Hoàng hôn buông xuống.
Con phố xám ngoét nhìn mãi không tới điểm cuối, một tấm biển chỉ dẫn dựng sừng sững bên đường ghi “đường Thanh Điểu”, nền trắng chữ đen, trông rất trang trọng và u tịch, như dẫn lối tới địa ngục. Một cô gái dáng vẻ cô đơn dạo bước trên con phố vắng lặng, mải chìm đắm trong tâm sự của mình. Ráng chiều còn chút ánh sáng le lói như ánh sáng của đèn sân khấu rượt đuổi sau lưng cô. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiều chạng vạng, chiếc áo khoác ngoài màu đỏ trên người cô ánh lên, đỏ tươi như màu máu.
Có lẽ nhận ra Hàn Ấn đang chú ý tới mình, cô đứng trên lề đường, tinh nghịch vươn hai tay ra như đi trên cầu thăng bằng. Thỉnh thoảng, cô quay lại phía Hàn Ấn rồi vẫy vẫy tay. Hàn Ấn không tài nào nhìn rõ vẻ mặt của cô, chỉ cảm nhận được đó là khuôn mặt khả ái hơn người.
Một cơn gió mạnh thổi qua, cô gái mất thăng bằng, cả người đột nhiên lảo đảo, ngã về phía lòng đường. Một chiếc xe tải chạy với tốc độ cao lao tới, đâm trực diện. Cơ thể của cô gái tan tác như đám bụi, vẽ lên trời một đường parabol hoàn hảo, rồi rơi lả tả xuống mặt đường. Đầu cô gái rớt xuống cuối cùng và lăn đến chân Hàn Ấn. Cái đầu nhuốm máu đỏ lạnh tanh và mặt ngửa lên: Á! Đó là Diệp Hi!
Mơ! Đó là một giấc mơ! May mắn thay, chỉ là một giấc mơ!
---❊ ❖ ❊---
Hàn Ấn tỉnh dậy và trong lòng còn chưa hết hoảng loạn. Anh quơ lấy cặp kính trên đầu giường, đồng hồ trên tường chỉ 8 giờ đúng. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm như buông dài ra, không có ánh sao, cũng chẳng có chút ánh sáng nào của trăng. Đêm giống như một bức màn đen kịt treo trước cửa sổ của Hàn Ấn.
Đột nhiên anh lại nhìn thấy đống ảnh đẫm máu rợn người ở bên cạnh. Một cảm giác không tên đè nặng lên ngực Hàn Ấn, anh muốn ra ngoài hít thở khí trời cho thoáng.
Anh mặc áo khoác, khép cửa phòng, và đi thang máy xuống sảnh.
Không có khách trong sảnh, Khang Tiểu Bắc và hai nữ lễ tân đang “tám” chuyện trước quầy. Khang Tiểu Bắc mặt mày hí hửng hoa chân múa tay, còn hai cô nàng kia cười nghiêng ngả.
Không muốn làm phiền họ, Hàn Ấn bước nhẹ nhàng, tiến vào cánh cửa xoay để ra khỏi nhà khách.
Đúng là thời tiết cuối đông chớm xuân, lúc lạnh lúc ấm. Buổi chiều nắng còn chiếu khắp nơi, vậy mà giờ đã có gió thổi lành lạnh, đất hãy còn ẩm ướt, chắc là vừa mới có một trận mưa.
Ở đằng xa vẫn còn vang lên những tiếng sấm ngắt quãng, không biết là mưa đã gần tạnh ráo hay là lại bắt đầu trận mới. Cảm nhận được một luồng hơi lạnh buốt, Hàn Ấn rụt cổ lại, nghĩ bụng quay về lấy thêm áo ấm hay là về ngủ luôn cho rồi. Đang do dự, thì Khang Tiểu Bắc đuổi theo ra.
“Thầy Hàn muốn đi đâu? Để em đưa thầy đi!”
