Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2468 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN 2
PASCAL
☆ 11 ☆

Cô bị đánh thức bởi hơi lạnh buổi sáng.

Mở choàng mắt, Mila nhận ra trần phòng khách. Cô đã ngủ thiếp đi trên sàn nhà, chân tay dang rộng như con sao biển. Mình làm gì ở đây vậy? Cô tự nhủ, giống như người ta hay cố nhớ lại những giấc mơ của mình khi tỉnh dậy.

Cô chẳng nhớ gì cả. Tuy vậy, trên tay cô vẫn cầm khẩu súng.

Mila cố gắng ngồi dậy, đầu óc quay cuồng và toàn thân ê ẩm. Bên ngoài bình minh đã ló rạng, chiếu thứ ánh sáng màu hồng nhạt vào nhà qua lớp cửa kính. Mặt hồ phủ một màn sương mỏng lãng đãng.

Mila nghe thấy tiếng ồn trong bếp. Âm thanh của nồi niêu, bát đĩa và ly tách va vào nhau. Alice dậy rồi à. Mình lại quên chuẩn bị bữa sáng cho con. Chắc Finz cũng đã quay về và đang đói.

Cô đứng lên, tiến ra cửa phòng. Càng đến gần bếp, cô càng tin rằng con gái mình đang ở trong đó cùng với con mèo. Nhưng khi băng qua ngưỡng cửa, Mila không thể tin nổi mắt mình.

Trước mặt cô là một con hươu đực to lớn.

Bộ lông của nó bóng mướt, đầy uy nghi vương giả. Mila đã hiểu hơi lạnh đánh thức cô dậy từ đâu mà ra: con vật đã chui vào nhà qua cửa sau đang mở toang, chắc do cơn đói thúc đẩy. Con hươu hếch mõm lên, bộ sừng oai vệ làm chao đảo chùm đèn trên trần. Sau đó nó nhìn Mila.

Cô nhìn lại nó, người đờ ra vì sự phi lý của cảnh tượng, trong đầu lặp đi lặp lại: có một con hươu to trong nhà tôi . Cô xem nó như một dấu hiệu.

Chợt một ký ức của cô hiện về. Mình đã bị đánh thuốc mê. Nhưng con hươu này không phải là ảo giác, đôi mắt trong cái hốc ẩn náu của Alice cũng vậy.

Mila lao bổ lên cầu thang với khẩu súng trong tay. Động thái đột ngột của cô làm con vật hoảng sợ. Mila nghe thấy tiếng nó trượt chân trên sàn nhà trong lúc tìm đường thoát thân, nhưng cô không có thời gian để giúp nó.

Bất chấp cơn chóng mặt, cô phóng nhanh trên các bậc thang, tay vịn vào lan can cho khỏi ngã. Khi lên đến tầng trên, cô lập tức chạy tới phòng Alice. Cô mở toang cửa với một mong ước duy nhất trong đầu.

Chiếc giường trống không, mọi thứ gọn gàng.

Cơn ác mộng đã bắt đầu trở thành hiện thực, nhưng Mila không bỏ cuộc.

- Alice! - Cô gọi to. - Alice, trả lời mẹ đi!

Cô lao tới hốc ẩn náu của con gái, nơi con bé thường ngủ qua đêm.

Trên chiếu nghỉ tầng áp mái, cô nhớ lại cảnh tượng đêm qua. Cái ổ chăn mền vẫn ở đó, lối vào đang khép kín. Cô nghe thấy tiếng nhạc khe khẽ. Một bài hát của Elvis. Con bé lại đi ngủ mà không tắt iPod, vì thế nên nó không nghe thấy tiếng mình gọi.

Lần này thì cô vạch cái khăn ra không chút do dự. Quả thực, tiếng nhạc đang phát ra từ chiếc máy iPod nằm lăn lóc giữa những cái gối. Nhưng Alice không có ở đây.

Mila nhìn quanh, cố gắng hiểu sự tình. Nỗi tuyệt vọng xâm chiếm cô. Tại sao mình không nhớ một chút gì về chuyện đêm qua?

Cô xuống cầu thang và xem xét thật kỹ ngôi nhà, tìm những manh mối giúp tái lập sự việc. Khi hai mẹ con về đến nhà thì tất cả cửa nẻo đều đóng chặt, cô tin chắc như vậy. Nhưng cô đã quên không kiểm tra tầng áp mái. Có phải hắn đã đột nhập qua lối đó?

Cô bắt đầu ngờ rằng đã có kẻ đột nhập thật. Đôi mắt trong bóng tối có thể nào chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng?

Cô không còn chắc chắn về bất cứ điều gì nữa, ngay cả với chính bản thân mình.

Lao ra khỏi nhà qua cửa sau, Mila chạy bổ tới cầu tàu. Đã bao nhiêu lần cô dặn Alice không được đến quá gần hồ nước? Cô không biết cái nào khủng khiếp hơn giữa khả năng Alice bị bắt cóc và bị đuối nước. Nhưng bên dưới làn nước trong vắt cô không nhìn thấy một thi thể nào. Cô ghi nhận thông tin này mà không cảm thấy bớt lo âu.

