Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 26780 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
cuộc gọi từ địa ngục

Nửa đêm, Hàn Ấn bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại di động, anh mơ mơ màng màng quơ lấy chiếc điện thoại ở cạnh gối, đưa lên tai, nghe thấy tiếng nói “A lô” mơ hồ ở đầu bên kia.

Có tiếng thở hổn hển trong điện thoại, âm thanh phát ra chậm chạp và nặng nề, rồi đột nhiên hoàn toàn im lặng, sau đó có một tiếng rên rỉ uất nghẹn khe khẽ, là tiếng một cô gái khóc thút thít…

Hàn Ấn tỉnh táo ngay lập tức, anh bật dậy khỏi giường, nín thở và vội vàng hỏi, “A lô, a lô, cô là ai? Nói đi, cô là ai?”

Những tiếng nấc nghẹn ngào vẫn không ngừng tuôn ra, trong đầu Hàn Ấn đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng: Dưới ánh đèn đường mờ ảo, trong bốt điện thoại đơn độc ở góc phố, một cô gái cầm điện thoại, nước mắt đầm đìa, dáng người gầy gò run rẩy trong gió lạnh…

Hàn Ấn định hỏi tiếp, cuối cùng một giọng nữ khàn khàn phát ra, “Giúp… giúp tôi… giúp tôi… giúp tôi…”

“Rút cuộc cô là ai? Cô muốn tôi giúp gì?” Hàn Ấn hét to lên, điện thoại bên kia chỉ còn tiếng “tu tu tu” ngân dài.

Đêm, tất cả trở về im lặng. Trong căn phòng tối, Hàn Ấn ngồi thất thần trên giường. Cuộc điện thoại lạ lùng, tiếng cô gái khóc, cứ như chỉ là một giấc mơ.

Tuy nhiên, trong mục cuộc gọi gần đây hiển thị rõ ràng có một cuộc gọi mới nhận được, đó là số điện thoại di động. Hàn Ấn sực tỉnh, nhấn nút gọi lại, một giọng nữ không hề có chút nào biểu cảm phát ra, “Số máy quý khách gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”

---❊ ❖ ❊---

Phiên họp buổi sáng.

Tiến trình điều tra và sàng lọc đối tượng chưa tìm thấy nghi can chính nào. Diệp Hi dặn dò các tổ công tác tiếp tục tiến hành điều tra chuyên sâu và sàng lọc kĩ càng theo báo cáo phác họa tội phạm, và yêu cầu họ một lần nữa, cần phải giữ chừng mực giữa hai vụ án để khỏi lãng phí sức lực của cảnh sát.

Sau cuộc họp, Hàn Ấn tìm Diệp Hi để kể về cuộc điện thoại kinh hoàng đêm qua. Diệp Hi tỏ ra ngạc nhiên. Khi nghe Hàn Ấn tiếp tục kể về cảm nhận có “đôi mắt” dõi theo, Diệp Hi rất đỗi kinh ngạc, không thốt ra lời nào.

Hàn Ấn ghi số người gọi cho Diệp Hi, yêu cầu cô tìm bộ phận kĩ thuật, và nói sẽ gặp lại vào buổi tối, sau đó cùng nhau nghiên cứu.

Từ Trụ sở Công an quận Cổ Lâu, Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc lái xe xuất phát. Kế hoạch hôm nay là đến thăm bạn cùng lớp trước kia của Doãn Ái Quân, Phùng Văn Hạo, bác sĩ tại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình và vợ chồng Vương Vĩ – Tiết Mẫn, giáo viên tại Học viện Tài chính Kinh tế. Khổ nỗi là cơ quan của ba người này ở hai vị trí cách xa nhau, một ở phía Tây và một ở phía Đông, e rằng sẽ mất rất nhiều thời gian đi đường.

Khoảng 10 giờ hơn, hai người đến Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình. Thật không may, Phùng Văn Hạo đang phẫu thuật nên mãi tới trưa họ mới gặp được anh ta.

Phùng Văn Hạo là hình mẫu kiểu trai nhà lành. Anh ta có vóc người không cao, trông trắng trẻo, nói chuyện nhã nhặn, khiêm tốn, và rất có giáo dục. Vừa kết thúc một cuộc đại phẫu, anh ta trông có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng vẫn lịch sự mời hai người đến văn phòng của mình. Khi hai người thẩm vấn, về cơ bản hỏi gì anh ta đáp nấy, đúng là một con người đường hoàng.

Anh ta đến nay vẫn chưa kết hôn, thậm chí còn không có bạn gái. Khi nhắc đến kì nghỉ năm mới, Phùng Văn Hạo nói rằng anh trực tại bệnh viện vào ban ngày, còn ban đêm thì ở nhà. Anh ta mất cha khi còn khá nhỏ và sống với mẹ. Mẹ có thể chứng minh những điều anh ta nói. Hàn Ấn chưa kịp mở lời, Phùng Văn Hạo đã chủ động gọi và nhờ mẹ đến văn phòng của mình.

Mẹ của Phùng Văn Hạo biết gìn giữ vóc dáng, ngoại hình trẻ hơn nhiều so với tuổi thật. Hai mẹ con trông rất giống nhau, tình cảm cũng khá hòa hợp.

Có thể lo lắng cho con trai, người mẹ sau khi làm chứng cho con trai, đã tìm một chiếc ghế và ngồi xuống, không có ý muốn rời đi. Những câu trả lời sau đó, Phùng Văn Hạo có vẻ hơi bị gò bó, trả lời qua loa cho xong chuyện. Theo lời anh ta nói, sau khi tốt nghiệp, ngoài việc thỉnh thoảng liên lạc với Vương Vĩ và Lưu Tương Minh, thì anh ta không tiếp xúc với sinh viên nào khác. Tình hình hiện tại của các nữ sinh hồi đó, anh ta càng không rõ và thực sự không thể nghĩ ra ai có thể trở thành kẻ sát nhân.

Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc thấy thế đành xin cáo từ.

Khi chuẩn bị rời khỏi bệnh viện, hai người đi qua phòng vệ sinh và ghé vào. Thấy có nhân viên vệ sinh đang lau chùi bồn rửa, Hàn Ấn bèn tiện thể hỏi biểu hiện thường ngày của Phùng Văn Hạo ở bệnh viện.

Nhân viên vệ sinh thậm chí còn ca ngợi Phùng Văn Hạo là một người tốt, nhưng do dự một chút, giọng nói đặc miền Đông Bắc kể tiếp, “Bà mẹ anh ta thì hơi ghê gớm, soi mói lắm, lại rất áp đặt, bác sĩ Phùng làm việc dưới quyền bà mẹ hay bị trầm uất.”

“Sao chị biết rằng anh ấy trầm uất?” Hàn Ấn hỏi với một nụ cười.

