Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2465 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 8 ☆

Sảnh những bước chân thất lạc.

Gian phòng giống với điện thờ này là nơi họ lưu giữ những tấm ảnh chụp người mất tích. Những cú bấm máy cuối cùng trước khi họ biến vào hư không. Những chân dung tươi tắn được chụp trong một khoảnh khắc vui vẻ hoặc thư thái: tiệc sinh nhật, chuyến dạo chơi, lễ tốt nghiệp, lễ rửa tội, hoặc đám cưới.

Bởi vì chúng ta để mình được chụp ảnh trong những khoảnh khắc hạnh phúc, Mila tự nhủ. Nhưng không ai có thể hình dung được một ngày kia chân dung của họ sẽ xuất hiện trên bức tường này.

Trong khi đưa mắt nhìn quanh, cô nhận thấy sau một năm mọi thứ vẫn chưa có gì thay đổi. Bàn làm việc trống trơn vì không một cảnh sát nào muốn điều tra những vụ mất tích. Quá nhiều dấu hỏi và quá ít cơ hội thành công.

- Thế chúng ta cần tìm gì nào? - Berish hỏi với giọng cương quyết.

- Anh nghe đây. - Mila tiến lại gần anh và đáp. - Em muốn anh về nhà.

- Em đùa à?

- Không. Em không được phép chia sẻ với anh những thông tin mình có. Em không còn là một thường dân đơn thuần nữa.

Thật ra cô không muốn lôi Berish vào cuộc vì lo cho anh. Cô tin chắc Joanna Shutton đang tìm người đổ lỗi cho thất bại và một cuộc truy lùng con dê tế thần sẽ sớm diễn ra. Nhiều cái đầu sẽ rơi, và Mila không muốn Berish hy sinh vì cô.

- Em đang bế tắc, không phải vậy sao?

- Em không có tư cách gì để tiến hành cuộc điều tra này. - Cô thừa nhận. - Nhưng em muốn xóa đi một mối nghi ngờ. Anh biết em rồi đấy.

- Thế nếu ai đó bắt gặp em tại đây thì sao? Anh là người phụ trách, đằng nào thì bây giờ anh cũng đã bị liên đới.

- Em luôn có thể nói rằng mình vẫn còn giữ chìa khóa văn phòng, và quay lại vì nhớ nơi này. - Cô mỉm cười đáp.

- Như thế là vi phạm đấy. - Berish nói với giọng nghiêm túc.

Hai người nhìn nhau không nói trong một thoáng.

- Vậy còn Alice? Chỗ đồ ăn Ấn Độ? - Anh hỏi.

Mila đã quên khuấy chuyện đó.

- Thôi chết! - Cô thốt lên, cảm giác tội lỗi ùa vào trong lòng.

Nhưng Berish không hề có ý định ngoáy sâu mũi dao vào vết thương của cô.

- Bạn của Alice tên là gì?

-Jane.

- Anh sẽ gọi điện thoại cho mẹ con bé để báo là em về muộn.

Mila đưa cho Berish một số điện thoại.

- Anh hãy nói chuyện với Alice, nó sẽ mừng lắm đấy.

Berish gật đầu.

- Hitch rất ghét rau. Anh sẽ phải ăn hết chỗ thức ăn một mình.

Nói đoạn anh bỏ đi.

Còn lại một mình, Mila đến bên chiếc bàn làm việc từng là của cô. Đó là nơi phát ra nguồn ánh sáng duy nhất trong phòng.

Cô ngồi xuống trước màn hình cũ. Nguồn tài chính của Minh Phủ luôn eo hẹp. Không có vinh quang nào dành cho các vụ mất tích, bởi vì hầu hết các trường hợp đều không có lời giải. Vậy thì việc gì phải lãng phí tiền bạc, theo suy nghĩ của các sếp lãnh đạo.

Mila bật máy tính và đợi hệ điều hành khởi động, quá trình này diễn ra trong vài phút. Sau đó, cô mở hồ sơ lưu trữ các vụ mất tích.

