Tối. Chỉ thấy bóng tối. Một bóng tối đen đặc bao quanh.
Tại sao lại nhốt con trong phòng tối?
Tại sao mỗi lần chú ấy xuất hiện là mẹ lại đối xử tệ với con?
Mẹ ơi, con hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời, mẹ cho con ra ngoài đi!
Mẹ ơi, con sợ! Con sợ lắm mẹ ơi!
Bố, bố ơi, bố mau về đi, cứu con với…
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng ngủ tối om, người đàn ông bật mạnh khỏi giường, lao dậy chếnh choáng như kẻ điên, tay với công tắc đèn trên tường. Anh ta lao đi như bay theo hành lang từ phòng ngủ, đến phòng tắm, phòng khách, nhà bếp và cuối cùng đến phòng ngủ khác, hấp tấp bật tất cả đèn có thể bật được trong nhà.
Người anh ta xụi lơ trước cánh cửa phòng ngủ khác, thở hổn hển như thể sắp chết nghẹt. Người phụ nữ trên giường hơi động đậy, quay đầu lạnh lùng nhìn anh ta, rồi lại vùi đầu ngủ tiếp.
“Xin lỗi… Gặp ác mộng…” Người đàn ông nói với giọng yếu ớt.
---❊ ❖ ❊---
Có thể nói Hàn Ấn phá vụ ấu dâm bạo hành trẻ em nhanh gọn như thần. Cứ tưởng lần này Ban Chuyên án sẽ thông qua báo cáo phân tích của anh về vụ án 4.1 một cách thuận lợi, nhưng không ngờ Hồ Trí Quốc và Phó Trường Lâm vẫn khăng khăng phản đối. May mắn thay, có giám đốc Sở Vũ ở giữa làm cán cân, sau nhiều vòng tranh luận gay gắt, cuối cùng cũng thống nhất. Giám đốc Vũ đặc biệt nhấn mạnh rằng lần này vẫn khởi động lại vụ án 18.1, mục đích là để tìm ra kẻ giết người giấu mặt trong vụ án 4.1. Đây không phải là một vụ điều tra gộp cả hai án. Hai hung thủ tuyệt đối không phải là cùng một người. Hi vọng rằng các tổ công tác sẽ giữ được thái độ khách quan, lí trí, tránh nhầm lẫn và tập trung vào vụ án phân xác 4.1. Đồng thời, để xoa dịu Hồ Trí Quốc, Phó Trường Lâm và một số sĩ quan cảnh sát khác, giám đốc Sở cũng nhún nhường, đồng ý nếu có manh mối nào giá trị đối với vụ án 18.1 khi điều tra, có thể phân bổ lực lượng thích hợp để truy lùng dấu vết. Cuối cùng, giám đốc Sở tỉnh táo chốt lại rằng bản báo cáo phác họa hồ sơ tội phạm vẫn còn tồn tại nhiều hạn chế không thể tránh khỏi. Nếu trong quá trình điều tra phát hiện ra nghi can không có trong phạm vi báo cáo, mọi người vẫn cần điều tra nghiêm túc. Do đã nắm kĩ lưỡng vụ án 18.1, theo đề nghị của Phó Trường Lâm, các sĩ quan cảnh sát trong ban Án lưu là Đỗ Quân và Diêu Cương sẽ được bố trí tham gia Ban Chuyên án.
Báo cáo phân tích của Hàn Ấn đã chỉ rõ rằng hung thủ vụ án 4.1 từng trải qua cuộc điều tra vụ phân xác 18.1. Mặc dù khi phác họa tội phạm trong báo cáo tiếp theo, anh đã đưa ra các đặc điểm cơ bản của hung thủ, nhưng phạm vi điều tra vẫn còn khá rộng, anh đề nghị Ban Chuyên án tiến hành tuần tự ba bước để khoanh vùng kẻ sát nhân: Thứ nhất, nghi can đáng ngờ nhất nằm trong nhóm người có quan hệ khá mật thiết với nạn nhân Doãn Ái Quân, chủ yếu là giáo viên chủ nhiệm lớp Doãn Ái Quân, các giáo viên bộ môn, cùng bạn bè… Sau đó là những nhóm người có biết hay từng gặp mặt Doãn Ái Quân, nhưng giao tình không thân thiết lắm, chủ yếu là những sinh viên cùng trường Đại học Cổ Đô và những giáo viên chưa từng dạy cô. Cuối cùng, mới là những người trước đây được cảnh sát coi là nghi can hàng đầu, từng bị cảnh sát điều tra nhiều lần.
Diệp Hi theo đề nghị của Hàn Ấn, quyết định đồng loạt ba bước cùng một lúc và phân công Ban Chuyên án như sau: Những nghi can khoanh vùng số 1 do Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc phụ trách, nghi can khoanh vùng số 2 được phân cho Đỗ Quân và Diêu Cương, còn lại nghi can khoanh vùng số 3 là khó điều tra nhất và có phạm vi rộng nhất. Vào thời điểm đó, cảnh sát đã tiến hành điều tra nhiều lần trên quy mô lớn với từng ngôi nhà cho thuê gần đó, lục vấn những người đàn ông độc thân, đặc biệt là những người mãn hạn tù xung quanh trường Đại học Cổ Đô và hiện trường vụ 18.1. Mười sáu năm trôi qua, những người này hiện tại có phạm vi cư trú khá rộng và phức tạp, vì vậy người chịu trách nhiệm điều tra phải giàu kinh nghiệm, quen thuộc với địa bàn và các chi tiết vụ án. Tốt nhất là một sĩ quan cảnh sát hình sự của Ban Chuyên án năm xưa. Người này cần tuân theo hướng dẫn của báo cáo phác họa tội phạm, chỉ đạo sàng lọc có mục tiêu, tất nhiên không ai khác là Phó Trường Lâm, còn Diệp Hi chịu trách nhiệm kết nối thông tin từ các tổ công tác và điều phối lực lượng.
---❊ ❖ ❊---
Sau cuộc họp, các tổ ngay lập tức triển khai nhiệm vụ.
Khang Tiểu Bắc cứ tưởng Hàn Ấn sẽ đi thẳng đến trường Đại học Cổ Đô. Không ngờ anh lại muốn tới gặp người báo án đầu tiên – Thẩm Tú Lan.
