Trên tầng mười của bệnh viện Baptist, sảnh Madison Wing trống trơn, chỉ ngoại trừ một y tá và một nam điều dưỡng đang hí hoáy viết lên chiếc bìa kẹp hồ sơ của anh ta. Thời gian thăm bệnh kết thúc vào lúc chín giờ, và lúc này đã là mười giờ ba mươi. Anh thong thả đi xuôi theo hành lang, nói vài câu với cô y tá và được anh điều dưỡng phớt lờ. Anh gõ cửa.
“Vào đi,” một giọng khỏe khoắn cất lên.
Anh đẩy cánh cửa nặng rồi đến đứng bên giường.
“Chào Mitch.” Avery nói. “Anh có tin nổi điều này không?”
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Tôi thức dậy lúc sáu giờ sáng hôm nay với một cơn vọp bẻ ở vùng bụng, tôi nghĩ thế. Tôi đi tắm và cảm thấy đau nhói ở ngay đây, phía trên bả vai ấy. Tôi thở nặng nhọc hơn và bắt đầu vã mồ hôi. Tôi nghĩ không, không thể là tôi. Chết tiệt. Tôi mới bốn mươi bốn tuổi, vẫn đang sung sức, luôn hoàn thành công việc, ăn ngon miệng, uống có thể hơi nhiều một chút đấy, nhưng không thể là tôi được. Tôi gọi cho bác sĩ của tôi, ông ta hẹn gặp tôi ở đây, tại bệnh viện này. Ông ta nghĩ đó là một cơn nhồi máu cơ tim nhẹ. Chẳng có gì nghiêm trọng cả, ông ta hy vọng thế, nhưng họ sẽ vẫn tiến hành các xét nghiệm trong vài ngày tới.”
“Nhồi máu cơ tim nhẹ?”
“Là ông ta nói thế.”
“Tôi không ngạc nhiên, Avery. Luật sư nào của hãng này sống quá năm mươi tuổi thì mới là phép lạ.”
“Chính Capps đã gây ra cho tôi, Mitch ạ. Sonny Capps. Cơn nhồi máu cơ tim này là do lão gây ra. Lão gọi vào thứ Sáu, thông báo rằng lão đã tìm được một hãng chuyên về thuế ở Washington. Lão muốn né toàn bộ thuế. Thân chủ lớn nhất của tôi đấy! Năm ngoái, tôi ghi hóa đơn cho lão bốn trăm ngàn, gần bằng số tiền lão chi cho thuế. Lão không nổi điên vì phí luật sư mà lại nổi điên về thuế. Không thể nào hiểu nổi, Mitch ạ.”
“Lão không đáng để ông chết vì lão đâu.” Mitch tìm chai nước biển, nhưng chẳng thấy đâu cả. Chẳng có đường ống hay dây nhợ nào. Anh ngồi lên chiếc ghế duy nhất, gác hai chân lên giường. “Jean đã gửi đơn ly dị, anh biết đấy.”
“Tôi có nghe nói. Không có gì là bất ngờ phải không?”
“Bất ngờ là cô ta không làm việc đó từ năm ngoái. Tôi đã chào cô ta cả một gia tài nhỏ để giải quyết. Tôi hy vọng cô ta sẽ chấp nhận. Tôi không muốn một cuộc ly hôn tồi tệ.”
Ai mà muốn cơ chứ? Mitch nghĩ. “Lambert nói gì?”
“Kể ra cũng thú vị. Trong suốt mười chín năm qua tôi chưa từng thấy ông ta mất bình tĩnh, nhưng ông ta đã như thế. Ông ta bảo tôi uống quá nhiều, săn gái quá nhiều, và ai biết được còn những thói gì nữa. Ông ta bảo tôi làm cho hãng phải bối rối. Gợi ý tôi đi khám bác sĩ tâm lý.”