Cô ngẫm nghĩ về những từ khóa cần nhập vào thanh tìm kiếm. Đầu tiên cô thử với từ “xăm mình”

Đúng như dự đoán, Mila thu được hàng trăm kết quả. Phần lớn liên quan đến những người mất tích đã từng xăm cái gì đó trong đời. Hình xăm là một dấu vết có giá trị đối với người tìm kiếm, đặc biệt là trong các vụ bắt cóc: nó hữu ích hơn cả một tấm ảnh chân dung khi cần xác định danh tính nạn nhân nhiều năm về sau, vì các đường nét cơ thể luôn luôn thay đổi.

Cô nhập thêm một từ khóa thứ hai: “chữ số”.

Mặc dù máy tính loại bớt gần ba phần tư kết quả, số lượng còn lại vẫn quá nhiều. Mila xem lướt một vài hình ảnh, nhưng hình xăm số hóa ra khá phổ biến: người ta thường xăm một ngày tháng quan trọng gì đó lên người.

Cô cần một từ khóa nữa để thu hẹp kết quả tìm kiếm. “Nước mắt Thiên thần” giúp cô làm được điều đó, nhưng có vẻ như cô bị dẫn đi sai đường. Trên màn hình chỉ còn lại những vụ mất tích của đám buôn bán ma túy hoặc con nghiện.

Lúc đó Mila bỗng nảy ra một ý. Cô nhập từ khóa “lisca” và chờ đợi. Một kết quả duy nhất xuất hiện.

Đây rồi, cô nhủ thầm. Để xem ngươi là ai.

Khi cô mở tập tin, trên màn hình hiện lên khuôn mặt tái xanh đầy mụn trứng cá của một thiếu niên mười bảy tuổi được khoanh tròn bằng màu đỏ, trong tấm ảnh chụp một buổi vũ hội ở trường.

Timmy Jackson đang cầm một cái cốc giấy trong tay, và cậu ta là người duy nhất mỉm cười. Mila thu được một chút thông tin sơ khởi về cậu.

Do chiều cao, vóc dáng khẳng khiu và lòng khòng, người ta gọi cậu là “Lisca” - xương cá.

Theo biên bản được cảnh sát lập vào đầu tháng Ba của bảy năm về trước, Vita Jackson cho biết con trai bà biến mất một cách bí hiểm vào buổi sáng một ngày thứ Tư. Bà đi vào phòng ngủ gọi con và không thấy cậu đâu cả.

Mila có thể khẳng định vụ việc liên quan tới Enigma khi đọc tiếp vài dòng bên dưới: Timmy từng có tiền án do thực hiện một số vụ phá hoại tài sản công cộng, cụ thể là viết bậy bằng sơn xịt lên một toa tàu điện ngầm.

Một kẻ thích vẽ bậy. Mila nhớ lại điều mà họ tìm thấy tại nhà máy lọc dầu bỏ hoang.

Theo lời kể của mẹ cậu ta, trước khi bị bắt Timmy luôn là một cậu bé ngoan. Không ai có thể nghĩ cậu ta lại trở thành một kẻ phá hoại. Timmy từng giam mình nhiều ngày trong phòng để chơi game trên mạng. Vẫn theo bà mẹ, con trai bà đã bị biến thành một đứa côn đồ do tác động tiêu cực của một người nào đó mà cậu ta gặp trên mạng.

Đây có thể là nguồn cơn của việc cậu ta biến mất, Mila nghĩ thầm. Các thiếu niên vẫn thường bị dụ dỗ bởi đám người xấu ẩn danh trên mạng.

Cô lập tức nghĩ tới Enigma.

Đây là lý do khiến Karl Anderson loại bỏ công nghệ khỏi cuộc sống của mình.

Anh ta đã gặp gỡ kẻ giết mình trên mạng.

Sau khi tìm kiếm trong phòng cậu con trai mất tích, bà mẹ phát hiện những viên thuốc màu xanh mà cảnh sát xác định là LHFD, hay “Nước mắt Thiên thần”. Ngoài ra, bà ta cũng cho biết con trai mình đã xăm một con số vào bắp chân bằng bút bi và bật lửa. Vụ việc đã châm ngòi cho một cuộc cãi vã to tiếng trong gia đình.

