- Tối nay con muốn ăn gì?
- Con không biết. - Alice đáp.
- Mẹ đang ở trong thành phố, mẹ có thể mua món gì đó mà ở khu nhà mình không có.
- Chẳng hạn như gì ạ?
- Món Ấn chay?
- Món Ấn thì con thích.
Đã gần 18 giờ, và Mila tin chắc rằng, như giao hẹn, mẹ của Jane đã đón Alice ở trường cùng với con mình. Trong vòng nửa tiếng nữa, Simon Berish sẽ ghé qua đón cô để đưa ra ga.
- Mẹ...
Mila ghét bị gọi như thế. Cô tin mình không xứng với nó.
- Ừ.
- Con xin mẹ một chuyện được không?
Lạy trời, đừng khiến con bé nhắc tới bố nó một lần nữa.
- Con nói đi...
- Chúng ta có thể nuôi một con mèo khác được không?
- Finz bị làm sao à? - Mila hốt hoảng hỏi lại.
- Nó ghét con.
- Finz không hề ghét con. Với lại, chúng ta sẽ đi tìm nó về.
- Vâng ạ. Vậy mẹ mua cho con một chiếc iPhone nhé? Sinh nhật sắp tới Jane sẽ được nhận một chiếc iPhone đời mới nhất.
Khả năng chuyển chủ đề của bọn trẻ con thật đáng kinh ngạc.
- Con biết mẹ nghĩ như thế nào rồi đấy. - Mila đáp, vẫn chưa hết ngạc nhiên.
Hai mẹ con đã đề cập tới chuyện này, nhưng Alice thỉnh thoảng vẫn nhắc lại. Đám bạn cùng lớp của nó đứa nào cũng có điện thoại thông minh, và con bé cảm thấy khác người. Dù sao thì Mila không tin Alice đã đủ chín chắn để có một chiếc iPhone. Cô nghĩ tới gia đình Anderson, nghĩ tới quyết định từ bỏ đồ công nghệ của họ. Chúng ta tưởng mình sở hữu chúng, nhưng thật ra chính chúng làm chủ chúng ta.
- Hôm nay mẹ gặp lại bác Simon đấy. - Cô nói để lái sang chủ đề khác.
- Cả Hitch nữa ạ?
Mila biết “chớ” là chủ đề sẽ khiến con gái cô thích thú.
- Tất nhiên rồi. Chúng ta có thể mời bác đến nhà chơi cuối tuần này. Con nghĩ sao?
Cô không biết mình đang làm đúng hay sai khi phá vỡ quy tắc không gặp gỡ đồng nghiệp cũ, nhưng cô nghĩ Alice cần được giao tiếp với một người đàn ông khi con bé cứ nhắc đến bố suốt như thế. Và Simon Berish là người bạn hào hiệp nhất mà cô có.
- Bác Simon thì được ạ. - Con gái cô ưng thuận. - Nhưng mẹ phải bảo bác dắt con Hitch theo đấy.
- Mẹ hứa. - Mila trấn an con bé trước khi cúp máy.
Cô đang đi trên một hành lang dài vắng vẻ, trái ngược hẳn so với khung cảnh nhộn nhịp đầu giờ chiều. Trong không khí phảng phất một thứ mùi nhè nhẹ của sự thất bại.
Nhiệm vụ của cô đã kết thúc sau mười hai tiếng đồng hồ cô dành cho Joanna Shutton.
Thẩm phán đang nhốt mình trong phòng làm việc cùng với nhóm thuộc cấp thân tín của chị ta để bàn bạc những động thái tiếp theo sau khám phá vụn vặt vừa rồi.
Một sự huy động quân số vô tiền khoáng hậu để khám phá một nơi trống rỗng. Dòng chữ trên tường, rõ ràng được viết cách đây rất lâu, trở thành một trò đùa không thể chấp nhận nổi.
Lisca.
Trong đầu Mila, từ đó vang lên với giọng nói rin rít ghê rợn của gã xăm trổ trong cuộc gặp gỡ giữa họ tại nhà tù.
"Liiissscaaa...”
