Hãng Luật

Lượt đọc: 9775 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Thứ Bảy, sau cuộc thi lấy chứng chỉ, Mitch tránh văn phòng và ngôi nhà của anh, dành nguyên buổi sáng cho việc đào xới các luống hoa và chờ đợi. Việc tân trang đã hoàn thành, ngôi nhà nay đã trông tươm tất, và dĩ nhiên những khách thăm đầu tiên phải là cha mẹ của cô ấy. Abby đã lau dọn và đánh bóng suốt một tuần, và nay đã đến lúc. Cô hứa họ sẽ không ở lại lâu, chỉ vài giờ là cùng. Anh hứa sẽ cố gắng tử tế.

Mitch đã rửa và đánh bóng cả hai chiếc xe mới, và nay chúng trông như thể vừa rời khỏi nhà triển lãm. Thảm cỏ đã được tỉa tót bởi một cậu bé sống ở cuối đường, ông Rice đã bón phân được một tháng và nay nó trông như thảm cỏ sân golf vậy, như cách ông ta hay nói.

Họ đến vào buổi trưa và anh miễn cưỡng bước ra khỏi các luống hoa. Anh mỉm cười đón tiếp họ rồi xin cáo lui để tắm rửa. Anh biết họ không được thoải mái, nhưng anh muốn như thế. Anh tắm táp rất lâu trong khi Abby đưa họ đi xem từng món đồ nội thất, từng xentimét giấy dán tường. Những thứ này gây ấn tượng cho ông bà Sutherland. Những thứ tủn mủn luôn gây ấn tượng cho họ.

Họ chỉ chăm chú vào những thứ người khác có hoặc không có. Ông ta là chủ tịch một ngân hàng nhỏ cấp hạt mà từ mười năm qua đã ở trên bờ vực phá sản. Bà ta thì quá kiêu hãnh để đi làm nên đã dành toàn bộ cuộc đời trưởng thành của mình cho việc tìm kiếm sự thăng tiến xã hội trong một thị trấn không có cơ hội nào cho sự thăng tiến ấy. Bà ta đã truy ra được rằng tổ tiên của bà có dính líu đến hoàng tộc của một quốc gia cổ đại nào đó, và điều này hẳn là gây ấn tượng cho các thợ mỏ ở Danesboro, Kentucky. Với quá nhiều sự quý phái như thế trong huyết quản, bà thấy bổn phận của mình là không làm ăn gì cả mà chỉ ngồi uống trà, chơi bài bridge, nói về chuyện tiền bạc của chồng, lên án những người kém may mắn hơn và làm việc không biết mệt mỏi cho Câu lạc bộ Làm vườn. Ông ta là một người trịnh trọng và thủ cựu, luôn nhảy dựng lên mỗi khi bà ta sủa và luôn sống trong nỗi sợ hãi vĩnh hằng là làm cho bà ta nổi đóa. Như thể có thông đồng với nhau, họ không ngừng thúc ép cô con gái của họ phải đạt thành tựu tốt nhất kể từ khi lọt lòng, nhưng quan trọng hơn cả là phải lấy được một tấm chồng tốt nhất. Con gái của họ đã nổi loạn và kết hôn với một thằng nhóc nhà nghèo không gia đình, chỉ có một bà mẹ điên và một người anh tội phạm.

“Cậu có một ngôi nhà đẹp đấy, Mitch,” ông Sutherland nói trong nỗ lực phá băng. Họ ngồi vào bàn ăn trưa và bắt đầu chuyền đĩa cho nhau.

“Cảm ơn ông.”

Không một lời nào khác, chỉ cảm ơn thôi. Anh tập trung vào các món ăn. Sẽ không có một nụ cười của anh trong bữa trưa. Anh càng ít nói bao nhiêu thì họ sẽ càng lúng túng bấy nhiêu. Anh muốn họ phải lúng túng, phải thấy mình có lỗi, mình sai trái. Anh muốn họ phải đổ mồ hôi, đổ cả máu nữa. Tẩy chay đám cưới là quyết định của họ. Đó là cái nhân họ đã gieo, đâu phải do anh gieo.

“Mọi thứ đều đáng yêu,” mẹ của cô buột miệng, hướng về phía anh. “Cảm ơn.”

“Chúng con rất tự hào về nó, mẹ ạ,” Abby nói.

