Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 26773 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
địa ngục trần gian

Nạn nhân mất tích là một cậu bé 8 tuổi tên Quách Tân, học lớp hai trường tiểu học số 3 trong thành phố. Sau khi rời nhà đi học lúc 7 giờ sáng nay thì biến mất. Cậu bé có thành tích học tập xuất sắc, hạnh kiểm tốt, không bao giờ vào quán internet hay quán game. Cậu bé chưa bao giờ bị ghi tên vì ham chơi muộn giờ học. Sau khi kết thúc tiết học đầu tiên vào buổi sáng, nhà trường không thấy bóng dáng của cháu đâu nên đã liên lạc với phụ huynh. Phụ huynh lúc này mới biết con mình đã mất tích, họ đôn đáo đi tìm con ở những nơi xung quanh chỗ cư trú và trường học, nhưng không có kết quả, nên họ đã báo tin cho Đồn Công an vào trưa nay. Cậu bé theo cha mẹ lên thành phố làm việc. Gia đình ba người thuê nhà ở khu lao động phía Bắc bến xe buýt số 2 trên đường Đông Hồng Kì, đường đi học giống như cô bé mất tích đầu tiên Lưu Tiểu Hoa.

Thông tin về cậu bé mất tích khiến Hàn Ấn càng chắc chắn hơn với phán đoán của mình về vị trí hung thủ. Rõ ràng là hung thủ bị vụ án Vương Hồng mất tích ở Tây Hồng Kì kích động nên manh động gây án, vì thế sáng sớm đã bắt Quách Tân.

Lại một nhiệm vụ giải cứu chạy đua với thời gian. Nhờ thành công của Hàn Ấn khi giải mã thành công vụ mất tích của cô bé ở Tây Hồng Kì trong một khoảng thời gian rất ngắn, giám đốc Sở chỉ định đưa anh lên tuyến đầu, cho anh sắp xếp triển khai kế hoạch tìm kiếm cụ thể.

Phòng họp của Trụ sở Công an quận Nam Lăng tương đối nhỏ, rất đông các sĩ quan cảnh sát tất cả các cấp đang chờ chỉ thị. Hàn Ấn đứng trước một tấm bảng fooc mica và chỉ vào chấm đen lớn trên bản đồ đính trên đó. “Đây là nhà của Lưu Tiểu Hoa, nạn nhân mất tích đầu tiên. Tôi cần một tổ tìm kiếm bán kính 100 mét xung quanh điểm này. Đồng thời có một tổ khác ở khu vực này…” Hàn Ấn cũng vẽ một vòng tròn trên bản đồ định hướng, “Khu vực này bao gồm hai quán internet và quán game ở phía Nam bến xe buýt số 2 đường Đông Hồng Kì, tôi cần tìm kiếm và hỏi han về một người như sau: Độ tuổi từ 25 đến 40, bắt đầu sinh sống tầm khoảng một năm rưỡi trước ở khu vực này. Hắn thực hiện hành vi tội ác liên tiếp từ tháng 10 năm ngoái nên do lo lắng và sợ hãi có thể đã thay hình đổi dạng, hay nói cách khác từ khi đó hắn đã gầy đi rất nhiều so với trước. Vẻ ngoài của hắn trông thực thà và trầm tĩnh, rất kiệm lời, ít khi giao tiếp với người lớn, nhưng thích tiếp xúc với trẻ em và thanh thiếu niên. Hắn có tiền án, nhưng sẽ không nhắc đến điều đó với ai, thỉnh thoảng nhắc đến quá khứ của mình. Hắn có thể tự ngụy tạo cho mình một quá khứ huy hoàng nhưng không gặp thời. Hoặc là hắn tự ngụy tạo cho mình một số phận bi thảm, để chiếm được tình cảm của người khác hoặc làm giảm sự cảnh giác với hắn. Ngoài ra, để ngăn ngừa việc ngoài ý muốn khác, cần có một tổ tìm kiếm nhân chứng trong khu vực nạn nhân sống và lân cận trường học. Còn một tổ khác đến nhà nạn nhân phòng trường hợp có cuộc gọi tống tiền.”