Nhân viên vệ sinh liếc nhìn ra phía cửa và thì thầm, “Tôi thường thấy bác sĩ Phùng đứng thờ thẫn trong phòng vệ sinh, như kiểu anh ta thà ở đây còn hơn quay lại văn phòng. Có lần tôi còn nghe thấy anh ta khóc nức nở trong phòng vệ sinh.”

Sau khi nghe những lời phân trần của nhân viên vệ sinh, hai người nhìn nhau và Hàn Ấn gật đầu ngầm hiểu ý, Khang Tiểu Bắc cũng đồng tình theo.

---❊ ❖ ❊---

Thành phố Đại học Đào Lâm nằm ở ngoại ô phía Đông thành phố. Đây là một trong những khu đô thị mới mà thành phố J bắt đầu tập trung xây dựng vào cuối thế kỉ hai mươi. Khu vực này hầu hết là những khu nhà ở cao cấp và các cơ quan văn hóa khoa học, tập trung các trường cao đẳng và đại học trong thành phố. Học viện Tài chính Kinh tế cũng mới chuyển đến đây mấy năm trước.

Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc đến văn phòng Giáo viên của Học viện Tài chính Kinh tế. Người gặp đầu tiên là Tiết Mẫn, vốn không lên lớp vào buổi chiều.

Tiết Mẫn trông xinh đẹp dù vóc người hơi đẫy đà. Khi biết cần được thẩm vấn, cô cho rằng cảnh sát muốn biết về tình hình của Doãn Ái Quân năm đó, và cũng rất hiểu việc thẩm vấn chồng và bản thân là điều cần thiết.

“Chị có thể nói cụ thể các hoạt động chị và chồng chị là anh Vương Vĩ vào dịp nghỉ năm mới không?” Khang Tiểu Bắc hỏi.

“Tất nhiên rồi!” Tiết Mẫn trả lời như không phải suy nghĩ. “Tôi đã hẹn trước với Vương Vĩ là đến thăm bố mẹ tôi vào ngày đầu tiên. Sau đó, tôi gọi cho mẹ nhưng mẹ tôi nói là chẳng mấy chốc lại là Tết Âm lịch rồi, khỏi cần phải bày vẽ làm gì, đợi đến lúc đó cùng anh chị đến cũng được. Tôi nghĩ có thể là do bố tôi sức khỏe yếu, mẹ tôi lại thích yên tĩnh, nên không muốn kêu chúng tôi tới, vì vậy tôi và Vương Vĩ quyết định đi dạo phố. Còn hai ngày còn lại không có gì đặc biệt, tôi thu dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo. Vương Vĩ là giáo viên chủ nhiệm, khi nghỉ Tết xong sẽ bắt đầu thi cuối kì, nên hai ngày đó anh ấy ngồi viết tổng kết cuối kì và kế hoạch ôn tập. Cả hai chúng tôi hầu như không ra khỏi cửa.”

“Chồng chị, anh Vương Vĩ gần đây có gì thay đổi không?”

“Bình thường, chẳng có gì thay đổi.” Tiết Mẫn nói oang oang rồi cười vang. “Các anh chẳng nhẽ lại nghĩ Vương Vĩ là thủ phạm của vụ Doãn Ái Quân và vụ phân xác đầu năm nay à? Sao có thể thế được? Anh ấy còn không dám giết một con gà, chứ đừng nói là giết người. Đến xem mổ gà còn sợ huống chi là giết người. Ha ha ha!”

Khi Tiết Mẫn cười xong, Hàn Ấn lại hỏi, “Xin mạo muội hỏi chuyện giữa hai vợ chồng anh chị gần đây thế nào, có vấn đề gì không?”

“Vẫn rất ổn!” Tiết Mẫn rướn cao giọng, nhưng rồi do dự một lúc và giọng bỗng chùng xuống, nghe rất thành thực, “Thực ra… cũng không thể nói là quá ổn. Giống như những gia đình bình thường khác, cũng có lúc lục đục. Nhưng Vương Vĩ tốt tính, hay nhường nhịn tôi. Thường đều là tôi nổi nóng, anh ấy sẽ hơi khó chịu, nhưng rồi rất mau trở lại bình thường.”

Tiết Mẫn trả lời trôi chảy, không hề nhìn ra được sơ hở gì, Hàn Ấn chuyển chủ đề từ chuyện vợ chồng họ sang việc khác, “Người ta nói rằng chị từng sống trong cùng kí túc xá với Doãn Ái Quân?”

“Vâng!”

“Sau khi cô ấy biến mất và được xác nhận là bị giết, trong các nữ sinh ở kí túc xá của chị, ai có hành vi bất thường không? Hoặc, trong những năm gần đây, những nữ sinh hồi đó mà chị từng qua lại tiếp xúc có ai gặp vấn đề về tâm lí không?”

Tiết Mẫn suy nghĩ một lúc và buồn bã nói ra một cái tên, “Dư Mĩ Phần.”

“Dư Mĩ Phần?” Cái tên này nghe rất quen. Hàn Ấn nhanh chóng tìm kiếm lại trong kí ức. À, phải rồi…

“Dư Mĩ Phần? Có chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?” Khang Tiểu Bắc xen vào.

“Chính Mĩ Phần đã sử dụng bếp điện để nấu mì và làm liên lụy đến Ái Quân. Những ngày Ái Quân mất tích, Mĩ Phần hết sức lo lắng. Sau đó, cô ấy nhìn thấy thông báo tìm tung tích nạn nhân trên báo, thấy mô tả rất giống với Ái Quân nên đã báo cho giáo viên.”

“Dư Mĩ Phần có phải là người đầu tiên đến nhận diện xác chết không?” Hàn Ấn hỏi.

“Vâng. Rất lạ, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, hôm đó, cô ấy lại mua một tờ Nhật Báo, trước đó tôi chưa từng thấy cô ấy đọc báo.” Tiết Mẫn nói với giọng buồn bã.

“Hôm Doãn Ái Quân bỏ ra ngoài vì tức giận, Dư Mĩ Phần có đi ra ngoài sau đó không?” Hàn Ấn dường như bắt được thứ gì đó, giọng anh gấp gáp.

“Vâng, hôm Ái Quân bỏ đi một lúc không lâu sau, Dư Mĩ Phần nói là bức bối, cũng bỏ ra ngoài nốt.”

Hàn Ấn gật đầu, im lặng một lúc, rồi ra hiệu cho Tiết Mẫn tiếp tục.

“Sau khi nhận diện xác chết, Mĩ Phần tâm trạng càng tồi tệ hơn. Cô ấy cảm thấy có lỗi. Cô ấy luôn lẩm bẩm kêu than: Nếu không vì cô ấy thì Ái Quân đã không bỏ đi, đã không bị sát hại. Khi mới tới nhập học, Mĩ Phần hay tươi cười, chuyện trò rôm rả. Nhưng từ khi việc đó xảy ra, cô ấy ít khi cười, tính bỗng trầm lặng đi rất nhiều.”