Mình cần phải bình tĩnh lại. Bình tĩnh và suy nghĩ. Vì mình biết cách xoay xở trong những trường hợp như thế này. Mình là chuyên gia tìm kiếm người mất tích mà. Mình hiểu thứ ngôn ngữ bí mật của những món đồ, đánh hơi được thứ mùi bất thường trong các sự việc, nhìn thấy bóng tối ở những nơi người khác không nhận ra, mình có thể lần theo dấu vết họ đi vào trong bóng tối.

Tôi đến từ bóng tối...

Cô quay trở vào trong nhà, quyết tâm xem xét một cách kỹ lưỡng toàn bộ mọi thứ để tìm kiếm những chi tiết bất thường, dấu hiệu vật lộn, vết máu của Alice hoặc kẻ tấn công. Các bằng chứng bốc hơi dần, cô tự nhủ. Chúng bị môi trường xung quanh đồng hóa và biến mất mãi mãi. Lần khám xét hiện trường đầu tiên luôn đóng vai trò quan trọng nhất. Và một con hươu đã kịp làm xáo trộn nó.

Giữa lúc đang đi tìm quanh các phòng ngủ, cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên đâu đó trong nhà.

Ai gọi vậy nhỉ?

Mila đi tìm chiếc điện thoại di động và thấy nó tại nơi cô đã bỏ lại đêm qua, khi Alice cắt ngang nỗ lực liên hệ với cảnh sát của cô.

“Mẹ sẽ không tin nổi đâu. Bố vừa đến tìm con.”

- Alo. - Mila lo ngại nói vào điện thoại.

- Xin chào chị Mila Vasquez, cảnh sát khu vực đây. - Một giọng nam cất lên. - Đêm qua chị đã để lại lời nhắn trong hộp thư thoại về vụ mất tích của con gái mình, đúng không?

Mila hoàn toàn ngơ ngác. Cô còn nhớ đã gọi cho cảnh sát và nghe thấy máy trả lời tự động, nhưng cô không để lại lời nhắn nào hết.

- Chắc là vậy.

- Tôi xin lỗi vì đã không gọi lại sớm hơn, nhưng vào mùa đông chúng tôi không đủ người trực, ban đêm họ phải đi tuần tra để ngăn chặn những vụ trộm cắp nhắm vào nhà của những người đi chơi xa.

- Không sao. - Mila ngắt lời anh ta, cô nóng lòng muốn biết liệu họ đã tìm thấy Alice chưa. - Các anh có tin tức gì của con gái tôi không?

- Đáng tiếc là không. Chị có thể thuật lại một cách chính xác những gì đã diễn ra được không?

- Đêm qua ai đó đã đột nhập vào nhà tôi và đưa Alice đi.

- Chị có thể mô tả kẻ đột nhập được không?

- Không. Chắc tôi đã bị đánh thuốc, tôi không nhớ được khuôn mặt của hắn.

Chỉ có đôi mắt , cô nghĩ thầm. Tiếp đó là khoảng trống . Cô rùng mình.

- Thế còn con gái chị? Chị có thể mô tả cô bé được không?

Kinh nghiệm nhiều năm đã dạy Mila rằng khi báo cảnh sát về vụ mất tích của một người thân, người ta thường cung cấp những thông tin vô dụng đối với điều tra viên, vì họ bị hoảng loạn hoặc rối trí. Do vậy cô tập trung vào những gì mà cô nghĩ là thiết yếu đối với một sự mô tả sơ khởi, tránh dùng những tính từ hoặc nhận định có thể làm người nghe lạc hướng.

- Mười tuổi, cao một mét ba tám, nặng ba mươi lăm cân, tầm vóc trung bình. - Cô nói một cách chậm rãi để anh cảnh sát kịp ghi lại. - Mắt xanh, tóc hung dài qua vai. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy con gái, nó mặc một chiếc quần dài bằng nhung màu xanh dương, áo len vặn thừng xanh dương, sơ mi trắng và đi giày Nike trắng.

Đúng lúc đó, Mila nhận ra chiếc áo khoác sáng màu của Alice vẫn còn đang treo ở chiếc móc cạnh cửa ra vào. Chắc con bé lạnh lắm , cô nghĩ vẩn vơ trong đầu, như thể đó mới là vấn đề.

Có dấu hiệu đặc biệt gì không? - Anh cảnh sát hỏi.

- Nghĩa là sao?

Mila chưa hiểu được sự hữu ích của câu hỏi.

- Cô bé có các dấu hiệu đặc biệt nào trên da, như là nốt ruồi, sẹo, hoặc vết trám trong răng chẳng hạn?

- Không. - Cô đáp, giọng hơi bực bội. - Hoàn toàn không.

Có lẽ cảnh sát địa phương chưa quen xử lý các vụ mất tích.

- Chị chắc chứ? - Tay cảnh sát điềm nhiên hỏi lại.

- Tôi xin lỗi, nhưng các dấu hiệu đặc biệt không dễ thấy thì có ích gì?

- Phòng trường hợp chúng tôi phải nhận dạng một thi thể.

Mila bỗng lạnh toát người. Sao anh ta dám? Chưa bao giờ cô gặp phải một người nghiệp dư như vậy. Cô đã định phản đối thì nghe thấy một âm thanh ở đầu dây bên kia.

