Hãng Luật

Lượt đọc: 9816 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

Sáng thứ Ba, ở văn phòng, mọi người rì rầm bàn tán và thể hiện mối quan tâm đối với Avery Tolar. Ông ta làm việc tốt, kiểm tra sức khỏe thường xuyên, không mắc phải những chứng bịnh nan y nào. Chỉ là do làm việc quá sức và bị stress. Capps là thủ phạm. Vụ ly dị là thủ phạm. Cần phải nghỉ dưỡng thôi. Nina mang một xấp thư đến để xin chữ ký. “Ông Lambert muốn gặp ông nếu ông không quá bận. Ông ta vừa mới gọi.”

“Tốt. Tôi phải gặp Frank Mulholland vào lúc mười giờ. Bà biết chuyện này chưa?”

“Dĩ nhiên tôi biết. Tôi là thư ký mà. Tôi biết tất tần tật. Ở văn phòng của ông hay của ông ta?”

Mitch nhìn cuốn sổ hẹn, vờ như đang tìm kiếm. Văn phòng của Mulholland. Tòa nhà Cotton Exchange. “Của ông ta,” anh cau có nói.

“Lần trước ông đã gặp ở đó, đúng không? Ở trường luật họ có dạy ông những mánh lới không vậy? Không bao giờ, tôi xin nhắc lại, không bao giờ gặp hai lần liên tiếp trên sân của đối phương. Như vậy là thiếu chuyên nghiệp. Như vậy là không hay. Như vậy là lộ điểm yếu.”

“Tôi làm sao để bà tha cho tôi đây?”

“Để tôi nói về các cô gái kia cái đã. Tất cả bọn họ đều nghĩ ông dễ nhìn và nam tính. Khi tôi bảo họ rằng ông là người mềm yếu thì tất bọn họ đều bị sốc.”

“Họ cần được gây sốc bằng kẹp điện.”

“Mẹ của Abby thế nào rồi?”

“Đỡ nhiều. Cuối tuần này tôi sẽ lên đó xem.”

Bà cầm lên hai hồ sơ. “Lambert đang chờ đấy.”

Oliver Lambert trỏ vào chiếc trường kỷ chắc nịch và mời cà phê. Ông ngồi thẳng tắp trên chiếc ghế tay dựa, cầm chiếc tách của ông như một nhà quý tộc Anh. “Tôi đang lo lắng về Avery,” ông nói.

“Tôi mới ghé thăm ông ta tối qua,” Mitch nói. “Bác sĩ buộc ông ta phải nghỉ ngơi hai tháng.”

“Đúng, và đó là lý do anh ở đây. Tôi muốn anh làm việc chung với Victor Milligan trong hai tháng tới. Ông ta tiếp quản hầu hết các hồ sơ của Avery, cho nên đó cũng là khu vực quen thuộc đối với anh.”

“Được thôi. Victor và tôi là bạn tốt.”

“Anh sẽ học được nhiều điều từ ông ta. Một thiên tài về thuế đấy. Đọc hai cuốn sách mỗi ngày.”

Tuyệt, Mitch nghĩ. Ông ta sẽ đọc trung bình mười cuốn sách mỗi ngày ở trong tù. “Đúng vậy, ông ta là một người thông minh. Ông ta đã từng giúp tôi thoát bí một vài lần.”

“Tốt. Tôi nghĩ hai người sẽ hợp tác tốt với nhau. Hãy tìm gặp ông ta lúc nào đó trong sáng nay. Còn chuyện này nữa. Avery có một số công việc chưa hoàn thành ở Cayman. Anh biết đấy, anh ta đã đi đến đó rất nhiều lần để gặp một số chủ ngân hàng. Thật ra anh ta đã lên lịch đi vài ngày từ sáng mai. Sáng nay anh ta bảo tôi rằng anh đã quen thuộc với các thân chủ và tài khoản, vì vậy chúng tôi cần anh đi.”

Chiếc Lear, bổng lộc phi pháp, căn hộ chung cư, căn phòng kho, các tài khoản. Hàng ngàn ý nghĩ lóe lên trong đầu anh. Chúng không có ý nghĩa gì cả. “Cayman? Ngày mai ư?”

“Phải, việc đó rất khẩn cấp. Ba trong số các thân chủ của anh ta đang khẩn thiết cần các bản tổng kết tài khoản của họ và những công việc hợp pháp khác. Tôi muốn Milligan đi, nhưng ông ta lại phải đến Denver vào buổi sáng. Avery nói anh có thể xử lý được.”

“Dĩ nhiên, tôi có thể xử lý.”

