Hãng Luật

Lượt đọc: 9794 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Lần thứ hai trong sự nghiệp, Mitch được phép thăm căn phòng ăn tráng lệ ở tầng năm. Lời mời của Avery đến cùng lời giải thích rằng các đối tác thảy đều rất ấn tượng trước con số ghi hóa đơn trung bình bảy mươi mốt giờ mỗi tuần trong tháng Hai, cho nên họ muốn thưởng cho anh một bữa trưa nho nhỏ. Đó là một lời mời mà không một cộng sự nào có thể từ chối, bất kể những lịch trình, hội họp, khách hàng, hạn chót và tất cả những khía cạnh quan trọng khủng khiếp và cấp bách khác cho sự nghiệp tại Bendini, Lambert & Locke. Trong lịch sử, chưa từng có cộng sự nào dám nói không trước lời mời đến phòng ăn. Mỗi người chỉ được mời hai lần mỗi năm. Kỷ lục vẫn còn đang được giữ kín.

Mitch có hai ngày để chuẩn bị cho cuộc gặp. Thôi thúc ban đầu của anh là từ chối, và khi Avery lần đầu nhắc đến nó, hàng chục những cái cớ què quặt đã thoảng qua đầu anh. Ăn uống, cười cợt, tán gẫu, kết thân với đám tội phạm, cho dù họ sung túc và bảnh bao cách mấy, cũng không thể nào thú vị bằng việc chia sẻ chén canh với những người vô gia cư ở ngoài trạm xe buýt. Nhưng nếu nói ra như vậy thì sẽ là sự lăng mạ truyền thống một cách trắng trợn. Và với những gì đang diễn ra, những động thái của anh đã là đáng nghi ngờ lắm rồi.

Cho nên anh ngồi xoay lưng lại cửa sổ, cưỡng ép những nụ cười và những câu chuyện phiếm về hướng Avery, Royce McKnight, và dĩ nhiên, Oliver Lambert. Anh biết anh sẽ ăn cùng bàn với ba người này. Biết từ hai ngày trước. Anh biết họ sẽ quan sát anh kỹ lưỡng và ra vẻ hờ hững, cố dò la tất cả mọi biểu hiện thiếu nhiệt tình, nhạo báng hay tuyệt vọng. Tất tần tật. Anh biết họ sẽ hóng từng từ anh nói, bất kể anh nói gì. Anh biết họ sẽ vung vít những lời khen ngợi và những hứa hẹn lên đôi vai kiệt quệ của anh.

Oliver Lambert chưa bao giờ duyên dáng hơn. Bảy mươi mốt giờ mỗi tuần vào tháng Hai là kỷ lục đối với một cộng sự, ông nói trong khi Roosevelt phục vụ món sườn bò hảo hạng. Mọi đối tác đều khâm phục, đều thích thú, ông nhỏ nhẹ trình bày khi đảo mắt quanh phòng. Mitch cố rặn một nụ cười rồi cắt phần ăn của anh. Các đối tác - khâm phục hay thờ ơ - đang trò chuyện vu vơ và tập trung nhìn xuống sàn. Mitch đếm được mười tám đối tác đang hoạt động và bảy đối tác đã nghỉ hưu, những người mặc quần kaki, áo len và toát ra vẻ thư thái.

