Hãng Luật

Lượt đọc: 9825 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

Ông Morolto mặc vest đen, đeo cà vạt đỏ, ngồi ở đầu chiếc bàn họp tráng nhựa trong phòng Dunes Room của tòa nhà Best Western trên Strip. Hai mươi chiếc ghế quanh bàn chật kín những người giỏi nhất và thông minh nhất của ông ta. Những tay chân thân tín thì đứng quanh bốn bức tường. Dù đó là những sát thủ dày dạn luôn hoàn thành nhiệm vụ một cách hiệu quả và không bao giờ cắn rứt, họ trông giống như những gã hề trong những chiếc áo lòe loẹt, những chiếc quần lửng hoang dại và một hỗn hợp kỳ thú những chiếc nón rơm. Ông lẽ ra đã bỡn cợt sự xuẩn ngốc của họ, nhưng tình thế khẩn trương đã ngăn những nụ cười của ông. Ngồi ngay bên phải ông là Lou Lazarov, ngồi ngay bên trái ông là DeVasher, và mọi cái tai trong căn phòng nhỏ đều dỏng lên để lắng nghe ngóng hai người này chơi trò tung hứng với nhau từ hai bên của chiếc bàn.

“Chúng đang ở đây. Tôi biết chúng đang ở đây.” DeVasher nói một cách đầy kịch nghệ, vỗ cả hai bàn tay lên bàn theo từng âm tiết. Ông ta quả là biết giữ nhịp.

Đến phiên Lazarov: “Tôi đồng ý. Chúng ở đây. Hai đứa đến bằng xe, một đứa đến bằng xe tải. Chúng ta đã tìm thấy cả hai chiếc xe bị bỏ lại, trên đó có đầy dấu vân tay. Đúng, chúng đang ở đây.”

DeVasher: “Nhưng tại sao lại là bãi Panama City? Nó chẳng có nghĩa lý gì cả.”

Lazarov: “Chỉ có một lý do là hắn đã từng đến đây. Hắn đến đây dịp Giáng sinh, nhớ không? Hắn đã quen thuộc nơi này cho nên hắn nghĩ, với tất cả những nhà trọ giá rẻ trên bãi biển, đó là một nơi tuyệt vời để ẩn náu một thời gian. Ý tưởng đó không hề tồi, thật đấy. Nhưng hắn đã gặp rủi. Một kẻ đang trốn chạy như hắn mà lại mang theo quá nhiều hành lý, ví như cái thằng anh của hắn mà ai cũng muốn tóm. Và cả con vợ của hắn nữa. Rồi cả chiếc xe tải chứa đầy tài liệu nữa, chúng ta giả định là như thế. Đúng là cái kiểu tư duy học trò tiêu biểu: ta mà phải chạy thì ta sẽ mang theo tất cả những ai ta yêu quý. Rồi thằng anh của hắn lại đi hãm hiếp con bé kia, mọi người đều nghĩ như thế, và bỗng dưng mọi gã cớm ở Alabama và Florida đều lao vào cuộc truy lùng. Xui cho hắn thật rồi.”

“Bà mẹ thì sao?” Ông Morolto hỏi.

Lazarov và DeVasher gật đầu với ông trùm, thừa nhận rằng đó là một câu hỏi rất thông minh.

Lazarov: “Không có gì, chỉ thuần túy là trùng hợp. Bà ta là một người phụ nữ rất bình dị, phục vụ món bánh quế và chẳng hay biết gì cả. Chúng tôi đã giám sát bà ta ngay từ lúc đến đây.”

DeVasher: “Tôi đồng ý. Không có liên lạc nào cả.”

Morolto gật đầu một cách thông thái rồi châm điếu thuốc lá.

Lazarov: “Cho nên nếu chúng ở đây - và chúng ta biết chúng đang ở đây - bọn đặc vụ liên bang và bọn cớm cũng sẽ biết chúng ở đây. Chúng ta có sáu mươi người ở đây, còn bọn chúng có đến vài trăm người. Cán cân đang nghiên về phía chúng.”

“Các anh có chắc ba đứa bọn chúng đang ở cùng nhau không?” Ông Morolto hỏi.

