Bảy giờ sáng thứ Bảy, Andy Patrick nhìn đông nhìn tây dọc theo Strip, rồi băng nhanh qua bãi đậu, đi đến Phòng 39. Hắn gõ cửa nhè nhẹ.
Sau một hồi trì hoãn, Abby hỏi, “Ai đó?”
“Quản lý,” hắn đáp. Cánh cửa mở ra và một người nam trông giống như trên bức chân dung của Mitchell Y. McDeere lách ra. Tóc ông ta nay rất ngắn và có màu vàng kim. Andy nhìn sững mái tóc đó.
“Chào anh, Andy,” ông ta lịch sự nói trong khi đảo mắt quanh bãi đậu.
“Chào ông. Tôi kiểu như cũng hơi lo lo, chả biết mấy người có còn ở đây không.”
Ông McDeere gật đầu, tiếp tục nhìn quanh quất bãi đậu.
“Ý tôi là, theo như tivi sáng hôm nay, đêm qua mấy người đã đi được nửa chặng đường qua Florida.”
“Ừ, chúng tôi cũng đang xem nó đây. Họ đang diễn tuồng phải không, Andy?”
Andy đá viên sỏi trên vỉa hè. “Tivi nói tối qua đã có ba tố giác quả quyết. Tại ba nơi khác nhau. Tôi nghĩ cũng lạ. Tôi ở đây suốt cả đêm, làm việc, canh gác, tùm lum tá lả, mà nào tôi có thấy mấy người đi ra đâu. Trước lúc mặt trời mọc, tôi băng qua cao tốc để đến quán cà phê, nó ở ngay kia kìa. Như thường lệ, đám cớm đang ngồi đó. Tôi ngồi dịch lại gần họ. Họ nói cuộc truy lùng đã được hủy ở quanh đây. Họ nói FBI đã rút ra ngay sau lời tố giác cuối cùng vào khoảng bốn giờ sáng nay. Phần lớn các gã cớm khác cũng bỏ đi. Họ sẽ tiếp tục phong tỏa Strip cho đến trưa, rồi sau đó sẽ hủy. Có tin đồn mấy người đang được trợ giúp từ bên ngoài, và mấy người đang tìm cách đến Bahamas.”
Ông McDeere chăm chú nghe trong khi vẫn quan sát bãi đậu. “Họ còn nói gì nữa không?”
“Họ nói suốt về chiếc xe tải U-Haul chứa đầy đồ ăn cắp. Nói họ tìm ra chiếc xe này như thế nào. Nói nó trống rỗng. Nói không ai hình dung nổi mấy người đã chất hàng đánh cắp lên chiếc xe rồi kéo nó chuồn khỏi thị trấn ngay trước mũi họ. Họ thấy rất ấn tượng. Dĩ nhiên tôi im re, nhưng tôi hình dung đó là cùng chiếc U-Haul mà mấy người đã lái vào đây tối thứ Năm vừa rồi.”
Ông McDeere chìm sâu vào suy tưởng và không nói năng gì. Ông ta không có vẻ gì là lo lắng. Andy nghiên cứu kỹ khuôn mặt của ông ta.
“Ông có vẻ không được hài lòng lắm.” Andy nói. “Ý tôi là đám cớm đang bỏ đi và hủy việc truy lùng. Điều đó tốt mà, đúng không?”
“Andy, tôi nói điều này với anh có được không?”
“Được chớ.”
“Bây giờ thậm chí còn nguy hiểm hơn cả lúc trước nữa.”
Andy nghĩ ngợi trong cả một phút dài. “Sao lại thế?” hắn hỏi.
“Đám cớm chỉ muốn bắt tôi thôi, Andy. Nhưng có một số kẻ muốn giết tôi. Đám sát thủ chuyên nghiệp đấy, Andy. Chúng đông lắm. Và chúng vẫn đang ở đây.”
Andy nheo con mắt lành của hắn, nhìn xoáy vào ông McDeere. Sát thủ chuyên nghiệp! Quanh đây? Trên Strip? Andy lùi một bước ra sau. Hắn muốn hỏi chính xác chúng là ai và vì sao lại săn lùng ông ta, nhưng hắn biết sẽ chẳng nhận được câu trả lời nhiều nhặn nào. Hắn nhận ra cơ hội. “Sao mấy người không trốn thoát đi cho rồi?”