“Xung lực của anh đáng nể thật đấy, Mitch.” Royce McKnight nói với cái miệng nhồm nhoàm. Anh lịch sự gật đầu. Phải rồi, tôi rèn luyện xung lực suốt ấy mà, anh tự nhủ. Nhiều nhất có thể, anh cố giữ cho tâm trí tách xa khỏi Joe Hodge, Mart Kozinski và ba luật sư chết, những người được tưởng niệm trên bức tường dưới nhà. Nhưng anh không thể rời tâm trí khỏi những tấm ảnh về cô gái trên cát, và tự hỏi liệu tất cả bọn họ đều đã biết. Liệu tất cả bọn họ đều đã xem các tấm ảnh? Chuyền tay chúng trong những bữa trưa nho nhỏ kiểu này, nơi chỉ có duy nhất các đối tác và không có khách khứa? DeVasher đã hứa chỉ giữ lại cho riêng ông ta, nhưng lời hứa của một gã sát nhân thì có đáng tin không? Dĩ nhiên họ đã xem chúng. Voyles nói mọi đối tác và hầu hết các cộng sự đều tham gia vào âm mưu. Không còn khẩu vị nào, anh cố gắng xoay sở để làm ra vẻ đang ngon miệng. Anh thậm chí trét bơ và ngốn thêm một miếng bánh nữa để trông giống bình thường. Chẳng có gì là bất ổn với khẩu vị của anh.

“Vậy ra anh và Abby sắp sửa đến Cayman vào tuần tới?” Oliver Lambert hỏi.

“Vâng, Đó là vào dịp nghỉ xuân của cô ấy. Từ hai tháng trước chúng tôi đã đăng ký một trong các căn hộ chung cư. Chúng tôi đang rất nóng lòng.”

“Một thời điểm kinh khủng để đi nghỉ,” Avery nói, vẻ kinh tởm. “Ngay lúc này, chúng ta đã bị tụt lại phía sau đến cả tháng.”

“Chúng ta lúc nào mà chẳng tụt lại phía sau cả tháng, Avery. Tụt lại thêm một tuần nữa thì có sao đâu? Tôi đoán ông muốn tôi mang theo các hồ sơ của tôi chứ gì?”

“Ý tưởng không tệ. Tôi luôn luôn làm vậy.”

“Đừng làm vậy, Mitch,” Oliver Lambert nhạo báng phản đối. “Lúc anh trở về, nơi này sẽ vẫn đứng vững thôi. Anh và Abby xứng đáng có một tuần bên nhau.”

“Anh sẽ thích dưới đó lắm đấy,” Royce McKnight nói như thể Mitch chưa từng đến đó, câu chuyện trên bãi biển chưa từng xảy ra và không ai hay biết gì về các tấm ảnh.

“Khi nào thì anh đi?” Lambert hỏi.

“Sáng Chủ nhật. Sáng sớm.”

“Anh có dùng chiếc Lear không?”

“Không. Tôi dùng Delta bay thẳng.”

Lambert và McKnight trao đổi những cú liếc mắt nhanh mà họ nghĩ Mitch không thấy. Cũng có những ánh mắt khác từ những chiếc bàn khác, thi thoảng là những cú liếc nhanh đầy tò mò mà Mitch đã bắt gặp từ lúc mới vào phòng. Anh ở đây là để mọi người soi mói.

“Anh có biết lặn bình không?” Lambert hỏi, vẫn so sánh giữa Lear và Delta bay thẳng.

“Không, nhưng chúng tôi có kế hoạch thử lặn bằng ống thở.”

“Có một tay ở Rum Point, tại đầu mút phía bắc, tên là Adrian Bench. Y có một khu nhà lặn rất tuyệt và có thể cấp chứng chỉ cho anh chỉ trong vòng một tuần. Đó sẽ là một tuần gian nan với rất nhiều hướng dẫn, nhưng nó đáng đồng tiền bát gạo.”

Nói cách khác, mày hãy tránh xa gã cái gã Abanks đó ra, Mitch nghĩ. “Tên khu đó là gì vậy?” anh hỏi.

“Rum Point Divers. Một nơi rất tuyệt.”

Mitch chau mày, ra vẻ thông thái, cứ như thể anh đang ghi nhớ trong đầu cái lời khuyên hữu ích này. Bất chợt, Oliver Lambert trở nên buồn rười rượi. “Cẩn thận đấy, Mitch. Việc đi lặn có thể sẽ gợi lại những ký ức về Marty và Joe.”