Một tiếng cười cố nén.

- Chị Vasquez, chị còn đó không?

Ai đó đang nghe điện thoại cùng anh ta, và cả hai đang giễu cợt cô.

- Này chị, chị có thể hoàn tất việc khai báo được không? - Tay cảnh sát nhấn mạnh.

Có điều gì đó không ổn. Hai người kia gần như phì cười.

- Tôi đang nói chuyện với ai vậy? - Mila hỏi, quai hàm cứng lại.

- Cảnh sát địa phương. - Người đàn ông đáp sau một chút ngần ngừ.

- Anh là ai? - Mila hét lên giận dữ.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia phá lên cười, rồi gác máy.

Mila kéo điện thoại ra xa và nhìn màn hình. Chuyện quái gì vậy? Thế này là thế nào?

Đúng lúc đó, cô nhận thấy ở cổ tay phải của mình có chữ gì đó, bị che khuất một nửa bởi ống tay áo. Cô vén tay áo lên.

Sáu chữ số. Lại một tọa độ mới.

Nó không phải là hình xăm, mà chỉ được viết bằng bút bi. Trong lúc cô tiêu hóa thông tin này, chiếc điện thoại di động lại đổ chuông, khiến cô giật nảy người.

Mila chỉ muốn ném nó vào tường, nhưng kìm lại được. Cô không biết phải làm gì nữa. Tim cô đập như trống trận, cô sợ phải khám phá ra kẻ gọi cho mình. Một phần trong cô tin chắc sẽ được nghe thấy giọng nói của Alice vừa khóc vừa đòi mẹ, trong khi cô không thể giúp gì được.

-Alo?

Vài giây im lặng. Sau đó một giọng đàn ông cất lên:

- Cô phải ra khỏi nhà.

Không phải thằng cha ban nãy.

- Nhưng ai đang…

- Ngay lập tức. - Người kia ngắt lời cô một cách dứt khoát. Chúng ta sẽ gặp nhau ở cuối lối mòn, nơi có đài quan sát.

Mila không biết phải tin vào đâu.

- Nhanh chóng lên. - Người lạ nói tiếp. - Họ đang đến. Mang theo súng của cô, nếu muốn. Nhưng bỏ điện thoại di động ở nhà.

Mila không đi theo lối mòn: cô không đủ tin tưởng. Thay vào đó, cô men theo hồ nước, vừa đi vừa giám sát mọi động tĩnh trong khu rừng.

Đương nhiên cô mang theo súng.

Lúc Mila đến đài quan sát thì chẳng có ai ở đó cả. Cô nhìn quanh. Một người bước ra từ phía sau một mỏm đá.

Mila lập tức chĩa súng.

- Đứng lại!

Người đàn ông đội một chiếc mũ trùm đầu che kín mặt màu đỏ, chỉ để hở đôi mắt và cái miệng.

- Tôi không có vũ khí. - Ông ta cam đoan và giơ hai tay lên trời.

Đó là một kẻ to con, nhưng không cơ bắp. Ông ta mặc một bộ com lê màu nâu rộng thùng thình. Cả áo lẫn quần và cà vạt đều lấm tấm những vết bẩn cứng đầu tích tụ theo năm tháng. Ông ta đeo đôi găng tay cao su để che đi những ngón tay mập mạp, quá nhỏ so với vóc dáng cơ thể. Ngoài ra, ông ta có bàn chân bẹt.

Nhìn tổng thể, người đàn ông trông có vẻ kỳ dị hơn là nguy hiểm.

- Tôi muốn giúp cô.

- Bỏ cái mũ trùm đầu chết tiệt ra ngay. - Mila đanh giọng.

- Không. Đây là điều kiện duy nhất của tôi. Nếu cô bắn hoặc ép buộc tôi, cô sẽ không thu được gì hết.

Mila ngẫm nghĩ trong vài giây. Tình thế này thật ngược đời.

- Con gái tôi đang ở đâu?

- Vị khách mặc áo khoác chống nước trong quán bar, thanh niên bạch tạng và gã đi mô tô.

Mila chẳng hiểu gì cả. Sao ông ta biết được?

- Đó là một băng nhóm à?

- Thật ra họ không quen biết nhau. Nhưng họ có cùng một nhiệm vụ: dọa cho cô sợ.

- Tại sao?

- Vì trò chơi là thế.

- Trò chơi nào? Ông đang nói gì vậy? Ai đã bắt cóc con gái tôi?

- Tôi không biết. Nó giống như trò Monopoly : cô rút một lá bài để biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình. Cô đã rút trúng sự kiện này. Tôi rất tiếc.

- Có phải Enigma đã cử bọn họ tới đây?

Chính kẻ nhắc tuồng đứng sau chuyện này, Mila tin chắc như vậy.

Người đàn ông không trả lời. Thay vào đó, ông ta hỏi:

- Tôi hạ tay xuống được chưa? Tôi bắt đầu thấy mỏi rồi đây này.

Mila gật đầu. Ông ta xoa xoa hai cùi chỏ.

- Cảm ơn cô.