“Mọi người đã nghe rõ lời của đồng chí Hàn Ấn chưa?” Hàn Ấn dứt lời, giám đốc Sở đã tức tốc ra lệnh, “Công việc tìm kiếm gần nơi cư trú của nạn nhân do Diệp Hi phụ trách, công việc ở khu vực quán game và internet do…”

---❊ ❖ ❊---

Theo lệnh của giám đốc Sở, tất cả các sĩ quan cảnh sát lập tức hành động. Hàn Ấn cấp tốc đến địa điểm tìm kiếm cùng với Diệp Hi và Khang Tiểu Bắc.

Trong vòng bán kính 100 mét nơi nạn nhân đầu tiên Lưu Tiểu Hoa mất tích, có hơn 50 ngôi nhà tạm và bảy hoặc tám tòa nhà thấp tầng tồi tàn. Người thuê nhà đa phần là lao động ngoại tỉnh. Vào lúc này, hầu hết họ đã đi làm, chỉ có một số người ở nhà. Đội tìm kiếm không thể phá cửa vào nhà, đành vượt tường vào sân, nhìn lướt bên trong qua cửa sổ. Nếu có thể liên lạc với chủ nhà trọ thì mới nhờ chủ nhà lấy chìa khóa để mở cửa, vì vậy việc tìm kiếm tiến triển khá chậm.

Mỗi khi thời gian nhích qua một chút, tính mạng của đứa trẻ lại càng nguy hiểm hơn. Khuôn mặt mọi người đầy vẻ lo lắng, may mà có chút ít tin tức giá trị từ một tổ khác: Sau khi họ miêu tả lại những phác họa về hung thủ của Hàn Ấn cho chủ quán và một số khách quen của quán internet nghe thì họ cùng đồng thanh nhắc tới, “Ông già”. “Ông già” chỉ là biệt danh, đó là người có giọng nói miền Đông Bắc, không ai biết tên thật và địa chỉ cụ thể của hắn, chỉ biết hắn sống gần đó.

Hàn Ấn và Diệp Hi cùng những người khác bắt đầu tìm kiếm một người có biệt danh “Ông già” giọng miền Đông Bắc. Kết quả thuận lợi đến đáng kinh ngạc. Trong con hẻm chật hẹp ở phía Nam cách nhà cô bé không xa có mấy ông cụ đang chơi cờ cùng nhau. Khi nghe đội tìm kiếm gặng hỏi, họ nói rằng “Ông già” thường ngồi xóm trong hẻm, lặng lẽ nhìn họ chơi cờ. Có một ông lão còn chỉ vào vị trí của ngôi nhà thứ ba cách đầu ngõ đó không xa và nói đó là nơi mà “Ông già” sống.

Đây là một ngôi nhà hai tầng màu xám cũ kĩ. Ở giữa sân tầng trệt có một bức tường gạch chia ngôi nhà thành hai bên Đông – Tây. Hai bên của ngôi nhà đều có cửa riêng, mỗi bên lại có sân và cửa sân riêng. Vào lúc này, cửa sân phía Đông đã bị khóa bằng một cái khóa lớn. Cửa sân phía Tây thì bị khép chặt và không thể mở được, có lẽ là khóa ở bên trong, có mùi rượu nồng nặc tỏa ra từ trong sân.

Khang Tiểu Bắc đập cửa dữ dội, cánh cửa sân phía Tây hé ra một khe nhỏ, một phụ nữ dáng người đậm đà, độ 50 tuổi ló nửa đầu ra.

Ban đầu người phụ nữ mập mạp này tỏ ra tức tối nhưng khi nhìn thấy cả chục cảnh sát trước cửa nhà, khuôn mặt bà ta bỗng hoảng hốt, bắt đầu nói lắp bắp, “Các anh, các anh tìm ai?”

“Đây là nhà của bà à?” Khang Tiểu Bắc hỏi.

“Tôi, tôi đang thuê nhà ở đây.” Người phụ nữ mập nói với giọng run rẩy nhưng vẫn không chịu mở cửa.