Avery và McKnight nhìn vào đĩa thức ăn của họ trong một thoáng mặc niệm những người đã khuất. Mitch khó nhọc nuốt và suýt nữa đã cười vào mặt Oliver Lambert. Nhưng anh vẫn làm mặt tỉnh, thậm chí còn xoay xở được để trông buồn bã giống như những người còn lại. Marty và Joe và các vợ góa con côi họ. Marty và Joe, hai luật sư trẻ giàu có bị giết một cách chuyên nghiệp, bị thủ tiêu trước khi kịp nói ra. Marty và Joe, hai con cá mập đầy hứa hẹn đã bị thịt bởi chính đồng loại. Voyles đã dặn Mitch hãy nghĩ đến Marty và Joe mỗi khi anh nhìn thấy Oliver Lambert.

Và nay, với chỉ một triệu đô, anh được kỳ vọng sẽ làm điều mà Marty và Joe chuẩn bị làm mà không để bị bắt. Có thể, một năm nữa tính từ hôm nay, người cộng sự mới kế tiếp sẽ ngồi đây, nhìn những đối tác đang buồn thiu nói về anh chàng luật sư trẻ Mitch McDeere và xung lực đáng nể của anh ta; nói về việc anh ta có thể đã là một luật sư khủng cỡ nào nếu như không vướng phải tai nạn. Họ sẽ còn giết bao nhiêu người nữa đây?

Anh muốn hai triệu. Cộng với một vài điều khoản khác.

Sau một giờ bàn chuyện hệ trọng bên những món ăn ngon, bữa trưa bắt đầu tàn khi các đối tác lần lượt cáo lui, nói vài lời với Mitch rồi rời khỏi phòng ăn. Họ rất tự hào về anh, họ nói vậy. Anh là ngôi sao sáng nhất của họ trong tương lai. Tương lai của Bendini, Lambert & Locke. Anh mỉm cười, cảm ơn họ.

Vào lúc Roosevelt phục vụ món bánh kem chuối và cà phê, Tammy Greenwood Hemphill của Greenwood Services đậu chiếc Rabbit nâu bụi bặm sau đuôi chiếc Peugeot bóng lộn trong bãi đậu của trường St. Andrew’s Episcopal. Cô để máy nổ, đi bốn bước rồi nhét chìa khóa vào cốp chiếc xe Peugeot, lấy ra một chiếc cặp đen nặng trịch. Cô sập cốp xe rồi chui nhanh trở vào chiếc Rabbit.

Bên một cửa sổ nhỏ trong phòng khách của giáo viên, Abby nhấp cà phê, nhìn qua các hàng cây, qua sân chơi, rồi nhìn ra bãi đậu ở xa xa. Cô chỉ thấy thấp thoáng chiếc xe của mình. Cô mỉm cười, nhìn đồng hồ. Mười hai giờ ba mươi, đúng như dự định.

Tammy thận trọng len lỏi qua luồng giao thông trưa, hướng về khu thương mại. Cuốc xe rất mệt mỏi vì cô cứ phải dõi theo gương chiếu hậu. Như thường lệ, cô không thấy gì cả. Cô đậu xe vào lỗ dành cho cô ở phía bên kia đường từ tòa nhà Cotton Exchange nhìn sang.

Có chín hồ sơ trong đợt này. Cô xếp chúng gọn gàng trên bàn rồi bắt đầu việc sao chép. Sigalas Partners, Lettie Plunk Trust, Handy- Man Hardware và hai hồ sơ cột lỏng lẻo bằng dây cao su, ghi là CỦA AVERY. Mỗi trang giấy trong các hồ sơ, cô sao ra hai bản rồi tỉ mỉ sắp chúng lại. Trong một cuốn sổ cái, cô nhập ngày tháng, thời gian, tên của mỗi hồ sơ. Hiện đã có hai mươi chín đề mục. Anh ta nói cả thảy có thể lên đến khoảng bốn mươi. Cô đặt một bản sao của mỗi hồ sơ vào trong chiếc két giấu kín và khóa chặt ở bên trong phòng kho, rồi cô nhét lại vào cặp các hồ sơ gốc và một bản sao của chúng.