Avery nói chầm chậm, đắn đo từng câu chữ, luôn luôn bằng một giọng khàn khàn ra vẻ như yếu ớt. Nó nghe thật giả tạo. Ngay câu sau ông đã quên câu trước và trở về với giọng nói bình thường. Ông nằm bất động tuyệt đối hệt như một xác chết với những tấm trải giường phủ gọn gàng xung quanh. Sắc diện của ông rất tốt.
“Tôi nghĩ ông cần một bác sĩ tâm lý. Có thể là hai.”
“Cảm ơn. Tôi cần một tháng ở ngoài nắng. Bác sĩ nói sẽ cho tôi xuất viện sau ba hay bốn ngày nữa, và tôi phải nghỉ ngơi trong hai tháng. Sáu mươi ngày đấy, Mitch. Ông ta bảo là tôi không được xớ rớ đến gần văn phòng trong vòng sáu mươi ngày trong bất kỳ hoàn cảnh nào.”
“Một diễm phúc. Tôi nghĩ tôi cũng cần một cơn nhồi máu cơ tim nhẹ.”
“Với tốc độ của anh, điều đó là đảm bảo.”
“Ông là ai chứ? Bây giờ ông là bác sĩ à?”
“Không. Chỉ là tôi hoảng sợ thôi. Anh mà có nỗi sợ như thế thì anh sẽ bắt đầu suy nghĩ đến nhiều chuyện. Hôm nay là lần đầu tiên trong đời tôi nghĩ đến cái chết. Và nếu anh không nghĩ đến cái chết thì anh sẽ không tận hưởng được cuộc sống đâu.”
“Cuộc sống đó đang trở nên khá nặng nề.”
“Phải, tôi biết, Abby thế nào rồi?”
“Ổn. Tôi nghĩ vậy. Ít lâu nay tôi không gặp cô ấy.”
“Tốt nhất anh nên đi gặp cô ấy và đón cô ấy về. Và hãy làm cho cô ấy hạnh phúc. Sáu mươi giờ mỗi tuần là nhiều lắm rồi đấy, Mitch. Anh sẽ hủy hoại cuộc hôn nhân của anh và tự giết chết mình nếu làm việc nhiều hơn nữa. Cô ấy muốn có em bé, vậy thì cho cô ấy đi. Tôi chỉ ước mình đã hành xử khác đi.”
“Chết tiệt, Avery. Khi là nào là lễ tang vậy? Ông mới có bốn mươi bốn và mới bị một cơn nhồi máu cơ tim nhẹ. Ông đã bị sống thực vật đâu.”
Người điều dưỡng nam lách vào và nhìn Mitch.
“Đã hết giờ thăm bệnh, thưa ông. Ông phải ra về.”
Mitch đứng bật dậy. “Vâng, dĩ nhiên.” Anh vỗ nhẹ chân của Avery rồi bước ra. “Hẹn gặp ông vài ngày nữa.”
“Cảm ơn đã đến thăm. Cho gửi lời chào đến Abby nhé.”
Chiếc thang máy trống trơn. Mitch nhấn nút lên tầng mười sáu rồi bước ra vài giây sau. Anh chạy hai tầng cầu thang lên tầng mười tám, nghỉ lấy hơi, rồi mở cánh cửa. Cuối hành lang, cách xa các thang máy, Rick Acklin đang canh gác và thì thầm vào một chiếc điện thoại chết. Anh ta gật đầu với Mitch, khi anh bước đến gần. Acklin trỏ ngón tay và Mitch bước vào một khu vực nhỏ được dùng làm phòng đợi cho các người nhà bệnh nhân quá lo lắng. Nơi đây tối và trống trơn, chỉ có hai dãy ghế xếp và một chiếc tivi không hoạt động. Một máy bán Coca tự động cung cấp ánh sáng duy nhất. Tarrance ngồi gần đó, lật giở một tờ tạp chí cũ. Anh mặc một bộ đồ thể thao, đeo dải băng đầu, mang vớ xanh lam và giày chạy bộ màu trắng bằng vải thô. Tarrance – vận động viên chạy bộ. Mitch ngồi xuống cạnh anh, hướng mặt ra hành lang.