“Sau khi tốt nghiệp đại học, hai người còn liên lạc không?”

“Có. Quê Mĩ Phần ở vùng nông thôn hẻo lánh. Cô ấy không muốn quay lại sau khi tốt nghiệp, cô ấy yêu Phùng Văn Hạo, vì vậy cô ấy đã ở lại để xin vào một công ty xuất bản làm biên tập viên.”

“Gì cơ? Cô ấy và Phùng Văn Hạo có quan hệ yêu đương ư?” Khang Tiểu Bắc cao giọng hỏi.

“Vâng! Họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên. Chỉ vài ngày sau khi đến trường, chúng tôi vẫn còn lạ nước lạ cái thì họ đã cảm mến nhau rồi. Tình cảm ấy bền chặt cho tới khi tốt nghiệp, bạn bè cùng lớp chúng tôi đều lạc quan về mối quan hệ của họ.” Tiết Mẫn bất ngờ chuyển giọng, khuôn mặt u sầu hơn. “Nhưng cuộc sống thực tế không đơn giản như chúng ta nghĩ. Khi tốt nghiệp, mọi người đều bận rộn tìm việc và không liên lạc với nhau nhiều nữa. Khoảng chừng một năm sau, đột nhiên một ngày, Mĩ Phần gọi điện thoại và nói muốn gặp tôi. Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê, sắc mặt cô ấy không tốt lắm, người trông rất tiều tụy. Sau đó tôi mới biết mối quan hệ của cô ấy với Phùng Văn Hạo không suôn sẻ, không phải vì Văn Hạo mà chủ yếu là từ phía mẹ anh ấy. Điều kiện gia đình của Văn Hạo rất tốt, nhưng bà mẹ bao bọc và kiểm soát anh ấy quá thể. Khi Văn Hạo đưa Mĩ Phần về nhà lần đầu tiên, mẹ anh ấy nói thẳng với Mĩ Phần, bà ấy sẽ không đồng ý họ lấy nhau, nói rằng Mĩ Phần không xứng với Hạo, và Mĩ Phần không phải là mẫu con dâu lí tưởng trong lòng bà ấy. Lúc đó, thái độ của Văn Hạo khá kiên định. Anh ấy ngây thơ nghĩ rằng Mĩ Phần đang mang giọt máu của mình, mẹ sẽ vì cháu trai mà đồng ý cho họ kết hôn. Kết quả là, khi bà ấy biết chuyện Mĩ Phần mang thai thì nổi điên, tới tận cơ quan cô ấy, mắng cô ấy là loại phụ nữ hư hỏng, dễ dãi, dụ dỗ con trai mình và dùng nhiều cách ép buộc Mĩ Phần phá thai. Mĩ Phần không có người thân ở đây, lại không dám nói với Văn Hạo, chỉ tâm sự với tôi. Nhưng tôi cũng không thể giúp gì được, chỉ cố gắng an ủi cô ấy. Một tuần sau đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Mĩ Phần. Cô ấy hào hứng nói trong điện thoại là mẹ Văn Hạo đã đồng ý, nhưng tôi cảm thấy đằng sau chuyện này có gì đó không ổn. Quả nhiên mấy ngày sau, Mĩ Phần gọi và khóc lóc, nói rằng mẹ Văn Hạo đột nhiên đối tốt là để lừa cô ấy phá thai. Khi phá thai xong, bà ta đổi mặt, đưa cho cô ấy một khoản tiền, để cô ấy không đeo bám Văn Hạo nữa. Sau đó, mẹ Văn Hạo nhờ người thân nước ngoài làm thủ tục cho Văn Hạo đi du học tại một trường y, bà ta thậm chí còn dọa tự tử để ép Văn Hạo. Văn Hạo bất lực phải ra nước ngoài, Mĩ Phần đổ bệnh và bị trầm cảm, không thể tiếp tục công việc. Cô ấy chán nản và quyết định quay về quê. Trước khi đi, cô ấy gọi cho tôi từ biệt, kể từ đó không còn tin tức gì nữa.”

Theo lời kể của Tiết Mẫn, bầu không khí càng lúc càng nặng nề, Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc cũng rất thương cảm với cảnh ngộ của Mĩ Phần. Im lặng một lúc, Hàn Ấn đang muốn hỏi thêm thì tiếng chuông tan lớp vang lên trong hành lang, một người đàn ông chín chắn và điển trai bước vào văn phòng Giáo viên.

Người đàn ông dáng cao gầy, khuôn mặt hiền hòa, nở nụ cười dịu dàng trên môi. Anh ta kẹp một cuốn sách dưới nách, đi thẳng đến bên Tiết Mẫn, đưa tay bao lấy vai cô, giọng khẽ hỏi, “Hai vị này là ai vậy?”

Không cần hỏi cũng biết, đây chắc chắn là Vương Vĩ.

“Chúng tôi thuộc đội Cảnh sát hình sự thành phố, tôi tên là Hàn Ấn, đây là đồng nghiệp của tôi, Khang Tiểu Bắc…” Hàn Ấn chủ động giới thiệu bản thân và Khang Tiểu Bắc.

“Đây là chồng tôi, Vương Vĩ.” Tiết Mẫn giới thiệu xong bèn đứng dậy như hiểu ý, nói với Vương Vĩ, “Anh cứ nói chuyện với họ, em ra ngoài một lát.”

Vương Vĩ gật đầu, mắt nhìn theo vợ bước ra khỏi văn phòng.

Sau đó, Vương Vĩ cũng thể hiện thái độ hợp tác, trả lời thẳng thắn và không lảng tránh tất cả các câu hỏi về hoạt động trong kì nghỉ năm mới, một số vấn đề giữa vợ chồng họ. Nội dung gắn giống như lời Tiết Mẫn đã nói.

---❊ ❖ ❊---

Lời khai của cặp đôi này phù hợp một cách đáng ngạc nhiên, giống như họ đã diễn tập trước. Hàn Ấn nghi ngờ Lưu Tương Minh đã gọi cho họ, vì vậy họ đã chuẩn bị trước.

Họ đang che giấu điều gì đó? Hay là những lời đó đều là thực lòng? Giả sử một trong hai vợ chồng là kẻ giết người, người kia sẽ phối hợp đưa ra bằng chứng sai lệch? Theo lí thì sẽ không như vậy, bởi vì mặc dù họ tỏ ra rất mặn nồng nhưng như lời Tiết Mẫn trả lời ban nãy, cô ta thường gọi đích danh tên chồng chứ không gọi là ông xã hay nhà tôi, rõ ràng giữa họ không thân mật cho lắm.

“Mối quan hệ giữa hai vợ chồng có thể không tốt như chúng ta tưởng.” Khi chiếc xe rời khỏi Học viện Tài chính Kinh tế, Hàn Ấn nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Vương Vĩ và Tiết Mẫn đứng vẫy tay chào sau lưng, anh nhìn hồi lâu rồi buông một câu.

