Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 26727 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
phân xác lại xuất hiện

Phòng nghiên cứu tâm lí học tội phạm,Học Viện Cảnh Sát Phía Bắc, năm 2012.

Hàn Ấn ngồi trong văn phòng yên tĩnh, tay trái chống vào gò má tựa vào tay ghế, tay phải dịch chuyển con chuột trên bàn. Đôi mắt trầm lặng ẩn sau cặp kính gọng đen giả cổ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Anh đang chuẩn bị cho bài giảng của lớp học chiều.

Sau một thời gian nghỉ việc ở cơ quan cảnh sát địa phương để trở lại học viện, anh đã nói lời từ biệt với những áp lực căng thẳng và nhịp sống tất bật của cảnh sát hình sự tuyến đầu. Tuy cuộc sống đã được cân bằng lại nhưng Hàn Ấn lại cảm thấy buồn tẻ, nhàm chán, người anh vì thế mà tăng thêm mấy ngấn mỡ thừa.

Một năm đào tạo ở tuyến cơ sở, Hàn Ấn đã thu hoạch được rất nhiều, không chỉ là thu thập được những vụ án điển hình và có giá trị nghiên cứu, mà còn tham gia trực tiếp vào công tác điều tra nhiều vụ trọng án. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, anh đã giải mã thành công một vụ giết người hàng loạt, nhờ đó trở nên nổi tiếng trong giới cảnh sát. Khi anh trở lại học viện giảng dạy, giảng đường luôn chật kín các học sinh ngưỡng mộ danh tiếng của anh. Dĩ nhiên, học viện luôn sẵn sàng ủng hộ mong muốn học tập của học sinh. Họ cũng muốn có giảng viên tạo được hiệu ứng lan tỏa như minh tinh xuất hiện. Cho nên, học viện đã sắp xếp tất cả giờ học của anh ở hội trường lớn (kiểu bậc thang), vì vậy giờ học của anh giống như thể giờ học môn chung.

So với việc đạt được thành tích chuyên môn, anh càng hi vọng tạo ra bước đột phá trong nghề. Môn “Tâm lí học tội phạm ứng dụng” ở Trung Quốc còn non trẻ và thiếu cơ hội thực tế. Đến tận ngày nay, nó vẫn dựa trên lí thuyết phương Tây. Mặc dù hành vi của con người có nhiều điểm tương đồng, nhưng hoạt động tâm lí của mỗi người không thể giống hệt nhau, đặc biệt là còn tùy thuộc vào hệ thống xã hội, các giai đoạn phát triển của xã hội và môi trường. Do đó, Hàn Ấn vẫn mong được tham gia điều tra thực tế bên ngoài nhiều hơn, nhưng cơ hội thật sự rất hiếm hoi.

Vào giờ học ca chiều, Hàn Ấn cần phân tích dẫn chứng hai hành vi để làm rõ hai trọng điểm kiến thức cơ bản là, “cách thức gây án” và “hành vi đánh dấu”. Khi xử lí vụ án thực tế, chúng đóng một vai trò quan trọng trong việc xâu chuỗi các vụ án và phán đoán tâm lí phạm tội bất thường, nhưng đồng thời cũng rất dễ bị nhầm lẫn. Do đó, Hàn Ấn đã giảng cùng lúc với hi vọng rằng thông qua việc so sánh các trường hợp thực tế, học sinh sẽ nhận biết trực quan và thấu hiểu rõ ràng hơn.

Đây là sở trường của Hàn Ấn. Anh không nhìn sách rồi đọc ra, hơn nữa anh trình bày bài giảng cũng rất đơn giản, thông thường chỉ có đề mục. Anh luôn tích hợp các trọng điểm kiến thức, đưa vào các trường hợp thực tế, rồi mang ra mồ xẻ và thảo luận với sinh viên. Giống như tấu nói của Quách Đức Cương, người xem không thấy đây là màn trình diễn, mà như cuộc trò chuyện với khán giả, nụ cười sảng khoái của khán giả là từ tận trái tim. Điều này khác hẳn với những show diễn truyền thống rập khuôn, với diễn xuất cứng nhắc theo kịch bản, khán giả rất khó mà cười thoải mái từ đáy lòng. Diễn viên bận bịu ra sức diễn trên sân khấu, nhưng khán giả lại không hề bật cười. Cuối cùng, mọi người chỉ vì cảm động trước tinh thần tận tâm với nghề và mồ hôi đầm đìa của diễn viên mà vỗ tay tượng trưng vài ba cái. Hàn Ấn thấy nỗi bi thương của những diễn viên này sao giống với một số giáo viên. Nếu chỉ ngày này qua ngày khác cố gắng sao cho xứng với cái mác giáo viên, giảng dạy một cách giáo điều và máy móc, nó sẽ không mang lại cho anh đủ sức bật và động lực. Anh có một nền tảng gia đình vững vàng. Cha anh là một doanh nhân. Với điều kiện tốt như vậy, anh có rất nhiều sự lựa chọn. Lí do anh chọn làm giáo viên hoàn toàn xuất phát từ tình yêu với nghề.