“Anh sạch. Chúng bám đuôi anh từ văn phòng đến bãi đậu rồi bỏ đi. Acklin ở ngoài sảnh. Laney ở đâu đó quanh đây. Thư giãn đi.”
“Tôi thích cái dải băng đầu.”
“Cảm ơn.”
“Vậy là anh đã nhận được tin nhắn.”
“Dĩ nhiên. Thông minh thật đấy, McDeere. Chiều nay, tôi đang ngồi ở bàn làm việc, suy nghĩ về công việc, cố giải quyết một vụ khác với vụ Bendini. Tôi có nhiều vụ việc khác, anh biết đấy. Và rồi thư ký của tôi đến, nói rằng có một người phụ nữ trên điện thoại muốn nói chuyện về một người có tên là Marty Kozinski. Tôi bật dậy khỏi ghế, chộp điện thoại, và dĩ nhiên đó là cái cô gái nhân viên của anh. Như mọi khi, cô ta bảo chuyện này là khẩn cấp. Cho nên tôi nói ‘Được rồi, ta bàn chuyện đó đi.’ Không, cô ta có chịu đâu. Cô ta muốn tôi phải bỏ dở mọi thứ đang làm, chạy hộc tốc đến Peabody, chui vào trong sảnh đợi – nó tên là gì nhỉ? Phải rồi, Mallards – và kiếm một chỗ ngồi. Thế là tôi ngồi đó, nghĩ về sự ngu ngốc của câu chuyện này, bởi lẽ các điện thọai của chúng tôi đều sạch. Chết tiệt, Mitch, tôi biết các điện thoại chỗ chúng tôi đều sạch mà. Ta có thể nói chuyện qua điện thoại chỗ chúng tôi! Tôi đang uống cà phê thì anh chàng phục vụ quầy bước đến và hỏi tên tôi có phải là Kozinski không. Kozinski nào? Tôi hỏi lại. Chỉ là cho vui thôi, vì chúng tôi đang trong tâm trạng thoải mái mà, đúng không? Marty Kozinski, anh ta nói với khuôn mặt bối rối. Tôi nói ‘Phải, chính là tôi đây.’ Tôi cảm thấy mình giống như thằng ngốc vậy, Mitch ạ. Anh ta nói tôi có điện thoại. Tôi bước đến quầy bar và đó là cô gái nhân viên của anh. Tolar bị nhồi máu cơ tim hay chỉ đó. Và anh sẽ ở đây vào khoảng mười một giờ. Thông minh thật đấy.”
“Hiệu quả, đúng không?”
“Ừ, nhưng cũng sẽ hiệu quả như thế nếu cô ta chịu nói chuyện qua điện thoại của tôi tại văn phòng.”
“Tôi thích cách làm việc của tôi hơn. Nó an toàn hơn. Ngoài ra, nó còn lôi được anh ra khỏi văn phòng.”
“Chết tiệt, đúng vậy thật. Tôi và ba người nữa.”
“Này, Tarrance, chúng ta sẽ làm theo cách của tôi, được chứ? Mạng của tôi đang bị đe dọa chứ đâu phải mạng của anh.”
“Được rồi, được rồi. Anh đang lái chiếc xe quái nào vậy?”
“Một chiếc Celebrity thuê. Đẹp đấy chứ nhỉ?”
“Chuyện gì xảy ra với chiếc xe đen của cái gã luật sư be bé đó?”
“Nó có một vấn đề về côn trùng. Nó bị cài đầy bọ. Tôi đậu nó tại một trung tâm mua sắm ở Nashville và để chìa khóa ở bên trong. Ai đó đã mượn nó. Tôi thích hát lắm chứ, nhưng tôi có một giọng hát kinh khủng. Kể từ khi biết lái, tôi vẫn hay hát trong xe, hát một mình. Nhưng với những con bọ và đủ các thứ, tôi quá xấu hổ để có thể hát hò. Tôi đã ngán chuyện này lắm rồi.”
