Hận Nghìn Đời

Lượt đọc: 7650 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 14 -

Từ đấy, tôi chẳng ốm, chẳng đau, nhưng thịt cứ thấy gióc dần đi. Anh Hiển thấy thế rất lo-ngại cho tính-mệnh của tôi. Anh hỏi tôi, tôi cũng bảo chẳng đau ốm gì. Mà tôi cũng chẳng thấy gì là đau-đớn thật. Thì ra lòng tôi đã chết. Lúc ấy với bây giờ, tôi cũng vẫn là một người. Sống mà không còn biết gì là vui, buồn, lo, sợ. Không còn quan-tâm gì đến sống, chết nữa.

Anh sẽ hỏi tôi : tại làm sao tôi không chết, tôi lại cố sống ? Tôi không chết, tôi lại cố sống là để giữ một lời hứa… một lời hứa với người chết.

Đưa ma được năm hôm thì một hôm u nuôi của Thuần đem đến cho tôi một ít di-tích của nàng, rồi bảo tôi :

– Lúc cô tôi gần chết, có đưa những vật này cho tôi và dặn khi nào cậu về thì đưa cho cậu.

Tôi giở cái hộp ra thì chỉ có con quay, cái lược: những di-tích của mẹ tôi xưa kia. Kèm thêm một nắm tóc của nàng.

Tôi trố mắt nhìn những di-tích ấy mà không khóc. Tôi thấy cả một khoảng đời niên-thiếu của tôi hiện lên. Tôi nhớ lại những ngày đau khổ mà tôi sống cạnh mẹ tôi. Tôi nhớ lại những ngày sung-sướng tôi sống gần nàng. Tôi đang hồi-sinh lại những ký-ức ấy thì u-già vỗ vào tay tôi:

– Cô con còn dặn cậu nên trông coi đến hai cụ con mà đừng oán-trách gì. Hai cụ con bây giờ đã già rồi, anh Ân, anh Ấn còn bé, nhà lại chẳng có người đàn-ông nào. Hôm qua, cậu Hiển lại nói chuyện cậu, hai cụ con lai khóc lóc….

Tôi nhìn anh Hiển, anh Hiển ngượng-nghịu cúi mặt. Thì ra anh vì thấy tôi cứ khô héo dần đi, anh sợ tôi có mệnh-hệ nào, nên anh lại nói với ông bà Huấn xem có cách gì cứu cho tôi được không, vì anh biết tuy con gái chết, ông bà ấy buồn-rầu oán-trách tôi, nhưng trong thâm-tâm vẫn thương mến tôi lắm bởi ít nhất, tôi cũng giữ ở trong người một chút ảnh-hình của con gái ông bà.

– Tôi sở-dĩ phải buộc lòng đến nói với ông bà Huấn là vì tôi… tôi không muốn những người thân yêu nàng huých-tường với nhau sau khi nàng đã mất. Tôi muốn cho cái kỷ-niệm nàng…

Tôi lại nắm tay bạn :

– Tôi hiểu, tôi hiểu, nhưng ông bà Huấn có tha-thứ cho tôi đâu.

– Điều ấy, tôi xin đoan với anh. Chẳng những ông bà Huấn đã tha-thứ cho anh, lại còn nhờ tôi về mời anh lại ở đằng ấy nữa. Có phải thế không u-già ?

U-già gật đầu :

– Hai cụ con cho con lại mời cậu. Lúc cô con mất, cô con cũng dặn hai cụ con như thế.

Tôi lại thì chỉ có ông Huấn ra đón :

– Thôi, nhà tôi trong một lúc đau-xót có nói gì, cậu đừng để-tâm. Cháu nó có dặn tôi sau khi nó mất thì mời cậu về đây ở và cậu nên gìn-giữ lấy sức khỏe.

– Con có dám giận cụ bà đâu. Cái tội con như thế, hai cụ tha-thứ cho cũng là may lắm rồi.

Ông Huấn quay đi chùi một giọt nước mắt. Mới có mấy tháng giời mà dung-nhan ông biến đổi đi nhiều quá.

Thằng Ân, thằng Ấn thấy tôi đến, mừng tíu- tít, xán đến ôm lấy tôi.

Bà Huấn lúc ấy đang mệt nằm trong buồng nghe tin tôi lại, liền cho gọi vào. Tôi vào, đứng cạnh giường chưa biết nói gì, bà Huấn đã bảo tôi ngồi xuống bên mình :

– Con ngồi xuống đây. Thôi, nó đã số-hệ thế, con cũng đừng… con cũng phải giữ lấy sức-khỏe đừng quá thương, nhỡ có làm sao… nó dặn mẹ thế.

Cách xưng-hô thân-mật ấy làm cho tôi nao-nao. Cùng một giọng như khi bà nói với người chết lúc còn sống.

– Thôi, con đến ở đây với me, nó muốn như thế, nó dặn như thế con phải nghe theo.

Tôi chẳng biết giả nhời ra sao, chỉ nắm tay bà úp lên mặt.

Tôi ở đấy được đến tuần trăm ngày thì tôi viết một bức thư để lại, rồi tôi trốn đi. Anh có hiểu tại làm sao không ?

Là bởi cái nhà ấy nhắc-nhở cho tôi lắm cái kỷ-niệm nó làm cho tôi đau-đớn quá không thể chịu được. Hai nữa, có tôi đấy, mỗi khi ông bà Huấn nhìn thấy tôi lại sực nhớ đến con gái.

Tôi không quên không bao giờ quên được, nhưng tôi muốn người khác có thể quên đi để mà sống.

– Anh là người đầu-tiên được tôi kể cho nghe câu chuyện này mà bấy lâu tôi vẫn ủ kín trong lòng. Nay tôi đi xa, chưa biết sống chết thế nào tôi muốn kể lại cho anh mong sau này có cơ-hội anh chép lại thành sách để giữ mãi cái kỷ-niệm của nàng. Và để sám-hối cái tội-ác của tôi, vì tôi hèn-mạt nên đã để chết một mạng người. Tôi cũng muốn cho anh hiểu rõ : tôi làm cái nghề buôn lậu này không phải vì lợi, tôi muốn dấn mình vào chỗ nguy-hiểm đùa với cái chết cho đỡ buồn.

Anh Cung nói xong, đứng dậy bắt tay tôi :

– Thôi ta từ-giã nhau.

Tôi nắm tay bạn :

– Anh còn trẻ, anh có thể lập lại cuộc đời. Nếu người chết có sống lại, chắc cũng đồng ý với tôi khuyên anh như thế.

Anh Cung chỉ mỉm cười, không giả nhời.

Từ đấy, tôi không được gặp anh nữa mà hỏi bè bạn cũng chẳng ai biết anh đi đâu, sống hay chết.

HẾT

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang