Người xưa có câu: "Vợ chồng như chim cùng rừng, tai họa ập đến thì mạnh ai nấy bay".
Huống hồ mối quan hệ giữa đôi bên còn chẳng bằng vợ chồng bình thường, ngay cả làm bạn bè cũng rất miễn cưỡng. Đối phương có cơ hội sống sót, tất nhiên không muốn chôn thây cùng mình, đó là lẽ thường tình của con người.
"Nhạc Thần... hay là chúng ta cùng đi đi... Tứ Hải Liên Quân không phải là thế lực ngươi có thể chống lại, về phương diện hải chiến, bọn họ không phải là đám ô hợp như ở Nham Quốc có thể so sánh!"
"Hoặc là để ta ở lại giúp ngươi, ít nhất cũng có thể giúp ngươi cầm chân một bộ phận kẻ địch, biết đâu còn có thể giành thắng lợi!" Kiều Thiến Thiến khẽ cắn môi, thấp giọng nói.
Nhạc Thần mỉm cười: "Kiều Nữ Đế yên tâm, đã dám ở lại cầm chân Tứ Hải Liên Quân, chứng tỏ ta có nắm chắc để đối kháng với bọn chúng!"
"Nàng hãy mau rời đi, nếu không vòng vây này càng thu càng hẹp, muốn thoát thân e là sẽ khó khăn!"
Giọng điệu của hắn vô cùng kiên định. Kiều Thiến Thiến do dự chốc lát đành bỏ cuộc, quay về chiến hạm của Giang Quốc, hướng về lỗ hổng trong vòng vây của Tứ Hải hạm đội mà bỏ chạy.
Mục tiêu của Tứ Hải hạm đội là quét sạch toàn bộ chiến hạm trong hải vực, chỉ cần trong vòng vây còn mục tiêu, bọn họ căn bản chẳng hề bận tâm đến những chiến hạm lẻ tẻ.
Huống hồ mục tiêu hiện tại của bọn họ chính là Nhạc Thần!
Danh tiếng của Nhạc Thần những ngày gần đây theo các buổi phát trực tiếp trên Linh Giới và chiến thắng ở trận đấu đầu tiên mà tăng vọt, đặc biệt là trong Sở Châu, càng thêm nổi như cồn.
Thứ mà Tứ Hải Liên Quân mưu cầu cũng chẳng qua là danh tiếng mà thôi. Nếu có thể đánh bại chiến hạm của Nhạc Quốc trên đấu trường, danh tiếng nhận được sẽ gấp trăm lần so với việc đánh bại một trăm chiến hạm của các quốc gia thực lực bình thường như Giang Quốc hay Sâm Quốc.
Vì vậy, sau khi khóa chặt Nhạc Thần, Tứ Hải Liên Quân liền làm ngơ các chiến hạm khác, đuổi theo về phía Nhạc Thần, thậm chí còn mở cả buổi phát trực tiếp trên Linh Giới.
Mấy vị quốc quân phấn khích hô hào trong buổi phát trực tiếp: "Hôm nay Tứ Hải Liên Quân chúng ta phát trực tiếp đánh bại Nhạc Thần. Đừng thấy hắn Nhạc Thần trước mặt người khác thì hô mưa gọi gió, trước mặt Tứ Hải hạm đội chúng ta vẫn chưa đủ trình!"
"Hôm nay chém giết Nhạc Thần, nếu ai có thù với hắn, mau mau tặng quà đi!"
"Hôm nay những quốc gia chúng ta cuối cùng cũng có thể dương mày nhả khí một lần. Ngày trước bị những quốc gia lục địa kia đè đầu cưỡi cổ, thật sự uất ức vô cùng, hôm nay cuối cùng cũng có thể cho bọn họ nếm thử cảm giác bị đè đầu cưỡi cổ là thế nào!"
Giọng điệu của mấy vị quốc quân đầy đắc ý và kiêu ngạo.
Vô số kẻ ghét Nhạc Thần tràn vào phòng phát trực tiếp, điên cuồng gửi bình luận và tặng quà.
"Tứ Hải Liên Quân uy vũ, cuối cùng cũng có thể khiến tên Nhạc Thần này nếm mùi đau khổ, ta tặng một món pháp bảo lục giai!"
"Giết chết Nhạc Thần, trả lại Nữ Đế Giang Quốc cho ta! Dám để Nữ Đế đại nhân vì hắn mà bị thương nặng như vậy, thật là vô lý hết sức!"
"Tứ Hải Liên Quân cố lên... một người nhỏ bé đến từ Nộ Lãng Quốc nhắn gửi!"
Hầu như tất cả mọi người đều cho rằng Nhạc Thần chắc chắn thất bại, dù sao chênh lệch thực lực giữa đôi bên là quá lớn, không phải kế hoạch hay âm mưu nào có thể thay đổi được.
Những trò vặt như Điểm Nhiên Thuật đối với Tứ Hải Liên Quân căn bản không thể phát huy tác dụng.
Một mặt, hải quân chuyên nghiệp tự nhiên sẽ trang bị hệ thống chữa cháy trên tàu, có thể dập tắt các đám cháy vừa và nhỏ bất cứ lúc nào, chút ngọn lửa của Điểm Nhiên Thuật đối với bọn họ chỉ là trò trẻ con.
Mặt khác, những chiến hạm này phần lớn đều có chất liệu đặc biệt, cực kỳ chịu lửa, nhiệt độ do Điểm Nhiên Thuật tạo ra e là không đủ để đốt cháy những con tàu này.
Lúc này trên chiến hạm Nhạc Quốc, khi Giang Quốc và Sâm Quốc đã rời đi, Nhạc Thần hướng ánh mắt về phía Chu Du.
