Chu Thư Nhân không cho rằng Lễ Bộ Thượng Thư đang chờ xin bạc, hằng năm sứ quán đều đặn thay đổi đồ dùng cũng như cách bày trí bên trong cho nên Lễ Bộ sẽ thu vào một khoản bạc từ các thương nhân. Lễ Bộ không có sự kiện lớn thì không đến nỗi thiếu bạc.
Lễ Bộ Thượng Thư ra hiệu cho anh đi trước, vừa đi vừa nói:
- Con trai út của Chu hầu gia còn chưa có hôn ước mà nhỉ?
Bước chân của Chu Thư Nhân hơi ngập ngừng: - Ừ.
Lễ Bộ Thượng Thư cười nói:
- Con gái út của muội muội ta sinh vào năm Vĩnh Trị thứ 17, nhỏ hơn Chu hầu công tử một tuổi. Chu hầu gia thấy thế nào?
Chu Thư Nhân không có suy nghĩ gì cả. Nói sao đây ta, anh không thích Lễ Bộ Thượng Thư. Lễ Bộ Thượng Thư là tuýp người đầu cơ trục lợi trong chính trị, hiển nhiên trên triều chưa bao giờ thiếu hạng người này, nhưng hôn ước của con trai mình chắc chắn sẽ không dính dáng gì tới Lễ Bộ Thượng Thư, anh chỉ cười cười:
- Nó còn nhỏ lắm.
Lễ Bộ Thượng Thư rất giỏi nghe ý ở ngoài lời, cho dù có bị khước từ cũng không tức giận mà trên mặt vẫn nở nụ cười:
- Thế thì tiếc quá!
Chu Thư Nhân không sợ Lễ Bộ Thượng Thư làm khó Xương Nghĩa, chỉ cần anh còn nắm quyền trong tay, chỉ cần anh còn là Chu hầu gia, thì Lễ Bộ Thượng Thư bắt buộc phải ân cần với Xương Nghĩa.
Sau đó Lễ Bộ Thượng Thư tiếp tục nói đến một số sự kiện diễn ra gần đây, cho tới khi lên xe ngựa và rời đi. Chu Thư Nhân cảm thán, con trai út đã bước sang tuổi được làm mai rồi. Con trai út rời khỏi Kinh Thành hơn một năm không ai ngấp nghé, bây giờ trở về bị để ý là chuyện bình thường.
Ở thời cổ đại, đàn ông lấy vợ dễ hơn đàn bà lấy chồng nên Chu Thư Nhân thật sự không hề nôn nóng.
-
Chu phủ
Trúc Lan đọc thư Đại cả gửi đến xong liền mím môi, tâm trạng không tốt cho lắm. Đại ca đã lớn tuổi rồi, vấp ngã một cái là gãy xương đùi chứ chẳng chơi. Cô thở dài, trong thư bảo không sao, còn lâu cô mới tin, tuổi này sự trao đổi chất giảm đi nên chắc chắn bị gãy xương sẽ khiến đại ca khá vất vả.
Triệu thị an ủi: - Mẹ ơi, có đại phu chăm sóc chắc Đại cữu không sao đâu.
Trúc Lan thổn thức:
- Âu cũng là do tuổi tác đã cao. Già rồi, người nào người nấy đều già hết rồi.
Triệu thị: - Mẹ, mẹ đừng nói vậy. Trong mắt con dâu, mẹ vẫn còn trẻ chán.
Trên mặt Trúc Lan mới thoáng hiện ra một chút ý cười:
- Còn biết ăn nói quá. Đệ đệ của con có gửi thư đến, sắp lên Kinh Thành à?
Triệu thị gật đầu, nói:
- Nó đã là tú tài rồi, không vội tham gia khoa cử. Con và nó nhiều năm không gặp, trong thư nó bảo định tới Kinh Thành ăn Tết với con rồi sang năm sẽ đi ra ngoài học tập.
Trúc Lan nhẩm tính, nói:
- Tỷ đệ các con đúng là rất nhiều năm rồi chưa gặp nhau đấy.
Dù sao trước kia cũng là cô đề nghị để đứa trẻ này lại Lễ Châu.
