Cha Roy sống trong một khu ngoại ô gồm những ngôi nhà gạch đỏ nằm bao quanh một nhà máy thép lớn.
Khu dân cư này được hình thành vào thời kỳ hoàng kim của ngành thép, khi các nhà quy hoạch đô thị có tham vọng xây dựng thêm thật nhiều cộng đồng, và giai cấp công nhân được xem như đội ngũ ưu tú, xứng đáng được thưởng một đời sống kiểu mẫu bên cạnh đồng lương hậu hĩnh.
Sau đó, cuộc khủng hoảng toàn cầu của ngành đã đặt dấu chấm hỏi cho mọi chốn địa đàng trần gian và các giấc mơ kỳ vĩ. Những thành phố dở dang nhanh chóng biến thành khu ổ chuột, nơi lưu giữ những thất bại chính trị và sự phẫn uất xã hội mà chúng gây ra.
Để đi đến đó, Mila và Simon Berish sử dụng một chiếc xe hơi ẩn danh của sở cảnh sát vốn dùng cho việc mai phục, để không bị truy dấu.
Khung cảnh họ trông thấy thật ảm đạm.
Những ngôi nhà rao bán đã bị bỏ không từ lâu. Bọn trẻ con nô đùa trên đường như một bầy chó hoang trong buổi sáng Chủ nhật u ám. Những gã đàn ông lảng vảng nơi các góc đường, tìm kiếm một sự hiển linh dưới đáy lon bia. Phía sau các khung cửa sổ, những người đàn bà già nua quá sớm đã ngừng hy vọng - có thể thấy cái nghèo làm ánh mắt họ tắt ngấm.
Cha Roy sống trong nhà xứ bên cạnh nhà thờ. Phía sau nhà là một cái gara cũ kỹ nằm bên dưới một căn hộ nhỏ có treo biển CHO THUÊ, còn đằng trước là mảnh vườn với một cầu trượt han rỉ, hai chiếc xích đu lẻ loi đang đu đưa trong gió. Lý do khiến không có trẻ em chơi ở đó được viết đầy các bức tường bao quanh khu vực.
Những từ ngữ tục tĩu và đe dọa - thông điệp xua đuổi rõ ràng.
Berish dừng xe bên kia đường.
- Chúng ta làm như đã thống nhất nhé. - Mila nói. - Anh làm theo các chỉ dẫn của em, không tự ý hành động. Nên nhớ chúng ta đến đây một cách không chính thức và nếu bị lão ta đuổi cổ, chúng ta sẽ không có cơ hội khác để điều tra thêm.
Kế hoạch của họ là Mila sẽ đi vào một mình để nói chuyện, vì theo Berish, nếu cả hai cùng vào thì cha Roy sẽ cảm thấy bị áp đảo và trở nên phòng thủ.
Mọi người đều muốn nói chuyện với Berish, Mila nhớ lại. Cô có một niềm tin mù quáng dành cho anh, người thẩm vấn giàu kinh nghiệm nhất sở.
Berish lấy từ trong túi ra một chiếc bóp giả da nhỏ. Anh mở khóa kéo, để lộ những thứ mà giới cảnh sát vẫn gọi là “nhu yếu phẩm của người lấy tin”. Hai tai nghe ẩn và hai micro lớn bằng đầu đinh ghim, mỗi micro được kết nối với máy phát dùng pin 12V đủ khả năng phủ sóng trong phạm vi hai trăm mét. Nó được sử dụng trong các hoạt động điều tra bí mật, nhằm cung cấp cho người thâm nhập hiện trường những chỉ dẫn chính xác dựa trên những gì người đối thoại của họ nói.
Berish giúp Mila đeo các thiết bị trước, sau đó anh cũng đeo cho bản thân.
- Món trang sức này có một nhược điểm. - Anh nói. - Đôi khi tín hiệu có thể bị mất. Do vậy em cần tránh lại gần mấy cái đài, ti vi hoặc lò vi sóng.
Mila chỉ vào những dòng chữ trên tường.
- Anh có nghĩ lão ta muốn nói chuyện không?
Berish không có câu trả lời.
- Em hãy đóng vai của mình và tận dụng những gì chúng ta đã chuẩn bị. Nếu không thành công thì ít ra chúng ta cũng đã cố gắng.
Mila bước xuống xe và băng qua đường, vừa đi vừa nhẩm lại trong đầu những điều cần nói.
Cánh cửa dính đầy những mẩu trứng thối đã khô. Mila phải gõ cửa một lúc mới nhận thấy một bóng người xuất hiện đằng sau lớp kính mờ.