“Không đi đâu cả, tôi chỉ muốn dạo lòng vòng chút thôi. Cậu cứ làm việc của mình đi, đừng để ý tới tôi.”
“Không bận, không bận gì mà, em cũng rảnh quá nên đi ‘tám’ chuyện thôi!”
“Hai cô đó xinh thật!”
“Hi hi!” Khang Tiểu Bắc ngượng ngùng gãi gãi cổ. “Hay là để em đưa thầy đi ngắm chút cảnh đêm chỗ chúng em nhé!”
Hàn Ấn nghĩ một lúc, “Cũng được.”
“Thầy chờ ở đây, đợi em đi lấy xe.”
Hàn Ấn chưa kịp trả lời, Khang Tiểu Bắc đã đi về phía bãi đậu xe của nhà khách. Hàn Ấn định ngăn lại, nhưng lại nghĩ, thôi cũng được. Mình mặc phong phanh, ngồi vào trong xe sẽ ấm hơn.
Khang Tiểu Bắc dừng xe bên cạnh chỗ Hàn Ấn. Hàn Ấn lên xe và đột nhiên đổi ý.
“Tiểu Bắc, cậu có nắm rõ tình hình vụ án không?”
“Có chứ, em vào Ban Chuyên án ngay từ đầu với đội trưởng Diệp mà. Tất cả tài liệu em đã xem đi xem lại nhiều lần rồi. Có chuyện gì vậy thầy Hàn?”
“Vậy cậu đưa tôi tới hiện trường vứt xác được không?”
“Vâng, thầy đúng là một người có trách nhiệm với nghề, em phải học hỏi thầy nhiều lắm.”
“Ha ha ha, à mà, sau này đừng khách sáo với tôi nữa, tôi hơn tuổi cậu vậy cứ gọi tôi là anh Hàn hoặc anh Ấn cũng được, đừng gọi là thầy Hàn, nghe giống tên mấy người trong ngành giải trí quá.”
“Ha ha, được thôi, em sẽ gọi là anh Ấn nhé!”
Khang Tiểu Bắc đạp chân ga, chiếc xe lao đi trong đêm.
---❊ ❖ ❊---
Khang Tiểu Bắc chở Hàn Ấn quẹo ra khỏi nhà khách, chạy về hướng Nam, không lâu sau rẽ về phía bên phải một ngã rẽ. Ngoài cửa xe xuất hiện hàng tường rào phủ đầy dây leo, nếu đưa tầm mắt lên cao hơn, nhờ ánh sáng từ đèn đường cao áp có thể thấy một tòa tháp kiến trúc cổ cao tầm năm hoặc sáu tầng, mặt tường màu xám cũng bị dây leo loằng ngoằng vây kín, như thể những thăng trầm của năm tháng cùng bề dày của lịch sử đang lắng đọng ở đây, theo những gì tự nhiên nhất.
“Đây là trường Đại học Cổ Đô.” Khang Tiểu Bắc chỉ về phía bên phải cửa sổ, dứt lời lại chỉ vào mấy tòa nhà kiểu Tây ngói màu nâu đỏ bên trái, “Bên kia là khu kí túc xá sinh viên.”
“Doãn Ái Quân sống ở đó à?” Hàn Ấn hỏi.
“Vâng, sống trong tòa nhà kí túc thứ tư.”
Khang Tiểu Bắc vừa đáp lời, chiếc xe đã đi qua cổng Bắc của Đại học Cổ Đô, và chẳng mấy chốc rẽ vào một con đường thẳng tắp, rộng rãi.
“Đây là đoạn đường mà các sinh viên Đại học Cổ Đô lần cuối cùng nhìn thấy Doãn Ái Quân, đường Thanh Điểu.”
Hóa ra đây là con đường xuất hiện trong giấc mơ của mình, nhưng nó không cô tịch và heo hút như trong mơ. Tất nhiên, sẽ không có cái đầu của Diệp Hi lăn tới. Hàn Ấn tự nhiên thở phào nhẹ nhõm trong lòng, sau đó nhíu mày lại. “Vào buổi tối hôm đó, trên con đường này, cô gái trẻ đó đã gặp người nào, và chuyện gì đã xảy ra?”
