Vậy là anh chia tay cô và bước xuống con phố đang chìm trong màn đêm đen, đầu thầm nghĩ, Ôi, chuyện này thật vô vọng. Chẳng có ích gì hết. Tại sao lại không thừa nhận, không công nhận nó? Nếu anh chỉ có một mình, hẳn anh đã tới công viên, ngồi xuống một băng ghế và chờ đợi ánh sáng ban ngày xuất hiện, sẽ kết thúc chuyện này theo cách đó. Hoặc có thể anh đã kết thúc chuyện này trước cả khi ánh sáng ban ngày xuất hiện, bằng cách đứng lên trở lại, sau khi đã hút hết một hay hai điếu thuốc để ngẫm nghĩ, rồi đi thẳng tới đồn cảnh sát gần nhất và bước vào.
Nhưng giờ đây, cô cũng đã liên quan tới chuyện này. Giờ đây, cô đang ở trong cuộc, vì thế anh cần phải tiếp tục nỗ lực.
Vậy là cô đang giúp anh, ít nhất là trong vấn đề đó; cô đang giữ cho anh tiếp tục nỗ lực.
Họ làm điều đó với bạn. Vì bạn. Đôi khi, như lúc này chẳng hạn, thậm chí bất chấp bạn.
Anh cảm thấy ân hận vì đã lôi cô vào chuyện này. Như thế thật không đúng, thật không công bằng. Anh gần như ân hận vì đã bước vào cái vũ trường đó tối nay. Nhưng như vậy thì có nghĩa là... là anh đã không quen biết cô. Anh không được phép ân hận vì điều đó, anh không được phép ích kỷ như vậy.
Được rồi, anh tự nhủ. Bắt đầu thôi.
Giờ mình là hắn.
Mình rời khỏi ngôi nhà đó, nơi mình vừa giết người. Người đó đang nằm bất động đằng sau mình, và mình vừa giết anh ta. Mình sẽ đi đâu đây? Sẽ làm gì đây?
Anh dừng phắt lại, đưa tay áp lên trán. Mình chưa bao giờ giết ai, làm sao mình biết được? Đó chính là vấn đề, mình chưa bao giờ giết ai, vì thế làm sao mình biết được mình sẽ làm gì? Họ sẽ làm gì?
Anh lắc đầu. Không phải phủ nhận, mà một cách dữ dội, như để đầu óc tỉnh táo hơn, để tống hết những suy đoán vô căn cứ ra khỏi nó.
Lại tiếp tục cuộc điều tra. Tiếp tục từ nơi anh đang dở dang với nó.
Mình vừa giết một người, và anh ta đang nằm thẳng cẳng ở đó. Giờ mình phải làm gì?
Lúc này anh đã tới góc đường.
Mình nên rẽ theo hướng nào đây?
Có một chiếc taxi. Mình có nên gọi taxi không? Ở đây có một điểm dừng xe bus. Mình có nên lên một chiếc xe bus không? Quá chỗ này hai dãy nhà, ở đường Lexington, có các bậc cấp dẫn xuống ga tàu điện ngầm. Mình có nên đi xuống đó không? Cách ba dãy nhà nữa là El. Mình có nên bước lên các bậc thang của nó không? Hay mình sẽ chỉ tiếp tục đi bộ, liệu mình có nên tránh xa tất cả các phương tiện đó, chỉ tiếp tục sử dụng đôi chân của chính mình, cách di chuyển an toàn nhất và tốt nhất? Hoặc có lẽ mình còn chẳng đi bộ xa tới tận đây. Có lẽ mình có xe riêng chờ sẵn ngoài phố, chỉ cách nơi mình giết anh ta một hai số nhà. Có lẽ mình đã chui vào trong chiếc xe đó.
Sáu lựa chọn. Mỗi lựa chọn có hai khả năng, theo hai hướng di chuyển chính, vào trung tâm và ra ngoại ô thành phố, tổng cộng là mười hai. Đúng một tá chẵn. Một ma trận những lối đào tẩu, và mình đang lạc hướng trong nó. Và dù mình có chọn đúng hướng đi chăng nữa, thì cũng có ích gì chứ? Mình vẫn sẽ không biết nó dẫn tới đâu, đích đến của nó là gì.
Đừng tiếp tục nghĩ như thế, đừng nghĩ đến việc bỏ cuộc như thế. Mày hẳn không muốn cô ấy nghĩ rằng mày là loại người đó, phải không nào? Hãy bắt đầu. Hãy bắt đầu lại ngay.
Mình vừa giết một người, và lúc này mình đang đứng ở góc đường, mình đã đi tới góc đường. Lần này đừng bận tâm đến chuyện mình đã làm gì. Hãy thử nghĩ xem mình đã cảm thấy thế nào. Có thể cách tiếp cận theo cảm xúc sẽ đưa mình tới đích nhanh hơn.
Được rồi, mình đã cảm thấy thế nào? Có lẽ là mình đã run rẩy, cả trong nội tâm lẫn ở bộ dạng bên ngoài... trừ khi mình là một kẻ cực kỳ máu lạnh. Phản ứng của hệ thần kinh đã bám theo mình tới tận đây. Cơn tức giận, hay bất cứ lý do gì khiến mình giết anh ta, đã tan biến, và giờ mình đang cảm thấy những cảm xúc xuất hiện sau hành động này.