Tarrance không ngăn được nụ cười. “Hay lắm. McDeere. Hay lắm.”
“Anh phải thấy Oliver Lambert sáng nay khi tôi bước vào và đặt bản báo cáo của cảnh sát lên bàn của lão. Lão ú ớ rồi lắp bắp, nói với tôi rằng lão rất tiếc. Tôi hành xử cứ như mình đang thực sự buồn. Bảo hiểm sẽ trang trải, cho nên lão Oliver nói họ sẽ lấy cho tôi một chiếc khác. Lão nói họ sẽ tạm thời kiếm cho tôi một chiếc xe thuê. Tôi bảo lão tôi đã thuê sẵn một chiếc rồi. Đã lấy nó ở Nashville vào tối hôm thứ Bảy. Lão không thích như thế vì lão biết nó sạch côn trùng. Trong lúc tôi vẫn đang đứng đó, lão đích thân gọi cho người môi giới chiếc BMW để kiếm cho tôi một chiếc mới. Gã này hỏi tôi muốn màu gì. Tôi nói tôi đã chán màu đen và muốn có màu vang với nội thất màu nâu vàng. Hôm qua tôi lái xe đến chỗ BMW để nhòm ngó một chút. Tôi không thấy có mẫu nào màu vang cả. Tôi nói với hắn qua điện thoại về cái màu mà tôi muốn. Hắn nói họ không có sẵn hàng. Còn màu đen, màu xanh dương, hay màu xám, màu đỏ, màu trắng thì sao? Không, không, không, tôi muốn màu vang cơ. Màu vang phải đặt hàng, hắn báo lại. Tốt thôi, tôi nói. Hắn nhấc điện thoại và hỏi liệu tôi có chắc chắn không muốn màu nào khác. Chỉ màu vang thôi, tôi nói. Hắn muốn cự nự nhưng kịp thời nhận ra làm vậy là ngu ngốc. Cho nên, lần đầu tiên sau chín tháng, tôi có thể ca hát trong xế hộp của mình.”
“Nhưng chiếc Celebrity thì sao? Với một luật sư thuế vụ ngôi sao như anh thì kể cũng đau đấy chứ”
“Tôi chịu đựng được.”
Tarrance vẫn chưa thôi cười, rõ ràng là anh rất thích thú.
“Tôi đang thắc mắc mấy gã mổ xe sẽ làm gì khi lột nó ra và phát hiện tất cả đám bọ đó.”
“Có lẽ họ sẽ bán cho một hiệu cầm đồ như một thiết bị stereo. Nó đáng giá bao nhiêu nhỉ?”
“Người của chúng tôi nói nó thuộc vào loại tốt nhất. Mười, mười lăm ngàn. Tôi cũng chả biết nữa. Vui thật đó.”
Hai cô điều dưỡng đi ngang qua và nói chuyện to tiếng. Họ rẽ vào một góc và hành lang yên ắng trở lại. Acklin giả tảng như đang gọi một số khác.
“Tolar sao rồi?” Tarrance hỏi.
“Tuyệt vời. Tôi chỉ mong cơn nhồi máu cơ tim của tôi được dễ dàng như của ông ta. Ông ta sẽ nằm đây vài ngày rồi nghỉ ngơi trong hai tháng. Không có gì nghiêm trọng cả.”
“Anh còn vào được văn phòng của hắn không?”
“Sao tôi lại phải vào? Tôi đã sao chép hết mọi thứ trong đó rồi còn gì.”
Tarrance khom xuống sát hơn, chờ đợi anh nói thêm.
“Không, tôi không thể vào lại văn phòng của ông ta. Họ đã thay ổ khóa ở tầng ba và tầng bốn. Và cả tầng hầm nữa.”
“Sao anh biết chuyện đó?”