Về Thẩm Tú Lan, Ban Chuyên án đã điều tra kĩ lưỡng. Gia đình cô có ba người. Chồng cô trước đây là công nhân nhà máy hóa dầu. Sau đó ông nghỉ việc và buôn bán nhỏ, còn có một cô con gái đang tuổi ăn học. Thẩm Tú Lan làm công nhân vệ sinh hơn hai mươi năm. Trong thời gian đó, cô chịu trách nhiệm dọn vệ sinh đường Hoa Bắc. Do trùng hợp ngẫu nhiên mà cô trở thành người đầu tiên phát hiện và báo án cả hai vụ phân xác. Khang Tiểu Bắc thấy không cần phải lãng phí thời gian để hỏi han cô, nhưng Hàn Ấn vẫn khăng khăng muốn tới viếng thăm, nên anh cũng không nói thêm gì nữa. Chiếc xe đi được nửa đường, qua một quầy bán trái cây, Hàn Ấn xuống xe và mua một giỏ trái cây. Khang Tiểu Bắc cảm thấy chuyến đi không giống như đến điều tra, mà giống như đến thăm người bệnh.
Một triết gia đã nói rằng, không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông. Vậy thì với một người bình thường, lần lượt chứng kiến hai vụ phân xác ở cùng một địa điểm và trở thành người cung cấp thông tin đầu tiên có lẽ xác suất quả là hiếm hoi. Nhưng Thẩm Tú Lan lại nằm trong con số nhỏ đó, việc phát hiện không may này đã khuấy động cuộc sống của cô. Sau khi Thẩm Tú Lan phát hiện ra vụ phân xác hồi đầu năm, tình trạng tinh thần và thể chất của cô rất tồi tệ. Cô không thể làm việc bình thường. May mắn thay, cơ quan cũng thông cảm, chấp nhận cho cô nghỉ ngơi tại nhà một thời gian rồi sắp xếp sau.
Sau mười sáu năm, Thẩm Tú Lan vẫn sống ở chỗ cũ. Nghe thấy tiếng gõ cửa của Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc, chồng cô là Đinh Đại Dân ra mở cửa.
Khi nhìn thấy người lạ, khuôn mặt Thẩm Tú Lan tỏ ra rất lo lắng. Sau khi Đinh Đại Dân giải thích rằng đây là hai cảnh sát, tâm trạng của cô mới dịu bớt phần nào. Đinh Đại Dân mời hai người vào phòng khách và kêu Thẩm Tú Lan đun nước pha trà. Khang Tiểu Bắc định từ chối thì Hàn Ấn đưa mắt ngăn lại. Anh đang kiếm cơ hội để nói chuyện riêng với Đinh Đại Dân.
Đinh Đại Dân nhìn là biết người đàn ông trung thực, đôn hậu. Ông đưa điếu thuốc cho Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc, nhưng hai người nói không hút thuốc, ông bèn tự châm điếu thuốc rồi lặng lẽ hút.
Hàn Ấn liếc về phía bếp và khẽ nói, “Cô chú dạo này sống ra sao?”
Đinh Đại Dân cố mỉm cười gượng gạo, bất đắc dĩ đáp, “Cũng phải cố thôi, còn cách nào đâu.”
“Cô nhà bây giờ thế nào ạ?”
“Từng bị huyết áp cao và bệnh tim. Lần này lại chịu cú sốc nên bệnh tình ngày càng trầm trọng. Tôi đưa đến bệnh viện và bác sĩ kê đơn cho uống thuốc trước. Sau một thời gian, khi sức khỏe khá lên, tôi muốn cho làm phẫu thuật đặt stent tim.”
Hàn Ấn gật đầu và hỏi tiếp, “Gặp chuyện như vậy, cháu nghĩ cô nhà bị kinh sợ lắm, không biết điều đó có gây ra tổn thương tâm lí cho cô ấy không? Gần đây cô ấy có hành vi bất thường hoặc bị kích động quá mức không?”
“Chú à, thầy Hàn là một chuyên gia tâm lí. Cô nhà có vấn đề gì, chú cứ nói với anh ấy, để anh ấy chẩn đoán.” Khang Tiểu Bắc đứng bên cạnh chêm vào một câu.
Đôi mắt của Đinh Đại Dân bỗng lóe lên một tia sáng, ông ngay lập tức cúi đầu xuống suy tư, như thể đang cố nhớ lại những biểu hiện gần đây của vợ mình. Sau một lúc, ông ngước lên và chậm rãi nói, “Ngủ không ngon giấc. Khó khăn lắm mới chợp mắt được thì lại gặp ác mộng choàng tỉnh dậy. Thường hoảng loạn, tâm trạng nặng nề. Ngày càng nhút nhát và ăn uống cũng càng lúc càng ít đi, đặc biệt trở nên rất nóng tính. Đôi khi nóng giận ngút trời, như biến thành một người khác vậy.”
Không biết là do Hàn Ấn nhắc, hay là do ban đầu không tiện nói mà giờ Đinh Đại Dân kể hết một loạt triệu chứng của vợ. Đây cũng là điều mà Hàn Ấn lo lắng. Các triệu chứng của Thẩm Tú Lan có thể là rối loạn stress sau sang chấn (PTSD). Nếu rối loạn tâm lí này không được điều trị kịp thời, sự giày vò về thể chất và tinh thần của bệnh nhân sẽ ngày càng lớn. Thậm chí nếu tình trạng nghiêm trọng, khi lo lắng tột độ, người bệnh có thể tự tử để tìm kiếm sự giải thoát.
Sợ sẽ khiến Đinh Đại Dân lo lắng, Hàn Ấn thận trọng tới từng từ từng chữ, từ tốn nói, “Cháu nghĩ cô nhà có thể bị sốc nặng dẫn đến sang chấn tâm lí, cháu khuyên chú nên dành thời gian để đưa cô ấy đến chuyên gia tâm lí xem sao.”
Sau khi nghe những lời Hàn Ấn, Đinh Đại Dân cau mày và mở miệng định nói gì đó. Cuối cùng, không biết tại sao lại không nói thành lời.
“Cô chú có khó khăn gì về kinh tế không?” Hàn Ấn thấy Đinh Đại Dân do dự bèn hỏi.
“Không, không!” Đinh Đại Dân lắc đầu liên tục. “Công việc kinh doanh của tôi hiện đang tốt, còn thuê hai nhân công. Thu nhập cũng khá.” Đinh Đại Dân ngập ngừng đôi chút. “Theo anh nói, thì tôi nên chữa thế nào?”
“Chú nên đưa cô nhà đi khám bác sĩ, xác định tình trạng bệnh để có thể kê đơn đúng thuốc, nhưng thông thường sau khi được bác sĩ tâm lí tư vấn, cần dùng thuốc chống trầm cảm, chống co giật để phối hợp điều trị.” Hàn Ấn lộ vẻ nuối tiếc, “Xin lỗi, vì cháu ở thành phố này không lâu nên không thể giúp nhiều cho cô chú. Nếu chú có chỗ nào không hiểu hoặc cần lời khuyên, cứ gọi cho cháu bất cứ lúc nào.”
Hàn Ấn rút một tấm danh thiếp từ túi áo khoác ra và đưa cho Đinh Đại Dân. Đại Dân đưa tay nhận, giống như nâng niu một món bảo vật, gật đầu thật mạnh với đôi mắt đầy sự cảm kích.