- Ai đấy? - Một giọng the thé đầy hoài nghi vang lên.
Mila cố gắng trấn an:
- Tôi là một thám tử tư và tôi cần sự giúp đỡ của cha. Chúng ta nói chuyện một chút được không?
- Tôi chẳng có gì để nói.
Mila quay lại nhìn Berish và thấy anh gật đầu ra hiệu từ trong xe. Như đã thống nhất, cô cúi xuống nhét một tờ giấy bạc hai mươi euro qua khe cửa, nhưng chỉ đẩy vào trong một nửa.
Một giây sau nửa tờ giấy bạc biến mất tựa như bị một cơn gió hút vào trong nhà.
Cánh cửa mở hé ra.
- Vào trong này, nhanh lên.
Mila lách người qua khe cửa và người đàn ông lập tức khép nó lại sau lưng cô. Bên trong nhà khá tối, mắt cô phải mất một lúc để làm quen.
Giọng nói the thé lại cất lên:
- Chúng nó không để cho tôi yên. Hễ tôi thò mặt ra ngoài là chúng nó liền ném một thứ gì đó. Mấy cậu giao hàng cũng bị hành hung, đến nỗi bây giờ chẳng ai dám giao hàng cho tôi nữa.
Rốt cuộc Mila cũng nhìn rõ được người đang đứng trước mặt mình. Một lão già sáu mươi lụ khụ, râu ria tua tủa, tóc lưa thưa rối bù. Lão ta khoác một chiếc áo choàng tồi tàn bên ngoài bộ đồ ngủ kẻ sọc phanh cúc trên cái bụng phệ và đi dép bông. Một thứ mùi khó ngửi pha trộn giữa mùi thuốc lá và bắp cải bốc ra từ lão ta lẫn ngôi nhà.
- Lùi lại. - Lão ta nói với Mila. - Chị đang đứng quá gần cửa sổ đấy.
Cô làm theo lời lão ta dù rèm cửa sổ đã được kéo kín mít, và tranh thủ nhìn quanh. Khung cảnh thật xốn mắt. Căn hộ rất bừa bộn và đầy rác.
- Tôi đã làm như được bảo: tôi đã theo một khóa điều trị và cư xử tốt suốt mấy tháng nay, nhưng chẳng ích gì, chừng nào tôi còn ở đây. - Cha Roy làu bàu trong khi đi vào bếp. - Đi thôi, chúng ta sẽ thoải mái hơn ở trong kia.
Cha Roy ngồi vào một chiếc ghế bành cũ sờn đặt trước một cái ti vi đang tắt. Lão ta rúc vào hang ổ ưa thích của mình , Mila suy đoán. Cha Roy rút từ trong bao thuốc đặt trên tay ghế một điếu và đưa lên môi trước khi châm nó bằng diêm.
Mila chọn một chiếc ghế cạnh bàn ăn đầy bát đĩa bẩn và báo cũ.
- Ông thậm chí không cần hỏi tên tôi sao?
Cha Roy chậc lưỡi.
- Nói thật nhé, thứ duy nhất tôi quan tâm là liệu có còn tờ giấy bạc nào nữa không.
- Điều đó phụ thuộc vào những gì ông cung cấp cho tôi.
- Cái món hormone này khiến tôi tỉnh như sáo vào ban đêm và trở nên lãnh cảm, do vậy tôi không biết liệu có thể trả lời một cách chuẩn xác các câu hỏi của chị được không.
Mila liên hệ chữ “điều trị” với “hormone”, và hiểu ra nguyên nhân của giọng nói the thé. Người ta gọi quá trình này là “thiến bằng hóa chất”. Nó được đề xuất cho một số tội phạm tình dục để thay cho án tù.
- Như tôi đã nói, thưa cha, tôi đang tiến hành một cuộc điều tra riêng tư.
- Quên chữ “cha” đi, cứ gọi tôi là Roy được rồi. - Người đàn ông phẩy tay. - Tôi đã bị treo chén, nhưng chừng nào họ chưa đuổi tôi khỏi giáo hội thì tôi vẫn còn giữ được chỗ ở này.
- Được thôi. - Mila đáp. - Tôi muốn hỏi ông về Norman Luth.
Cái tên giống như hòn đá rơi tõm xuống mặt đầm. Cha Roy im bặt. Lão ta dường như đang cân nhắc tình hình và sự thích hợp của việc trả lời.
Mila lấy từ trong túi ra một tờ giấy bạc hai mươi euro khác và nhét nó xuống dưới một cái cốc bẩn, trước mắt lão ta.
