Hải Đường Cựu Mộng

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

[Vợ yêu Ôn Tiện, mưa ở Thượng Hải cứ thế mà rơi, mấy ngày trước anh đến nhà Hứa Tri Ngôn mang một cây quế về để làm bạn với cây mai trong sân. Cây quế yếu ớt, không chịu nổi gió mưa, chỉ sau vài cơn mưa thì nó đã chết, sau đó anh lại mang về một cây khỏe hơn, Hứa Tri Ngôn còn trêu anh, bảo anh trả ba đồng, anh đã thật sự trả đó! Ôi, anh mê muội quá! Nếu lần sau anh ta hỏi anh về tung tích của Trần Sơ Vận, anh nhất định sẽ không nói! A Tiện, anh vẫn ổn, đừng lo lắng. 1946.7.19]

[Vợ yêu Ôn Tiện, để anh nói cho em một tin vui, lần trước Thái Thu khám bệnh cho anh, nói rằng bệnh tương tư của anh đã đỡ hơn trước, chỉ là không thể để anh nhớ em quá nhiều, anh lập tức nói không được, anh yêu vợ anh, mọi người đều biết, nếu bảo anh không nhớ em, thì anh còn sống sao được? Bây giờ Thái Thu là trưởng khoa của bệnh viện Nhân Đức, cô ấy có y thuật cao minh, chỉ tiếc là ngày em qua đời cô ấy đã không cứu được em. A Tiện, mong em đừng trách cô ấy, cô ấy cứ nghĩ đến chuyện này là lại rơi nước mắt, mỗi lần anh đều đưa khăn tay cho cô ấy lau nước mắt, ôi, anh thay em dỗ cô ấy mà sợ luôn rồi. A Tiện, anh vẫn ổn, đừng lo lắng. 1948.5.4]

[Vợ yêu Ôn Tiện, tân Trung Quốc đã thành lập, lý tưởng của chúng ta đều đã thực hiện được, anh biết ngay từ đầu sự phấn đấu là lựa chọn đúng đắn mà! Chỉ là giờ đây em không ở bên cạnh anh, khiến anh nhớ em vô cùng. Sau này Hứa Tri Ngôn mới hiểu được tấm lòng của Trần Sơ Vận, đặc biệt mang rất nhiều yến sào đến hỏi anh xem Sơ Vận đi đâu, thật ra trước đây anh còn oán hận anh ta lấy ba đồng của anh, nhưng nghĩ lại anh vẫn nói thật cho anh ta biết. Sáng sớm hôm nay anh ta đã lên tàu đến Giang Nam, giờ đây con đường theo đuổi vợ của anh ta vẫn còn dài lắm. A Tiện, anh vẫn ổn, đừng lo lắng. 1949.10.1]

[Vợ yêu Ôn Tiện, Giang Nam quả thật rất đẹp, nhưng không có em cùng đi, cảnh đẹp đến mấy cũng vô nghĩa. Hôm nay... Anh vẫn ổn, đừng lo lắng. 1949.11.8]

[Vợ yêu Ôn Tiện... đừng lo lắng. 1950.4.26]

...

Cô Ôn thích hoa mai, nên cây mai trong sân ông chủ luôn nở rất đẹp; cô Ôn thích hoa quế, nên ông chủ mới đến nhà giáo sư Hứa mang về một cây.

Trong thư phòng của ông chủ, tất cả đều là những thứ liên quan đến cô Ôn. Ông chủ không buông bỏ cô Ôn, cũng không buông bỏ chính mình ngày xưa.

Tôi chỉ có thể thở dài một tiếng đáng tiếc.

Vào thu, cô Trần và giáo sư Hứa kết hôn.

Thiệp cưới của Trần Sơ Vận và Hứa Tri Ngôn.

Ôi, đáng tiếc ông chủ và cô Ôn lại cách biệt âm dương.

Nhũ mẫu già là quản gia, trước đây từng hầu hạ bà Lâm, nghe nói bà Lâm có hiểu biết rộng, thông thạo thư họa cầm kỳ, cho nên nhũ mẫu già cũng học lỏm được ít nhiều.

Tôi còn nghe nhũ mẫu già kể rất nhiều câu chuyện về ông chủ và cô Ôn, nói chung cũng thật bi kịch.