Đúng lúc Hàn Ấn đang lục lọi kho tài liệu cá nhân để tìm vụ án có thể trích dẫn thì điện thoại bàn đột nhiên reo lên. Đó là điện thoại của giám đốc Học viện, giọng nói có phần gấp gáp, yêu cầu anh khẩn trương đến văn phòng, lãnh đạo tỉnh đích thân muốn gặp anh. Hàn Ấn không dám dềnh dàng, vội vàng thu dọn bàn qua quýt và đứng dậy đi ngay.

---❊ ❖ ❊---

Vài giờ sau, một chiếc Boeing 737 chở đầy hành khách đã hạ cánh suôn sẻ trên đường băng sân bay của một thành phố ở Giang Nam. Cửa máy bay bật mở, Hàn Ấn từ từ bước ra theo dòng người.

Đây là thành phố J thuộc tỉnh S. Bây giờ đang vào đầu tháng Ba, thời tiết dần ấm áp nhưng vẫn pha chút hơi lạnh hiu hắt. Ánh nắng mặt trời buổi chiều rực rỡ nhẹ nhàng chiếu rọi trên người Hàn Ấn. Thật ấm áp và thoải mái.

Ra khỏi cửa kiểm tra an ninh sân bay, Hàn Ấn đứng trong sảnh sân bay, đảo mắt nhìn quanh quất. Phút chốc, ánh mắt anh bị thu hút bởi người phụ nữ xinh đẹp đứng không xa phía trước.

Người phụ nữ tầm tuổi Hàn Ấn, khoảng 30 tuổi, nhưng phụ nữ hiện đại rất giỏi làm đẹp và chăm sóc bản thân, nên khó mà đoán được tuổi thật. Cô để mái tóc tém ngang tai, phần tóc mái che trán tới tận lông mày. Khuôn mặt cô xương xương, đôi mắt sáng và sắc sảo, làn da trắng hồng, trang điểm nhẹ nhàng vừa phải. Cô mặc một bộ đồ Âu màu xám, đi giày cao gót màu đen. Trống cô vừa đoan trang, chín chắn, mạnh mẽ nhưng vẫn có nét quyến rũ đậm chất nữ tính, như thể lãnh đạo cao cấp của công ty lớn. Cô khoanh hai tay trước ngực, dáng thẳng tắp, hai chân mở rộng, mắt cô lướt nhìn mọi hành khách bước ra khỏi cửa kiểm tra an ninh, chỉ dừng lại vài giây trên khuôn mặt Hàn Ấn, rồi đưa sang chỗ khác.

Đây là một tư thế bảo vệ lãnh thổ mạnh mẽ trong tiềm thức, như là tư thế đặc trưng của “cảnh sát”.

Hàn Ấn nhoẻn miệng cười và đi thẳng về phía người phụ nữ xinh đẹp, giơ tay ra và hỏi một cách lịch sự, “Xin chào, có phải cô là người bên Sở Công an thành phố?”

Người phụ nữ bần thần một lúc, giơ tay ra nhẹ nhàng bắt tay Hàn Ấn, rồi ngập ngừng nói, “Anh, anh là thầy Hàn Ấn?” Thấy Hàn Ấn gật đầu thừa nhận, cô lập tức nở một nụ cười tươi tắn, vốn vã, “Tên tôi là Diệp Hi, đội trưởng đội Cảnh sát hình sự thành phố. Đã nghe danh anh từ lâu. Tôi không ngờ anh lại trẻ trung, phong độ và đẹp trai thế này.

“Đâu có, đâu có.” Hàn Ấn khiêm tốn, đáp lại bằng một lời khen ngợi, “Tôi chưa bao giờ thấy nữ đội trưởng cảnh sát xinh đẹp như cô.”

Diệp Hi rút tay về, ngoái đầu nhìn phía sau. Sau đó cổ quay lại và hỏi với bộ mặt khó hiểu, “Làm thế nào mà anh nhận ra tôi là cảnh sát?”

