của tuần trăng mật... Nhìn anh ấy gỡ cặp kính ra, mà chân tay mình run rẩy phát khiếp. Bất cứ ai thường xuyên đeo kính, lúc bỏ xuống đều trông hơi khang khác, tuy nhiên với chồng mình thì gương mặt lại tự nhiên tái xanh nhợt nhạt, chẳng khác chi xác chết cả. Anh ấy ghé sát mặt tới gần, nhìn mình chồng chọc như muốn soi thủng một lỗ, mình cứ mặc nhiên để cho anh nhìn ngắm vậy. Nhưng đến khi nhìn rõ làn da mặt nhẵn nhụi, trắng nhởn như đúc từ nhôm, mình lại sởn hết cả gai ốc. Ban ngày mình chưa thấy rõ ràng, hóa ra phía dưới mũi và quanh miệng anh có một vệt sẫm dài của hàng râu mới cạo (lông tóc anh mới rậm làm sao), khiến mình sợ nổi da gà. Đó cũng là làn đầu tiên mình nhìn gần đến vậy một khuôn mặt đàn ông, bởi vậy mà từ đó về sau, mỗi làn thấy mặt chồng dưới ánh sáng, trong lòng mình lại khởi lên nỗi sợ hãi. Vì thế, để tránh phải nhìn mặt anh, mình thường đòi phải tắt hết đèn ngủ đi. Chồng mình thì ngược lại, mỗi khi làm việc ấy cứ muốn bật sáng choang hết cả đèn đóm. Thế rồi nhìn ngắm mình từ đầu tới chân một lượt (dù mình rất hiếm khi chiều theo, chỉ khi nào anh hết mực nài nỉ, bất đắc dĩ mới cho nhìn chân mình). Mình chưa từng biết tới người đàn ông nào ngoài chồng, hay là đàn ông nào cũng cố chấp như vậy nhỉ? Cứ một mực đòi hỏi nọ kia, ép đối phương phải tham gia mấy trò hoa nguyệt, chẳng lẽ đàn ông là cứ phải vậy?...

Ngày mùng bảy tháng Giêng...

Hôm nay, Kimura qua chúc Tết, khi ấy tôi đang chuẩn bị đọc cuốn tiểu thuyết Sanctuary của Faulkner, nên chỉ chào hỏi cậu ta qua loa rồi lên thư phòng. Kimura trò chuyện cùng vợ tôi và Toshiko ở phòng khách. Hơn ba giờ chiều, ba người cùng rời nhà đi xem bộ phim Mỹ nhân Sabrina. Đến sáu giờ, Kimura cùng vợ con tôi trở về, mọi người quây quần cùng nhau ăn tối rồi trò chuyện vãn tới chín giờ hơn. Lúc dùng bữa, ngoại trừ Toshiko, cả ba chúng tôi đều uống chút rượu brandy. Thời gian gần đây, tửu lượng của Ikuko tiến bộ rõ rệt, tôi cứ rót đầy ly là nàng chẳng nói chẳng rằng một hơi uống cạn. Dầu nàng cũng có khi say, nhưng cơn say lặng lẽ, lắng vào trong chứ không lộ ra ngoài, nên mọi người ít khi nhận ra.

Tối nay, Kimura đã rót cho vợ tôi hai ly rưỡi, sắc mặt nàng đã có chút tái nhợt, nhưng không giống như đã say. Ngược lại, tôi và Kimura đều mặt đỏ phừng phừng. Kimura tửu lượng loàng xoàng, còn thua cả vợ tôi. Mà đây cũng là lần đầu tiên nàng uống rượu cùng một người đàn ông khác.

Ban đầu, Kimura bảo Toshiko rót rượu, nhưng con bé đáp: "Em không được uống rượu, để mẹ em rót đi ạ." Tôi đã sớm nhận ra Toshiko có ý lảng tránh Kimura, dường như con bé mơ hồ cảm thấy Kimura yêu quý mẹ hơn mình. Tôi cứ ngỡ do mình ghen tuông mà tưởng tượng ra, nên cố gắng gạt đi suy nghĩ ấy. Nhưng hiện giờ xem ra cái linh cảm đó lại có phần đúng. Vợ tôi thường nhật rất lãnh đạm với khách khứa, chẳng bao giờ muốn tiếp chuyện người đàn ông nào, duy với Kimura thì lại niềm nở. Chẳng ai trong ba chúng tôi từng đề cập đền, nhưng quả là Kimura trông khá giống nam tài tử James Stewart mà vợ tôi rất hâm mộ (nàng không nói ra, nhưng có lẽ đã xem tất cả các phim của anh chàng đó). Dĩ nhiên việc nàng qua lại với Kimura là do tôi có ý gả Toshiko cho cậu ta, cho nên cũng hay mời Kimura qua nhà và dặn vợ ngầm quan sát hai đứa. Thế nhưng Toshiko đối với cuộc hôn nhân này lại ra chiều rất miễn cưỡng. Con bé cố tình lảng tránh những cơ hội hai đứa một mình với nhau. Lúc nào ngồi tán gẫu cũng phải có thêm Ikuko, nếu đi xem phim thì cũng bắt mẹ phải đi cùng.

