Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2470 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 13 ☆

Cô chỉ vừa thiếp đi được vài giây là đã lại tỉnh táo.

Ít ra thì đó là cảm nhận của Mila. Trong đầu cô, giấc ngủ diễn ra rất ngắn ngủi. Nhưng rồi cô nhận ra trời đã tối và ánh sáng duy nhất lọt qua các ô lấy sáng của tầng hầm là ánh trăng. Sao có thể tối nhanh như vậy?

Cảm thấy lạnh, cô đứng dậy và đưa mắt nhìn quanh.

- Pascal. - Cô gọi.

Không có tiếng trả lời.

Lúc đó cô mới nhận ra chẳng còn thấy chiếc iMac, tủ trang phục kỳ dị, bàn phấn, và các bộ tóc giả ở đâu cả. Chỗ lương thực cũng đã biến mất. Tầng hầm trống rỗng như thể người đàn ông đội mũ trùm đầu màu đỏ kia chưa từng sống ở đây. Hay đúng hơn là như thể Pascal chưa từng tồn tại.

Mila cảm thấy vô cùng bối rối. Lại một cú lừa khác của Enigma ư? Nếu không muốn phát điên lên, mình phải rời khỏi chỗ này .

Mila khoác lên người chiếc áo da rồi theo cầu thang đi lên phòng ăn của ngôi biệt thự. Các tấm rèm vẫn đang kéo kín mít, và cô nhận ra mùi cao su cháy lúc mới tới đây. Như vậy rõ ràng mình không nằm mơ.

Trong gara, Mila không hề thấy dấu vết chiếc Peugeot 309 màu be đã đưa cô đến đây cùng người tài xế bí ẩn của nó.

Cô khép cửa lại sau lưng, đưa mắt nhìn ngôi nhà và lập tức hiểu ra nguồn gốc của mùi khét. Tầng trên của ngôi nhà đã bị hư hại nặng nề sau một vụ hỏa hoạn. Do vậy cũng không có gì ngạc nhiên khi không có ai sống ở đây.

Quanh nhà có một hàng dậu cao. Cánh cổng ở cuối lối đi bị khóa bằng một ổ khóa lớn. Mila buộc phải leo rào.

Như cô đã hình dung, căn biệt thự nằm trong một khu dân cư ở ngoại vi thành phố. Các ngôi nhà ở đây giống hệt nhau, có mảnh vườn, bãi cỏ, mái dốc và gara để xe. Không có bóng người nào trong khu vực dù lúc này đang là tối thứ Bảy, trừ phi cô đã ngủ hơn hai mươi tư tiếng đồng hồ.

Mình phải rời khỏi đây , cô tự nhủ và siết chặt chiếc áo khoác da quanh người.

Cô tìm cách “mượn đỡ” một trong những chiếc xe hơi đậu dọc theo con đường rợp bóng cây. Cô nhớ lại lời của Pascal nói về khả năng bị theo dõi của chúng. Cô vẫn chưa quyết được liệu mình có nên tin tưởng người đàn ông này hay không. Thế rồi cô trông thấy một chiếc “con bọ” màu xám.

Cô nhặt một cục gạch lên và đập vỡ kính xe phía bên ghế lái. Tiếng còi báo động vang vọng khắp cả con đường. Mila nhanh chóng thò tay mở cửa xe, ngồi vào ghế lái và đấu dây điện để nổ máy. Chưa đầy ba mươi giây sau còi báo động im bặt và động cơ xe nổ giòn.

Mila nhanh chóng lái xe đến nơi duy nhất cô nghĩ được trong đầu.

- Em không còn biết phải tin ai nữa. - Cô nói ngay khi cánh cửa mở ra.

Simon Berish nhìn cô ngỡ ngàng. Anh đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng lịch lãm và tỏa ra một mùi hương rất ngọt - lại là thứ mùi pha trộn giữa huệ chuông và hoa nhài ấy. Chỉ cần liếc sơ là anh hiểu tình cảnh của Mila đang rất ngặt nghèo.