“Trốn thoát ư? Trốn thế nào được?”
Andy đá một viên sỏi nữa rồi hất đầu về hướng chiếc Pontiac Bonneville 1971 đậu phía sau văn phòng. “Thôi được, mấy người có thể dùng xe của tôi. Mấy người có thể chui vào chiếc xe tải, cả ba người, và tôi sẽ đưa mấy người ra khỏi thị trấn. Mấy người không có vẻ gì để dễ bị phát hiện nên có thể bắt máy bay và chuồn thẳng. Dễ mà.”
“Việc đó thì hết bao nhiêu tiền?”
Andy ngắm nghía đôi chân của hắn rồi gãi tai. Gã này hẳn là một con nghiện, hắn nghĩ, và mấy cái thùng chắc là đựng đầy ma túy và tiền mặt. Chắc là đám Colombia đang rượt theo hắn. “Việc này mắc tiền lắm đấy, ông biết mà. Ý tôi là, hiện nay, với giá năm ngàn mỗi ngày, tôi chỉ là một lễ tân ngây ngô ở nhà nghỉ, một người không có khả năng quan sát tốt lắm. Chả liên can gì cả, ông hiểu rồi đó. Nhưng nếu tôi lái xe đưa mấy người ra khỏi đây thì tôi sẽ trở thành tòng phạm, một đối tượng bị truy tố và bỏ tù, và tôi sẽ lãnh đủ cái đống cứt đái mà tôi đã từng trải qua, ông hiểu rồi chứ? Cho nên việc đó rất mắc tiền.”
“Là bao nhiêu, Andy?”
“Một trăm ngàn.”
Ông McDeere không lưỡng lự hay phản ứng gì cả. Ông ta chỉ tỉnh bơ phóng mắt nhìn đại dương phía bên kia bãi biển. Andy lập tức hiểu rằng khoản tiền đó không phải là vô phương.
“Để tôi suy nghĩ đã, Andy. Ngay bây giờ thì anh hãy mở to mắt ra. Nay bọn cớm đã đi khỏi, đám sát thủ sẽ tiến vào. Hôm nay có thể sẽ là một ngày rất nguy khốn, Andy ạ, và tôi cần sự giúp đỡ của anh. Nếu anh thấy ai có vẻ khả nghi quanh đây, hãy báo ngay cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ không rời khỏi các căn phòng này, được chứ?”
Andy trở về chiếc bàn ở sảnh trước. Bất cứ thằng ngốc nào cũng có thể nhảy lên chiếc xe tải đó và chuồn thẳng. Trong mấy cái thùng đó hẳn là hàng trộm cắp. Đó là lý do vì sao họ không chịu rời đi.
Gia đình McDeere điểm tâm nhẹ bằng bánh ngọt và nước ngọt. Ray thèm đến chết một lon bia, nhưng một chuyến đi nữa đến cửa hàng tiện ích thì quá là liều lĩnh. Họ ăn nhanh rồi xem tin tức sáng sớm. Thi thoảng, một đài truyền hình lại phát nhanh lên màn hình các bức chân dung của họ. Điều đó thoạt đầu khiến họ sợ hãi, nhưng rồi họ cũng quen đi.
Vài phút sau chín giờ sáng thứ Bảy, Mitch tắt tivi, trở về với vị trí của anh trên sàn nhà, giữa những chiếc thùng. Anh bốc lên một xấp tài liệu rồi gật đầu với Abby, người phụ trách việc quay phim. Việc khai báo tiếp diễn.
Chờ các cô dọn phòng đến làm bổn phận Lazarov mới bắt đầu trải quân của ông dọc theo Strip. Họ làm việc theo từng cặp, gõ các cánh cửa, nhìn trộm vào các cửa sổ, lẻn vào các hành lang tăm tối. Phần lớn các nhà trọ nhỏ đều có hai hoặc ba cô dọn phòng biết tất tật từng căn phòng và từng khách trọ. Quy trình rất đơn giản và hầu như luôn hiệu quả. Một gã lưu manh sẽ tìm một cô dọn phòng. Đưa cho cô ta một tờ bạc một trăm đô, cùng với các tấm chân dung. Nếu cô ta kháng cự, hắn sẽ đưa thêm tiền cho đến khi cô ta trở nên hợp tác. Nếu cô ta không tả được chân dung, hắn sẽ hỏi cô ta có thấy chiếc U-Haul nào không, có căn phòng nào chứa đầy thùng hộp không, có hai gã đàn ông và một cô gái nào hành động khả nghi hay có vẻ sợ hãi hay có điều gì bất thường hay không. Nếu cô dọn phòng không giúp gì được, hắn sẽ hỏi căn phòng nào đang có người ở rồi đến đó gõ cửa.