“Tốt. Anh sẽ đi bằng chiếc Lear vào khoảng giấc trưa và trở về trên chuyến bay thương mại vào cuối ngày thứ Sáu. Có vấn đề gì không?”

Có, rất nhiều vấn đề. Ray đang sắp rời khỏi nhà tù. Tarrance đang thương thảo với đám buôn lậu. Nửa triệu đô cần phải được gom về. Và anh đã lên kế hoạch biến mất bất kỳ lúc nào.

“Không có vấn đề gì.”

Anh bước về văn phòng rồi khóa cửa. Anh hất văng đôi giày, nằm dài ra sàn và nhắm mắt lại.

Thang máy dừng ở tầng bảy và Mitch chạy theo lối cầu thang để đi lên tầng chín. Tammy mở cửa rồi khóa nó lại sau khi anh vào. Anh bước đến cửa sổ.

“Cô có dòm chừng không?” anh hỏi.

“Dĩ nhiên. Gã bảo vệ ở bãi đậu của anh ra đứng trên vỉa hè và theo dõi anh đi bộ đến đây.”

“Tuyệt. Ngay cả đến Dutch cũng theo dõi tôi.”

Anh quay lại, thăm dò nhìn cô. “Trông cô mệt mỏi quá.”

“Mệt mỏi ư? Tôi sắp chết thì có. Trong ba tuần qua tôi đã là nhân viên vệ sinh, thư ký, luật sư, chủ ngân hàng, gái điếm, giao liên, thám tử tư. Tôi đã bay đến Cayman chín lần, mua chín bộ hành lý mới và tha về một tấn những tài liệu đánh cắp. Tôi đã lái xe đến Nashville bốn lần và bay mười chuyến. Tôi đã đọc nhiều hồ sơ ngân hàng và giấy tờ pháp lý đến mức như giở mù. Và khi đến giờ đi ngủ thì tôi lại phải khoác cái áo nhân viên Dustbuster và sắm vai tì nữ trong sáu tiếng đồng hồ. Tôi có nhiều cái tên đến mức tôi phải ghi lên tay để khỏi phải nhầm lẫn.”

“Tôi vừa kiếm được cho cô một cái tên nữa đấy.”

“Tôi không ngạc nhiên về chuyện đó. Tên gì vậy?”

“Mary Alice. Kể từ nay, mỗi khi cô nói chuyện với Tarrance thì tên cô là Mary Alice.”

“Để tôi ghi ra đã. Tôi không ưa hắn. Hắn rất lỗ mãng qua điện thoại.”

“Tôi có tin tốt cho cô đấy.”

“Tôi nóng lòng nghe đây.”

“Cô rời khỏi đội Dustbuster được rồi.”

“Chắc tôi phải mừng đến phát khóc quá. Sao vậy?”

“Việc đó vô vọng.”

“Thì tôi đã nói cách đây một tuần rồi còn gì. Không thể nào lấy các hồ sơ ra khỏi đó, sao chép chúng rồi tuồn trở vào mà không bị bắt gặp.”

“Cô đã nói với Abanks chưa?” Mitch hỏi.

“Rồi.”

“Ông ta đã nhận tiền chưa?”

“Rồi. Nó được chuyển bằng điện tử vào hôm thứ Sáu.”

“Ông ta đã sẵn sàng chưa?”

“Ông ta nói đã sẵn sàng.”

“Tốt. Còn người làm giấy tờ giả thì sao rồi?”

“Tôi sẽ gặp anh ta chiều nay.”

“Anh ta là ai vậy?”

“Cựu cảnh sát. Anh ta và Lomax là bạn thâm niên. Eddie nói anh ta là người làm giả giấy tờ giỏi nhất nước.”

“Cầu được như thế. Bao nhiêu?”

“Năm ngàn. Tiền mặt, dĩ nhiên. Căn cước mới, hộ chiếu, bằng lái và visa.”

“Mất bao lâu?”

“Tôi không biết. Khi nào thì anh cần?”

Mitch ngồi lên mép chiếc bàn thuê. Anh hít thở sâu, suy nghĩ và tính toán. “Càng sớm càng tốt. Tôi đã tưởng mình có một tuần lễ nhưng giờ thì tôi không biết nữa. Chỉ cần anh ta làm sớm nhất có thể. Cô lái xe đến Nashville tối nay có được không?”

“Ôi, tôi thích quá đi mất. Tôi chưa ở đó đã hai ngày rồi.”

