Mila cảm thấy đói. Cô đã không ăn từ bao lâu rồi? Cô đã ăn vội một bữa sáng gọn nhẹ, sau đó uống cà phê hai lần trong ngày. Chưa kể cô còn cảm thấy mình chớm bị cảm lạnh.
Cô lục trong túi áo khoác da tìm một chiếc khăn giấy, nhưng chỉ thấy tấm ảnh chụp khuôn mặt Enigma đã xóa hết hình xăm. Một người đàn ông bình thường.
Lần đầu tiên Mila nhận ra cô biết hắn. Hãy nói rằng ngươi không phải người mà ta đang sợ.
Cô đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa khá bất tiện ngoài hành lang văn phòng của đội trọng án, để chờ nghe kết luận. Người ta không đưa lại cho cô tấm thẻ “khách tham quan” vì họ chưa rõ phải làm gì. Họ đang đánh giá những tội danh có thể gán cho cô vì đã tự ý điều tra dù không được cho phép, cộng thêm việc sử dụng tài nguyên của sở.
Dù sao thì số phận của cô phụ thuộc vào những gì đã diễn ra tại một nơi khác. Và những gì mà họ khám phá được.
Cô đã cho Thẩm phán biết địa điểm họ sẽ tìm thấy các thi thể của gia đình Anderson.
Nhưng giờ đây, cô chỉ cầu cho mình sai. Cô không hy vọng Frida, Eugenia và Carla còn sống - chuyện đó rõ ràng là không thể Nhưng cô thầm nuôi hy vọng được cứu. Mặc dù điều đó khiến cô trả giá bằng một bản cáo trạng.
Hãy nói rằng ngươi không phải người mà ta đang sợ, cô lặp lại trong đầu.
Sự chờ đợi kết thúc khi Delacroix tiến đến gặp cô ở cuối hành lang. Tay đặc vụ càng đến gần, Mila càng thấy rõ đáp án cho những câu hỏi kinh khủng nhất trên gương mặt anh ta.
- Đúng như cô đã nói. - Delacroix xác nhận.
Cơn ác mộng đã trở thành sự thật. Họ đã tìm thấy xác của cả nhà Anderson tại căn hộ mà họ đã sống trước khi dọn về nông thôn.
- Karl đã đưa họ về đó sau khi sát hại họ tại trang trại. - Delacroix nói tiếp. - Hắn đặt hai đứa trẻ vào trong giường, dém chăn gọn ghẽ như thể chúng đang ngủ. Sau đó hắn nằm cạnh xác vợ trong phòng ngủ lớn, tự cắt mạch máu cổ tay và chết trong vòng tay của chị ta.
Lời tường thuật không lạnh lùng và xa cách như khi các cảnh sát muốn chứng tỏ cảm xúc của họ không bị ảnh hưởng.
- Việc không tìm được máu của Karl Anderson tại trang trại đáng lẽ đã mách nước cho chúng ta. - Tay đặc vụ lắc đầu thừa nhận.
Họ đã nghĩ rằng Karl bị giết đầu tiên ngoài sân trước khi Enigma vào trong nhà để hoàn tất công việc, vì tin rằng trận mưa đêm đã xóa đi các vết máu trên mặt đất.
- Giờ đây chúng ta sẽ phải xét lại vai trò của gã xăm trổ. - Delacroix thốt lên với giọng ngao ngán. - Cần phải tìm hiểu xem hắn có chủ động tham gia vào cuộc thảm sát, hay chỉ đơn thuần chở Karl cùng mấy cái xác đi tới căn hộ trong thành phố rồi lái xe về khu lò mổ, nơi chúng ta tìm thấy hắn nhờ một cú điện thoại nặc danh.
Điều này cũng sẽ dẫn đến việc xét lại hình phạt mà hắn phải nhận, Mila nghĩ thầm.
- Chuyện này đúng là điên rồ, - Delacroix chốt hạ và đưa tay lên trán.
- Không đâu. Hãy tin tôi. - Mila nói để trấn an anh ta.