Tôi bảo: "Mình đừng đi theo làm gì, cứ để mặc hai đứa nó" thì nàng lại viện cớ rằng mẹ thì phải đi kèm để giám sát chứ.

Tôi lại nói: "Mình suy nghĩ cổ hủ quá, nên tin tưởng vào bọn trẻ," nàng đáp: "Em cũng muốn vậy lắm, nhưng Toshiko cứ đòi ấy chứ."

Nếu quả thực Toshiko nói vậy, rất có thế là con bé đã nhìn ra mẹ nó có cảm tình với Kimura nhiều hơn tình cảm nó dành cho cậu ấy, nên vì bọn họ mà bắc cầu. Tôi luôn cảm thấy giữa vợ mình, Toshiko và Kimura như có một thỏa thuận ngầm nào đó. Có thể nàng chưa tự nhận ra, tiếng là đi theo giám sát bọn trẻ, kỳ thực chính bản thân lại đem lòng cảm mến Kimura...

Ngày mùng tám tháng Giêng...

Đêm qua mình uống quá chén, nhưng chồng mình xem ra còn say túy lúy hơn. Trái với dạo gần đây, lần này anh ấy lại một mực nằn nì đòi mình hôn lên mi mắt. Mình thì lâng lâng vì men rượu, nên cũng chiều theo. Cái này chẳng tính là gì, nhưng lúc hôn chồng, mình lại sơ ý mà nhìn trúng cái chẳng nên nhìn nhất: khuôn mặt không đeo kính của anh. Những lần trước, mình thường nhắm tịt mắt lại. Thế mà đêm qua lại mở tròn đôi mắt. Làn da mặt trắng trơn như đúc từ nhôm lù lù hiện ra, phóng to trước mắt. Rợn hết cả người, mặt cắt không còn giọt máu. May mà chồng mình nhanh chóng đeo kính vào để tỉ mỉ ngắm nghía cơ thể mình như mọi lần... Mình lặng lẽ tắt ngọn đèn ngủ. Anh vươn tay muốn bật lên nhưng mình đã kịp đẩy nó ra xa.

"Ôi, xin mình đấy, hãy chiều tôi một chút...”

Anh quờ quạng trong bóng tối để tìm cây đèn nhưng không thấy, đành bỏ qua vậy... Đã lâu lắm rồi, chúng mình mới ghì siết nhau...

Với anh ấy, mình nửa thì ghét cay ghét đắng, nửa thì rất mực đắm say. Vợ chồng mình tuy không hòa hợp về mặt tình dục, nhưng mình chưa từng mơ tưởng đến chuyện trăng gió. Quan niệm tiết trinh cổ hủ đã bén rễ trong đầu mình rồi, sinh ra là để phục tùng. Những kiểu vuốt ve mơn trớn biến thái của anh ấy khiến mình khổ sở, nhưng biết chồng cực kỳ cuồng si mình, nên nếu không đáp ứng lại ít nhiều thì lại thấy áy náy. Ôi, giá mà anh ấy được như thời thanh xuân, thể lực sung mãn tràn trề... Mà sao tinh lực anh dạo này sút kém nhiều thế?

Như anh ấy thường bảo, là do mình quá hiếu dâm, làm cho anh không cầm lòng nổi trước vẻ dụ hoặc của mình nên dẫn tới kết quả thảm hại ấy. Đàn bà ở phương diện này vốn là “bất tri lao", trong khi đàn ông mà phải lao động trí óc, thì chuyện chăn gối lập tức cũng bị ảnh hưởng. Bị anh ấy nói như vậy, mình cũng cảm thấy xấu hổ, bản tính của mình trởi sinh đã hiếu dâm, anh ấy phải thông cảm chứ.

Nếu quả thật chồng yêu mình như vẫn nói, thì anh ấy nên tìm mọi cách để làm mình sung sướng. Mình chỉ mong anh hiểu cho một điều, những trò hoa dạng vô tích sự kia khiến mình không thể chịu nổi. Ngược lại, còn làm mất hứng thêm thôi. Mình là con người truyền thống, chỉ cầu tắt đèn lên giường, chăn ấm đệm êm, chẳng ai trông thấy mặt ai, cùng im lặng ân ái. Vợ chồng mình ở phương diện này mà khác nhau một trởi một vực thì thực là bất hạnh khủng khiếp, lẽ nào đôi bên không thể cùng nhau tìm kiếm giải pháp chung sao?...