“Mỗi người đều có bí mật riêng, nhưng có bí mật không nhất thiết phải giết người.” Khang Tiểu Bắc học theo giọng điệu của Hàn Ấn, nghiêm nét mặt lại.

“Học nhanh đấy nhóc!” Hàn Ấn mỉm cười và ngay lập tức nghiêm túc, “Hãy cử một vài người tìm hiểu chuyện riêng của cặp vợ chồng này xem sao!”

“Hiểu rồi!” Khang Tiểu Bắc cắn răng. “Em không ngờ Phùng Văn Hạo là một kẻ đạo đức giả. Chúng ta quay lại lột mặt nạ của hắn ra, hay là điều tra bên ngoài trước?”

Hàn Ấn nghĩ ngợi đôi chút rồi quyết định quay lại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình một lần nữa, tìm Phùng Văn Hạo đối chất trực tiếp, để xem phản ứng của anh ta thế nào.

---❊ ❖ ❊---

Trở lại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình gặp Phùng Văn Hạo, Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc mặt mũi rất nghiêm nghị. Phùng Văn Hạo cũng cảm thấy bầu không khí đã thay đổi, anh ta cố nở một nụ cười miễn cưỡng, một tay mân mê cúc tay áo. Xem ra anh ta có vẻ hơi căng thẳng bất an.

Sau khoảnh khắc im lặng, Khang Tiểu Bắc đi thẳng vào vấn đề, “Tại sao anh phải che giấu mối quan hệ với Dư Mĩ Phần?”

“Dư Mĩ Phần?” Phùng Văn Hạo đột nhiên sửng sốt, nụ cười trên khuôn mặt bỗng cứng đơ lại, đôi mắt anh ta đầy đau buồn. Anh ta mở miệng, nhưng không phát ra thành tiếng. Sau một lúc, môi anh ta run run. “Việc giữa tôi và cô ấy không liên quan đến vụ án của các anh, vì vậy tôi nghĩ không cần thiết nói ra.”

“Có quan hệ hay không, hãy để chúng tôi phán xét, trách nhiệm của anh là trả lời trung thực các câu hỏi của chúng tôi.” Giọng điệu của Khang Tiểu Bắc hơi cứng rắn.

Phùng Văn Hạo thở một hơi dài và nhìn trận trận vào Khang Tiểu Bắc, ánh mắt chống chếnh như vô định, “Được thôi, ngay cả khi tôi không nói sự thật, thì đâu có thể nói lên được điều gì? Chẳng lẽ nó nói lên tôi là kẻ giết người mà các anh đang tìm?”

“Điều đó chứng tỏ những gì anh đã nói là không đáng tin!” Khang Tiểu Bắc đáp lại theo kiểu ăn miếng trả miếng. “Yêu cầu anh nói rõ hoạt động của anh từ sáng sớm ngày ngày 1 tháng 1 đến sáng ngày 4 tháng 1.”

Đôi mắt Phùng Văn Hạo mờ đi. Rõ ràng, anh ta đã bị ba từ “Dư Mĩ Phần” khiến cho tâm trí bất ổn. Dáng vẻ anh ta lơ đễnh, mất tập trung, chậm rãi nói, “Những gì cần nói, tôi đã nói rồi. Còn cần chứng minh gì, anh có thể hỏi mẹ tôi. Nếu các anh thấy lời bà ấy không đáng tin thì xin hãy đưa ra bằng chứng.”

Cuối câu chuyện, Phùng Văn Hạo đã kịp định thần, giọng nói đột nhiên cứng rắn.

“Anh.” Khang Tiểu Bắc trừng mắt, lời như nghẹn trong cổ họng, đành quay đầu nhìn Hàn Ấn.

Hàn Ấn dường như không vội lên tiếng, đôi mắt lạnh lùng nhìn Phùng Văn Hạo. Một lát sau, anh khẽ nhếch khóe miệng. “Có phải bị kẹt giữa mẹ và Dư Mĩ Phần khiến anh cảm thấy tột cùng đau khổ?”

Phùng Văn Hạo gật đầu, lẩm bẩm, “Đúng thế, nhưng may mà điều đó chỉ là quá khứ.”

“Có thực đã là quá khứ? Anh không đau đớn ở đây ư?” Hàn Ấn chỉ vào ngực anh ta.

“Đau đớn hay không đau đớn đâu có liên quan gì đến anh, càng không liên quan đến vụ án của mấy người.” Phùng Văn Hạo lạnh lùng nói từng tiếng.

“Nói cho tôi biết, khi kết tinh tình yêu của anh và Dư Mĩ Phần bị phá bỏ, anh có cảm thấy đau đớn tột độ, đau đến mức muốn quyên sinh? Hãy nói cho tôi, vào mỗi đêm cô đơn, hình ảnh khuôn mặt Dư Mĩ Phần đầm đìa nước mắt và trái tim đã nguội lạnh luôn ùa về trong tâm trí anh, xuất hiện trong giấc mơ của anh, anh có cảm thấy hối hận hay xấu hổ?”

Nước mắt trào ra từ khóe mắt.

Trước câu hỏi dồn dập của Hàn Ấn, Phùng Văn Hạo cuối cùng quỳ xuống suy sụp, khóc không thành tiếng. Nhưng Hàn Ấn không muốn dừng lại.

“Anh có thấy xấu hổ về sự nhu nhược và yếu đuối của mình? Mất cả người yêu lẫn con khiến anh tuyệt vọng lắm hả? Có phải sự áp đặt của mẹ khiến anh phẫn nộ? Anh thấy mọi thứ đều là lỗi của mẹ mình, phải không?”

“Không, tôi chưa bao giờ hận mẹ. Tôi biết bà đã khó khăn chồng chất thế nào khi phải nuôi dạy tôi trưởng thành. Bà dành cho tôi cả quãng đời tươi đẹp nhất của cuộc đời mình, tôi sao có thể bỏ mặc mẹ một mình? Hơn nữa giữa tôi và Mĩ Phần, không như các anh nghĩ, tôi đã từng cố gắng hết sức, nhưng cô ấy từ chối.” Phùng Văn Hạo run rẩy, phẫn uất gầm lên.

“Cái gì? Ý anh là, sau đó, anh và Dư Mĩ Phần đã gặp lại nhau?” Hàn Ấn có vẻ ngạc nhiên.

