Hải Đường Cựu Mộng

Lượt đọc: 341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Đại học Giang Châu cũng hoàn toàn thay đổi, dường như tất cả những gì xưa kia chỉ là một chuyến du hành kỳ lạ. Tôi sinh ra ở Nhật, nhưng tôi cũng căm ghét tội ác của Nhật Bản thời đó.

Thiếu niên bất lưu niên hoa. Hận du du. Kỷ thời hưu a.

Ngoại truyện 《Tuyết Mãn Đầu》

Ông Giang rất thích hai cây quế vàng và hoa mai trong sân, mỗi khi trời mưa, ông ấy lại ngồi không yên, sợ cành cây bị gãy.

Tôi hầu hạ ông ấy đã gần một năm. Ông ấy có ơn với tôi, gia đình tôi bị người Nhật giết hại, chính ông ấy đã cứu tôi trên phố, đặt tên cho tôi là Niệm Tiện.

Tôi thích cái tên này, mọi thứ ông ấy cho tôi, tôi đều thích.

Ông ấy thường nằm trên chiếc ghế dài trong sân, nhìn chăm chú vào hai cái cây, người khác không biết ông ấy đang nghĩ gì, dường như ông ấy có rất nhiều tâm sự.

Mỗi ngày ông ấy đều ở trong đó nửa tiếng hoặc một tiếng, không cho người hầu vào, vệ sinh bên trong cũng đều do ông ấy tự làm.

Hôm đó có một cô tên Trần Sơ Vận mang rất nhiều quà đến thăm ông ấy, cô ấy ăn mặc rất thời thượng. Tôi nhìn qua, đoán chừng là người quen cũ của ông ấy.

Tôi lấy hoa quế ông ấy phơi khô năm ngoái ra, pha một ấm trà, khi rót trà cho cô Trần, cô ấy khen tôi một câu lanh lợi.

Ông ấy mỉm cười, chỉ vào tôi nói: "Trên đời chỉ có một, chắc chắn cô sẽ không kiếm được người tốt như vậy đâu."

"Cô nói cô tên là gì??"

"Niệm Tiện."

Cô Trần nghe xong thì sắc mặt thay đổi, không còn cười nữa, dường như nghĩ đến điều gì đó.

Sau đó ông ấy cho người hầu lui ra, tôi không biết họ nói gì nữa.

Mùa hè năm 1950, cây quế nở hoa, cả sân thơm ngát mùi hoa quế, ông ấy ngửi thấy cũng rất vui,

Tôi cắt vài cành quế cắm vào bình hoa trong phòng ông ấy, rồi làm một ít bánh hoa quế, ông ấy thích ngửi mùi hoa quế.

"Ông Giang, ông sao vậy ạ? Có phải cơ thể không khỏe không?"

Ông chủ lau khô nước mắt, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, sau đó ông ấy mang bánh hoa quế vào thư phòng.

-

Ông chủ không cho chúng tôi vào thư phòng, nhưng thiếu một hạt bi thì không chơi được, tôi lập tức lén lút vào thư phòng khi ông chủ không để ý. Thật ra tôi cũng rất tò mò muốn nhìn xem trong thư phòng của ông chủ có gì.

Ôn Tiện.

Ôn Tiện, Niệm Tiện.

Chả trách cô Trần nghe tên tôi lại có phản ứng như vậy.

Nhưng tại sao cô Ôn không quay lại tìm ông chủ? Tôi vốn tưởng giữa họ có hiểu lầm gì, nhưng khi nhìn thấy những bức thư ông chủ viết, tôi đã hiểu ra tất cả.

Đại học Giang Châu cũng hoàn toàn thay đổi, dường như tất cả những gì xưa kia chỉ là một chuyến du hành kỳ lạ. Tôi sinh ra ở Nhật, nhưng tôi cũng căm ghét tội ác của Nhật Bản thời đó.

Thiếu niên bất lưu niên hoa. Hận du du. Kỷ thời hưu a.

Ngoại truyện 《Tuyết Mãn Đầu》

Ông Giang rất thích hai cây quế vàng và hoa mai trong sân, mỗi khi trời mưa, ông ấy lại ngồi không yên, sợ cành cây bị gãy.

Tôi hầu hạ ông ấy đã gần một năm. Ông ấy có ơn với tôi, gia đình tôi bị người Nhật giết hại, chính ông ấy đã cứu tôi trên phố, đặt tên cho tôi là Niệm Tiện.

Tôi thích cái tên này, mọi thứ ông ấy cho tôi, tôi đều thích.

Ông ấy thường nằm trên chiếc ghế dài trong sân, nhìn chăm chú vào hai cái cây, người khác không biết ông ấy đang nghĩ gì, dường như ông ấy có rất nhiều tâm sự.

Mỗi ngày ông ấy đều ở trong đó nửa tiếng hoặc một tiếng, không cho người hầu vào, vệ sinh bên trong cũng đều do ông ấy tự làm.

Hôm đó có một cô tên Trần Sơ Vận mang rất nhiều quà đến thăm ông ấy, cô ấy ăn mặc rất thời thượng. Tôi nhìn qua, đoán chừng là người quen cũ của ông ấy.

Tôi lấy hoa quế ông ấy phơi khô năm ngoái ra, pha một ấm trà, khi rót trà cho cô Trần, cô ấy khen tôi một câu lanh lợi.

Ông ấy mỉm cười, chỉ vào tôi nói: "Trên đời chỉ có một, chắc chắn cô sẽ không kiếm được người tốt như vậy đâu."

"Cô nói cô tên là gì??"

"Niệm Tiện."

Cô Trần nghe xong thì sắc mặt thay đổi, không còn cười nữa, dường như nghĩ đến điều gì đó.

Sau đó ông ấy cho người hầu lui ra, tôi không biết họ nói gì nữa.

Mùa hè năm 1950, cây quế nở hoa, cả sân thơm ngát mùi hoa quế, ông ấy ngửi thấy cũng rất vui,

Tôi cắt vài cành quế cắm vào bình hoa trong phòng ông ấy, rồi làm một ít bánh hoa quế, ông ấy thích ngửi mùi hoa quế.

"Ông Giang, ông sao vậy ạ? Có phải cơ thể không khỏe không?"

Ông chủ lau khô nước mắt, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, sau đó ông ấy mang bánh hoa quế vào thư phòng.

-

Ông chủ không cho chúng tôi vào thư phòng, nhưng thiếu một hạt bi thì không chơi được, tôi lập tức lén lút vào thư phòng khi ông chủ không để ý. Thật ra tôi cũng rất tò mò muốn nhìn xem trong thư phòng của ông chủ có gì.

Ôn Tiện.

Ôn Tiện, Niệm Tiện.

Chả trách cô Trần nghe tên tôi lại có phản ứng như vậy.

Nhưng tại sao cô Ôn không quay lại tìm ông chủ? Tôi vốn tưởng giữa họ có hiểu lầm gì, nhưng khi nhìn thấy những bức thư ông chủ viết, tôi đã hiểu ra tất cả.

« Lùi
Tiến »