“Tôi muốn có một máy quay Sony và một chiếc chạc ba bố trí trong phòng ngủ. Hãy mua một thùng băng. Và tôi muốn cô ở đây, ngồi trực bên điện thoại trong vài ngày tới. Hãy rà soát lại các giấy tờ về Bendini một lần nữa. Tiếp tục các tổng kết của cô.”

“Ý anh là tôi phải ở đây?”

“Đúng rồi. Sao vậy?”

“Tôi đã làm bể hai chiếc đĩa vì ngủ trên trường kỷ rồi đó.”

“Trường kỷ là do cô thuê mà.”

“Có hộ chiếu rồi thì sao?”

“Tên anh ta là gì?”

“Doc gì đó. Tôi có số của anh ta.”

“Hãy trao lại cho tôi. Bảo anh ta khoảng một ngày nữa tôi sẽ gọi lại. Cô còn bao nhiêu tiền?”

“Tôi rất mừng vì anh hỏi câu này. Tôi khởi đầu với năm mươi ngàn, đúng không? Tôi đã tiêu hết mười ngàn tiền máy bay, khách sạn, hành lý, thuê xe. Và tôi vẫn đang tiếp tục chi tiêu đây. Giờ thì anh lại muốn máy quay và các căn cước giả. Tôi không thích bị lỗ vốn trong phi vụ này.”

Mitch dợm bước ra cửa. “Năm mươi ngàn nữa có được không?”

“Tôi sẽ nhận.”

Anh nheo mắt với cô rồi khép cửa lại, lòng tự hỏi không biết anh có còn gặp lại cô nữa hay không.

Xà lim rộng hai-thước-rưỡi nhân hai-thước-rưỡi với bồn cầu nằm ở góc và một chiếc giường hai tầng. Tầng trên bỏ trống và nó đã trống như vậy cả năm trời. Ray nằm ở tầng dưới với dây nhợ đeo quanh tai. Anh đang lẩm nhẩm một mình, nói một thứ ngôn ngữ rất lạ: tiếng Thổ Nhĩ Kỳ. Vào lúc đó, trên tầng này, có thể đánh cược thắng chắc rằng anh là sinh linh duy nhất đang lắng nghe những lời lảm nhảm bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ của trường Berlitz. Có những trao đổi khe khẽ ở cuối hành lang, nhưng hầu hết các ngọn đèn đều đã tắt. Mười một giờ, tối thứ Ba.

Người cai ngục lặng lẽ bước đến xà lim của anh. “McDeere,” anh ta nói nhỏ nhẹ và kín đáo qua các chấn song. Ray ngồi lên mép giường bên dưới, nhìn anh ta chằm chặp. Anh tháo tai nghe ra.

“Giám đốc muốn gặp anh.”

Được thôi, anh nghĩ. Giám đốc nhà giam đang ngồi ở bàn làm việc của ông ta vào lúc 11 giờ đêm để chờ anh. “Chúng ta đi đâu?” Đó là một câu hỏi đầy lo âu.

“Xỏ giày vào rồi lại đây.”

Ray nhìn quanh xà lim và làm một cuộc kiểm kê nhanh những tài sản quý giá của anh. Trong tám năm, anh đã tích lũy được một chiếc tivi trắng đen, một chiếc máy cassette to đùng, hai thùng các tông chứa đầy những cuốn băng và vài chục cuốn sách. Anh kiếm được ba đô la mỗi ngày nhờ làm việc trong phòng giặt ủi của nhà tù, nhưng sau khoản tiền thuốc lá thì chẳng còn được là bao để chi tiêu. Đó là những tài sản duy nhất của anh. Tám năm.

Người cai ngục đút một chiếc chìa khóa lớn vào cửa rồi kéo nó mở hé ra vài phân. Anh ta tắt đèn. “Đi theo tôi, và đừng có xớn xác. Tôi không biết anh là ai, anh bạn, nhưng anh có những bạn bè nặng ký đấy.” Những chìa khóa khác khớp với những cánh cửa khác, và họ đã ở bên ngoài, đứng dưới chiếc đai bóng rổ. “Đi sau lưng tôi.” người cai ngục nói.

Đôi mắt Ray đảo quanh khoảnh sân tối. Các bức tường lừng lững như những ngọn núi ở xa xa phía bên kia sân tù và khu vực đi bộ, nơi anh đã đi qua đi lại dễ đến hàng vạn cây số và hút dễ đến hàng tấn thuốc. Chúng cao năm mét, nhưng trông đồ sộ hơn rất nhiều vào ban đêm. Các tháp canh nằm cách nhau năm mươi mét. Chúng sáng trưng và được vũ trang hạng nặng.