“Mở cửa ra đi! Sao trong sân toàn mùi rượu nồng nặc vậy?” Khang Tiểu Bắc lớn giọng hỏi.

Người phụ nữ miễn cưỡng mở toang cửa ra, cúi đầu, tay và vạt áo. “Tôi và nhà tôi đang nấu rượu trắng.”

Diệp Hi nhìn vào khoảng sân nhỏ ở phía Tây. Trong sân có một ít dụng cụ nấu rượu, rõ ràng đây là một xưởng nấu rượu lậu không có giấy phép, nhưng bây giờ chẳng còn thời gian để quan tâm đến điều đó. “Chỗ này có những ai?”

“Tầng thứ hai là hai vợ chồng chủ nhà, tôi sống ở gian phía Tây, còn một người đàn ông hơn 30 tuổi sống ở gian phía Đông.” Người phụ nữ đáp.

Đang chất vấn người phụ nữ mập mạp thì một người đàn ông dáng người thâm thấp khoảng hơn 50 tuổi đi xuống từ cầu thang màu xám bên cạnh bức tường phía Đông. Người phụ nữ như thấy vị cứu tinh, chỉ vào người đàn ông thấp bé. “Ông ấy là chủ nhà, anh hỏi ông ấy đi.” Nói xong chạy biến về phía sân nhỏ nhà mình.

“Có những ai sống ở đây, ông chủ?” Diệp Hi chỉ về sân nhỏ phía Đông để hỏi chủ nhà.

“Ồ, là một người miền Đông Bắc.” Chủ nhà trả lời.

“Anh ta đang làm gì? Tên là gì?” Diệp Hi hỏi lại.

“Anh ta làm một số công việc lặt vặt. Tôi không biết chính xác là gì. Ba nhà chúng tôi ai đi cửa nhà người nấy, tôi cho anh ta thuê nhà nhưng bình thường cũng ít khi tiếp xúc.” Chủ nhà trả lời.

“Ông có chìa khóa không? Mở cửa mau!” Khang Tiểu Bắc sốt ruột lao tới cửa sân phía Đông giục.

“Vâng.” Chủ nhà gật đầu, tháo một chùm chìa khóa đeo bên thắt lưng và tìm một cái chìa để mở.

Mọi người lao vào trong. Sân rộng khoảng năm, sáu mét vuông. Nếu đi sâu vào trong là gian nhà chính, cánh cửa đã bị khóa. Gian nhà được ngăn làm hai, bên ngoài là hành lang cộng với nhà bếp. Phòng trong chắc là nơi để ngủ, cửa sổ có treo rèm, không thể nhìn vào bên trong. Diệp Hi ra hiệu cho chủ nhà mở cửa.

Chủ nhà mở cửa, trong phòng bốc mùi hôi như mùi chân thối. Chủ nhà đi trước, đi đến cuối hành lang rẽ vào bên trong, đột nhiên nghe thấy tiếng hét thất thanh. “Á!” ông ta ngã phệt xuống đất. Hàn Ấn, Diệp Hi và Khang Tiểu Bắc đang đi đằng sau, vội lao lên trước. Khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong phòng, cả ba người đều như bị đóng đinh xuống sàn nhà, chết lặng người.

Đây là địa ngục. Ánh sáng xám đục, bức tường màu xám phủ đầy vết cáu bẩn và vết máu. Bên dưới cửa sổ là một chiếc giường gỗ lớn. Tấm trải giường bạc phếch, không còn nhìn rõ màu sắc và hoa văn vốn có. Bốn thi thể màu đen được đặt cạnh nhau trên giường, tất cả đều đã được sấy khô, tỏa ra mùi tanh tưởi và hôi thối. Các cơ quan nội tạng của bốn thi thể đều bị moi sạch, bộ phận sinh dục bị cắt, một số bộ phận trên mặt bị thiếu một nửa, có thi thể còn bị moi mắt, có thi thể bị cắt tai, có thi thể bị cắt tứ chi…

Là một con ác quỷ thế nào? Nhìn cảnh tượng trước mặt, giống như đang ở trong địa ngục. Kẻ giết người đã ngủ với bốn thi thể trong nhiều ngày. Có phải hắn đang thách thức giới hạn tàn ác của nhân tính? Cậu bé đã biến mất sáng nay ở đâu? Liệu cậu bé cũng phải chịu những đòn tra tấn dã man thế này?