DeVasher: “Chắc chắn. Chúng tôi biết con bé và gã tù đã nhận phòng vào cùng một đêm tại Perdido. Chúng rời khỏi đó rồi ba tiếng sau con bé lại nhận phòng ở đây, tại Holyday Inn, và thanh toán bằng tiền mặt cho hai phòng, Nó đã thuê xe và vân tay của nó nằm tùm lum trên đó. Không nghi ngờ gì nữa. Chúng tôi biết Mitch đã thuê một chiếc U-Haul vào hôm thứ Tư tại Nashville. Hắn đã chuyển khoản mười triệu đô tiền của chúng ta vào một ngân hàng ở Nashville sáng thứ Năm và dĩ nhiên đã cuốn gói. Chiếc U-Haul đã được tìm thấy tại đây bốn giờ trước. Vâng, thưa ông, chúng đang ở cùng nhau.”

Lazarov: “Nếu hắn rời Nashville ngay sau khi chuyển khoản, hẳn là hắn đến đây vào khoảng lúc trời tối. Chiếc U-Haul được tìm thấy trong tình trạng trống rỗng, cho nên chúng phải dỡ xuống và đem giấu ở đâu đó ở quanh đây. Việc này có lẽ diễn ra vào tối muộn hôm thứ Năm vừa qua. Ông phải hình dung rằng chúng phải chợp mắt một thời gian. Tôi thì hình dung chúng đã ở đây tối hôm qua và lên kế hoạch di chuyển trong hôm nay. Nhưng khi chúng tỉnh dậy sáng hôm nay thì khuôn mặt của chúng đã chình ình trên báo chí, xe cảnh sát thì chạy lòng vòng, va cả vào nhau, và đột nhiên các con đường bị chặn sạch. Cho nên chúng đã bị kẹt lại ở nơi đây.”

DeVasher: “Để thoát ra, chúng phải mượn, thuê hoặc đánh cắp một chiếc xe. Quanh đây không có ghi chép nào về việc thuê mướn. Con bé đã thuê một chiếc ở Mobile dưới tên nó. Mitch thuê một chiếc U-Haul ở Nashville dưới tên hắn, với căn cước thật. Cho nên các ông phải hình dung rằng, xét cho cùng, chúng cũng chẳng thông minh cái mẹ gì cả.”

Lazarov: “Rõ ràng chúng không có căn cước giả. Nếu chúng thuê xe quanh đây để đào tẩu thì các sổ sách cho thuê hẳn phải ghi tên thật. Không tồn tại sổ sách nào như thế cả.”

Ông Morolto thất vọng xua tay. “Được rồi, được rồi. Vậy là chúng đang ở đây. Các anh quả là thiên tài. Tôi tự hào về các anh lắm đấy. Bây giờ thì sao nào?”

Đến phiên DeVasher: “Bọn Fibbie đang ngáng đường. Chúng đang kiểm soát cuộc truy lùng, và chúng ta chỉ còn biết ngồi và xem mà thôi.”

Lazarov: “Tôi đã gọi cho Memphis. Mọi cộng sự cấp cao của hãng đều đang trên đường xuống đây. Họ biết rõ McDeere và vợ hắn, cho nên chúng ta sẽ đẩy họ ra các bãi biển, quán ăn và khách sạn. Biết đâu họ sẽ thấy được gì.

DeVasher: “Tôi cho rằng họ đang kéo đến một trong các nhà nghỉ nhỏ. Họ có thể nêu tên giả, thanh toán bằng tiền mặt và không ai bị nghi ngờ. Như vậy sẽ ít tốn kém người hơn, ít khả năng bị phát hiện hơn. Chắc họ đang nhận phòng tại Holiday Inn, nhưng sẽ không ngụ lại đó lâu đâu. Tôi dám cá họ đã bắt đầu di chuyển xuống Strip.”

Lazarov: “Trước tiên, chúng ta phải tống khứ đám đặc vụ liên bang và đám cảnh sát. Chúng chưa biết chuyện này, nhưng chúng sắp di chuyển màn trình diễn của chúng xuống dọc theo con đường. Cho nên từ sáng sớm chúng ta sẽ phải khởi đầu việc gõ từng cánh cửa ở tất cả các căn nhà nghỉ nhỏ. Phần lớn các ổ rác rến đó đều có ít hơn năm mươi phòng. Tôi hình dung hai người của chúng ta có thể lục soát mỗi phòng trong ba mươi phút. Tôi biết như thế là rất chậm, nhưng chúng ta không thể nào cứ ngồi đây. Có thể, sau khi bọn cớm rút đi, vợ chồng McDeere sẽ ra hít thở một chút và phạm phải sai lầm.”