- Giờ thì ông có thể cho tôi biết chuyện gì đang diễn ra được không?

- Ở đây không an toàn. Tôi sẽ kể cho cô nghe những gì tôi biết, nhưng cô phải đi theo tôi.

- Đừng có điên! Tôi sẽ không đi theo ông.

- Nếu muốn cô có thể gọi cho những người bạn cảnh sát của mình. Nhưng không phải với cái điện thoại ở nhà cô. Bọn họ đã bẻ khóa nó rồi.

- Ai? - Mila giận dữ hỏi lại.

Người đàn ông lảng tránh:

- Nếu cô đi tới đồn cảnh sát, cô sẽ không được gặp lại con gái.

- Làm sao ông biết được?

- Tôi không biết, nhưng chuyện đó rất dễ hình dung.

Mila choáng váng.

- Nghe tôi đi, - người đàn ông cố gắng thuyết phục, - hắn đã chọn cô.

Ông ta đang nhắc tới Enigma. Làm thế nào ông ta biết vụ hình xăm tên mình? Cảnh sát chưa hề công bố chi tiết đó với truyền thông.

- Ông biết những chuyện lẽ ra ông không thể biết. - Mila nói. - Ông có thể chứng minh được sự chân thành của mình không? Biết đâu ông cũng là người được Enigma cử đến?

- Cô nói có lý. Nếu là cô thì tôi cũng sẽ nghi ngờ. Nhưng cô thử nghĩ mà xem: cô có được lựa chọn không?

Mila chuyền khẩu súng sang tay kia, không rời mắt khỏi ông ta. Sau đó cô dùng răng vén ống tay áo lên để hé lộ cổ tay mình.

- Lúc nãy khi tôi tỉnh lại, tôi đã phát hiện ra cái này... - Cô vừa nói vừa chỉ cho ông ta thấy những con số tọa độ.

- Được rồi. - Người lạ nói với giọng lo lắng. - Chúng ta đi thôi.

Giờ thì Mila quyết định đi theo ông ta.

Họ men theo lối mòn, người đàn ông đi trước, cô theo sau, cách vài bước chân, để giữ ông ta trong tầm ngắm. Họ tới một bãi đất trống nơi khách du lịch cắm trại vào mùa hè. Một chiếc Peugeot 309 màu be thời những năm chín mươi thế kỷ trước đang đậu tại đó. Cũng cổ lỗ sĩ như chiếc Passat xanh lục của Enigma, Mila nghĩ thầm.

- Bây giờ, tôi sẽ giải thích với cô điều cần làm. - Người đàn ông nói. - Cô đã hiểu là tôi không muốn cho cô thấy mặt. Nhưng tôi không thể lái xe với cái mũ trùm này: mọi người sẽ lập tức chú ý.

- Tôi sẽ cầm lái.

- Vấn đề là tôi cũng không muốn cô biết nơi chúng ta sắp tới.

- Vậy ta làm thế nào?

Người đàn ông im lặng, và Mila hiểu ra ngay.

- Tôi sẽ chui vào trong cốp xe á? Không đời nào. Quên chuyện đó đi.

- Cô có súng, tôi thì không. - Người đàn ông đáp. - Hay là cô không tin vào khả năng lái xe của tôi?

Mila lườm ông ta.

- Ông hãy hy vọng rằng những thông tin ông có quả thực quan trọng như ông nói. - Cô đe, trước khi đi vòng ra phía đuôi xe.

Trong cốp xe, Mila cố gắng ghi lại những cảm nhận về lộ trình của mình.

Họ đã đi qua một khu dân cư, vì cô nghe thấy tiếng bọn trẻ con chơi đùa trong một công viên. Họ cũng đi ngang qua một nhà máy, vì cô ngửi thấy mùi kim loại rất nặng, chắc chắn liên quan tới khói thải từ một cái lò cao. Người đàn ông cầm lái hắt xì mấy lần.

- Tôi bị dị ứng lông mèo. - Ông ta nói lớn tiếng.

Mila nghĩ ngay tới con Finz: có khi nào trên người cô dính lông của nó không? Ý nghĩ đó khiến cô nhớ đến Alice. Cô hoảng sợ trước những điều con bé đang trải qua. Cô có hàng trăm câu hỏi dành cho người đàn ông lạ mặt, nhưng quyết định không lên tiếng.

Mất gần một tiếng đồng hồ họ mới đến nơi.

Chiếc xe dừng lại tại một chỗ yên tĩnh. Mila nghe thấy tiếng cửa cuốn hạ xuống. Người đàn ông đội mũ trùm đầu chuẩn bị thả cô ra. Khi nắp cốp nâng lên, cô nhận ra họ đang ở trong gara của một ngôi nhà.

- Cô ổn chứ? - Người đàn ông chìa bàn tay đi găng cao su để đỡ cô dậy.

- Tôi ổn. - Mila đáp nhưng vẫn cảnh giác cao độ, vì cô chưa biết đây là nơi nào.

- Để tôi đi trước dẫn đường.

Sau đó ít phút, họ bước vào một phòng ăn.

Một mùi hóa chất xộc vào mũi Mila, nó là sự pha trộn của mùi nhựa và cao su cháy, giống như mùi của một cái lốp xe nào đó bị đốt.