Hãy bắt đầu bằng các cô dọn phòng, Lazarov chỉ đạo. Hãy vào từ phía bãi biển. Tránh chiếc bàn ở sảnh. Hãy giả làm cớm. Và nếu đụng trúng ổ thì hãy lập tức giết chúng rồi gọi điện về. Lamar Quin, Kendall Mahan, Wally Hudson và Jack Aldrich đóng vai tài xế, làm nhiệm vụ dòm chừng từng chiếc xe đi ngang. Họ đã đến vào giữa đêm trên máy bay riêng cùng mười cộng sự cao cấp của Bendini, Lambert & Locke. Trong các cửa hàng lưu niệm và quán cà phê, các bạn bè và đồng nghiệp cũ của Mitch McDeere trà trộn vào du khách, âm thầm hy vọng sẽ không thấy anh đâu. Các đối tác được triệu tập về từ các sân bay khắp đất nước, và đến khoảng giữa buổi sáng họ đã tản bộ trên bãi biển, thám thính các bể bơi và sảnh khách sạn. Nathan Locke ở lại cùng ông Morolto, nhưng các đối tác còn lại thì cải trang bằng nón golf, kính mát và nhận lệnh từ “tướng quân” DeVasher. Chỉ một mình Avery Tolar là vắng mặt. Từ khi ra hỏi bệnh viện, chẳng ai còn nghe thấy tăm hơi về ông ta. Gộp cả ba mươi ba luật sư, ông Morolto có gần một trăm người tham gia cuộc săn lùng nho nhỏ của riêng ông.
Tại nhà nghỉ Blue Tide, một người lao công nhận tờ bạc một trăm đô, nhìn vào các bức chân dung và nói rằng hình như ông đã thấy cô gái và một trong hai gã đàn ông đến nhận hai căn phòng vào lúc chợp tối hôm thứ Năm. Ông nhìn thật kỹ bức chân dung của Abby và quả quyết rằng đó chính là cô ta. Ông nhận thêm ít tiền nữa rồi ra văn phòng để kiểm tra các sổ sách đăng ký. Ông trở lại với thông tin cô gái đã nhận phòng dưới cái tên Jackie Nagel, và thanh toán bằng tiền mặt cho hai phòng vào các hôm thứ Năm, thứ Sáu và thứ Bảy. Ông gõ cả hai cánh cửa. Không thấy trả lời. Ông mở khóa và cho phép những người bạn mới của ông vào kiểm tra. Các căn phòng đã được sử dụng vào tối thứ Sáu. Một trong những tay chân gọi cho Lazarov, và năm phút sau DeVasher đã bới tung hai căn phòng, tìm kiếm những manh mối. Ông chẳng thấy gì cả, nhưng cuộc săn lùng đã lập tức được khuôn lại trong một dải bãi biển sáu cây số rưỡi giữa Blue Tide và Beachcomber, nơi chiếc U-Haul đã được phát hiện.
Những chiếc van đưa quân đến gần hơn. Các đối tác và cộng sự cấp cao sục sạo ngoài bãi biển và trong các nhà hàng. Các tay súng đến gõ những cánh cửa.
Andy ký nhận tờ hóa đơn của Federal Express vào lúc 10 giờ 35 phút và bắt đầu săm soi chiếc phong bì gửi cho Sam Fortune. Nó được gửi bởi Doris Greenwood, địa chỉ người gởi được ghi là 4040, Đại lộ Poplar, Memphis, Tennessee. Không có số điện thoại. Hắn biết chắc nó có giá trị và, mất một lúc, hắn cân chắc thêm một khoản lợi ích nữa. Nhưng việc giao nó đã có trong thỏa thuận mất rồi. Hắn ngó nghiêng cả hai bên đầu của Strip rồi rời văn phòng cùng với chiếc phong bì.