Cuộc trò chuyện lập tức xoay sang việc tân trang. Cánh đàn ông im lặng ăn trong khi cánh phụ nữ huyên thuyên suốt về việc những gì mà nhà trang trí đã làm cho phòng này hay phòng nọ. Có những lúc Abby hầu như tuyệt vọng, chẳng biết phải làm sao để lấp đầy bằng những lời nói về bất cứ điều gì thoảng qua đầu. Mitch hầu như thương xót cho cô, nhưng anh vẫn không rời mắt khỏi chiếc bàn. Con dao cắt bơ không thể cắt được sự căng thẳng.

“Vậy là con đã tìm được việc làm?” Bà Sutherland hỏi.

“Vâng. Con đã đi làm được một tuần kể từ thứ Hai. Con dạy lớp ba tại trường St. Andrew’s Episcopal.”

“Dạy học chẳng được bao nhiên tiền,” cha của cô buột miệng. Lão này thật hết chỗ nói, Mitch nghĩ.

“Con không quan tâm đến tiền bạc, ba ạ. Con là giáo viên mà. Với con, đó là một nghề quan trọng nhất trần đời. Nếu con muốn tiền bạc thì con đã vào trường y rồi.”

“Lớp ba,” mẹ của cô lên tiếng. “Một độ tuổi thật dễ thương. Chẳng mấy chốc con sẽ muốn sinh con cho coi.”

Mitch nghĩ rằng nếu có thứ gì đó thu hút được mấy người này đến Memphis một cách thường xuyên thì đó hẳn phải là đứa cháu ngoại. Và anh quyết định sẽ chờ thêm một thời gian dài nữa. Anh chưa từng bao giờ quanh quẩn bên đám con nít. Anh không có đứa cháu trai hay cháu gái nào, có lẽ chỉ ngoại trừ vài đứa nhóc không biết mặt mà Ray đã rải khắp đất nước. Và trong anh không phát triển một tình cảm thương mến nào đối với trẻ con.

“Chắc phải vài năm nữa, mẹ ạ.”

Có lẽ sau khi mấy người chết quách đi, Mitch nghĩ.

“Cậu muốn có con phải không, Mitch?” mẹ vợ của anh hỏi.

“Chắc phải vài năm nữa.”

Ông Sutherland đẩy chiếc đĩa ra và châm điếu thuốc lá. Vấn đề hút thuốc đã được thảo luận đi thảo luận lại trong những ngày trước cuộc viếng thăm. Mitch muốn cấm tuyệt đối việc hút thuốc trong ngôi nhà của anh, đặc biệt là với mấy người này. Họ tranh cãi kịch liệt và Abby đã thắng.

“Cuộc thi lấy chứng chỉ luật sư ra sao rồi?” ông bố vợ hỏi. Sắp thú vị rồi đây, Mitch nghĩ. “Gian nan,” anh nói. Abby căng thẳng nhai thức ăn.

“Cậu nghĩ có vượt qua được không?”

“Hy vọng là được.”

“Bao giờ thì cậu biết kết quả?”

“Sau bốn đến sáu tuần.”

“Nó kéo dài bao lâu?”

“Bốn ngày.”

“Từ khi chúng con dọn về đây, anh ấy chẳng làm gì cả ngoài việc học hành và đi làm. Mùa hè rồi con chẳng mấy khi gặp anh ấy,” Abby nói.

Mitch mỉm cười với vợ. Thời gian vắng nhà là một chủ đề nhức nhối, và thật là thú vị khi nghe cô hóa giải nó.

“Chuyện gì xảy ra nếu cậu không vượt qua nó?” cha của cô hỏi.

“Tôi không biết. Tôi chưa từng nghĩ về điều đó.”

“Nếu cậu vượt qua thì họ có cho cậu thăng chức không?”

Mitch quyết định phải tử tế như đã hứa. Nhưng chuyện này thật khó. “Vâng, sẽ có sự thăng tiến tốt và một khoản thưởng tốt.”

“Hãng có bao nhiêu luật sư vậy?”

“Bốn mươi.”

“Chúa ơi,” bà Sutherland thốt lên. Bà châm điếu thuốc của mình. “Ở hạt Dane cũng không có nhiều như thế.”

“Văn phòng của cậu ở đâu?” ông hỏi.

“Khu thương mại.”

“Chúng tôi đi xem có được không?” bà hỏi.

“Để lúc khác đi. Nó không mở cửa cho khách tham quan vào thứ Bảy.” Mitch thấy buồn cười với câu trả lời của anh. Không mở cửa với khách tham quan. Cứ như là một bảo tàng vậy. Abby linh cảm tai họa. Cô bắt đầu nói về ngôi nhà thờ mà cô và chồng vừa gia nhập. Nó có bốn ngàn thành viên, một phòng thể dục và một sân bowling. Cô hát trong dàn hợp xướng và dạy hát cho những đứa bé tám tuổi trong trường học ngày Chủ nhật.