“Vậy chúng cháu không làm phiền nữa.” Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc đứng dậy và nói lời tạm biệt.
“Không phiền đâu, tôi nên cảm ơn các anh mới đúng. Bận như thế mà vẫn quan tâm đến sức khỏe bà xã nhà tôi. Mời hai anh nán lại đôi chút. Bà xã tôi cũng thật là, mãi mà vẫn pha trà chưa xong…” Người đàn ông vừa trách vợ lề mề vừa gắng giữ hai người ở lại.
“Đúng đó, uống trà rồi hẵng đi!” Thẩm Tú Lan giọng yếu ớt từ bếp nói với ra. “Tòa nhà mới không có hệ thống gas. Lò vi sóng đun nước quá chậm. Đợi thêm một chút nữa, xong ngay đây.”
“Không, chúng cháu còn có nhiệm vụ, sẽ quay lại thăm cô chú vào ngày khác. Chú có thể gọi cho cháu nếu có việc cần nhé.” Hàn Ấn từ chối.
Hai vợ chồng tiễn Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc tới tận cửa và nhìn theo bóng họ cho tới khi khuất khỏi cầu thang. Đinh Đại quay đầu lại và liếc nhìn vợ bên cạnh mình. Nụ cười ngay lập tức tắt ngấm chỉ còn lại sự lo lắng, u buồn.
---❊ ❖ ❊---
Đi ra cửa, lên xe, khởi động máy.
Vừa nãy ở nhà Thẩm Tú Lan, Hàn Ấn từ đầu chí cuối không đề cập đến một từ nào về vụ án, bởi vì anh dành chuyến đi đặc biệt này đến thăm nom Thẩm Tú Lan. Anh biết trước rằng Thẩm Tú Lan có thể nảy sinh một số bất ổn về tâm lí do bị sốc quá mức, vì vậy anh muốn giúp đỡ trong khả năng cho phép. Khi đã hiểu ý định của Hàn Ấn, Khang Tiểu Bắc bỗng thấy vô cùng khâm phục anh, vốn định ca ngợi vài câu, nhưng khi thấy Hàn Ấn nhìn ra ngoài cửa sổ như có tâm sự nặng nề, anh lại nuốt lời nói của mình vào lòng, tập trung lái xe.
Sau 15 phút, chiếc xe đã vào trong khuôn viên trường Đại học Cổ Đô. Tại Đại học Cổ Đô, nghi can đầu tiên họ tìm đến là giáo viên chủ nhiệm lớp của Doãn Ái Quân – Hoàng Truyền Quân. Tay Hoàng Truyền Quân này không hề biết học sinh mình mất tích đã 9 ngày, đúng là một chủ nhiệm tắc trách.
Theo tiền lệ, vào trường trước tiên cần đi qua đánh tiếng với phòng Bảo vệ. Hàn Ấn cũng muốn biết tình hình và những biểu hiện gần đây của Hoàng Truyền Quân từ miệng người khác.
Hai người đến phòng Bảo vệ và tự giới thiệu để yêu cầu hỗ trợ.
Chưa đợi Hàn Ấn kịp mở lời, tổ trưởng tổ Bảo vệ tỏ vẻ bí hiểm, cất giọng hỏi, “Tôi nghe nói hung thủ lại gây án hả?”
“Hung thủ nào?” Hàn Ấn cố tình tỏ ra không hiểu.
“Thì kẻ giết Doãn Ái Quân năm đó. Tin này được lan truyền khắp quanh đây, nói rằng đó là kẻ giết người hàng loạt như trên ti-vi?”
“Chà, cảnh sát hình sự chúng tôi còn chưa có kết luận chính thức mà anh đã chốt được án trước hả?” Khang Tiểu Bắc trêu chọc.
“Là tin đồn, linh tinh, linh tinh thôi, tôi nói vớ vẩn, hai anh đừng để ý.” Tổ trưởng tổ Bảo vệ cười trừ. “Phải rồi, các anh cần tôi giúp gì?”
“Giáo viên chủ nhiệm lớp Doãn Ái Quân còn ở trường không?” Hàn Ấn gặng hỏi.
“Còn! Nhưng anh ta không dạy nữa, bị điều chuyển đến thư viện của trường làm nhân viên quản lí rồi.” Tổ trưởng tổ Bảo vệ thở dài. “Năm đó sau khi vụ án xảy ra, Hoàng Truyền Quân bị cách chức giáo viên chủ nhiệm do vô trách nhiệm, còn bị kỉ luật nội bộ, và không còn được trọng dụng kể từ đó. Cuộc sống của anh ta sau đó không như ý. Anh ta kết hôn vài năm thì li hôn, vợ anh ta đã tái hôn. Tinh thần anh ta cứ sa sút, công việc thì kém hiệu quả. Do đó, nhà trường phải sắp xếp anh ta đến thư viện.”
“Gần đây anh ấy có biểu hiện gì bất thường không?” Hàn Ấn hỏi.
“Tôi không rõ lắm. Vài năm nay, tôi ít tiếp xúc với anh ta. Phải rồi, chẳng nhẽ hai anh lại nghĩ kẻ sát nhân là anh ta?” Tổ trưởng tổ Bảo vệ hỏi xong bỗng thấy mình đã hỏi thừa, tự trả lời ra vẻ rất chuyên nghiệp. “Ừm, trước khi vụ án kết thúc, bất cứ ai đều có thể là nghi can giết người. Đây là quy trình làm việc bình thường của cảnh sát các anh. Tôi mong các anh mau bắt được kẻ giết người, để trường học có thể yên tĩnh trở lại.”
“Anh nghĩ chúng tôi muốn tới đây lắm hả?” Khang Tiểu Bắc hiểu nhầm lời của tổ trưởng tổ Bảo vệ, nói với giọng bực tức.
“Không, tôi không nói là các anh…” Ông ta khịt khịt mũi, dường như còn lời muốn nói mà lại ngập ngừng.
“Có chuyện gì vậy? Có gì anh cứ nói thẳng đi!” Hàn Ấn mỉm cười nói.
“Thực ra, trong nhiều năm qua, những tin đồn đoán xung quanh Doãn Ái Quân luôn khiến cả trường đau đầu.” Tổ trưởng tổ Bảo vệ đưa mắt nhìn qua Hàn Ấn, rồi hướng mắt về phía xa xăm, thái độ cũng trở nên vô cùng nghiêm túc. “Hồi trước, sau khi chứng minh được cái xác đó chính là Doãn Ái Quân, những sinh viên nữ ở cùng kí túc xá với cô ấy đều không dám về phòng nữa. Trường đành phải sắp xếp họ sống tạm ở nhà khách trước, cho đến khi bài thi cuối kì kết thúc rồi nghỉ đông. Sau kì nghỉ đông, họ chính thức được điều chuyển chỗ ở kí túc xá, và căn phòng đó trống không. Nhưng rắc rối vẫn chưa kết thúc. Tôi không biết khi nào, tin đồn về oan hồn của Doãn Ái Quân đã bắt đầu lan truyền khắp trường. Một số học sinh nói rằng có ai đó đi lại trong căn phòng trống đó vào lúc nửa đêm, có người nói rằng họ nghe thấy tiếng con gái khóc, thậm chí còn nghe thấy giọng con gái hát. Sau đó không ai còn dám bước vào khu kí túc xá này nửa bước. Cuối cùng nhà trường đành bất lực bỏ hoang kí túc đó.