Trong lúc Hàn Ấn đang mải trầm tư suy nghĩ, thì chiếc xe quẹo tới quẹo lui rồi dừng.
“Đến rồi, công nhân vệ sinh môi trường hai lần phát hiện xác ở kia.” Khang Tiểu Bắc xuống xe và chỉ vào một thùng rác màu xám có nắp màu đen bên lề đường. “Ban đầu là loại thùng sắt màu xanh, sau đó đổi thành loại thùng phân loại rác thân thiện môi trường. Xác bị vất ngay nơi dễ thấy nhất trước thùng rác. Vụ năm 1996, xác được đựng trong một túi du lịch màu sẫm, bên trong đều là những miếng thịt vụn và ba ngón tay. Vụ án hồi đầu năm thì hung thủ cho xác vào một cái túi rác to màu đen, cũng vứt tại đây thịt vụn và ba ngón tay.”
Hàn Ấn đứng bên cạnh xe, quan sát xung quanh.
Trong hồ sơ vụ án, đây là đường Hoa Bắc, nằm ở nơi sầm uất trong thành phố, nhưng đến tận nơi mới biết nó còn náo nhiệt hơn Hàn Ấn tưởng tượng nhiều.
Hai bên đường là những tòa nhà cao tầng sừng sững, các cửa hàng chen chúc nhau. Dường như những người bán đồ ăn vặt đủ loại đã chiếm dụng hầu hết không gian trống trên phố. Đã khoảng 9 giờ tối, dòng người và xe cộ đi lại vẫn rất đông đúc, đèn neon trên nóc tòa nhà và các cửa hàng chiếu màn đêm rọi sáng như ban ngày. Đối diện thùng rác là quán KFC, hai bên quán KFC là quán cà phê và quán thịt nướng, phía sau thùng rác là hai quán mì ramen sát nhau, cạnh đó có một số quán ăn nhỏ. Nhìn từ cửa sổ vào, cửa hàng tuy nhỏ nhưng rất đông khách, công việc kinh doanh khá thuận lợi.
“Bao quát xung quanh, nơi đây là chỗ tụ họp đông người, hầu hết các cửa hàng đều đóng cửa khá muộn, thậm chí cửa hàng KFC còn mở cửa 24 giờ. Nơi này người đi lại nườm nượp suốt đêm, khá nguy hiểm nếu vứt xác. Trong cái đêm gió tuyết cách đây mười sáu năm, hung thủ chọn nơi này để vứt xác thì có thể hiểu được. Nhưng bây giờ, hung thủ tại sao lại mạo hiểm tới nơi lộ liễu như vậy để quăng xác? Để kỉ niệm việc gây án hoàn hảo mười sáu năm trước sao?”
Hàn Ấn thong thả đi lại bên cạnh thùng rác. Đột nhiên, anh cảm thấy có ai đó đang chú ý đến mình, nói chính xác là một ánh nhìn gắt gao, dường như có đôi mắt ẩn nấp ở đâu đó đang nhìn anh chằm chặp. Đôi mắt ấy buồn đau ai oán, chất chứa những ẩn số khó hiểu và dị thường. Anh vô thức bước ra xa một chút, rời khỏi vị trí ban đầu, nhưng đôi mắt đó vẫn còn dõi theo. Cảm giác rất ngột ngạt khó thở, lạnh sởn da gà. Anh quay lại nhìn xung quanh, chạy vọt tới giữa đường với đôi chút hoảng loạn, gấp gáp kiếm tìm trong những khuôn mặt của đám đông đang đi lại, nhưng không thấy đôi mắt ấy.