[Vợ yêu Ôn Tiện, mưa ở Thượng Hải cứ thế mà rơi, mấy ngày trước anh đến nhà Hứa Tri Ngôn mang một cây quế về để làm bạn với cây mai trong sân. Cây quế yếu ớt, không chịu nổi gió mưa, chỉ sau vài cơn mưa thì nó đã chết, sau đó anh lại mang về một cây khỏe hơn, Hứa Tri Ngôn còn trêu anh, bảo anh trả ba đồng, anh đã thật sự trả đó! Ôi, anh mê muội quá! Nếu lần sau anh ta hỏi anh về tung tích của Trần Sơ Vận, anh nhất định sẽ không nói! A Tiện, anh vẫn ổn, đừng lo lắng. 1946.7.19]

[Vợ yêu Ôn Tiện, để anh nói cho em một tin vui, lần trước Thái Thu khám bệnh cho anh, nói rằng bệnh tương tư của anh đã đỡ hơn trước, chỉ là không thể để anh nhớ em quá nhiều, anh lập tức nói không được, anh yêu vợ anh, mọi người đều biết, nếu bảo anh không nhớ em, thì anh còn sống sao được? Bây giờ Thái Thu là trưởng khoa của bệnh viện Nhân Đức, cô ấy có y thuật cao minh, chỉ tiếc là ngày em qua đời cô ấy đã không cứu được em. A Tiện, mong em đừng trách cô ấy, cô ấy cứ nghĩ đến chuyện này là lại rơi nước mắt, mỗi lần anh đều đưa khăn tay cho cô ấy lau nước mắt, ôi, anh thay em dỗ cô ấy mà sợ luôn rồi. A Tiện, anh vẫn ổn, đừng lo lắng. 1948.5.4]

[Vợ yêu Ôn Tiện, tân Trung Quốc đã thành lập, lý tưởng của chúng ta đều đã thực hiện được, anh biết ngay từ đầu sự phấn đấu là lựa chọn đúng đắn mà! Chỉ là giờ đây em không ở bên cạnh anh, khiến anh nhớ em vô cùng. Sau này Hứa Tri Ngôn mới hiểu được tấm lòng của Trần Sơ Vận, đặc biệt mang rất nhiều yến sào đến hỏi anh xem Sơ Vận đi đâu, thật ra trước đây anh còn oán hận anh ta lấy ba đồng của anh, nhưng nghĩ lại anh vẫn nói thật cho anh ta biết. Sáng sớm hôm nay anh ta đã lên tàu đến Giang Nam, giờ đây con đường theo đuổi vợ của anh ta vẫn còn dài lắm. A Tiện, anh vẫn ổn, đừng lo lắng. 1949.10.1]

[Vợ yêu Ôn Tiện, Giang Nam quả thật rất đẹp, nhưng không có em cùng đi, cảnh đẹp đến mấy cũng vô nghĩa. Hôm nay... Anh vẫn ổn, đừng lo lắng. 1949.11.8]

[Vợ yêu Ôn Tiện... đừng lo lắng. 1950.4.26]

...

Cô Ôn thích hoa mai, nên cây mai trong sân ông chủ luôn nở rất đẹp; cô Ôn thích hoa quế, nên ông chủ mới đến nhà giáo sư Hứa mang về một cây.

Trong thư phòng của ông chủ, tất cả đều là những thứ liên quan đến cô Ôn. Ông chủ không buông bỏ cô Ôn, cũng không buông bỏ chính mình ngày xưa.

Tôi chỉ có thể thở dài một tiếng đáng tiếc.

Vào thu, cô Trần và giáo sư Hứa kết hôn.

Thiệp cưới của Trần Sơ Vận và Hứa Tri Ngôn.

Ôi, đáng tiếc ông chủ và cô Ôn lại cách biệt âm dương.

Nhũ mẫu già là quản gia, trước đây từng hầu hạ bà Lâm, nghe nói bà Lâm có hiểu biết rộng, thông thạo thư họa cầm kỳ, cho nên nhũ mẫu già cũng học lỏm được ít nhiều.

Tôi còn nghe nhũ mẫu già kể rất nhiều câu chuyện về ông chủ và cô Ôn, nói chung cũng thật bi kịch.

« Lùi
Tiến »