Mình run rẩy khắp người, chấn động cực độ.
Đợi chút nào, đằng kia có một hiệu thuốc vẫn sáng đèn. Trên khung cửa sổ có một tấm biển ghi ‘Mở cửa cả đêm’. Nếu đến tận lúc này nó vẫn còn mở cửa, chắc chắn hiệu thuốc này có mở cửa vào lúc đó.
Được, nếu mình đang run rẩy cực độ, cả bên trong lẫn bên ngoài, có lẽ mình sẽ vào hỏi mua thứ gì đó giúp mình trấn tĩnh lại. Hừm, làm thế thật nguy hiểm, ngay sau khi vừa giết một người ở gần đó, không phải sao? Người bán thuốc hẳn sẽ để ý tới tình trạng của mình, sau này anh ta sẽ nhớ lại và nói với cảnh sát. Mình sẽ không vào một nơi như thế ngay sau khi vừa giết người. Nhưng có thể mình buộc phải làm vậy, có thể mình đã quá run rẩy tới mức không thể bình tâm ngẫm nghĩ về mọi điều, và bất chấp mọi nguy cơ mình đã vào đó.
Người bán thuốc sẽ nhớ ra và sẽ nói về mình. Nghĩa là ngay bây giờ. Hãy xem kẻ đó có vào hiệu thuốc hay không.
Anh bước vào.
Chỉ có một người ở đó. Ông ta đang đứng sau quầy thuốc, ở tận góc trong cùng. Quinn bước vào, rồi đứng đó.
Anh dành khá nhiều thời gian để ngẫm nghĩ xem nên nói thế nào, đến mức cuối cùng người bán thuốc phải lên tiếng, với giọng cộc lốc dửng dưng, “Tôi có thể giúp gì cho cậu đây, thanh niên?”
Anh chậm rãi lên tiếng. Anh đã ngẫm đi ngẫm lại từng từ, và anh muốn giữ đúng trình tự đã sắp xếp chúng. “Thưa ông, là thế này. Giả sử như tôi bước vào đây, và tôi... phải rồi, có vẻ bồn chồn lo lắng, run rẩy, hoảng loạn, ông sẽ khuyên tôi dùng thứ gì?”
“Thứ tốt nhất tôi biết là một chút dung dịch muối amoni pha trong nửa cốc nước.”
Quinn chuyển sang giai đoạn hai. “Đó là thứ ông vẫn thường cho mọi người dùng sao?”
Người dược sĩ tặc lưỡi với giọng điệu vui vẻ chua chát, có vẻ là một nét tính cách của ông ta. “Muốn chắc chắn về sản phẩm trước khi dùng thử hả? Phải, tôi vẫn thường cho người ta dùng thứ đó.”
Quinn nín thở.
Điều anh mong chờ đã diễn ra. “Thật ra tôi đã kê nó cho một anh chàng khoảng một hay hai giờ trước. Cậu là người thứ hai tối nay đấy.”
Quinn thở ra, thật nhẹ nhàng và từ tốn. Dễ vậy đấy. Đơn giản vậy đấy. Anh không tin nổi mình đã thực sự tìm trúng đích, ngay từ lần thử đầu tiên. Khoan đã, anh thận trọng tự nhủ. Cứ bình tĩnh. Trước hết hãy tìm hiểu thêm về chuyện này đã, trước khi đi đến kết luận. Rất có thể chẳng có chút liên quan nào. Nó quá tốt để có thể là thật, quá nhanh, quá dễ.
“Hừm, có ai khác cũng ở vào tình cảnh như tôi à?”
Anh nhận được một cái gật đầu; đó là tất cả những gì câu hỏi đạt được. “Nào, có muốn tôi cho cậu một ít không?”
“Có, cảm ơn ông.” Anh cần một cái cớ nào đó để nấn ná lại nói chuyện với ông ta.
Ông dược sĩ đi ra chỗ vòi nước và rót một ít vào cốc. Rồi ông ta đổ vào thứ gì đó đùng đục từ một cái chai to và khuấy lên. Ông ta nhấc thìa lên rồi đưa cho Quinn. “Uống thứ này đi.” Ông ta nói. “Mười cent.”
Món thuốc có mùi không đến nỗi nào, nhưng nom nó cứ như nước xà phòng. Anh tự hỏi vị của nó sẽ ra sao.
“Đừng sợ, cứ uống đi.”
Anh không sợ món thuốc. Chỉ là anh muốn kéo dài thời gian hết mức có thể.
Ông dược sĩ đang quan sát anh với vẻ sắc sảo. “Cậu không có vẻ gì là đang hốt hoảng cả. Thực ra thì trông cậu có vẻ lơ đễnh.”
Quinn nhúng lưỡi vào món thuốc rồi vội vàng rụt lại. Anh nhanh chóng khép lại cảnh khai màn được tạo ra khi anh đặt chân vào hiệu thuốc. Tiếp tục là bằng lời nói. “Có thể nỗi muộn phiền của anh ta không giống của tôi. Anh ta có vẻ hốt hoảng à?”
