Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2469 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 12 ☆

Lần này không giống lần đầu tiên.

Mila thấy mình bị đưa vào trong một đường hầm tối đen. Chuyến đi kéo dài chưa đầy một giây, nhưng cho cô cảm giác tách biệt hoàn toàn: cô không còn cảm nhận được sự hiện diện của Pascal bên cạnh. Ngoài ra, mọi âm thanh và mùi của tầng hầm cũng biến mất.

Khi ra khỏi đường hầm, cô bước vào một ngõ nhỏ nằm giữa hai tòa nhà dẫn tới một con đường vắng vẻ.

Cô ngạc nhiên vì trời tối đen trên thực tế lúc này đang là buổi sáng.

Hiệu ứng thị giác thật đáng kinh ngạc. Thực tại quanh cô vẫn là đồ giả, nhưng hình ảnh rất sắc nét. Các đường viền mờ nhòe như cô thấy ở lần trước giờ đã sắc sảo hơn hẳn. Mọi chuyển động đều mượt mà. Và nhất là, các màu sắc không còn bị sai biệt nữa, thay vào đó rất sống động và ấn tượng.

Tất cả là nhờ Nước mắt Thiên thần.

Mila nhìn xuống hai bàn tay mình. Chúng được trau chuốt, có hình dáng thanh thoát với các ngón thuôn dài. Dù trên thực tế cô cắt móng rất sát, da tay lại còn bị khô. Điều này thật kỳ lạ. Cô cảm thấy tò mò muốn quan sát phần còn lại.

Nhìn thấy một cái cửa sổ ở cách mình một mét, cô tiến đến gần để soi vào lớp kính bám đầy bồ hóng.

Trên người cô là bộ đồ màu tối, như thường lệ. Cô từ từ nhìn lên khuôn mặt của mình - ký ức về khoảnh khắc khám phá khuôn mặt của Karl Anderson vẫn còn rất rõ nét trong cô.

Mái tóc cô khẽ lay động trong gió, làn da cô láng mịn. Mila ngạc nhiên nhận ra thế thân mà Pascal tạo ra là một người lạ rất quen. Thoạt đầu cô không thể lý giải được điều đó. Cô ta giống cô, nhưng vẫn khác.

Đây không phải là mình, cô nghĩ thầm. Đây là hình ảnh trưởng thành của Alice.

Sự giống nhau giữa họ là bình thường. Chỉ có điều, Mila thường xuyên quên mất những điểm chung giữa cô và con bé. Ý nghĩ đó khiến cô đau lòng.

Đúng lúc ấy, Mila bị phân tâm bởi một cảm giác từng trải qua trước đây: một giọt nước li ti nhỏ xuống mặt và mu bàn tay của cô. Mila ngước mắt lên nhìn bầu trời tối đen như hũ nút.

Một cơn mưa phùn đang rơi, và cô có thể cảm thấy nó một cách rõ ràng. Cô chợt hiểu ý nghĩa câu nói của Pascal:

Có một cấu phần của Nơi khác không được viết trong mã lập trình: một trải nghiệm của giác quan và cảm xúc khó diễn tả...

Cảm nhận về hơi ẩm là một sự đánh lừa khác - thành công nhất từ nãy đến giờ - của Nước mắt Thiên thần.

Mila tiến ra phía đầu ngõ.

Khi đã ở ngoài đường, cô đưa mắt nhìn quanh. Phố Tàu là một dãy phố dài gồm nhiều tòa nhà thấp tầng, với những tòa cao ốc chọc trời của khu trung tâm lấp ló phía sau. Ngoài đời thực là những gã khổng lồ bằng ánh sáng, tại đây chúng chỉ giống như những cục đá đen nguyên khối.

Những tấm bảng hiệu sặc sỡ đều đã tắt, đu đưa nhẹ trong gió là những chiếc lồng đèn đỏ, tàn dư buồn bã của quá khứ. Một bầu im lặng tang tóc bao trùm lên mọi thứ. Đây không phải là nơi mà cô vẫn ưa lui tới: dường như nó đã bị nhiễm một thứ gì đó rất tệ.

Cảm thấy một luồng không khí dưới chân, Mila quay phắt lại, nhưng chẳng thấy ai. Một lần nữa, giống như lúc đứng trong căn hộ của gia đình Anderson, cô có cảm giác không ở một mình.

