Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2467 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 10 ☆

Người ta gọi bọn chúng là “kẻ nhắc tuồng”, hoặc “sát nhân trong tiềm thức”, nổi tiếng nhất phải kể đến Charles Manson.

Hắn tập hợp quanh mình các đồ đệ, tạo thành một dạng “tùy tùng”

Kẻ nhắc tuồng mượn tay người khác để giết chóc. Hắn lựa chọn một người trung gian, thao túng và thuyết phục anh ta nghe theo những bản năng đen tối nhất trong con người mình.

Kẻ nhắc tuồng không có mối liên hệ hay tiếp xúc nào với nạn nhân, chúng không chạm vào họ. Thường thì chúng không biết họ, bởi vì chúng không chỉ định nạn nhân. Chúng để cho đồ đệ của mình tự lựa chọn theo dục vọng và sự tàn bạo của bản thân. Chúng gần như không bao giờ chứng kiến cuộc giết chóc. Đôi khi chúng ở một nơi hoàn toàn không liên quan, cách hiện trường rất xa.

Tất cả những điều đó giúp kẻ nhắc tuồng không bị kết tội. Người ta không thể quy trách nhiệm hay trừng phạt bọn chúng. Nhưng hơn hết, họ rất khó, nếu không muốn nói là không thể vạch mặt chúng.

Mục tiêu của kẻ nhắc tuồng không phải là cái chết, và nghịch lý thay, thậm chí gây hại cũng không. Ngược lại, những thứ đó chỉ là hệ quả thứ cấp so với lý do tồn tại thực sự của chúng.

Khả năng thay đổi con người, biến họ từ những cá thể vô tội thành kẻ giết người máu lạnh.

Mila hiểu điều đó quá rõ, vì cô đã từng chạm trán một kẻ trong số đó.

Cũng chính vì thế mà cô không muốn nghe nhắc đến Enigma hay vụ án này. Phải thừa nhận một điều là, cô đang khiếp sợ.

Mila rời trụ sở cảnh sát vào lúc 23 giờ, với dự định không bao giờ đặt chân tới đó một lần nào nữa. Trời đã ngừng mưa từ lâu. Cô vẫy một chiếc taxi để đi ra ga. Chuyến tàu cuối cùng sẽ lăn bánh vào lúc nửa đêm.

Cô muốn quay về ngôi nhà bên hồ, về với con gái mình.

Mẹ của Jane đã báo với Mila rằng Alice rất buồn ngủ, và con bé có thể ngủ lại đêm nay trên ghế sofa. Mila cảm ơn chị, nhưng vẫn nói rằng cô sẽ đi đón con bé về nhà. Dù sao thì mai đã là thứ Bảy, Alice có thể thoải mái dậy muộn.

Cô đến ga khi còn sớm và có thời gian để uống thêm một cốc cà phê nữa. Trong quán bar duy nhất còn mở cửa, có ba vị khách, tất cả đều là đàn ông.

Người ta phục vụ cho cô cà phê lungo trong một chiếc ly giấy. Mila đem nó tới một trong những cái bàn nằm gần cửa sổ. Món thức uống thật nhạt nhẽo, nhưng ít ra nó cũng nóng. Cô đang sợ mình bị sốt. Giờ đây cô chỉ mơ đến việc cuộn mình nằm trong cái ổ chăn mền của Alice và đánh một giấc ngon lành không mộng mị.

Trước hết cô sẽ gọi cho Simon Berish để xin lỗi vì đã làm liên lụy đến anh sau chuyến ghé thăm Minh Phủ. Nhưng cô sẽ không cho anh biết gì cả. Cô vẫn tin rằng tốt nhất nên để anh đứng ngoài câu chuyện này.

Về phần mình, cô chỉ muốn quên ngày hôm nay đi. Cô muốn trở về với nếp sống thường nhật, dù điều đó đồng nghĩa cô phải đương đầu với lá thư cất trong ngăn tủ bếp.

