Từ trên núi xuống, Hàn Ấn nhắc Khang Tiểu Bắc dùng đèn pin soi xung quanh vùng gần cổng vòm trong khu thắng cảnh để xem có thể tìm thấy dấu vết gì nữa không. Quả nhiên tìm thấy vết bánh xe.
Khang Tiểu Bắc giơ cao đèn pin, còn Hàn Ấn dùng điện thoại di động chụp lại vết bánh xe, sau đó ngước đầu nhìn trời. Những đám mây tản mát về phía Nam, xem ra trời sẽ không mưa nữa. Anh dặn dò Tiểu Bắc thông báo cho bộ phận giám định kĩ thuật hình sự sớm mai đến lấy mẫu để kiểm tra xem thuộc loại lốp xe nào.
---❊ ❖ ❊---
Họ trở về khi đã nửa đêm, Khang Tiểu Bắc tinh thần vẫn khỏe khoắn, Hàn Ấn cũng thấy tinh thần phấn chấn vì phát hiện vừa rồi, nhưng anh vẫn im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi xe đến cầu Cổ Giang, Khang Tiểu Bắc cuối cùng cũng không thể kìm được nghi hoặc trong lòng bèn hỏi, “Anh Ấn, sau khi đi xem hiện trường vứt xác, anh thấy thế nào, có thể chia sẻ với em không?”
Hàn Ấn quay đầu và hỏi ngược lại, “Đường cao tốc từ cầu đến núi Hổ Vương được xây dựng từ khi nào?”
“Anh đang nói đến đường cao tốc Ninh Bát hả? Nghe người lớn tuổi kể lại thì nó được xây dựng vào đầu những năm 60 của thế kỉ trước. Nhưng mãi đến cuối thập niên 90, người từ phía Bắc Cổ Giang đi vào thành phố mới đi qua con đường này.”
“Chà, vậy là đúng rồi.” Hàn Ấn trầm ngâm.
“Điều gì đúng cơ? Anh Ấn, anh nói về kiến giải của anh đi.”
“Ha ha…” Hàn Ấn cười vang. “Hay là cậu nói trước!”
“Thôi đi, em nào dám múa rìu qua mắt thợ!”
Khang Tiểu Bắc lời lẽ thì khiêm tốn, nhưng Hàn Ấn có thể nhận ra cậu ta háo hức thử sức bèn bồi thêm vài câu khích lệ, “Cứ nói đi chứ, chúng ta cùng thảo luận.”
“Vậy được, em sẽ nói.” Khang Tiểu Bắc giảm tốc độ xe và sắp xếp lại những lập luận, “Em nghĩ rằng trong vụ phân xác 4.1, kẻ giết người chắc chắn vận chuyển xác chết bằng xe hơi. Đường sá đông đúc nhộn nhịp vào ban tối hơn nữa tối hôm vứt xác trời quang đãng, hung thủ chắc chắn phải đi xe ô tô riêng, nếu không nhất định sẽ bị phát hiện ở nơi nào đó.”
Hàn Ấn gật đầu, đồng ý với phân tích của Khang Tiểu Bắc, nói tiếp đoạn sau, “Ban Chuyên án có điều tra mà không tìm thấy manh mối nào về chiếc xe à?”
“Mấy nơi vứt xác đều không có thiết bị giám sát, ở cầu Cổ Giang thì có, nhưng đêm đó lưu lượng xe cộ quá đông, nên việc dò tìm kiểm tra từng cái một rất khó khăn. Và bây giờ khác với ngày xưa, giờ từ phía Nam sông sang phía Bắc sông đã có bốn cây cầu nối thay vì một chiếc như trước đây, còn có cả một đường hầm nữa. Hung thủ có thể chọn nhiều cách để qua sông, ai biết hắn đi đường nào? Vì vậy, Ban Chuyên án chỉ có thể kiểm tra các phương tiện đã qua cầu trong đêm vứt xác nhưng không có tiến triển gì.” Khang Tiểu Bắc nói đầy tiếc nuối.