Bốn thi thể trên giường chắc là bốn cậu bé mất tích trước đó, nhưng không tìm thấy thi thể của Lưu Tiểu Hoa. Diệp Hi và những người khác tìm thấy một cái thùng nhựa cao hai thước ở góc nhà. Miệng thùng được bịt kín bằng xi măng. Có lẽ thi thể của Lưu Tiểu Hoa bị đóng ở bên trong. Tuy nhiên, sau khi đập lớp xi măng ra, người ta phát hiện vẫn còn một thi thể bé trai đang trong quá trình phân hủy. Có vẻ như số người thực sự bị giết nhiều hơn so với cảnh sát nắm trong tay. Vậy thi thể của cô bé ở đâu? Hay sự mất tích của cô bé không liên quan đến vụ án?

Nghi vấn này nhanh chóng bị phủ nhận. Cả đội đã tìm thấy một số quần áo và một vài đôi giày trẻ em trong nhà, có cả bộ quần áo của Lưu Tiểu Hoa mặc khi mất tích. Ngoài ra, trong túi áo của một bộ âu phục treo trên tường, cảnh sát tìm thấy thẻ căn cước của hung thủ.

Tên hung thủ là Quản Ba, đến từ một thành phố ở phía Đông Bắc…

Theo thông tin hiện có thì có thể xác nhận hung thủ thuộc trường hợp lạm sát ấu dâm trẻ em, là người vùng Đông Bắc, sống ở đây với tên là Quản Ba. Tin tức ngay lập tức được gửi tới sở chỉ huy. Vì vẫn còn một cậu bé trong tay kẻ giết người và kẻ giết người hiện đang không biết tung tích, giám đốc Sở đã chỉ thị cho một số cảnh sát tiếp tục tìm kiếm toàn bộ khu vực Đông Hồng Kì, nhưng chú ý hành động đừng quá phô trương, kẻo đánh rắn động cỏ. Đội của Diệp Hi ở nguyên tại chỗ, đợi hung thủ tự sa vào lưới. Đồng thời, Sở Công an thành phố đã liên lạc ngay với công an chỗ quê của kẻ giết người, chẳng mấy chốc thông tin về hắn đã được gửi tới.

Quản Ba, sinh năm 1979, trình độ văn hóa trung học, chưa lập gia đình, từng làm công nhân trong nhà máy phụ tùng ô tô. Vào tháng 6 năm 2002, vì sống chung với một cô bé dưới 14 tuổi, hắn bị kết án tám năm tù về hành vi giao cấu với trẻ vị thành niên. Năm 2010, hắn mãn hạn tù và rời khỏi quê nhà vào cuối năm 2010, không rõ tung tích…

---❊ ❖ ❊---

Khoảng một giờ sau, một người đàn ông thân hình gầy gò, cái đầu hơi hói bước vào tầm ngắm của cảnh sát. Sau khi chủ nhà xác định, người này là Quản Ba. Dưới sự chỉ huy của Diệp Hi, Khang Tiểu Bắc và ba nhân viên cảnh sát nhanh chóng bao vây lấy hắn, khống chế gọn ghẽ và đeo còng tay.

Quản Ba gắng giãy giụa nhưng vô ích. Khang Tiểu Bắc lôi xềnh xệch hắn vào xe cảnh sát. Đối diện với Hàn Ấn ngồi bên cạnh, hắn nghiến răng. “Mau tử hình tôi đi! Tôi đã sống đủ rồi!”

“Thế còn cậu bé mất tích sáng nay?” Diệp Hi, người đang ngồi trên ghế phụ phía trước, quay đầu lại hỏi.

“Cậu bé nào? Tôi không biết cô đang nói gì.”