Ông dược sĩ lại tặc lưỡi với vẻ chua chát, lần này theo kiểu hồi tưởng. “Chắc chắn anh chàng đó đang rất kích động. Anh ta không thể đứng yên. Anh ta không ngừng đi từ đây ra cửa, ngó ra phố, rồi lại quay lại. Anh ta không thể đứng yên được.”
Quinn đã có một khám phá thực sự. Anh nói, “Đợi đã.” Anh nhìn lên hàng chai lọ ở tầng giá trên cùng để làm cho điều mình sắp nói thêm thuyết phục. “Nghe có vẻ giống một người tôi quen.” Anh lại nhúng lưỡi vào trong món thuốc lần nữa mà chẳng làm nó vơi đi chút nào. “Trông anh ta thế nào?” Anh hỏi một cách chân phương.
“Lo lắng.” Ông dược sĩ tặc lưỡi.
Quinn tung ra một cái tên chọn bừa làm mồi nhử. “Tôi cá rằng đó là Eddie. Trông anh ta thế nào?”
Lần này thì thành công. Ông dược sĩ cắn câu trước miếng mồi này, nó đã được gài vào cuộc trò chuyện một cách thật mượt mà. “Một anh chàng gầy gò. Cao hơn cậu một chút.”
Quinn chăm chú gật đầu. Cho dù ông ta có nói đó là một người Eskimo thì hẳn anh cũng sẽ gật đầu. “Cao hơn tôi một chút. Và...” Anh đưa lên vuốt tóc, nhưng bỏ lửng lại tính từ chỉ màu tóc mà người ta trông đợi nghe được kèm theo cử chỉ đó.
Câu trả lời theo phản xạ tự động hoàn tất nốt phần còn lại. Người dược sĩ cung cấp nó mà không hề nhận ra mình đang điền vào một khoảng trống. Lưỡi ông ta khua lia lịa, ông chủ hiệu thuốc nghĩ mình chỉ đang chứng thực, chứ không phải là đưa ra một lời mô tả. “... và tóc hung.”
Quinn nhắc lại theo ông ta. “Và tóc hung.” Anh gật đầu xác nhận một cách cực kỳ đạo đức giả, rồi nhanh chóng nói thêm. “Anh ta mặc bộ đồ màu nâu phải không?”
Ông dược sĩ nói. “Nghĩ lại thì... đúng vậy. Phải, đúng vậy, anh ta mặc một bộ đồ màu nâu.”
“Đúng là Eddie rồi.” Quinn nói. Anh hít một hơi thật sâu. Anh đã đi đúng hướng. Anh đã có đầu mối. Mình sẽ tới được đích, anh tự nhủ. “Phải.” Anh nhắc lại. “Đó đúng là Eddie.” Và thầm tự nhủ, Eddie cái con khỉ. Đó là Tử thần.
Anh đã khai thác tất cả những gì có ý nghĩa. Dường như không còn gì ở đây để tìm hiểu nữa.
Bất ngờ có thêm một thứ nữa xuất hiện. Như một giọt nước đọng lại, nhỏ xuống sau khi vòi đã khóa.
“Anh ta hành động như thể đang bị nhiễm lạnh ấy.” Ông dược sĩ nói.
“Rùng mình ấy hả?” Quinn nói.
“Không, nhưng anh ta giữ áo khoác áp sát vào người, như thế này này, trong suốt thời gian ở đây.” Ông dược sĩ dùng một bàn tay túm lấy cả hai vạt áo khoác để minh họa, rồi kéo chúng lên tận cằm.
“Có thể anh ta bị cúm.” Ông dược sĩ nói. “Ngoài trời tối nay không hề lạnh, cậu không thể đòi hỏi thời tiết dễ chịu hơn...”
Có đấy, nếu như ông vừa mới giết người, Quinn thầm nghĩ. Sẽ như âm mười bốn độ vậy.
“Rồi sau đó anh ta làm gì, lại đi ra à?”
“Không, anh ta bảo tôi đổi một đồng dime sang nickel, rồi đi ra chỗ kia.”
Ông ta chỉ tay về một đường ngách dẫn ra đằng sau ở phía bên phải quầy. “Đi gọi điện thoại, tôi đoán vậy. Anh ta cầm cốc nước pha amoni theo.”
“Ông có thấy anh ta quay trở lại không?”
“Không, thực ra là không. Có lẽ lúc ấy tôi đang bận phục vụ người khác. Nhưng chắc là anh ta đã trở ra khi tôi không để ý.”
Quinn trả lại chiếc cốc. Anh đã uống cạn nó mà chẳng hề để ý vì quá bồn chồn. Nhưng cũng đáng. Cho dù trong cái cốc ấy có là hidro xyanua thì chắc cũng đáng, theo những gì anh cảm thấy.