- Đi đâu đó chừng mười lăm phút rồi quay lại nhé. - Anh nói khẽ với cô trước khi khép cửa.

Mila nép vào một góc tối trên chiếu nghỉ và chờ đợi. Cánh cửa nhanh chóng mở ra trở lại và Berish hôn môi từ biệt một người phụ nữ. Từ chỗ mình đứng, Mila có thể thấy gương mặt của cô ta rất đẹp. Cô hiểu ra nguồn gốc của mùi nước hoa ngọt ngào mà mình ngửi thấy từ Berish và thanh niên bạch tạng. Ký ức đó khiến cô rùng mình.

- Anh biết em sẽ tự đưa mình vào rắc rối mà. - Berish quở trách trong khi đón cô vào căn hộ được chiếu sáng nhẹ nhàng của anh.

Hitch chạy ngay đến để được vuốt ve, nhưng Mila không có tâm trạng cho chuyện đó.

- Alice đâu? Em lại để con bé ngủ lại nhà bạn nữa à? - Berish hỏi sau khi đi lấy hai ly rượu vang đỏ trong bếp.

- Anh ơi, Alice mất tích rồi. Con bé đã bị bắt cóc.

Berish khựng lại, hai ly rượu vẫn cầm trên tay. Mila buông mình xuống ghế sofa, hai bàn tay bấu vào mái tóc. Berish tiến đến bên cạnh cô.

- Chuyện gì đã xảy ra? - Anh hỏi cô với giọng nghiêm trọng.

Mila ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của anh. Cô đáng bị như thế. Đây là lỗi của cô.

- Enigma là một kẻ nhắc tuồng.

Berish nhìn cô trong vài giây, sững sờ.

Có một chi tiết Mila chưa kể với Berish, và đây là thời điểm thích hợp.

- Em và bố của Alice đã quen nhau nhờ một kẻ nhắc tuồng, cách đây mười năm. - Cô nói như thể hắn là một ông tơ. - Alice là quà tặng của cái ác. Và giờ đây, bóng tối quay lại đòi con bé.

Berish muốn an ủi Mila và ôm cô vào lòng, nhưng anh biết cô không thích đụng chạm thân thể.

- Chúng ta sắp đón nhận những điều kinh khủng khác, đúng không? - Anh hỏi khẽ. - Chuyện xảy ra với gia đình Anderson chỉ là điểm khởi đầu....

Mila không biết. Cô mới chỉ đối đầu với một tên sát nhân trong tiềm thức một lần duy nhất và vẫn còn bị sang chấn cho đến bây giờ. Liệu họ có rơi vào một vòng xoáy tội ác hay không? Cô chưa thể loại trừ khả năng này.

- Em cần phải nói ngay với anh một điều. - Cô nghiêm giọng - Em biết anh rất yêu quý Alice và sẵn sàng làm tất cả vì con bé, nhưng em phải báo trước với anh rằng: cái giá phải trả sẽ rất đắt. Em hoàn toàn hiểu được nếu anh không muốn dính vào vụ này.

- Trời đất ơi, em biết anh mà! - Berish thốt lên. - Làm sao anh có thể lùi bước được? Em đừng có bận lòng vì anh: không vợ cũng chẳng con, anh có gì để mất đâu!

- Thế bạn gái anh, người vừa ở bên anh lúc nãy, anh không tính đến hay sao?

- Anh biết mình đang đối mặt với nguy cơ gì. - Berish nhắc lại.

Mila đứng dậy và nắm lấy áo anh.

- Không, anh không được biết đâu, anh không hình dung nổi đâu... Lần trước, cả đội điều tra đã bị quần cho tơi tả. Khi nhớ lại bọn em lúc mới bắt đầu cuộc điều tra, em vẫn còn tự hỏi làm thế nào mọi người có thể thay đổi đến mức ấy.

