Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2463 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 6 ☆

Họ tin rằng Enigma chỉ cho họ biết chỗ hắn giấu các thi thể của gia đình Anderson.

Thế nhưng không ai có thể biết chắc được họ sẽ tìm thấy gì. Nói cho cùng, họ vẫn chưa biết vì sao kẻ sát nhân lại quyết định mang theo xác của các nạn nhân sau khi ra tay. Nếu hắn dụ họ vào bẫy thì sao?

Joanna Shutton không muốn có bất kỳ rủi ro nào: các lực lượng đặc biệt đã được cử đến kiểm tra nhà máy lọc dầu trước. Sau khi an toàn được đảm bảo, đồng nghiệp của họ mới vào cuộc.

Bauer và Delacroix sẽ tham gia nhóm can thiệp để điều phối hoạt động.

Trụ sở sôi sục hẳn lên. Tính cả lực lượng thực địa và các nhóm hỗ trợ, hơn hai trăm đơn vị đã được huy động.

Là một thường dân, Mila không được phép tham gia, nhưng cô vẫn chứng kiến toàn bộ quy trình chuẩn bị.

Các cảnh sát mặc áo chống đạn, đội mũ bảo hộ và mang theo vũ khí tấn công. Phòng thay đồ không đủ chỗ khiến họ phải làm điều đó ở khắp mọi nơi: trong nhà vệ sinh, phòng làm việc, hoặc ngay trên hành lang.

Mọi người kiểm tra trang bị của mình và giúp đỡ nhau cài dây đai của chiếc áo gi lê sợi kevlar trong một sự im lặng bức bối. Mila lại được trải nghiệm bầu không khí dồn nén trong sự tĩnh lặng ngay trước lúc cảnh sát lên đường. Trong lòng cô chợt dấy lên một niềm khao khát về khoảng thời gian mình còn ở giữa những người đàn ông và phụ nữ mặc đồng phục như thế này. Đó là cảm giác được thuộc về một tập thể, giúp họ cùng nhau xua đi nỗi sợ chết.

Thẩm phán đi đến chỗ Mila.

- Tôi có việc này cần nhờ cô đây. Hiện giờ, chúng ta hãy giữ kín chuyện Enigma và Karl Anderson có thể quen biết nhau nhé.

Mila rất ngạc nhiên khi nghe Thẩm phán dùng chữ “Enigma, nhưng việc chị ta muốn giấu kín mối quan hệ giữa hai người kia thì không. Cô thậm chí còn đang chờ đợi điều đó: nếu thông tin này rơi vào tay truyền thông, nó sẽ gây bất lợi cho họ.

- Sự trùng hợp của con số xăm trên cổ tay Karl chỉ phủ bóng xuống thảm kịch mà gia đình này đã hứng chịu, làm vấy bẩn những ký ức về họ một cách không cần thiết. Cô có nghĩ vậy không?

Mila không muốn thừa nhận, nhưng chị ta nói đúng. Những bí mật của người chết nên ngủ yên cùng họ. Dù sao thì , cô nghĩ bụng, chúng ta cũng sẽ không bao giờ biết được Enigma là ai. Hơn nữa, chỉ hai tiếng đồng hồ nữa thôi, tôi sẽ lên tàu về nhà và quên đi toàn bộ câu chuyện này.

- Tôi đồng ý. - Cô đáp.

- Nói là phải giữ lời đấy.

- Vâng.

Joanna Shutton hài lòng ra mặt.

- Cô có muốn vào trong phòng điều hành không? Vẫn còn lại một chút thời gian trước khi mười hai tiếng đồng hồ cô dành cho tôi kết thúc mà. - Chị ta giễu.

Mila muốn đáp lại rằng cô sẽ nuốt lời, nhưng đó sẽ là một lời nói dối, nên cô im lặng.

Khi bước vào trong phòng, Mila nhìn quanh và nhận ra sự có mặt của thủ trưởng tất cả các bộ phận, cùng với cánh tay phải và trợ lý của họ, bên cạnh một số lượng kha khá viên chức chính quyền. Mọi người sẽ theo dõi chiến dịch thông qua những hình ảnh truyền trực tiếp, được ghi nhận bởi hệ thống camera gắn trên mũ của lực lượng tác chiến.

