Tới điều tra hiện trường, khi trở lại nhà khách đã là nửa đêm, Hàn Ấn xem xấp tài liệu một lần nữa, chợp mắt được một lúc không lâu, thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Điện thoại của Diệp Hi, cô nói là biết Khang Tiểu Bắc và Hàn Ấn tối qua tới xem xét hiện trường vứt xác. Cô đã điều người ở bộ phận giám định kĩ thuật hình sự cùng Khang Tiểu Bắc đến núi Hổ Vương để thu thập bằng chứng.
---❊ ❖ ❊---
8 giờ sáng, tại phòng họp của Ban Chuyên án.
Cuộc họp buổi sáng như thường lệ do Diệp Hi chủ trì. Do có cuộc thảo luận pháp y và buổi giới thiệu chính thức Hàn Ấn, phó giám đốc Công an Sở Hồ Trí Quốc cũng tranh thủ thời gian tới tham dự. Sau khi giới thiệu Hàn Ấn và lắng nghe báo cáo điều tra các hạng mục của từng thành viên Ban Chuyên án, Diệp Hi dành thời gian còn lại cho bác sĩ pháp y Cố Phi Phi.
Cố Phi Phi cũng là phụ nữ xinh đẹp, tuổi tác xấp xỉ Diệp Hi, nhưng khác hẳn với vẻ chín chắn và cởi mở của Diệp Hi, cô khiến người đối diện phải thấm cảm giác đẹp một cách lạnh lùng và xa cách. Dáng người cao ráo, mái tóc cực ngắn nhìn mạnh mẽ, khuôn mặt thanh tú, trắng trẻo. Vẻ thờ ơ, lạnh lùng trong đôi mắt sắc như băng của cô khiến Hàn Ấn bất giác liên hệ với một nhân vật “lãnh diện mĩ nhân” của nhà văn Kim Dung – Tiểu Long Nữ.
Cố Phi Phi làm một vài thao tác trên máy tính xách tay, và ảnh của nạn nhân Vương Lị trong vụ phân xác 4.1 xuất hiện ở màn hình máy chiếu trên tường.
“Nạn nhân Vương Lị, thời gian tử vong cách thời gian phát hiện thi thể không quá 48 giờ, tức là vào khoảng sáng ngày 2 tháng 1. Môi của người chết sưng đỏ, phần nướu lợi bị tổn thương, cho thấy chắc là bị bịt miệng.” Phần mặt và mắt có chỗ xuất huyết, nội tạng bị tụ máu, trên quần áo qua xét nghiệm có dấu vết nước tiểu, nguyên nhân tử vong là do ngạt thở. Phần cổ của nạn nhân không có vết bóp hay siết, phần mặt cũng không xuất hiện những tổn thương sưng và phù nề nghiêm trọng, phần mũi không bị thương tổn, vùng cô tay và cổ chân có dấu vết bị trói, hơn nữa trong túi rác đựng đầu của người chết phát hiện ra nước mũi của nạn nhân. Phán đoán sơ bộ, hung thủ đã dùng túi rác màu đen trùm lên đầu nạn nhân cho đến khi nạn nhân chết vì ngạt thở.
“Tổng số mảnh xác bị cắt ra là 872 mảnh. Kích thước của các mảnh tương đối bằng nhau. Bề mặt cắt cong cho thấy đây là loại dao cắt thịt chuyên dụng. Chỗ xương tứ chi bị chia cắt, các đường cắt thẳng đứng xuống dưới, phần đáy không bằng phẳng và các chỗ đầu mặt cắt còn vương rất nhiều mảnh xương vụn, cho thấy hung thủ dùng loại dao chặt với lưỡi dao khá dày. Sau khi so sánh thử nghiệm thì đây là loại dao chuyên dùng để chặt xương.