Mitch đến đó khi anh không bận việc, nhưng anh thường làm việc trong phần lớn các ngày Chủ nhật.

“Ba rất vui khi con xem nhà thờ như mái nhà của mình, Abby ạ,” cha của cô nói với vẻ đầy sùng kính. Suốt nhiều năm qua, ông dẫn lễ mỗi Chủ nhật tại Nhà thờ thứ nhất của giáo hội Giám lý ở Danesboro, và sáu ngày còn lại thì ông thực hành không ngơi nghỉ thói tham lam và sự thao túng. Ông còn đều đặn nhưng kín kẽ theo đuổi rượu whiskey và phụ nữ.

Một sự im lặng bối rối đã diễn ra khi cuộc trò chuyện đi đến một điểm dừng. Ông châm thêm một điếu nữa. Cứ tiếp tục hút đi, lão già. Mitch nghĩ. Cứ mà hút tiếp đi.

“Ta dùng tráng miệng ngoài hàng hiên nhé,” Abby nói và bắt đầu dọn bàn.

Họ tán dương tài làm vườn của anh, và anh chấp nhận những lời khen. Cũng cái cậu nhóc ở cuối đường đã tỉa cây, nhổ cỏ dại, xén hàng dậu và viền mép hàng hiên. Mitch chỉ thành thạo trong việc bứt cỏ dại và hốt phân chó. Anh cũng có thể vận hành chiếc máy xén cỏ, nhưng thường nhường việc đó cho ông Rice.

Abby phục vụ món bánh dâu và cà phê. Cô bất lực nhìn chồng, nhưng anh tỏ ra không khoan nhượng.

“Cậu có một ngôi nhà thực sự đẹp đấy,” cha của cô nói phải đến lần thứ ba khi ông ngắm nghía khoảnh sân sau. Mitch có thể cảm nhận bộ não của ông đang làm việc. Ông đo đạc ngôi nhà và diện tích phụ cận, và sự hiếu kỳ đang trở nên không thể nào chịu đựng nổi. Chết tiệt, cái nhà này trị giá bao nhiêu? Đó là điều ông muốn biết. Tiền cọc là bao nhiêu? Trả góp là bao nhiêu mỗi tháng? Tất tật mọi thứ. Ông sẽ còn tiếp tục dọ dẫm cho đến khi giải được các thắc mắc này.

“Ngôi nhà thật đáng yêu,” mẹ của cô nói dễ đến lần thứ mười. “Nó được xây khi nào vậy?” cha cô hỏi.

Mitch đặt chiếc đĩa của anh lên bàn rồi hắng giọng. Anh có thể cảm thấy điều đó đang đến.

“Nó được khoảng mười lăm năm tuổi,” anh đáp.

“Bao nhiêu mét vuông?”

“Khoảng hai trăm tám mươi,” Abby bồn chồn đáp.

Mitch trừng trừng nhìn cô. Sự điềm đạm của anh đang tan biến. “Ngôi nhà thật đáng yêu” mẹ của cô tuyệt vọng bổ sung. “Vay mới hay mua?” cha của cô hỏi như thể ông đang phỏng vấn một người xin vay với thế chấp yếu.

“Vay mới.” Mitch nói rồi chờ đợi.

Abby cũng chờ đợi và cầu nguyện. Ông ta thì không chờ, không thể chờ. “Cậu trả bao nhiêu cho nó?”

Mitch hít một hơi sâu, chuẩn bị nói “Đủ lắm rồi.” Nhưng Abby đã nhanh hơn. “Chúng con không trả nhiều, ba ạ.” cô cứng cỏi nói cùng một cái chau mày. “Chúng con có thừa khả năng để giải quyết chuyện tiền bạc.”

Mitch cắn lưỡi, cố rặn một nụ cười.

Bà Sutherland đứng dậy. “Ta đi một vòng được không? Tôi muốn xem con sông và cái kim tự tháp lớn mà họ xây cạnh đó. Được không, Harold?”

Harold muốn có thêm thông tin về ngôi nhà, nhưng vợ ông lại đang kéo tay ông.

“Ý hay đấy.” Abby nói.

Họ leo vào chiếc BMW mới coóng, rồi lên đường ngắm sông. Abby yêu cầu họ không hút thuốc trong xe mới. Mitch im lặng lái, cố tỏ ra tử tế.

« Lùi
Tiến »