Người cai ngục bình thản và tự tại. Dĩ nhiên anh ta có đồng phục và súng. Anh ta di chuyển đầy tự tin giữa hai khối nhà gạch xỉ rồi dặn Ray đi theo và bình tĩnh. Ray cố tỏ ra bình thản. Họ dừng lại ở góc một tòa nhà. Người cai ngục nhìn chằm chặp bức tường cách đó hai mươi lăm mét. Các ngọn đèn pha quét qua sân tù đúng như thông lệ, và họ lui vào bóng tối. Tại sao phải nấp nhỉ? Ray tự hỏi. Những gã bồng súng ở trên kia có phải thuộc phe bên mình không? Anh rất muốn biết điều đó trước khi thực hiện những động thái quan trọng.

Người cai ngục trỏ vào một vị trí trên tường, chính xác nơi mà James Earl Ray và băng nhóm của hắn ta đã từng leo qua. Một vị trí khá nổi tiếng, được ngắm nghía và ngưỡng mộ bởi hầu hết các tù nhân tại Brushy Mountain. Ít ra là hầu hết các tù nhân da trắng. “Khoảng năm phút nữa sẽ có người vứt thang dây từ trên đó xuống. Kẽm gai đã được cắt sẵn ở trên đỉnh. Anh sẽ thấy một sợi dây lớn ở phía bên kia.”

“Tôi hỏi vài câu có được không?”

“Hỏi nhanh đi.”

“Còn mấy ngọn đèn pha đó thì sao?”

“Chúng sẽ quay đi nơi khác. Anh sẽ có được bóng tối trọn vẹn.”

“Còn mấy khẩu súng trên đó?”

“Đừng lo. Họ sẽ nhìn đi nơi khác.”

“Chết tiệt! Anh có chắc không đấy?”

“Coi nào, anh bạn. Tôi đã từng thấy vài âm mưu từ bên trong, nhưng vụ này thì ngon như ăn bánh vậy. Đích thân Giám đốc Latterner đã lên kế hoạch vụ này. Ông ta đang ở ngay trên kia.” Người cai ngục trỏ vào ngọn tháp gần nhất.

“Giám đốc nhà giam?”

“Đúng vậy. Cho nên sẽ chẳng có chuyện gì đổ bể đâu.”

“Ai vứt thang lên?”

“Vài cai ngục.”

Ray chùi trán bằng cổ tay áo rồi hít một hơi sâu. Miệng anh khô khốc, hai đầu gối của anh run rẩy.

Người cai ngục thì thầm, “Sẽ có một gã chờ anh. Tên hắn là Bud. Một gã da trắng. Hắn sẽ đón anh ở bên kia tường. Hãy làm theo những gì hắn nói.”

Các đèn pha quét qua một lần nữa rồi tắt.

“Chuẩn bị đi,” người cai ngục nói. Bóng tối trùm xuống, tiếp nối bằng một sự im lặng đáng sợ. Bức tường nay đã tối đen. Từ ngọn tháp gần nhất phát ra hai tiếng huýt sáo. Ám hiệu. Ray quỳ xuống quan sát.

Từ phía sau tòa nhà kế tiếp, anh thấy hai thân hình đang chạy đến bức tường. Họ nhặt lên thứ gì đó từ trên cỏ rồi liệng nó.

“Chạy đi, bồ tèo,” người cai ngục nói. “Chạy!”

Đầu cúi thấp, Ray mở hết tốc lực. Chiếc thang tự chế đã vào chỗ của nó. Các cai ngục tóm lấy tay anh và lẳng lên nấc thang đầu. Chiếc thang giật nảy mạnh khi anh hối hả leo. Đỉnh bức tường rộng sáu tấc. Một khoảng hở rộng đã được cắt sẵn từ cuộn kẽm gai. Anh lách qua mà không hề bị vướng. Sợi dây ở đúng ngay nơi mà nó phải ở và anh dễ dàng leo xuống phía bên kia bức tường. Hai mét rưỡi trước khi chạm đất, anh buông tay và nhảy. Anh ngồi xổm xuống, nhìn quanh quất. Vẫn tối đen. Các ngọn đèn pha đã sững lại.

Khoảng đất trống kết thúc cách đó ba mươi mét, và rừng rậm bắt đầu. “Lối này,” một giọng nói khẽ cất lên. Ray lao đến đó. Bud đang chờ trong bụi cây đầu tiên.

“Nhanh lên. Theo tôi.”

Ray chạy theo cho đến khi bức tường khuất dạng. Họ dừng lại ở một khoảng rừng thưa bên cạnh một lối mòn bụi bặm. Anh ta chìa tay ra. “Tôi là Bud Riley. Cũng vui đấy nhỉ?”