“Cô gái, Tarrance ạ. Tuần trước, cô ta đã vào tất cả các văn phòng trong tòa nhà, luôn cả tầng hầm. Cô ta đã kiểm tra từng cánh cửa, mở từng chiếc ngăn kéo bị khóa trong từng phòng kho. Cô ta đã đọc các thư từ, xem các hồ sơ và lục lọi cả các thùng rác nữa. Thật ra cũng chẳng có quá nhiều thùng rác đâu. Tòa nhà có đến mười chiếc máy xén giấy, bốn cái ở tầng hầm. Anh có biết điều đó không?”
Tarrance chăm chú nghe, không cử động đến một cơ nào. “Làm sao cô ta...”
“Đừng hỏi, Tarrance, vì tôi sẽ không nói cho anh biết đâu.”
“Cô ta làm việc ở đó! Cô ta là một thư ký hay chi đó. Cô ta đang giúp anh từ bên trong.”
Mitch lắc đầu ngán ngẩm. “Thông minh đấy, Tarrance. Hôm nay cô ta gọi cho anh hai lần, một lần vào lúc hai giờ mười lăm và lần kia là một giờ sau đó. Vậy thì làm cách nào một thư ký có thể gọi hai cuộc cho FBI chỉ cách nhau một giờ?”
“Có thể hôm nay cô ta không làm việc. Có thể cô ta gọi từ nhà.”
“Anh sai rồi, Tarrance, và đừng có đoán mò nữa. Đừng lãng phí thời gian lo lắng về cô ta nữa. Anh chỉ cần biết cô ta đang làm việc cho tôi, và chúng tôi đang cùng nhau giao hàng cho anh.”
“Trong tầng hầm có gì?”
“Một căn phòng lớn với mười hai khoang, mười hai chiếc bàn bận rộn và hàng ngàn tủ hồ sơ. Những tủ hồ sơ được nối mạch điện tử. Tôi nghĩ đó là trung tâm vận hành các hoạt động rửa tiền của họ. Trên những vách tường của các khoang, cô ta đã ghi nhận tên và số điện thoại của vài chục ngân hàng ở Caribe. Không có nhiều thông tin bên dưới những cái tên đó. Họ rất thận trọng. Có một căn phòng nhỏ hơn ở phía bên kia. Nó được khóa rất kỹ và chứa đầy những máy tính còn lớn hơn cả những chiếc tủ lạnh nữa đấy.”
“Nghe có vẻ chính là nơi đó.”
“Là nó chứ còn gì nữa, nhưng hãy quên nó đi. Không có cách chi anh đưa được các thứ ra ngoài mà không đánh động bọn họ. Không thể nào đâu. Tôi chỉ biết duy nhất một cách để đưa hàng ra.”
“Tôi nghe đây.”
“Trát khám xét.”
“Quên đi. Không có lý do để khám xét.”
“Nghe tôi nè, Tarrance. Nó phải là như thế này, được chứ? Tôi không thể trao cho anh tất cả những tài liệu mà anh muốn, nhưng tôi sẽ trao cho anh tất cả những gì anh cần. Tôi hiện đang sở hữu trên mười ngàn tài liệu, và mặc dù tôi chưa đánh giá tất cả chúng, nhưng tôi cũng đủ để biết rằng nếu các anh có được chúng thì các anh có thể trình cho một vị thẩm phán và lấy được trát để tiến hành khám xét ở Đường Front. Các anh có thể lấy những sổ sách mà tôi hiện đang giữ và đạt được các cáo trạng cho khoảng phân nửa hoạt động của hãng. Nhưng cũng những tài liệu đó sẽ giúp các anh có được trát khám xét, và hệ quả sẽ là cả một xe tải những cáo trạng. Không còn cách nào khác để đạt được điều đó đâu.”
Tarrance bước ra hành lang, nhìn quanh quất. Trống trơn. Anh duỗi chân rồi bước đến chiếc máy Coca. Anh khom xuống đó và nhìn về hướng đông qua một cửa sổ nhỏ. “Tại sao chỉ có phân nửa hoạt động của hãng?”