Chuyện gì đã xảy ra vậy? Là bùa phép chăng? Là ảo giác? Hay là trực giác? Đó là đôi mắt của ai? Tại sao nhìn chằm chằm vào mình? Có phải… đó là cô không, Doãn Ái Quân?
“Sao thế? Anh phát hiện ra gì vậy?” Thấy Hàn Ấn mở to mắt tìm kiếm tứ phía trong đám đông, Khang Tiểu Bắc lo lắng chạy tới.
Nhìn Khang Tiểu Bắc, Hàn Ấn đờ người ra một lúc rồi bỗng định thần lại, không biết giải thích thế nào, đành cố gắng che đậy cảm xúc, “Không có gì, hình như tôi vừa nhìn thấy một người quen. Bỏ đi, có lẽ tôi nhìn nhầm.”
“Vậy chúng ta đi đến nơi vứt xác tiếp theo nhé?” Khang Tiểu Bắc ướm hỏi.
“Ừ” Hàn Ấn ngập ngừng đi đến bên xe, mở cửa, nhưng ánh mắt vẫn đổ dồn về phía đám đông.
Chiếc xe khởi động, đi qua một ngã rẽ, về hướng Bắc. Thùng rác cứ xa dần ở phía sau, tầm nhìn của Hàn Ấn cứ nhòa dần đi, cảm giác về đôi mắt ấy cũng dần biến mất. Liệu nó có ở đó không? Hàn Ấn cũng không thể định nghĩa rõ ràng được.
---❊ ❖ ❊---
Nơi vứt xác thứ hai nằm ở lối vào chính của một cửa hàng bách hóa lớn.
Bách hóa nằm đối diện với một con phố lớn. Con đường này rộng hơn đường Hoa Bắc, bao quanh nó là các tòa nhà thương mại, người lẫn xe đi lại tấp nập hơn, đúng là một tuyến đường trọng điểm của thành phố.
Hồ sơ vụ án ghi rõ: Năm 1996, nơi đây là một công trường xây dựng. Kẻ giết người đã ném một chiếc ba lô màu xanh da trời ở đây, trong ba lô chứa xương của nạn nhân. Trong vụ án phân xác 4.1 đầu năm mới, hung thủ cũng ném túi rác đựng xương nạn nhân ở đây.
“Nơi đây cách đường Hoa Bắc bao xa?” Hàn Ấn đưa mắt theo hướng con đường vừa tới và hỏi.
Khang Tiểu Bắc vừa chỉ vào đường vừa trả lời, “Con đường này được gọi là đường Quảng Thành, cách đường Hoa Bắc chưa đến một ki-lô-mét, chỉ khoảng bảy tám trăm mét là căng.”
Hàn Ấn gật đầu, nhìn chằm chặp ra đường một lúc, rồi ngó quanh. “Đi, đi đến nơi tiếp theo.”
---❊ ❖ ❊---
Chiếc xe lại khởi động và tiếp tục đi về phía Bắc. Lần này lâu hơn lúc nãy một chút.
Địa điểm ném xác thứ ba nằm cạnh một khu dân cư cũ, nói chính xác thì nằm dưới một cây ngô đồng lớn trên vỉa hè giữa khu dân cư và con đường cái. Khu dân cư nằm gần ngã tư, biển chỉ đường ghi rõ là đường Tả Thủy. Đứng từ góc độ an toàn, thì đây cũng không phải là địa điểm lí tưởng để hung thủ vứt xác phi tang. Ở ngã tư, tầm nhìn mở, dễ bị nhìn thấy, nhưng nếu là đêm mưa tuyết thì lại hoàn toàn khác.
“Trong vụ phân xác 18.1 năm 1996, kẻ giết người đã ném một số quần áo và hầu hết nội tạng của người chết ở đây. Quần áo còn được gấp ngay ngắn và nội tạng được đặt gọn gàng trong một túi ni lông. Những thứ này đều được chiếc áo khoác màu đỏ của người xấu số bọc lại. Còn trong vụ phân xác 4.1, kẻ giết người dường như cố tình tạo ra vụ án y hệt như trước đó hắn đã gây ra. Túi rác màu đen lớn chứa quần áo và nội tạng của người chết. Quần áo cũng được gấp gọn gàng và các cơ quan nội tạng được sắp đặt ngay ngắn trong một túi rác nhỏ màu đen.”