Cô chỉ muốn quên đi vẻ mặt bơ phờ của các đồng nghiệp cũ, cũng như những điều đã xảy ra. Các bé gái mất tích, nghĩa địa cánh tay. Những sự việc kinh hoàng tiếp nối nhau trước sự bất lực của cả đội. Mỗi lần họ tưởng mình sắp có được một lời giải thì vụ án lại mở ra một hướng khác, và tất cả phải quay về vạch xuất phát. Ngay chính bố của Alice, nhà tội phạm học đã chỉ huy cả đội, cũng bị rơi vào bẫy.

- Mục tiêu của kẻ nhắc tuồng không chỉ là cho anh thấy kế hoạch hủy diệt chết chóc hoàn hảo của hắn. - Mila nhấn mạnh, dùng sự mỉa mai để che giấu nỗi sợ hãi. - Hắn còn muốn chui vào trong đầu anh... Dù anh có làm gì, hay chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, anh cũng không thể ngăn cản hắn được. Tin em đi. Kể cả khi anh nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc, thì thật ra không phải như thế: nỗi kinh hoàng xung quanh anh biến mất, nhưng hắn luôn tồn tại. - Cô vừa nói vừa day day thái dương.

Hắn có khả năng làm người khác thay đổi, Mila nhủ thầm. Cô vẫn còn nghe thấy giọng nói của kẻ thao túng đó.

- Không ai an toàn trước một kẻ nhắc tuồng. - Cô kết luận.

Mila không hay biết, nhưng một giọt nước mắt đã thoát ra khỏi thành trì mà cô dựng lên trong lòng suốt bấy lâu nay và đang lăn dài trên má cô. Berish nhìn cô chăm chú.

- Anh sẽ không để em đương đầu với chuyện này một mình.

Berish rút một chai scotch ra, và Mila dành một tiếng đồng hồ tiếp theo để điểm lại vụ Enigma, tiết lộ với anh những chi tiết mà trước đó cô không nói ra do phải giữ bí mật công tác.

Cô nhắc đến hình xăm mang tên mình được tìm thấy giữa các con số trên cơ thể hẳn, giải thích với Berish rằng mọi chuyện bắt nguồn từ đó. Cô cũng cho anh biết làm thế nào mình khám phá ra được tội ác của Karl Anderson và nguyên nhân khiến anh ta chối bỏ các món đồ công nghệ. Cô cũng tiết lộ mối liên hệ giữa mình và vụ án này nằm trong chuyến ghé thăm Minh Phủ hôm nọ. Nhờ vụ mất tích của Timmy Jackson, biệt danh Lisca, cô đã tìm lại chiếc máy tính xách tay của cậu ta trong kho lưu trữ tại Minh Phủ, và dùng nó để đi vào Nơi khác lần đầu tiên.

Mila cố gắng miêu tả một cách chuẩn xác nhất về trò chơi bằng những thuật ngữ của Pascal.

Các tọa độ địa lý giống như chiếc chìa khóa để tiếp cận một nơi luôn chìm trong bóng đêm và bị chế ngự bởi cái ác.

- Làm thế nào các chuyên viên chống tin tặc tại trụ sở cảnh sát chưa bao giờ phát hiện ra nó? - Berish hoang mang hỏi lại.

- Theo những gì em được biết thì người ta không thể tiếp cận Nơi khác thông qua một máy vi tính đời mới. Họ cần một mẫu máy có từ thời trò chơi này ra đời, tức là từ cuối thập niên chín mươi cho đến đầu thiên niên kỷ thứ ba.

- Sự lỗi thời của kỹ thuật số. - Anh đặc vụ nhận xét, nhắc đến hiện tượng mà theo đó tốc độ phát triển của công nghệ đã đặt ra vấn đề về khả năng truy cập vào dữ liệu có trong những ổ đĩa cứng xưa cũ. - Những người ở thế hệ của anh có nhiều băng cát-sét mà họ không thể nghe được nữa. Tiến bộ đáng ra nên giúp lưu giữ những ký ức, thay vì khiến chúng bị lãng quên.

Tiếp theo đối với Mila là phần khó khăn nhất của câu chuyện: đám tay sai của Enigma đã theo cô về nhà và bắt cóc Alice.