Sau hàng bao năm tháng trốn chui trốn nhủi, Andy vô hình chung đã huấn luyện cho bản thân cách bước đi nhanh trong bóng tối, bọc qua các góc cạnh, và không bao giờ đi khơi khơi giữa đường. Khi bọc góc để băng qua bãi đậu, hắn thấy hai gã đàn ông đang gõ cửa Phòng 21. Căn phòng này tình cờ lại đang trống khách và hắn lập tức nghi ngờ hai gã này. Chúng mặc những chiếc quần lửng trắng lạc quẻ dài đến gối mặc dù cũng khó mà nói chính xác những quần lửng đó dừng ở đâu và từ đâu bắt đầu những đôi chân trắng hếu. Một gã mang vớ đen, xỏ đôi giày mọi tàn tạ. Gã kia mang dép loại rẻ tiền và bước đi với vẻ đau đớn thấy rõ. Những chiếc nón trắng Panama trang điểm cho những chiếc đầu chù hụ của chúng.
Sau sáu tháng sống ở Strip, Andy có thể dễ dàng nhận ra một du khách giả. Cái gã gõ cửa đang tiếp tục giọng, và trong khi hắn làm vậy, Andy đã nhìn thấy tay nắm của một khẩu súng lục lớn ló ra từ chiếc quần lửng.
Andy nhanh chóng lặp lại các bước chân im ắng của hắn theo hướng ngược lại, rồi trở vào văn phòng. Hắn gọi vào Phòng 39, xin gặp Sam Fortune.
“Sam đây.”
“Sam, Andy ở bàn tiếp tân đây. Đừng nhìn ra ngoài. Có hai gã rất khả nghi đang gõ các cánh cửa ở bên kia bãi đậu.”
“Có phải là cảnh sát không?”
“Tôi không nghĩ vậy. Chúng không nhận phòng tại đây.”
“Các cô dọn phòng đang ở đâu?” Sam hỏi.
“Họ không vào kể từ lúc mười một giờ hôm thứ Bảy.”
“Tốt. Chúng tôi đang tắt đèn. Hãy dòm chừng chúng. Khi nào chúng đi khỏi thì gọi cho tôi.”
Từ chiếc cửa sổ tối trong phòng kho, Andy quan sát các gã đàn ông đi từ cửa này sang cửa khác, gõ và chờ, thi thoảng mới có người ra mở. Mười một trong số bốn mươi hai căn phòng đang có khách trọ. Không có hồi âm tại căn 38 và 39. Chúng trở ra bãi biển và biến mất. Sát thủ chuyên nghiệp! Dám vào nhà trọ của tao hả, Andy nghĩ.
Dọc theo Strip, trong bãi đậu của một sân golf mini, Andy thấy hai du khách giả trông hao hao như nhau đang trò chuyện với một người đàn ông ngồi trong chiếc van trắng. Chúng chỉ trỏ hết nơi này đến nơi khác, có vẻ như đang tranh cãi nhau.
Hắn gọi cho Sam, “Nghe nè Sam, chúng đi khỏi rồi. Nhưng nơi này đang lúc nhúc những kiểu người đó.”
“Bao nhiêu tên?”
“Tôi thấy hai gã nữa ở phía bên kia Strip. Tốt nhất mấy người hãy chạy đi.”
“Thư giãn đi, Andy. Chúng sẽ không thấy chúng tôi nếu chúng tôi cứ ở yên tại đây.”
“Nhưng mấy người không thể cứ ở mãi được. Ông chủ của tôi chẳng mấy chốc sẽ phát hiện.”
“Chúng tôi sẽ đi sớm thôi, Andy. Chiếc phong bì sao rồi?”
“Nó ở đây.”
“Tốt! Tôi phải xem cái đã. Này, Andy, còn thức ăn thì sao? Anh lẻn qua đường kiếm món gì nong nóng có được không?”
Andy là quản lý chứ không phải là khuân vác. Nhưng với năm ngàn đô mỗi ngày thì Sea Gull’s Rest có thể cung cấp một dịch vụ tận phòng nho nhỏ. “Dĩ nhiên. Một phút nữa tôi sẽ đến.”