Joanna Shutton là người phụ nữ duy nhất từng đạt được cấp bậc cao như vậy trong lực lượng, Mila nghĩ thầm. Cũng dễ hiểu khi chị ta nhất định muốn khoe tính hiệu quả của cảnh sát, và nhất là của phương pháp mang tên mình.

Cô ngồi vào một chiếc ghế nhỏ ở cuối phòng, vừa đúng lúc Thẩm phán bắt đầu phát biểu:

- Năm nay chúng ta đã thu được những thành công đáng kể trong cuộc chiến chống lại tội phạm. - Chị ta vừa nói vừa đưa mắt nhìn những người vẫn còn đứng. - Số vụ án mạng đã giảm tám mươi bảy phần trăm, hiếp dâm giảm chín mươi ba phần trăm. Nhiều băng nhóm tan rã, và trên đường phố đã giảm hẳn các đối tượng nghiện hút, buôn bán ma túy. Điều quan trọng nhất, đó là sự an toàn của người dân đã được củng cố. Do vậy tôi xin khẳng định rằng những gì xảy ra trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua có thể được coi là một ngoại lệ. Dù thế nào đi nữa, tôi tin rằng chúng tôi đã và đang kiểm soát tình hình một cách tốt nhất có thể: hung thủ đã bị bắt, và chúng ta chỉ còn phải làm rõ một vài chi tiết cuối cùng của vụ án. Nếu sớm tìm được thi thể của gia đình Anderson, như tất cả mọi người đang mong chờ, chúng ta sẽ có thể khép lại cuộc điều tra... Đáng tiếc là chúng ta không thể làm được gì hơn cho họ. Tuy nhiên, khi đứng cầu nguyện bên nấm mộ của họ, chúng ta sẽ có thể long trọng hứa rằng họ không bao giờ bị quên lãng.

Sự im lặng tiếp theo trang trọng đến nỗi Mila tưởng đâu một tràng pháo tay sắp vang lên. Nhưng nó chỉ bị phá vỡ bởi lời thông báo của Corradini:

- Xin chú ý, các lực lượng sắp đến nơi.

Mọi người lập tức vào chỗ.

Các phương tiện bọc thép và xe cảnh sát mất không đầy mười lăm phút để băng qua thành phố tiến đến nhà máy lọc dầu bỏ hoang mà Enigma đã chỉ cho họ. Quả là một cuộc duyệt binh quy mô khiến cả thành phố tạm dừng hoạt động. Các công dân không thể bỏ qua màn biểu dương lực lượng ấy: họ theo dõi ngay trên đường phố, qua cửa sổ hoặc từ bên trong các cửa hàng cửa hiệu. Vụ việc dĩ nhiên cũng được truyền hình trực tiếp trên tivi.

Chỉ có một cách để biện minh cho một sự huy động như thế, Mila nghĩ bụng. Dù cho chuyện gì xảy ra tại nhà máy lọc dầu cũ, dù họ có phát hiện được cái gì, đây cũng sẽ là màn kết của vụ án. Joanna Shutton sẽ không cho phép người khác chỉ trích những việc cảnh sát làm dưới sự chỉ đạo của chị ta. Enigma đã ngồi tù, mọi người sẽ nhanh chóng quên hắn. Màn trưng trổ kiểu này là để tạo ra một cái kết hoành tráng.

Chính vì thế mà Thẩm phán không muốn người khác nhắc đến hình xăm trên cổ tay Karl Anderson, Mila tự nhủ. Mặc dù đã hứa giữ im lặng, cô không còn cho rằng đó là một việc làm đúng đắn.

Trong lúc đó, các thành viên của lực lượng đặc nhiệm bắt đầu tập hợp xung quanh nhà máy lọc dầu.

Khu vực rộng tương đương sáu sân bóng đá, với một tòa nhà trung tâm và các nhà kho lớn vây quanh, hiện giờ không còn được sử dụng nữa. Trên bến cảng gần đấy có nhiều bồn kim loại lớn được nối với nhiều đường ống dẫn dầu, trông giống như những gã khổng lồ rỉ sét đang nằm ngủ dọc theo bờ vịnh. Trong số mười một tháp ống khói đồ sộ, chỉ còn bảy cái vẫn đứng vững, khoác lên cảnh vật dáng vẻ của một thánh đường hoang lạnh.