Làm theo đúng chỉ dẫn của anh, một tuần trước cô đã thuê dưới tên cô một căn phòng ba-mét nhân ba-mét tại công ty dịch vụ lưu trữ Mini Storage trên đại lộ Summer. Nó ở cách khu thương mại hai mươi hai cây số, và ba mươi phút sau cô đã đến đó và mở cánh cửa số 38C. Trong một thùng các tông nhỏ, cô đặt vào các bản sao của chín hồ sơ rồi ghi ngày tháng vào cuối mỗi xấp. Cô đặt nó cạnh ba chiếc thùng khác trên sàn.

Chính xác vào lúc ba giờ chiều, cô bẻ lái vào bãi đậu, dừng phía sau chiếc Peugeot, mở cốp xe của nó ra và bỏ lại chiếc cặp vào nơi mà nó đã được tìm ra.

Vài giây sau, Mitch bước ra từ cửa trước tòa nhà Bedini và duỗi vai. Anh hít thở sâu rồi nhìn dọc nhìn xuôi đường Front. Một ngày xuân thật đáng yêu. Ba dãy phố lên phía bắc, rồi đi lên chín tầng. Ở cửa sổ, anh nhận ra những tấm mành đã được buông toàn bộ. Tín hiệu. Tốt. Mọi việc đều ổn. Anh mỉm cười với bản thân rồi quay về văn phòng.

Vào lúc ba giờ sáng hôm sau, Mitch khẽ khàng ra khỏi giường, lặng lẽ xỏ vào chiếc quần Jeans bạc màu, chiếc áo sơ mi vải flannel hồi học ở trường luật, đôi vớ trắng giữ nhiệt và đôi ủng cũ sờn mòn. Anh muốn trông như một tài xế taxi. Không một lời, anh hôn Abby, lúc này đã thức dậy, rồi rời khỏi nhà. East Meadowbrook vắng lặng, cũng như mọi con đường từ nhà đến cao tốc xuyên bang. Chắc chắn họ không bám theo anh vào giấc này.

Anh lái ra đường Xuyên bang 55, đi bốn mươi cây số đến Senatobia, Mississippi. Một điểm dừng xe tải bận rộn - gọi là điểm 4-55 – được rọi sáng từ hàng trăm mét bởi bốn làn xe. Anh vượt qua các xe tải ở phía sau, nơi hàng trăm chiếc xe đầu kéo đang đậu qua đêm. Anh dừng lại gần vịnh Truck Wash và chờ đợi. Một chục xe tải tám bánh đang nhích dần và len lỏi quanh các cột bơm.

Một gã da đen đội nón lưỡi trai của đội bóng bầu dục Falcons bước ra từ một góc, nhìn chiếc BMW. Mitch nhận ra anh ta chính là người đặc vụ ở ga xe buýt tại Knoxville. Anh tắt máy rồi bước ra khỏi xe.

“McDeere hả?” người đặc vụ hỏi.

“Dĩ nhiên. Còn ai vào đây chứ? Tarrance đâu?”

“Trong buồng điện thoại cạnh cửa sổ. Anh ta đang đợi đấy.” Mitch mở cửa xe rồi trao chìa khóa cho người đặc vụ. “Anh đưa nó đi đâu?”

“Xuôi theo con đường này một chút. Chúng tôi sẽ chăm sóc nó. Anh sạch khi ra khỏi Memphis. Thư giãn đi.”

Anh ta leo vào xe, lách giữa hai cột bơm diesel rồi phóng thẳng ra đường xuyên bang. Mitch nhìn chiếc xe BMW nhỏ của anh biến mất khi anh bước vào quán cà phê điểm dừng xe tải. Lúc này là ba giờ bốn mươi lăm.