“Có thể những tin đồn năm xưa là do tưởng tượng của một số sinh viên. Hoặc là do mưa to gió lớn, thời tiết thay đổi, các kết cấu trong tòa nhà gặp nóng giãn nở, gặp lạnh co lại phát ra một vài âm thanh gây ảo giác cho sinh viên. Nhưng mấy năm gần đây có người tận mắt thấy Doãn Ái Quân trong kí túc xá, và không chỉ là một người đã nhìn thấy.”
“Cái gì? Doãn Ái Quân vẫn còn sống?”
Khang Tiểu Bắc bất ngờ nhảy bật khỏi ghế, tâm trạng cực kì kích động. Hàn Ấn nhẹ nhàng chạm vào tay anh, để anh bình tĩnh lại, ngồi xuống và lắng nghe tổ trưởng tổ Bảo vệ nói tiếp.
Tổ trưởng tổ Bảo vệ tiếp tục, “Sau đó, trường xây dựng phân hiệu ở thành phố Đại học chỗ ngoại ô phía Đông nên học sinh một số chuyên ngành từ trụ sở chính đã chuyển sang đó. Bởi vì tòa kí túc xá số 4, nơi Doãn Ái Quân từng ở đã rất cũ nát, chi phí bảo trì thường niên cao nhất, nên nhà trường quyết định bỏ trống, để chọn thời điểm thích hợp xây dựng lại toàn bộ. Kể từ đó, nó đã trở thành nơi để một số sinh viên hẹn hò và dạo chơi, nhưng hầu hết họ chỉ đi ban ngày, còn ban đêm nơi đó trở thành cấm địa, thậm chí cả nhân viên bảo vệ đêm cũng không dám đi tuần tra.
“Khoảng mùa đông năm 2008, phòng Bảo vệ có một nhân viên mới. Khi tuần tra qua kí túc xá số 4 trong đêm đầu tiên, anh ta nhìn thấy một tia sáng le lói trên cửa sổ của một căn phòng trên tầng ba. Nó không sáng liên tục mà cứ lập lòe. Đó chính là căn phòng 304, nơi Doãn Ái Quân sống trước đó. Nhân viên bảo vệ mới không biết gì về tin đồn ma quỷ. Anh ta lấy đèn pin và đi vào tòa nhà để kiểm tra. Sau khi lên tầng ba, anh ta mơ hồ nghe thấy một giọng nữ thì thầm, như thể là có hai người nói chuyện, lại hơi giống như ai đó đang nói chuyện với chính mình. Anh ta lấy hết can đảm, tìm nơi phát ra tiếng động, đi đến cửa phòng 304, giơ đèn pin lên và chiếu qua tấm kính vuông trên cánh cửa vào trong phòng. Khi ánh sáng đèn pin lia qua chiếc giường sắt hoen gỉ, anh ta nhìn thấy rõ ràng một cô gái đang nằm trên đó. Nghe anh ta nói, cô gái đột nhiên quay mặt ra cửa, khuôn mặt trắng toát không còn một hột máu, giống như thây ma. Lúc đó anh ta sợ đến cứng đơ người, ngay cả làm thế nào chạy thoát khỏi tòa nhà anh ta cũng không còn nhớ rõ nữa. Chẳng còn hồn vía nào nữa, anh ta phải tĩnh dưỡng ở nhà một tuần mới dám đi làm trở lại, nhưng chỉ vài ngày sau xin nghỉ việc.
“Thật bất ngờ là không chỉ có một người. Hơn một tháng sau sự cố một cặp sinh viên đang yêu, có lẽ si mê yêu đương nên mụ đầu, đã mò đến tòa nhà đó vào giữa đêm để hẹn hò. Họ nghe thấy tiếng một cô gái đang khóc trong tòa nhà. Có lẽ là đi có đôi, lại thêm bản tính tò mò, cả hai nắm tay nhau đến phòng 304, nơi có tiếng khóc. Đẩy cửa ra, dưới ánh trăng lờ mờ, chỉ thấy trên chiếc giường sắt mà Doãn Ái Quân từng ngủ, một cô gái đang nằm trên đó, tay ôm lấy mặt và khóc thút thít. Giống như nhân viên bảo vệ nhìn thấy, cô gái đó để mái tóc ngắn, thân hình mảnh mai, gầy guộc, mặc quần jean và áo khoác bông màu đỏ. Y hệt như Doãn Ái Quân trong những lời đồn thổi. Phản ứng của hai sinh viên chắc các anh có thể hình dung ra. May mắn thay, hai cô cậu ấy cũng là người sống phổi bò, sau khi được nhà trường động viên an ủi, vẫn có thể đến trường bình thường. Nhưng kể từ đó, không ai dám vào khu kí túc xá đấy nữa.”
Tổ trưởng tổ Bảo vệ thuật lại nguyên vẹn từ đầu chí cuối nguồn cơn sự việc. Ba người bị cuốn vào suy tư của chính mình. Một lúc sau, Hàn Ấn mới lên tiếng, “Anh có thể đưa chúng tôi đi xem khu kí túc xá đó không?”
Tổ trưởng tổ Bảo vệ hơi lặng người đi và chậm rãi gật đầu. “Được.”
---❊ ❖ ❊---
Đi qua khuôn viên trường, băng qua những bãi cỏ rộng và xanh mượt, tổ trưởng tổ Bảo vệ đưa Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc ra khỏi cổng phía Bắc của trường và đi vào khu vực kí túc xá đối diện.
Có bốn tòa nhà trong khu vực kí túc xá, những bức tường màu xám ngoét và mái nhà màu nâu đỏ dường như có lịch sử khá lâu đời. Khi theo tổ trưởng tổ Bảo vệ bước sâu vào trong, anh thấy tòa nhà kí túc xá số 4 xung quanh toàn cỏ dại đua chen, trông tồi tàn vô cùng. Do thiếu kinh phí xây dựng nên nó đã bị bỏ hoang.
Cửa kí túc xá là hai cánh cửa gỗ màu đỏ có tay nắm bằng sắt. Sơn bị lốm đốm bong tróc và kính đã vỡ mất, không thấy đâu.