Đó là một lãnh thổ không người, được đám vô gia cư và nghiện hút lựa chọn làm bãi đáp. Các quy tắc phản ứng của lực lượng đặc biệt cho phép nổ súng trong tầm ngắm, do đó trước cuộc đột kích, họ đã phát một thông điệp bằng loa phóng thanh, kêu gọi những người trong khu vực bước ra ngoài và tự giác đầu hàng.

Trong phòng điều hành, thông tin báo về qua kênh liên lạc radio cho biết tám mươi sáu người đã bị tạm giữ và sẽ được kiểm tra kỹ lưỡng

Không có lý do gì để chờ đợi nữa. Đúng 17 giờ, Joanna Shutton phát lệnh bắt đầu chiến dịch.

Mila quan sát các màn hình. Chúng khiến cô có cảm giác như mình đang có mặt tại chỗ. Tiếng rầm rập của những đôi giày đặc chủng giẫm lên mặt sàn gồ ghề hoặc các bậc thang sắt, tiếng lịch kịch của các khẩu súng và lựu đạn khói va vào áo chống đạn, tiếng hồng hộc của lũ chó, tiếng thở hừng hực của những người đàn ông đang rần rật adrenaline trong huyết quản.

Tín hiệu bị gián đoạn trong giây lát, cùng với giọng cập nhật tình hình của Bauer và Delacroix.

- Chúng tôi đã rà soát được khoảng sáu mươi phần trăm địa bàn. - Bauer thông báo sau khi chiến dịch bắt đầu được hai mươi phút. - Các thiết bị dò tìm chưa phát hiện được sự hiện diện của C4 hay bất kỳ loại chất nổ nào.

Đó là những chiếc mũi điện tử tối tân có khả năng phát hiện những hóa chất đáng ngờ trong không khí. Mila thấy đây là tin đáng mừng, cô đang sợ một vụ khủng bố. Cô hình dung một quả bom tự chế từ những thứ mà người ta có thể dễ dàng kiếm được trên mạng, hay thậm chí ngoài siêu thị. Xét cho cùng, Enigma chẳng có gì để mất: hắn sẽ bị kết án tù đến mãn kiếp và xuống địa ngục. Có giết vài ba cảnh sát cũng vậy thôi.

Joanna Shutton không ngồi như những người khác. Như một chỉ huy, chị ta đã cởi chiếc áo khoác ngoài vắt lên lưng ghế, và xắn tay áo sơ mi lụa trong lúc đứng theo dõi các diễn biến của chiến dịch, hai tay chống hông.

Mila nhận ra áp lực khiến Thẩm phán cắn môi dưới. Uy tín của chị ta đang được đem ra thử thách.

- Đội cảnh khuyển chưa đánh hơi được thi thể nào trong khu vực, và mọi người cũng không ghi nhận điều gì bất thường. Chúng tôi sẽ tiếp tục. - Delacroix thông báo.

Giọng nói của tay đặc vụ để lộ một chút thất vọng.

Corradini tiến đến bên cạnh Thẩm phán để nói gì đó vào tai chị ta. Có lẽ anh ta đã bắt đầu nghĩ đến việc đối phó như thế nào với thất bại.

- Khoan đã... Mẹ kiếp, cái gì thế này? - Giọng của Bauer vang lên.

Những ánh mắt trong phòng sáng rực lên, tìm kiếm câu trả lời trên màn hình. Joanna Shutton gạt tay cố vấn ra, gương mặt khấp khởi hy vọng. Khi camera cuối cùng cũng bắt được hình ảnh, im lặng buốt giá bỗng bao trùm toàn bộ phòng điều hành.

- Thế này là thế nào? Hắn đang chế nhạo chúng ta à? - Một viên chức đứng bật dậy.

Trên màn hình, đội đặc nhiệm đã tề tựu về một nhà kho lớn, hoàn toàn trống trải. Họ hạ vũ khí và nhìn nhau, tự hỏi mình vừa tìm thấy gì.

Trước mặt họ, trên bức tường rộng hàng chục mét vuông, có một dòng chữ được vẽ bằng sơn xịt đã phai màu theo thời gian. Không nghi ngờ gì nữa, đó là tác phẩm đã có từ nhiều năm trước của một người vẽ bậy.

Dòng chữ chỉ gồm một từ duy nhất.

Lisca.

« Lùi
Tiến »