“Tình trạng của bệnh nhân không thể hồi phục được.”

Khi đưa ly cà phê lên môi, Mila bỗng nhận ra một trong những vị khách đang nhìn mình.

Trong tư thế chống cùi chỏ xuống mặt quầy bar, người đàn ông lập tức quay mặt đi. Anh ta mặc một chiếc áo khoác chống nước màu đen, quần tây xám, và đi đôi giày nâu mòn vẹt. Anh ta đưa tay vén mái tóc rễ tre bóng nhảy ra sau tai.

Mila thoáng thấy một vết sẫm màu ló lên khỏi cổ áo sơ mi sờn cũ và giật mình, hụt mất một nhịp thở. Có phải đó là một hình xăm không? Có phải là một con số không, hay cô chỉ tưởng tượng?

Mila tiếp tục quan sát người khách, chờ cho anh ta quay về phía mình để nói chuyện. Điều đó không xảy ra, nhưng người đàn ông cũng không rời khỏi quán. Một lúc sau, cô đứng dậy để đi ra sân ga.

Cửa cuốn của các gian hàng đều đã hạ xuống, sân ga rất vắng vẻ. Mila bước đi mà không ngoái lại, cô căng tai nghe ngóng, chú ý tới mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất phía sau lưng. Chỉ có vọng âm từ những bước chân của cô vang lên giữa không gian cánh đồng nhà ga rộng lớn, hòa cùng tiếng máy lau sàn đang hoạt động ở đâu đó.

Mila đã tìm thấy đoàn tàu của mình đang đậu sẵn. Cô leo lên toa tàu cuối cùng và nán lại ngay gần cánh cửa tự động để quan sát, đề phòng trường hợp gã đàn ông ở quán bar tiến đến. Điều đó rất có thể sẽ xảy ra, vì đây là chuyến tàu cuối cùng trong ngày.

Nhưng người đàn ông lạ mặt không xuất hiện.

Các cánh cửa toa tàu đóng lại, và Mila cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ. Giờ cô đã có thể tìm cho mình một chỗ ngồi. Cô có rất nhiều lựa chọn vì toa tàu hoàn toàn trống vắng.

Nửa tiếng nữa thôi mình sẽ về đến nơi, cô tự nhủ. Cô muốn cởi bỏ chỗ quần áo bị ẩm trên người, cất vào một cái thùng và giấu nó trong tủ đồ.

Tôi không còn là một người đi săn nữa. Tôi là một người mẹ.

Mặc dù không làm việc từ một năm nay, Mila vẫn còn một khoản tiết kiệm đủ để mở một gian hàng nhỏ bên hồ, cạnh tiệm bán lưỡi câu và các vật dụng câu cá. Nếu tình hình ổn thỏa, cô có thể mua một chiếc thuyền nhỏ để chở khách du lịch đi bắt những con cá hồi cầu vồng đem về nhồi rơm và trưng bày trên lò sưởi.

Phải, cô đang hình dung viễn cảnh đó trong đầu.

Cô nhớ lại những gì vừa trải qua, và cảm thấy xấu hổ vì mình đã sợ hãi vị khách nam giới mặc áo khoác không thấm nước kia. Có lẽ đó là một dấu hiệu tốt, nó cho thấy lực hấp dẫn bóng tối của cô đã mất đi. Và điều thúc đẩy cô chấp nhận lời đề nghị của Joanna Shutton chỉ là óc tò mò thuần túy mà, trên phương diện nào đó, hóa ra cũng tốt, vì cô đã có được một sự khẳng định rằng mình đã trở lại là một “con người”.

Tôi đến từ bóng tối....

Rốt cuộc Mila cũng cảm thấy phần vai và cổ được thư giãn sau nhiều giờ căng thẳng. Chuyển động ru ngủ của đoàn tàu, âm điệu đều đặn của những cái bánh xe trên đường ray nghe gần giống như một sự thôi miên. Cô không nhận ra mình đã nhắm mắt lại từ lúc nào.