“Ha ha, tôi đoán bừa thôi.” Hàn Ấn không muốn tỏ ra quá sắc sảo, trả lời qua loa.

“Đoán bừa? Thật hay đùa vậy?…”

Diệp Hi nửa tin nửa ngờ, định truy hỏi thêm nhưng có tiếng thở hổn hển ngay đằng sau vọng lại. Một chàng trai cao ráo, dáng vẻ năng nổ, tay cầm một tấm bảng đón khách ghi tên “Hàn Ấn”, chạy đến bên cô. Chàng trai lau mồ hôi trên trán, vừa thở gấp vừa nói, “Đội trưởng Diệp, người đã đến chưa?”

“Đi đậu xe mà sao lâu thế? Thầy Hàn tự tìm đến chỗ chúng ta rồi đây.” Diệp Hi liếc mắt trách cứ chàng trai, rồi nở một nụ cười, dịu giọng để giới thiệu. “Đây là thầy Hàn Ấn, còn đây là sĩ quan cảnh sát trong đội, Khang Tiểu Bắc.”

“Chỗ đậu xe đâu có dễ tìm! Cảnh sát cũng không được quyền ưu tiên. Mà sao máy bay hôm nay đáp đúng giờ thế?” Chàng trai cười lấy lòng rồi nói oang oang. Sau đó, anh vội vàng quay sang Hàn Ấn và ân cần “chộp” lấy túi xách du lịch trong tay anh, “Ngại quá, để thầy chờ lâu rồi, đi đường vất vả quá, để em xách hành lí giúp thầy.”

Lòng nhiệt tình hiếu khách khó mà từ chối, Hàn Ấn đành mỉm cười và buông tay.

Sau khi chuyện trò thăm hỏi vài câu, ba người bước ra khỏi sảnh lớn. Hàn Ấn đi phía trước, Khang Tiểu Bắc và Diệp Hi theo sau thì thầm:

“Đội trưởng, làm thế nào anh ấy tìm ra sếp?”

“Người ta nói là đoán bừa.”

“Ồ, em hiểu rồi, chắc là do đội trưởng đẹp, nên mới tìm cách bắt chuyện đoán mò mà ra.

“Này đừng nghĩ ai cũng như mình, thấy gái đẹp liền cưa cẩm. Người ta là dân chuyên nghiệp đấy. Đừng nhiều lời lôi thôi, cố gắng mà theo người ta học chút bản lĩnh đi.”

---❊ ❖ ❊---

Ra khỏi sảnh sân bay, Khang Tiểu Bắc vội vã bước đến một chiếc xe màu xám có biển cảnh sát và mở cửa. Hàn Ấn và Diệp Hi lịch sự nhường nhau lần lượt lên xe, sau đó Khang Tiểu Bắc cũng lên ghế lái và khởi động xe.

Xe chuyển bánh ít lâu, Diệp Hi, người ngồi cạnh Hàn Ấn ở ghế sau, lên tiếng hối lỗi. “Thật ngại quá, thầy Hàn, lần này chúng tôi mời anh đến giúp phá án mà chưa kịp liên lạc với anh trước. Nhưng chúng tôi không có cách nào liên lạc được với anh, đành nhờ một người bạn ở chính quyền tỉnh anh giúp đỡ. Không ngờ anh ấy lại trực tiếp yêu cầu anh tới tận đây. Liệu anh có thấy chúng tôi quan liêu cửa quyền không?”

“Không, không.” Hàn Ấn lắc đầu liên hồi rồi đáp lại chân thành, “Tôi nên cảm ơn mọi người mới đúng. Những cơ hội thực tế này rất quý giá đối với tôi.”

“Vậy chúng ta không khách sáo nữa, tôi sẽ nói ngắn gọn về vụ án!” Nhắc đến vụ án, Diệp Hi tỏ ra rất nghiêm túc. “Vào đầu năm, thành phố có xảy ra một vụ án giết người rồi phân xác. Điều kì lạ là vụ án này hơi giống vụ phân xác tương tự chưa phá được trước đó. Những điểm như việc phân xác và vị trí vứt xác rất gần với nhau. Chúng tôi ban đầu đánh giá rằng hai vụ án đều do cùng một hung thủ gây ra. Sở Công an thành phố thành lập một Ban Chuyên án, chúng tôi đã điều tra hai nạn nhân và mối quan hệ xã hội của họ trên diện rộng, nhưng không tìm thấy bất kì mối liên hệ nào giữa họ. Có thể nói chúng tôi chưa tìm thấy manh mối có giá trị nào trong vụ án. Phương hướng và trọng điểm để điều tra tiếp theo, chúng tôi gần như không có đầu mối nào nữa, nên mời anh đến giúp chúng tôi lập hồ sơ tội phạm, mong anh có thể giúp chúng tôi tìm ra sách lược phá án hiệu quả.”