Tay đặc vụ nhận ra cô đang cầm tấm ảnh Enigma trong tay, và đanh giọng đáp:
- Cô thì biết gì? Cô thậm chí không còn ở đây nữa. Cô không còn là người của chúng tôi nữa.
Cho đến lúc đó, Delacroix vẫn tỏ ra tử tế với cô. Sau những diễn biến vừa rồi, cũng dễ hiểu khi anh ta đổi giọng, nhưng Mila không thể chấp nhận một thực tế bị bóp méo như vậy.
- Tôi nào có muốn dây vào. Tôi không hề muốn tham gia vụ án đáng nguyền rủa này của các anh. - Cô kiên quyết phản bác. - Tôi đã nghỉ việc từ một năm trước, và cắt đứt hoàn toàn với những chuyện rác rưởi như thế này. Chính các anh đã lôi tôi đến đây kia mà.
- Là Joanna Shutton. - Delacroix chỉnh lại và trỏ ngón tay vào cô. - Chúng tôi không cần cô.
- Tôi cứ tưởng Bauer xấu tính hơn anh cơ đấy. - Cô cười nhạt.
Delacroix không đáp.
- Tôi rất sẵn lòng giải thích chuyện đã xảy ra, sau đó tôi sẽ để cho các anh được yên thân với vụ án yêu quý của các anh.
- Dù cô có nói gì đi chăng nữa, từ bây giờ một phụ nữ và hai bé gái đã chết dưới tay của kẻ lẽ ra phải bảo vệ họ. - Tay đặc vụ đáp. - Kẻ duy nhất hưởng lợi từ sự đóng góp của cô chính là Enigma. Hắn sẽ không bị buộc tội giết người nữa, mà chỉ bị tội đồng lõa thôi.
- Tôi không tin. - Mila đáp. - Vì tôi biết hắn là ai.
Joanna Shutton đã gọi Corradini, Bauer và Delacroix vào phòng làm việc của mình. Mila ngồi giữa phòng. Những người còn lại vây quanh cô, chờ nghe lời giải thích.
- Nhờ máy tính của Timmy Jackson, tôi đã tham gia vào một... trò chơi mô phỏng.
- Tôi không hiểu gì cả. - Thẩm phán lên tiếng. - Tức là thật hay giả?
- Là thật... Hay đúng hơn nó đã trở thành sự thật sau đó.
Mila cố giải thích những gì cô đã thấy, đã trải qua. Điều đó không dễ dàng, vì sau khi bị ngắt kết nối, cô không tài nào truy cập được vào chương trình khốn kiếp đó nữa.
- Karl Anderson đã tham gia vào một kiểu thực tại ảo. Đó là bản sao trung thực của thế giới mà chúng ta đang sống. - Mila nói, nhưng giấu đi việc nó u ám và ảm đạm hơn bản gốc. - Tôi chưa hiểu được nó vận hành như thế nào. Nó giống như một trò chơi trực tuyến vậy.
- Trò chơi trực tuyến ư? - Bauer ngước mắt lên nhìn trần nhà.
- Một trò chơi không tên, trong đó người ta có thể thực hiện những điều bị cấm đoán, phơi bày bản chất của mỗi người.
Ví dụ như, ở đó Timmy Jackson đã tìm thấy dũng khí để trở thành kẻ vẽ bậy và phá hoại một toa tàu điện ngầm.
- Trò chơi này cho phép người chơi đóng vai một người khác, một sát thủ chẳng hạn. - Mila nói tiếp. - Nhưng tôi tin rằng qua thời gian, Karl Anderson đã thực sự trở thành con người mà anh ta sắm vai.
Cô tự hỏi Karl đã có bao nhiêu lần thực tập sát hại gia đình mình trong trò chơi đó.
- Khi anh ta nhận ra điều đó thì đã quá muộn.
Dọn ra khỏi thành phố và từ bỏ tất cả không giúp ích được gì. Con quái vật mà anh ta tìm cách trốn chạy nằm trong đầu anh ta.
- Tôi chưa hiểu được vai trò của Enigma. - Joanna Shutton nói, một lần nữa sử dụng biệt danh mà chính chị ta cấm tiệt.