Wayne Tarrance chộp điện thoại, ngả nằm xuống vắt ngang chiếc giường đơn trong căn phòng Ramada Inn của anh tại Orlando. Anh kiệt quệ, giận dữ, tơi tả và muốn phát ốm vì F. Denton Voyles. Lúc này là 1 giờ 30 phút chiều thứ Bảy. Anh đã gọi về Memphis. Cô thư ký chẳng có gì để báo cáo ngoại trừ việc Mary Alice gọi đến và muốn nói chuyện với anh. Họ đã dò ra được cuộc gọi này đến từ một điện thoại trả tiền ở Atlanta. Mary Alice nói cô ta sẽ gọi lại vào lúc 2 giờ chiều để xem Wayne – cô ta gọi anh là Wayne – đã nhận phòng hay chưa. Tarrance cho số phòng của anh rồi gác máy. Mary Alice ở Atlanta. McDeere ở Tallahassee, rồi Okala. Và rồi chẳng thấy McDeere ở đâu cả. Chẳng có chiếc bán tải Ford nào mang biển số Tennessee đi cùng chiếc xe kéo. Hắn lại biến mất nữa rồi.
Điện theo reo tiếng đầu tiên. Tarrance chầm chậm nhắc ống nghe. “Mary Alice?” anh nhỏ nhẹ hỏi.
“Wayne hả, cục cưng! Sao cưng đoán hay quá vậy?”
“Hắn đang ở đâu?”
“Ai cơ?” Tammy khúc khích cười.
“McDeere. Hắn đang ở đâu?”
“Thôi được, Wayne, đám các anh đã nóng sốt một thời gian, nhưng rồi các anh lại rượt theo con thỏ rừng. Giờ thì đám các anh còn lâu mới đeo bám được, cưng ạ. Rất tiếc phải nói với anh như thế.”
“Trong mười bốn giờ qua chúng tôi đã nhận được ba tố giác quả quyết.”
“Tốt nhất hãy kiểm tra chúng lại đi, Wayne. Mới cách đây vài phút, Mitch nói với tôi anh ta chưa bao giờ ở Tallahassee, chưa bao giờ nghe nói về Okala, chưa bao giờ lái chiếc bán tải Ford nào, chưa bao giờ kéo theo chiếc U-Haul. Đám các anh đã bị xỏ mũi rồi, Wayne. Mất cả chì lẫn chài nhé.”
Tarrance bóp sống mũi rồi thở vào điện thoại.
“Orlando thế nào?” cô hỏi. “Lúc ở trong thành phố, anh đã kịp ghé thăm Disney World chưa?”
“Hắn đang ở cái nơi quái quỷ nào?”
“Wayne, Wayne à, thư giãn đi cưng. Anh sẽ nhận các tài liệu mà.” Tarrance ngồi dậy.
“Được rồi. Vậy khi nào?”
“Này nhé, chúng tôi có thể hơi tham lam và muốn đòi phần tiền còn lại của chúng tôi. Tôi đang ở một bốt điện thoại trả tiền, Wayne ạ, cho nên đừng mất công dò dẫm, được chứ? Nhưng chúng tôi lại không tham lam. Anh sẽ có các sổ sách của anh trong vòng hai mươi bốn giờ tới nếu như mọi việc ổn thỏa.”
“Các sổ sách đang ở đâu?”
“Sẽ gọi lại cho cưng sau, nhé. Nếu anh vẫn ở số này thì tôi sẽ gọi lại cho anh sau mỗi bốn giờ cho đến khi nào Mitch nói cho tôi biết các tài liệu ở đâu. Nhưng, Wayne thân mến, nếu anh mà rời khỏi số này thì em có thể sẽ đánh mất anh đấy, anh yêu. Cho nên hãy ở yên tại chỗ.”
“Tôi sẽ ở đây. Hắn có còn ở trong nước không vậy?”
“Tôi nghĩ là không. Tôi chắc chắn lúc này anh ta đang ở Mexico. Anh trai của anh ta nói được thứ tiếng nơi đó mà, anh biết chuyện đó không?”
“Tôi biết.” Tarrance duỗi người trên giường. Anh mặc xác việc đó. Mexico cứ việc đón nhận chúng, miễn là anh có được các sổ sách.