“Thoạt đầu chỉ phân nửa. Cộng thêm với số các đối tác đã nghỉ hưu. Rải rác trong các tài liệu của tôi có rất nhiều cái tên của các đối tác đã thiết lập những công ty ma của Cayman bằng tiền của đám Morolto. Các truy tố này sẽ là dễ dàng. Một khi anh có tất cả các sổ sách, thuyết âm mưu của anh sẽ sụp đổ tại chỗ, và anh sẽ có thể truy tố tất cả bọn họ.”
“Anh lấy các tài liệu ở đâu ra?”
“Tôi gặp may. Rất may mắn. Tôi hình dung hãng sẽ khôn ngoan hơn nếu giữ các sổ sách ngân hàng Cayman tại quốc gia này. Tôi đã linh cảm các sổ sách đang nằm ở Cayman. May thay, tôi đã đúng. Chúng tôi đã sao chép các tài liệu tại Cayman.”
“Chúng tôi?”
“Là cô gái. Và một người bạn nữa.”
“Các sổ sách đó nay đang ở đâu?”
“Lại một câu hỏi ngu nữa, Tarrance. Chúng đang nằm trong tay tôi. Anh chỉ cần biết có vậy thôi là được rồi.”
“Tôi muốn các tài liệu trong tầng hầm.”
“Nghe tôi nè, Tarrance. Nghe cho kỹ vào. Các tài liệu trong tầng hầm sẽ không lọt ra ngoài cho đến khi các anh xông vào với trát khám xét. Điều anh muốn là không thể, anh có nghe không đấy?”
“Những gã dưới tầng hầm là ai?”
“Không biết. Tôi ở đó mười tháng mà chưa bao giờ thấy họ. Tôi không biết họ đậu xe ở đâu và họ ra vào bằng cách nào. Họ là tàng hình. Tôi đoán các đối tác và những gã trong tầng hầm làm những công việc dơ bẩn.”
“Dưới đó có những thiết bị kiểu gì?”
“Hai máy photocopy, bốn máy xén giấy, vài máy in tốc độ cao và tất cả những cỗ máy tính đó. Toàn những thứ tiên tiến.”
Tarrance bước đến cửa sổ, rõ ràng là suy nghĩ rất lung. “Điều đó làm sáng tỏ rất nhiều chuyện. Tôi luôn thắc mắc bằng cách nào hãng có thể giữ bí mật về đám Morolto tốt như thế với bấy nhiêu thư ký, lục sự và trợ lý.”
“Dễ hiểu thôi. Các thư ký, lục sự và trợ lý chẳng biết gì về chuyện này cả. Hãng giữ cho họ luôn bận rộn với các thân chủ thật. Các đối tác và cộng sự cao cấp thì ngồi trong các văn phòng lớn của họ và nghĩ ra đủ chiêu quái dị để rửa tiền, trong khi đám ở dưới tầng hầm thì làm những phần việc thô. Một thiết chế tuyệt vời.”
“Vậy là cũng có rất nhiều thân chủ hợp pháp?”
“Hàng trăm. Họ là những luật sư tài năng với những nhóm khách hàng đáng kinh ngạc. Đó là một vỏ bọc tuyệt vời.”
“Và anh đang nói với tôi rằng anh có các tài liệu để hậu thuẫn cho các truy tố và trát khám xét? Anh đã lấy được chúng và đang sở hữu chúng?”
“Tôi nói như vậy đấy.”
“Ở đất nước này?”
“Phải đó, Tarrance, các tài liệu đang ở đất nước này. Thật ra là ở rất gần đây.”
Tarrance lúc này đã đứng ngồi không yên. Anh chuyển hết từ chân này sang chân kia, bẻ các khớp ngón tay và thở gấp. “Anh còn lôi ra được khỏi Đường Front thứ gì khác nữa không?”