“Không sao, tôi sẽ cố gắng hết sức.” Hàn Ấn lắng nghe lời giới thiệu sơ lược của Diệp Hi, gật đầu dứt khoát.

---❊ ❖ ❊---

Khoảng nửa giờ sau, chiếc xe dừng lại trước cửa nhà khách Hương Nguyên. Ở lối vào của một tòa nhà thấp cách nhà khách không xa, có treo biển Trụ sở Công an quận Cổ Lâu thuộc Sở Công an thành phố J.

Sao lại đến Trụ Sở Công an quận? Với những vụ án lớn như thế này, Ban Chuyên án đều đặt ở Sở Công an thành phố cơ mà?

Hàn Ấn khẽ nhíu mày buồn bực. Anh chỉ nghe thấy Diệp Hi vừa mở cửa, xuống xe vừa giải thích, “Cả hai vụ án phân xác đều xảy ra ở quận Cổ Lâu. Vụ án đầu tiên, công an sở không thu được kết quả gì sau nhiều năm điều tra, nền được chuyển lại vào ban Án lưu của quận Cổ Lâu, tất cả thông tin vụ án đều được lưu trữ ở đây. Để thuận tiện và giảm thiểu sự can thiệp từ bên ngoài, Sở Công an thành phố đã thành lập Ban Chuyên án tại đây, chính vì vậy chúng tôi sắp xếp chỗ ở cho anh gần đây, điều kiện không được đầy đủ lắm, mong anh lượng thứ cho.”

“Không sao đâu?” Hàn Ấn đáp lẹ một tiếng, trong lòng khâm phục giác quan nhạy bén của Diệp Hi. Ban nãy anh chỉ tự nhủ trong lòng, biểu hiện trên mặt cũng là thoáng qua, nhưng Diệp Hi đã bắt ngay được tín hiệu. Xem ra, một cô gái tuổi còn khá trẻ đã được đặt vào vị trí cao trong đội Cảnh sát hình sự, chắc chắn phải có điểm hơn người.

Hàn Ấn xuống xe và đi theo Diệp Hi vào nhà khách.

Tuy là nhà khách công vụ nhưng điều kiện cũng không tệ, tương đương khách sạn hai sao. Sảnh rất rộng rãi và gọn gàng, và có một quầy uống nước nhỏ bên phải cánh cửa xoay. Một số vị khách đang ngồi nhàn nhã uống trà bên cửa sổ, trông rất thư giãn.

Đã được xếp phòng từ trước, vì vậy hai người và người xách hành lí là Khang Tiểu Bắc, chỉ cần đi thang máy trực tiếp đến phòng 508 dành riêng cho Hàn Ấn. Khi cánh cửa mở ra thì thấy có hai người ngồi trong phòng, dường như đã đợi rất lâu.

“Đây là thầy Hàn Ấn, người đặc biệt được mời tới đây giúp chúng ta phá án. Vị này là phó giám đốc Sở Công an, chuyên phụ trách án hình sự – Hồ Trí Quốc, còn đây là phó Ban Chuyên án, anh Phó Trường Lâm.” Diệp Hi giới thiệu cho hai bên làm quen, rồi chỉ vào Khang Tiểu Bắc đang đứng bên cạnh Hàn Ấn, “Tiểu Bắc là trợ thủ của anh trong quá trình phá án nên chúng tôi sắp xếp Tiểu Bắc ở đối diện. Một là, có thể bảo vệ an toàn cho anh; hai là, anh ấy là người địa phương, quen đường đi lối lại ở khu vực này, khi anh đi điều tra án và cần tới xe, sẽ thuận tiện hơn.”

“Cảm ơn cô! Cảm ơn!” Hàn Ấn cảm ơn Diệp Hi vì sự sắp xếp chu đáo, nhưng thấy sự sắp xếp này sẽ quấy rầy Khang Tiểu Bắc, nên nói một câu nhã nhặn, “Thế này có phiền cậu quá không, Khang Tiểu Bắc?”

“Không có gì, em là lính ‘phòng không’, tan làm về nhà cũng chỉ ăn bám bố mẹ, ở đây được ăn được ở, còn học được kinh nghiệm từ thầy, quá tuyệt còn gì?” Khang Tiểu Bắc vội cướp lời.