Cuối cùng, cô thuật lại mười hai tiếng đồng hồ vừa qua. Cuộc gặp gỡ với người đàn ông lạ mặt đội mũ trùm đầu màu đỏ và đi găng tay cao su, tầng hầm bên dưới ngôi nhà bị cháy, chuyến đi thứ hai vào Nơi khác để chơi trò chơi của kẻ nhắc tuồng và tìm cách đưa con gái cô trở về.

- Nước mắt Thiên thần, thế giới song song, nhân vật bí ẩn muốn giúp đỡ em nhưng sau đó lại biến mất... - Simon Berish hoang mang nhắc lại trong lúc rảo bước quanh phòng.

- Người đàn ông đó bảo em gọi ông ta là Pascal. - Mila nói. Giống như ngôn ngữ lập trình máy tính. Em nghĩ đó là một tin tặc.

Lúc này chi tiết đó không làm Berish quan tâm.

- Việc cần làm bây giờ là báo Joanna Shutton.

- Không. - Cô kiên quyết phản đối và đứng bật dậy.

- Chính chị ta đã lôi em vào vụ án này, chị ta nợ em. Thẩm phán sẽ huy động mọi nguồn lực của trụ sở để giúp sức em.

- Không có chuyện đó đâu. - Mila đáp. - Đối với họ, Alice chỉ là một cô bé mất tích, và anh cũng như em đều biết các vụ mất tích được xử lý như thế nào rồi đấy: sau một thời gian, chúng sẽ rơi vào quên lãng.

- Em không thể một mình theo đuổi vụ này. - Berish cố thuyết phục cô.

- Tại sao không? Đã bao nhiêu lần em một mình đi tìm những con người biến mất vào thinh không, những đứa trẻ tưởng như chưa hề đến thế giới này? Và đã bao nhiêu lần em đưa được họ quay về thành công?

- Em thừa biết tại sao mà! Em không tỉnh táo, em không khách quan, em có liên quan trực tiếp trong vụ này... Dù sao thì, Alice cũng đã nhận hậu quả vì em! Em hiểu điều đó mà, đúng không?

Mila tát Berish một cú trời giáng. Bàn tay cô cứ thế vung lên. Cô không giận anh, chỉ là cô không muốn nghe thấy những điều mình đã biết.

Berish im lặng. Hitch ngẩng đầu nhìn hai người, cố hiểu chuyện đang xảy ra.

Lẽ ra Mila nên xin lỗi. Thay vào đó, cô chỉ thò tay vào trong túi và lấy ra tấm ảnh chân dung không hình xăm của Enigma.

Khuôn mặt của một gã đàn ông bình thường.

- Đây là khuôn mặt thật của kẻ nhắc tuồng. - Mila nói. - Hãy nhìn cho kỹ và nói xem anh thấy hắn thế nào.

Berish cầm lấy tấm ảnh và xem xét.

- Tại sao Joanna Shutton không công bố hình ảnh này với công chúng? Biết đâu có người nào đó có thể nhận ra hắn?

- Em cũng đã hỏi chị ta câu đó, và Thẩm phán bảo chị ta không muốn nuôi dưỡng những giai thoại thêu dệt xung quanh Enigma. Nhưng sự thật là trụ sở không muốn mất mặt sau vụ Karl Anderson. Họ thích giữ nguyên sự việc như hiện tại: Enigma ngồi tù mãn kiếp vì tội xúi giục và đồng lõa giết người, một thời gian nữa mọi người sẽ quên hắn... Đối với Thẩm phán, vụ án coi như đã khép lại.

Rốt cuộc Berish cũng hiểu ra sự tình.

- Thôi được, chúng ta làm như em đã nói.

Mila rót cho mình một ly rượu khác. Bàn tay cô run lên.

- Em biết mình sẽ phải làm gì.

- Chúng ta bắt đầu từ đâu đây? - Berish hỏi. Anh đã quên cuộc tranh cãi và cái tát.