Ông dược sĩ vẫn chẳng biết gì về dòng suy nghĩ của anh. Ông ta vẫn nghĩ hai người họ đang có một cuộc nói chuyện linh tinh, không mục đích. “Chắc cậu đang tìm anh ta, phải không? Hẳn cậu rất nóng lòng muốn được gặp anh ta.”
“Đúng thế.” Quinn nói. “Rất nóng lòng.” Anh quay người đi. “Chắc là tôi sẽ tự quay lại đó.”
Anh rẽ vào đường ngách và khuất khỏi tầm mắt của ông dược sĩ.
Ở đó có hai buồng điện thoại, cả hai nằm cùng một phía. Ở phía đối diện có một cái giá, trên đó để mấy quyển danh bạ. Một quyển được mở ra và lật úp xuống. Mấy quyển khác vẫn nằm đó, trên giá.
Cái cốc vẫn để đó, cạn hết, chặn lên trang danh bạ để mở. Y đã quên không cầm nó theo khi rời đi.
Vật đánh dấu trang của tên giết người.
Quinn nhìn qua cái cốc, như cách ta nhìn một thứ đột nhiên xuất hiện. Gần như sợ rằng nó sẽ lại biến mất nếu anh chạm tay vào.
Đột nhiên anh nảy ra một ý tưởng đầy tham vọng. Dấu vân tay. Chắc chắn vẫn còn dấu vân tay của hắn trên đó. Gói nó lại và chuyển cho cảnh sát.
Rồi suy nghĩ này ngay lập tức xẹp xuống. Không, như thế chẳng ích gì. Mất quá nhiều thời gian. Đêm sẽ trôi qua. Chiếc xe bus sẽ rời đi. Thêm nữa, ai sẽ chuyển cái cốc cho cảnh sát chứ? Có khi họ đang truy tìm anh rồi. Hoặc sẽ sớm như thế. Dù sao thì cái cốc cũng không chứng tỏ được kẻ chưa biết là ai này là thủ phạm. Nơi này không phải là hiện trường vụ án. Ngôi nhà ở góc đường đằng kia mới là hiện trường. Đó mới là nơi các dấu vân tay cần được tìm thấy, chứ không phải ở đây, bên ngoài một buồng điện thoại.
Vậy là mình đã lần theo hắn tới tận đây, anh thầm nghĩ, và giờ lại mất dấu hắn. Hắn đã tan thành khói, tại đây, đằng sau hiệu thuốc này, để lại một cái cốc rỗng sặc mùi amoni.
Nhưng hắn đã gọi điện thoại cho ai đó. Hắn đã ra đằng sau để gọi cho ai đó. Hắn đã gọi cho ai? Anh bước vào buồng điện thoại thứ nhất, không đóng cửa buồng lại. Ôi trời, giá như những cái lỗ trên vòng quay số đó biết nói. Anh ngồi xuống tấm rìa hẹp, áp tay lên trán, cố suy nghĩ.
Mình sẽ gọi điện thoại cho ai ngay sau khi giết người? Điều đó phụ thuộc vào việc mình là ai, là loại người nào. Mình gọi điện và nói, “Tôi đã làm như ông bảo, thưa ông chủ; tất cả đã được thu xếp xong xuôi.” Đó là một kiểu. Hoặc mình gọi và nói, “Tao đang sợ lắm, tao gặp rắc rối to rồi, tao kẹt cứng rồi, mày phải giúp tao.” Đó là một kiểu nữa. Hoặc thậm chí mình có thể gọi cho ai đó và không hề nói theo cả hai cách đó, mà sẽ nói, “Tôi đã có số tiền tôi nợ ông, đừng bận tâm bằng cách nào. Tôi sẵn sàng thanh toán, ông có thể hạ hỏa được rồi.” Như thế là một kiểu thứ ba nữa. Rồi thậm chí còn một kiểu nữa, còn ghê tởm hơn những kiểu trước, gọi điện và nói, “Cưng à, anh biết là muộn rồi, nhưng cưng nghĩ sao nếu anh ghé qua vui đùa với cưng một chút? Anh cảm thấy muốn thư giãn ít nhiều.”
Nhưng hắn không thể là loại cuối cùng. Không thể, nếu hắn phải vào hiệu thuốc để tìm thứ gì đó giúp thần kinh trấn tĩnh lại.
Anh quay đầu ra ngoài buồng điện thoại, nhìn về phía cái cốc. Nó xoay ngang thẳng góc về phía anh. Trang danh bạ nó chặn lên có màu vàng ngô. Phần Phân loại.
Anh đứng dậy, hối hả bước tới chỗ quyển danh bạ và nhìn xuống.
Trên đầu trang có in Bệnh viện – Khách sạn.
Anh nhìn thẳng xuống đáy cốc, dùng nó như một thứ kính lúp. Và đây là những gì anh thấy qua đáy cốc trong suốt:
Bệnh viện Sydenham, đại lộ Manhattan...
Bệnh viện York, 74 phố 119 Đông
Bệnh viện – Động vật – Chó và Mèo...
Bệnh viện. Anh đã không nghĩ tới điều này. Đó là một kiểu cuộc gọi người ta thực hiện sau khi giết ai đó, nếu... Anh nhớ lại một chi tiết ông dược sĩ vừa nói lúc nãy. “... Giữ lấy hai vạt áo khoác thế này này, như thể anh ta bị lạnh vậy.” Đó không phải là vì lạnh, mà là vì một lý do khác.