Bảy năm đã trôi qua từ khi cậu ta biến mất, Mila nhẩm lại trong khi nghĩ tới dòng chữ lâu năm tìm thấy trên bức tường của nhà máy lọc dầu. Lúc đó cô không phải là người duy nhất làm việc tại Minh Phủ, nếu không chắc chắn cô đã nhớ Timmy.

Ở phần ghi chú cuối trang, cảnh sát cho biết do sự nằn nì của Vita Jackson, họ đã đem máy tính của cậu ta về phân tích lịch sử duyệt Internet.

Nếu có gì đó bất thường thì nó đã được ghi vào biên bản, Mila nghĩ thầm. Nhưng tài liệu cô đang xem kết thúc bằng một dãy mã vừa chữ vừa số. Mila nhận ra ngay nó là gì.

Máy tính của Lisca vẫn đang được lưu trong kho của Minh Phủ.

Tầng hầm là một nơi ảm đạm.

Trần thấp và không có cửa sổ, trừ vài ô cửa lấy sáng trên bức tường phía tây, nhưng đã bị bịt ván. Phải hết sức cẩn thận khi bước xuống cầu thang, vì một thợ điện thiên tài đã nảy ra ý tưởng lắp công tắc đèn ở bậc thang dưới cùng.

Mila giơ tay bấm công tắc. Một loạt bóng đèn huỳnh quang chớp tắt rồi sáng hẳn, chiếu xuống một mê cung các kệ lưu trữ.

Kho lưu trữ của Minh Phủ được chia làm hai phần. Phần phía ngoài lưu hồ sơ của những vụ xưa nhất và chưa được số hóa. Phần bên trong dùng để cất các món đồ của người mất tích có thể giúp ích cho việc điều tra. Họ phải thử mọi cách để tìm được một thứ gì đó, vì các cuộc điều tra thường xuyên gặp bế tắc trước cả khi bắt đầu.

Mila luôn nghĩ các cảnh sát bên đội trọng án rất may mắn, vì họ có hung khí, máu, ADN, vật chất hữu cơ, và nhất là các thi thể. Trong khi Ban tìm kiếm người mất tích chẳng có gì sất.

Cô len lỏi đi về phía cuối gian phòng rộng lớn.

Thùng giấy đựng các món đồ lưu trữ của vụ Timmy Jackson nằm trên một cái kệ cao, hơi khuất phía sau những cái thùng khác. Cô phải trèo lên mới với tới nó, và phải cẩn thận hết sức để không bị các thứ rơi vào đầu.

Khi lấy được cái thùng, Mila phát hiện ra nó đã bị ẩm và có thể bị bục. Cô quyết định đem nó lên tầng trên để mở tại chiếc bàn chuyên dụng cho hồ sơ giấy.

Đặt cái thùng xuống bàn, Mila không vội xem ngay bên trong mà cởi áo khoác da. Cô bị nóng và toát mồ hôi rất nhiều. Cô dùng một con dao rọc giấy để cắt chỗ băng keo dán thùng rồi mở nó ra.

Trong thùng có một máy tính xách tay cũ dán đầy hình ảnh các ban nhạc rock, một cần điều khiển chơi game, và một chiếc kính thực tế ảo đời đầu.

Mila đặt cái thùng xuống đất, lấy các món đồ ra và để lên bàn. Cô đứng quan sát chúng, hai tay tì vào mép bàn.

Tiếp đó cô mở máy tính xách tay lên, cắm điện và đánh thức nó khỏi giấc ngủ đông kéo dài.

Màn hình hiển thị một thông báo từ các kỹ thuật viên của bộ phận tin học cho biết máy tính ban đầu được bảo vệ bằng một mật khẩu đã được giải mã. Như vậy cô có thể thoải mái truy cập nội dung trong máy.

Hình nền là một bức ảnh của Joe Strummer trong ban The Clash đang hút thuốc. Những biểu tượng tương ứng với các phần mềm cũ, hiện đã lỗi thời, ví dụ như các chương trình đồ họa cho dân vẽ tường, cho phép người ta tạo ra các dòng chữ và hình vẽ trước khi vẽ lại chúng ở kích thước lớn hơn, hoặc những trò chơi điện tử mà bây giờ có vẻ tầm thường đến mức khiến bạn phải cười.