“Chúng tôi đã khôi phục tất cả các mảnh thành hình dạng nạn nhân lúc ban đầu, không phát hiện ra xương và nội tạng có thiếu sót nào, cũng chưa tìm thấy lông tóc, sợi quần áo, nước bọt hay tinh dịch của kẻ giết người…”
Giọng nói của Cố Phi Phi lạnh lùng như vẻ bề ngoài, không có chút cảm xúc nào. Cùng với giọng nói của cô, hình ảnh của đầu, thịt, nội tạng, tay chân và quần áo của người xấu số xuất hiện lần lượt trên màn hình chiếu. Hàn Ấn nhận thấy rằng nạn nhân có khuôn mặt trang điểm đậm, móng tay và móng chân được sơn màu đỏ tươi…
Tiếp đó là bức ảnh của Doãn Ái Quân trong vụ án phân xác 18.1 xuất hiện trên màn hình, Cố Phi Phi tiếp tục:
“Vụ phân xác 18.1 năm 1996, các mảnh thịt trên cơ thể chia thành các kích cỡ lớn nhỏ khác nhau. Từ mặt cắt, có thể biết dụng cụ là dao nhà bếp. Phần đầu bị cắt lìa đã từng bị nhúng vào nước sôi. Có lẽ là rã đông xác chết để dễ bề phân thây, chứ không phải bị đun lên. Còn với bề mặt cắt của xương, các đường chặt thô ráp, nhiều vết lõm xung quanh, các vết lõm thẳng và song song. Sau khi so sánh thử nghiệm, đây là dấu vết do cưa tay gây ra.
“So sánh tổng thể, cách thức và dụng cụ phân thây ở vụ phân xác 4.1 khá chuyên nghiệp. Còn trong vụ phân xác 18.1, cách phân thây thô ráp, dụng cụ như đồ gia dụng, giống với việc tiện đâu lấy đó dùng.”
“Ý cô là hai vụ án không phải là cùng một kẻ giết người” Thấy Cố Phi Phi đóng laptop, Diệp Hi vội vàng truy hỏi cho ra ngọn ngành.
“Tôi là bác sĩ pháp y, chỉ chịu trách nhiệm về kết quả các giám định pháp y. Việc có phải là cùng hung thủ hay không là nhiệm vụ của mọi người.” Cố Phi Phi không nể mặt đội trưởng Diệp đang đứng bên cạnh, mặt lạnh tanh nói tiếp, “Được rồi, tôi sẽ giải thích cho rõ thêm. Nếu cả hai trường hợp đặt vào cùng một lúc như bây giờ, tôi có thể đảm bảo rằng không phải cùng một hung thủ, nhưng thực tế là hai trường hợp cách nhau tận mười sáu năm, và kẻ giết người sẽ trưởng thành, có thể từ nghiệp dư thành kẻ sát nhân chuyên nghiệp. Điều này đòi hỏi sự suy luận, phán đoán toàn diện mới xác định được đó có phải là cùng một kẻ giết người hay không.”
Mỗi lần có cuộc họp, thái độ hung hăng của Cố Phi Phi luôn khiến bầu không khí rơi vào thế khó xử. May mắn thay, mọi người chả lạ tính cô, biết cô chỉ nói xăng, chứ con người không đến nỗi tệ, nên không ai so đo với cô.
“Tôi muốn nói vài lời. Tôi thấy bác sĩ Cố nói đúng, các khả năng đều có thể xảy ra.” Phó giám đốc Hồ lên tiếng xoa dịu đúng lúc, “Từ tình tiết thu thập như hiện tại, hai vụ án này có khả năng rất lớn là cùng một kẻ giết người. Cho nên chúng ta vẫn quyết định tiếp tục điều tra gộp hai vụ án mạng này như ban đầu và đào sâu vào mối quan hệ giữa hai nạn nhân…”
Hồ Trí Quốc tiếp tục thao thao bất tuyệt đưa ra chỉ thị, còn Diệp Hi cau mày, trông như thể thất thần, dường như không nhập tâm lời nào của ông.
Thái độ của Diệp Hi không lọt khỏi con mắt quan sát của Hàn Ấn: Từ diễn biến cuộc họp, Diệp Hi vẫn giữ chủ kiến riêng, chỉ là chưa có đủ bằng chứng rõ ràng để cô bác bỏ.
Sự thật đúng như Hàn Ấn thấy.