Căn phòng ồn ào, đầy những gã đàn ông trung niên to béo đang uống cà phê và ăn bánh mua dọc đường. Họ xỉa răng bằng những que tăm sặc sỡ, bàn về việc câu cá vược và chính trị bình dân. Nhiều người nói lớn tiếng bằng thứ giọng mũi của dân miền bắc. Merle Haggard đang rên rỉ trong hộp nhạc.

Chàng luật sư vụng về di chuyển ra phía sau, cho đến khi, từ một góc tối không đèn, anh nhận ra một khuôn mặt quen thuộc giấu dưới cặp kính mát phi công và cũng chiếc nón lưỡi trai bóng chày đó của bang Michigan. Khuôn mặt nhoẻn cười. Tarrance đang cầm cuốn sổ thực đơn và dòm chừng cửa trước. Mitch lách vào khoang điện thoại.

“Chào bạn hiền.” Tarrance nói. “Chuyến đi theo xe tải thế nào?”

“Tuyệt. Nhưng tôi thích xe buýt hơn.”

“Lần sau chúng tôi sẽ thử trên tàu hỏa hay phương tiện nào đó. Cho đa dạng ấy mà. Laney đã lấy xe của anh chưa?”

“Laney?”

“Là anh chàng da đen đó. Anh ta là đặc vụ, anh biết mà.”

“Tôi và anh ta chưa được giới thiệu phải phép với nhau. Phải, anh ta đã lấy xe của tôi. Anh ta mang nó đi đâu vậy?”

“Xuống phía dưới đường xuyên bang. Anh ta sẽ trở lại sau khoảng một tiếng nữa. Chúng tôi sẽ cố gắng đưa anh trở lại đường vào lúc năm giờ để anh có thể đến văn phòng lúc sáu giờ. Chúng tôi không muốn làm be bét ngày làm việc của anh.”

“Nó đã be bét rồi còn gì.”

Một cô hầu bàn khập khễnh tên là Dot ghé vào để hỏi xem họ muốn dùng gì. Chỉ cà phê thôi. Một đợt sóng những tài xế đường trường bu lại ở cửa trước và nạp đầy các ly cà phê. Merle hầu như chẳng còn nghe tăm hơi.

“Mấy gã ở văn phòng thế nào rồi?” Tarrance vui vẻ hỏi.

“Mọi chuyện đều ổn. Đồng hồ vẫn nhảy giờ trong khi chúng tôi nói và mọi người đang trở nên sung túc hơn. Cảm ơn vì đã hỏi thăm.”

“Không có chi.”

“Ông bạn già Voyles của tôi thế nào?” Mitch hỏi.

“Ông ta rất lo lắng, thật đấy. Hôm nay ông ta gọi cho tôi hai lần và lặp lại dễ đến lần thứ mười về nguyện vọng của ông ta muốn có câu trả lời từ phía anh. Ông ta nói anh đã có đầy đủ thời gian và này nọ. Tôi bảo ông ta cứ thư giãn đi. Tôi có nói với ông ta về cuộc hò hẹn nhỏ bên đường tối nay và ông ta thực sự rất phấn khích. Ông ta kỳ vọng tôi gọi lại sau bốn tiếng, chính xác là vậy.”

“Hãy nói với ông ta rằng một triệu thì không được, Tarrance. Đám các anh chỉ giỏi khoe khoang về việc chi bạc tỷ để chống tội phạm có tổ chức, cho nên tôi nói hãy nhả ra cho tôi một chút ít. Đối với chính quyền liên bang thì hai triệu tiền mặt có là cái đinh gì.”

“Vậy ra bây giờ là hai triệu?”

