Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 26743 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
phác họa hồ sơ tội phạm

Không ngưng nghỉ một phút nào, Hàn Ấn vừa về đến nhà khách, đã đưa hết các phân tích tình hình vụ án có trong tay vào báo cáo. Thực ra tối qua khi đi đến hiện trường vứt xác, anh đã có suy luận sơ lược về tính chất của hai vụ án, sáng nay lại tiến hành nghiên cứu về nạn nhân và cách kẻ thủ ác chọn nạn nhân càng làm sáng tỏ một điều: Hung thủ gây ra vụ 18.1 và 4.1 không phải cùng một người.

Căn cứ chứng minh:

Trước hết hãy nói về vụ 18.1. Hàn Ấn chia hành vi gây án của hung thủ thành 4 bước: Hiếp dâm, giết người, phân xác, vứt xác.

Phân tích cụ thể, tại sao khởi điểm lại là hiếp dâm? Điều này cũng chỉ là một suy luận năm đó của Ban Chuyên án, nhưng Hàn Ấn có thể khẳng định từ việc phân tích chứng cứ hành vi. Đó là lí do tại sao kẻ giết người phải xử lí đặc biệt với bộ phận sinh dục, thậm chí cả xương chậu của nạn nhân. Vào năm đó, Ban Chuyên án đã phân tích rằng những phần cơ thể còn thiếu có thể được hung thủ giữ lại làm kỉ niệm do tâm lí biến thái. Qua lần thăm hiện trường vào đêm qua, Hàn Ấn tin rằng hung thủ đã ném một phần thi thể đó và công cụ gây án xuống dòng sông nước chảy xiết – Cổ Giang. Đây là một cách hoàn hảo để xóa sạch chứng cứ phạm tội, cũng cho thấy kẻ giết người có suy nghĩ chín chắn, tính toán kĩ lưỡng và tính cách cẩn trọng.

Giết người chắc chắn là do muốn diệt khẩu, điều này không có gì phải bàn cãi. Còn phân xác là để vứt xác thuận tiện và kín kẽ, nhưng tại sao lại phải phân xác nhỏ như thế? Tại sao dùng đến nước sôi? Tại sao lại sắp xếp gọn ghẽ các cơ quan nội tạng? Tại sao lại gấp quần áo gọn gàng? Mấy điều này đều khiến người bình thường cảm thấy khó hiểu, cuối cùng đều được quy là tâm lí bất thường, nhưng thực tế không phải vậy.

Xác chết bị phân nhỏ là do công cụ có hạn. Vì tính cách cẩn trọng, sau khi giết người, hắn không vội vàng mua ngay dụng cụ phân thây chuyên nghiệp. Hắn lấy tạm thứ có trong tay, đó là dao nhà bếp và cưa tay. Nhưng con dao nhà bếp rõ ràng không thể trực tiếp chặt thi thể thành từng mảnh, đặc biệt là khi thi thể đã cứng và đông lạnh. Vì vậy, hắn buộc phải dùng một cách vụng về: trước tiên cắt xẻo các miếng thịt trước, sau đó sử dụng cưa để cắt xương. Thịt qua đông lạnh, sẽ dễ cắt thành lát hơn, và vì là dao nhà bếp nên các miếng thịt bị cắt nhỏ đến nỗi khiến người ta có cảm giác thịt như bị băm ra.

Tất nhiên, tâm lí oán giận cũng đóng một vai trò nhất định: Đối với người bình thường, sau khi giết người, họ chắc chắn sẽ sợ hãi và ăn năn. Dưới sự thúc bách của hai trạng thái tâm lí này, lại thêm bản năng tự đồng thuận với bản thân, hung thủ sẽ nảy sinh lòng oán hận với người chết nên khi phân xác hắn tỏ ra gan góc và kín kẽ, nhằm trút bỏ nỗi bất an. Tuy nhiên sau khi trút bỏ được tâm lí bất an, hắn lại thấy có lỗi với người chết, đặc biệt là khi người chết có quen biết hắn. Trạng thái tâm lí này vô thức đã khiến hắn gấp gọn gàng quần áo của người chết. Còn việc cho nội tạng gọn ghẽ vào túi ni lông thực ra là do lo sợ vết máu sẽ để lại tội chứng.

Việc đổ nước sôi nhiều lần vào thi thể chỉ là kiến thức sinh hoạt đời thường và bác sĩ pháp y Cố Phi Phi đã giải thích rất rõ ràng. Trong sinh hoạt hằng ngày, sau khi lấy một miếng thịt đông từ tủ lạnh ra, người ta phải để ở ngoài và đợi đến khi nó rã đông mới thái được. Hàn Ấn phân tích rằng, sau khi sát hại nạn nhân, ban đầu hắn không biết xử lí cái xác như thế nào, sau đó một hai ngày mới quyết định phân xác. Năm đó trùng vào năm có mùa đông lạnh nhất ở thành phố J, thi thể đã đông đá, hung thủ không thể nào đợi cho thi thể tự rã đông nên dùng nước nóng trợ giúp, lặp đi lặp lại nhiều lần, bởi vậy thi thể xuất hiện dấu vết đỏ ửng như bị nấu.