Quản Ba chỉ hơi mỉm cười, nhưng dù chỉ nhếch chút khóe miệng cũng không thể thoát khỏi đôi mắt của Hàn Ấn. Có vẻ câu hỏi của Diệp Hi khiến hắn rất phấn khích. Việc theo đuổi quyền kiểm soát trong tay đã trở thành thói quen của Quản Ba. Muốn hắn nói ra chỗ giấu cậu bé, Hàn Ấn sợ điều đó sẽ không hề dễ dàng. Hàn Ấn chợt cau mày và tự hỏi làm thế nào để vượt qua bức tường tâm lí phòng vệ của gã.

“Nghe cho rõ! Đây là cơ hội cho anh! Đừng có không biết điều, hãy thành khẩn khai báo, anh bắt cậu bé đi đâu?” Diệp Hi nghiêm giọng quát hỏi.

“Tôi thực sự không biết. Quản Ba nói với vẻ mặt vô tội, giọng ra vẻ chân thành, “Đứa trẻ mà cô đang tìm kiếm thực sự không liên quan gì đến tôi. Tôi biết tội của tôi đáng bị xử bắn cả chục lần, nên có thêm một đứa nữa cũng đâu có sao. Nếu tôi biết, tôi lại không nói à? Cô xem làm gì có chuyện vô lí thế chứ?”

Lời nói của Quản Ba không phải là không có lí. Đối với hắn, tội chết là không thể tránh khỏi. Thêm một nạn nhân thì có vấn đề gì? Diệp Hi bỗng thấy rối như bòng bong, cô đang lẩm bẩm trong lòng, có lẽ sự mất tích của đứa trẻ không liên quan tới gã. Thực ra cô đã nghĩ quá xa, với những kẻ có tâm lí bệnh hoạn như thế này, cô không hiểu thấu. Theo đuổi sự chi phối, thao túng và khống chế dường như là toàn bộ cuộc sống của chúng. Đối với kẻ có tâm lí kiểu này, chúng ta không thể suy nghĩ bằng logic thông thường.

“Rút cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hàn Ấn nghiêng đầu sang một bên, nhìn Quản Ba chăm chú và đột nhiên hỏi, “Điều gì đã khiến anh trở nên như thế này?”

Quản Ba lặng đi, rồi quay đầu ra phía cửa sổ, thở dài. “Hừm, có lẽ đây là số phận. Ban đầu, tôi cũng có một tương lai tươi sáng. Tôi từng được nhà máy tiến cử tới trường đại học để bổ túc. Nhưng ai dè khi tốt nghiệp trở lại nhà máy, chuẩn bị được đề bạt thăng tiến thì nhà máy lại phá sản. Tôi nghĩ nếu gặp may hơn, tôi sẽ không mê muội ra nông nỗi này.”

“Vì anh mê muội, nên tôi sẽ giúp anh nhớ lại.” Hàn Ấn biết rõ việc được tiến cử học bổ túc chỉ là suy nghĩ chủ quan của Quản Ba. Hắn muốn ngụy trang thành nạn nhân khi cần thiết. Hàn Ấn hừ mũi. “Sở Công an nguyên quán của anh đã chuyển thông tin của anh cho chúng tôi. Chúng tôi biết sơ sơ về quá khứ của anh rồi. Năm đó khi anh bị kết án giao cấu với một trẻ vị thành niên, anh cảm thấy thế nào?”

“Tôi thấy mình bị oan.” Quản Ba quay lại và nhìn Hàn Ấn.

“Anh đối với cô bé đó thế nào?” Hàn Ấn hỏi.

“Hơi oán hận.”

“Sau đó, chuyện gì đã xảy ra giữa anh và cô bé đó?”

“Không có gì xảy ra. Tôi đã tìm cô ta sau khi ra tù, nhưng gia đình cô ấy đã chuyển đi và không có tin tức gì cả.”

“Lúc đó anh có cảm giác bị lừa gạt, phản bội, rất oán hận cô bé đó, vì cô bé mà anh mất đi tám năm thanh xuân, lại không hề được đền đáp. Thậm chí anh nghĩ rằng cô bé chuyển đi để trốn tránh anh, phải không?”