Bám vào tay nắm, kéo một cánh cửa mở ra, cánh cửa gỗ kêu cót két và bụi rơi xuống. Tổ trưởng tổ Bảo vệ khua khua tay để phẩy bụi bay tứ tung trước mắt, nhắc nhở hai người chú ý đến các mảnh vỡ dưới chân và dẫn họ lên cầu thang. Trong tòa nhà yên tĩnh, tiếng bước chân trên từng bậc thang vô cùng rõ và vang, như thể nhắc nhở linh hồn của Doãn Ái Quân – có người đang đến thăm cô.
Đường đi phủ dày bụi bặm, lách qua mạng nhện và cuối cùng đã đến phòng 304. Đẩy nhẹ cánh cửa, một làn bụi rơi xuống. Trên sàn bê tông, bụi phủ dày và giấy vụn lộn xộn, ngổn ngang. Có lẽ năm đó, khi các sinh viên rời đi, họ đã ném lại một số sách vở đã dùng xuống đất. Có bốn cái giường sắt hai tầng hai bên, bị gỉ sét loang lổ và rất cũ. Có cái đã hư, hầu hết trên giường đều phủ một lớp bụi dày. Khung giường chăng kín mạng nhện. Chỉ có chiếc giường tầng dưới gần cửa sổ sạch sẽ hơn nhiều. Được tổ trưởng tổ Bảo vệ giới thiệu, họ mới biết đó là giường Doãn Ái Quân.
“Chắc chắn có ai đó hay nằm trên chiếc giường này. Đó có phải là Doãn Ái Quân không? Nếu không, đó là ai?” Hàn Ấn đứng trước cửa sổ kí túc xá, đôi mắt vô định nhìn ra khỏi cửa sổ, ngầm suy tư.
Đột nhiên, như có ánh mắt theo dõi chằm chằm, cảm giác nặng nề đó lại xuất hiện. Có phải đôi mắt đó? Có phải đó là đôi mắt u sầu xuất hiện ở đường Hoa Bắc, nơi phát hiện ra xác chết? Nó ở đâu?
Hàn Ấn vội vã phóng tầm mắt khỏi cửa sổ, chỉ thấy một vài sinh viên đi đi lại lại ở rất xa. Không thấy bóng dáng đáng ngờ nào. Nhưng cảm giác đó rất thật, thật đến nỗi anh cảm thấy hơi ngột ngạt trong kí túc xá tù túng này. Quay lại và thấy hai người kia không có gì bất thường, Hàn Ấn chẳng nói thêm lời nào, trong lòng rất buồn bã u uất. Tại sao chỉ anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của đôi mắt đó? Đôi mắt đó là của ai?
Kí túc xá rộng thế này, ngoại trừ chiếc giường mà Doãn Ái Quân đã ngủ, những thứ còn lại không thấy bất cứ điều gì khác lạ. Một lúc sau, Hàn Ấn đề nghị rời khỏi đó.
---❊ ❖ ❊---
Bước ra khỏi tòa nhà kí túc xá, tổ trưởng tổ Bảo vệ đóng cửa gỗ và quay đầu lại. Hàn Ấn đưa cho ông ta một tấm danh thiếp, “Nếu có bất cứ điều gì bất thường trong tòa nhà này, xin vui lòng gọi cho tôi.”
Tổ trưởng tổ Bảo vệ nhận lấy tấm danh thiếp, cánh cửa gỗ phía sau ông ta đột nhiên mở ra một khe, cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, khiến tấm danh thiếp trong tay Hàn Ấn bị thổi bay xuống đất. Sau đó, danh thiếp bị cuốn vào không trung, bay ra xa và biến mất tăm.
“Chắc cửa chưa đóng chặt lại.” Mặc dù Hàn Ấn thấy có gì đó khá rờn rợn nhưng giọng vẫn dửng dưng như không, sau đó anh lấy ra một tấm danh thiếp khác, đưa tổ trưởng tổ Bảo vệ.
Ông ta không được tự nhiên cho lắm, bần thần cả người nhìn theo hướng gió bay hồi lâu, rồi đưa đôi tay đang run bần bật nhận lấy tấm danh thiếp.
---❊ ❖ ❊---
Theo tổ trưởng tổ Bảo vệ trở lại khuôn viên chính, họ đến thư viện.
Hoàng Truyền Quân không có ở đó. Một nhân viên khác nói rằng anh ta ăn trưa xong đã xin phép ra ngoài, phải một giờ sau mới quay lại. Hàn Ấn bảo tổ trưởng tổ Bảo vệ đi làm việc của ông, còn anh và Khang Tiểu Bắc ngồi đợi một lúc.
Có vẻ như Hoàng Truyền Quân rất đúng giờ, gần một giờ sau, anh ta quả nhiên đã quay lại.
Sau khi giới thiệu lẫn nhau, họ tìm một góc hẻo lánh để ngồi. Hàn Ấn nói thẳng vào vấn đề, “Chúng tôi vì vụ phân xác gần đây nên đến để gặp anh tìm hiểu một số điều.”
Khi nói đến vụ án xưa, Hoàng Truyền Quân gần như không thể kìm nén nổi, bỗng nhớ ngay tới Doãn Ái Quân. Anh ta cúi đầu, rồi ngước lên, đôi mắt rưng rưng.
Anh ta giọng run lên. “Năm đó, tôi còn quá trẻ. Lần đầu tiên tôi được làm giáo viên chủ nhiệm lớp. Tôi chưa ý thức được trách nhiệm. Nếu không phải trong lòng lúc nào cũng nghĩ theo hướng tích cực, thì tôi đã báo cáo sớm với nhà trường chuyện Doãn Ái Quân mất tích, có lẽ…”
Hoàng Truyền Quân tay ôm lấy mặt, nước mắt chảy dài qua kẽ ngón tay. Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc im lặng quan sát cho đến khi anh ta đã vơi bớt được chút ít, Hàn Ấn đưa qua một chiếc khăn giấy.
Hoàng Truyền Quân không đón lấy chiếc khăn giấy trên tay Hàn Ấn. Anh ta dùng lòng bàn tay quệt mạnh vài lần lên mắt và nghẹn ngào nói, “Nhiều năm qua, tôi luôn tự hỏi, nếu tôi báo cáo với trường sớm hơn, có lẽ Ái Quân lúc đó đã không chết, có lẽ cảnh sát các anh sẽ tìm thấy Ái Quân. Ngày nào tôi cũng tự chất vấn bản thân, ngày nào tôi cũng tự dằn vặt mình. Tôi thực sự biết mình sai rồi. Tôi thực sự muốn nói với em ấy một tiếng: ‘Xin lỗi.’”
Hàn Ấn đoán rằng Hoàng Truyền Quân bây giờ mới khoảng bốn mươi, nhưng vẻ ngoài dường như già hơn nhiều. Tóc anh ta gần như bạc trắng, khuôn mặt xanh xao, giống như một người mắc bệnh hiểm nghèo. Hàn Ấn tin lời sám hối của anh ta là chân thành, nhưng điều đó không đồng nghĩa anh ta không phải là nghi can giết người.