Khi hắn chồm người về phía cô, tiến sát tấm kính bảo vệ, với ánh mắt xuyên thấu, Mila có cảm giác như lời thì thầm đó có thể phá tan màng chắn mỏng manh giữa họ.
Cô xua hình ảnh đó ra khỏi đầu, sợ rằng giọng nói ấy đã truyền thứ gì vào trong tâm trí mình - một con virus âm thanh, hoặc một con ký sinh trùng làm tổ giữa những ý nghĩ của cô.
Trong lúc ra về, cô đi ngang cánh cửa đang mở của một phòng thí nghiệm. Khoảng năm mươi kỹ thuật viên đang ngồi phân tích những chiếc máy tính phế thải của Enigma.
Một loạt thùng máy cũ kỹ nằm ngay ngắn dưới sàn, nom như hàng bia mộ trong nghĩa trang.
Chúng được nối với những sợi dây cáp mới, cho phép họ sục sạo vào những phân mảnh của bộ nhớ rồi đưa kết quả lên màn hình tinh thể lỏng thế hệ mới nhất. Mỗi kỹ thuật viên làm việc với một chiếc máy.
Có thể thấy mọi thứ đều hiện lên màn hình: email, văn bản, hình ảnh những khuôn mặt xa lạ tươi cười, phong cảnh thiên nhiên, ảnh chụp khi đi du lịch hoặc trong cuộc sống thường ngày. Niềm vui và nỗi buồn lẫn lộn với nhau. Những lá thư tình, thư công việc, hợp đồng, bảo hiểm, danh sách quà cưới, vé tàu xe, sổ địa chỉ và danh bạ điện thoại.
- Những thứ người ta vứt bỏ thật đáng kinh ngạc.
Mila quay lại và trông thấy Delacroix.
- Chúng ta mua một cái máy tính mới, nhồi vào đó tất cả những gì liên quan đến mình, và khi nó hỏng, chúng ta vứt bỏ nó mà không đếm xỉa gì đến việc ta đã để lại một phần của mình trong đó.
- Các anh có tìm được thứ gì hay ho chưa?
- Họ đang xem xét chỗ máy tính đó thêm một lần nữa, nhưng có vẻ như chẳng tìm được gì về Enigma.
Trong một thoáng, Mila đã hy vọng họ phát hiện được gì đó hữu ích trong đống rác công nghệ kia.
- Vậy là cô sắp đi. - Tay đặc vụ nói.
- Vâng. - Cô nhún vai đáp.
- Có lẽ chúng ta sẽ không biết thêm được gì về vụ này. - Delacroix thốt lên với giọng cay đắng. - Gã đàn ông xăm trổ sẽ mãi mãi không có tên.
Chuyện này diễn ra thường xuyên hơn mọi người vẫn tưởng: một vụ án mạng, dăm ba manh mối, và rồi thời gian xóa nhòa các bằng chứng, một cách không thể tránh khỏi. Cảnh sát thường nói rằng nếu lời giải không đến sau tuần lễ đầu tiên của cuộc điều tra thì số phận vụ án coi như đã an bài.
- Ít nhất thì thủ phạm cũng đã ngồi sau song sắt. - Mila cố gắng an ủi tay đặc vụ.
Cả hai không nhắc đến các thi thể của gia đình Anderson, vì sợ sẽ không bao giờ tìm được họ.
- Rất vui vì được cộng tác với cô, Vasquez.
Mila tin Delacroix chân thành: anh ta là người duy nhất trong số các đồng nghiệp cũ không cư xử với cô như người lạ mặt ngày hôm nay.
- Nhưng lần tới, hãy bật điện thoại di động của cô, hoặc tạo cho mình một địa chỉ email. - Delacroix trách móc với giọng nửa đùa nửa thật. - Hôm qua Thẩm phán như phát điên vì chúng tôi không thể liên lạc được với cô đấy.
- Sẽ không có lần sau đâu. - Mila trấn an. - Và quỷ tha ma bắt Joanna Shutton. Nếu chị ta muốn nói chuyện với tôi thì chỉ việc quay lại nhà tôi.