Quản Ba “Ừm” một tiếng, khẽ gật đầu, vẻ mặt đau khổ.

“Vì vậy, một năm trước, khi nhìn thấy Lưu Tiểu Hoa ngây thơ, nhí nhảnh đeo cặp đi ngang qua, anh không biết tại sao lại đột nhiên nhớ ra cô bé hại anh ngồi tù. Ma xui quỷ khiến thế nào anh đã lừa cô bé đến nhà, sau đó cưỡng hiếp và giết chết cô bé. Đúng không?” Hàn Ấn truy hỏi.

“Đúng.” Quản Ba ngước lên, đôi mắt hắn hơi có chút lơ đễnh xa xăm, như thể nhớ lại một trải nghiệm thú vị. “Tôi nói rằng tôi bị ốm, tôi không còn đủ sức, nhờ cô bé mở cửa cho tôi. Sau khi vào nhà, tôi bóp cổ con bé chết tươi, sau đó…”

“Thi thể thì sao?” Diệp Hi xen vào.

“Tôi đặt con bé vào lò và đốt thành tro, ném tro vào bồn cầu nhà vệ sinh của quán internet Thiên Thiên.” Quản Ba trả lời.

“Còn các bé nam? Tại sao anh lại giết lũ trẻ?” Diệp Hi hỏi dồn.

“Có lẽ tôi là người đồng tính, tôi sợ bị tố giác sau khi quan hệ với chúng, vì vậy tôi đã giết chúng.” Quản Ba nói.

“Không, không phải thế!” Hàn Ấn tiếp lời hắn. “Năm đó, khi anh vào tù với tội danh giao cấu với trẻ vị thành niên, những ngày tháng đó e rằng rất khốn khổ. Anh có bị bạn tù cưỡng bức không?”

“Nói bậy, không có chuyện đó!” Quản Ba chun mũi, rướn cao giọng, gần như gầm lên để phủ nhận.

“Anh không cần phải vội vàng phủ nhận. Anh vừa chun mũi lại với thái độ rất ghê tởm. Đó chính là câu trả lời của anh.” Hàn Ấn mỉm cười hơi mỉa mai và chỉ vào Quản Ba, đẩy tốc độ nói nhanh hơn. “Lúc đó, anh cảm thấy vô cùng nhục nhã, ê chề. Anh thấy cả cuộc đời mình đã bị ô uế và cảm thấy bất lực vô cùng. Thậm chí anh đã nghĩ đến tự sát sau khi mọi thứ kết thúc, nhưng anh không đủ can đảm. Anh lúc đó không còn là anh trước đây nữa. Sau đó những tù nhân mới cũng rơi vào cảnh ngộ như anh. Họ đau đớn bất lực kêu gào khi bị anh động chạm, điều này khiến anh phấn khích vô cùng. Anh không thể biết đó là nhu cầu sinh lí hay nhu cầu tâm lí. Tóm lại, anh đã lừa gạt trẻ em trai đến nhà rồi dùng đòn roi uy hiếp, chúng sợ hãi và hoảng loạn với sự dâm ô bạo ngược của anh, nghe theo sự sắp đặt của anh, làm anh vô cùng phấn khích. Một khi tâm trạng của chúng bắt đầu suy sụp, bắt đầu van xin anh dừng lại, thậm chí còn quỳ gối lạy lục, xin anh thả chúng về nhà. Chính lúc đó anh thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng mình. Những nhục nhã, đau đớn và bất lực khiến trái tim anh tan nát. Anh muốn giết chết chúng, cũng là giết chết con người yếu đuối trong mình.”