“Đúng bỏ xừ rồi còn gì, đó là hai triệu. Và không bớt một xu nào hết. Tôi muốn một triệu ngay bây giờ và một triệu trả sau. Tôi đang trong quá trình sao chép toàn bộ các hồ sơ của tôi, và tôi sẽ hoàn thành trong vài ngày tới. Những hồ sơ hợp pháp, tôi nghĩ vậy. Tôi mà trao chúng cho ai thì sẽ bị khai trừ vĩnh viễn khỏi luật sư đoàn. Cho nên khi tôi trao chúng cho anh, tôi muốn có một triệu đầu tiên. Ta hãy gọi nó là khoản tiền thiện chí đi nhé.”

“Anh muốn trả như thế nào?”

“Gửi vào một tài khoản ngân hàng ở Zurich. Nhưng chúng ta sẽ thảo luận sau về chi tiết.”

Dot trượt hai đĩa nhỏ lên bàn rồi đặt hai chiếc tách khác loại lên chúng. Cô rót từ độ cao cách chín tấc, làm cà phê văng tung tóe khắp mọi hướng. “Uống thêm miễn phí.” cô làu bàu rồi đi khuất.

“Còn triệu thứ hai?” Tarrance hỏi, không đếm xỉa đến món cà phê.

“Khi anh, tôi, và Voyles quyết định rằng tôi đã cung cấp đủ tài liệu để phát lệnh truy tố, tôi sẽ lấy một nửa. Sau khi tôi tuyên thệ lần cuối, tôi sẽ lấy nửa còn lại. Như vậy là cực kỳ công bằng, Tarrance ạ.”

“Đúng vậy. Anh đã đạt được thỏa thuận.”

Mitch hít một hơi sâu và cảm thấy yếu ớt. Một thỏa thuận. Một hợp đồng. Một sự chuẩn thuận. Điều tuy không bao giờ được viết ra nhưng vẫn mang một hiệu lực khủng khiếp. Anh nhấp cà phê mà không nếm trước. Họ đã đồng ý về chuyện tiền bạc. Anh đã vào cuộc. Phải tiếp tục dấn tới.

“Còn một điều này nữa, Tarrance.”

Tarrance hạ thấp đầu, hơi nghiêng sang bên phải. “Tôi nghe đây?” Mitch khom xuống thấp hơn nữa, tì trên hai cẳng tay. “Việc này không tốn của các anh một xu nào cả, và các anh có thể tháo gỡ nó mà chẳng đổ một giọt mồ hôi. Được chứ?”

“Tôi nghe đây.”

“Ray, anh trai của tôi, hiện đang ở Brushy Mountain. Bảy năm nữa mới được phóng thích. Tôi muốn anh ấy ra tù.”

“Buồn cười thật đấy, Mitch. Chúng tôi có thể làm nhiều việc, nhưng chắn chắn chúng tôi không thể phóng thích các tù nhân của bang. Liên bang thì có thể, nhưng bang thì không. Không cách chi.”

“Nghe tôi nè, Tarrance, nghe kỹ vào. Nếu tôi lên đường với đám mafia rượt sát nút thì tôi cần có anh trai của tôi cùng đi. Đây kiểu như là một thỏa thuận trọn gói vậy. Và tôi biết nếu Giám đốc Voyles muốn anh ấy ra tù thì anh ấy sẽ được ra tù. Tôi biết điều đó. Giờ thì đám các anh hãy lo mà hình dung cách nào để điều đó xảy ra.”

“Nhưng chúng tôi không có thẩm quyền can thiệp đối với tù nhân bang.”

Mitch mỉm cười rồi quay lại với ly cà phê của anh. “James Earl Ray đã trốn khỏi Brushy Mountain mà chẳng có sự trợ giúp nào từ bên ngoài.”

“Ô, hay chưa. Chúng tôi phải tấn công vào nhà tù giống như biệt kích để giải cứu anh trai của anh sao? Thật là quá ngầu!”

“Đừng xạo sự với tôi, Tarrance. Việc này là không có thương lượng.”

“Được rồi, được rồi. Để tôi sẽ xem coi có thể làm được gì. Còn gì khác nữa không? Còn bất ngờ thú vị nào nữa không?”