“Các anh muốn người của chúng ta bắt đầu lùng sục các phòng khách sạn?” Ông Morolto hỏi.

De Vasher: “Không cách chi chúng ta có thể gõ hết các cánh cửa, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng.”

Ông Morolto đứng dậy, nhìn quanh căn phòng.

“Còn ngoài biển thì sao?” ông hỏi, nhắm vào Lazarov và DeVasher. Họ nhìn nhau, hoàn toàn bối rối trước câu hỏi.

“Ngoài biển!” Ông Morolto hét lên. “Còn ngoài biển thì sao?” Tất cả các cặp mắt khắp quanh bàn đều bắn ra những tia tuyệt vọng. Và chúng nhanh chóng đáp xuống Lazarov. “Tôi xin lỗi, thưa ông, tôi đang quẫn trí.”

Ông Morolto khom xuống, nhìn vào mặt Lazarov. “Ngoài biển thì sao, Lou? Chúng ta đang ở trên bãi biển, đúng không? Đất liền, cao tốc, đường sắt, sân bay là một bên, nhưng bên kia thì có biển, có tàu bè và những thứ khác nữa. Vậy thì, nếu các con đường bị chặn, các sân bay và xe hỏa là vô vọng, anh nghĩ chúng có thể đi đâu chứ? Theo tôi, chúng đương nhiên sẽ cố gắng tìm một con tàu rồi lẻn đi vào lúc trời tối. Có lý đấy chứ hả, các chàng trai?”

Mọi cái đầu trong phòng vội vã gật gù. DeVasher lên tiếng trước tiên. “Với tôi, điều đó là cực kỳ hợp lý.”

“Tuyệt lắm,” ông Morolto nói. “Vậy thì tàu bè của chúng ta đâu cả rồi?”

Lazarov đứng bật dậy khỏi ghế. Ông quay sang bức tường, bắt đầu sủa những mệnh lệnh cho các tay chân của mình. “Đi xuống các bến cảng! Thuê mọi chiếc tàu cá mà các anh tìm được cho tối nay và toàn bộ ngày mai. Họ muốn bao nhiêu thì trả bấy nhiêu. Không trả lời bất cứ câu hỏi nào, chỉ chi tiền cho họ. Đưa người của chúng ta lên các con tàu đó và bắt đầu tuần tra càng sớm càng tốt. Hãy ở cách bờ trong phạm vi một hải lý.”

Ít lâu trước mười một giờ đêm thứ Sáu, Aaron Rimmer đứng tại quầy thanh toán ở một trạm Texaco tại Tallahassee, trả tiền cho một lô bia và bốn mươi lăm lít xăng. Hắn cần tiền lẻ để gọi điện thoại. Ở bên ngoài, cạnh khu vực rửa xe, hắn lật giở những trang màu xanh rồi gọi cho Sở Cảnh sát Tallahassee. Việc này là khẩn cấp, hắn trình bày, và người điều phối liền kết nối hắn với kíp trưởng.

“Nghe này!” Rimmer khẩn trương hét lớn, “Tôi đang ở đây, tại cái trạm Texaco đó, và mới cách đây năm phút tôi đã thấy mấy nghi phạm mà mọi người đều tìm kiếm! Tôi biết đó là chúng!”

“Mấy nghi phạm nào?” Người kíp trưởng hỏi.

“Anh em McDeere. Hai nam một nữ. Tôi rời bãi Panama City cách đây chưa đến hai giờ, và tôi thấy ảnh của chúng trên báo. Rồi tôi dừng lại đây để đổ xăng, và tôi đã thấy chúng.”