“Vâng! Sau khi tôi trở về Trung Quốc, chúng tôi đã gặp lại nhau một lần.” Phùng Văn Hạo hít hà một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Một lúc sau, cuối cùng anh ta cũng bình tĩnh lại. “Tôi phải trải qua rất nhiều gian khó, vượt đường xa ngàn dặm tìm đến ngôi làng miền núi xa xôi để gặp Mĩ Phần, cầu xin cô ấy tha thứ cho tôi và mẹ, hi vọng có thể nối lại tình xưa, về với nhau. Nhưng cô ấy rất lạnh lùng, đôi mắt bình thản đến đáng sợ, tôi không nhìn thấy sự oán ghét, cũng không thấy mảy may chút tình yêu nào cả. Cô ấy nói với tôi, từ giây phút mất đi đứa con, cô ấy và tôi đã không còn dây mơ rễ má gì nữa. Tôi khuyên cô ấy quay trở lại thành phố J và hứa sẽ giúp cô ấy phát triển sự nghiệp. Ngay cả khi chúng tôi chỉ giữ quan hệ bạn bè, tôi cũng không muốn cô ấy vùi thân ở ngôi làng miền núi nghèo khó này. Nhưng cô ấy cự tuyệt. Cô ấy nói rằng đã có sự nghiệp của riêng mình, cô ấy là cô giáo duy nhất trong làng, cô ấy yêu những đứa trẻ đó…”

---❊ ❖ ❊---

Chia tay Phùng Văn Hạo, hai người trên đường về.

Trên xe không nói nổi lời nào, cho đến khi chiếc xe quay trở lại cửa nhà khách, Khang Tiểu Bắc mới mở lời, “Em thấy cảm xúc của Phùng Văn Hạo lúc này là thực sự chân thành, không giống như đang diễn kịch.”

Hàn Ấn gật đầu rồi lại lắc đầu. “Tôi tin tình cảm của anh ta dành cho mẹ và Dư Mĩ Phần đều là chân thành, nhưng tôi luôn cảm thấy anh ta đang che đậy điều gì đó.”

“Điều gì cơ?” Khang Tiểu Bắc hỏi.

“Tôi không biết, nói tóm lại, tôi muốn dốc sức điều tra trọng điểm về người này.” Hàn Ấn giọng điệu chuyển sang nhẹ nhàng, thoải mái. “Cả ngày mệt mỏi, tôi vẫn chưa ăn gì tử tế. Tối rồi, chúng ta ăn gì ngon ngon chút đi. Cậu muốn ăn gì, tôi mời.”

“Không, không, anh cứ ăn đi. Em, em còn có việc phải làm.” Khang Tiểu Bắc nhìn đăm đăm vào cửa, cả người thừ ra.

“Này, có chuyện gì thế, không giống cậu thường ngày chút nào.” Hàn Ấn nói đùa, nhìn theo ánh mắt của Khang Tiểu Bắc, phát hiện ánh mắt cậu ta đổ dồn về phía hai nữ lễ tân của nhà khách. “À ha, không có hứng với đồ ngon nhưng có hứng với người đẹp.”

Bị Hàn Ấn nói trúng, Khang Tiểu Bắc ngượng ngùng thu ánh mắt về, cười ha hả, “Lát nữa, Hạ Tinh Tinh tan làm, em hẹn cô ấy đi chơi.”

“Chà! Ghê đấy, nhanh tay quá nhỉ?” Hàn Ấn nhìn một lượt quầy lễ tân và hỏi, “Ai trong hai cô gái kia là Hạ Tinh Tinh?”

Khang Tiểu Bắc chỉ về phía bên trái bàn lễ tân, một cô gái có thân hình mảnh dẻ và khá hiền lành. “Chính là cô ấy.”

“Được, trông cũng dễ thương, cậu có con mắt tinh đời đấy.” Hàn Ấn liếc nhìn hai lượt, mở cửa ra, xuống xe và tươi cười nói. “Đồ trọng sắc khinh bạn, tôi đành đi ăn một mình thôi.”

“Gì mà trọng sắc khinh bạn, em đang trao cho anh cơ hội đấy. Anh có thể ăn tối cùng với đội trưởng Diệp, biết đâu hai người lại có câu chuyện lãng mạn chi đó.” Khang Tiểu Bắc thò đầu ra khỏi cửa sổ, nói với theo.

Hàn Ấn bước vào cánh cửa xoay, vẫy tay với Khang Tiểu Bắc, như thể chưa nghe thấy lời “đề xuất” của cậu ta.

---❊ ❖ ❊---

Thực ra, Hàn Ấn đã nghe rất rõ ràng, hơn nữa cũng có chút xao động trong lòng. Dù sao, anh cũng muốn thảo luận về vụ án với Diệp Hi, hay là mời cô ấy đi ăn, vừa ăn vừa bàn chuyện.

Hàn Ấn cầm điện thoại di động và nheo mắt nhìn số Diệp Hi, hơi chần chừ. Như thể có thần giao cách cảm, điện thoại trong tay đột nhiên reo lên, khi nhìn vào màn hình thì người gọi là Diệp Hi. Hàn Ấn nhanh chóng nhấn nút nghe…

“Anh đang ở đâu, đã ăn gì chưa?” Giọng nói của Diệp Hi hơi mệt mỏi.

“Tôi vừa mới về nhà khách, vẫn chưa kịp ăn uống gì cả, còn cô thì sao? Hay là cùng…”

“Tôi đang ở cửa phòng anh, đã mua sẵn vài món.” Diệp Hi tiếp luôn lời Hàn Ấn.

“Đợi chút, tôi sẽ lên ngay.” Hàn Ấn cúp máy và lao như bay vào thang máy.

Khi thang máy tới nơi, từ xa anh đã thấy Diệp Hi đang dựa lưng vào cửa phòng và mỉm cười với anh. Hàn Ấn giơ tay lên vẫy.

Đợi Hàn Ấn đến gần, Diệp Hi mỉm cười, nói khẽ, “Cả ngày họp hành liên miên, dạ dày trống rỗng, tôi đoán anh chắc cũng chưa ăn uống gì, nên mua một ít đồ ăn của địa phương mời anh nếm thử.”

“Hay lắm, tôi đang đói cồn cào.”

Hàn Ấn mở cửa bằng thẻ từ, đón lấy hộp cơm từ tay Diệp Hi, để cô vào phòng.

Diệp Hi rửa ráy qua, đợi khi Hàn Ấn rửa mặt mũi xong, Diệp Hi đã mở hộp cơm ra và đặt nó lên bàn trà. Quả nhiên là đặc sản địa phương: vịt muối, miến tiết vịt, thịt viên, sườn heo kho, thịt bò áp chảo, bánh bao…

Khi đang ăn, họ không trò chuyện nhiều, nhưng bầu không khí cũng không im lìm. Hai người thi thoảng nhìn nhau mỉm cười, đôi khi họ gắp cho nhau, như một cặp đôi đang yêu, hiểu thầm ý nhau.

Ăn xong, Hàn Ấn vẫn thấy tiêng tiếc, lưu luyến cảnh tượng ban nãy, nhưng người ta đến đây là để bàn bạc về vụ án mà. Anh kể chi tiết tình hình điều tra ban sáng cho Diệp Hi nghe, nhấn mạnh là sẽ tập trung theo dõi Phùng Văn Hạo.