Delacroix mỉm cười khoái chí.
- Trời đang mưa to đấy. - Anh ta nói trước khi quay vào trong phòng thí nghiệm.
Mila ra về. Ở cửa ra vào, cô trả lại tấm thẻ “Khách mời”. Cô đã lại được tự do.
Cô băng qua tiền sảnh của tòa nhà. Qua cửa kính, cô trông thấy cơn mưa nặng hạt đang trút xuống thành phố. Khi bước ra ngoài, cô lập tức trông thấy chiếc xe hơi của Berish chờ sẵn ở góc đường, máy vẫn nổ.
- Ngày hôm nay của em như thế nào? - Anh bạn cũ của Mila cất tiếng hỏi khi cô lên xe.
- Em chỉ muốn nó mau chóng kết thúc.
Cô biết đó là điều Simon Berish muốn nghe.
Cơn mưa ào ạt khiến cần gạt nước không thể làm quang tầm nhìn được. Trong xe khá ấm áp, nhưng bộ lông ướt của con Hitch tỏa ra một thứ mùi hăng hăng pha trộn với mùi nước hoa phụ nữ mà Mila đã ngửi thấy từ sáng, tạo thành một hỗn hợp rất khó ưa.
Berish nhập vào dòng lưu thông hỗn loạn của xe cộ tối thứ Sáu. Các công sở vừa đóng cửa, người lao động từ khắp nơi vội lái xe về nhà tận hưởng kỳ nghỉ cuối tuần.
- Họ đã lôi em vào vụ Enigma đúng không? Giờ thì em có thể kể với anh....
- Anh càng biết ít thì càng tốt cho anh đấy. - Mila cắt ngang trước khi đổi chủ đề. - Em đã hứa sẽ đi mua đồ ăn Ấn Độ cho Alice, nhưng cứ cái đà này em sợ sẽ nhỡ tàu mất. Anh chạy nhanh hơn được không.
Phớt lờ yêu cầu của Mila, Berish tiếp tục dồn ép:
- Âm mưu tinh vi của địch thủ đã khiến chúng ta lãnh trọn cú đá vào bụng. - Anh nói luôn.
Berish có lý. Trong một thoáng, sau vụ các con số tọa độ, Mila đã nghĩ họ đang đương đầu với một đối thủ có đầu óc tinh quái. Cô đã quên Enigma chỉ là một tên giết người tàn bạo. Như mọi người, cô khó mà chấp nhận việc tầm thường hóa cái ác.
“Tôi tự hỏi tại sao người ta luôn coi con quái vật như một kẻ cực kỳ xảo quyệt”, bố của con gái cô, nhà tội phạm học giỏi nhất cô từng biết đã nói như vậy. “Có lẽ vì nếu không làm thế chúng ta sẽ tự trách mình quá mức khi không thể bắt được hắn.”
- Khỉ gió, đáng lẽ anh không nên đi vào khu trung tâm. - Berish văng tục.
Anh tấp xe vào lề đường.
- Anh làm gì vậy? - Mila ngạc nhiên hỏi.
- Có một nhà hàng Ấn Độ ở gần đây. Anh tin chắc họ có bán mang về. - Anh đáp trước khi bước xuống xe và nháy mắt với Mila. Đâu thể làm cô cháu gái yêu quý thất vọng đúng không nào?
- Anh mua món chay nhé. - Mila nói với theo trong lúc nhìn bóng anh xa dần dưới làn mưa, vừa đi vừa nhảy tránh những vũng nước, đôi vai chùng xuống như thể bị cơn mưa đè nặng.
Còn lại một mình, cô bật đèn hậu để cảnh báo cho những chiếc xe hơi đi phía sau. Hitch đang nằm ngủ trên băng ghế sau và ngáy khe khẽ. Nhịp thở của con chó cùng với tiếng tít tít đều đặn của đèn báo và tiếng những hạt mưa va vào mui xe khiến tâm trí cô dịu lại. Nhờ vậy, rốt cuộc cô cũng có thể tĩnh tâm suy nghĩ. Cô mặc kệ những thứ xung quanh mình để chìm đắm vào luồng suy tưởng trong đầu.