- Tôi chưa bao giờ động đến Norman. Lúc gặp tôi thì Norman đã là một người trưởng thành.
- Tôi đến đây vì một vụ việc khác. - Mila trấn an ông ta. - Tôi chỉ muốn biết vì sao ông cung cấp chứng cứ ngoại phạm cho Norman khi hắn bị buộc tội sát hại ba nữ sinh viên.
- Tôi có cung cấp chứng cứ ngoại phạm đâu, chẳng qua tôi chỉ nói với cảnh sát những gì họ cần biết. Tức là không thể có chuyện Norman Luth liên quan đến những tội ác đó, do cậu ta đã bị đưa vào một dưỡng trí viện.
- Luth tự mình vào trong đó, bởi hắn biết mình có tính khí hung hãn, nó liên quan tới việc hắn không thể xây dựng mối quan hệ với những người khác, nhất là phụ nữ. - Mila nói. - Hắn muốn kiểm soát con quỷ trong mình, nhưng chính nó mới kiểm soát hắn.
Lão già rít một hơi thuốc.
- Vậy ra chị tin rằng Norman là con quái vật thực sự.
- Tôi đã đọc lời thú tội của hắn. Nó vô cùng chi tiết... Norman Luth đã mô tả tỉ mỉ cách hắn bóp cổ các nạn nhân bằng tay không, và cảm giác của hắn khi đó... Hắn nhắc đến những chi tiết chưa hề được công bố với truyền thông, chỉ có cảnh sát và tên sát nhân thực sự mới biết được.
- Vậy chỉ có một trong hai khả năng: hoặc Norman là thủ phạm, hoặc cậu ta là người có thiên nhãn. - Lão già nở một nụ cười mỉa mai phô hàm răng vàng ệch.
- Một người mà tôi biết từng nói rằng chúng ta có thể lừa mọi người, ngoại trừ chính mình. - Mila dẫn lời bố đẻ của con gái cô. - Luth không phải là một kẻ dựng chuyện: hắn biết mình thực sự là ai, hắn tự nhận thức được mình có thể gây ra những chuyện kinh khủng như sát hại dã man một cô gái vô tội... Chính vì thế nên hắn mới tự tử trước khi được thả. Ông có biết hắn đã làm điều đó như thế nào không?
- Trùm một cái túi nhựa qua đầu.
- Đúng vậy... Hắn đã có một cái chết tương tự như cái chết mà hắn gieo rắc cho các nạn nhân của mình.
Lão già rít một hơi thuốc cuối cùng từ cái đầu lọc cầm trên tay, trước khi ấn nó xuống chiếc gạt tàn đầy ắp bên cạnh mình.
- Nếu chị đã biết mọi chuyện và rất chắc chắn về điều đó, thì chị đến đây vì lẽ gì?
Trong lúc lão ta châm một điếu thuốc mới, Mila nhét thêm một tờ giấy bạc vào bên dưới cái cốc.
- Ông từng làm bạn với Luth, ông biết quá khứ của hắn... Tôi muốn tìm hiểu sự ra đời của một con quái vật.
Simon Berish nhìn đồng hồ. Đã gần 9 giờ, cuộc nói chuyện giữa Mila và cha Roy đã diễn ra được khoảng hai mươi phút.
Theo những gì được truyền đến anh qua tai nghe, Mila xoay xở khá tốt. Cô đã nhanh chóng nêu bật những khía cạnh gây tranh cãi của vụ việc và lúc này đang sẵn sàng nắm bắt những mâu thuẫn dù là nhỏ nhất trong câu chuyện của vị linh mục.
Nếu Enigma đưa chúng ta đến tận đây thì hắn phải có một lý do xác đáng. Hắn muốn chúng ta nhận ra điều gì đó hoặc phơi bày một sự thật chưa ai biết đến.
- Norman xuất thân trong một gia đình bình thường về mọi mặt. - Cha xứ cho biết. - Bố cậu ta có một nhà máy cúc áo, mẹ làm nội trợ. Cậu ta là đứa con trai độc nhất và được nuôi dạy kỹ lưỡng. Ở trường tiểu học, Luth là một học sinh ngoan: khi còn bé, Norman hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu nào của những rối loạn tâm thần đã làm đảo lộn cuộc sống của cậu ta sau này.
Lão ta cố làm cho giọng nói của mình trầm đục hơn bằng thuốc lá, nhưng kết quả thật thảm hại, Berish nghĩ thầm. Giống như người ta đang nghe một lão hề già, nguồn cơn gây ra những cơn ác mộng cho bọn trẻ con.