“Tất cả mọi người đều nhìn cô,” Pascal đã nói như thế.

Cô đi tiếp. Qua lớp kính của các cửa hiệu, cô chẳng quan sát được gì ngoài bóng tối. ©We-love-ebook Lại một luồng gió nữa. Lần này thì một giọng nói vang lên.

- Tự cứu mình đi.

Vẫn là giọng nói nhẹ nhàng mà cô từng nghe thấy trong phòng ngủ của hai đứa trẻ sinh đôi.

Mila dừng lại và nhìn quanh để tìm xem ai vừa lên tiếng. Không có người nào xuất hiện, nhưng cô nhận ra một sự thay đổi.

Ở cuối khối nhà có một rạp chiếu phim. Cánh cửa của nó đang mở ra, hắt một vệt sáng dài trên mặt đường. Cô vội tiến về phía đó.

Bên trong rạp là một hành lang tăm tối với tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường từ phía trong cùng vọng đến.

Trong một thoáng Mila sợ không dám đi tiếp. Tất cả đều là giả thôi mà, cô tự nhủ. Thật buồn cười khi mình do dự. Không ai có thể thực sự làm hại mình được. Cô bước tiếp trong bóng tối.

Tuy vậy, một phần trong cô, phần ít lý trí hơn, lại có một linh cảm xấu.

Ở cuối hành lang có một căn phòng khiến Mila nhớ tới phòng khách của bà mình. Tiếng tích tắc đã dẫn đường cho cô đang phát ra từ một chiếc đồng hồ quả lắc cổ. Ngoài ra còn có một trường kỷ và mấy chiếc ghế bành bọc nhung, một tấm thảm với những họa tiết hình học, một cây đèn sàn với chụp đèn màu đỏ rượu đang tỏa ra ánh sáng ấm áp. Một tủ nhỏ và vài cái bàn cà phê bên trên có đặt những bức tượng nhỏ bằng sứ. Một bếp gang đỏ lửa và một chiếc ghế bập bênh. Giấy dán tường có những bông hoa màu đỏ xinh xắn, chân thực đến nỗi Mila phải tiến lại gần và giơ tay thử chạm vào chúng.

Những bông hoa nhỏ bỗng nhúc nhích. Cô rụt tay lại.

Một bức vẽ phong cảnh thôn quê được treo trên tường. Cũng giống như lớp giấy dán, hình vẽ trong tranh không đứng yên. Dòng suối đang chảy và đồng cỏ dợn sóng theo những làn gió.

Giữa cánh đồng nở một bông hoa hồng đen tuyệt đẹp.

Pascal có nhắc đến những nghệ sĩ từng thể hiện tài năng của mình trong trò chơi. Mila tin đây là một màn trình diễn kỹ thuật số. Cô định hái bông hoa, nhưng hình vẽ lập tức tan biến và bức tranh trở thành một tấm gương. Cô trông thấy hình thế thân của mình, nhưng thứ ở phía sau lưng cô mới là đáng sợ.

Chiếc ghế bập bênh bắt đầu đu đưa như thể có người ngồi trên đó. Bóng đèn của cây đèn sàn rung lên và ánh sáng mờ đi. Bếp lửa tắt ngấm khiến cô bỗng cảm thấy lạnh. Những thay đổi nhỏ này cũng đủ làm cho cô hiểu rằng mọi thứ vẫn giống như trước, nhưng tình thế đã vừa đổi khác.

Trong cái khung, hình ảnh phản chiếu của cô bị nuốt chửng bởi một vực thẳm chất lỏng.

Mila quay người lại. Những bông hoa trên lớp giấy dán tường tàn úa đi. Cô không ở một mình. Hay đúng hơn, cô chưa bao giờ một mình.

Tự cứu mình đi...

Không , cô nhủ thầm. Đã quá muộn, hắn đã ở đây rồi. Một bóng người tách ra khỏi bức tường và đi ba bước về phía cô, trước khi dừng lại. Nó không làm gì, cũng không lên tiếng. Nhưng sự hiện diện của nó cũng đủ khiến cô lo ngại. Cô biết ai đã đưa nó đến đây.

- Ngươi có gì muốn nói với ta à? - Cô hỏi để phá đi sự im lặng nghẹt thở.