“Trải nghiệm và bối cảnh cuộc sống của Phùng Văn Hạo nằm trong phạm vi của hồ sơ phác họa tội phạm, nghề nghiệp cũng phù hợp với đặc điểm phân xác của kẻ giết người. Anh ta từng thất bại đau đớn trong tình cảm, hơn nữa sống dưới sự kiểm soát của một người mẹ hay áp đặt, cuộc sống vô cùng bế tắc và trầm uất. Bề ngoài, người ta thấy anh ta đã trải lòng mình, khoan dung, độ lượng với mẹ, nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản việc anh ta trở thành một kẻ giết người biến thái.”

Hàn Ấn dừng lại, tỏ ra rất trịnh trọng, “Người tiếp theo tôi muốn nói, rất quan trọng với vụ phân xác 18.1, và cũng có thể liên quan đến vụ phân xác 4.1. Người này là bạn cùng phòng của Doãn Ái Quân, cũng là bạn gái cũ của Phùng Văn Hạo – Dư Mĩ Phần.”

Nghe Hàn Ấn nói, Diệp Hi cũng hồi hộp, nhíu mày, nín thở chờ đợi những câu nói sau.

Hàn Ấn tiếp tục nói, “Năm đó là lỗi của Dư Mĩ Phần, khiến Doãn Ái Quân ấm ức phải ra ngoài, ngay sau đó cô ta cũng rời khỏi kí túc xá. Điều đó có nghĩa là, hai người ra ngoài trước sau chỉ một lúc thôi. Ngoài ra, sau vụ việc, người nhận diện thi thể cũng là Dư Mĩ Phần. Hôm đó cô ta ‘tình cờ’ lần đầu tiên mua một tờ Nhật Báo, nhìn thấy thông báo tìm tung tích nạn nhân, rồi báo cáo với nhà trường, xin đi nhận diện xác chết. Còn nữa, khi nghe Tiết Mẫn nhắc tên Dư Mĩ Phần, tôi thấy tên rất quen quen, dường như đã gặp ở đâu, khi nhớ kĩ lại, hóa ra đã xuất hiện trong hồ sơ án cũ. Hồ sơ có ghi chép một sinh viên chứng kiến Doãn Ái Quân xuất hiện ở đường Thanh Điểu, và người đó cũng chính là Dư Mĩ Phần. Theo Tiết Mẫn, sau khi Doãn Ái Quân xảy ra chuyện, Dư Mỹ Phần tỏ ra khá bất thường, tính tình cũng thay đổi. Chưa tính tới vụ án 4.1, người phụ nữ này là một nhân vật quan trọng trong vụ án 18.1 năm xưa.””

“Ý anh là, cô ấy có khả năng nhìn thấy người cuối cùng tiếp xúc với Doãn Ái Quân, hung thủ của vụ án 18.1?” Diệp Hi ngạc nhiên.

“Có khả năng này.” Hàn Ấn gật đầu dứt khoát.

“Vậy tại sao khi ấy, cô ấy không nói với cảnh sát?” Diệp Hi hỏi.

“Tôi không rõ, có lẽ cô ấy biết kẻ giết người, cô ấy lo sẽ nghi oan cho hắn, hoặc cô ấy có tình cảm nào đó với kẻ giết người; hoặc cô ấy nhút nhát, không muốn gặp rắc rối…”

“Liệu cô ấy có liên quan gì đến vụ án 4.1?”

“Cô từng hỏi tôi rằng kẻ giết người trong vụ án 4.1 có phải là phụ nữ không? Tôi nói rằng nếu là phụ nữ, thì có thể cô ta mắc bệnh tâm thần. Dư Mĩ Phần luôn thấy có lỗi với Doãn Ái Quân. Có lẽ cảm giác đau khổ này đã đè nén trong lòng, khiến cô ta phải chịu nhiều giày vò về mặt tinh thần. Sau đó mối tình với Phùng Văn Hạo cũng bị mẹ anh ta cấm đoán, cuối cùng phải chia tay, lại còn mất cả đứa con mang thai đã nhiều tháng. Mất cả người yêu lẫn đứa con là một đòn giáng mạnh vào cuộc đời cô ấy. Cô ấy thậm chí còn bị trầm cảm. Vì vậy, trong số những nghi can đã tiếp xúc với Ái Quân, người phụ nữ có khả năng bị tâm thần phân liệt chỉ có thể là Dư Mĩ Phần!” Hàn Ấn bổ sung thêm, “Tất nhiên đây chỉ là phỏng đoán của tôi.”

Mặc dù Diệp Hi luôn nhấn mạnh rằng mục đích chính của cuộc điều tra là để giải quyết vụ án 4.1, nhưng cô vẫn chú ý đến những manh mối bất ngờ của vụ án 18.1, huống hồ nó có thể liên quan tới vụ án 4.1. Diệp Hi nghĩ một lúc, “Có vẻ như chúng ta cần tìm người này, nhưng cô ấy đang ở đâu? Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi Phùng Văn Hạo và cô ấy gặp nhau lần cuối, chúng ta phải làm sao để tìm thấy cô ấy?”

Hàn Ấn quay người lấy một bức ảnh từ ba lô của mình và đưa nó cho Diệp Hi. Anh nói, “Đây là bức ảnh của Dư Mĩ Phần mà tôi mượn chỗ Phùng Văn Hạo. Tôi cũng hỏi địa chỉ của quê cô ấy rồi. Chúng ta phân ra hành động, tôi sẽ về quê cô ấy tìm hiểu tình hình, cô đi in các tấm ảnh ra phân phát về các quận, các phường và đồn công an để họ giúp kiểm tra, tìm kiếm. Nếu thực sự cô ấy có liên quan tới vụ 4.1 thì rất có khả năng cô ấy xuất hiện trong thành phố này.”

Diệp Hi nhận lấy bức ảnh, gật đầu nghĩ ngợi. “Việc ở đây cứ giao cho anh Phó. Tôi sẽ cùng anh về quê của Dư Mĩ Phần. Anh đi một mình, tôi không an tâm. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi biết ăn nói sao với trường anh và chính quyền tỉnh.”

Lời nói của Diệp Hi khiến Hàn Ấn thấy lòng ấm áp, nhưng không biết nên nói gì. Anh chỉ có thể mỉm cười, nghiêm nghị nói, “Nếu Dư Mĩ Phần thực sự mắc bệnh tâm thần, thì ‘đôi mắt’ kì lạ đó và cả cuộc điện thoại lạ lùng kia có lẽ đều là của cô ấy.”

“Đúng rồi, bộ phận kĩ thuật hình sự đã kiểm tra, cuộc gọi quấy rối là số điện thoại tạm thời, chỉ thực hiện duy nhất một cuộc gọi cho anh đêm qua. Điểm thiết lập cuộc gọi nằm gần đường Hoa Bắc, gần nơi đầu tiên vứt xác chết.” Cô nói.