- Tôi có cảm giác một bi kịch khủng khiếp đã phá hỏng bức tranh lý tưởng đó. - Mila khơi gợi.
Cẩn thận đấy, Berish thầm nhắc nhở cô trong đầu. Nếu em chộp lấy mọi điều lão ta đưa ra, lão sẽ không nói những gì em muốn nghe. Xét cho cùng, tất cả những gì lão quan tâm chỉ là tiền.
Cho đến lúc này, Berish chưa can thiệp qua radio. Anh không muốn làm cô phân tâm.
- Biến cố làm đảo lộn mọi thứ xảy ra vào năm Norman chín tuổi. - Cha Roy xác nhận. - Một hôm Norman về nhà đúng lúc bố đi làm về sớm và cãi nhau với mẹ cậu ta trong phòng khách... Cậu ta đã nấp vào một góc và nghe lỏm câu chuyện... Gregory Luth tố vợ nhiều lần lừa dối mình. Bà ta khăng khăng chối cho đến khi đuối lý và thú nhận tất cả. Chỉ có điều, thay vì tỏ ra ăn năn hối lỗi, bà ta nói thẳng vào mặt chồng rằng mình rất hài lòng khi hạ nhục ông ta bằng cách lang chạ với những gã đàn ông khác. Bị cơn thịnh nộ làm cho mù quáng, Gregory đã bóp cổ vợ.
Chi tiết cuối cùng có vai trò cực kỳ quan trọng, Berish ngẫm nghĩ, căn cứ theo việc quái vật Unic đã sử dụng cùng cách thức đó để sát hại các nạn nhân của hắn. Tất cả đều trùng khớp và khẳng định giả thiết Norman Luth là kẻ có tội.
Nhưng vẫn còn chứng cứ ngoại phạm của ba vụ giết người.
Berish tự nhủ rằng có lẽ Norman Luth đã tìm được cách tạm thời trốn khỏi dưỡng trí viện. Hoặc người nào đó đã giúp hắn trốn ra rồi quay lại.
- Sau khi giết vợ, Gregory mới nhận ra sự hiện diện của cậu con trai. Ông ta đã bắt cậu soạn va li, vì hai bố con phải ra đi ngay. Norman vâng lời rồi nhanh chóng lên xe cùng với bố. Hai người đi được tám cây số thì đến một trong những cây cầu dẫn ra khỏi thành phố. Gregory ngừng xe giữa cầu, bước xuống và đi thẳng tới hàng lan can.
- Chúa ơi. - Berish thốt lên khi nghĩ tới cảnh tượng Norman Luth chỉ trong vài giờ đã phải chứng kiến cái chết của cả bố lẫn mẹ.
- Sau đó ai đã chăm lo cho Norman? - Mila hỏi.
- Hồi đầu là những người họ hàng gần, nhưng sau đó họ đã giao cậu ta cho bên bảo trợ xã hội, viện cớ rằng cậu bé sẽ nhận được một sự hỗ trợ tâm lý tốt hơn, sau thảm kịch đã trải qua... Cuối cùng một thẩm phán đã ra phán quyết rằng cậu ta có thể được đưa vào nhà mở, thậm thí được cho đi làm con nuôi.
- Nhưng Norman Luth đã không thích nghi được với bất kỳ gia đình nào. - Mila đoán.
- Không ai muốn nhận một đứa trẻ đã chứng kiến bố giết mẹ trước khi tự sát. - Cha Roy nói với giọng chua chát.
Berish hiểu điều đó. Người ta gọi chúng là “những đứa trẻ bi kịch”, và chúng bị đóng dấu mãi mãi vì những lỗi lầm của hai kẻ đã đưa chúng đến với thế giới này.
- Cuối cùng Norman phải vào một dưỡng trí viện dành cho trẻ em. Thật ra cậu ta không bị tâm thần, nhưng phải vào đó vì không ai muốn nhận cậu ta.
Thật điên rồ, Berish tự nhủ. Họ cho rằng đứa trẻ bị tác động không thể đảo ngược bởi những gì đã trải qua. Để rồi khi sống giữa những bệnh nhân tâm thần, Norman đã trở thành một người như thế.
- Ông đã gặp Norman Luth như thế nào? - Mila hỏi.
- Khi đến tuổi trưởng thành, các bác sĩ quyết định rằng cậu ta có thể tái hòa nhập cộng đồng. - Cha Roy nói với giọng mỉa mai. - Nơi duy nhất mà cậu ta có thể về ở chính là ngôi nhà được thừa kế sau cái chết của bố mẹ.