Một tiếng động đột ngột vang lên khiến mi mắt cô mở toang. Trong buồng vệ sinh của toa tàu, ai đó vừa giật nước, cuốn phăng đi gian hàng bên hồ, chiếc thuyền và mọi ý nghĩ tích cực của cô. Mila chờ đợi cánh cửa mở ra, nhưng người bên trong có vẻ không vội vã.

Cô đếm số giây trôi qua trước khi người đó bước ra. Cô biết khi mình căng thẳng, thời gian sẽ trôi đi một cách chậm chạp. Nhưng bốn phút sau, cô tự nhủ khoảng thời gian này dài một cách bất thường.

Cuối cùng tiếng kéo chốt cửa vang lên, vang vọng khắp toa tàu trống vắng. Cửa buồng vệ sinh mở ra, Mila cứ ngỡ cô sẽ trông thấy người đàn ông mặc áo khoác chống nước màu đen. Nhưng hóa ra không phải anh ta, mà là một thanh niên có mái tóc và nước da trắng bóc.

Cậu thanh niên bạch tạng, hình như là sinh viên, mặc áo gió và có một chiếc túi đeo chéo. Cậu ta nhìn thẳng vào mắt cô trong thoáng chốc trước khi tiến đến ngồi vào chỗ cách cô chục hàng ghế, phía đối diện với cô qua lối đi.

Đoàn tàu lao nhanh trong đêm tối, thỉnh thoảng xóc nảy khi chuyển đường ray. Mila không rời mắt khỏi cậu hành khách trẻ tuổi, sợ rằng mình sẽ nhìn thấy điều gì đó kinh khủng nơi cậu ta.

Nỗi sợ khiến cho sự im lặng giữa họ trở nên không thể chịu đựng nổi

Thanh niên bạch tạng mở túi xách và lục lọi bên trong. Mila lấy làm tiếc vì không mang theo súng. Nhưng đó là một ý tưởng ngu ngốc, vì cô không thể mang theo nó đi vào trụ sở cảnh sát.

Cuối cùng cậu thanh niên lấy từ trong túi ra một cuốn sổ và bắt đầu ghi chép gì đó. Cậu ta khá chăm chú vào việc mình làm. Hoặc là cậu ta bị cận thị.

Vài phút sau, con tàu giảm tốc độ. Cậu thanh niên ngước mắt lên khỏi cuốn sổ và nhìn ra ngoài cửa sổ toa tàu. Một giọng nói vang lên trên loa, thông báo tên của nhà ga sắp tới.

Mila quan sát kỹ lưỡng nhất cử nhất động của cậu hành khách bạch tạng, thầm mong cậu ta xuống tàu. Cậu ta đứng lên, khép áo gió lại và chọn cánh cửa tự động phía sau lưng Mila để xuống tàu. Vì thế, cậu ta tiến về phía cô.

Khi cậu thanh niên lướt ngang qua chỗ Mila, cô ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Huệ chuông và nhài - y hệt thứ mùi trong xe của Simon Berish.

Sao có thể như thế được? Cô ngạc nhiên tự hỏi.

Con tàu lại nhanh chóng lên đường.

Mila khá hoang mang. Mùi hương đó phải chăng là sản phẩm của trí tưởng tượng, hay chỉ là một sự trùng hợp kỳ lạ? Hay ai đó đang gửi cho cô một lời cảnh báo khéo léo?

“Bọn ta đã biết mày là ai, bọn ta biết mọi thứ về mày, mày không thoát khỏi tay bọn ta được đâu..”

Mình thật ngu ngốc, Mila tự nhủ. Cô bị làm sao thế này? Tại sao lại sợ đủ thứ như thế? Cô hoàn toàn ý thức được sự ngớ ngẩn trong thái độ của mình, nhưng không tài nào kiểm soát được nỗi lo lắng.