Rimmer cung cấp địa điểm nơi hắn đứng và chờ ba mươi giây, khi chiếc xe tuần tra đầu tiên xuất hiện với những ánh chớp xanh. Nó nhanh chóng được tiếp nối bởi chiếc xe tuần tra thứ hai, thứ ba và thứ tư. Họ đưa Rimmer lên ghế trước rồi chở hắn đến South Precinct. Viên đội trưởng đang chờ cùng một đám đông nho nhỏ đầy lo âu. Rimmer được hộ tống như một danh nhân vào văn phòng của viên đội trưởng, nơi ba bức chân dung mô phỏng và tấm ảnh căn cước đang chờ sẵn trên bàn.

“Chính là chúng.” hắn hét lên. “Tôi vừa mới gặp chúng cách đây chưa đầy mười phút. Chúng đi trên chiếc bán tải Ford màu lục với biển số Tennessee và kéo theo một chiếc U-Haul trục-kép dài.”

“Chính xác, ông thấy chúng ở đâu?” viên đội trưởng hỏi. Các cảnh sát nuốt từng lời.

“Tôi đang đổ xăng ở cây bơm số bốn, vốn thường là cây không pha chì, thì chúng lẻn vào bãi đậu, trông thực sự rất khả nghi. Chúng đậu ở cách xa các cây bơm, rồi cô ả đi ra và bước vào trong xe.” Hắn nhặt lên bức chân dung của Abby rồi nghiên cứu nó. “Đúng rồi. Chính là ả, không nghi ngờ gì nữa. Tóc ả ngắn hơn nhiều, nhưng là màu đen. Ả mới vừa đi ra, không mua sắm gì cả. Khi hối hả trở ra chiếc xe tải, trông ả có vẻ bồn chồn. Tôi đã bơm xăng xong nên bước vào. Đúng lúc tôi mở cửa thì chúng lái đi, ngay cách tôi chỉ chừng nửa mét. Tôi đã nhìn thấy cả ba đứa chúng nó.”

“Ai là người lái xe?” viên đội trưởng hỏi.

Rimmer nhìn tấm ảnh căn cước của Ray. “Không phải là hắn, là gã kia.” Hắn trỏ vào bức chân dung của Mitch.

“Ông có thể cho xem bằng lái xe của ông được không?” một viên hạ sĩ hỏi.

Rimmer mang theo đến ba bộ căn cước. Hắn trao cho viên hạ sĩ tấm bằng lái xe của Illinois với ảnh của hắn và cái tên Frank Temple. “Chúng đi theo hướng nào?” viên đội trưởng hỏi.

“Hướng đông.”

Cùng lúc đó, cách chừng sáu cây số, Tony Verkler gác máy chiếc điện thoại trả tiền. Hắn mỉm cười một mình rồi quay trở về quán Burger King.

Khi viên đội trưởng đang nghe điện thoại, viên hạ sĩ đang ghi lại thông tin từ bằng lái của Rimmer/Temple, và khoảng một chục cảnh sát đang xôn xao bàn tán, một viên cảnh sát tuần tra xông vào văn phòng. “Tôi mới nhận một cuộc gọi! Lại một vụ tố giác nữa tại quán Burger King ở phía đông thị trấn. Cùng một thông tin như nhau! Cả ba tên bọn chúng ngồi trên chiếc bán tải Ford, kéo theo một chiếc U-Haul. Người tố giác không để lại tên, nhưng nói rằng ông ta đã thấy hình chúng trên báo. Ông ta nói chúng ló đầu ra cửa sổ của quầy bán thức ăn mang theo, mua ba bịch thức ăn, rồi phóng đi.”

“Đích thị là chúng rồi!” viên đội trưởng nói với nụ cười tươi rói.

Cảnh sát trưởng hạt Bay nhấp món cà phê đen đặc quánh từ chiếc tách nhựa Styrofoam rồi gác đôi ủng đen của ông ta lên chiếc bàn họp trong phòng Caribean Room tại khách sạn Holiday Inn. Các đặc vụ FBI liên tục ra vào, pha cà phê, thì thào và cập nhật với nhau những tin tức mới nhất. Người hùng của ông, một nhân vật lớn, Giám đốc F. Denton Voyles, đang ngồi ở phía bên kia bàn, nghiên cứu tấm bản đồ đường xá cùng với ba trong số các thuộc cấp của ông. Tưởng tượng nổi không, Denton Voyles tại hạt Bay. Căn phòng náo nhiệt những hoạt động của cảnh sát. Cảnh sát bang của Florida lạo xạo vào ra. Bộ đàm và điện thoại hết reo vang rồi lại quang quác tại trạm chỉ huy tiền phương. Cảnh sát hạt và cảnh sát đô thị từ ba hạt khác nhau lảng vảng khắp xung quanh, hồi hộp với cuộc săn lùng, những đình chỉ và sự hiện diện của tất cả các đặc vụ FBI đó. Và cả với Voyles nữa.