“Tại sao anh lại li hôn?” Hàn Ấn hỏi với giọng bình thản.
Hoàng Truyền Quân run rẩy, nói như thì thầm, “Điều này có liên quan gì đến vụ án mạng không?”
“Có thể có, có thể không.” Hàn Ấn trả lời rành rọt.
Thái độ của Hoàng Truyền Quân có chút khó chịu, khuôn mặt anh ta lạnh như băng, “Vợ tôi chê bai là tôi bất tài, nên đã dẫn theo con tôi đi tái hôn. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
“Anh có hận cô ấy không?”
“Tất nhiên, vì đã từng yêu nên mới hận.”
“Anh ở đâu từ sáng sớm ngày 1 tháng 1 đến sáng sớm ngày 4 tháng 1? Anh làm gì khi đó?”
“Sao vậy, các anh nghi tôi là kẻ giết người ư?” Hoàng Truyền Quân cau mày.
“Hỏi thì anh cứ trả lời, có cần nhiều lời vậy không?” Khang Tiểu Bắc không nhịn được lớn tiếng.
Hoàng Truyền Quân mồ hôi đầm đìa trên trán. Thái độ khó chịu càng lúc càng rõ hơn. Cuối cùng, dường như anh ta đã cố nén cơn giận, chớp mắt. “Không có gì, tôi sống độc thân, cũng không có thói quen xấu gì. Khi được nghỉ ở nhà, ngoài việc đi chợ mua thức ăn thì tôi chỉ ở nhà đọc sách.”
“Anh còn nhớ cuốn sách anh đọc không?” Hàn Ấn hỏi.
“Cái này, cái này thì tôi chịu.” Hoàng Truyền Quân lau mồ hôi trên trán.
Hàn Ấn nhìn chằm chằm anh ta một lúc. “Không nói về anh nữa, hãy nói về những học sinh trong lớp anh chủ nhiệm, đặc biệt là các nam sinh.”
Hoàng Truyền Quân cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, giọng anh ta bình tĩnh lại, “Có chưa đến mười nam sinh trong lớp. Tôi chỉ dạy họ vài tháng. Tình hình cụ thể tôi không nắm rõ. Thậm chí tới nay họ làm gì tôi cũng không biết. Có điều lớp trưởng lớp đó sau khi tốt nghiệp đã ở lại trường để dạy, hiện tại ở phòng Công tác Sinh viên, các anh có thể qua đó nắm tình hình.”
Hàn Ấn lại nhìn chằm chằm vào Hoàng Truyền Quân một lúc, và rút một tấm danh thiếp ra, đưa cho anh ta, “Nếu anh nhớ ra điều gì đó, xin vui lòng liên hệ với tôi.”
…
---❊ ❖ ❊---
Trước khi rời thư viện, Hàn Ấn đã hỏi về tình hình của lớp trưởng lớp cũ. Theo Hoàng Truyền Quân, lớp trưởng tên là Lưu Tương Minh, người địa phương, ban đầu cũng là giáo viên đứng lớp. Sau đó, anh ta thấy quá nhàm chán nên xin chuyển đến Phòng Công tác Sinh viên. Ở đó, ban đầu anh ta làm việc rất hiệu quả nhưng về sau do ham mê chơi cổ phiếu, nên không chuyên tâm vào công việc. Lãnh đạo đánh giá không hay về anh ta, vì vậy cho đến nay anh ta chỉ là một chuyên viên cấp thấp. Hôn nhân cũng không thuận chèo mát mái, đã kết hôn khi còn khá trẻ nhưng nửa năm sau liền li dị, đến bây giờ vẫn độc thân. Có lẽ là do hơi kén cá chọn canh nên một số giáo viên nữ trong trường từng bày tỏ tình cảm với anh ta nhưng đều bị anh ta từ chối.
Tìm tới Phòng Công tác Sinh viên, không cần phải hỏi han, Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc đã nhận ngay ra Lưu Tương Minh.
Lưu Tương Minh, dáng người vạm vỡ, trông khá đẹp trai, tóc vuốt gel, được tỉ mỉ chia sang hai bên, tạo cho mọi người cảm giác khá bảnh bao. Các chuyên viên khác đang làm việc chăm chú. Chỉ có anh ta chúi đầu vào máy tính, đôi mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm vào biểu đồ nến trên màn hình. Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc đứng cạnh một lúc mà anh ta không hề nhận ra. Họ cất tiếng chào nhưng anh ta mặc kệ. Anh ta nghĩ họ tìm mình có việc nên thờ ơ, xua hai người đi tìm chuyên viên khác trong phòng.
Một nữ chuyên viên đứng tuổi bên cạnh tinh ý, không hề ngạc nhiên chút nào cất tiếng giải thích, “Thầy Lưu chỗ chúng tôi không làm việc từ 9 giờ 30 sáng đến 2 giờ 30 chiều. Nào, tôi có thể giúp gì các anh?”
“Không đúng, không đúng, không tiếp khách trước 3 giờ chiều.” Lưu Tương Minh thẳng thừng, không chút xấu hổ phụ họa.
Khang Tiểu Bắc nổi điên, giọng điệu mỉa mai nữ chuyên viên, “Việc của chúng tôi, chị không thể làm thay được.” Vừa nói, Khang Tiểu Bắc vừa trực tiếp treo thẻ cảnh sát trước màn hình máy tính của Lưu Tương Minh.
Nhìn thấy thẻ cảnh sát, Lưu Tương Minh mới như định thần lại, đôi mắt anh ta miễn cưỡng rời khỏi máy tính, miệng không ngớt xin lỗi, rồi mời hai người ngồi xuống.
“Hai người tìm tôi để tìm hiểu tình hình Doãn Ái Quân năm đó hả? Tôi nghe nói kẻ sát nhân lại ra tay, mẹ kiếp, quả là ngạo mạn coi thường luật pháp. Mười sáu năm trước để hắn lọt lưới, lần này các anh nhất định không thể để cho hắn ta chạy thoát.” Không đợi Hàn Ấn và Khang Tiểu Bắc kịp lên tiếng, Lưu Tương Minh đã chủ động lên tiếng trước.
Xem ra vụ án vào ngày đầu năm chưa hề có công bố chính thức từ phía chính quyền thì dân chúng đã lan truyền khắp nơi rồi, và người ta cho rằng kẻ sát nhân trước đây tái xuất giết người. Có thể là do vụ án Doãn Ái Quân năm xưa mà các giáo viên, sinh viên của Đại học Cổ Đô đặc biệt chú ý đến vụ án này. Từ tổ trưởng tổ Bảo vệ, đến giáo viên chủ nhiệm rồi tới lớp trưởng cũ ở lại trường, tất cả đều khiến Hàn Ấn có cảm giác họ đã chuẩn bị sẵn cho cuộc viếng thăm của cảnh sát.