“Ở yên tại chỗ nhé, bé cưng. Chợp mắt một lúc đi. Hẳn là anh mệt mỏi lắm rồi. Tôi sẽ gọi lại vào khoảng năm hay sáu giờ nữa.”
Tarrance đặt điện thoại lên chiếc bàn đầu giường rồi đánh một giấc.
Mạng lưới kiểm tra bị hụt hơi vào chiều thứ Bảy khi cảnh sát ở bãi Panama City nhận được khiếu nại thứ tư từ các chủ nhà nghỉ. Cảnh sát được phái đến nhà nghỉ Breakers, nơi có ông chủ đang bức xúc la lối về việc những gã vũ trang đến quấy rối các khách trọ của ông. Thêm nhiều cảnh sát nữa được phái đến Strip, và trước đó rất lâu họ đã phải lùng sục các nhà nghỉ để tìm kiếm những gã mang súng đang truy tìm anh em McDeere. Emerald Coast đang ở trên bờ vực chiến tranh.
Kiệt quệ và nóng nực, các tay chân của DeVasher buộc phải làm việc riêng lẻ. Chúng trải ra dọc bãi biển, thậm chí còn thưa thốt hơn trước, và đã dừng cái việc đến từng cánh cửa. Chúng ngồi ườn trên những chiếc ghế nhựa quanh các hồ bơi, nhìn du khách vào và ra. Chúng nằm dài trên bãi biển, nấp dưới bóng râm để tránh nắng, nhìn du khách ra và vào.
Khi gần đến hoàng hôn, đội quân lưu manh gồm đám côn đồ, các tay súng và các luật sư lẩn vào trong bóng tối và chờ đợi. Nếu gia đình McDeere di chuyển thì họ sẽ phải ra đi vào ban đêm. Đội quân thầm lặng chờ đón họ.
Đôi cánh tay lực lưỡng của DeVasher bực bội tì lên thanh lan can của ban công bên ngoài căn phòng Best Eastern của ông. Ông nhìn bãi biển trống vắng ở bên dưới khi vầng dương dần khuất dạng ở chân trời. Aaron Rimmer bước qua cánh cửa kính trượt, dừng lại sau lung DeVasher.
“Chúng tôi đã tìm được Tolar,” Rimmer nói.
DeVasher vẫn bất động. “Ở đâu?”
“Trốn trong căn hộ của cô bạn gái ở Memphis.”
“Hắn ở đó một mình à?”
“Vâng. Hắn đã bị khử. Cải trang thành một vụ trộm.”
Ở Phòng 39, Ray ngắm nghía dễ đến hàng trăm lần những tấm hộ chiếu, thị thực, bằng lái, tờ khai sinh. Ảnh hộ chiếu của Mitch và Abby là gần đây, với rất nhiều tóc đen. Khi nào đào thoát được, thời gian sẽ xử lý những mớ tóc vàng. Ảnh của Ray hơi giống ảnh căn cước của Mitch khi anh bước vào trường luật Harvard với mái tóc dài bờm xờm, ánh mắt nghiêm nghị và tinh anh. Mắt, mũi, gò má trông như nhau, nếu như phân tích kỹ, nhưng ngoài ra thì khác biệt. Các giấy tờ mang tên Lee Stevens, Rachel James và Sam Fortune, tất cả đều ghi địa chỉ tại Murfreesboro, Tennessee. Doc đã làm việc tốt, và Ray mỉm cười khi săm soi từng tấm thẻ.
Abby cất chiếc camera video hiệu Sony vào hộp. Chiếc chạc ba được xếp lại và đặt tựa vào tường. Mười bốn cuốn băng video cassette có dán nhãn được xếp gọn gàng chồng lên nhau bên trên chiếc tivi.
Sau mười sáu tiếng đồng hồ, việc quay video đã hoàn tất. Bắt đầu từ băng số một, Mitch đối mặt với camera, đưa tay phải lên và tuyên thệ sẽ chỉ nói sự thật. Anh đứng gần chiếc tủ quần áo với những tài liệu phủ đầy trên sàn nhà khắp xung quanh. Sử dụng các ghi chép, tổng kết và biểu đồ của Tammy, anh khởi đi một cách có phương pháp, trước hết từ các sổ sách ngân hàng. Anh xác định trên hai trăm năm mươi tài khoản bí mật rải khắp mười bảy ngân hàng Cayman. Một số tài khoản mang tên người, nhưng phần lớn chỉ là những con số. Sử dụng bản sao từ các bản in máy tính, anh dựng lại lịch sử của các tài khoản. Những ký thác bằng tiền mặt, những chuyển khoản và rút tiền bằng điện tử. Ở cuối mỗi tài liệu sử dụng trong lời cung của anh, anh viết bằng bút dạ đen các chữ đầu MM1 rồi sau đó là số tang chứng: MM1, MM2, MM3, vân vân. Sau tang chứng MM1485, anh xác định được năm trăm triệu đô la giấu trong các ngân hàng Cayman.