Không thể tin nổi, Berish nhủ thầm. Việc quay lại nơi đã xảy ra tấn thảm kịch không thể giúp ích gì cho Norman Luth.
- Norman không muốn ở đó. Một hôm, qua mục rao vặt trên báo cậu ta biết tôi cho thuê một căn hộ hai phòng bên trên gara của nhà xứ, và đến gặp tôi.
Berish nghiêng đầu quan sát tòa nhà anh đã để ý lúc mới đến. Nó nằm ở cuối lối đi men theo khu vườn có các món đồ chơi cho trẻ con. Một lần nữa anh chú ý tới căn hộ được gắn biển “CHO THUÊ” ở tầng trên.
Nếu chưa ai thuê căn hộ thì có lẽ người cuối cùng từng ở đó chính là Norman Luth.
Cũng đáng để ngó nghiêng chỗ đó một chút.
Mila khá hài lòng với diễn tiến cuộc trao đổi giữa cô và cha Roy. Berish không can thiệp tức là anh cũng đồng ý với cô.
Lão già ho mạnh rồi khạc đờm vào một chiếc khăn tay đã sử dụng được lão nhét trong túi quần.
- Norman Luth đã sống trong căn hộ đó bao lâu? - Mila hỏi tiếp.
Cha Roy ngước mắt lên nhìn trần nhà, cố gắng nhớ lại.
- Từ năm 2011 đến năm 2013, năm cậu ta qua đời.
Cũng chính trong khoảng thời gian này đã xảy ra hai vụ sát hại các nữ sinh viên. Và người được coi là nạn nhân đầu tiên của quái vật Unic nhiều khả năng cũng thiệt mạng vào năm 2011, Mila nhủ thầm. Cuộc gặp gỡ giữa Norman Luth và cha Roy trùng với vụ mất tích của Lea Mulach và khẳng định giả thiết mà cô đang đề ra.
- Như tôi đã giải thích, Norman tự nguyện nhập viện với hy vọng các bác sĩ có thể sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu mình. Cậu ta ở trong đó ít lâu rồi xuất viện và quay về đây. Những giai đoạn nhập viện của cậu ta trùng khớp với ba thời điểm ra tay của quái vật Unic, chị có nghĩ đây là sự tình cờ? - Lão ta mỉm cười khiêu khích.
Mila có một ý tưởng khá cụ thể về cách thức mà Norman Luth sử dụng để đánh lừa sự giám sát của bệnh viện và trốn ra ngoài sát hại các nạn nhân trước khi quay lại mà không bị phát hiện.
Cô nghi ngờ hắn được cha Roy tiếp tay.
Norman Luth chưa từng nhắc tới kẻ đồng lõa trong lời thú tội của mình, vì biết ơn hay vì sợ hãi? Nhưng có một điều chắc chắn: một ngày nọ, chứng rối loạn tâm thần của Luth, liên quan đến trải nghiệm kinh hoàng thời thơ ấu, đã bắt gặp những xung năng của một kẻ ấu dâm.
Một sự kết hợp chết chóc.
Có lẽ đây chính là bí ẩn mà Enigma muốn tiết lộ cho cô. Nhưng Mila chưa có bằng chứng nào để củng cố giả thiết của mình, và cô cũng chưa hiểu trò Due có liên quan gì trong vụ việc này.
- Nhưng Roy này, có một điều tôi chưa hiểu. Ông khăng khăng cho rằng Norman Luth vô tội, vậy tại sao ông không tự hỏi một điều...
- Điều gì?
- Vì sao chuỗi án mạng mà Luth bị buộc tội gây ra cũng chấm dứt cùng với cái chết của hắn vào năm 2013? Sau đó, không có nữ sinh tóc vàng đeo kính nào khác bị giết nữa...
Cha Roy không đáp, chỉ bật ra một tiếng cười khẽ. Mila đã bám sát những chỉ dẫn của Berish và chờ cho đến thời điểm này để vạch trần mâu thuẫn đó. Cô chắc mẩm mình đã dồn được lão già vào chân tường.
- Norman là một kẻ cuồng viết, chị có biết không? Cậu ta viết nhật ký. Viết kín mấy quyển sổ... Tôi đã giữ lại tất cả, chị có muốn xem không? - Cha Roy đề nghị. - Biết đâu chị có thể tìm được thứ gì đó thú vị…
Mila không rõ lão ta chỉ đang đánh lừa cô hay lão muốn moi thêm tiền.
- Hãy mang chúng ra dây. - Cô vừa nói vừa nhét một tờ năm mươi euro xuống dưới đáy cốc.