Hàn Ấn đẩy gọng kính và nhìn xoáy ra màn đêm đen đặc bên ngoài cửa sổ, “Có lẽ cô ấy đã bấm máy ở đó.”

Diệp Hi cũng quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cau mày. “Chúng ta cứ tạm đặt giả thiết cuộc gọi quấy rối không phải đến từ Dư Mĩ Phần, coi như người gọi là kẻ sát nhân trong vụ án 4.1, vậy mục đích quấy rối của kẻ đó là gì? Sao kẻ đó lại phải tìm kiếm sự giúp đỡ? Có phải kẻ đó cố tình giả ma giả quỷ để làm rối loạn suy đoán điều tra án của chúng ta không? Máy đổi giọng có thể mua nhan nhản khắp nơi, mặc dù giọng trong điện thoại là nữ, nhưng kẻ đó có thể là nam.”

Hàn Ấn gật đầu. “Rất có khả năng này, nhưng từ những vụ án biến thái trước kia, còn có hai khả năng khác: Một là kẻ giết người thực sự muốn tìm kiếm sự giúp đỡ. Hắn mệt mỏi vì giết chóc và cảm giác tội lỗi ngập tràn trong lòng, nhưng hắn không thể kiểm soát bản thân, cũng không có đủ can đảm để đi đầu thú. Ví dụ như vụ kẻ giết người hàng loạt Hoàng Vĩnh, hắn đã tha cho nạn nhân cuối cùng, không phải vì thương hại hoàn cảnh hay những lời rên xiết van xin của nạn nhân, mà là hắn đã quá mệt mỏi vì giết chóc. Hắn mong có ai đó báo cảnh sát để ngăn chính hắn lại. Một khả năng khác, đó có thể là một cái cớ. Đó là tên tội phạm biến thái đang tìm kiếm một lời giải thích hợp lí cho việc hắn ra tay giết người liên tục hoặc việc giết người sắp xảy ra. Như thể hắn biện minh: Vâng, tôi đã cố gắng hết sức, nhưng tôi không thể kiểm soát bản thân mình, vì vậy tôi giết người, đó không phải là lỗi của tôi.”

“Kẻ đó có số điện thoại của anh, lẽ nào đó là người anh đã từng đến viếng thăm?” Diệp Hi ngờ vực.

“Cũng chưa chắc, kẻ đó có thể lấy số điện thoại tôi từ nguồn khác mà.” Hàn Ấn cắn môi, thất thần nói, “Còn nữa, một tấm danh thiếp mà tôi đưa cho tổ trưởng tổ Bảo vệ ở cửa kí túc xá của Doãn Ái Quân bị một cơn gió bất ngờ cuốn đi.”

Diệp Hi chớp mắt, “Nghe mà sởn da gà.”

“Ừm! Vụ án khá là rối rắm, phức tạp.” Hàn Ấn thở dài một hơi thật sâu.

“Có chuyện còn phức tạp hơn cơ.” Ánh mắt của Diệp Hi đột nhiên thu lại, nghiêm nét mặt. “Kết quả dấu lốp xe trên núi Hổ Vương có rồi.”

“Xe gì?”

“Là loại xe do tập đoàn ô tô tỉnh sản xuất.”

Hàn Ấn dường như biết tại sao Diệp Hi lại nghiêm nét mặt như vậy, “Có phải cùng một loại xe với Khang Tiểu Bắc?”

Diệp Hi gật đầu. “Loại xe này rất phổ biến ở thành phố chúng tôi, tập đoàn đã cung cấp 600 chiếc cho riêng Sở để làm xe cảnh sát. Cho nên cũng không loại trừ khả năng đêm đó, trước khi các anh đến đã xuất hiện một chiếc xe cảnh sát ở núi Hổ Vương.”

“Nếu đó là xe cảnh sát, sao lại xuất hiện ở núi Hổ Vương khi đêm hôm khuya khoắt? Lẽ nào là đồng nghiệp khác trong tổ công tác?” Hàn Ấn nghi hoặc hỏi.

“Không. Nếu là người khác trong tổ công tác thì chắc chắn sẽ báo cáo với tôi, và trong Ban Chuyên án chỉ có mình tôi là phụ nữ, dấu chân trên núi Hổ Vương có cả nam cả nữ.” Diệp Hi nói chắc như đinh đóng cột, dừng lại giây lát, cô nắm lấy tóc, mặt mày ưu phiền, “Vậy xe cảnh sát đến đó làm gì, liệu có mối liên hệ nào với vụ án 4.1, tôi thực sự thấy rối tung cả đầu.”

“Đừng sốt ruột, có lẽ đó không phải là xe cảnh sát.”

Hàn Ấn nói ra sợ Diệp Hi sẽ nổi giận, thực ra trong lòng thấy có phần chột dạ. Làm sao người bình thường lại có thể tìm thấy vị trí của xác chết ở núi Hổ Vương vào giữa đêm? Chỉ bốn loại người có thể tìm thấy chính xác vị trí: Những kẻ cuồng tín chú ý đến vụ 18.1, kẻ giết người trong vụ 18.1, kẻ giết người trong vụ 4.1 và cảnh sát.

Đầu tiên loại bỏ kẻ giết người vụ 18.1, vì theo Hàn Ấn, vụ án do một người duy nhất gây ra. Kẻ giết người vụ 4.1 hẳn là một kẻ cuồng tín thích thú vụ án 18.1. Không loại trừ khả năng có các cảnh sát bị vụ án cuốn hút. Xem xét cả yếu tố dấu lốp xe giống xe cảnh sát, thì nhóm người tới hiện trường trên núi Hổ Vương, khả năng rất cao là cảnh sát. Điều quan trọng là liệu mấy cảnh sát đó đến núi Hổ Vương là vì tò mò hay để gợi lại khoái cảm? Nói cách khác, liệu vụ 4.1 có phải do họ làm? Tất nhiên, trong phân tích của Hàn Ấn, vụ 4.1 là vụ án do một người gây ra nhưng biết đâu có ngộ nhỡ? Ngộ nhỡ những phân tích của Hàn Ấn đều sai, ngộ nhỡ là do một số sĩ quan cảnh sát gây ra thì sao? Hơn nữa, từ góc độ họ đã từng kinh qua vụ 18.1, thực sự cảnh sát cũng nằm trong phạm vi này, vì vậy manh mối lốp xe cũng cần điều tra. Điều quan trọng là làm thế nào để điều tra? Đặc biệt là cuộc điều tra lại liên quan đến nội bộ cảnh sát thì sẽ triển khai ra sao?