“Không thể tin nổi. Tôi là Ray McDeere.”

Bud là một gã đàn ông chắc nịch với bộ râu đen và nón bê rê đen. Ông ta đi ủng quân đội, mặc quần Jeans, khoác áo vest rằn ri. Không thấy súng. Ông ta mời Ray một điếu thuốc.

“Anh đi cùng ai?” Ray hỏi.

“Không ai cả. Tôi đang làm một công việc ngoài luồng nho nhỏ cho ông giám đốc. Họ thường gọi tôi mỗi khi có ai đó leo qua tường. Dĩ nhiên lần này thì hơi khác. Thường thì tôi mang theo chó. Tôi nghĩ chúng ta nên đợi ở đây một chút để anh nghe các tiếng còi. Anh không nghe chúng thì phí lắm. Những tiếng còi đó kiểu như là để vinh danh anh đấy.”

“Không sao. Tôi đã từng nghe thấy chúng rồi.”

“Đúng, nhưng một khi họ xuất kích thì ở đây sẽ rất khác. Đó là một âm thanh đẹp.”

“Này, Bud, tôi...”

“Cứ nghe đi, Ray. Chúng ta còn khối thời gian. Họ sẽ không rượt đuổi anh quá căng đâu.”

“Không quá căng?”

“Phải, họ sẽ làm ầm ĩ lên, đánh thức tất cả mọi người dậy, y như một cuộc vượt ngục thứ thiệt vậy. Nhưng họ sẽ không rượt theo anh đâu. Tôi không biết anh có thân thế gì, nhưng cái thân thế đó là đáng nể đấy.” Tiếng còi bắt đầu cất lên và Ray giật bắn mình. Ánh đèn càn quét bầu trời đêm. Có thể nghe thấy những giọng nói nhạt nhòa của các lính canh trên tháp.

“Hiểu ý tôi rồi chớ?”

“Ta đi đi,” Ray nói rồi dợm bước.

“Chiếc xe của tôi ở cách một quãng phía trên con đường. Tôi có mang cho anh ít quần áo. Ông Giám đốc đã cho tôi các kích cỡ của anh. Hy vọng anh ưng ý.”

Bud hụt hơi khi họ ra đến chiếc xe. Ray nhanh chóng xỏ chiếc quần Duckhead màu ô liu và chiếc áo sơ mi lao động bằng cotton màu xanh. “Được đó, Bud,” anh nói.

“Hãy quẳng bộ đồ tù vào các bụi cây.”

Họ đi ba cây số trên một hẻm núi ngoằn ngoèo rồi rẽ vào một đường rải nhựa. Bud nghe Conway Twitty hát, không nói lời nào. “Chúng ta đi đâu, Bud?” Ray cuối cùng lên tiếng.

“Này nhé. Ông Giám đốc nói ông ta không quan tâm anh đi đâu và thật ra ông ta cũng chẳng muốn biết nữa. Ông ta nói việc đó là tùy theo anh. Tôi gợi ý chúng ta nên đến một thị trấn lớn, nơi nào có trạm xe buýt ấy. Sau đó anh tự lo lấy thân.”

“Anh chở tôi được bao xa?”

“Tôi có nguyên cả một đêm, Ray ạ. Anh muốn thị trấn nào thì cứ nói tên nó ra.”

“Tôi muốn bỏ lại vài cây số phía sau rồi đi lòng vòng tìm một trạm xe buýt. Knoxville có được không?”

“Knoxville được. Từ đó anh định đi đâu?”

“Tôi cũng chả biết nữa. Tôi phải ra khỏi nước.”

“Với các bạn bè của anh thì chắc chẳng có vấn đề gì đâu. Dù vậy, hãy thận trọng. Ngày mai ảnh của anh sẽ treo đầy tại các văn phòng cảnh sát ở khắp mười bang.”

Ba chiếc xe chớp đèn xanh phóng đi trên ngọn đồi phía trước họ. Ray hụp xuống sàn xe.

“Thoải mái đi, Ray. Họ không thấy anh đâu.”

Qua cửa sổ hậu, anh nhìn chúng biến mất. “Lỡ bị chặn đường thì sao?”

“Coi nào, Ray. Sẽ không có chặn đường đâu mà, được chứ? Tin tôi đi.” Bud luồn tay vào túi, ném một cọc tiền lên ghế. “Năm trăm đô. Do ông Giám đốc trao tận tay. Anh có những bạn bè khủng đấy, anh bạn.

« Lùi
Tiến »