Cô quyết định đổi chỗ, vì muốn nhìn rõ ga tàu sắp xuống. Cô không biết tại sao, nhưng giờ đây cô sợ bị ai đó đón lõng.

Cô sẽ khám phá ra nhanh thôi, vì chiếc loa đã thông báo tàu sắp ghé nhà ga cần xuống.

Vào giờ này, sân ga hoàn toàn vắng lặng. Mila là hành khách duy nhất xuống tàu. Cô đưa mắt nhìn quanh: cô phải xuống đường hầm để có thể đi ra bãi đậu xe, nơi cô để lại chiếc Hyundai của mình ban sáng.

Mila nhìn những bậc thang dẫn xuống dưới lòng đất. Một thứ ánh sáng vàng vọt phát ra từ bên dưới. Cô tự hỏi liệu có nguy hiểm nào đang chờ đợi mình hay không. Trí tưởng tượng của Mila mặc sức hoạt động, và cô không biết có nên tin vào bản thân hay không nữa.

Những cánh cửa tự động đóng sập lại sau lưng Mila, đoàn tàu rời đi. Cô không còn lựa chọn nào khác: nếu không muốn ngủ qua đêm trên sân ga, cô phải đối mặt với nỗi sợ hãi quái quỷ này.

Mila chậm rãi đi xuống. Khi xuống hết cầu thang, cô nhìn quanh quất. Đường hầm chạy về phía bên tay phải của cô, dài chừng một trăm mét và thẳng tắp, ngoại trừ một khúc ngoặt ở đoạn cuối.

Cô rảo bước thật nhanh.

Tiếng gót giày của cô vang vọng như búa đập vào đe. Mila vừa đi vừa cố không nghĩ tới những gì mình có thể sẽ gặp trên đường, nhưng tâm trí cô cứ vẽ ra những kịch bản đáng ngại. Đi đến khúc ngoặt, cô bước chậm lại, căng tai nghe ngóng động tĩnh. Rồi cô rẽ trái và trông thấy lối ra bãi đậu xe.

Khi đã ở ngoài trời, cô lập tức nhìn thấy chiếc xe hơi của mình. chiếc duy nhất trong bãi.

Hơi ẩm lạnh lẽo của màn đêm quấn lấy cô như một ả tiên táo tợn, chộp lấy khuôn mặt bằng đôi tay của nó và kẹp chặt không rời. Cô thấy môi mình run lên, mắt ứa lệ và hơi thở hóa thành những đám khói nho nhỏ.

Cô thò tay vào trong túi tìm chìa khóa xe. Lóng ngóng suýt đánh rơi cái chìa, nhưng Mila vẫn mở được cửa chiếc Hyundai ngay lần thử đầu tiên. Cô chui tọt vào trong chiếc xe lạnh toát và lập tức nghĩ tới một nấm mộ.

Cô nhanh chóng đóng cửa xe và nổ máy.

Mila lái xe đến nhà của Jane chỉ với một ý nghĩ duy nhất trong đầu: ôm chặt Alice vào lòng. Cô tin chắc đó là cách duy nhất để sưởi ấm bản thân, nếu không muốn chết cóng.

Cái lạnh mà cô đang cảm thấy không đến từ bên ngoài, mà từ bên trong. Nó là hơi thở của tử thần.

Người ta nói rằng những cảnh sát điều tra án mạng thường có hơi thở không được thơm tho. Trong nhiều năm trời, Mila từng cảm thấy thứ mùi thối rữa đầy tử khí đó. Cả ngày hôm nay cũng vậy, cô luôn có một vị đắng nghét trong miệng, và cô tin chắc thứ mùi đó sẽ không bao giờ rời bỏ mình.

Cũng chính vì thế mà cô không bao giờ ôm hôn con gái. Cô sợ con bé sẽ nhận ra.