Mila thấy áy náy vì điều mình đã làm, nhưng cô cố gắng tập trung.

- Lúc đến đây, em đã nhớ lại các chi tiết của chuyến đi thứ hai vào Nơi khác ... Phố Tàu, đồ nội thất cổ, bông hồng đen... Một sát thủ thích siết cổ nạn nhân, và cuối cùng là một nữ sinh viên tóc vàng đeo kính. Hình như em đã từng nhìn thấy cô gái đó.

Mila không nhắc đến hồn ma đã khuyên cô chạy trốn, vì cô không biết đó có phải là lời cảnh báo phát ra từ trong tiềm thức của mình hay không.

Tự cứu mình đi.

Simon Berish rót đầy một bát nước cho Hitch trước khi chuẩn bị lên đường. Mila bảo anh bỏ điện thoại di động ở nhà và sử dụng chiếc xe con bọ để di chuyển. Anh không hiểu được vì sao phải thận trọng đến thế, nhưng Mila rất cảm kích khi anh cố gắng chiều theo lời cô.

- Em rất xin lỗi vì đã làm hỏng cuộc hẹn của anh. - Mila nói với Berish trong khi anh đang lái xe.

- Đó là một cô gái thông minh. Cô ấy sẽ hiểu.

Cô thấy hài lòng khi Berish có ai đó trong đời. Trước đây, cô từng sợ anh quá thân thiết với mình: nếu cô buộc phải đẩy anh ra, mối quan hệ giữa họ sẽ tan vỡ. May mắn thay, Berish chưa bao giờ vượt qua lằn ranh, và Mila khỏi phải giải thích lần nữa với một người quan trọng rằng những tình cảm vốn rất bình thường trong mắt anh cũng như với những người khác lại là bí ẩn khó giải thích đối với cô.

Tuy vậy, một điều gì đó đã thay đổi trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua. Cô không rõ liệu nó có phải là do tác động cảm xúc của vụ bắt cóc Alice, hay do tác dụng của Nước mắt Thiên thần.

Tại Nơi khác , Mila đã cảm thấy nó.

Một sự xúc động khiến cô bối rối. Nó có liên quan với giọng nói thổn thức của con gái cô.

“Mẹ ơi, cứu con với…”

Cô không thể thôi nghĩ về nó, và điều này khiến cô hoảng sợ.

Để cho an toàn, họ bỏ lại chiếc xe con bọ trước nhà ga. Một số tình nguyện viên đang phân phát quần áo từ thiện cho những người lang thang. Mila tranh thủ cơ hội để thay đổi trang phục. Cô bắt chước hành vi của Pascal.

Cô thay chiếc áo da và áo thun cổ lọ bằng một áo khoác dài màu đen và áo chui đầu có mũ, cũng màu đen nốt.

Sau đó hai người đi tàu điện tới Minh Phủ.

Khuôn mặt của Lea Mulach nằm lẫn giữa hàng ngàn khuôn mặt khác trên các bức tường của Minh Phủ, nhưng Mila chỉ mất chưa đầy hai mươi phút để tìm ra cô gái.

Lea Mulach mất tích vào mùa xuân năm 2011, khi cô đang học đại học năm nhất ngành ngôn ngữ phương Đông.

- Theo lời các bạn cùng ký túc xá, vào buổi tối thứ Bảy đó, Lea có hẹn đi xem phim tại phố Tàu cùng một chàng trai. - Berish đọc thành tiếng báo cáo của cảnh sát. - Cô gái không bao giờ tới rạp.

Mila đã không nhầm. Cô còn nhớ cô gái này.

- Vụ mất tích chìm trong màn bí ẩn suốt một năm trời, cho tới khi đội trọng án mở lại cuộc điều tra.

Đội trọng án, đơn vị của Bauer và Delacroix, chuyên phụ trách những tên sát nhân hàng loạt, bọn giết người chọn lọc hoặc liên hoàn, cũng như tất cả những hung thủ với động cơ gây án nằm ngoài logic phạm tội thông thường - tức là tiền bạc. Quả vậy, thứ thúc đẩy những con quái vật loại này ra tay nằm trong những khúc quanh đen tối và sa đọa nhất của tâm trí con người.