“Không, chỉ còn các câu hỏi về việc chúng tôi đi đâu và làm gì. Chúng tôi sẽ che giấu danh tính ở đâu? Chúng tôi sẽ trốn ở đâu giữa lúc diễn ra các phiên tòa? Chúng tôi sẽ sống ở đâu trong phần đời còn lại? Chỉ những câu hỏi nho nhỏ giống như thế.”

“Chúng ta có thể thảo luận sau.”

“Hodge và Kozinski đã nói gì với anh?”

“Không đủ. Chúng tôi đã lấy được một cuốn sổ tay, một cuốn sổ tay khá dày. Chúng tôi đã tích hợp và đánh số mọi thứ chúng tôi biết về gia đình Morolto và hãng. Hầu hết những gã rác rưởi của Morolto, tổ chức của chúng, những tay chủ chốt của chúng, những hoạt động phạm pháp vân vân. Anh phải đọc toàn bộ trước khi chúng ta bắt tay vào việc.”

“Điều đó, dĩ nhiên, sẽ là sau khi tôi nhận được một triệu đầu.”

“Dĩ nhiên. Khi nào chúng tôi có thể thấy các hồ sơ của anh?”

“Trong khoảng một tuần. Tôi đã xoay xở sao chép được bốn hồ sơ thuộc về người khác. Tôi có thể nhúng tay vào thêm vài hồ sơ như vậy nữa.”

“Ai là người làm công việc sao chép?”

“Không phải là việc của anh.”

Tarrance suy nghĩ một giây rồi bỏ qua.

“Có bao nhiêu hồ sơ?”

“Từ bốn mươi đến năm mươi. Tôi phải tuồn chúng ra mỗi lần vài cái. Một số hồ sơ tôi đã làm việc suốt tám tháng, một số khác chỉ mới khoảng vài tuần. Đến nay tôi có thể nói họ là những thân chủ hợp pháp.”

“Bao nhiêu thân chủ này anh đã từng gặp gỡ cá nhân?”

“Hai hoặc ba.”

“Đừng đánh cuộc rằng tất cả họ đều hợp pháp. Hodge đã nói với chúng tôi về vài hồ sơ cuội hay hồ sơ mồ hôi như cách các đối tác vẫn thường gọi. Chúng xuất hiện từ vài năm nay và mọi cộng sự mới đều cắn ngập răng vào chúng. Đó là những hồ sơ nặng nề, đòi hỏi hàng trăm giờ làm việc và khiến cho các tân binh cảm thấy mình giống như những luật sư đích thực.”

“Hồ sơ mồ hôi?”

“Đó là lời của Hodge. Nó là một mẹo dễ, Mitch ạ. Chúng dụ anh bằng tiền bạc. Chúng phủ ngập anh bằng những công việc trông có vẻ hợp pháp và phần lớn có lẽ quả thật là hợp pháp. Rồi, sau vài năm, anh trở thành một phần của âm mưu dù không hề mong muốn. Anh đã bị đóng đinh và không có con đường nào để thoát ra. Ngay cả anh nữa đó, Mitch. Anh bắt đầu làm việc vào tháng Bảy, tức tám tháng trước, và có lẽ anh đã chạm đến một vài hồ sơ bẩn. Anh không biết chuyện đó, không có lý do nào để nghi ngờ cả. Nhưng chúng thì đã bẫy được anh rồi đấy.”

“Hai triệu, Tarrance. Hai triệu và anh trai của tôi.”

Tarrance nhấp ly cà phê đã nguội và gọi một bánh dừa khi Dot tiến vào tầm nghe. Anh liếc đồng hồ rồi dọ xét đám đông các tài xế xe tải, tất cả đều đang hút thuốc, uống cà phê và tán gẫu.

Anh chỉnh lại cặp kính mát. “Vậy tôi sẽ nói gì với Voyles đây?”