Anh lao vội vào trong buồng điện thoại, đánh một que diêm, rà nó sát trên bề mặt sàn. Không có gì, chỉ là những thứ rác hay gặp trong các buồng điện thoại. Giấy gói kẹo cao su, những miếng thành phẩm cuối cùng ở trạng thái đã được nhai nát bét, một, hai đầu mẩu thuốc lá. Tất cả nổi lên trong quầng sáng của que diêm rồi rời khỏi, khi anh đưa nó vòng quanh.
Anh vẫy tắt diêm, quay ra, xông vào buồng điện thoại thứ hai, nơi anh vẫn chưa đặt chân vào. Anh đánh một que diêm khác, đưa nó vòng quanh, làm mặt sàn sáng lên một màu hung nhạt.
Nó kia rồi. Một manh mối tuyệt đẹp. Ngay đằng kia, ngay trước mắt anh. Bốn chấm sẫm màu, nằm sát nhau dưới sàn, gần như tạo thành một lá cỏ bốn nhánh theo cách chúng rơi xuống. Và kia, ở trong góc, là thứ hắn đã dùng để cầm máu. Một nắm khăn giấy gồm ba hay bốn tờ được xếp chồng lên nhau, được vo viên lại rồi ném đi. Nắm khăn giấy dính máu đã đông lại. Chỉ có một rìa của nó còn trắng.
Rất có thể hắn đã thay nắm khăn giấy này bằng một nắm mới khi hắn ở trong này, và có bốn giọt máu đã rơi xuống.
Vậy ra đây là lý do hắn kéo áo khoác áo sát vào ngực. Và đó là lý do tại sao cái cốc thủy tinh gây chú ý lại được đặt lên trang địa chỉ bệnh viện trong phần Phân loại của cuốn danh bạ. Đó là loại cuộc gọi sau khi giết người mà hắn đã gọi. Hắn đã giết Graves, nhưng chỉ sau khi Graves đã...
Đây hẳn không phải là một vết thương lớn, bởi hắn vẫn đứng vững. Nhưng vết thương trên đầu Graves cũng không lớn, có thể do cùng một khẩu súng gây ra. Có khi chỉ là một vết thương phần mềm hay một vết xước.
Anh đứng thẳng lên, quay lại chỗ cái cốc. Lần này anh cầm nó lên và đặt sang bên. Nó đã hoàn thành vai trò của mình, đã làm hắn lộ dấu vết. Ngay lúc này đây, hắn đang được chăm sóc trong một bệnh viện nào đó. Người ta sẽ phải ghi lại báo cáo về các vết thương do súng bắn. Hắn có sẵn sàng chấp nhận nguy cơ đó không? Hắn chắc hẳn đã chấp nhận, nếu không hắn đã không gọi trước. Hẳn là hắn đã bịa ra chuyện gì đó để nói với nhân viên y tế nhằm giải thích về vết thương. Cũng có thể đó không phải là một vết thương do súng bắn, không có gì xác nhận chắc chắn điều đó; Graves có thể đã gây ra một vết thương bằng vũ khí lạnh trên người hắn, đã tấn công hắn bằng thứ gì đó, cho dù ở hiện trường không hề có dấu vết rõ ràng nào của một cuộc vật lộn. Trong trường hợp này, hắn sẽ an toàn hơn nhiều khi tự mình đến bệnh viện.
Vấn đề là bệnh viện nào? Hắn đã gọi tới đâu? Hắn đã đi tới đâu? Có rất nhiều bệnh viện, từ A tới Z. Vị trí của cái cốc chẳng nói lên điều gì; hắn chắc hẳn đã đặt nó xuống một cách ngẫu nhiên để giải phóng bàn tay mình, sau khi đã chắc chắn về số điện thoại cần tìm.
Nhưng nếu như vậy thì tại sao phải gọi trước? Tại sao không đơn giản là đi thẳng tới đó? Đó là điều anh không hiểu. Nhưng lại một lần nữa... thực ra chẳng có bằng chứng nào cho thấy hắn đã gọi điện thoại. Phải, có một nùi giấy thấm máu bị vứt đi nằm trong buồng điện thoại, nhưng có thể hắn chỉ vào trong đó để thay thứ hắn đã dùng để cầm máu tạm thời và không hề động đến điện thoại. Chỉ tìm kiếm địa chỉ hắn muốn trong quyển danh bạ, mở áo khoác ra để thay khăn cầm máu mới, rồi lại ra ngoài.
Còn cái cốc thì sao? Có thể nào hắn đã dùng nó, tập trung vào những địa chỉ xuất hiện qua đáy cốc? Nhưng thế thì thật trẻ con, thật lố lăng. Tại sao không chọn theo khả năng tiếp cận, tức là chọn chỗ nào gần nhất? Không thể có đủ thời gian để xem qua toàn bộ bản danh sách, anh sẽ phải đi theo lối tắt nào đó.