Không có phản ứng.

- Thôi nào, ta đang ở đây rồi... Ngươi muốn gì?

Cô bắt đầu cảm thấy bực mình, nhưng chỉ bởi vì cô cảm thấy nỗi sợ đang dâng lên trong lòng, dù không muốn thừa nhận.

Không có gì xảy ra trong vài giây. Sau đó, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Cái bóng thực hiện một cú nhảy thanh thoát như của một con thú săn mồi cổ đại và ập vào cô.

Mila không kịp né tránh hoặc bỏ chạy. Cái bóng tóm được cô. Tất cả những thứ này không có thật, chúng không tồn tại. Chúng chỉ nằm trong đầu mình thôi .

Cô ngã người ra, nhưng không phải trên sàn nhà, mà lơ lửng giữa không khí. Cái bóng đang đè trên người cô. Mila trông thấy hai con mắt đen láy của nó, giống hệt đôi mắt cô đã thấy trong cái hốc trú ẩn.

Cái bóng cất tiếng:

- Mẹ ơi.....

Đó chính là Alice, và con bé đang sợ hãi. Giọng nói của một đứa trẻ cất lên từ miệng con quái vật. Mẹ... Mila ghét cái danh xưng này ghê gớm.

- Mẹ ơi, cứu con với....

Con gái đang gọi mình. Con bé cần mình.

Chuyên gia tìm kiếm người mất tích, cô gái thiếu sự thấu cảm, rốt cuộc cũng cảm thấy một điều gì đó trong lòng mình, sau ngần ấy năm. Một sự xúc động không thể cắt nghĩa được. Sao có thể như thế? Có phải đây là điều con gái cô đang cảm thấy vào lúc này?

Thình lình, có ai đó ôm ghì lấy cổ Mila.

Chính là Alice, con bé bấu víu vào mình, con bé muốn mình cứu nó.

Thật tệ khi cô không thể đáp lại cái ôm của Alice. Cô muốn con bé biết cô không bỏ rơi nó.

Nhưng vòng tay ôm dần siết chặt hơn, chặt hơn nữa. Không chỉ thế thân của Mila mà ngay chính cô cũng đang cảm thấy điều đó. Cô bắt đầu khó thở.

Cô đã nhầm. Không phải Alice đang ôm cổ mẹ, mà chính là con quái vật đang siết cổ cô.

Mila cảm thấy rõ ràng cú siết ở cổ. Con quái vật quá mạnh, cô không thể chống cự được. Đây không phải là điều đang thực sự xảy ra với mình, cô tự nhủ. Nhưng cô đang nghẹt thở.

Cô ngoái nhìn sang trái. Trong gương, cô bắt gặp một khuôn mặt.

Một cô gái.

Những đường nét thanh tú, làn da trẻ trung. Đôi mắt xanh đeo kính và mái tóc dài cột đuôi ngựa.

Cô gái cũng đang ở trong tư thế giống cô. Nằm dài, tím tái, với hai bàn tay của ai đó quanh cổ. Và đôi mắt cô ta đang cầu cứu.

Những vệt xanh tím lan dần trên cổ cô gái, các mạch máu phồng lên trên gương mặt cô ta, cho đến tận thái dương. Cô gái đang chết dần. Mila nhận ra mình cũng vậy.

Tôi không muốn chết, không phải bây giờ.

- Mẹ ơi... đừng đi, mẹ ơi....

Mẹ xin lỗi con, Alice. Nếu mẹ ở lại đây, mẹ sẽ chết. Mẹ phải đi.

- Không, con xin mẹ đấy. Ở lại đây... ở lại đây với con...

Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi...

Khi cô trông thấy cô gái trong gương đầu hàng sự tàn ác của kẻ sát nhân, cô hiểu rằng mình cũng vậy, mình sắp tiêu đời. Trong khi níu kéo hơi thở cuối cùng, cô bỗng nhận ra tiếng nhạc nhẹ nhàng, xa xăm... Giọng hát không ai bắt chước được của Elvis vang lên với bài You Don't Have to Say You Love Me. Và sau đó là tiếng Pascal gọi...

- Hít thở đi. - Ông ta ra lệnh.