Mila nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại sau lưng: đã quá muộn để chạy trốn. Cô bèn nghiên cứu các thứ xung quanh.

Ngôi nhà giống như nhà ở biệt lập của một khu dân cư tại ngoại ô một thành phố lớn. Nhưng cô không thể biết chắc, vì các cửa sổ đều bị kéo rèm kín mít. Đồ đạc trong nhà khá đơn giản, và dường như nơi này chỉ mới được đưa vào sử dụng cách đây không lâu. Cô không thấy dấu vết của những người khác.

- Lối này. - Chủ nhân ngôi nhà nói.

Ông ta dẫn cô tới một cánh cửa dẫn xuống tầng hầm.

Mila do dự: cô không muốn có kết cục giống như một số nạn nhân, tin tưởng một cách mù quáng vào tên sát thủ đến mức theo chân hắn đi vào cái bẫy giăng sẵn.

- Cô vẫn đang cầm súng kia mà? - Người đàn ông lưu ý khi thấy cô lừng khừng.

Không đợi cô quyết định, ông ta bước xuống cầu thang.

Khi Mila theo chân ông ta xuống đến bậc thang cuối cùng, cô nhận ra tầng hầm được dùng làm kho chứa đồ kiêm phòng giặt là. Tuy nhiên, ngoài những dãy kệ chất đầy đồ đạc và thùng giấy, tầng hầm cũng có một cái giường gấp và một góc bếp nhỏ.

Trong một tủ áo cô nhìn thấy một bộ sưu tập khá kỳ lạ, từ bộ áo liền quần bảo hộ lao động đến những bộ com lê lịch lãm, những chiếc áo thun trẻ trung và áo măng tô cũ. Mila ngạc nhiên khi thấy một bàn phấn cùng chiếc gương soi, những cái đầu ma nơ canh nhựa đội tóc giả và cả một ngăn kệ đầy mỹ phẩm.

Ông ta sống ở đây. Một lựa chọn độc đáo, khi mà ông ta có cả ngôi nhà bên trên.

Mila quay người và nhìn thấy một cái ghế bành đã sờn cũ được đặt trước một chiếc iMac có màn hình ống tia âm cực với lớp vỏ màu xanh nhạt, trong suốt. Cô còn nhớ thiết bị này đã tạo ra một cuộc cách mạng khi nó được thương mại hóa vào khoảng cuối thập niên chín mươi. Có vẻ như nó vẫn còn hoạt động được. Trên chiếc bàn đặt máy, ngoài con chuột và bàn phím còn có một cần điều khiển và một kính thực tế ảo.

Những thứ cần thiết để bước vào trò chơi không tên , Mila nghĩ thầm.

- Chào mừng cô! - Người đàn ông đội mũ trùm đầu thốt lên - Giờ thì cô có thể hỏi tôi bao nhiêu cũng được.

- Alice đang ở đâu?

- Tôi không biết. Tuy nhiên, dù không thể bảo đảm với cô, tôi tin Alice vẫn ổn.

- Làm sao ông khẳng định được như thế?

- Con gái cô chính là mục tiêu.

Lại vụ trò chơi. Điều này có nghĩa là gì?

Người đàn ông cởi chiếc áo khoác lấm bẩn rồi cẩn thận đặt nó lên giường, trước khi ngồi xuống bên cạnh. Ông ta chống hai tay vào đầu gối, trong tư thế chờ đợi.

- Câu hỏi thứ hai. - Ông ta giục.

- Ông là ai?

- Tên của tôi không giúp ích gì cho cô. Khuôn mặt của tôi cũng thế. Sự vô danh là nỗi ám ảnh nho nhỏ của tôi, hy vọng cô không thấy nó phiền phức.

- Cái đó còn tùy thuộc ông là ai. - Mila đáp. - Tôi có thể bắn vào chân ông và bắt ông cho tôi xem mặt. Những viên đạn có sức thuyết phục rất lớn, tôi tin chắc ông sẽ nói ra tất cả mọi chuyện để khỏi bị chảy máu đến chết.

- Cô có thể, nhưng sẽ không làm điều đó.

Mila im lặng. Vài giây trôi qua.

- Thôi được rồi. - Người đàn ông đáp khi nhận thấy Mila không từ bỏ. - Cách đây vài năm, tôi đã quyết định xóa sạch danh tính của mình. Ngay cả khi tôi cho cô biết tên hoặc xem mặt, cô cũng sẽ không tìm được gì về tôi trong mọi hồ sơ lưu trữ hay cơ sở dữ liệu. Ngoài ra, không có ai từng nhìn thấy tôi, không ai biết tôi: bấy lâu nay tôi đã từ bỏ mọi sự tiếp xúc với phần còn lại của nhân loại.

Hệt như Enigma, Mila nghĩ bụng.

- Làm thế nào ông không lọt vào ống kính của các camera an ninh? Ông có phép tàng hình à? - Cô hỏi với giọng mỉa mai.