- Lea đã được đưa vào danh sách nạn nhân của một kẻ giết người hàng loạt. - Mila nhớ lại. - Cảnh sát thậm chí còn tin rằng cô gái là nạn nhân đầu tiên.

Trong vòng hai năm sau vụ mất tích của Lea, hai thiếu nữ khác cũng lần lượt mất tích. Họ đều là những nữ sinh viên tóc vàng, có đeo kính.

- Ba cô gái không quen biết nhau, nhưng hai nạn nhân sau có chung một người bạn tên là Larry, khá điển trai. - Mila nói. - Họ đã kết bạn với hắn trên Unic.

Unic là chữ rút gọn từ University và Campus. Đó là mạng xã hội thịnh hành nhất trong giới sinh viên hiện nay.

- Trên trang cá nhân, Larry đăng những tấm ảnh chụp với bạn bè, chó và thậm chí cả bà của mình. - Mila nói tiếp. - Hắn đã có một khoảng thời gian dài tán tỉnh hai nạn nhân trên mạng, với giọng điệu của một người đàn ông tử tế. Sau những vụ mất tích, người ta phát hiện nhiều thứ giả tạo trên đó: “chàng Larry” trong các tấm ảnh là một người mẫu quảng cáo và không hề quen biết hung thủ.

- Quái vật Unic. - Berish nhớ lại.

Sự ra đời của các trang mạng xã hội ngày càng tạo điều kiện thuận lợi cho bọn giết người hàng loạt. Những kẻ biến thái hiện đại đó có thể mặc sức săn mồi mà không gặp rủi ro nào, nhờ vào sự ẩn danh trên mạng. Trước đây, nếu không muốn bị bắt, bọn chúng buộc phải theo dõi con mồi từ xa, tìm hiểu thói quen và đường đi nước bước của họ. Nhưng giờ thì chúng có mọi thông tin cần thiết cho phép dụ dỗ con mồi. Và chính các nạn nhân là người cung cấp thông tin cho chúng. Lũ quái vật chỉ cần đóng vai người đàn ông trong mộng của họ.

“Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy,” Pascal đã nói như vậy.

- Không có gì đáng ngạc nhiên. - Berish nhận định. - Xét cho cùng, mạng xã hội lớn nhất thế giới được phát minh do một kẻ thất bại rỗi việc muốn tạo ra một nơi để bình luận về ngoại hình của các cô gái trong trường... Còn chúng ta, thay vì dạy cho hắn ta một bài học về chủ nghĩa phân biệt giới tính cũng như sự tôn trọng phụ nữ, chúng ta lại biến hắn thành một ông hoàng truyền thông.

Như mọi khi, Simon Berish tỏ ra rất sáng suốt trong các suy luận của mình.

- Tại sao Lea Mulach được đưa vào danh sách nạn nhân nếu như không có bằng chứng nào cho thấy cô gái từng nhắn tin qua lại với hắn ta? - Anh hỏi.

- Bởi vì nhân dạng của Lea khớp với các con mồi của hung thủ: họ đều là các nữ sinh viên tóc vàng, đeo kính. - Mila đáp. - Đội trọng án cần một nạn nhân thứ ba để chuyển hung thủ từ loại “sát nhân đơn lẻ” sang “giết người hàng loạt”. Chính vì thế mà họ cho mở lại cuộc điều tra.

Đây là một quy ước đưa ra bởi các nhà tội phạm học: để được gọi là một tên sát nhân hàng loạt thì hung thủ phải giết người ba lần trở lên với cùng một phương thức gây án.

- Nhưng nếu như Lea Mulach đã chết thì tại sao chân dung cô gái vẫn còn đang nằm trên tường Minh Phủ? - Berish thắc mắc.

- Khác với hai sinh viên còn lại, thi thể của Lea chưa bao giờ được tìm thấy.