Khang Tiểu Bắc nắm rất rõ hồ sơ án. Từng chi tiết về hai vụ án được thuật lại không hề khác gì với hồ sơ. Chàng trai trẻ này không chỉ thông minh mà còn rất tận tâm. Diệp Hi quả rất tinh tường khi bố trí anh hỗ trợ Hàn Ấn.
Tiểu Bắc vừa nói kẻ giết người không chỉ vứt xác ở cùng một địa điểm mạo hiểm mà còn gắng hết sức giữ nguyên cách thức gây án, điều này khiến Hàn Ấn không khỏi ấn tượng. Xét theo hai điểm này, xem ra việc vứt xác tuyệt đối không phải là giấu giếm dấu vết, trốn tránh việc điều tra, mà nhiều khả năng là một loại khoái cảm của kẻ thủ ác.
“Nơi đây cách địa điểm trước bao xa?” Hàn Ấn im lặng hồi lâu rồi lên tiếng.
“Ít nhất hai ki-lô-mét.” Khang Tiểu Bắc trả lời.
Hàn Ấn gật đầu và đi về phía xe. Khang Tiểu Bắc hiểu ý việc điều tra địa điểm này đã kết thúc, nên chạy theo và khởi động xe.
---❊ ❖ ❊---
Chiếc xe tiếp tục đi về phía Bắc từ đường Tả Thủy đến tận con sông.
Con sông này là Cổ Giang, chạy qua thành phố theo hướng Đông – Tây và chia thành phố thành hai khu vực chính Bắc – Nam. Phía Nam con sông là khu đô thị, tương đối phát triển và thịnh vượng, phía Bắc là vùng nông thôn và thị trấn phụ cận, có nhiều núi và điểm du lịch đa dạng. Vị trí vứt xác thứ tư nằm ở một khu danh thắng – núi Hổ Vương ở phía Bắc con sông.
Chiếc xe bắt đầu đi về hướng Đông dọc theo dòng sông. Hàn Ấn hạ kính cửa sổ xuống và ngắm dòng sông. Đêm tối như mực nhuộm mặt sóng một khoảng tối đen, chỉ nghe thấy tiếng sóng nước vỗ.
Cơn gió lạnh ùa tới, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu Hàn Ấn, “Lẽ nào các phần cơ thể còn thiếu khi gom xác ở vụ phân xác 18.1 như xương chậu, bộ phận sinh dục bị ném xuống đây?”
“Nơi đây cách đường Tả Thủy bao xa?” Hàn Ấn chau mày nhìn về phía dòng sông hỏi lại.
“Khoảng ba ki-lô-mét.”
Khang Tiểu Bắc lẩm nhẩm ước tính, anh vẫn không hiểu tại sao Hàn Ấn cứ hỏi đi hỏi lại khoảng cách giữa các địa điểm vứt xác. Nhưng anh cũng tự nhủ chắc chắn Hàn Ấn có lí do riêng gì đó nên mới đặt câu hỏi như vậy.
Câu chuyện đang dở dang thì mặt sông bỗng từ từ sáng lên, Hàn Ấn quay đầu lại, nhìn thấy cây cầu Cổ Giang nổi tiếng đã lâu. Cây cầu bắc qua sông như vươn trên bầu trời, trông sừng sững và tráng lệ. Trên cầu có cả hàng ngàn ngọn đèn sáng rực rỡ chiếu rọi, giống như một vầng trăng sáng trong, treo lơ lửng phía chân trời.
Chiếc xe rẽ rồi đi qua trạm gác của cảnh sát ở đầu cầu, sau đó chạy băng băng trên cầu.