Hàn Ấn “ừm” một tiếng để Khang Tiểu Bắc tiếp tục phân tích, cậu nói thêm, “Đối với vụ phân xác 18.1 trước kia, em thực sự không biết phải nói thế nào. Ban Chuyên án năm đó nghĩ rằng hung thủ đi xe đạp để quăng xác. Em nghĩ là hợp lí, nhưng hơi khó thực hiện. Bởi vì địa điểm vứt xác đầu tiên tới cầu Cổ Giang dài gần sáu ki-lô-mét. Cầu Cổ Giang dài 4,5 ki-lô-mét, từ cầu tới núi Hổ Vương lại mất gần bảy ki-lô-mét, cộng với đoạn đường hung thủ từ chỗ gây án tới địa điểm vứt xác đầu tiên, tính cả đi cả về cũng ít nhất cũng hơn bốn mươi cây số, hơn nữa đêm đó tuyết lớn. Kể cả hung thủ có vứt xác trong một lần thì cũng không thể xong trong một buổi tối. Em tính đến cả điều kiện thể lực và thời gian đều là không tưởng, lại còn phanh thây nữa thì tuyệt nhiên không có khả năng. Nếu năm đó hắn đi xe máy lên cầu phải qua chốt cảnh sát kiểm tra, em nghĩ hung thủ không gan to như thế. Hơn nữa, năm 1996 người có ô tô không nhiều. Những người có ô tô thường có quyền có thế, một cô gái từ tỉnh xa tới đây học hành, có lẽ không thể quen biết được người như thế. Tóm lại, nghĩ tới đây em thấy đầu óc mình rối rắm, dù đi xe đạp, xe máy hay ô tô đều có cái lí riêng nhưng cũng đều có điểm bất hợp lí.”
“Ngoài việc vận chuyển xác chết ra, cậu còn có ý kiến gì nữa không?” Hàn Ấn lại truy hỏi.
“Em nghĩ kẻ giết người phải là một tên biến thái qua cách hắn xử lí cái xác nạn nhân. Điều ghê rợn hơn nữa là cả hai vụ án đều ném xác trên cùng một tuyến đường, rõ ràng là để thách thức cảnh sát.”
“Nghe lời cậu nói, cậu hoàn toàn nghiêng về phía hai vụ án là cùng một hung thủ?”
“Vâng, mọi người trong Ban Chuyên án đều nghĩ vậy.” Khang Tiểu Bắc nói và lẩm bẩm một mình, “Chỉ có đội trưởng Diệp là bảo lưu ý kiến.”
Hóa ra ý kiến của Ban Chuyên án chưa thực sự thống nhất. Đây là một điều đại kị khi làm án. Lời nói của Khang Tiểu Bắc khiến Hàn Ấn tự nhủ trong lòng và nhớ tới cuộc gặp mặt với phó giám đốc Hồ và đội phó Phó Trường Lâm. Hai người bọn họ, một thì cố làm ra vẻ, một thì nhàn nhạt, qua loa chiếu lệ. Hàn Ấn đột nhiên thấy lo ngại. Có lẽ lần này anh được mời tới đây không chỉ đơn giản là trợ giúp phá án. Anh bỗng tự nhắc nhở mình trong thâm tâm rằng dù việc gì xảy ra cũng nên đặt mình bên ngoài, tránh dính líu và bị cuốn vào cuộc đấu tranh quyền lực không liên quan đến vụ án.
Thấy Hàn Ấn bỗng nhiên ngây người ra, Tiểu Bắc hơi lo lắng, dứt khoát dừng xe ngay lề đường và giục anh, “Anh Ấn, anh có thể nói về phân tích của anh không?”