Cha Roy im lặng trong giây lát, như thể đang dò xét cô. Mila không thích điều này.
- Chúng đang nằm trong một cái kho. Chị đi theo tôi, tôi sẽ cho chị xem. - Nói đoạn lão ta đứng lên khỏi ghế.
Mila không nhúc nhích. Cha Roy đã nhận ra sự do dự của cô.
- Sao thế, đổi ý rồi à? - Lão ta hỏi, thích thú với việc làm cô sợ hãi.
- Không, không hề. Chúng ta đi thôi. - Cô nói và khụt khịt mũi, mặc dù không hề bị cảm.
Simon Berish đã đi tới chân cầu thang ngoài trời dẫn lên căn hộ cho thuê ở tầng trên.
Anh đã nghe thấy Mila chơi con bài tẩy: ngoài việc Norman Luth biết những chi tiết mà lẽ ra hắn không thể biết, khi tự kết liễu cuộc đời hắn cũng chấm dứt luôn chuỗi án mạng. Như vậy cô sắp kết thúc cuộc nói chuyện và anh chỉ còn chút ít thời gian để xem xét căn hộ.
Nhưng tiếp theo, lão linh mục đã nhắc tới những cuốn nhật ký của Norman.
- Thôi được, hãy đưa thêm tiền cho lão ta và đi xem thế nào. - Anh nói vào micro.
Mila khụt khịt mũi. Đó là tín hiệu cho biết cô đã hiểu và làm theo.
Berish đi lên cầu thang và tới trước một cánh cửa màu trắng, nơi có một ô cửa sổ nhỏ. Từ bên ngoài người ta không thể quan sát được bên trong căn hộ do cửa sổ bị chắn bởi một lớp rèm vàng. Anh xem xét ổ khóa rồi cạy cửa bằng cái thẻ ngân hàng.
Một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi anh. Cúi nhìn xuống, anh thấy xác một con chuột cống trên lớp thảm sàn.
Anh để ngỏ cửa cho thông thoáng.
Căn hộ thật ra chỉ có một phòng duy nhất, được ngăn đôi bởi một tấm vách di động. Căn phòng thứ nhất có một cái giường đơn, một góc bếp và cánh cửa ở phía cuối, có lẽ mở vào buồng vệ sinh.
Vương vãi khắp phòng là quần áo, đồ hộp, tạp chí khiêu dâm và nhiều thứ linh tinh khác. Dựa theo lớp bụi phủ bên trên, Berish kết luận rằng đã lâu không có ai đụng đến chúng. Khung hình đặt trên chiếc bàn đầu giường giúp anh khẳng định mình đang ở nhà của Norman Luth.
Trong hình có một đứa trẻ tươi cười trong vòng tay bố mẹ, trên bãi biển.
Cố quên đi con chuột chết và mùi hôi thối, anh bắt tay vào việc khám xét.
Cha Roy kéo lê chân trên sàn hành lang, tạo ra một âm thanh khó nghe với đôi dép bông. Mila miễn cưỡng đi theo lão qua những ngóc ngách tối tăm và kinh tởm. Trên tường treo đầy tranh thánh và những chiếc thánh giá, nhưng không tạo ra một chút bình yên nào.
Một âm thanh giống tiếng bước chân ở tầng trên khiến cô chú ý. Cô ngước mắt lên nhìn và thấy bụi rơi xuống từ mấy thanh rầm.
Một cách kín đáo, cô luồn tay vào trong áo khoác để bảo đảm khẩu súng vẫn còn ở đó. Hai người đi ngang qua một phòng làm việc nhỏ, và Mila bắt gặp ánh mắt của một người đàn ông rậm râu. Cô khựng lại, trước khi nhận ra đó là bức tượng một vị thánh bằng gỗ có kích thước tương đương người thật.
Nhận thấy điều đó, cha Roy bật cười:
- Thánh Giacôbê Tiền, thánh bảo trợ của quân đội....
Trước khi đi tiếp, Mila để ý thấy một chiếc máy vi tính cũ nằm trong một góc. Không có kính thực tế ảo hay cần điều khiển kèm theo, nhưng bàn phím có kiểu dáng khá lạ mắt: các phím số nằm ở bên trái thay vì bên phải như thường thấy.
- Đây, tất cả nằm ở đây. - Cha Roy thông báo khi mở một cánh cửa và bật đèn.
Đó là một buồng kho hẹp, dài chừng bốn mét.