Cây cầu mang trọng trách kết nối giữa phía Bắc và phía Nam của thành phố, cũng là một trong những thắng cảnh mang tính biểu tượng. Đêm đã khuya, trên phần đường dành cho người đi bộ, các nhóm du khách vẫn đông nghìn nghịt, dòng xe cộ thì đan vào nhau như mắc cửi. Hàn Ấn dường như có hứng thú với những chiếc xe buýt hòa trong dòng xe cộ, ánh mắt dõi theo xe qua lại, như đang ưu tư việc gì. Khang Tiểu Bắc định bụng giới thiệu về phong cảnh trên cầu nhưng thấy thế nên im lặng.
Khi xe xuống cầu, mắt bỗng tối mờ đi. Đúng là quy hoạch phía Bắc sông kém hơn hẳn bên phía Nam, ngay cả ánh sáng đèn đường cũng mờ hơn, không gian yên tĩnh tới lạ kì, cơn buồn ngủ của Hàn Ấn chợt ùa tới.
Không biết mơ mơ màng màng bao lâu, Hàn Ấn bỗng sực tỉnh vì rung lắc, chiếc xe đã dừng lại. Anh mở mắt, nhìn theo đèn pha ô tô, phía trước xe là cổng vòm lớn màu xám trắng, trên cổng chính ở giữa đề chữ Hán theo lối phồn thể, “Khu thắng cảnh núi Hổ Vương”.
---❊ ❖ ❊---
Đêm hôm khuya khoắt, gió núi rít từng hồi, ngoài tiếng gió thổi cành lá khô sàn sạt ra thì xung quanh tĩnh lặng đến rợn người. Khang Tiểu Bắc cầm cái đèn pin cảnh sát đi trước dẫn đường, còn Hàn Ấn đi theo phía sau.
Hầu hết đường trên núi nhỏ hẹp khúc khuỷu, một số được phủ bằng gạch đá màu xanh, còn lại đều là đường đất. Lúc chạng vạng tối có một trận mưa lớn nên đường ở đây khá lầy lội. Ở hai bên lối đi, cây cối rậm rạp, tối hun hút, như một hố đen sâu hoắm không đáy. Thỉnh thoảng, ở một ngã rẽ nào đó có một số đình đài miếu mạo để nghỉ chân, nhưng tường đã nứt nẻ và gần như vỡ toác, không thể nhận ra nữa.
“Đây là khu thắng cảnh sao? Sao trông tiêu điều quá vậy?” Hàn Ấn không hiểu bèn hỏi.
“Đã có thời nơi này rất tấp nập. Sau đó, vì thiếu sức hút đặc sắc so với các điểm du lịch xung quanh, nên ngày càng ít khách du lịch lui tới. Mấy gã hút chích đã biến nơi đây thành điểm tụ tập, gây ảnh hưởng xấu, dân địa phương cũng chẳng mặn mà gì, cho nên mới hoang tàn như hiện giờ.” Khang Tiểu Bắc thở dài. “Nhưng dù từng tấp nập hay hoang tàn như hiện tại, thì nguyên nhân cũng chẳng phải do vụ phân xác 18.1. Khu du lịch đi vào khai thác năm 1997, trước đó nó là một ngọn núi hoang sơ.”
“Nói như vậy, vào năm 1996, nó còn hoang vắng hơn cả bây giờ, vậy làm sao người ta lại phát hiện ra đầu nạn nhân?” Hàn Ấn chất vấn.
“Vào thời điểm đó, dưới chân núi có một trường đại học. Một số sinh viên sau khi ăn trưa đã lên núi ngắm cảnh tuyết. Một sinh viên vô tình tìm thấy một túi vải bọc ở khe núi. Vì tò mò, nên sinh viên đó đã nhặt lên và mở ra xem, thì thật kinh hãi. Hung thủ dùng một tấm ga trải giường ca rô màu xanh để bọc đầu nạn nhân. Còn vụ án phân xác 4.1 đầu năm, chúng tôi cũng dựa theo suy đoán ba địa điểm vứt xác trước đó mà chủ động tìm đến đây, nếu không thì lại có người sợ chết khiếp lần nữa.” Khang Tiểu Bắc nói đoạn, dùng đèn pin chiếu lên một mỏm đất, lia qua lia lại rồi nói, “Đó, ở kia kia.”