“Anh cứ kệ cậu ta đi, cậu ta mong còn chẳng được đó. Nhà khách tuy nhỏ nhưng mĩ nữ nhiều vô số. Anh không thấy mắt của cậu ta lúc mới đến đây à, cứ nhìn hau háu cô lễ tân.” Diệp Hi cười trêu Khang Tiểu Bắc.

“Nghe cứ sai sai ấy, đội trưởng Diệp, sao chị lại coi em như tên biến thái háo sắc thế nhỉ? Đó chỉ là phản ứng bình thường của một người đàn ông độc thân thôi!” Khang Tiểu Bắc tiếp tục luyên thuyên.

“Thôi thôi, thế là đủ rồi đó, cả ngày chỉ biết đấu khẩu.” Phó giám đốc Sở Hồ có vẻ hết chịu nổi, kêu hai người ngừng lại, ngại ngần nói với Hàn Ấn, “Anh thấy cấp dưới của tôi đấy, chẳng có trên dưới gì cả, để anh chê cười rồi, nhưng tôi cũng quen rồi.”

“Vâng, anh đừng cười nhé. Chúng tôi ở đây từ giám đốc Sở trở đi đều rất gần dân, chưa bao giờ hách dịch, ra vẻ quan cách, môi trường làm việc khá thoải mái.” Diệp Hi tranh thủ bởi thêm, “Đúng không sếp Phó?”

“À ừm, ờ, ờ!”

Phó Trường Lâm cười nhạt hai tiếng phụ họa, có vẻ miễn cưỡng. Hàn Ấn đã nhìn ra thái độ đó, lòng anh bỗng có chút suy tư.

Sau một vài lời hàn huyên xã giao, phó giám đốc Hồ đề nghị dùng bữa ở nhà ăn, coi như tiệc tẩy trần cho Hàn Ấn. Bữa trưa đã qua, nhưng bữa tối thì hơi sớm, Hàn Ấn vốn định từ chối nhưng nghĩ mình đang ở địa bàn của người ta, khách phải theo chủ thôi, nếu không họ sẽ cho mình là chảnh chọe, cành cao, nên đành gật đầu đồng ý.

Cả quãng đường tới phòng ăn, mọi người khách sáo với nhau. Vừa ngồi xuống chưa nóng chỗ thì các món ăn ngon được lần lượt bưng lên, màu sắc và mùi vị đủ cả, rất nhanh sau đó đã đặt đầy trên chiếc bàn xoay.

Phó giám đốc Hồ nâng chén trong tay rồi nói, “Nào, uống trà thay rượu, chúc hợp tác thành công…”

---❊ ❖ ❊---

Khi ăn uống xong xuôi, mọi người chào từ biệt nhau, Hàn Ấn trở về phòng mình. Một lúc sau, Diệp Hi một mình tới thăm, mang theo hồ sơ vụ án cho Hàn Ấn xem qua. Vì những tài liệu liên quan, ghi chép điều tra án quá nhiều nên Diệp Hi không thể mang tới cùng một lúc, nên tạm thời chỉ mang phần hồ sơ mô tả vụ án, còn những tài liệu khác khi Hàn Ấn cần bất cứ lúc nào cũng có thể tới Ban Chuyên án và ban Án lưu để tra cứu.

Diệp Hi đưa tập hồ sơ cho Hàn Ấn và thông báo kế hoạch ngày hôm sau, “Sáng sớm mai, tôi sẽ đón anh đi tham dự cuộc họp của Ban Chuyên án. Cuộc họp sẽ phân tích tổng hợp về kiểm nghiệm pháp y và giám định vật chứng. Chúng ta sẽ lắng nghe kết quả, nhân tiện, anh làm quen với các đồng nghiệp khác trong đội. Sau đó chúng tôi sẽ đưa anh tới hiện trường những nơi vứt xác để xem xét thêm. Anh xem, như thế có được không?”

“Không cần phiền cô lại phải tới đâu, tôi và Tiểu Bắc sẽ trực tiếp tới đó.” Hàn Ấn đón lấy tập hồ sơ, đặt lên bàn, quay đầu lại thắc mắc, “Sao kết quả pháp y bây giờ mới có?”