Khúc mắc của Triệu thị đối với đệ đệ dần dần nguôi ngoai, cộng thêm thời gian mài mòn, đã không còn thấy mất tự nhiên nữa, trái lại rất mong đệ đệ đến Kinh Thành. Tướng công giúp đỡ đệ đệ trong những năm qua, đến lúc giúp lại thị rồi.
Trúc Lan và Triệu thị nói chuyện một hồi, cô đích thân đi đến nhà kho chọn thuốc bổ gửi cho Đại ca và Nhị ca. Vẫn rất khó mua được dược liệu tốt ở Lễ Châu.
Buổi tối Chu Thư Nhân không kể Lễ Bộ Thượng Thư đề cập đến hôn ước mà nói:
- Lương vương tàn nhẫn thật, tự giày vò mình. Suy cho cùng Thái Thượng Hoàng vẫn là cha, lại có tuổi rồi, có Thái Thượng Hoàng ở đó, cộng thêm chiến công mà Lương vương lập được thì Hoàng thượng sẽ không đụng đến Lương vương phủ đâu.
Trúc Lan: - Lương vương thảm lắm sao?
- Nói thế nào nhỉ? Lương vương cho anh cảm giác rằng hắn ta đang chết lần chết mòn. Anh có thể nhận ra điều đó thì cả Thái Thượng Hoàng và Hoàng thượng đều có thể nhận ra. Thủ đoạn luồn cúi của Lương vương như thẻo tim Thái Thượng Hoàng vậy.
Trúc Lan: - Lương vương cũng sợ hãi thôi, sợ Hoàng hậu đoản mệnh mà Thái tử lại là con của Hoàng hậu. Lương vương không thể nào chơi chiêu, đành phải giày vò chính mình.
Chu Thư Nhân cười: - Rất nhiều người thấy rõ tình cảnh của Lương vương, giữa Lương vương và Thái tử tồn tại khúc mắc không tài nào khơi thông được, anh nghĩ sẽ có kẻ lợi dụng điều này, tiếc rằng Lương vương một lòng muốn gìn giữ phủ Lương vương.
- Bởi vì Lương vương đã nhìn thấu rồi.
Hoàng thượng vẫn luôn chèn ép nhà mẹ của các phi tần trong hậu cung, khống chế mọi thứ trong tầm kiểm soát của mình. Hiển nhiên Hoàng thượng đã từng lãnh đủ những khổ cực do thế gia cường đại gây ra, nhà mẹ của các phi tần trong hậu cung còn chưa ý thức được hay sao? Ý thức được chứ, chẳng qua hoàng quyền quá hấp dẫn.
Hôm sau trong Kinh Thành loan truyền tin tức Lương vương bị bệnh nặng, quan chính ngự y đã đến phủ Lương vương. Lương vương bệnh trận này kéo dài cả tháng mới dần hồi phục, sau đó lại truyền ra lời đồn Lương vương không sống được bao lâu nữa.
Ngoại trừ Lương vương bệnh nặng, trong Kinh Thành còn một sự kiện quan trọng khác. Hoàng thượng vẫn luôn keo kiệt không phong tước vị cho các phi tần trong hậu cung ấy vậy mà lại phong phi cho một phi tần - Chương phi. Kế tiếp là Huệ phi bệnh nặng không thể chăm sóc cả hai vị hoàng tử, tiểu hoàng tử được giao cho Chương phi nuôi nấng. Chuyện này trở thành đả kích không nhỏ đối với dòng họ Vương thị, cuối cùng họ cũng ý thức được Hoàng thượng đã hạ quyết tâm, bọn họ không còn giả ngu dù đã hiểu hết mọi chuyện nữa, an phận, có thể nói là im lìm hẳn luôn.
Lúc này đệ đệ của Triệu thị cũng đến Kinh Thành rồi. Trúc Lan ngắm chàng thiếu niên trước mặt, mẹ của Triệu thị là một mỹ nhân, Triệu thị cũng vậy, con trai giống mẹ nên Tiền Thuận Thanh nay đã là một vị công tử hiền hòa ấm áp. Đứa trẻ này trông thật tuấn tú!
Trúc Lan dùng tay để diễn tả:
- Năm đó lúc rời đi con mới cao tới đây thôi, bây giờ đã trưởng thành rồi đến ta cũng sắp không nhận ra nữa.