Rõ ràng máy tính xách tay của Lisca không tiết lộ bất cứ điều gì khác thường: nó là máy tính của một thiếu niên thế hệ Y.

Trong một góc màn hình, một tệp hồ sơ có logo của sở cảnh sát chứa báo cáo của các kỹ thuật viên về những gì họ tìm thấy trong bộ nhớ. Nhờ đọc nó, Mila biết được trước khi biến mất, Timmy Jackson đã dành phần lớn thời gian của mình cho một trò chơi điện tử không tên.

Không hiểu gì cả, cô bèn tìm kiếm biểu tượng tương ứng.

Đó là một cái nhẫn màu xanh da trời. Cô bấm vào đó để mở nó lên.

Một cảnh báo xuất hiện trên màn hình: để tham gia, người chơi phải kết nối với mạng Internet, trang bị một kính thực tế ảo và cần điều khiển.

Mila làm theo. Cô dò tìm mạng wifi của sở và nhập mật mã, thầm mong nó chưa bị thay đổi và phát sóng đủ mạnh ở dưới tầng hầm này. Cuối cùng cô cũng kết nối được.

Một hình quả địa cầu tự quay quanh trục xuất hiện trên màn hình.

Vậy ra cậu lạc lối trong này à, Timmy Jackson? Chỉ có một cách duy nhất để xác định điều đó: lặp lại những thao tác của cậu ta.

Mila ngồi xuống, sửa soạn cần điều khiển và chuẩn bị đeo kính lên. Đúng lúc đó chương trình tải xong và một màn hình mới xuất hiện.

Một cửa sổ nhấp nháy bên dưới quả địa cầu. Cần phải nhập vào đó hai dữ liệu:

Vĩ độ và kinh độ.

Mila cảm thấy khó thở. Cô lập tức nhớ tới tọa độ mà Enigma đã cung cấp bằng cách tự chỉ vào các con số trên cơ thể mình.

Đặt tay lên bàn phím, cô nhập chúng không chút đắn đo.

Chiếc kính bên cạnh cô sáng lên. Mila chậm rãi cầm lấy nó, băn khoăn không biết sẽ phát hiện được điều gì trong khi mối lo sợ bắt đầu dâng lên.

Cô đeo kính lên đầu và lập tức rơi vào một trò chơi điện tử lỗi thời.

Những hình ảnh và âm thanh đến từ một tòa nhà trống trải đã xuống cấp. Các vách tường và cột trụ ở trong một tình trạng rất tồi tệ, sàn nhà ngổn ngang xà bần. Cô không quan sát được rõ vì đang là ban đêm và chỉ có ánh trăng lọt qua các lỗ thủng trên mái. Có tiếng gió vi vút và tiếng kim loại va đập ở đâu đó.

Dù được thiết kế 3D, đồ họa của trò chơi khá đơn sơ và có độ phân giải không cao. Chẳng thể so bì được với những trò chơi điện tử hiện đại bây giờ. Mila tự hỏi nó đã bao nhiêu tuổi rồi.

Cô chỉnh cần điều khiển, và hình ảnh trước mắt cô cũng thay đổi theo.

Mình là một thế thân, cô tự nhủ.

Thật vậy, một bản sao của cô đang di chuyển trong môi trường ảo. Cô tranh thủ xem xét nơi đó. Cô tiến tới trước, quan sát cảnh vật và có cảm giác như đã thấy nó trước kia, như thể cô đã từng tới đây. Vô lý, cô tự nhủ. Nhưng rồi, khi quay người, cổ nhận ra dòng chữ trên tường.

Lisca.

Mình đang ở trong nhà máy lọc dầu bỏ hoang. Làm sao có thể như vậy được? Mình làm gì ở đây? Cô không kịp có thời gian suy nghĩ, vì phía sau lưng đã vang lên tiếng bước chân.

Một cái bóng đang tiến về phía cô với những bước đi chậm rãi. Khi nó bước vào vùng sáng đầu tiên do ánh trăng tạo ra, Mila lập tức nhận ra nó.

Enigma nhoẻn cười với cô.

Mila cảm thấy máu trong người đông lại. Tên xăm trổ đang khỏa thân hoàn toàn, giống như lúc bị bắt. Hắn không nói gì. Suốt vài giây, hắn không nhúc nhích. Sau đó, với những cử chỉ lịch thiệp và tựa như bị thôi miên, hắn chỉ một loạt số trên người mình, giống lúc ở trong Cái Hố.