“Ừm, ừm.” Hàn Ấn kịp định thần lại, suy nghĩ thêm đôi chút rồi thận trọng đáp, “Chà, có nhiều chi tiết tôi phải nghiên cứu lại. Nói trước hai điều đơn giản này!
“Xét từ góc độ lí thuyết phác họa hồ sơ tội phạm dựa theo địa lí vùng gây án, thì hiện trường vụ án gần với đường cao tốc, có lẽ hung thủ là người nơi khác. Tôi thấy vụ 18.1 có tâm lí vứt xác tương tự, cũng có thể nói, tôi nghiêng về việc hung thủ gây án là người nơi khác.”
Hàn Ấn giải thích thêm, “Núi Hổ Vương nằm cạnh đường cao tốc Ninh Bát và con đường này là một trong những tuyến đường mà cư dân phía Bắc sông vào thành phố năm đó. Tôi nghĩ kẻ giết người là cư dân ở một thành phố phía Bắc Cổ Giang, nhưng đã sinh sống ở thành phố này trong nhiều năm. Hắn có thể làm việc hoặc học tập ở đây. Mỗi năm vào dịp lễ tết, khi đi đi lại lại giữa quê nhà và thành phố này, hắn thường xuyên thấy ngọn núi Hổ Vương tọa lạc ngay bên đường. Cho nên khi hắn giết người phân xác, muốn giấu cái đầu người chết liền bất giác nhớ ra ngọn núi hoang vắng này. Còn nếu là người thành phố này, thì sẽ khá thông thạo thành phố, và dễ dàng tìm ra địa điểm lí tưởng ở bờ Nam sông, không cần phải mạo hiểm đi qua cầu có chốt kiểm tra của cảnh sát sang tới núi Hổ Vương. Hơn nữa, năm đó núi Hổ Vương còn khá hoang vu, có lẽ người nơi đây cũng chưa tỏ đường đi lối về.”
“Vâng, anh nói đúng, ngay cả em mãi sau khi khu thắng cảnh được xây, mới biết tới nơi này. Gia đình em cũng nghe nói về vụ án phân xác mới biết có một ngọn núi như vậy.” Khang Tiểu Bắc nói chen vào.
“Có một câu hỏi khác về phương tiện vận chuyển xác chết ở vụ phân xác 18.1.” Hàn Ấn tiếp tục phân tích, “Đầu tiên có thể loại bỏ xe ô tô. Nếu kẻ giết người có xe hơi, thì không cần phải phân tán thi thể ra nhiều nơi, hắn có thể vứt toàn bộ thi thể vào núi Hổ Vương, vừa đỡ mất công lại tiện che giấu. Còn nếu như đi xe máy như cậu vừa nói, nửa đêm canh ba, lại vào ngày tuyết rơi dày, hung thủ cưỡi xe mang theo túi xách lên cầu, kể cả cảnh sát không kiểm tra, thì cũng sẽ có ấn tượng sâu sắc với hắn, nên hắn chắc chắn không thể mạo hiểm như vậy. Còn xe đạp, cái này cậu phân tích rất có lí, trong khoảng thời gian an toàn nhất, hắn không thể hoàn thành kế hoạch vứt xác trong một đêm.”
“Á, đều không phải, vậy là gì?”
“Cậu quên à, còn có xe buýt.”
“Xe buýt? Làm sao có thể như vậy?” Khang Tiểu Bắc trông có vẻ không tin.
“Không, không hoàn toàn là xe buýt.” Hàn Ấn kiên nhẫn giải thích. “Dưới chân núi có trường học thì phải có xe buýt, kể cả năm đó chưa có tuyến chạy thẳng thì cũng có trạm xe buýt ở gần đó, quãng đường còn lại, hung thủ tự leo bộ. Đi và về như vậy tôi nghĩ chỉ mất khoảng 3 tiếng đồng hồ là đủ. Theo phân tích của tôi thì chiều tối hôm đó, hắn đã đi xe buýt đến núi Hổ Vương để vứt đầu nạn nhân, và khi quay về lúc đó đã nửa đêm thì thừa cơ vứt phần còn lại.