Và anh đã chọn cách đó. Anh xé cả trang khỏi quyển danh bạ, gấp nó lại, nhét vào túi áo để tra cứu nhanh. Rồi anh bước ra.
Ông dược sĩ ngẩng lên nhìn anh từ một phòng kho nhỏ đằng sau quầy khi nghe thấy tiếng anh bước qua. “Bình tĩnh hơn chưa?” Ông ta hỏi với theo.
Quinn phải mất một phút để hiểu ra ý nghĩa của câu hỏi đó; anh đã quên sạch câu chuyện mình đã sáng tác khi bước vào hiệu thuốc trước đó ít lâu.
“Bình tĩnh hơn nhiều rồi.” Anh nói với lại sau lưng.
Anh bước lên các bậc thềm với sải bước của một vận động viên chạy vượt rào. Hành lang tầng trệt sáng lờ mờ lạnh lẽo, sàn nhà sáng bóng. Anh bước tới chỗ nhân viên đang ngồi sau quầy lễ tân được chiếu sáng, chỉ có đầu và vai của người phụ nữ này lộ ra.
“Trong hai giờ qua có người đàn ông nào tới đây chữa trị không?”
“Được xe cấp cứu chở tới à?”
“Không, tự đi bộ tới.”
“Không, cả tối nay chẳng có ai như thế cả.”
“Mặc một bộ vest màu nâu. Khép chặt vạt áo lại như thế này này.” Anh kéo sát hai vạt áo khoác lại để mô tả.
“Không...” Bà ta nói.
Anh quay đi, bàn tay lần tìm trang danh bạ trong túi áo.
“À, đợi một chút...” Người phụ nữ đột ngột gọi với theo.
Anh quay lại, hối hả đến mức trượt đi trên sàn.
“Tôi nghĩ tôi biết người mà anh đang tìm.” Bà ta mỉm cười héo hắt. “Anh sẽ tìm thấy người đó trên lầu bốn. Anh ta đang đợi ở đó để được chữa trị...” Rồi bà ta gọi với theo, “Phía tay phải sau khi ra khỏi thang máy. Rẽ phía đó.”
Anh đi tới chỗ thang máy và bước vào.
Anh ra ở lầu bốn và rẽ theo hướng mà người phụ nữ đã chỉ. Lại thêm một hành lang sáng lờ mờ lạnh lẽo nữa trải dài phía trước. Dọc hành lang không có một bóng người. Anh đi ngang qua nhiều cánh cửa, tiếp tục bước tới. Anh đi tới cuối hành lang, rồi rẽ thêm lần nữa, lần này không theo hướng người phụ nữ chỉ. Đoạn hành lang mở rộng dần, biến thành một kiểu phòng chờ, hay ít nhất là có kê hai băng ghế, và anh không phải đi xa hơn nữa. Hắn kia rồi.
Anh trông thấy hắn từ xa và nhận ra hắn ngay lập tức, thậm chí là từ trước khi tới chỗ hắn. Hắn vẫn chưa được chữa trị. Hẳn là hắn cũng vừa tới nên mới phải ngồi ngoài như vậy.
Hắn co ro trên một băng ghế kê sát tường, buồn rầu và ảo não. Hắn vẫn giữ khư khư lấy chỗ bị thương. Hay ít nhất là đang run rẩy giữ chặt áo khoác áp lên đó. Vết thương hẳn đã khiến hắn rất đau đớn. Đầu hắn nghiêng sang một bên, ngả ra sau tựa vào tường, như đang nhìn chằm chằm lên trần nhà. Nhưng bàn tay kia thì lại đang để ngang mặt, che đi đôi mắt. Hoặc là đang ôm lấy chúng.
Miệng hắn hé mở, và hắn đang thở bằng miệng.
Băng ghế đủ chỗ cho hai người, và Quinn ngồi xuống bên cạnh hắn. Trong thoáng chốc chỉ có sự im lặng bao trùm, ngoại trừ tiếng thở nặng nề của Quinn sau cuộc chạy bộ dọc hành lang.
Người đàn ông ngồi cạnh không nhìn sang anh ngay. Do quá đau đớn, quá khổ sở hoặc một lý do nào đó. Hắn không bận tâm ai đang ngồi cạnh mình, thậm chí còn không muốn biết.
Quinn mò tìm một điếu thuốc, lấy ra và châm lửa. Rồi anh phả khói thẳng vào một bên mặt hắn đế thu hút sự chú ý. Gần như phả thẳng vào tai hắn. Theo cách nào đó thì hành động này thật nhẫn tâm, anh chợt nhận ra ngay khi thực hiện nó. Nhưng anh muốn hắn biết rằng anh đang ở đây. Làm vậy sẽ đánh động hắn, anh tự nhủ. Sẽ làm hắn phải quay sang. Để rồi xem.
Bàn tay hạ xuống khỏi khuôn mặt, rồi bản thân khuôn mặt cũng hạ xuống, về vị trí nhìn thẳng, rồi hắn quay sang và nhìn Quinn.