- Karl Anderson đã gặp Enigma trong trò chơi.
- Cái gì? Nó có chế độ chơi nhiều người à? - Corradini hoang mang hỏi.
Có rất nhiều sự hoài nghi xung quanh Mila. Delacroix quan sát cô với đôi tay khoanh lại trước ngực, không nói gì.
- Tôi nghĩ là có. Khi tôi ở trong đó, tôi đã cảm thấy một sự hiện diện.
Hãy nhìn mình đi.
- Một sự hiện diện? - Joanna Shutton thắc mắc.
- Phải, chuyện đó diễn ra ngay trước khi tôi bị ngắt kết nối. Tôi không biết phải miêu tả như thế nào, nhưng tôi có cảm giác bị ai đó quan sát.
- Có cảm giác? - Bauer chế giễu. - Chúng tôi còn phải nghe những câu chuyện lố bịch của cô đến bao giờ?
Delacroix giơ tay lên ngăn Bauer lại. Anh ta muốn nghe nốt.
- Enigma và Karl Anderson đã gặp nhau trong trò chơi. - Mila lặp lại. - Đối với Karl, lúc đầu nó chỉ là một thứ tiêu khiển để giết thời gian. Sau đó anh ta bắt đầu làm những việc không giải thích được.
- Chẳng hạn như sát hại vợ con? - Joanna Shutton hỏi lại, mỗi lúc một hoang mang hơn.
- Chính xác. Khi Karl nhận ra mình đã vượt qua một lằn ranh nguy hiểm và mang vào thực tại những điều vốn chỉ làm trong thế giới ảo, anh ta ngừng chơi. Nhưng Karl cũng hiểu việc ngắt kết nối với trò chơi thôi không đủ: một thứ gì đó đã len lỏi vào trong đầu anh ta. Một kiểu cám dỗ. Thế là anh ta thuyết phục vợ từ bỏ cuộc sống đẳng cấp của họ, và nhất là từ bỏ những công nghệ mà theo sự suy diễn méo mó của Karl, có thể lôi kéo anh ta quay lại thế giới ảo.
- Thật vớ vẩn. - Bauer bình phẩm.
Mila phớt lờ tay đặc vụ.
- Nhưng Enigma đã tìm ra Karl và đích thân đến gặp anh ta. Trong khi chị vợ gọi cho cảnh sát, Karl bước ra nói chuyện với hắn. Anh ta yêu cầu hắn để cho họ yên, hoặc cũng có thể hai người chẳng nói gì cả. Thế rồi Enigma thuyết phục được Karl làm nốt những gì anh ta đã khởi xướng trong trò chơi: hắn đưa cho anh ta cái hái lấy từ trong kho dụng cụ, và nhìn anh ta quay vào trong nhà... Phần còn lại thì chúng ta đã biết.
- Vậy là theo cô Enigma đóng vai trò một kẻ xúi giục. - Delacroix cuối cùng cũng lên tiếng. .
Mila nhìn anh ta chăm chú.
- Enigma đi tìm những người yếu đuối như Karl Anderson.
- Yếu đuối? - Joanna Shutton lắc đầu.
- Lũ quái vật không biết mình là quái vật. - Mila khẳng định. - Bọn họ mang trong mình một khao khát chưa được đáp ứng, một điểm yếu. Enima biết cách nhận ra bọn họ để tiếp cận. Hắn biết cách dung dưỡng họ, lấy được sự tin tưởng của họ. Hắn thuyết phục họ bằng những lời dối trá...
- Nghĩa là? - Corradini thắc mắc.
- Rằng họ có thể trở thành bất cứ điều gì mình khao khát. Rằng những ảo tưởng dù bệnh hoạn nhất của họ vẫn hợp lý. Rằng ngay chính bản thân họ đang nung nấu một khao khát bạo lực trong đầu, và điều đó chẳng có gì sai.
- Cô đang nói với chúng tôi là gã xăm trổ kia không có tội à? - Bauer tức tối hỏi lại.
- Không. Tôi muốn nói rằng hắn là một kẻ nhắc tuồng.