Sau các sổ sách ngân hàng, anh tỉ mỉ ghép các mẩu các miếng, dựng lên cấu trúc của cả một đế chế. Trong hai mươi năm, hơn bốn trăm công ty Cayman đã được thuê bởi gia đình Morolto và các luật sư cực kỳ giàu có và cực kỳ hủ bại của họ. Nhiều công ty sở hữu toàn phần hay một phần của nhau và sử dụng các ngân hàng làm đại lý hoặc địa chỉ thường trực. Mitch nhanh chóng nhận ra anh chỉ nắm được một phần sổ sách và, trên camera, anh dự đoán rằng phần lớn các tài liệu đang được cất giấu dưới tầng hầm ở Memphis. Để tạo thuận lợi cho bồi thẩm đoàn, anh thậm chí đã giải thích rằng phải có nguyên một đội quân IRS làm việc trong khoảng một năm thì may ra mới có hy vọng ghép lại được các mẩu mảnh về hoạt động của tập đoàn Morolto. Anh từ tốn trình bày từng tang chứng, đánh dấu cẩn thận và sắp vào hồ sơ. Abby vận hành camera. Ray thì canh chừng bãi đậu và săm soi các tấm hộ chiếu giả.
Mitch khai có tuyên thệ trong sáu giờ về nhiều phương pháp mà gia đình Morolto và các luật sư của họ sử dụng để chuyển tiền bẩn thành tiền sạch. Phương pháp yêu thích nhất là vận chuyển tiền bẩn bằng máy bay của hãng Bendini, thường là mang theo hai hoặc ba luật sư để hợp thức hóa các chuyến đi. Với ma túy rót về bằng đường bộ, đường không và đường biển, hải quan Hoa Kỳ rất ít quan tâm đến những gì đi ra khỏi đất nước. Đó là một sự sắp đặt hoàn hảo. Các máy bay khi đi là bẩn, nhưng lúc về lại là sạch. Khi tiền đáp xuống Grand Cayman, một luật sư đi trên máy bay sẽ phụ trách những khoản lót tay cần thiết cho hải quan Cayman và chủ ngân hàng phù hợp. Trong một số lần vận tải, tiền hối lộ lên đến những hai mươi lăm phần trăm.
Một khi đã ký thác, thường là trong các tài khoản số không mang tên người, tiền trở nên hầu như không thể nào lần dấu. Nhưng nhiều giao dịch ngân hàng lại trùng khớp rõ rệt với những sự kiện lớn của công ty. Thông thường, tiền được gửi vào một trong số hàng chục tài khoản chờ ở dạng số, hay “siêu tài khoản,” theo cách gọi của Mitch. Anh cung cấp cho bồi thẩm đoàn các số tài khoản này và nêu tên các ngân hàng. Rồi, khi thuê được các công ty mới, tiền sẽ được chuyển từ các siêu tài khoản đến các tài khoản công ty, thường là trong cùng một ngân hàng. Một khi tiền bẩn được sở hữu bởi một công ty Cayman hợp pháp, việc rửa tiền bắt đầu. Phương pháp đơn giản nhất và phổ biến nhất là các công ty mua bất động sản và các tài sản sạch khác ở Hoa Kỳ. Các giao dịch được phụ trách bởi các luật sư sáng tạo của Bendini, Lambert & Locke, và toàn bộ tiền bạc sẽ được chuyển bằng điện tử. Thông thường, một công ty Cayman sẽ mua một công ty Cayman khác, công ty này tình cờ lại sở hữu một công ty Panama nắm giữ một công ty cổ phần ở Đan Mạch. Người Đan Mạch sẽ mua một nhà máy sản xuất vòng bi ở Toledo rồi chuyển tiền mua bằng điện tử đến một chi nhánh ngân hàng ở Munich. Và thế là tiền bẩn đã thành sạch.