- Đồ đạc của Norman nằm ở phía cuối. Chị sẽ tìm thấy hai thùng giấy trên một cái ngăn kệ dưới thấp. Tên của cậu ta được viết trên đó.
Mila thầm mong Berish nghe thấy câu nói vừa rồi. Nếu đồ đạc của Norman Luth nằm ở trong này thì anh không cần mất thời gian với căn hộ cho thuê. Thật ra, cô hoàn toàn không muốn đi vào trong này. Một lần nữa cô ngước lên nhìn trần nhà, tự hỏi liệu có ai đó đang ở trên kia thật hay cô chỉ bị ảo giác.
Thôi được, ta đi vào nào, cô tự nhủ, cố chế ngự chứng sợ bị nhốt.
Cô cởi áo khoác rồi xắn tay áo lên, sẵn sàng đi vào trong.
Cha Roy tựa người vào khung cửa và, để thưởng thức mọi thứ trọn vẹn hơn, lão châm thêm một điếu thuốc lá.
Mùi chuột chết đã xâm chiếm toàn bộ căn hộ. Simon Berish cố hít thở bằng miệng nhưng như thế vẫn chưa đủ. Ngoài ra, việc khám xét chẳng mang lại kết quả gì, trong nhà chỉ toàn những món đồ vớ vẩn. Anh cố nén cơn buồn nôn. Anh cần phải khẩn trương lên nếu không muốn bị thứ mùi tởm lợm này thấm vào quần áo. Khi dạ dày lên tiếng cảnh báo lần thứ hai, Berish hiểu anh sắp sửa nôn ọe đến nơi.
Anh tiến đến cánh cửa buồng vệ sinh và cố mở nó ra, nhưng vô ích. Điều này rất lạ, vì nó không có ổ khóa mà chỉ có tay nắm. Một thứ gì đó đã chặn cửa từ phía bên trong. Gạt cơn buồn nôn sang một bên, anh đẩy mạnh cánh cửa: rõ ràng có một vật cản nằm ở bên kia cánh cửa. Berish dùng vai huých vài cái để làm cánh cửa mở hé ra một chút. Khi khoảng mở đủ rộng, anh thò đầu vào quan sát và lập tức rụt lại.
Mùi hôi thối không phải từ con chuột chết, mà từ một thi thể đang ở trong tình trạng phân hủy nặng.
Dùng tay bịt cả mũi lẫn miệng, anh thò đầu vào quan sát một lần nữa.
Thi thể nằm nghiêng, co tròn trong tư thế bào thai, và choán hết khoảng sàn lát gạch men của buồng vệ sinh. Lớp da mặt căng phồng đã chuyển sang màu đen do quá trình thối rữa. Berish có thể trông thấy những chiếc răng và hai hốc mắt trống rỗng. Thi thể mặc trang phục của đàn ông: một chiếc sơ mi và một quần dài sẫm màu.
Khuy quần để mở.
Berish chồm tới để quan sát kỹ hơn. Tại vùng kín của thi thể có một vũng máu đã đông. Anh hiểu chuyện gì đã xảy ra nhờ quan sát hai bàn tay của kẻ xấu số.
Trong một bàn tay có một con dao, còn ở tay kia là dương vật và tinh hoàn. Người này đã tự thiến và chết vì mất máu.
Trong lúc xâu chuỗi các chi tiết, Berish tình cờ nhìn vào chiếc áo, và điều trông thấy khiến anh cứng người.
Trên túi áo ngực trái, nơi gần tim, có một chiếc ghim cài hình thánh giá.
Mila mở thùng giấy đầu tiên: trong đó có một chiếc radio, một máy nướng bánh mì, vài cái xoong và một máy sấy tóc. Không hề có những cuốn nhật ký mà cha Roy nhắc đến. Cô bèn mở thùng giấy thứ hai, thầm mong mình không bị chơi xỏ.
Trong thùng là những bộ quần áo.
Giữa lúc cô đang sục sạo tìm kiếm giữa những chiếc áo thun và sơ mi vải flanen thì giọng nói của Berish vang lên trong tai nghe. Do tín hiệu không tốt, cô chẳng nghe ra được chữ nào.
Sau đó anh ngưng nói, và sự chú ý của Mila cũng đồng thời bị hút vào những thứ nằm dưới đáy thùng.
Ba cuốn nhật ký bìa màu sặc sỡ, loại thường được các thiếu niên sử dụng. Trên mỗi cuốn đều có ghi năm: 2011, 2012 và 2013.
Một cho mỗi nạn nhân , Mila nghĩ thầm.