Khi làm xong, hắn mỉm cười lần nữa và biến mất.

Mila tháo kính thực tế ảo. Việc quay lại thực tại quá đột ngột khiến cô phải nhìn quanh quất một lúc để định thần. Cô vẫn đang đứng ở Minh Phủ, nhưng có gì đó mách bảo rằng cô đang không an toàn.

Đầu óc cô vẫn chưa hết váng vất sau cuộc chạm trán với Enigma. Hắn muốn gì ở mình? Tại sao hắn nhất định lôi mình vào vụ này?

Trước mắt cô, trên màn hình, quả địa cầu đang quay. Mila đã kịp nhớ chín con số tọa độ, nhưng cô có một linh cảm rằng nếu tiếp tục nhập vị trí tọa độ mới vào máy tính, cô sẽ không có đường lui. Đó sẽ là điểm bất hồi. Tuy vậy, nếu không xác minh, mối nghi ngờ sẽ đeo đuổi cô trong suốt phần đời còn lại.

Mày muốn gì ở tao, đồ quái vật khốn kiếp?

Bằng những ngón tay hơi run rẩy, cô nhập thông số tọa độ, và lại chui đầu vào thực tế ảo.

Vẫn đang là ban đêm. Khung cửa sổ lắp kính cho cô một cái nhìn toàn cảnh thành phố, nhưng có gì đó không ổn. Nó thật ma quái.

Mình đang ở đâu đây? Trong một căn hộ trên tầng cao của một tòa nhà chọc trời. Hiệu ứng đồ họa không được hoàn hảo: đường nét của các vật bị mờ nhòe, độ phân giải không bắt kịp tốc độ di chuyển và hình ảnh bị rung. Đây đó có những cái lỗ đen. Nội thất căn hộ có vẻ sang trọng, cao cấp. Mila đang đứng tại một phòng khách rộng rãi, với chiếc ti vi màn hình phẳng kích thước lớn trên tường, một lò sưởi khí đốt, bộ salon trắng và quầy bar kiêm tủ lạnh.

Trong nhà có ai đó đang hát. Một giọng nữ.

Âm thanh đó lôi kéo cô bước ra hành lang, nơi có ánh sáng lọt qua một khe cửa mở hé. Cô đẩy cửa và thấy mình đang bước vào một căn bếp với đồ đạc được sơn bóng màu đen. Một phụ nữ đứng quay lưng lại với cô đang chuẩn bị thức ăn. Chị ta quay lại. Đường nét cơ thể chị ta không sắc sảo và khuôn mặt khá rung, nhưng Mila cũng nhận ra được đó là bản sao chính xác của Frida Anderson.

Những tiếng cười giòn tan vang lên. Hai cái bóng nhỏ bước vào phòng qua một cánh cửa khác. Cặp chị em sinh đôi , Mila nghĩ thầm. Eugenia và Carla chơi đuổi bắt, chúng chạy quanh bàn ăn lớn ba vòng, rồi rời phòng.

Cả người mẹ lẫn hai cô con gái đều không nhận thấy sự hiện diện của Mila. Chuyện gì đang diễn ra? Mặc dù họ chỉ là những bản sao, việc nhìn thấy họ một cách sống động như thế khiến Mila chột dạ, khi nhớ tới những điều đã xảy ra cho họ.

Đúng lúc đó, cô nhìn xuống và ngạc nhiên nhận ra mình đang cầm trên tay một con dao dài sắc lẻm.

Chúa ơi, mình là Enigma.

Bỗng một thế lực từ bên ngoài chộp lấy thế thân của cô và chiếm quyền kiểm soát. Trước khi kịp hiểu ra, cô thấy cánh tay mình giơ lên, vung vẩy lưỡi dao.

Cô lao vào Frida và đâm chị ta nhiều nhát, với một sự tàn bạo đáng sợ. Đầu tiên là vào đôi tay đang giơ lên chống đỡ vô ích, kế đến là vào ngực, vào bụng, và cuối cùng vào khuôn mặt, nhiều đến mức làm nó biến dạng.