Bất chấp lời tự hứa, khi trông thấy Alice, cô vẫn không ôm con bé vào lòng để sưởi ấm bản thân. Dù sao thì từ lâu con bé cũng không chờ đợi điều đó nữa.

- Con đã nói chuyện điện thoại với bác Simon. - Alice nói với giọng ngái ngủ khi nhận ra mẹ trên ngưỡng cửa căn villa nhỏ của gia đình Jane.

Alice không khỏi han xem Mila đã trải qua một ngày như thế nào, cũng không hỏi vì sao mẹ về muộn. Nó luôn như thế. Nó vẫn còn mặc nguyên bộ đồ đến trường ban sáng. Mẹ của Jane đã thức đợi cùng Alice. Chị có vẻ không hài lòng nhưng làm mọi cách để che giấu điều đó.

- Chúng ta về nhà chứ ạ? - Alice hỏi.

- Tất nhiên rồi. - Mila đáp.

Hai mẹ con còn đi đâu được nữa, vào cái giờ này?

Quãng đường đi từ nhà ga trôi qua trong sự bồn chồn, nhưng rốt cuộc đã không có gì xảy ra. Không có cuộc đụng độ khả nghi hay chiếc xe bám đuôi nào. Thế nhưng Mila vẫn tin rằng người đàn ông lạ mặt ở quán bar và mùi hương của thanh niên bạch tạng là một thông điệp dành cho cô.

Cô giúp Alice trèo vào ghế sau và thắt dây an toàn cho con bé, chắc mẩm nó sẽ ngủ thiếp đi sau cây số đầu tiên. Rồi cô ngồi vào ghế lái.

Đúng như dự kiến, Alice nhanh chóng chìm vào giấc ngủ: đầu ngả ra sau, tựa vào kính cửa sổ, miệng hé mở, món tóc hung xõa xuống mặt.

Mila rất mệt mỏi, nhưng lượng adrenaline tích tụ trong ngày đã giữ cho cô tỉnh táo. Đôi mắt cô đảo liên tục từ con đường phía trước tới gương chiếu hậu, quan sát mọi sự thay đổi dù là nhỏ nhất.

Phía sau cô, một tia sét bỗng rọi sáng cả khu rừng và ngọn núi trong thoáng chốc. Lúc đó cô mới trông thấy chiếc mô tô đang bám đuôi mình với đèn đóm tắt hết.

Sự hiện diện của nó đã khẳng định những linh cảm của cô. Lần này cô đã không nhầm lẫn.

Cô luồn tay vào trong túi áo khoác, lấy chiếc điện thoại di động ra để gọi cho cảnh sát địa phương, nhưng cô sực nhớ khu vực này không có sóng điện thoại. Mila suy nghĩ thật nhanh. Trong tình thế hiện tại cô không có nhiều lựa chọn: con đường đi về phía hồ nước chạy len lỏi trong rừng, không có bất kỳ đường nhánh nào để cô có thể trốn tránh kẻ bám đuôi. Ngoại trừ quay xe đột ngột để gây ngạc nhiên cho hắn, cô không thể đổi hướng.

Mày muốn gì ở tao? Ai cử mày tới đây? Cô đã biết câu trả lời, nhưng không muốn thừa nhận .

Chỉ có một giải pháp duy nhất: tiếp tục chạy về nhà và cố gắng vào trước để cố thủ bên trong.

Ít nhất cô sẽ có một khẩu súng.

Mila sang số và đột ngột tăng tốc, nhấn ga hết cỡ. Chiếc Hyundai giật mạnh rồi lao tới trước. Alice rên khẽ trong giấc ngủ, nhưng không phản ứng gì thêm.

Mặt đường nhựa trôi nhanh dưới ánh đèn pha xe hơi. Mila giữ chắc vô lăng bằng cả hai tay: có một số góc cua đầy thử thách trước khi đến bờ hồ, với tốc độ này cô có nguy cơ bị mất lái. Cô vào khúc cua đầu tiên quá nhanh và bị trượt bánh một chút, nhưng đã kịp lấy lại quỹ đạo trước khi lao ra khỏi con đường. Những khúc cua tiếp theo sẽ dễ dàng hơn vì cô đã nắm được kỹ thuật.