Nếu Norman Luth thực sự là một kẻ cuồng viết như lời cha Roy, thì các cuốn nhật ký có thể chứa đựng những ghi chép về các nữ sinh viên. Mila cầm cuốn đầu tiên lên với hy vọng quái vật Unic có ghi lại địa điểm chôn giấu thi thể mà cảnh sát chưa bao giờ tìm thấy. Cuối cùng thì Lea Mulach cũng sắp được chôn cất tử tế và yên nghỉ.
Tuy nhiên, khi mở cuốn nhật ký ra, cô có một phát hiện hoàn toàn khác. Các trang giấy đặc kín những con số, được viết rất nhỏ và sít vào nhau.
Cô đang cầm trên tay bằng chứng cho thấy Norman Luth có liên quan với Nơi khác .
Một lần nữa cô cảm thấy nhột nhạt nơi gáy... Khám phá này khiến cô sực nhớ tới vị trí các phím số trên bàn phím máy tính của cha Roy.
Simon Berish đã lao xuống cầu thang bên ngoài gara và ba chân bốn cẳng chạy tới nhà xứ, thầm mong mình đến kịp.
- Em có nghe anh nói không, Mila? Lão ta không phải là cha Roy! - Anh hét vào micro, nhưng không nhận được phản hồi. - Cha xứ thật đã chết rồi. Em phải rời khỏi đó ngay lập tức.
Anh chỉ nghe thấy tiếng thở của mình lẫn trong tiếng gió, sau đó một tiếng nổ khẽ vang lên. Bất giác anh chạy chậm lại. Có thể anh chỉ tưởng tượng, nhưng bản năng mách bảo anh đó là một phát súng.
Mình không mơ. Nó vọng ra từ trong nhà.
Berish lao vào trong nhà xứ, vũ khí lăm lăm trong tay. Anh lập tức tìm kiếm Mila. Bốn bề lặng phắt. Rồi anh nghe thấy một tiếng ho, tiếp nối bằng tiếng xê dịch trong ngóc ngách nào đó của căn nhà.
Đó là cha xứ giả mạo. Lão đang nằm dưới đất, trên sàn hành lang. Mila đang cố cầm máu vết thương ở bụng lão.
- Con gái tôi đâu? - Cô trầm giọng hỏi. - Nói cho tôi biết nó đang ở đâu, tôi xin ông đấy.
Lão già lại ho và một bụm máu vọt ra khỏi miệng, làm vấy bẩn chòm râu cắm bạc phơ. Thế rồi, lão mỉm cười.
Berish hiểu ngay điều gì đã xảy ra vì Mila đã đặt dưới sàn khẩu súng mà cô vừa bóp cò nhằm tự vệ, và nằm cạnh đó là con dao được lão già dùng để tấn công cô.
Mila nhận ra sự hiện diện của Berish và quay sang nhìn anh với ánh mắt khẩn khoản.
- Gọi cấp cứu đi anh.
Nhưng Berish có thừa kinh nghiệm với các vết thương do đạn bắn để biết đã quá muộn. Quả vậy, vài giây sau ánh mắt của lão già vụt tắt.
- Ta phải đi thôi. - Anh nói và nắm lấy cánh tay Mila, giúp cô đứng dậy.
- Bàn phím máy tính. - Cô đáp với giọng xúc động.
Anh chẳng hiểu gì cả.
- Đó là bàn phím dành cho người thuận tay trái, trong khi lão ta cầm điếu thuốc bằng tay phải.
Khi mở những cuốn nhật ký ra, cô mới sực nhớ tới thứ mình đã thấy trong phòng làm việc của cha Roy, và lạnh gáy. Dù lão già khốn kiếp này là ai thì lão cũng được Enigma cử tới.
Họ nghe thấy tiếng chân ở tầng trên. Berish lập tức giương súng, sẵn sàng bóp cò. Qua cửa sổ, họ nhìn thấy hai bóng người lao xuống cầu thang thoát hiểm, chạy về phía một chiếc xe hơi đang đậu cách đó không xa rồi phóng đi mất hút.
Mila đã không nhầm: thực sự đã có người khác ở trong nhà.
- Khỉ gió. - Berish văng tục.
Anh nhặt mấy cuốn nhật ký nằm bên cạnh cánh cửa và ấn vào hai bàn tay vấy máu của Mila. Sau đó anh bảo cô những việc cần làm.
- Em lấy chiếc xe hơi và quay về nhà anh.
- Còn khẩu súng của em?
- Để nó lại đây, anh sẽ lo liệu. - Berish đưa mắt nhìn cái xác và nói thêm. - Cùng những thứ còn lại.