Một viên cảnh sát xông qua cửa với ánh mắt sáng rực vì phấn khích. “Chúng tôi mới nhận một cuộc gọi từ Tallahassee! Mới cách đây mười lăm phút họ đã có hai tố giác quả quyết! Cả ba tên bọn chúng ngồi trên một chiếc bán tải Ford màu lục mang biển số Tennessee!”

Voyles buông tấm bản đồ đường xá, bước đến viên cảnh sát. “Nơi tố giác ở đâu?” Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn lại âm thanh của chiếc đài vô tuyến.

“Đầu tiên là ở trạm Texaco Quick Shop, kế đến là tại quán Burger King cách đó hơn sáu cây số. Chúng đã lái xe đi qua một cửa sổ bán thức ăn mang theo. Cả hai nhân chứng đều quả quyết và cho xem căn cước.”

Voyles quay sang ông cảnh sát trưởng. “Ông cảnh sát trưởng, phiền ông gọi cho Tallahassee để xác nhận. Nó ở cách đây bao xa?” Đôi ủng đen chạm đất. “Một tiếng rưỡi đi xe. Đi thẳng xuống đường Xuyên bang 10.”

Voyles trỏ vào Tarrance và họ bước vào một căn phòng nhỏ được dùng như quầy rượu. Những tiếng rì rầm trở lại để kiểm soát chiến dịch.

“Nếu các tố giác là đúng thì có nghĩa là chúng ta đang lãng phí thời gian ở đây,” Voyles nói với Tarrance.

“Vâng, thưa ông, chúng nghe có vẻ thật. Một tố giác đơn lẻ có thể là giả mạo hay chơi khăm, nhưng hai tố giác sát sạt nhau thì nghe có vẻ rất đúng.”

“Làm thế quái nào chúng lại ra khỏi đây được nhỉ?”

“Chắc là phải nhờ đến cô gái đó, sếp ạ. Cô ta đã giúp hắn từ một tháng nay. Tôi không biết cô ta là ai, nhưng cô ta đang quan sát chúng ta từ bên ngoài và cung cấp cho hắn tất cả những gì hắn cần.”

“Theo anh, cô ta có đang ở cùng chúng không?”

“Tôi e là không đâu. Có lẽ cô ta chỉ theo dõi sát sao, tránh hành động và nhận chỉ đạo từ hắn.”

“Hắn thông minh thật, phải không Wayne. Hẳn là hắn đã lên kế hoạch cho chuyện này từ nhiều tháng trước.”

“Hiển nhiên.”

“Anh có lần đã nhắc đến Bahamas.”

“Vâng, thưa ông. Một triệu đô chúng ta trả cho hắn đã được chuyển khoản đến ngân hàng Freeport. Sau đó hắn nói với tôi số tiền này sẽ không nằm lâu ở đó.”

“Theo anh có thể nào hắn đi đến đó không?”

“Ai mà biết được. Rõ ràng hắn phải ra khỏi nước. Hôm nay tôi có nói chuyện với ông giám đốc nhà giam. Ông ta nói Ray McDeere có thể nói thành thạo năm hay sáu thứ tiếng. Chúng có thể đi bất cứ nơi đâu.”

“Tôi nghĩ chúng ta phải rút ra khỏi đây thôi,” Voyles nói.

“Ta hãy dựng các chốt chặn khắp Tallahassee. Chúng sẽ không cầm cự được lâu nếu chúng ta có được sự mô tả tốt về chiếc xe. Đến sáng chúng ta sẽ tóm được chúng.”

“Tôi muốn toàn bộ các cảnh sát ở miền trung Florida phải lên các cao tốc trong vòng một giờ nữa. Hãy lập chốt chặn ở khắp nơi. Từng chiếc bán tải Ford đều phải tự động bị khám xét. Rõ chưa? Người của chúng ta sẽ nán lại đây cho đến rạng sáng. Sau đó, chúng ta sẽ rút sạch.”