Phó giám đốc Hồ, Phó Trường Lâm và một số sĩ quan cảnh sát lớn tuổi trong Ban Chuyên án đều là thành viên của Ban Chuyên án phân xác 18.1 trước đây. Bao nhiêu năm nay, họ chưa bao giờ từ bỏ vụ án. Phó Trường Lâm thậm chí còn chủ động rút lui khỏi vị trí đội trưởng đội Cảnh sát hình sự để xin phân về ban Án lưu quận này, với hi vọng trước khi kết thúc sự nghiệp cảnh sát của mình, có thể phá xong vụ án. Khi xảy ra vụ phân xác 4.1 động trời vào đầu năm, họ đương nhiên phải nắm bắt cơ hội, cố gắng lật lại vụ phân xác 18.1 và gộp lại điều tra chung.
Thuộc thế hệ cảnh sát hình sự mới, Diệp Hi có phán đoán của riêng mình, và trong thâm tâm, cô nghiêng về phỏng đoán hung thủ bắt chước tội phạm gây án trước đó. Thứ nhất, khi vụ phân xác 18.1 năm đó gây chấn động cả khu vực, công chúng đều biết các tình tiết của vụ án. Nếu như bây giờ ai đó muốn sử dụng cùng một cách phân xác, và cùng một nơi để vứt xác, điều đó là hoàn toàn có thể. Thứ hai, nếu cùng một kẻ giết người hai lần, hắn đâu cần phải chọn ném xác cùng một chỗ. Nếu có lí do thì chỉ có thể giải thích là bất thường về mặt tâm lí. Nhưng nếu đó là một tên biến thái tâm lí thực sự, hắn có thể chờ đến mười mấy năm để ra tay lần thứ hai không? Do đó, theo quan điểm của Diệp Hi, điều cần làm bây giờ là tập trung lực lượng cảnh sát vào vụ án 4.1. Đứng trên góc độ lí trí hay đạo đức nghề nghiệp của cảnh sát, thì không nên lấy nạn nhân của vụ phân xác 4.1 ra đặt cược để thỏa mãn cảm xúc cá nhân.
Tuy nhiên, lí do của Diệp Hi không thuyết phục được Phó Trường Lâm và Hồ Trí Quốc, cho nên cần tới chuyên gia để giải mã sâu hơn về hành vi giết người của hung thủ. Bất đắc dĩ, cô phải gánh áp lực là đắc tội với lãnh đạo và cấp trên, mời “trợ thủ” – một đội pháp y ưu tú nhất tỉnh và Hàn Ấn, một chuyên gia xuất sắc về tâm lí tội phạm, để mong có những phán đoán khách quan và chính xác hơn. Tất nhiên, cho đến nay cô vẫn chưa tiết lộ sự thật với Hàn Ấn, vì cô không muốn Hàn Ấn dính líu đến tranh chấp nội bộ, cô cũng mong Hàn Ấn không có bất kì gánh nặng nào về tư tưởng.
Yêu cầu của Diệp Hi cuối cùng đã được ban lãnh đạo cấp cao chấp thuận. Không phải là cô được lãnh đạo ưu ái, mà là cấp trên đứng từ góc độ có lợi cho tình hình chung. Nhìn từ góc độ thành tích thì vụ phân xác 18.1 gây ảnh hưởng lớn, mỗi lần được nhắc đến đều khiến những người thuộc cơ quan an ninh của thành phố J đỏ mặt tía tai. Nhưng đó là quá khứ, khi những ảnh hưởng tiêu cực của vụ án đã gần như khép lại thì vụ phân xác 4.1 lại xuất hiện, nếu ngay cả vụ án này mà lại tiếp tục điều tra sai hướng, rồi kéo dài cả chục năm thì cảnh sát thành phố J còn mặt mũi nào nữa?