Hàn Ấn mỉm cười, ôn tồn nói, “Anh làm việc ở phòng Công tác Sinh viên có dễ chịu không?”
Câu hỏi của Hàn Ấn rõ ràng nằm ngoài dự đoán của Lưu Tương Minh. Anh ta sững sờ, quay sang nhìn đồng nghiệp bên cạnh, sau đó hạ giọng, “Tôi muốn ra ngoài hút thuốc. Hãy ra bên ngoài nói chuyện.”
Lưu Tương Minh dẫn hai người đến một mái đình nghỉ chân hóng mát, bên cạnh sân tập, rồi lấy thuốc lá mời hai người. Hai người nói họ không hút, thế là anh ta tự châm cho mình một điếu.
“Anh làm việc trong phòng Công tác Sinh viên như thế nào?” Hàn Ấn hỏi lại hỏi câu vừa rồi.
Lưu Tương Minh hít mạnh điếu thuốc hai hơi dài, bĩu môi nói, “Chỉ là qua ngày đoạn tháng thôi. Lãnh đạo coi tôi như không khí, nói gì tới trọng dụng. Nhưng nhàn nhã cũng tốt, có thời gian để chơi cổ phiếu.”
“Cổ phiếu có được khá không?” Hàn Ấn thuận miệng hỏi tiếp.
“Khá gì chứ? Lỗ chỏng gọng! Tiền tiết kiệm mấy năm nay đều mất hết vào đó rồi. Tôi nói với hai anh, nếu muốn kiếm tiền, chớ đổ tiền vào đầu tư cổ phiếu, cứ nghĩ cách khác thì hơn. Cũng đừng rót tiền vào quỹ tín dụng, càng không đáng tin cậy hơn. Anh lỗ thì ít nhất cũng biết mình lỗ vì đâu, chứ đây đưa tiền cho bọn quỹ tín dụng, mẹ kiếp có mà bọn nó mua xe sang, biệt thự cao cấp… Tôi cũng đành cố, chứ vào tròng rồi sao rút ra nổi nữa? Mụ nội nó, tưởng chơi như mạt chược, thua là rút khỏi được. Đó đều là tiền xương máu của tôi…” Khi nhắc đến cổ phiếu, Lưu Tương Minh ôm cả một cục tức, nói mãi không ngớt.
Hàn Ấn chỉ cần biết anh ta thua lỗ cổ phiếu là đủ, không muốn đi sâu vào vấn đề này, vì thế chặn lại kịp thời, đưa câu chuyện quay lại chủ đề chính, “Anh đã làm gì trong kì nghỉ ba ngày Tết Dương lịch?””
Lưu Tương Minh thấy có gì đó không ổn, trợn mắt cảnh giác, “Anh đang đến để điều tra tôi à? Anh có nghĩ tôi là kẻ giết người không? Tôi giống lắm hả? Thật nực cười!”
“Không có gì nực cười cả. Trước khi kẻ giết người sa lưới, ai cũng có thể bị nghi ngờ. Xin anh hãy trả lời câu hỏi của chúng tôi.” Khang Tiểu Bắc nhìn xoáy vào Lưu Tương Minh, lạnh lùng yêu cầu.
Lưu Tương Minh cúi đầu và lặng lẽ hút thuốc, như để lảng tránh ánh mắt của Khang Tiểu Bắc, vừa như đang cố gắng nhớ lại.
“Nhanh lên, chỉ là mấy ngày Tết, anh có cần phải suy ngẫm lâu vậy không?” Khang Tiểu Bắc nóng lòng giục giã.
“Ừm, cái đó… Tôi đã trở về nhà bố mẹ mình vào ngày đầu tiên, và ở đó một ngày. Hai ngày sau thì tôi ở nhà mình, không đi đâu cả.” Lưu Tương Minh đưa lưỡi ra liếm môi, có vẻ không đủ tự tin về những gì mình nói, sau đó bồi thêm một câu, “Tôi có nhà riêng.”
“Có ai làm chứng không?” Khang Tiểu Bắc nói.
“Cha mẹ tôi có thể làm chứng, còn hai ngày kia…” Lưu Tương Minh vuốt vuốt sau gáy, có vẻ hơi thận trọng. “Tôi không biết làm thế nào để chứng minh là tôi ở nhà một mình.”
“Có bao nhiêu nam sinh trong lớp của anh năm đó?” Hàn Ấn chuyển chủ đề.
Giống như thái độ của Hoàng Truyền Quân vừa rồi, khi Hàn Ấn chuyển chủ đề sang người khác, rõ ràng là Lưu Tương Minh đã thở phào nhẹ nhõm, không còn căng thẳng nữa.
“Cả khoa Trung văn ít nam sinh lắm, tổng cộng có bảy người.” Lưu Tương Minh trả lời.
“Anh có biết tình hình hiện tại của họ không?” Hàn Ấn hỏi lại.
“Biết, biết chứ, thỉnh thoảng chúng tôi vẫn liên lạc qua QQ.” Lưu Tương Minh trả lời gãy gọn. “Tuy nhiên, năm ngoái một người đã mất vì ung thư, hai người khác ở nước ngoài, một người sang tỉnh khác, tính cả tôi thì chỉ có ba người thường xuyên liên hệ với nhau.””
“Chính xác thì hai người đó làm gì?” Khang Tiểu Bắc hỏi.
“Vương Vĩ cũng là giảng viên đại học và làm việc tại Học viện Tài chính Kinh tế, Phùng Văn Hạo hiện là bác sĩ.”
“Bác sĩ?” Khang Tiểu Bắc phấn khích ra mặt và nhìn thẳng về chỗ Hàn Ấn, nhưng Hàn Ấn không có phản ứng gì.
“Sao học Trung văn mà lại làm được bác sĩ?” Hàn Ấn bình thản hỏi.
“Mẹ anh ta từng là bác sĩ có tiếng trong khoa Chấn thương Chỉnh hình của Bệnh viện Trung ương. Sau khi nghỉ hưu, bà ấy mở một Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình tư nhân. Bà ấy dựa vào quan hệ, cho Phùng Văn Hạo đến một trường y khoa nước ngoài đào tạo một thời gian. Sau khi Hạo trở về, anh ấy trở thành bác sĩ dưới quyền bà ấy.” Lưu Tương Minh trả lời.
Hàn Ấn gật đầu. “Vậy tình hình các nữ sinh thì sao?”