Ngày 13 tháng Giêng...

Kimura đến lúc bốn giờ rưỡi mang theo một ít trứng cá muối. Ba người bọn họ tán gẫu hơn một tiếng đồng hồ, khi Kimura đứng lên chuẩn bị ra về thì tôi từ thư phòng bước xuống, tiện thể mòi anh ở lại dùng bữa tối. Kimura không khách khí mà nhận lời ngay rồi lại ngồi xuống. Trong khi chờ dọn cơm, tôi quay về thư phòng, Toshiko một mình lúi húi trong bếp, còn vợ tôi ngồi tiếp chuyện Kimura.

Bữa tối là một bữa cơm bình thường, chỉ có món trứng cá muối, cùng với sushi cá diếc vợ tôi mua hôm trước ở chợ Nishiki, rồi chúng tôi cùng uống brandy. Vợ tôi không ưa đồ ăn vị ngọt, chỉ thích vừa ăn vừa nhâm nhi, đặc biệt thích sushi cá diếc - tôi cũng thích lai rai, nhưng không mê sushi chút nào nên món đó mình vợ tôi dùng. Kimura tuy là dân Nagasaki, chỉ ăn trứng cá muối, và cũng xin kiếu món sushi cá diếc.

Kimura không nhất thiết phải mang quà tới tặng, nhưng có thể cậu ta cũng chuẩn bị sẵn tâm lý được mời dùng bữa. Tâm tư Kimura thế nào, tôi chịu không hiếu nổi, cũng chẳng biết rốt lại là cậu thích Ikuko hay Toshiko nữa. Nếu tôi là Kimura thì nhất định tôi cũng có hứng thú với người mẹ đầy phong vận hơn. Nhưng Kimura thì không biểu hiện gì cả, phải chăng mục tiêu cuối cùng của anh ta vẫn là Toshiko. Hay bởi con bé tỏ ra miễn cưỡng với hôn sự này, nên cậu chàng muốn chiếm cảm tình của người mẹ trước, rồi nhờ đó mà chinh phục Toshiko...

Cơn cớ tối nay tôi lưu Kimura lại? Bản thân tôi cũng không hiểu nổi nữa. Hôm trước, ngay tối ngày mùng bảy, một chút ghen tuông với Kimura đã nảy sinh trong tôi (có lẽ chẳng phải một chút thôi đâu) - ồ không, có lẽ phải từ cuối năm ngoái - nhưng mặt khác, phải thừa nhận là tôi cũng có hân hoan mà gặm nhấm cơn ghen này. Cái cảm giác ghen tuông làm tôi thấy kích thích, xét về một mặt nào đó, ghen cũng có thể đem lại sự hưng phấn.

Đêm ấy, nhờ ghen với Kimura, tôi đã làm cho nàng được thỏa mãn. Và để cho sau này duy trì được phong độ đó trong mỗi lần sinh hoạt vợ chồng, thứ thuốc kích thích Kimura là không thể thiếu được. Dẫu vậy, tôi cũng phải nhắc nhở nàng rằng không nên vượt quá giới hạn với thứ thuốc kích thích này. Vợ tôi có thể thoải mái cuồng khấu, càng cuồng khấu càng tốt. Tôi hy vọng nhờ thế cơn ghen của tôi sẽ càng điên cuồng. Thậm chí nàng có thể phóng túng tới mức làm tôi nghi ngờ rằng nàng đã vượt quá giới hạn, bởi tôi tin rằng nàng sẽ chẳng dám vượt thật đâu. Tôi muốn nàng hiểu rằng, càng kích thích tôi nhiều bao nhiêu, thì hạnh phúc nàng nhận về càng lớn bấy nhiêu.

Ngày 17 tháng Giêng...

Mấy hôm nay không thấy Kimura lại chơi, thế nhưng từ hôm ấy đến giờ, vợ chồng tôi đã thành thói quen tối nào cũng uống chút brandy. Tôi cứ rót là nàng uống cạn. Tôi vui sướng nhìn khuôn mặt nàng trở nên tái nhợt che giấu con say. Khi ấy trông nàng thật mê ly, hấp dẫn chết người. Tôi muốn chuốc nàng cho say khướt rồi cùng nhau lên giường, nhưng vợ tôi không hề mắc bẫy, ngược lại toàn mượn cớ say mà cấm chỉ tôi không được động tới chân nàng. Nàng chỉ quan tâm đến ham muốn riêng của mình thôi...