“Vâng, thưa ông.” Tarrance nói với nụ cười mệt mỏi.

Tin đồn về những tố giác ở Tallahassee lập tức lan truyền khắp Emerald Coast. Bãi Panama City thế là được xả hơi. Anh em McDeere đã đi khỏi. Vì những lý do mà chỉ duy nhất họ không biết, cuộc săn lùng họ đã được dịch chuyển vào nội địa. Bị trông thấy và bị xác định quả quyết, không chỉ một mà những hai lần, nay họ được cho là đã ở một nơi nào đó khác, đang lao đầu một cách tuyệt vọng vào cuộc đụng độ không tránh khỏi ở ven lề một cao tốc tối tăm.

Cảnh sát ở dọc bờ biển đã về nhà. Vài chốt chặn vẫn trụ lại qua đêm ở hạt Bay và hạt Gulf. Những giờ trước bình minh ngày thứ Bảy hầu như đã bình thường trở lại. Cả hai đầu của Strip vẫn bị chặn, nhưng cảnh sát chỉ kiểm tra qua loa bằng lái xe. Những con đường lên phía bắc thị trấn đều bỏ ngỏ và thông thoáng. Cuộc săn lùng đã chuyển sang hướng đông.

Ở ngoại ô của thành phố Ocala, Florida, gần Silver Springs trên Cao tốc 40, Tony Verkles phục phịch bước ra từ một cửa hàng 7-Eleven rồi nhét một đồng hai mươi lăm cent vào chiếc điện thoại trả tiền. Hắn gọi cho Sở Cảnh sát Ocala, báo cáo khẩn rằng, ở quanh quẩn phía bên trên bãi Panama City, hắn vừa trông thấy ba nghi phạm mà mọi người đều tìm kiếm. Gia đình nhà McDeere! Hắn nói hắn đã thấy hình của chúng trên báo một ngày trước khi hắn lái xe qua Pensacola, và nay hắn mới vừa trông thấy chúng. Người điều phối thông báo cho hắn rằng tất cả các cảnh sát tuần tra đều đang ở hiện trường một vụ tai nạn thảm khốc. Anh ta hỏi liệu hắn có thể vui lòng đến đồn cảnh sát để lập hồ sơ báo cáo hay không. Tony nói hắn đang vội, nhưng vì việc này cách chi đó cũng quan trọng nên hắn sẽ đến đó sau ít phút nữa.

Khi hắn đến, cảnh sát trưởng đã đợi sẵn trong áo thun và quần Jeans. Mắt ông sưng đỏ và tóc tai ông rối bời. Ông dẫn Tony vào văn phòng và cảm ơn hắn vì đã đến. Ông ghi chép lại những tường trình của Tony. Hắn đang bơm xăng ở phía trước một cửa hàng 7-Eleven thì thấy một chiếc bán tải Ford màu lục kéo theo một chiếc U-Haul ở phía sau. Chiếc xe trờ tới gần cửa hàng, rồi có một cô gái bước ra và sử dụng điện thoại. Tony giải thích hắn đang trong quá trình lái xe từ Mobile đến Miami và đã đi qua các chốt chặn quanh Panama City. Hắn đã xem báo và nghe đài nên biết tất cả về ba người của giả đình McDeere. Hắn vào trong để trả tiền xăng và hắn nghĩ đã từng gặp cô gái ở đâu đó. Rồi hắn nhớ ra các tờ báo. Hắn bước đến kệ tạp chí ở cửa sổ trước và nhìn kỹ hai người đàn ông. Theo như trí nhớ của hắn thì không còn gì để nghi ngờ gì nữa. Cô gái gác máy, trở vào xe, ngồi giữa hai gã đàn ông, rồi chúng đi khỏi. Chiếc Ford màu xanh lục có biển số Tennessee.

Ông cảnh sát trưởng cảm ơn hắn rồi gọi cho văn phòng cảnh sát trưởng hạt Marion. Tony tạm biệt rồi trở ra chiếc xe của hắn, nơi Aaron Rimmer đang ngủ ở băng ghế sau. Họ đi thẳng lên phía bắc, theo hướng Panama City

« Lùi
Tiến »