Mila mở mắt ra. Cô đang nằm trên sàn của căn hầm. You Don't Have to Say You Love Me / Just be close at hand....

Pascal đang ngồi trên người Mila - giống hệt như cái bóng đã tấn công cô - và lay cô rất mạnh. You don't have to stay forever / I will understand... .

- Hít thở đi. - Ông ta lặp lại, ấn cạnh bàn tay vào xương ức của cô.

Mila nhận ra mình vẫn còn sống. Cô há miệng thật to và hít vào nhiều không khí nhất có thể. Phải mất một lúc cô mới lấy lại được hơi thở. Những chấm đen nhảy múa trước mắt cô.

Cuối cùng Mila cũng đã nhận thức được nguy hiểm mà mình vừa trải qua.

Cô hất ngã Pascal rồi chộp khẩu súng để trên bàn, chĩa vào ông ta.

- Ông đã định làm gì tôi? - Cô xẵng giọng, nóng máu nhưng cương quyết.

Pascal giơ hai tay lên.

Cô vừa ngưng thở. - Ông ta đáp.

Ông đã định giết chết tôi. - Cô buộc tội trong khi Elvis vẫn tiếp tục hát.

Believe me, believe me / I can't help but love you...

- Không phải tôi. - Pascal phân trần. - Là do thuốc.

But believe me/I'll never tie you down...

Mila vẫn còn cảm thấy cú siết của kẻ muốn giết mình. Cô đưa tay lên sờ cổ, nhưng ngạc nhiên thay, cô không cảm thấy đau. Làm sao có thể như thế được?

Tiếng nhạc ngưng lại - ngay cả nó cũng chỉ tồn tại trong đầu cô. Mila nhận ra mình đã phạm sai lầm: nếu cơn mưa trong trò chơi cho cảm giác thật đến thế, thì chắc chắn cô cũng đã tưởng tượng ra những thứ còn lại.

Điều tưởng tượng có thể trở thành thực tế.

Có một cấu phần của Nơi khác không được viết trong mã lập trình…

- Người ta có thể chết trong đó. - Cô giận dữ thốt lên. - Có phải đây là điều ông muốn tôi tự mình khám phá?

- Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy. - Pascal đáp. - Cảm giác cũng thật đối với nạn nhân như với hung thủ. Đó là lý do tại sao Due thành công... Tình dục, bạo lực, sự đau đớn, cái chết, người ta có thể trải nghiệm tất cả những cái đó. Và điều phi thường là họ chẳng hề vi phạm pháp luật, không ai có thể trừng phạt họ.

Mila nghĩ đến Karl Anderson. Cô tự hỏi làm thế nào một người bố có thể sát hại dã man giọt máu của mình. Câu trả lời rất đơn giản: anh ta biết mình sẽ cảm thấy gì. Và anh ta thích thú điều đó.

- Nó cũng giống như một công viên giải trí dành cho những tên biến thái khốn kiếp. - Cô thốt lên, nhưng không hạ vũ khí.

- Giờ thì cô bình tĩnh lại nào...

- Còn lâu.

- Nếu không có tôi ở đây thì cô đã tắt thở. - Pascal nói trong lúc nhỏm dậy, tay đặt trên xương chậu bị đau của mình. - Cô nên cảm ơn tôi mới đúng.

Đầu gối của Mila chực khuỵu xuống. Đầu cô quay cuồng như sắp gục đến nơi. Pascal lao đến đỡ lấy Mila vừa kịp lúc.

- Cô vẫn còn đang rất yếu. - Ông ta nói, tay nhẹ nhàng đỡ lấy khẩu súng, rồi dìu cô đi tới chiếc giường.

Mila để mặc ông ta làm gì thì làm.

- Trò chơi đã nói chuyện với cô, đúng không? - Ông ta hỏi.

- Tôi tin là vậy. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu nó là gì.

- Cô đừng tự trách mình, cô sẽ sớm hiểu ra thôi. - Pascal đáp và đi lấy một chai nước.

Ông ta mở nó rồi đưa cho Mila.

Cô đón lấy chai nước như một cử chỉ làm hòa.

- Giờ thì tôi đã biết nó hoạt động như thế nào. Hãy để tôi quay lại đó và kết thúc trò chơi.