- Tôi thường xuyên thay đổi các đặc điểm nhận dạng, tôi cải trang để trà trộn vào đám đông. - Ông ta vừa nói vừa đưa tay chỉ chiếc gương, bàn trang điểm và tủ áo. - Tôi không để lại bất kỳ dấu tay hay vết ADN nào. - Ông ta chỉ vào đôi găng tay cao su. - Chuyện này không đơn giản, nó đòi hỏi một tính kỷ luật cực cao. Nhưng không phải là không làm được.

Sự bền chí của ông ta khiến Mila rất ấn tượng.

- Tôi không có điện thoại di động hay các thiết bị điện tử cho phép người khác truy vết. Những món đồ công nghệ duy nhất mà tôi sử dụng có từ thời thập niên chín mươi, khi các tập đoàn đa quốc gia chưa được phép chèn những đoạn mã truy vết vào các sản phẩm của họ.

Mila nghĩ đến chiếc xe hơi và máy tính của ông ta. Những món đồ công nghệ của Enigma cũng cổ lỗ y như vậy.

- Tôi đã mất rất nhiều thời gian để thu được thành quả này. - Ông ta khoe. - Nhưng tôi đã thành công... Tôi không còn tồn tại nữa.

- Tên ông là gì?

- Pascal.

- Pascal. - Mila lặp lại. - Giống như tên của ngôn ngữ lập trình. - Cô đoán với chỗ kiến thức tin học ít ỏi trong đầu.

Người đàn ông không bình luận. Mila quyết định đi thẳng vào vấn đề. Cô chỉ cái kính thực tế ảo.

- Hãy giải thích cho tôi về trò chơi không tên đó.

Người đàn ông đội mũ trùm đầu màu đỏ đặt một ấm nước lên cái bếp điện.

- Tên của trò chơi là Due , nhưng một số người gọi nó là Nơi khác . - Ông ta cho biết. - Nó được ra đời vào khoảng trước thời điểm chuyển giao thế kỷ một chút, vì thế đồ họa của nó chưa được hoàn thiện như những trò chơi trực tuyến hiện đại. Tôi thì lại thấy sự xưa cũ tạo nên một nét đẹp cho nó. Cô có thấy vậy không?

Mila không đáp.

- Dù sao thì, sẽ là một sai lầm lớn nếu coi Due là một trò chơi đơn thuần. Nó không chỉ là một trò chơi, bởi vì lúc đầu nó là một chốn địa đàng tuyệt diệu.

Giọng điệu của Pascal chứa đầy hoài niệm.

- Những người sáng tạo ra Due thích được ẩn danh, nhưng có khá nhiều huyền thoại xoay quanh họ. Điều quan trọng là họ đã tưởng tượng ra một chiều không gian song song, một thực tại ảo nhưng là bản sao trung thành của thế giới thật, nơi mà chúng ta có thể tiến hành một thử nghiệm xã hội mang tính cách mạng... Nơi khác là một cuộc tổng diễn tập cho thế giới tương lai, một cách thức để thực nghiệm những mô hình mới và những công thức mới để thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại.

Pascal có vẻ rất tin tưởng vào điều mình đang nói, nhưng Mila chưa rõ ông ta thực sự muốn giúp cô hay chỉ đơn giản là bị điên.

-Điều tuyệt vời nhất, đó là mọi người đều có thể tham gia vào giấc mơ lớn ấy: khi chúng ta bước vào Nơi khác , chúng ta phải tìm một công việc để kiếm tiền, mua sắm đồ đạc và nhà cửa trong đó. Không phải bất kỳ công việc nào đâu nhé: phải là những việc tạo điều kiện cho sự phát triển của xã hội mới, bởi vì nguyên tắc của Due là sự sung túc của mỗi cá nhân phải mang lại lợi ích cho mọi người. Cô có thể gầy dựng sự nghiệp, thành công và được công nhận, nhưng với điều kiện là cô cũng tạo ra lợi thế cho những người khác... Ở Due không có thất nghiệp, mâu thuẫn giai cấp hay bất công xã hội.

- Người ta có thể là bất kỳ ai, hay phải là chính mình?

- Người chơi chọn một hình ảnh đại diện, và có thể tự do đóng bất cứ vai nào. Nhưng mọi người nhanh chóng học được rằng ở Due , sự chân thành luôn là lựa chọn ưu tiên.

Mila không tin con người ta có thể chân thành. Tất cả chúng ta đều nói dối để lấn lướt người khác , cô nghĩ bụng.

- Due ra đời để thúc đẩy sự tương tác giữa các cá nhân. Chúng tôi có thể gặp gỡ, làm quen, trao đổi các ý tưởng và đề xuất. Nó cũng rất tuyệt vời cho những mối quan hệ tình cảm: chúng tôi thường đính hôn, thậm chí kết hôn với những nhân vật không phải là người phối ngẫu ngoài đời thực của chúng tôi. Tuy nhiên trong chuyện này không có ác ý gì, nó hoàn toàn không giống với việc ngoại tình. Ngược lại là đằng khác, nhiều người đã củng cố được những mối quan hệ ngoài đời thực của mình vì ở Nơi khác , họ vỡ ra được những điều về bản thân mình mà trước đó không thể hình dung được.