Mặc dù hiện tại, cách nghĩ của Diệp Hi đã được hiện thực hóa, nhưng nó cũng tạo ra một hố sâu ngăn cách với Hồ Trí Quốc, Phó Trường Lâm và những người khác. Ngay cả với Hàn Ấn, họ cũng có chút thành kiến đối địch. Hàn Ấn biết rằng công việc tiếp theo của anh ta sẽ đầy rẫy khó khăn…
---❊ ❖ ❊---
Sau cuộc họp, theo yêu cầu của Hàn Ấn, Diệp Hi chở anh đến cơ quan của Vương Lị, nạn nhân của vụ phân xác 4.1.
Vương Lị đã li dị nhiều năm, sống một mình. Cô biến mất khi đi cùng các đồng nghiệp đến quán bar vào sáng sớm ngày 1 tháng 1. Vương Lị là nhân viên kế toán trong một công ty thương mại nhỏ. Nhân viên công ty kể cả giám đốc có tám người. Đúng lúc mọi người đều có mặt, Diệp Hi triệu tập tất cả lại để Hàn Ấn hỏi han.
Hàn Ấn đầu tiên hỏi về tình hình đêm đó. Có lẽ bị thẩm vấn quá nhiều lần trước đó nên đám nhân viên tỏ ra chán ngán, cứ xôn xao, phàn nàn.
“Các đồng chí cảnh sát yêu cầu khai thì cứ khai, có gì mà phải ca cẩm.” Ông chủ tỏ ra rất hiểu chuyện, khiển trách cấp dưới vài câu,. “Để tôi trình bày vậy. Hôm đó, tôi rất vui vì công ty đã giao dịch thành công một vụ làm ăn lớn. Hôm đó lại đúng vào đêm Giao thừa, nên buổi chiều tôi mời mọi người cùng tụ tập. Người của công ty, gồm cả Vương Lị đều đến nhà hàng lẩu mới khai trương ở Tân Giới Khẩu liên hoan. Sau khi ăn xong, tôi mời họ đi hát karaoke. Từ quán karaoke ra, mọi người lại hò nhau đi quán bar, nên tới quán bar đối diện. Khoảng 1 giờ, Vương Lị kêu hơi đau dạ dày nên muốn về trước. Tôi định đưa cô ấy về nhưng cô ấy nói tự về được, không muốn làm mọi người mất hứng. Sau hơn 40 phút, tôi đoán rằng cô ấy đã về nhà, bèn gọi di động cho cô ấy nhưng điện thoại tắt máy, gọi máy bàn tại nhà cũng không ai trả lời. Mãi đến sáng hôm sau cũng không có tin tức gì của cô ấy. Tôi nghĩ chắc xảy ra chuyện nên đã báo cảnh sát.”
Khi ông chủ trình bày xong, Hàn Ấn đảo mắt nhìn đám đông một lúc, đột nhiên hỏi, “Theo mọi người, Vương Lị có bạn trai hay người tình không?”
Sau khi nghe câu hỏi kiểu đồn đoán cá nhân, vài nhân viên bỗng hào hứng hơn hẳn, nhưng chợt nhìn nhau, rồi trở nên thận trọng. Có người nói không biết, có người nói không rõ. Chỉ có ông chủ thực thà hơn, nói là cô không có.
Hàn Ấn cười đầy ẩn ý rồi cảm ơn nhân viên, để họ giải tán trước và chỉ mời ông chủ ở lại, nói rằng vẫn còn điều xin được thỉnh giáo. Khi mọi người đã đi xa, Hàn Ấn mỉm cười. “Ông chính là người tình của Vương Lị, đúng không?”
Ông chủ căng thẳng hướng về phía các nhân viên đã đi khuất rồi nhỏ nhẹ, “Anh cảnh sát, tôi là người có vợ con rồi. Chuyện này không thể nói bừa được!”
Hàn Ấn hừ mũi nói, “Vương Lị thực ra không có người đàn ông nào khác. Điều này ông biết rõ nhất. Bởi vì ông chính là người tình của cô ấy, cho nên ông mới có thể khẳng định chắc chắn khi trả lời câu hỏi của tôi.” Ông chủ vẫn muốn chối quanh nhưng Hàn Ấn giơ tay ra hiệu cho ông ta không cần phải giải thích thêm nữa, “Ông yên tâm, chúng tôi không có hứng thú xen vào mấy chuyện này, chỉ muốn hỏi ông một vài chuyện riêng tư của Vương Lị.”