Lưu Tương Minh dập tắt điếu thuốc và ném ra xa, muốn kết thúc cuộc trò chuyện, “Nữ sinh thì tôi không có liên hệ với ai. Anh có thể tìm Vương Vĩ, vợ anh ta, Tiết Mẫn, cô ấy cũng là bạn cùng lớp chúng tôi, trước còn ở chung kí túc xá với Doãn Ái Quân. Cô ấy và Vương Vĩ dạy cùng một trường đại học.”
“Ồ, vậy à!” Hàn Ấn suy nghĩ một lát, lấy ra một tấm danh thiếp và đưa cho Lưu Tương Minh. “Hôm nay đến đây thôi, có lẽ sau này còn làm phiền anh thêm. Nếu anh nhớ ra bất kì điều gì, hãy gọi cho tôi.”
Lưu Tương Minh cầm mà không nhìn vào danh thiếp, bỏ tọt vô túi. “Vậy tôi đi trước đây.”
Hàn Ấn gật đầu, Lưu Tương Minh đang muốn quay người đi thì Hàn Ấn đột nhiên ngăn lại, tiện miệng hỏi một câu, “Ừm, tôi nghe nói anh kết hôn không lâu thì li hôn, tại sao vậy?”
“Không có gì, là tính cách bất đồng, chúng tôi kết hôn chớp nhoáng, kết cục của hôn nhân chóng vánh là vậy, có gì lạ đâu.” Lưu Tương Minh giơ tay lên quệt hai lần qua trán, thái độ không được tự nhiên cho lắm, “Tôi, tôi có thể đi chưa?”
Hàn Ấn thấy thế mỉm cười và gật đầu, ngụ ý rằng có thể đi.
Sau đó, hai người tìm một vài giáo viên khác của Doãn Ái Quân để trò chuyện, nhưng không thấy người nào khả nghi trong số họ cả.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi rời trường Đại học Cổ Đô, trời đã sẩm tối, Hàn Ấn bảo Khang Tiểu Bắc chở anh tới ban Án lưu. Anh muốn lấy một số hồ sơ để xem lại.
Có lẽ lời nghẹn trong họng khá lâu, nên khi chiếc xe vừa chuyển bánh không lâu, Khang Tiểu Bắc sốt ruột hỏi thẳng thừng, “Em có ba câu hỏi.”
Hàn Ấn cúi đầu tập trung sung nghĩ, ngắn gọn thốt ra, “Nói đi!”
“Thứ nhất, người xấu số năm đó có phải là Doãn Ái Quân không?”
“Cậu đã đọc hồ sơ bao nhiêu lần rồi? Trên đó viết không rõ ràng à?”
“Chà, hồ sơ vào năm đó…” Khang Tiểu Bắc siết chặt vô lăng trong tay, vẻ mặt nghiêm trọng, “Theo hồ sơ ghi chép, cảnh sát xác nhận nguồn gốc của xác chết, chỉ thông qua nhận dạng của giáo viên và sinh viên của trường Đại học Cổ Đô, không xét nghiệm nhóm máu đối chứng. Ngay cả cha của Doãn Ái Quân, đã đi đến Sở Công an rồi nhưng cũng chưa được tận mắt thấy thi thể con gái. Anh nói có gì đó lạ không?”
Hàn Ấn trầm ngâm rồi chậm rãi nói, “Xét từ góc độ khách quan, thì đúng là làm như vậy chưa đủ cẩn trọng, nhưng có thể hiểu được. Có thể là phía Sở Công an nghĩ rằng chỉ cần các giáo viên và sinh viên trường Đại học Cổ Đô xác nhận là đủ rồi. Đối với một người cha, khi con gái bị giết hại dã man đến thế thì tai nghe và mắt thấy là hai cảm giác hoàn toàn khác xa nhau. Sở có lẽ lo rằng nếu ông ấy nhìn thấy thi thể sẽ có hành động quá khích, nên tránh đổ thêm dầu vào lửa, phát sinh nhiều chuyện, làm tăng áp lực lên đội phụ trách án.”
“Doãn Ái Quân xuất hiện trong kí túc xá là ai?” Khang Tiểu Bắc truy hỏi.
“Điều đó tôi không thể giải thích bây giờ…”
Hàn Ấn suýt nữa thì thốt ra có “đôi mắt” quấy nhiễu anh. Nhưng đó là trực giác vô hình, không thể giải thích. Tại sao “đôi mắt” chỉ xuất hiện ở đường Hoa Bắc và kí túc xá trong trường? Có lẽ nào liên quan đến Doãn Ái Quân? Hàn Ấn nghĩ thoáng qua, nhưng quyết định không nói ra, vì sợ vụ việc sẽ phức tạp hơn.
“Nói về nghi vấn thứ hai đi!” Hàn Ấn cố ý chuyển chủ đề.
“Tại sao anh không nghi ngờ Phùng Văn Hạo? Nghề nghiệp của anh ta phù hợp với việc phân xác một cách chuyên nghiệp. Ngoài ra, trong báo cáo phác họa tội phạm của anh, tại sao chưa đề cập tới điểm này?” Khang Tiểu Bắc hỏi dồn.
“Kẻ giết người đã bắt Vương Lị ở khu vực nhộn nhịp rồi lại bỏ xác ở khu vực đông đúc thuộc trung tâm thành phố. Không lộ sơ hở gì cả. Tuy rằng có thể trong thực tế, hắn là người không có thành tựu cao lắm, nhưng điều này không ảnh hưởng gì đến việc hắn là một người thận trọng và chu đáo. Hắn ta sẽ không để lại bất kì thông tin nào có liên quan tới mình tại hiện trường vụ án. Vì vậy, tôi tin rằng cách thức và công cụ chuyên nghiệp chưa chắc đã liên quan đến nghề nghiệp của kẻ giết người. Tất nhiên, báo cáo hiện tại chỉ là ý kiến ban đầu, cần làm sáng tỏ hơn nữa. Đối với Phùng Văn Hạo, tôi nghĩ cần phải điều tra sâu thêm.”
“Vậy Hoàng Truyền Quân và Lưu Tương Minh?” Khang Tiểu Bắc đưa ra thắc mắc thứ ba. “Em nghĩ hai người này có một số vấn đề. Đôi mắt luôn lảng tránh khi nói chuyện, lại toàn nói những lời né tránh. Cả hai đều có ô tô riêng và chưa có bằng chứng rõ ràng vắng mặt tại hiện trường, có cần điều tra lại không anh?”
“Cậu nói đúng. Hai người họ thực sự đang che giấu điều gì đó. Cuộc sống phiền muộn, hôn nhân kém may mắn, có nhiều điều bất mãn, không thuận lợi. Cần phải nói rằng họ có khả năng phạm tội. Cử hai ba anh em trông chừng họ vài ngày.” Cuối cùng, Hàn Ấn đồng tình với ý kiến của Khang Tiểu Bắc, rồi nói với ý tứ sâu xa, “Mỗi người đều có bí mật riêng, nhưng có bí mật không nhất thiết phải giết người.”