“Nửa đêm đó, tôi nghĩ kẻ giết người đã vứt toàn bộ xác chết một lượt bằng xe đạp. Đương nhiên, hắn có thể đã lên kế hoạch chia nhỏ ra nhiều lần, nhưng tuyết rơi dày khiến hắn thay đổi ý định.
“Đầu tiên, quãng đường được rút ngắn đi một nửa, thời gian hoàn toàn có thể thực hiện được, hơn nữa khi phân tích khoảng cách giữa các địa điểm vứt xác và các mảnh xác, cậu sẽ thấy, hung thủ theo tuần tự từ quãng đường ngắn đến dài, từ thứ nặng đến thứ nhẹ, từ khó mang vác đến dễ mang vác, điều này chứng tỏ phương tiện đi lại của hung thủ khá thô sơ.”
Lo rằng Khang Tiểu Bắc nghe chưa hiểu, Hàn Ấn giải thích thấu đáo thêm, “Hung thủ ném túi xác nặng nhất ở đường Hoa Bắc, cũng bởi vì đi xe đạp thì khó mà mang được túi du lịch. Sau đó, hắn lại vội vã vứt cái túi nặng thứ hai, chính là cái ba lô trên vai ở đường Quảng Thành, cách đường Hoa Bắc chỉ bảy tám trăm mét, rõ ràng muốn giảm nhẹ khối lượng trên xe đạp. Khi quăng được hai chiếc túi, xe đã nhẹ và dễ di chuyển hơn nhiều cho nên hung thủ đi liền một mạch hai cây số, tới đường Tả Thủy để vứt nốt quần áo và nội tạng của nạn nhân…”
Khang Tiểu Bắc có vẻ đã hiểu, và cuối cùng cũng hiểu tại sao Hàn Ấn luôn hỏi về khoảng cách trên đường đi, nhưng anh vẫn còn một thắc mắc về phương tiện, liền ngắt ngang lời Hàn Ấn và hỏi, “Tại sao không phải là xe máy?”
“Cũng không thể hoàn toàn phủ nhận giả thiết là xe máy, nhưng nếu là xe máy, việc điều tra sẽ dễ dàng hơn nhiều, hung thủ cũng không khó tìm, vì vậy tôi nghĩ xe đạp có khả năng cao nhất.” Hàn Ấn tiếp tục giải thích thêm, “Còn một điều nữa, điểm cuối cùng vứt xác lượt hai không phải là đường Tả Thủy mà là bên bờ sông. Tôi nghĩ hung thủ đã ném bộ phận sinh dục, xương chậu và một ngón tay vô tình bị lẫn xuống sông. Đây là lí do mà chúng ta không thể tìm thấy phần còn lại của thi thể. Thôi, hôm nay nói đến đây nhé…”
Khang Tiểu Bắc đang nghe nhập tâm, nhưng Hàn Ấn đột ngột dừng lại. Anh thấy vẫn chưa đủ nghiền, không muốn dừng lại. “Anh nói thêm chút nữa đi, chút nữa, về vụ phân xác 4.1 thì sao?”
“Vụ phân xác 4.1 thì phương tiện đem vứt xác có thể xác định là ô tô, điểm quan trọng cần phân tích là động cơ hung thủ cố tình giữ nguyên vị trí vứt xác như vụ án trước. Điều này phải nghiên cứu thêm mới đưa ra kết luận được.” Hàn Ấn ngáp dài và thở phào nhẹ nhõm. “Đi, về thôi, tôi buồn ngủ rồi, sau này còn nhiều cơ hội.”
Nghe Hàn Ấn nhắc nhở, Khang Tiểu Bắc nhìn đồng hồ, giờ đã rất muộn. Anh nhanh chóng khởi động xe và lái về hướng nhà khách.