Cô kiểm tra gương chiếu hậu vài lần, cố gắng tìm xem chiếc mô tô có còn đó không, nhưng không nhìn thấy nó. Mong là mày đâm vào một cái cây cho rồi, đồ khốn kiếp.

Trong đầu Mila nỗi sợ hãi và sự giận dữ đan xen lẫn nhau. Cô vừa lo cho con gái, vừa điên tiết với những gì có thể xảy ra cho con bé.

Cuối cùng cô cũng trông thấy ngôi nhà của mình.

Ánh đèn trước hiên nhà tự động được bật như mọi buổi tối. Cô không biết liệu nó có an toàn không: bất kỳ nguy hiểm nào cũng có thể đang rình rập hai mẹ con tại đó.

Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

Chiếc Hyundai lao vào trong sân cuốn theo một đám bụi mù mịt. Mila dừng xe mà không làm Alice thức giấc. Thật may là cô đã cài dây an toàn cho con bé. Cô xuống xe và kiểm tra xem có ai xuất hiện không. Không nghe thấy tiếng xe mô tô, bụng dạ cô cũng yên tâm phần nào.

Chúng ta vào nhà thôi con. - Cô nói với con gái đang nằm ườn không muốn nhúc nhích. - Alice, con có nghe mẹ nói không? Chúng ta phải vào trong nhà.

Mila xốc vai cô con gái đang ngủ lơ mơ, dìu tới cửa trước. Trong khi dùng chìa khóa mở cửa, cô thăm dò tình hình bên trong qua lớp kính. Mọi thứ có vẻ vẫn ngăn nắp, không có dấu hiệu bị đột nhập.

Cô đóng cửa lại sau lưng hai mẹ con, bật đèn và thả Alice xuống một chiếc ghế. Cô tát nhẹ con bé mấy cái cho nó tỉnh lại.

- Alice, nghe mẹ nói đây. Con phải giúp mẹ, rõ chưa?

- Chuyện gì thế ạ? - Con bé mở choàng mắt và hỏi.

- Chúng ta phải đi kiểm tra mọi cửa nẻo trong nhà để xem có đóng chắc hay không.

Nghe giọng điệu của mẹ, Alice hiểu ngay có chuyện chẳng lành.

- Chuyện gì thế ạ? - Con bé hỏi lại, hoang mang ra mặt.

Mila không có thời gian để giải thích.

- Con cứ ở bên cạnh mẹ, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Cô cầm cái que cời trong lò sưởi, rồi hai mẹ con nhanh chóng đảo một vòng quanh nhà. Cửa sau và các cửa sổ ở tầng trệt đều được khóa từ bên trong, không có dấu hiệu bị cạy. Tiếp đó họ leo lên tầng trên, nơi bố trí các phòng ngủ. Mila bật đèn lên: mọi thứ vẫn y hệt như khi họ rời nhà sáng nay. Cô lao vội tới cái bàn đầu giường, nơi cất súng, kiểm tra ổ đạn, và cảm thấy vững dạ hơn khi có một món vũ khí thực thụ trong tay thay cho chiếc que cời lò.

Trong lúc đó, phía bên ngoài vẫn không có dấu hiệu gì của gã đi mô tô. Mila quan sát khu vực xung quanh các cửa ra vào và cửa sổ. Hai cây đoạn đang lặng lẽ đu đưa cành lá, tựa như hai bàn tay xương xẩu múa may trên nền trời tối đen. Mặt hồ và màn đêm đã nhập làm một, khiến cầu tàu trông như đang lơ lửng giữa không trung. Những bóng đen trong rừng có thể đánh lừa mắt người nhìn: Mila chỉ sợ một trong số đó đang che giấu một kẻ gian ác.