“Bảo ông ta rằng sẽ không thể có một thỏa thuận tốt trừ phi ông ta đồng ý đưa Ray ra khỏi tù. Không có thương lượng nào cả, Tarrance ạ.”

“Có thể chúng tôi sẽ nghĩ ra cách chi đó.”

“Tôi tin anh sẽ nghĩ ra được.”

“Khi nào vợ chồng anh đi Cayman?”

“Sáng sớm Chủ nhật. Sao vậy?”

“Chỉ tò mò chút thôi, chẳng có gì cả.”

“Được rồi, tôi muốn biết sẽ có bao nhiêu nhóm sẽ đi cùng tôi xuống dưới đó. Hỏi như vậy có phải là quá nhiều không? Chắc chắn chúng tôi sẽ thu hút nguyên một bầy và, nói thẳng ra, chúng tôi đang hy vọng có được chút riêng tư.”

“Ở căn hộ chung cư của hãng hả?”

“Dĩ nhiên.”

“Quên chuyện riêng tư đi. Nơi đó có lẽ còn gắn nhiều dây nhợ hơn cả cái tổng đài nữa đấy. Có lẽ thậm chí cả camera nữa.”

“Nghe yên tâm ghê. Chúng tôi có thể sẽ ở vài đêm tại khu nhà lặn Abanks. Nếu đám các anh ở gần đó thì hãy tạt qua xơi chút nước nhé.”

“Vui nhỉ, chúng tôi mà ở đó thì hẳn phải có lý do chứ. Và cái lý do đó thì anh sẽ không biết được đâu.”

Tarrance cắn ba phát, nuốt trỏng luôn chiếc bánh. Anh bỏ lại hai đô trên bàn rồi họ bước vào bóng tối phía sau trạm dừng xe tải. Vỉa hè dơ bẩn trải nhựa đường rung chuyển bởi những tiếng rền không dứt của vô vàn những động cơ diesel. Họ chờ trong bóng tối.

“Vài giờ nữa tôi sẽ nói chuyện với Voyles,” Tarrance nói. “Sao anh và vợ anh không làm một chuyến đi thong dong vào chiều Chủ nhật ngày mai nhỉ?”

“Có nơi nào cụ thể không?”

“Có chứ. Cách đây năm mươi cây số về hướng đông có một thị trấn tên là Holly Springs. Một nơi cổ kính, đầy ắp những ngôi nhà từ Đệ nhất Thế chiến cùng lịch sử của Liên minh. Phụ nữ thích đi xe lòng vòng nơi đó, ngắm mấy khu nhà cổ. Hãy xuất hiện ở đó vào lúc khoảng bốn giờ và chúng tôi sẽ tìm đến anh. Anh bạn Laney của chúng ta sẽ lái chiếc Chevy Blazer màu đỏ sáng với biển số Tennessee. Hãy đi theo anh ta. Chúng ta sẽ tìm một chỗ để nói chuyện.”

“Có an toàn không vậy?”

“Hãy tin chúng tôi. Nếu nhìn thấy hoặc đánh hơi thấy gì, chúng tôi sẽ tách ra ngay. Hãy lái quanh thị trấn trong một giờ đồng hồ, và nếu anh không thấy Laney thì hãy mua sandwich rồi quay trở về nhà. Anh sẽ hiểu là chúng đang ở quá gần. Chúng tôi sẽ không liều lĩnh.”

“Cảm ơn. Một đám quá ngầu.”

Trong chiếc BMW, Laney gọn gàng bọc góc rồi nhảy xuống. “Mọi thứ đều sạch. Không có dấu vết nào cả.”

“Tốt.” Tarrance nói. “Hẹn gặp anh ngày mai, Mitch. Dạo chơi xe tải vui vẻ nhé.” Họ bắt tay nhau.

“Không thương lượng đâu đấy, Tarrance,” Mitch nhắc lại.

“Hãy gọi tôi là Wayne. Hẹn mai nhé.

« Lùi
Tiến »