“Anh cũng biết đó, việc khám nghiệm tử thi bị phân xác rất mất công, hơn nữa chúng tôi muốn kiểm tra lại các mẫu tiêu bản của vụ án còn tồn chưa phá được trước đó, khó khăn chồng chất, lại đòi hỏi kĩ thuật cao. Công an tỉnh biệt phái một chuyên gia từng đi tu nghiệp tại phòng pháp y bang Connecticut, Hoa Kì đến chủ trì công tác này nên công việc bị trì hoãn một thời gian.” Diệp Hi giơ tay lên nhìn đồng hồ, đứng dậy và mỉm cười với Hàn Ấn, nói với giọng quan tâm, “Hôm nay đến đây thôi đã, nếu có nhu cầu gì anh có thể đề xuất bất cứ lúc nào. Tôi không làm phiền anh nữa. Anh có thể ngủ một giấc ngon sau khi đọc hồ sơ. Từ ngày mai, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau, chúng tôi phiền anh cùng chịu khổ một thời gian.”

“Cô đừng khách sáo, đây là vinh dự của tôi mà.” Hàn Ấn tiễn Diệp Hi ra cửa, anh nở một nụ cười độc chiêu, ánh mắt dõi theo Diệp Hi cho tới khi bóng cô bước vào thang máy.

Quay trở lại phòng, Hàn Ấn lộ vẻ đăm chiêu, gò má anh khẽ giật giật, giống như tháo lớp mặt nạ ra.

Nhiều người thích nụ cười dịu dàng của Hàn Ấn, nhưng không biết rằng đó chỉ là công cụ để anh ấy che đậy cảm xúc thật của mình. Khi anh còn rất nhỏ, mẹ anh chê bai cha anh không có nổi sự nghiệp ra hồn nên đã bỏ bố con anh ra nước ngoài. Kể từ đó, anh trở thành đối tượng chế giễu của lũ bạn cùng lớp và những đứa trẻ hàng xóm. Anh khi đó tuy còn nhỏ đã hiểu chuyện, sợ cha biết sẽ đau lòng, nên chỉ biết trốn ở nơi nào đó một mình, lén quệt nước mắt. Cuối cùng, có một lần bị cha phát hiện, cả hai cha con cùng bật khóc. Sau đó, cha nghiêm mặt, nói với Hàn Ấn, “Kể từ bây giờ, cha con ta không ai được rơi nước mắt vì một người không xứng đáng. Sẽ không ai thương cảm con vì con khóc lóc thảm thiết, ngược lại họ sẽ càng khinh thường con hơn. Con phải cười, càng tổn thương thì càng phải cười, cười cho họ tự mất hứng, cười cho họ tự thấy xấu mặt.” Hồi đó, Hàn Ấn không thể hiểu hết những điều cha nói nhưng anh luôn khắc ghi từng lời trong lòng.

Cười khi vui, cười khi buồn, cười khi tự hào, cười khi thất vọng, ghét một người cũng cười, thích một người đến mức choáng ngợp cũng cười…

Thành thật mà nói, với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp, việc đứng trên một cương vị cao trong giới cảnh sát khi còn trẻ tuổi ngang với một điều ảo tưởng. Có lẽ chuyện nữ giới dựa vào nhan sắc để lên chức lên quyền không thiếu trong xã hội, nên phản ứng đầu tiên của Hàn Ấn đối với Diệp Hi cũng không thoát khỏi định kiến đó. Anh liên tưởng tới một quy tắc ngầm bất thành văn, ví như “có qua có lại”. Nhưng khi anh nắm tay Diệp Hi, lòng bàn tay thô ráp khiến anh tin rằng, đây là bàn tay thường xuyên cầm súng và cần mẫn rèn luyện. Khi được tiếp xúc nhiều hơn, Diệp Hi tỏ ra là người có óc nhạy bén của một cảnh sát hình sự, hơn nữa kinh nghiệm phá án lão luyện, khả năng tư duy sáng suốt. Cách sắp xếp giờ giấc của cô rất hợp lí, từ góc độ của Hàn Ấn, khi mới tiếp cận với án, để tránh phán đoán bị ảnh hưởng, anh không muốn xem danh sách những người tình nghi, mà muốn tự khảo sát hiện trường vứt xác, việc này sẽ giúp giải mã ý đồ của hung thủ. Còn việc xâu chuỗi các vụ án liên hoàn, phân tích chứng cứ hành vi, cần tới sự kết hợp của pháp y. Đương nhiên, anh thấy Diệp Hi phóng khoáng và khéo léo khi xử lí quan hệ với cấp trên và cấp dưới, có thể nói là thành thục. Tuy chỉ tiếp xúc trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi nhưng sự thoải mái, bộc trực, tự nhiên trong cách cư xử của Diệp Hi khiến cho Hàn Ấn thấy dễ chịu. Trong lòng anh bỗng có một cảm giác khó diễn tả thành lời, giống như một cánh tay nhẹ nhàng mở cánh cửa đã đóng kín trong lòng anh bấy lâu, nó đánh thức cảm giác mà nhiều năm nay anh chưa bao giờ thấy được từ phụ nữ…

Sau khi rửa mặt, cởi áo khoác và nằm xuống giường, Hàn Ấn mở tập hồ sơ ra.