“Không gì cả, việc đó quá nguy hiểm. Họ đã đổi ổ khóa, và điều này khiến tôi rất e ngại. Ý tôi là, tại sao họ lại đổi ổ khóa ở tầng ba và tầng bốn chứ không phải ở tầng một và tầng hai? Cách đây hai tuần tôi đã tiến hành một số sao chép ở tầng bốn, và tôi nghĩ đó không phải là một ý hay. Tôi đang thu hút những ý nghĩ xấu. Không được lấy ra thêm bất cứ sổ sách nào từ Đường Front!”
“Còn cô gái thì sao?”
“Cô ta sẽ không vào trong đó nữa.”
Tarrance gặm móng tay, đong đưa thân mình hết từ trước ra sau, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ. “Tôi muốn các sổ sách, McDeere, và tôi muốn có chúng sớm nhất. Như ngày mai chẳng hạn.”
“Khi nào thì Ray có giấy tờ để ra ngoài?”
“Hôm nay là thứ Hai. Tôi nghĩ việc đó sẽ được dàn dựng xong vào tối mai. Anh sẽ không tin nổi những chửi rủa mà Voyles trút lên đầu của tôi đâu. Ông ta đã giở hết mọi phù phép. Anh nghĩ tôi nói đùa à? Ông ta đã phải cầu viện cả hai ông nghị sĩ ở Tennessee, và họ đã đích thân bay đến Nashville để viếng thăm ông thống đốc. Ồ, tôi đã bị chửi rủa mới khiếp chứ, McDeere. Tất cả đều là do ông anh của anh đó.”
“Anh ấy rất cảm kích.”
“Anh ta sẽ làm gì khi ra ngoài?”
“Tôi sẽ lo chuyện đó. Chỉ cần anh đưa anh ấy ra ngoài.”
“Không có đảm bảo nào đâu nhé. Nếu anh ta có bị sao thì đó không phải là do lỗi của chúng tôi đâu đấy.”
Mitch đứng dậy, nhìn đồng hồ. “Phải chạy thôi. Tôi tin chắc có ai đó ngoài kia đang chờ tôi.”
“Khi nào thì chúng ta gặp lại?”
“Cô ta sẽ gọi cho anh. Hãy làm theo những gì cô ta nói.”
“Ồ, coi nào, Mitch! Đừng làm vậy nữa chứ. Cô ta có thể nói chuyện với tôi qua điện thoại của tôi. Tôi thề đấy! Chúng tôi luôn giữ sạch các đường dây của mình. Làm ơn đừng thế nữa.”
“Tên mẹ của anh là gì, Tarrance?”
“Sao cơ? Doris.”
“Doris?”
“Phải, Doris.”
“Thế giới này thật nhỏ bé. Chúng ta không thể dùng cái tên Doris được. Anh đưa ai đi dạ vũ trong lễ tốt nghiệp trung học?”
“Ơ... Tôi không nghĩ là tôi có đi dự.”
“Tôi không ngạc nhiên. Cuộc hẹn hò đầu tiên là với ai, nếu như anh có?”
“Mary Alice Brenner. Cô ta rất nóng bỏng. Cô ta muốn tôi.”
“Chắc chắn rồi, tên cô nhân viên của tôi là Mary Alice. Lần sau nếu Mary Alice gọi đến thì hãy làm chính xác như những gì cô ta nói, được chứ?”
“Tôi rất nóng lòng.”
“Hãy cho tôi một đặc ân, Tarrance. Tôi nghĩ Tolar đang giả bệnh, và tôi có một cảm giác kỳ lạ rằng cú nhồi máu cơ tim của ông ta cách chi đó có liên quan đến tôi. Hãy đưa người của các anh đến rình rập nơi ấy và kiểm tra cái vụ nhồi máu cơ tim giả của ông ta.”
“Dĩ nhiên. Chúng tôi hiện thời cũng chẳng có mấy việc để làm.