Vụ án Anderson rất rối rắm phức tạp. Mọi dữ liệu họ có, các yếu tố, bằng chứng hay manh mối đều mâu thuẫn với nhau. Họ không có cách nào nhìn ra được “bản vẽ” phía sau vụ thảm sát.
Có sự hỗn loạn .
Nhưng những con số lại tượng trưng cho trật tự và sự chính xác, nề nếp, cô tự nhủ. Chủ nhân của những con số không thể ra tay chỉ dựa vào bản năng giết chóc, sự trùng hợp hoặc định mệnh. Hắn không thích sự hỗn loạn. Nếu không thì hắn đã không xăm số lên người như thế.
Vậy bản vẽ nằm ở đâu?
Dù không muốn, Mila đang làm điều đã từ lâu cô không làm: ghép các thông tin mình có để tìm sự đối xứng.
Cô thoát ra khỏi trạng thái đờ đẫn để tìm thứ gì đó ghi chép. Sau khi nhìn quanh quất, cô mở hộc găng tay, tin chắc rằng Berish cất sổ và bút trong đó, như một cảnh sát mẫn cán. Quả đúng như vậy.
Mila lật sổ tìm trang giấy trắng đầu tiên. Cô lập một danh sách.
Máu
Các thi thể
Họ đã biết có một cuộc thảm sát, nhưng không biết các nạn nhân đang ở đâu. Như vậy họ không biết một phần của câu chuyện. Nhưng tại sao thủ phạm lại giấu các thi thể khi mà đằng nào các vết máu khắp nhà cũng cho thấy một tội ác đã xảy ra? Có lẽ tên sát nhân cố gắng chối bỏ tội ác tày đình mà hắn đã gây ra - thật vậy, có khá nhiều kẻ tâm thần sau khi giết chóc đã bị mặc cảm tội lỗi - hoặc hành động đem các thi thể đi có một ý nghĩa quan trọng đối với hắn. Thái độ của Enigma cho phép nghiêng về khả năng thứ hai.
Nước mắt Thiên thần
Từ máu của các nạn nhân sang đến máu của Enigma, nơi họ tìm thấy dấu vết của một loại ma túy tổng hợp, một chất gây ảo giác.
Hình xăm
Các con số
Các con số được xăm trên khắp cơ thể Enigma và cổ tay của Karl Anderson. Kết luận đầu tiên của họ là hai người quen biết nhau.
Nhưng những hình xăm số đó phục vụ cho điều gì?
Enigma đã dùng chúng để cho chúng ta biết tọa độ của một nơi mà khi cảnh sát tìm đến đã không còn gì khác ngoài một từ vô nghĩa vẽ trên tường.
Lisca
Như vậy là sao? Nó thực sự có một ý nghĩa, hay chỉ là trò đùa cợt ? Enigma đã nói ra từ đó khi hai người đối mặt nhau tại Cái Hố và khiến Mila rất lo ngại.
Sợ hãi
Karl Anderson sợ Enigma, vì thế nên anh ta mới đưa cả gia đình về sống tại một trang trại. Họ chỉ làm cho mình trở nên không thể bị phát hiện, chứ không phải không thể gặp gỡ. Cũng giống như mình, khi dọn về sống bên hồ.
Từ bỏ công nghệ
Mila không dùng điện thoại di động và máy tính có nối mạng để tránh bị người nào đó từ trong quá khứ tìm cách liên hệ, qua đó khóa chặt khả năng cô thay đổi ý định. Thế nhưng điều đó cũng chẳng ích gì: Joanna Shutton đã tìm đến tận nơi.
Enigma cũng đã làm như vậy. Hắn đã tìm đến trang trại của gia đình Anderson. Mila rùng mình. Cô viết thêm vào sổ:
Máy tính cũ
Gia đình Anderson từ bỏ đồ công nghệ, Enigma thì sống giữa những chiếc máy tính cũ. Đây là một sự đối xứng, dù cô không tìm được logic của nó.