Mặc dù do tính cấp thiết điều tra vụ án nên các ban ngành hữu quan và Sở Công an đã rào trước, các tòa báo chính thống của thành phố chưa đưa tin về vụ án, nhưng các tin lá cải đã nhan nhản khắp trên mạng. Vì thế mà từ lãnh đạo thành phố đến người dân thường đều theo dõi và quan tâm sát sao. Hơn nữa, vụ án điều tra vẫn chưa có tiến triển nên trong Sở có nhiều lời xì xào bàn tán về Ban Chuyên án do Diệp Hi phụ trách. Nay lại đề xuất điều tra nội bộ thì e rằng sức ép càng nặng hơn. Nếu thông tin này lọt ra ngoài, tin đồn rộ lên khắp nơi thì những lời dị nghị của dân chúng về giới cảnh sát đủ cho lãnh đạo Sở cũng phải bó tay khổ sở, đồng thời Diệp Hi cũng bị ép vào đường cùng. Vì vậy, tuyệt đối không được công khai điều tra, sàng lọc diện rộng, quyết không thể.

Im lặng một lúc lâu, Hàn Ấn dằn lòng nói, “Nếu là xe cảnh sát, cô định kiểm tra thế nào?”

Diệp Hi ngây người ra, lắc đầu, môi mím chặt, “Tôi chưa nghĩ tới.”

Hàn Ấn suy nghĩ một lúc. “Cô xem như thế này có được không? Nếu đó là các sĩ quan cảnh sát nội bộ, thì họ thừa biết rằng bộ phận giám định kĩ thuật hình sự sẽ dùng vết tích lốp xe để tìm loại xe, việc cấp bách bây giờ là so sánh, đối chiếu với xe thực tế. Do bị đánh động, họ có thể bí mật thay lốp. Hơn nữa để không gây sự chú ý, họ sẽ đến một số xưởng sửa chữa nhỏ để thay lốp cũ. Theo đó, chúng ta chỉ cần cho một số người điều tra các xưởng sửa chữa ô tô. Mặc dù phạm vi không nhỏ, nhưng nó nhỏ hơn nhiều so với việc kiểm tra từng chiếc xe cảnh sát và gây ra phản ứng trái chiều trong Sở Công an.”

Hàn Ấn cũng nhấn mạnh, “Tốt nhất là tìm một sĩ quan cảnh sát bên ngoài Ban Chuyên án mà cô tin tưởng, và nhớ hành động bí mật, cẩn trọng.”

Diệp Hi đột nhiên ngước lên, khuôn mặt ngạc nhiên xen mừng rỡ và xúc động đến mức không thể nói nên lời. Trong lòng cô biết rất rõ rằng, Hàn Ấn vừa cung cấp cho cô một cách thức sàng lọc phù hợp nhất cho vụ án, hơn nữa lại rất cẩn thận, chu đáo, đặt mình vào vị trí của cô.

Diệp Hi im lặng, mắt nhìn đăm đăm, đôi mắt vừa hàm chứa lòng ngưỡng mộ vừa chan chứa tình cảm dịu dàng…

Hàn Ấn bất giác định lẩn tránh ánh mắt của cô, nhưng anh lại thấy không nỡ nên lấy hết can đảm đón lấy ánh mắt đó.

Một điệu nhạc vang lên, điện thoại reo lên thật không đúng lúc. Hàn Ấn rút nó ra khỏi túi quần, mặt anh đột nhiên biến sắc. Sau đó, anh nhấn nút loa ngoài, tiếng một cô gái đang khóc trong điện thoại, “… Giúp tôi… xin anh làm ơn… giúp tôi…”

Tiếng “tu tu tu” kéo dài vang lên, Hàn Ấn và Diệp Hi kịp định thần lại. Họ nhìn nhau, Diệp Hi thấy rùng mình, “Đây có phải là cuộc gọi, cuộc gọi nhát ma không?”

Hàn Ấn gật đầu lặng lẽ, giơ tay lên nhìn đồng hồ. Anh cắn răng nói, “Đi, đi đến đường Hoa Bắc, bắt ngay con ma này!”

---❊ ❖ ❊---

Lái xe vào ban đêm rất suôn sẻ. Chỉ mười lăm phút sau, hai người đã đến địa điểm đầu tiên tìm thấy xác bị phân thây – Đường Hoa Bắc.

Bây giờ đã là 9 giờ tối, đèn neon còn sáng quắc, cả con đường nhộn nhịp và náo nhiệt. Hàn Ấn và Diệp Hi phân nhau đứng hai bên thùng rác, họ nhanh nhạy nhìn đám đông.

Một số người trong đám đông đi gấp gáp, một số lại ung dung, một số đang tập trung thưởng thức đồ ăn, có người đang làm nũng người yêu bên cạnh mình. Ánh mắt của Hàn Ấn đảo qua những khuôn mặt với các biểu cảm khác nhau, và dừng lại ở quán KFC đối diện.

Điều gì ẩn sau cửa sổ kính màu trà? Có phải là đôi mắt đó? Đúng, đúng là đôi mắt đó, Hàn Ấn đã cảm nhận được ánh mắt đó. Anh vẫy tay gọi Diệp Hi và vội vã đi qua đám đông đến cửa hàng KFC.

Diệp Hi đi theo Hàn Ấn vào cửa hàng. Bên trong không có nhiều khách, ghế ngồi bên cửa sổ trống không, nhưng còn một chai nước khoáng để lại trên bàn, chứng tỏ ai đó vừa ngồi ở đây. Nhìn xung quanh, thấy một cửa ngách, Hàn Ấn nhanh chóng lao ra đó đuổi theo.

Diệp Hi gọi một nhân viên phục vụ và chỉ vào bên cửa sổ, hỏi, “Lúc nãy có ai ngồi đây hả?”

“Vâng, vâng.” Nhân viên phục vụ trả lời.

“Trông thế nào?” Diệp Hi hỏi lại.

“Có vẻ như là một phụ nữ.” Nhân viên phục vụ trả lời không được chắc chắn lắm.

“Có vẻ ư?” Diệp Hi hơi thấy mơ hồ.

“Người ấy đội một chiếc mũ, là chiếc mũ rộng vành nên khó nhìn thấy mặt, dáng người khá gầy guộc.” Sau khi giải thích, nhân viên phục vụ nói oang oang. “Nhưng tôi không để ý lắm. Cửa tiệm người ra người vào, mấy kiểu thực khách không tiêu tiền, chỉ đến đây ngồi xem sách như cô ấy khá nhiều.”

Diệp Hi gật đầu, ra hiệu cho nhân viên phục vụ có thể đi làm việc, lấy túi đựng vật chứng mang theo ra rồi cho chai nước khoáng vào.

Lúc này, Hàn Ấn đã trở về từ cửa ngách, thở hổn hển đi đến bên Diệp Hi, lắc đầu. “Tôi không đuổi kịp, cô ta chạy thoát rồi.”

Diệp Hi giơ túi vật chứng, “Quay về xét nghiệm DNA để xem là ma hay là người.”

Hàn Ấn gật đầu, Ừm một tiếng.

« Lùi
Tiến »