Ấm nước rít lên. Pascal nhấc nó xuống khỏi bếp rồi rót nước nóng vào hai cái tách đã để sẵn hai gói trà túi lọc.

- Khi tôi lần đầu tiên bước vào thế giới đó qua máy tính của một thanh niên mười bảy tuổi đã mất tích, tôi chỉ thấy một thành phố ma. - Mila thuật lại, trong đầu nghĩ đến Lisca.

- Trước kia ở Due cũng có nhà cửa, quán xá. Chúng tôi có thể đi xem phim hoặc nhảy nhót, mua những bộ quần áo đẹp, hoặc đi bầu. Nhiều họa sĩ, nhạc công, nghệ sĩ vào trong Due để khoe các tác phẩm của mình. Tại đó không có tội ác, sự ích kỷ hay tàn nhẫn: những ai không tôn trọng luật lệ rốt cuộc sẽ tự bước ra khỏi trò chơi... Mọi người đều vui vẻ.

- Thế rồi chuyện gì đã xảy ra?

Giọng nói của Pascal bỗng đượm buồn:

- Trong nỗ lực hình dung một xã hội hoàn hảo, các cha đẻ của Due đã quên mất một biến số thiết yếu của loài người.

- Cái ác. - Mila nói luôn.

Pascal gật đầu.

- Loại trừ cái ác là một sai lầm, nhưng họ đã nhận ra điều đó quá muộn. Lẽ ra họ phải dự kiến cái ác để giúp xã hội song song tạo ra những kháng thể chống lại nó. Về lâu dài, thế giới mà chúng tôi tạo ra đã mất đi tính hấp dẫn của nó. Người ta không muốn hoàn hảo, mà ngược lại, họ muốn được tự do trở thành không hoàn hảo... Các thành viên của Due chán dần và bắt đầu từ bỏ trò chơi.

Mila nhận ra bên cạnh sự hoài niệm còn có một chút vỡ mộng trong giọng nói của Pascal.

- Những người đi chu du trong Nơi khác không còn thấy bổ ích khi lướt mạng xã hội nữa. - Ông ta nói với giọng chua chát. - Người ta cứ nghĩ là tương tác với người khác, nhưng thật ra chỉ tập hợp quanh mình những người bạn giả tạo, để nhòm ngó cuộc sống của họ, và để được nhòm ngó, một cách trơ trẽn, không chút hổ thẹn... Chúng tôi chỉ là một đám chuột trong chuồng, giết thời gian bằng cách quan sát lồng của những con chuột khác.

Ông ta rút túi lọc trà ra rồi đưa cái tách cho Mila. Cô đỡ lấy nó.

- Theo những báo cáo của sở cảnh sát, phương pháp Shutton là một thành công. - Ông ta nói tiếp. - Các vi phạm ít hẳn đi, số lượng các vụ giết người giảm sâu, dân chúng cảm thấy an toàn hơn...

Mila nhớ lại tâm sự của Simon Berish và bài phát biểu ngắn của Thẩm phán tại phòng điều hành trước cuộc đột kích nhà máy lọc dầu bỏ hoang.

- Thay vì hài lòng với những kết quả đó, chúng ta nên tự hỏi mình: cái ác đã đi đâu?

Mila cảm thấy sợ nghe câu trả lời.

- Internet là một miếng mút khổng lồ hấp thu tất cả mọi thứ chúng ta có, đặc biệt là những gì tệ hại nhất. Ngoài đời thực, chúng ta buộc phải thích nghi để cùng tồn tại với những người khác, thỏa hiệp với bản chất của mình, chấp nhận những luật lệ và quy ước. Đôi khi chúng ta phải đeo một cái mặt nạ, bởi vì điều đó là không tránh khỏi, nếu không chúng ta sẽ không thể là một phần của xã hội... Trên mạng thì ngược lại, chúng ta cảm thấy được giải phóng khỏi tất cả trò đạo đức giả kia, nhưng đó chỉ là ảo tưởng: người ta chỉ bỏ mặc chúng ta với con quỷ của mình. Và Due là bằng chứng.

- Chuyện gì xảy ra sau khi mọi người từ bỏ trò chơi? - Mila sốt ruột hỏi.

Pascal tựa vào một thanh xà và nới lỏng cà vạt.

- Sau một thời gian hoang vắng, Nơi khác bắt đầu có người trở lại. Hãy tưởng tượng một thế giới chẳng thuộc về ai cả, một bản sao chính xác của thế giới mà chúng ta đang sống, một nơi mà mọi người có thể làm những việc mà luật pháp hoặc sự hổ thẹn không cho phép họ làm ngoài đời thực, do sự phán xét của xã hội và những thứ liên quan. Hãy nghĩ đến một nơi không có luật lệ, nơi thượng đế duy nhất được thừa nhận là sự vị kỷ, và thứ luật duy nhất được tôn trọng là luật của kẻ mạnh.

Mila có thể hình dung ra nó một cách dễ dàng. Thế giới ấy thật đáng sợ.

- Hôm qua, trong lúc tôi khám phá Nơi khác từ máy tính của một người tên là Lisca, tôi đã cảm thấy một sự hiện diện của ai đó... Và một giọng người đã nói với tôi: “Hãy nhìn mình đi”.