“Vâng, anh nói đi!” Ông chủ ngầm thừa nhận mối quan hệ với Vương Lị .
“Vương Lị đã mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu đỏ vào ngày mất tích. Cô ấy đã mặc áo khoác đó bao lâu rồi?” Hàn Ấn hỏi.
“Đó là ngày đầu tiên tôi thấy cô ấy mặc nó. Cô ấy nói là năm mới nên mặc để lấy hên.” Ông chủ nói.
“Trước khi biến mất, cô ấy có nói với ông là có ai theo dõi hoặc quấy rối cô ấy không?”
“Không, không có chuyện đó. Tôi hay đưa đón cô ấy đi làm.”
“Vương Lị có thích trang điểm đậm không?”
“Cũng tùy, chỉ đôi khi như vậy.”
“Cô ấy có sơn móng tay móng chân không?”
“Móng chân chắc chắn không sơn, móng tay thì đôi khi.”
“Cô ấy đã sơn màu gì vào ngày mất tích?”
“Màu hồng, tôi nhớ rất rõ. Tối hôm trước đó một ngày, tôi đi cùng cô ấy đến tiệm nail.”
---❊ ❖ ❊---
Việc điều tra án vứt xác, thường liên quan tới năm địa điểm mấu chốt: 1. Nơi nạn nhân được nhìn thấy lần cuối. 2. Nơi tiếp xúc ban đầu với nạn nhân. 3. Nơi nạn nhân bị tấn công ban đầu. 4. Nơi nạn nhân bị giết. 5. Nơi thi thể được tìm thấy. Về lí thuyết, biết về địa điểm càng chi tiết, thì xác suất giải quyết được vụ việc càng cao. Với trường hợp vụ 4.1, nơi vứt xác đã biết và Hàn Ấn cũng đã khảo sát tận nơi, vậy thì tiếp sau đó, cần nghiên cứu thêm một địa điểm được biết đến khác, nơi cuối cùng Vương Lị xuất hiện, một quán bar mang tên Manhattan.
“Anh được đó, chỉ nói một câu mà đã vạch trần mối quan hệ giữa ông chủ và Vương Lị.” Vừa lên xe, Diệp Hi liền cất tiếng khen ngợi Hàn Ấn.
“Khôn vặt thôi mà.” Hàn Ấn nói với giọng thờ ơ.
“Mà này, sao tôi thấy hình như lần này anh đến chỉ để hỏi việc trang điểm của Vương Lị?” Diệp Hi hỏi.
“Cô nói đúng. Ông chủ và nhân viên của công ty này đã được điều tra trước đó, tôi không còn gì để hỏi. Nhưng trong cuộc họp buổi sáng, tôi thấy ảnh chụp đầu và tay chân của Vương Lị, cảm thấy khuôn mặt và móng tay móng chân có vấn đề. Tuy việc trang điểm đậm và sơn móng tay đỏ với phụ nữ là chuyện thường nhưng dường như không hợp với phong cách của Vương Lị, nên muốn tìm người có quan hệ gần gũi với cô ấy để hỏi, không ngờ ông chủ này chẳng che giấu được, tự lộ ra.” Hàn Ấn lên giọng nhấn mạnh. “Tất nhiên, giờ đây, có thể xác nhận rằng kẻ giết người đã trang điểm cho nạn nhân trước khi phân xác. Còn chiếc áo khoác màu đỏ, có thể là một trong những lí do mà kẻ sát nhân lựa chọn Vương Lị, và có thể cô ấy bị hung thủ ngẫu nhiên chọn lựa.”
“Khi Doãn Ái Quân bị giết, cô ấy cũng mặc áo màu đỏ. Anh nghĩ rằng kẻ giết người là cùng một người, và hắn chỉ chuyên chọn các cô gái mặc quần áo màu đỏ?” Câu trả lời của Hàn Ấn khiến Diệp Hi có đôi chút khó chịu, bởi việc này đào qua xới lại thì cũng ngang với chứng minh phán đoán của Phó Trường Lâm bọn họ đã đúng.