Sau khi đánh dấu tang chứng MM4292, Mitch dừng bản cung khai. Mười sáu giờ khai hữu thệ là quá đủ rồi. Nó có thể sẽ không được chấp nhận tại tòa, nhưng nó sẽ phục vụ tốt cho mục đích. Tarrance và đám bạn bè của anh ta có thể trình các cuốn băng cho đại bồi thẩm đoàn và truy tố ít nhất ba mươi luật sư của hãng Bendini. Anh ta cũng có thể trình các cuốn băng cho một thẩm phán liên bang và lấy được các trát khám xét.
Mitch đã hoàn thành những gì anh thương lượng. Mặc dù anh sẽ không ở quanh đây để tuyên thệ bằng xương bằng thịt, mặc dù anh chỉ được trả có một triệu đô la, nhưng anh đang sắp trao ra còn nhiều hơn mọi kỳ vọng. Anh đã kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần và đang ngồi trên mép giường với những ngọn đèn tắt. Abby thì ngồi trên ghế với đôi mắt nhắm.
Ray vén nhìn qua các tấm mành. “Chúng ta cần một ít bia lạnh,” anh nói.
“Quên chuyện đó đi.” Mitch gắt lên.
Ray quay lại, nhìn chằm chặp cậu em. “Thư giãn đi, em trai. Trời tối rồi. Chỉ cần đi xuôi xuống bãi biển một chút là ra đến cửa hàng. Anh có thể tự lo được.”
“Quên chuyện đó đi, Ray. Không cần phải liều lĩnh như thế đâu. Chúng ta sắp ra đi trong vài tiếng nữa, và nếu mọi sự ổn thỏa thì anh sẽ có cả cuộc đời còn lại để uống bia.”
Ray bỏ ngoài tai. Anh đội chặt chiếc nón lưỡi trai bóng bầu dục lên đầu, nhét ít tiền vào túi quần rồi với lấy khẩu súng.
“Ray, làm ơn đi. Ít ra anh hãy để súng lại,” Mitch nài nỉ.
Ray nhét khẩu súng dưới áo rồi lách ra khỏi phòng. Anh bước nhanh trên cát phía sau các nhà nghỉ và cửa hàng nhỏ, ẩn mình trong bóng tối, háo hức với món bia lạnh. Anh dừng lại sau cửa hàng tiện ích, liếc nhanh xung quanh để biết chắc không bị ai trông thấy, rồi tiến đến cửa trước. Tủ bia lạnh nằm ở phía đuôi cửa hàng.
Trong một bãi đậu gần Strip, giấu mặt dưới một chiếc nón rơm rộng vành, Lamar Quin đang tán gẫu với vài thiếu niên đến từ Indiana. Anh thấy Ray bước vào và ngờ ngợ nhận ra điều gì đó. Những sải chân của gã này mơ hồ có cái vẻ điềm nhiên quen quen. Lamar di chuyển đến cửa sổ trước, nhìn theo hướng tủ bia. Đôi mắt gã đàn ông bị che khuất bởi cặp kính râm, nhưng chiếc mũi và gò má thì chắc chắn là quen thuộc. Lamar lách vào cửa hàng nhỏ, lượm một bịch khoai tây chiên. Anh chờ ở quầy tính tiền rồi bước ra, mặt đối mặt với gã đàn ông, người không phải là Mitchell McDeere nhưng rất giống anh ta.
Đó là Ray. Chắc chắn là vậy. Khuôn mặt cháy nắng, mái tóc quá ngắn để có thể là một kiểu thời trang. Đôi mắt thì đã bị che khuất, nhưng chiều cao, cân nặng và phong thái là như nhau.
“Khỏe không?” Lamar nói với gã đàn ông.
“Khỏe. Còn ông?” Đến cả giọng nói cũng giống nữa.
Lamar trả tiền bịch khoai tây chiên rồi quay lại bãi đậu. Anh lẳng lặng vứt bịch khoai vào một thùng rác gần khoang điện thoại rồi bước nhanh đến cửa hàng lưu niệm ở kế bên để tiếp tục cuộc dò tìm gia đình McDeere