Ở trong nhà thì điện thoại di động bắt được sóng. Mila quyết định gọi cảnh sát.

- Mẹ muốn con lên trên gác. - Cô nói với Alice trước khi gọi điện.

- Tại sao ạ?

Trên đó an toàn hơn, nhưng cô không thể nói thế với con. Trong một thoáng, cô nhớ tới Frida Anderson và nỗ lực tuyệt vọng của chị ta khi đưa bọn trẻ con lên gác nhằm giữ an toàn cho chúng. Điều đó đã không ngăn được cha chúng sát hại cả nhà.

Nhưng Mila có súng. Kinh nghiệm nhiều năm đã dạy cô rằng không kẻ xấu nào sẵn sàng đối mặt với một khẩu súng. Ngay cả những tên điên rồ nhất cũng không liều mạng đến thế.

- Bây giờ con phải nghe lời mẹ, rõ chưa? - Cô đáp với một giọng điệu không chấp nhận bất cứ sự trả treo nào.

Alice đành phải làm theo, vừa đi vừa thút thít.

Mila bấm số cảnh sát khu vực. Một giọng trả lời tự động yêu cầu cô chờ. Chết tiệt , cô rủa thầm. Bọn họ có việc quái gì quan trọng để đến mức không buồn trả lời cuộc gọi khẩn cấp như thế? Cô gác máy và sắp sửa gọi về trụ sở cảnh sát thì khựng lại khi trông thấy Alice trên cầu thang.

- Mẹ đã bảo con lê...

- Con nghe rồi. - Con bé ngắt lời mẹ với một nụ cười kỳ dị.

- Con bị sao thế? - Mila lo lắng hỏi lại.

- Mẹ sẽ không tin nổi đâu. - Con bé đáp với đôi mắt long lanh. - Bố vừa đến tìm con.

Mila cảm thấy cổ họng thắt lại. Alice thậm chí còn không biết mặt mũi bố nó ra sao. Lần duy nhất con bé gặp bố trên giường bệnh là lúc nó còn rất nhỏ.

- Ở đâu cơ? - Cô hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

- Trên gác ạ. Trong chỗ ẩn náu của con.

Mila bước lên cầu thang, khẩu súng lăm lăm trong tay. Cái ổ chăn mền là nơi duy nhất cô chưa kiểm tra. Nếu Alice không bị hoang tưởng thì làm thế nào kẻ đột nhập chui vào được trong nhà?

Mila thề trong đầu rằng nếu đây chỉ là một trò đùa bỡn khác của con gái, cô sẽ trừng trị nó nên thân. Mặc kệ cảm giác tội lỗi khi cô không thể là một người mẹ tốt.

Cô đã lên đến đầu cầu thang, chỗ chiếu nghỉ trước khi tới cánh cửa tầng áp mái. Trước mắt cô là nơi trú ẩn làm bằng đủ thứ chăn mền và mấy sợi dây phơi quần áo.

Lối vào được che chắn bởi chiếc khăn quàng ca rô hai màu xanh đỏ vắt trên dây phơi.

Mila chậm rãi bước tới, tự cảm thấy mình thật ngu ngốc. Những bước chân của cô làm ván sàn bằng gỗ sồi kêu cọt kẹt. Mỗi tiếng động như một luồng điện làm cô rùng mình.

Cô đưa tay về phía cái khăn, lướt ngón tay vào giữa hai mép vải và cảm nhận sự mềm mại của nó. Thình lình cô vạch nó ra và chĩa súng vào bên trong.

Bóng đen bên trong được tạo thành từ bóng tối và sự sợ hãi - ba cái trò trẻ con , cô nghĩ bụng. Alice liệu hồn . Mila định lùi lại thì có thứ gì đó làm cô sững người.

Hai con mắt đang nhìn vào cô từ trong bóng tối.

« Lùi
Tiến »