Theo lời của Hàn Ấn, đầu Quản Ba càng lúc càng cúi xuống thấp hơn. Hàn Ấn thở dài, khuyên nhủ chân thành, “Có thể nhiều người sẽ nghĩ rằng anh bị điên, anh biến thái, họ không thể hiểu anh, nhưng tôi có thể. Từ một góc độ nào đó, anh cũng là nạn nhân, là sự bất công của số phận đã hủy hoại tương lai của anh, là sự phản bội của một người phụ nữ đã hại cuộc đời anh. Tay đã nhúng chàm, một ngày làm trộm thì cả đời làm trộm. Khi anh ra tù, anh bị tất cả mọi người coi thường, không ai dành cho anh dù chỉ chút xíu sự tôn trọng.” Hàn Ấn dừng lại, lời nói mang đầy sức nặng từ trái tim, “Anh có muốn được tôn trọng không? Tôi sẵn sàng cho anh. Tôi có thể cho anh cơ hội để sửa chữa sai lầm, anh có thể nhận được sự tôn trọng của tôi. Cho tôi biết, cậu bé đang ở đâu?”

Hàn Ấn vừa dứt câu nói, chiếc xe rơi vào im lặng. Quản Ba cúi đầu và vò bứt hai tay. Còn Hàn Ấn và Diệp Hi nén nỗi thấp thỏm lo lắng trong lòng, hồi hộp chờ đợi phản ứng của hắn.

Một lúc sau, Quản Ba cuối cùng cũng ngẩng đầu lên và thở ra một hơi dài, hắn nói với giọng nhẹ nhàng, “Thằng bé ở quán đồ nướng cạnh quán internet Thiên Thiên. Tối qua, trong quán internet, tôi nghe người ta nói có một cô gái bị bắt cóc ở Tây Hồng Kì. Trong lòng tôi dấy lên sự thôi thúc lạ lùng không thể giải thích được, nhưng cả đêm mà tôi không tìm thấy một đối tượng phù hợp trong quán internet. Khi tôi đi ra từ quán internet sáng nay, tôi đã gặp nó và lừa đến quán đồ nướng bên cạnh. Quán đồ nướng vừa mới sập tiệm, bên trong không có người, tôi làm hại nó xong thì thấy một cái tủ đông trong quán nên trói nó lại giấu vào trong, định bụng tới tối sẽ cõng nó về xử lí…”

“Đứa trẻ còn sống không?” Diệp Hi sốt ruột hỏi.

“Còn. Cái tủ đông đó bị hỏng, lại không cắm điện.” Quản Ba gật đầu nói.

Diệp Hi thầm thở phào nhẹ nhõm, nhấc điện thoại, “Các đội chú ý, cậu bé nằm trong tủ đông ở quán đồ nướng bên cạnh quán internet… Các đội chú ý, cậu bé nằm trong tủ đông ở quán đồ nướng bên cạnh quán internet…”

Khoảng năm phút sau, đầu dây bên kia có tiếng một cảnh sát vang ra từ máy điện thoại, “Cậu bé đã được giải cứu thành công, nhưng có dấu hiệu tấn công tình dục và bạo hành, đang được đưa đến bệnh viện kiểm tra…”

Diệp Hi đáp một tiếng chắc nịch với đầu dây kia, nheo mắt nhìn Hàn Ấn mỉm cười và rồi trừng mắt nhìn Quản Ba. Hàn Ấn lại im lặng, quay mặt về phía cửa sổ xe. Thái độ của anh vô cùng nặng nề. Cô bé Vương Hồng và cậu bé Quách Tân, mặc dù đều được giải cứu thành công, nhưng trải nghiệm đau đớn này chắc chắn sẽ để lại nỗi ám ảnh hằn sâu trong tim. Mong rằng với sự chăm sóc của cha mẹ và sự hướng dẫn của các chuyên gia tâm lí, hai đứa trẻ sẽ sớm thoát khỏi bóng đen gớm ghiếc càng sớm càng tốt… Các con hãy cố lên nhé!

Cùng lúc đó, bộ phận kĩ thuật hình sự đã nhanh chóng đến hiện trường vụ án. Tại nơi cư trú của kẻ giết người đã tìm thấy hơn hai mươi đôi giày trẻ em. Có lẽ trong ngôi nhà đó, trong khoảng sân nhỏ đó, trong cái địa ngục trần gian đó, vẫn còn có những oan hồn con trẻ bị chôn vùi…

« Lùi
Tiến »