- Tất cả mọi người đều nhìn cô. - Pascal khẳng định.

- Ý ông là những người chơi khác?

- Enigma đã mời họ đến, do vậy tất cả đều chứng kiến. Tôi cũng thế. Nhờ vậy mà tôi tìm thấy cô.

Mila không tin. Cô nhìn ông ta dò xét.

- Tôi có cảm giác những con số trên cổ tay mình có nghĩa là nếu muốn tìm lại Alice, tôi phải quay trở vào trong trò chơi....

- Tôi e là vậy. - Pascal nhìn thẳng vào mắt cô và đáp. - Chỉ có như thế cô mới thực sự hiểu được cách thức mà nó vận hành.

Pascal tiến đến bên chiếc iMac và bật nó lên.

- Cô đừng lo. Tôi có một kết nối được bảo mật, không ai có thể định vị được chúng ta. - Ông ta trấn an cô và ngồi xuống trước màn hình, những ngón tay thoăn thoắt bấm phím. Tôi đang tạo cho cô một thế thân.

Mila còn chưa quyết định chấp thuận, nhưng Pascal vẫn tiếp tục công việc.

- Bài hát yêu thích?

- Gì cơ?

Ông ta ngước mắt nhìn cô:

- Tôi sẽ phải có cách lôi cô ra vào bất cứ lúc nào. Âm nhạc giống như một sợi dây an toàn.

- Lần vừa rồi tôi tự mình thoát ra.

- Lần này sẽ khác, tin tôi đi.

- Vậy thì một bài hát của Elvis. - Mila đáp và nghĩ tới Alice.

- Ông vua luôn là một sự lựa chọn tuyệt vời. - Pascal gật gù.

Sau khi xong việc, ông ta đứng lên để đi lấy một tấm bản đồ thành phố và trải ra trước mắt cô.

- Bằng mắt thường, tôi có thể khẳng định tọa độ trên cổ tay cô cho thấy cô sẽ quay vào Nơi khác tại vị trí này...

Pascal chỉ vào một điểm trên bản đồ.

- Phố Tàu. - Mila nói và hình dung sự nhộn nhịp, những mùi hương và màu sắc của nó trong đầu.

Pascal đưa cho cô chiếc kính thực tế ảo, rồi vỗ nhẹ vào lưng chiếc ghế đặt trước máy tính, ngụ ý rằng mọi thứ đã sẵn sàng.

- Cô biết mình sẽ không thể mang nó theo đúng không? - Ông ta nói và chỉ vào khẩu súng.

- Ông không đi cùng tôi sao?

- Tôi không nghĩ lời mời đó dành cho mình... Vì tôi không thể thấy những gì sắp diễn ra, nên cô phải hết sức chú ý.

Mila đặt vũ khí lên bàn, cạnh chiếc iMac. Nếu Pascal thực sự muốn giết cô, ông ta có thừa cách để đạt mục đích.

Cô ngồi vào bàn.

Màn hình chào mừng của Due xuất hiện với quả địa cầu quay bên trên cửa sổ dùng để nhập vĩ độ và kinh độ. Pascal nhanh chóng đọc các số trên cổ tay cô và nhập vào đó.

- Một chi tiết cuối cùng...

Ông ta thò bàn tay đi găng vào túi quần rồi đưa cho cô một viên thuốc màu xanh da trời.

- Nước mắt Thiên thần. - Mila thốt lên. - Để làm gì?

- Như cô đã tận mắt nhìn thấy khi ở trong đó, Due có đồ họa khá sơ khai.

Mila còn nhớ độ phân giải kém của nó, các lỗ đen, màu sắc sai lệch, đường nét mờ nhòe của các vật thể, các thứ bị dẹt đi dù nằm trong không gian ba chiều.

- Nhiều người chơi dùng Nước mắt Thiên thần để có một trải nghiệm thật hơn.

Mila hoàn toàn không muốn nuốt viên thuốc.

- Mục đích của tôi là điều tra, không phải chơi.

- Có một cấu phần của Nơi khác không được viết trong mã lập trình: một trải nghiệm của giác quan và cảm xúc khó diễn tả... Nếu cô không hiểu được trọn vẹn điều tôi nói, cô sẽ không bao giờ chui được vào trong đầu của Enigma, cũng như giải mã bản vẽ của hắn.

“Bản vẽ” là một thuật ngữ được các nhà tội phạm học và điều tra viên sử dụng, Mila nhủ thầm. Tôi không biết Enigma là ai, nhưng tôi cũng không biết ông, Pascal. Đằng sau chiếc mũ trùm đầu kia có thể là bất kỳ ai. Một lần nữa cô nhìn viên thuốc nằm trên lớp găng tay cao su, lưỡng lự.

- Ban nãy, ông có nói rằng Alice chính là mục tiêu.

- Enigma đã mở một vòng chơi mới, và cô là đối thủ của hắn. - Pascal xác nhận.

Trò chơi của tôi là gì?

- Tôi e rằng cô phải tự mình khám phá nó.

Mila cầm lấy viên thuốc và cho vào miệng.

- Tôi đã sẵn sàng. - Cô nói. - Ta tiến hành thôi.

« Lùi
Tiến »