- Cô chẳng biết gì cả và cô đứng còn không nổi. Ngoài ra, cô không thể sử dụng liên tiếp hai liều LHFD như thế: món đó rất hại não, cô không biết sao?

Có gì quan trọng đâu? Alice đang cần tôi.

- Nếu bây giờ cô quay trở vào trong đó, cô sẽ không biết phải đi đâu. Trước hết cô phải tìm những tọa độ khác trong thế giới thực.

Mila nhớ đến những con số được viết ở cổ tay mình. Đó là món quà chào mừng. Phần còn lại sẽ không miễn phí.

- Cô phải tập trung vào những gì đã thấy khi ở trong đó. - Pascal giảng giải. - Các thành phần của màn chơi rất quan trọng nếu cô muốn hiểu trò chơi của mình là gì: giống như một bài toán đố, mỗi dữ kiện đều có ý nghĩa.

- Alice đã nói chuyện với tôi, có phải điều đó nghĩa là con bé còn sống?

- Rất tiếc phải nói với cô điều này, nhưng tôi nghĩ con gái cô chỉ là một sự phân tâm: nó kéo sự chú ý của cô ra khỏi những thứ quan trọng hơn.

Không gì quan trọng bằng con bé, nhưng có lẽ Pascal nói đúng. Mila tu một ngụm nước từ trong chai.

- Lúc đầu, một giọng nói đã cảnh báo tôi về điều sắp xảy ra....

Tự cứu mình đi.

- Ở trong đó cô sẽ không có bạn bè đâu.

- Nhưng tôi đã cảm thấy một sự hiện diện giống như thế tại căn hộ của gia đình Anderson. - Mila khăng khăng phản bác. - Không hề đe dọa, mà ngược lại, đó là một sự hiện diện tích cực. Tôi không biết phải giải thích thế nào về nó. Nó giống như... một hồn ma.

Pascal lắc đầu.

- Tôi cũng không thể giải thích được, nhưng đôi khi ở trong trò chơi người ta cảm thấy những điều không tồn tại và chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, nhất là khi chúng ta chịu tác động của một loại axit.

- Ngoài ra, trong đó có con quái vật và một cô gái...

- Cô tả thử tôi xem.

- Con quái vật là một cái bóng, tôi chỉ biết là nó muốn siết cổ tôi... Còn cô gái thì ngược lại, trông giống như một sinh viên, có lẽ là do cặp mắt kính. Tôi đã thấy cô gái trong một cái khung tranh biến hình thành tấm gương, vì có khuôn mặt của tôi phản chiếu trong đó.

- Bức tranh, nữ sinh viên... - Pascal lặp lại.

- Ngoài ra còn có các món nội thất cổ và một bông hồng đen.

Mila bỗng cảm thấy chóng mặt. Cô bấu tay vào thành giường và nhắm mắt lại.

Pascal đưa cho cô một chai nước khác.

- Cô cần phải uống để cơ thể thải trừ phần còn lại của Nước mắt Thiên thần. Và cô cũng nên cố ngủ đi một chút.

- Tôi không còn nhiều thời gian. - Mila đáp trong lúc cố gắng định thần.

Alice không còn nhiều thời gian.

- Vả lại tôi đang rất căng thẳng, tôi sẽ không ngủ được đâu.

Do ma túy , Mila nghĩ bụng.

- Có một giải pháp cho tất cả chuyện đó. - Pascal lấy từ trong túi ra một viên thuốc. - Đây là niacin, thuốc giải của LHFD. Bốn miligram là đủ để rũ bỏ nó. - Ông ta trấn an cô.

Mila uống thuốc với một chút nước. Tiếp đó, Pascal đặt bàn tay đi găng lên vai Mila và ép cô nằm xuống giường. Cô không phản kháng: cô không còn sức lực nữa.

- Khi tỉnh giấc, đầu óc cô sẽ minh mẫn hơn, khi đó chúng ta sẽ nghĩ ra một kế hoạch để tìm lại con gái cô. - Pascal hứa.

Mila cảm thấy hai mí mắt nặng trĩu. Mọi thứ mờ đi trong màn sương của các giác quan. Cô thấy Pascal đang cởi bỏ chiếc mũ trùm đầu.

Nhưng đôi mắt cô đã khép lại trước khi kịp nhìn thấy khuôn mặt của ông ta.

« Lùi
Tiến »