Quinn nghĩ mình chưa từng trông thấy thứ gì khổ sở tuyệt vọng đến vậy trong suốt cuộc đời mình. Một cơn sốc bùng lên trong anh. Nhưng không phải là vì chuyện đó. Anh chợt thấy một cảm giác thân thuộc, và anh không hiểu vì sao lại thế vào một khoảnh khắc như vậy. Hắn trông không giống một kẻ giết người. Hắn trông giống như... bất cứ ai mà ta ngồi xuống bên cạnh. Gì chứ, trông hắn cũng giống như mình vậy, Quinn thầm nghĩ. Ít ra thì hắn trông cũng giống như cách anh tự nghĩ về bản thân. Cũng cái vẻ vô hại, bất lực, và hắn cũng chẳng nhiều tuổi hơn anh. Có thể là anh đang ngồi đó, nhìn sang đây, nơi anh đang ngồi, với một viên đạn trong ngực.
Anh nhìn xuống và thấy một tờ khăn giấy thấm đầy máu. Giống như nắm khăn giấy trong buồng điện thoại.
Hắn lên tiếng trước. Hắn bảo Quinn, “Tôi có thể xin một điếu được không?”
Quinn để hắn lấy một điếu. Anh khô khan nói, “Được. Tôi nghĩ rằng một người như anh hẳn rất cần một điếu thuốc?”
Gã đàn ông ngồi cạnh anh đáp lại bằng nụ cười uể oải, rồi nói, “Đúng thế. Đúng là anh ta đang rất cần.”
Quinn đợi hắn châm thuốc, nhưng thay vì thế hắn lại kề nó vào đầu điếu thuốc của anh và lấy lửa từ đó. Quinn để hắn làm vậy. Đây là lần mình ở gần một kẻ sát nhân nhất từ trước đến giờ, anh nghĩ. Hơi thở sặc mùi khói thuốc của hắn phả vào mặt anh.
Hắn lại lên tiếng. “Anh ở đây cũng vì cùng lý do như tôi à?”
“Không.” Quinn nói dứt khoát. “Vì lý do đối nghịch. Vì điều ngược lại.”
Anh đợi một giây, rồi nói tiếp, “Tôi đoán là anh đã hết xì gà.”
Người đàn ông đáp, “Phải, đúng thế. Tôi chỉ còn có mỗi một điếu, và đã hút hết nó từ hàng giờ...” Rồi hắn sực tỉnh. “Làm sao anh biết?” Hắn hỏi.
“Tôi tìm thấy nó ở nhà Graves, bị nhai nát bét”, Quinn nói khẽ.
Gã đàn ông chỉ nhìn anh. Thông điệp của anh bắt đầu ngấm vào đầu hắn.
Không có thêm chuyên gì xảy ra, vì thế Quinn lại lên tiếng, “Nước amoni có làm anh thấy khá hơn chút nào không? Liều thuốc anh đã uống ở hiệu thuốc tại Madison gần phố Bảy Mươi ấy?”
Khuôn mặt của gã đàn ông bắt đầu chuyên sang một màu kỳ cục. Yết hầu hắn nẩy lên một chút. “Làm sao anh biết được?” Hắn thở hắt ra.
“Tôi đã tìm thấy cả cái đó nữa; trên quyển danh bạ, bên ngoài buồng điện thoại ở phía sau.”
Điếu thuốc Quinn vừa đưa cho hắn rơi xuống sàn. Hắn không hề muốn vứt nó; miệng hắn trở nên quá lỏng để có thể giữ được điếu thuốc, và nó rơi xuống trước khi hắn kịp bắt lại.
Quinn tiếp tục nhìn hắn, nhìn không rời mắt, và hắn cũng tiếp tục nhìn lại.
“Vết thương có làm anh đau nhiều không? Ở chỗ anh đang giữ nó ấy?” Quinn hỏi. Rồi anh lướt các ngón tay qua hai ve áo khoác lật ngược của hắn mà không thực sự chạm vào chúng.
“Anh có mất nhiều máu không?” Anh hỏi. Rồi anh nắm lấy bàn tay của gã đàn ông và dùng sức kéo nó ra, nhưng vẫn cố gắng nhẹ nhàng để không gây khó chịu khi làm việc đó.
Cái áo khoác hé ra, và bên trong chẳng còn gì ngoài làn da trắng bệch, tới tận thắt lưng của hắn.
Quinn choáng váng ngồi xuống băng ghế.
Người đàn ông nói, “Tôi không mặc áo nào bên trong cả. Tôi ra ngoài như thế này, chỉ với áo khoác trên tấm lưng trần.”
Hắn lại kéo áo khoác sát vào người, một cử chỉ mà đến lúc này hẳn đã gần như trở thành bản năng.
Quinn lại nhổm người ra trước. “Vậy là anh ta đã không làm anh bị thương.” Anh nói. “Tôi cứ nghĩ là anh ta đã làm được. Vậy thì máu ở đâu ra thế?”
“Từ mũi tôi. Cứ lúc nào tôi kích động là lại thế. Suốt cả tối nay nó lúc dừng lúc chảy, nó đã...”