Tiền Thuận Thanh vẫn luôn sống một mình suốt nhiều năm qua, rất thuần thục trong việc đối nhân xử thế. Y giỏi nhất là quan sát sắc mặt của người khác, cảm nhận được thiện chí từ lão phu nhân, y mới buông xuống thấp thỏm khi đến, cười nói:
- Thuận Thanh trưởng thành được như hôm nay âu cũng là nhờ có lão phu nhân quan tâm suốt mấy năm qua ạ.
Trúc Lan mỉm cười bảo y ngồi xuống. Thật ra cô chẳng có quan tâm gì cả, người chân chính quan tâm y là Nhị phòng, nhưng cô không hề ngăn cản, vả lại Dương gia cũng có chăm sóc đứa trẻ này nên đồng nghĩa cô có quan tâm đứa trẻ này. Cô nói:
- Con đúng là rất thấu hiểu.
Tiền Thuận Thanh thưa: - Con sống một mình nhiều năm, được như hôm nay là nhờ có một chút thấu hiểu đấy ạ.
Trúc Lan tiếp tục hỏi thăm việc học của Tiền Thuận Thanh, sau đó nói với thê tử Lão Nhị:
- Hai tỷ đệ các con cứ trò chuyện đi. Đưa nó đến viện của nó xem có thiếu gì không, cần con thêm thứ gì không.
Triệu thị cười đáp: - Vâng ạ.
Trúc Lan đợi Triệu thị và Tiền Thuận Thanh đi rồi, mới nói với Thanh Tuyết:
- Thằng bé trông thật tuấn tú.
Thanh Tuyết gật đầu, trong lòng thì nghĩ vẻ đẹp hơi nữ tính.
Triệu thị và đệ đệ đi vào trong viện, nói:
- Chỗ này khá gần nhà trước, đệ muốn ra ngoài cũng tiện. Đệ xem còn muốn thêm thứ gì không?
Tiền Thuận Thanh cảm nhận được sự quan tâm, không còn xa cách với tỷ tỷ ruột nữa. Đáp:
- Đã đủ rồi ạ.
Triệu thị nói: - Tỷ phu của đệ vốn định xin nghỉ, mà Lễ Bộ có việc đột xuất, chàng ấy không thể nghỉ được, bảo ta nói với đệ rằng chừng nào về sẽ tâm sự với đệ sau.
Tiền Thuận Thanh: - Vâng. Tỷ tỷ, quà đệ mang đến tỷ có thích không?
Triệu thị nhớ lại tấm da vừa mới tặng cho mình, nói:
- Đệ sống một mình đã đủ khó khăn rồi, lần này tốn không ít bạc phải không?
- Hằng năm tỷ và tỷ phu toàn tặng quà Tết đắt đỏ, mấy năm qua đệ kinh doanh sản nghiệp trong nhà không tới nỗi nào nên tỷ không cần lo nhiều cho đệ đâu.
Triệu thị rất hiểu hoàn cảnh của đệ đệ, biết là không phải khoe khoang bên ngoài. Thị nói:
- Đệ nghỉ ngơi trước đi, tối rồi nói tiếp.
Nha môn hết giờ làm việc, Xương Nghĩa về trước đi gặp thê đệ. Hắn hơi ngẩn ra trước diện mạo của thê đệ trong một chốc lát, dáng dấp mới tuấn tú làm sao. Kinh Thành có quá nhiều chuyện dơ bẩn, may thay đây là thê đệ của hắn.
Tiền Thuận Thanh bị nhìn tới nỗi mất tự nhiên, gọi: - Tỷ phu?
Xương Nghĩa thở dài, người ta hay nói con gái càng lớn càng đẹp, hóa ra con trai cũng vậy, hắn nói:
- Sau này đệ đi luyện võ chung với đám Minh Thụy đồ đi!
Cho oai vệ lên một chút.
Tiền Thuận Thanh không phải hạng người không biết tốt xấu, đáp: - Vâng.
Lại thêm nửa canh giờ nữa trôi qua, Trúc Lan cau mày, bên ngoài trời đã tối rồi, mà Chu Thư Nhân vẫn chưa về nhà. Đám Xương Nghĩa thì không lo lắng cho lắm, vì đôi khi cha cũng sẽ trở về khá muộn.
Nửa canh giờ sau Chu Thư Nhân mới trở về phủ, Trúc Lan thấy sắc mặt của anh không tốt liền hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì sao?