"Công Cẩn có phải đã nghĩ ra cách gì rồi?"
"Nếu không, với sự bình tĩnh của ngươi, chắc chắn sẽ không để chiến hạm của chúng ta rơi vào tình thế nguy hiểm!" Nhạc Thần nghiêm nghị nói.
Trên con tàu này đông nhất là tám trăm Phục Hải Doanh của Chu Du. Người xưa có câu, người thân kẻ sơ, tám trăm Phục Hải Doanh này là đội ngũ do một tay Chu Du gây dựng, tất nhiên không đành lòng nhìn họ chịu tổn thất quá lớn.
Vì vậy, Nhạc Thần tin chắc rằng Chu Du nhất định đã nghĩ ra kế hoạch gì đó.
"Không sai, bệ hạ xin hãy xem cái này!" Chu Du gật đầu, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một lá bùa hộ mệnh.
Đó chính là lá bùa hộ mệnh Hải Tộc mà Nhạc Thần đã đổi từ hệ thống khi tới lãnh địa Hải Tộc.
Sau khi trở về đại lục thì nó không còn tác dụng gì nữa, hắn cũng chưa từng thu hồi.
"Ý ngươi là dùng những lá bùa này để đánh du kích với Tứ Hải Liên Quân?" Nhạc Thần lập tức đoán ra ý đồ của Chu Du.
"Đúng vậy, chính diện giao phong chúng ta chắc chắn thất bại không nghi ngờ gì, dù có là Gia Cát Khổng Minh năm xưa đến chỉ huy cũng khó lòng xoay chuyển cục diện."
"Hy vọng duy nhất để chúng ta đối kháng với bọn họ chính là tiềm nhập xuống nước!"
"Mặc dù Phó điện chủ Lâm Viêm nói cường giả Chiến Tôn ở vùng nước này cũng không thể lặn quá lâu, nhưng hiệu quả của lá bùa này là khiến chúng ta có thể chất giống với Hải Tộc, ta tin rằng chắc có thể bỏ qua sự áp chế của vùng nước này!" Chu Du gật đầu, cao giọng nói.
Nhạc Thần trầm ngâm một lát rồi nói: "Không nên chậm trễ, nhân lúc bọn họ còn cách chúng ta một khoảng, không quan sát được hành động nhỏ của chúng ta, tất cả mọi người đeo bùa hộ mệnh lặn xuống nước!"
Trong chớp mắt, mọi người liền hành động, dưới sự chỉ huy của Bạch Khởi, họ đục lỗ từ trong khoang tàu rồi lặn xuống nước.
Dù sao xung quanh mặt biển đều là hạm đội của Tứ Hải Liên Quân, bất kỳ hành động nhỏ nào cũng không thể thoát khỏi mắt bọn họ, nơi duy nhất có thể tránh né sự giám sát mà không bị phát hiện chỉ có thể là bên trong khoang tàu.
Đợi khi Tứ Hải Liên Quân áp sát hơn nữa, e là ngay cả việc xuống nước từ khoang tàu cũng trở nên không an toàn.
Một lát sau, hạm đội Tứ Hải Liên Quân đã bao vây chiến hạm Nhạc Quốc, nhưng không ai dám là người đầu tiên xông lên.
Dù sao Nhạc Quốc uy danh lẫy lừng, không phải ai cũng sẵn lòng làm chim đầu đàn.
Bây giờ thể hiện quá lố, là người đầu tiên xông lên gây sự, chẳng lẽ không sợ bị Nhạc Thần ghi hận, ngầm trả thù sao?
Dù sao cũng đã nắm chắc phần thắng, mọi người chọn cách áp sát từ từ.
"Không đúng nhỉ, sao trông như một con tàu trống không thế này, chẳng lẽ Nhạc Quốc đã bỏ tàu đầu hàng rồi? Chắc chắn là sợ Tứ Hải Liên Quân chúng ta!"
Một vị quốc quân phấn khích nói. Lúc này bọn họ đã áp sát chiến hạm Nhạc Quốc, có thể nhìn rõ cảnh tượng trên chiến hạm.
Toàn bộ chiến hạm như thể vừa bị bão quét qua, trở nên trống rỗng, đừng nói là Nhạc Thần, ngay cả một binh sĩ cũng không còn.
"Ta nghĩ vẫn nên cẩn thận thì hơn, Nhạc Thần vốn xảo trá, liệu có mai phục chúng ta ở phía sau không?"
Một vị quốc quân khác đứng ra nghi ngờ, nhưng lời của ông ta nhanh chóng bị những người khác công kích.
"Sao có thể chứ, bốn bề đều là mặt biển, nếu Nhạc Thần là cường giả Chiến Thánh thì lặn dưới nước còn có thể, chẳng lẽ ba ngàn thuộc hạ của hắn đều có thể lặn dưới nước cùng hắn sao?"
"Đúng vậy, ta thấy trừ khi Nhạc Thần muốn tự sát cùng binh sĩ dưới trướng, nếu không tuyệt đối không thể ẩn nấp được!"
"Liệu có khi nào hắn sắp đặt gì đó trong chiến hạm không? Gần đây ta thấy trên Linh Giới có loại gọi là Phù Trận, uy lực tự bộc rất lớn, Nhạc Thần không phải đã sắp đặt Phù Trận trong chiến hạm chứ?"
Nhất thời mỗi người một ý, nhưng có một điều là như nhau, đó là không một ai dám bước qua giới hạn để lên chiến hạm Nhạc Quốc thăm dò.
Dù sao Nhạc Thần danh tiếng lẫy lừng, không ai tin rằng hắn lại dễ dàng đầu hàng, từ bỏ trận đấu thứ hai như vậy.