“Không, không giống nhau.” Hàn Ấn biết điều này rất quan trọng đối với Diệp Hi, nên nói thêm, “Doãn Ái Quân không phải là đối tượng lựa chọn có chủ ý của kẻ giết người. Mặc quần áo màu đỏ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, và theo cách hắn xử lí, hắn không hề trân trọng chiếc áo, thậm chí sử dụng nó để bọc nội tạng. Nhưng trong vụ phân xác 4.1 thì khác, kẻ giết người gấp chiếc áo khoác vuông vắn gọn gàng, và đặt nó lên trên tất cả quần áo, rõ ràng như một thứ tình yêu.”
Diệp Hi thở phào nhẹ nhõm, từ những lời của Hàn Ấn, cô có thể thấy suy luận của anh đang hơi nghiêng về phía mình. Cô cảm thấy an tâm thêm đôi chút.
---❊ ❖ ❊---
Tân Giới Khẩu là khu vực thịnh vượng nhất ở thành phố J, là khu thương mại hàng đầu đa năng, tập trung kinh doanh đa dạng các ngành nghề, xoay quanh tâm điểm là quảng trường Tân Giới Khẩu, phía Đông là khu dịch vụ tài chính và phố thương mại, phía Tây là phố ẩm thực, phía Bắc là phố buôn bán đồ cổ và văn hóa phẩm, phía Nam là phố tập trung các tụ điểm giải trí như các quán bar, quán karaoke… Quán bar Manhattan là quán bar lớn nhất trên phố, cửa quán cũng khá bắt mắt.
Khi Hàn Ấn và Diệp Hi đến, quán bar chưa mở cửa, nhưng người quản lí đã tới. Hàn Ấn và Diệp Hi giải thích ngọn ngành và người quản lí cho họ vào xem xét. Quán bar không có gì đặc biệt, nhưng Hàn Ấn nhận ra cửa quán có chỗ gửi đồ, liền hỏi người quản lí là khách đến đây gửi đồ có nhiều không, và nhận được câu trả lời khẳng định. Hàn Ấn yêu cầu Diệp Hi gọi cho ông chủ của Vương Lị, hỏi Vương Lị đêm đó có gửi áo không. Ông chủ nói là có.
Điều này cho thấy, nếu chiếc áo khoác màu đỏ là nhân tố kích thích, thì kẻ giết người đã không chọn Vương Lị trong quán bar. Vậy ở đâu? Ở nhà hàng lẩu hay quán karaoke?
Hai người lần lượt ghé hai chỗ đó. Nhưng vụ việc xảy ra đã quá lâu, nhân viên nhà hàng không thể nhớ nổi chuyện tối hôm đó, hai người đành quay lại quán bar.
Cửa chính của quán bar đối diện với đường cái, theo phân tích hành vi bình thường thì: Khi đó đã rất khuya, Vương Lị lại bị đau dạ dày, chắc chắn phải gọi taxi để về nhà. Vậy thì, Vương Lị gặp kẻ giết người lần đầu có phải ở trong một chiếc taxi?
Khả năng Vương Lị bị cướp tại nhà đã bị Ban Chuyên án loại trừ thông qua điều tra. Với tài xế taxi, Ban Chuyên án cũng đã xem xét từ rất sớm. Theo người quản lí quán bar, taxi thường xếp hàng dài trước quán đợi khách vào ban đêm. Những chiếc taxi đó đều đã kí thỏa thuận với quán. Trừ khi taxi không đủ phục vụ, còn taxi chưa kí thỏa thuận thì không được phép đỗ ở đây. Ban Chuyên án trước đó đã nhiều lần kiểm tra từng chiếc taxi theo hợp đồng nhưng chưa phát hiện ra đối tượng tình nghi nào. Rắc rối ở chỗ, đêm đó là đêm Giao thừa, nhu cầu bắt xe taxi đặc biệt tăng cao, nhiều khách đứng ở đường bao lâu mà vẫn không gọi được xe. Phạm vi điều tra này quá rộng…