Người phụ nữ gục xuống sàn, bất động. Nhưng thế thân của Mila vẫn tiếp tục tấn công. Hết nhát này tới nhát khác, máu phun tung tóe từ những vết thương. Cô biết tất cả đều là giả, điều đang xảy ra trước mắt cô chỉ là một sự mô phỏng thực tế được thực hiện bởi một phần mềm. Cô muốn chấm dứt nó ngay và tháo kính ra. Nhưng cô không thể, cô phải nhìn. Cô phải biết. Cô tin chắc Enigma muốn cho cô xem điều hắn đã làm.

Ngay lúc này, cô không thắc mắc tại sao họ không ở trang trại hoặc tại sao vẫn còn những món đồ công nghệ mà gia đình Anderson đã từ bỏ trong căn hộ. Cô không có thời gian để suy nghĩ, vì Enigma đã bỏ Frida lại đó và di chuyển.

Mila biết mình sẽ đi đâu: tìm kiếm cặp song sinh.

Hai đứa đang chơi trốn tìm và không nhận thấy gì. Một đứa đang ngồi thu lu đằng sau chiếc ghế bành trong phòng ngủ của bố mẹ. Khi nhìn thấy con quái vật tiến đến, con bé trố mắt, kinh hãi tột độ. Nó không kịp hét lên, nhưng kịp làm một cử chỉ, tự nhiên đến nỗi Mila có cảm giác như dạng nhìn thấy một bé gái thực sự: nó đưa tay lên che mắt mình, như thể điều đó đủ để xóa đi thảm kịch kinh hoàng đang diễn ra.

Một lần nữa, lưỡi dao giơ lên một cách tàn nhẫn và bổ xuống da thịt vô tội. Máu lại chảy. Không có giọt nước mắt nào. Khi đã chán cảnh tượng này, Enigma đi tìm cô em gái.

Con bé đang ở trong phòng ngủ của mình, nấp giữa những con thú nhồi bông của nó, và chào đón Enigma bằng một cái nhìn không chớp mắt. Nhưng trong mắt con bé có điều gì đó thật khó hiểu, không ăn nhập gì với hoàn cảnh.

Điều bộc lộ trong ánh mắt đó không phải là sự hoảng sợ, mà là sự kinh ngạc. Như thể con bé biết mình là ai, Mila tự nhủ.

Con bé sắp nói gì đó thì bị lưỡi dao cắt phăng đầu. Mila bấu vào cần điều khiển, cố gắng dừng mọi việc lại, nhưng hoài công. Cái đầu rơi xuống. Đôi mắt trống rỗng một lần nữa nhìn vào mắt cô.

Mình đã giết nó. Không phải, là Enigma. Nhưng trò nhập vai quái vật này chân thực đến mức phi lý.

Trong sự im lặng của căn phòng, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp của hung thủ. Sự mệt mỏi đầy thỏa mãn sau cuộc tàn sát.

Đúng lúc đó một việc bất ngờ xảy ra. Một bóng ma vụt qua chỗ cô.

Hãy nhìn mình đi.

Có một người khác đang ở đây cùng cô.

Nhờ chạm vào phím bấm của cần điều khiển, Mila phát hiện ra cô có thể kiểm soát thế thân của mình trở lại. Cô lập tức quay mặt nhìn đi nơi khác, và bắt gặp một chiếc gương màu hồng, thứ mà tất cả các cô bé gái, trong sự riêng tư của căn phòng ngủ, đều giả làm người lớn khi soi hình ảnh mình trong đó.

Hãy nhìn mình đi.

Mila quyết định làm theo chỉ dẫn của lời thì thầm và tiến đến gần tấm gương trên những bước chân do dự. Cô soi gương. Lần đầu tiên cô nhìn thấy thế thân của mình. Và cô sững người.

Không phải Enigma đang nhìn chằm chằm vào cô trong gương, mà chính là Karl Anderson.

Cảnh tượng đột ngột biến mất trước mắt cô và một tấm màn đen chụp xuống không hề báo trước. Ngay khi bị ngắt kết nối với thế giới ảo, Mila chỉ kịp thốt lên:

- Chính là anh ta.

« Lùi
Tiến »