Hàn Ấn nhanh chân bước vội lên mỏm đất theo Khang Tiểu Bắc, nhìn thấy cái gọi là khe núi. Trên thực tế, nó là một khe hẹp do một mỏm đất cao và ngọn đồi cao hơn chút ít tạo thành, bên trong mọc đầy cỏ cao ngang nửa mét.
“Xem ra trận tuyết dày không phải là trợ thủ đắc lực cho kẻ giết người, nếu không, đầu của người xấu số sẽ không được tìm thấy dễ dàng như vậy.” Hàn Ấn nhận xét.
“Kẻ giết người là một tên biến thái. Hắn không quan tâm cái đầu bị phát hiện hay không. Nếu đi xa hơn một quãng thì khu rừng càng sâu càng rậm rạp, vứt đầu ở đó, e rằng đến một năm rưỡi nữa cũng chưa có người phát hiện ra.” Khang Tiểu Bắc nghiến răng uất ức.
Hàn Ấn nhìn vào khu rừng ở phía xa đen đặc quánh, và lặng người đi một lát, không cất tiếng. Sau một lúc, đột nhiên anh nói, “Tiểu Bắc, tôi nghe thấy có âm thanh phát ra từ khu rừng phía trước, chúng ta vào đó xem sao.”
Khang Tiểu Bắc vô thức sờ vào khẩu súng bên hông, khuôn mặt có chút sợ hãi, “Đâu, đâu có, em không nghe thấy gì, hay là anh nghe nhầm?”
Hàn Ấn giả vờ như vểnh tai lắng nghe, mỉm cười nói, “Chà, đúng là không có gì. Có lẽ là tôi nghe nhầm thật. Đi, xuống khe núi xem sao.”
“Được rồi, này, đợi đã, đợi đã!”
Hàn Ấn vừa nhấc chân lên, nhưng Khang Tiểu Bắc hét lên chặn lại.
“Anh Ấn, anh nhìn này, có một loạt các dấu chân.” Khang Tiểu Bắc chiếu đèn pin gần mặt đất. Đúng là có một loạt dấu chân, chiếu theo dấu vết đó thì dấu chân dẫn tới xuống đáy khe.
“Mấy giờ trời mưa?” Hàn Ấn hỏi, nhìn chằm chằm vào dấu chân.
“Bắt đầu mưa lúc năm giờ chiều và mưa hơn hai giờ.”
“Dấu chân này còn mới, dường như ai đó đã đến đây trước chúng ta.”
“Vâng, đúng thế, dấu chân này hình như không chỉ của một người!”
Hàn Ấn cẩn thận quan sát dấu chân. “Dấu chân khá hỗn loạn.”
“Là ai nhỉ? Kể cả tình tiết của vụ án năm đó được tiết lộ, thì cũng rất ít người có thể tìm tới nơi này một cách chính xác. Trừ khi đó là một kẻ cuồng tín, hoặc cảnh sát của chúng ta, hoặc chính là kẻ sát nhân. Lẽ nào tên sát nhân về lại chốn cũ?” Khang Tiểu Bắc suy đoán.
“Có khả năng như vậy.” Hàn Ấn đồng tình với suy đoán của Khang Tiểu Bắc. “Một số kẻ giết người biến thái trong ‘thời kì ngủ đông’ muốn quay lại hiện trường vụ án để làm sống lại niềm vui. Nhưng nếu đúng thế thật, thì hung thủ không chỉ có một mình.”
Điều này hoàn toàn nằm ngoài suy đoán của Hàn Ấn…