Vụ án trước được dò lại từ ngày 18 tháng 1 năm 1996. Tuyết rơi dày phủ kín mặt đất, giăng khắp cành cây ngọn cỏ, nữ công nhân vệ sinh môi trường khi quét đường vào buổi sáng đã tìm thấy một túi du lịch đựng thịt bên cạnh thùng rác. Cô công nhân vệ sinh tốt bụng tưởng đó là một bọc thịt lợn, nên mang về định cho chó ăn, không ngờ phát hiện ngón tay người trong túi, vội vàng gọi điện báo cảnh sát.

Khi nhận được cuộc gọi, cảnh sát lập tức tới hiện trường và xác nhận những miếng thịt trong túi du lịch là thịt người. Kiểm tra cẩn thận trong túi thì có hàng trăm miếng thịt và ba ngón tay.

Sau đó cho đến trưa, có rất nhiều phần xác bị phân nhỏ được tìm thấy trong thành phố J. Sau khi kiểm tra pháp y về xương, đặc điểm lông tóc và mô cơ, người ta nhận định các phần xác được tìm thấy ngày hôm đó là từ cùng một người phụ nữ. Không có kết luận chính xác thời điểm xảy ra vụ án và nguyên nhân cái chết vì thi thể bị hủy hoại nghiêm trọng. Các xét nghiệm độc tố cho thấy không có dấu hiệu ngộ độc, và xét nghiệm đường sinh dục cho thấy không có dấu hiệu mang thai.

Xác chết bị phân thành hàng trăm mảnh, vứt ở bốn địa điểm trong thành phố, và được cắt tương đối gọn gàng. Ngoại trừ bộ phận sinh dục tử cung, các cơ quan nội tạng đều còn đầy đủ, trong số xương tứ chi thì thiếu mất xương chậu và một ngón tay. Đầu, các cơ quan nội tạng và da thịt có dấu hiệu từng chịu nhiệt độ cao. Khi kẻ giết người vứt xác, quần áo và nội tạng của người chết được xếp ngay ngắn…

Trong tất cả vật chứng, ngoại trừ lượng thuốc súng còn sót lại được tìm thấy trong một túi du lịch đựng xác ra, không tìm được thêm thông tin nào về kẻ giết người như dấu vân tay, lông tóc, máu hoặc tinh dịch.

Sau khi xác nhận giới tính, trước hết cảnh sát tìm kiếm nguồn gốc của xác chết trong số báo cáo mất tích, nhưng không có kết quả. Họ đã đăng thông báo trên tờ Nhật Báo thành phố J. Vào buổi chiều cùng ngày, có một nhóm người tự xưng là giáo viên và sinh viên Đại học Cổ Đô tới nhận xác.

Sau khi nhận xác, nạn nhân được xác nhận là sinh viên năm thứ nhất của khoa Trung văn, Đại học Cổ Đô, tên là Doãn Ái Quân.

Doãn Ái Quân, 20 tuổi, là người thành phố Q của tỉnh, chiều ngày 9 tháng 1 năm 1996, có sinh viên cùng kí túc xá vi phạm nội quy sử dụng bếp điện, vì là nhóm trưởng kí túc nên cô cũng liên lụy bị phạt. Sau khi trải ga giường, cô bực bội rời khỏi kí túc rồi mất tích. Nơi Doãn Ái Quân xuất hiện cuối cùng là nơi giao cắt giữa đường Hà Khẩu và đường Thanh Điểu, tức là đoạn đường cửa phía Bắc của Đại học Cổ Đô. Khi mất tích cô mặc áo khoác bông màu đỏ, quần jeans màu xanh…

Đây là vụ trọng án số một của Sở Công an tỉnh S. Các bên liên quan yêu cầu vụ án phải được giải quyết trong một thời hạn nhất định. Cảnh sát thành phố J đã tập hợp các sĩ quan cảnh sát ưu tú thành lập Ban Chuyên án có tên là “Chuyên án phân xác 18.1”, toàn bộ lực lượng cảnh sát thành phố đều tham gia điều tra phá án.