Mila nghĩ đến khía cạnh đáng buồn của vụ việc: một số người mất tích buộc phải lang thang vô định mà không được yên nghỉ.

Thế nhưng, Lea là nạn nhân đầu tiên của tên giết người hàng loạt.

- Nếu tìm thấy xác của Lea thì bọn em đã khẳng định ngay sự tồn tại của một tên giết người mà không cần chờ đội trọng án vào cuộc. - Mila đáp.

Và biết đâu hai nữ sinh viên còn lại đã thoát nạn, cô nghĩ thầm trong đầu một cách chua chát.

- Hai cô gái kia đã chết như thế nào?

- Chết ngạt do bị bóp cổ. - Mila đáp và bất giác đưa một bàn tay lên cổ họng mình. Đầu óc cô vẫn còn chưa quên cú siết nơi động mạch cảnh của bóng đen trong trò chơi.

Bóp cổ được xếp vào nhóm các hội chứng ngạt do một lực cơ học mạnh. Nó không được tạo ra bởi một dụng cụ như dây thừng, mũ trùm đầu hay gối nằm. Tên sát nhân chọn ra tay mà không qua trung gian của một món đồ, bởi hắn muốn tận hưởng khoái cảm của việc chứng kiến người khác tắt thở dưới tay mình - hơi thở yếu dần, nhịp tim chậm lại cho đến khi dừng hẳn. Sự tiếp xúc thân thể rất quan trọng, và ngoài tính tàn bạo, nó còn thể hiện một quyết tâm cao độ. Thật vậy, không phải ai cũng hiểu được việc giết một con người bằng cách bóp cổ là như thế nào. Nạn nhân chống cự trong tuyệt vọng, các cơ vòng giãn mở, hai nhãn cầu lồi ra khỏi hốc mắt. Đối với những người bình thường, đó là một cảnh tượng kinh khủng, nhưng với một số kẻ sát nhân tâm thần, nó rất kích thích - một số thậm chí còn đạt cực khoái trong lúc đó.

Mila tiến đến chỗ Berish để đọc phần còn lại của hồ sơ.

- Chuỗi giết người của quái vật Unic chấm dứt vào tháng Tư năm 2013... Lạ thật. - Cô nhận xét.

Họ đều biết bản năng giết chóc không thể tự động chấm dứt hoặc được kiểm soát bởi tên giết người hàng loạt. Nhu cầu tái thực hiện phương thức gây án quá lớn. Nếu hắn dừng lại, tức là đã có một nguyên nhân bên ngoài.

- Tên giết người của chúng ta có thể vào tù vì một tội danh khác như trấn lột một bà già chẳng hạn, hắn sẽ bắt đầu ra tay trở lại sau khi mãn hạn tù. - Berish giả định. - Hoặc là Chúa đã quyết định đưa hắn xuống địa ngục.

- Em không nghĩ hắn đã chết. - Mila nói. - Chúng ta còn nhiều điều cần khám phá trong vụ án này.

Nếu không thì vì sao trò chơi lại bắt cô trải nghiệm cái chết của Lea Mulach?

- Ở đây có ghi là vào năm 2013 một nghi phạm đã bị bắt giữ. - Berish cúi xuống bàn và đọc.

- Ở đâu cơ?

- Một kẻ có tên Norman Luth đã tự nộp mạng cho cảnh sát và thú nhận cả ba vụ giết người.

Vậy ra chính hắn đã giúp đội trọng án xâu chuỗi Lea với hai nạn nhân còn lại, Mila nghĩ thầm. Nếu không thì còn lâu họ mới khám phá ra.

Nhưng Berish chưa nói hết.

- Có vẻ như hắn khai những chi tiết mà chỉ có hung thủ mới biết được... và cho dù như thế, hắn đã không bị kết tội.

Hai người nhìn nhau, không tin vào mắt mình.

Người cung cấp chứng cứ ngoại phạm không thể bác bỏ cho hắn là một cha xứ.

« Lùi
Tiến »