Ngày 20 tháng Giêng...

Nguyên một ngày hôm nay đầu mình nhức như búa bổ. Tối qua tuy chưa tới mức say mềm, nhưng mình cũng uống tới độ... Kimura lo lắng vì mình uống rượu càng ngày càng nhiều, chỉ rót hai ly rồi can rằng "Chị nên uống thế thôi ạ". Chồng mình thì ngược lại, càng chuốc mình thêm. Anh ấy biết mình không bao giờ cự tuyệt rượu mời, cứ liên miên bất tuyệt châm rượu vào ly. Khi ấy mình cũng chuếnh choáng rồi, tuy rằng chưa có gì thất thố trước mặt chồng cùng Kimura, nhưng uống xong rồi trong đầu sẽ rất khó chịu. Lần sau phải có chừng có mực hơn mới được...

Ngày 28 tháng Giêng...

Tối hôm nay, đột nhiên vợ tôi bất tình nhân sự. Ban ngày Kimura tới chơi. Khi bốn người chúng tôi quây quần dùng bữa, nàng rời bàn ăn một lúc lâu chưa thấy quay lại. Kimura hỏi: "Có chuyện gì xảy ra chăng?"

Biết vợ mình khi quá chén thường hay trốn vào nhà vệ sinh, thế nên tôi đáp: "Không sao đâu, chắc một lát là quay lại ngay."

Chờ một hồi lâu, Kimura không yên tâm, đứng dậy đi tìm. Một lát sau, có tiếng cậu ta gọi Toshiko từ hành lang: "Tiểu thư, có việc lạ lắm, mau lại đây!" Khi ấy, Toshiko cơm nước xong xuôi đã sớm trở về phòng.

Kimura nói: "Lạ thật, không thấy mẹ em đâu cả".

Thế rồi Toshiko tìm thấy vợ tôi trong phòng tắm, nằm trong bồn, hai tay gác lên thành mà ngủ- Con bé lay gọi: "Mẹ à, chỗ này không ngủ được đâu." Nhưng nàng vẫn bất động.

"Giáo sư, không ổn rồi," Kimura chạy lại báo cho tôi. Tôi đến phòng tắm, bắt mạch cho nàng, mạch nàng đập rất yếu và nhanh, một phút từ chúi mươi đến một trăm lần. Tôi bèn cởi quần áo, bước vào bồn tắm bế nàng ra đặt trên sàn nhà. Toshiko lấy chiếc khăn tắm lớn quấn quanh người mẹ, nói: "Không nên để mẹ nằm dưới sàn đâu ạ," rồi đi tới phòng ngủ.

Kimura chẳng biết phải làm gì, bước tới bước lui ngoài cửa. Tôi bèn gọi: "Giúp tôi một tay nào", lúc ấy cậu chàng mới bạo dạn đi vào phòng tắm.

"Mau lau người cô ấy khỏi ướt, không thì cảm lạnh mất, cậu phụ tôi với." Tôi cùng Kimura lấy khăn lông mau chóng lau khô nước trên người nàng (tuy tình huống lúc ấy khẩn cấp, tôi vẫn không quên "lợi dụng" Kimura, để cậu ta lau nửa người trên, còn tôi phụ trách nửa dưới, từng kẽ ngón chân cũng được tôi chăm chút như ly như lau. Tôi lại sai Kimura: "Cậu nhớ thấm cả kẽ ngón tay nữa nhé," vừa nói vừa quan sát biểu cảm của anh chàng).

Lúc ấy, Toshiko đem áo ngủ quay lại, thấy Kimura đang giúp tôi, bèn nói: "Con đi chuẩn bị túi chườm đây," đoạn quay người đi liền. Tôi cùng Kimura mặc áo cho Ikuko, rồi khiêng nàng trở về phòng ngủ.

Kimura bảo: "Có lẽ do máu lên não kém, không dùng túi chườm thì hơn chăng?"

Ba người chúng tôi bàn bạc một hồi xem có nên gọi bác sĩ tới hay không. Lúc này mời bác sĩ Kođama tới thi cũng không vấn đề gì, nhưng tôi lại chẳng muốn ông ấy trông thấy vợ mình trong tình trạng thất thố tệ hại như thế. Tuy nhiên, tình trạng mạch đập rất yếu, thì không có cách nào khác cả. Bác sĩ chẩn đoán quả nhiên thiếu máu lên não, ông bảo tôi: "Không có gì đáng lo lắng cả." Rồi tiêm cho nàng một liều long não xong mới về. Bấy giờ đã là hai giờ đêm...

« Lùi
Tiến »