Xung quanh hiện trường vứt xác đầu tiên, ban đầu cảnh sát khoanh vùng phạm vi hiện trường ba ki-lô-mét, sau đó mở rộng thành năm ki-lô-mét để điều tra. Cảnh sát đã lục vấn và điều tra hàng trăm ngôi nhà và hàng ngàn đối tượng tình nghi, riêng điều tra tại Đại học Cổ Đô đã kéo dài ba tháng, nhưng mọi nỗ lực đều không mang lại ánh sáng le lói nào cho vụ án.

Một năm sau, Ban Chuyên án tuyên bố giải thể. Ba năm sau, vụ án được chuyển đến ban Án lưu quận Cổ Lâu. Cho đến nay, việc điều tra xung quanh vụ án về cơ bản đã kết thúc. Mặc dù nhiều năm qua thỉnh thoảng vẫn có những manh mối lẻ tẻ, nhưng vụ án vẫn không thể nhờ đó mà có tiến triển, án này gần như khép lại.

Thời gian trôi nhanh, năm qua tháng lại, lớp cảnh sát cũ mới thay thế nhau, thành viên của ‘Ban Chuyên án phân xác 18.1’ hồi đó cũng theo guồng quay cuộc sống: Người thì đã nghỉ hưu, người thì xin ra khỏi ngành, người thì được thăng chức, người vẫn là cảnh sát hình sự quèn không tiếng tăm, nhưng họ không bao giờ quên buổi sáng máu đỏ tuyết trắng đó, cũng không quên nữ sinh mặc áo khoác đỏ năm đó. “Chuyên án phân xác 18.1” đã ghi dấu ấn không thể xóa nhòa trong cuộc sống của họ. Đương nhiên, là người tham gia điều tra tội phạm dày dạn kinh nghiệm, họ biết rõ rằng thời gian vàng để phá án chỉ trong 72 giờ ngắn ngủi. Nhiều năm trôi qua như vậy, e rằng vụ án đã vĩnh viễn bị chìm xuồng và hung thủ cũng biến mất mãi mãi.

Vậy mà, sau mười sáu năm trôi qua, vào năm 2012, khi người Maya dự đoán là “Ngày tận thế”, lại có vụ giết người phân xác xuất hiện ở thành phố J.

Đáng ngạc nhiên, nạn nhân của vụ án cũng bị phân xác thành hàng trăm mảnh, đường dao phân thây rất gọn ghẽ. Nơi vứt xác gần với vụ phân xác 18.1, thậm chí người đầu tiên phát hiện ra xác chết cũng cùng một công nhân vệ sinh.

Nạn nhân là Vương Lị, nữ, 32 tuổi, người thành phố này, nhân viên kế toán. Cô mất tích vào khoảng 1 giờ sáng ngày 1 tháng 1 năm 2012, khi đó cô mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu đỏ. Vào khoảng 5 giờ sáng ngày 4 tháng 1, công nhân vệ sinh tìm thấy các mảnh thi thể của nạn nhân xấu số.

Ngay khi xảy ra vụ án, Sở Công an thành phố đã nhanh chóng thành lập một ‘Ban Chuyên án phân xác 4.1’, đồng thời khởi động lật lại vụ phân xác 18.1 năm xưa, hợp nhất án điều tra. Trưởng Ban Chuyên án là Diệp Hi. Còn trưởng ban Án lưu của quận Cổ Lâu, Phó Trường Lâm khẩn thiết xin cấp trên được tham gia nên được chỉ định đảm nhiệm vai trò phó ban…

Hàn Ấn chọn ra hai bức ảnh của hai nạn nhân khi còn sống từ một đống ảnh hiện trường đẫm máu.

Vương Lị rất đẹp, có thể nói là gợi cảm, hấp dẫn, khuôn mặt trái xoan, mái tóc dài và xoăn xõa xuống ngang vai, đôi mắt đong đưa, vô cùng quyến rũ.

Còn Doãn Ái Quân xinh xắn với mái tóc ngắn. Cô đứng dưới biển trường Đại học Cổ Đô, mỉm cười e lệ trước ống kính. Đây có lẽ là bức ảnh ngày đầu cô đến trường, còn tràn đầy khát khao và mong chờ với cuộc sống tương lai. Tuy nhiên, chỉ ba tháng sau khi chụp tấm hình đó, cô gái đang trong tuổi xuân thì đã hóa thành cát bụi, rời khỏi thế giới vừa mới mở ra một tương lai xán lạn, để lại một ẩn số tới nay vẫn chưa thể lí giải.

“Ái Quân, tôi có thể giúp cô chết nhắm mắt không?” Hàn Ấn không kìm được cảm xúc buồn đau dâng lên trong lòng.

« Lùi
Tiến »