Cô nhấc bút lên khỏi trang giấy. Không có gì mới mẻ, chỉ một bản tóm tắt những gì đã có. Cô bỗng cảm thấy bực bội. Xé luôn trang giấy, cô tức tối vo tròn nó lại.
Mình đang làm gì thế này? Lẽ ra mình phải mặc kệ. Tại sao mình tiếp tục nghĩ về nó?
Nhưng lý do đã quá hiển nhiên.
Bởi tên khốn đó đã xăm tên của mình lên người.
Việc tên cô được ghi lại bằng thứ mực không thể tẩy được trên da của một con quái vật khiến Mila điên tiết. Chuyện đó cũng giống như cô bị nhốt cùng hắn trong buồng giam ở Cái Hố trong suốt phần đời còn lại.
Sao mình lại để bị liên lụy? Cô thực sự lo sợ rằng câu chuyện này sẽ trở thành một sự ám ảnh. Khác với những cảnh sát khác, cô không quên được những vụ án mình từng phụ trách. Đó là một vấn đề thực sự, là khuyết điểm lớn nhất khi cô còn làm việc tại Minh Phủ.
Những người mất tích theo đuổi cô khắp mọi nơi.
Cô tìm kiếm họ nơi những người qua đường trong lúc đi bộ trên phố, cô không ngừng nghĩ đến cuộc đời bị gián đoạn của họ và không thể sống trọn vẹn cuộc đời của chính mình.
Giờ đây, những bóng ma đó đã quay trở lại.
Thế mà cô cứ chắc mẩm mình đã bỏ lại tất cả bọn họ ở Minh Phủ, trong mê cung của Ban tìm kiếm người mất tích cùng với... cuộc đời cũ của cô .
Mila khựng lại. Cô linh cảm một thứ gì đó - một chút gai gai nơi gáy. Một ý nghĩ xẹt qua trong đầu cô, quá nhanh khiến cô không thể nắm bắt.
Cô vuốt phẳng mảnh giấy vo viên và đọc dòng cuối.
Máy tính cũ
Cô hình dung lại cảnh tượng đã thấy ngay trước khi rời trụ sở cảnh sát: các kỹ thuật viên công nghệ thông tin tìm cách trích xuất dữ liệu từ bộ nhớ của những chiếc máy vi tính cổ lỗ được Enigma nhặt nhạnh về hang ổ của hắn.
“Những thứ người ta vứt bỏ thật đáng kinh ngạc”, Delacroix đã nói như thế.
Mila viết thêm vào danh sách của mình:
Cuộc đời cũ
Lý do khiến Karl Anderson quen biết Enigma nằm trong quá khứ, trong cuộc đời cũ của anh ta. Và người ta chôn giấu sự tồn tại của mình ở đâu? Trong các món đồ công nghệ. Đó chính là chỗ để chúng ta trút mọi thứ vào.
Sẽ rất hữu ích nếu tiến hành tìm kiếm dấu vết của hung thủ trong máy tính hoặc điện thoại di động của gia đình Anderson. Nhưng đáng tiếc thay chuyện đó là không thể được: họ đã từ bỏ tất cả những thứ đó.
Enigma đã xăm tên của mình, cô tự nhủ. Hắn biết mình, nhưng mình lại không biết hắn.
Thế nếu như sự thật không phải vậy? Nếu có một mối liên hệ giữa mình và hắn thì sao?
Cách duy nhất để biết được là...
-... Là lục lọi trong quá khứ của chính mình. - Cô nói ra thành lời suy nghĩ trong đầu.
- Anh đã cố gắng nhanh hết sức. - Berish xin lỗi trong lúc bước lên xe, người ướt đẫm.
Anh hãnh diện chìa ra một cái túi có in hình Ganesh đeo kính râm.
Mila không thể che giấu được vẻ mặt đăm chiêu của mình.
- Có chuyện gì thế? - Berish lo lắng hỏi và nhìn sâu vào trong mắt Mila.
- Chúng ta phải đổi hướng thôi. - Cô thông báo. - Câu trả lời nằm ở Minh Phủ.