“Đó là một sự kết hợp tồi.” Quinn bảo. “Một kẻ giết người với chứng chảy máu cam mãn tính. Nó khiến anh để lại dấu vết.”
Gã đàn ông há hốc miệng. “Cái gì?” Hắn ngơ ngẩn nói, như thể chưa nghe rõ lời anh.
“Anh biết là mình đã giết anh ta mà, phải không? Anh biết là mình đã bỏ lại một xác chết sau lưng chứ? Anh biết điều đó mà, phải không?”
Gã đàn ông cố đứng dậy khỏi băng ghế. Quinn khẽ đặt tay lên vai hắn, hơi ấn xuống. “Không, ngồi yên đấy”, anh nói, giọng vờ dửng dưng, “đừng cố đứng dậy. Cứ ngồi yên đó đi.”
Cả phần dưới khuôn mặt người đàn ông lúc này đang nhảy múa không ngừng.
“Graves, tôi đang nói về anh ta.” Quinn nói. “Nơi anh đã nhai nát bét điếu xì gà ấy, nhớ không? Phố Bảy Mươi?”
“Sáu Mươi Chín.” Gã đàn ông run rẩy. “Và ông ta nói tên mình là... giờ tôi cũng chẳng nhớ cái tên ấy là gì nữa. Nhưng không phải là Graves. Ông ta có căn hộ ở bên dưới nhà tôi, và tôi chỉ xuống đó hút một điếu xì gà với ông ta trong mười phút, vì tôi quá bồn chồn để ở một mình... Nếu có ai đó giết ông ta, thì chuyện ấy đã xảy ra sau khi tôi rời khỏi đó.”
“Anh đã sai về một trong hai chuyện”, Quinn lạnh lùng nói. “Hẳn là anh không thích cách tôi nói chuyện, nhưng anh sẽ không rời khỏi tôi được đâu.”
Lần này gã đàn ông nhổm dậy khỏi băng ghế, kéo theo cả bàn tay Quinn đang đặt trên vai hắn. Hắn cố gạt nó ra, Quinn đứng dậy theo, đặt bàn tay còn lại lên, và nhờ thế giữ chặt được hắn.
“Cút khỏi đây ngay lập tức!” Gã đàn ông vừa thở hổn hển vừa nói đầy kích động. “Cút khỏi đây!”
Họ bắt đầu giằng co vòng vòng và lảo đảo hết tiến lại lùi trong khi vẫn ghì chặt lấy nhau. Họ va vào rìa băng ghế, làm nó kêu rầm rầm và xô dịch đi một chút trên sàn.
“Là mày, phải không?” Quinn nói qua hai hàm răng nghiến chặt. “Là mày, phải không? Graves... Phố Bảy Mươi... Tao sẽ buộc mày nói, dù tao có phải...”
“Chẳng lẽ tôi đã chịu đựng chưa đủ cho một buổi tối sao? Nhìn đi, nhìn xem anh đã làm gì? Nó lại bắt đầu rồi, sau khi tôi đã khiến nó dừng lại...”
Một vệt mảnh màu đỏ rỉ xuống từ dưới lỗ mũi.
Người đàn ông giật được một cánh tay ra, thò vào trong túi áo rồi móc ra một nắm khăn giấy nữa. Hắn ốp mạnh cả nắm vào mặt mình, rồi nhấc chúng ra và nhìn vào. Màu đỏ trên nắm khăn giấy dường như khiến hắn nổi điên; hắn thôi không còn thụ động kháng cự trong vòng khống chế của Quinn nữa. Hắn vung tay thật mạnh về phía anh, bị hụt, rồi bồi tiếp thêm một cú đấm tuyệt vọng nữa.
Cánh cửa đột ngột mở ra và một nữ y tá đứng nhìn họ chằm chằm. “Này! Chuyện gì xảy ra ngoài này thế?” Cô ta gằn giọng hỏi. “Thôi ngay! Hai người làm sao thế hả?”
Cả hai đều miễn cưỡng dịu xuống, nhưng vẫn túm chặt lấy nhau và thở hổn hển.
Cô y tá nhìn hai người với ánh mắt tối sầm đầy chê trách. “Trò gì thế không biết! Chưa từng thấy bao giờ! Ai trong hai người là Carter?”
“Tôi.” Người vừa bị Quinn túm lấy lên tiếng. Lúc này vệt đỏ đã chảy xuống tận cằm hắn; một vệt thứ hai bắt đầu rỉ xuống song song với nó. Áo khoác của hắn đã bị kéo phanh ra do Quinn không ngừng túm chặt lấy. Cái bụng gầy gò, không còn được trang phục nào che đậy, đang phập phồng như ống bễ.
“Tôi có tin này cho anh đây. Anh có muốn nghe không?” Cô y tá nói với vẻ chê trách.
“Gì thế?” Người đàn ông e dè hỏi.
“Anh có một đứa con trai.”
Cô này quay sang Quinn. “Tốt hơn là anh nên đỡ anh ta đi. Tôi nghĩ anh ta sắp xỉu rồi. Những người sắp làm cha còn mang đến cho chúng tôi nhiều phiền toái hơn cả các sản phụ và những đứa trẻ cộng lại.”