Sau khi thi thể được xử lí, bước cuối cùng là vứt xác. Về số lần vứt xác, giống như phân tích của Hàn Ấn đêm qua, tổng cộng có hai lượt: Hung thủ đầu tiên bắt xe buýt đến núi Hổ Vương để ném đầu, sau đó sử dụng xe đạp để ném các phần còn lại. Hãy phân tích lượt vứt xác thứ hai: Điểm khởi đầu là hiện trường gây án, hung thủ sau khi vượt qua khoảng cách an toàn tâm lí thì bắt đầu vứt xác. Khoảng cách an toàn tâm lí này không có giá trị nhất định, chủ yếu phụ thuộc vào môi trường, giao thông và thể lực. Về mặt lí thuyết, tất nhiên vứt càng xa thì càng tốt, nhưng cũng có kẻ vứt xác gần nơi gây án. Ví dụ, trong một vụ án phân xác vào năm 2011, kẻ giết người đã ném xác nạn nhân ngay khu mình ở. Còn vụ án này, điểm bắt đầu là hiện trường gây án, và điểm cuối là bờ sông Cổ Giang, đây là điều hung thủ vạch sẵn. Còn những điểm vứt xác trên hành trình là hung thủ tiện đâu vứt đó, chủ yếu là do trọng lượng thi thể, muốn khéo léo che đậy, cũng như thuận đường. Hoàn toàn không phải cố tình ném xác ở nơi sầm uất trong thành phố để thách thức cảnh sát. Ý định ném xác lượt đầu ở núi Hổ Vương là để che giấu danh tính của nạn nhân, hoặc cố gắng trì hoãn việc xác định danh tính người chết của cảnh sát. Về lí do tại sao hung thủ không ném đầu vào sâu trong núi Hổ Vương, thì thực ra câu trả lời rất đơn giản. Đó là do con người vốn sợ bóng tối và mối nguy hiểm không lường trước được. Hàn Ấn tối qua đã làm một thử nghiệm tâm lí để thăm dò Khang Tiểu Bắc, nói rằng anh nghe thấy âm thanh gì đó ở phía xa trong rừng. Vào thời điểm đó, Khang Tiểu Bắc, một cảnh sát có súng trong tay cũng lộ vẻ sợ hãi, nữa là tên sát thủ một thân một mình. Hắn là ác quỷ giết người nhưng không phải là một con ác quỷ thực thụ.

Ngoài ra, trong vụ án 18.1, có những phân tích và đánh giá cho rằng hung thủ có chuyên môn, am hiểu về cấu trúc cơ thể và giải phẫu cơ thể người, Hàn Ấn nghĩ là hơi phóng đại, hành động phân xác kéo dài hơn cả tuần trời đã chứng minh đây không phải là dân chuyên nghiệp.

Kết hợp bốn bước lại với nhau, bản chất của vụ phân xác 18.1 rất rõ ràng – đó là một vụ án thông thường, một vụ hãm hiếp bạo lực dẫn đến mất kiểm soát, sau đó giết người diệt khẩu, phi tang xác. Trong vụ án này, tất cả hành động của kẻ giết người đều nảy sinh trong sự thay đổi tâm lí bình thường, và không có hành vi đánh dấu.

Thế nào là hành vi đánh dấu? Đó là một hành vi đặc biệt nào đó mà kẻ phạm tội thực hiện nhằm thỏa mãn nhu cầu tâm lí hoặc cảm xúc. Đây cũng là hành vi mà kẻ phạm tội không nhất thiết phải thực hiện trong quá trình gây án, và mang tính chất độc lập nhất định. Trong vụ án 4.1, hành vi đánh dấu gần như chiếm trọn toàn bộ vụ án. Hung thủ cố tình bắt chước hành vi vứt xác vốn đã là một loại hành vi đánh dấu.

Thường thì khi bắt chước gây án có ba động cơ chính:

Thứ nhất, một động cơ rõ ràng. Kẻ giết người cố gắng làm chuyển hướng điều tra của cảnh sát, làm xáo trộn tư duy phá án, xử lí vụ việc và cuối cùng đạt được mục tiêu thoát khỏi lưới pháp luật. Đối với vụ 4.1, hung thủ mô phỏng lại vụ án mạng trước với độ rủi ro rất cao và việc ném xác ở nơi đông đúc nguy hiểm nhiều hơn được lợi, cho nên vụ án vứt xác bắt chước này chắc chắn không thuộc vào loại đầu tiên.

Thứ hai là động cơ tâm lí. Đó sự tôn sùng mù quáng với kẻ thủ ác trước đây, mong muốn gây được tiếng tăm và sự chú ý tương tự, để có cảm giác thành tựu. Loại tội phạm bắt chước này, thủ phạm chú ý nhiều hơn đến các phương pháp ra tay, không lựa chọn cố định nạn nhân. Tuy nhiên, trong vụ án 4.1, thủ phạm có tình yêu với quần áo màu đỏ, còn trang điểm cho Vương Lị trước khi phân xác. Hàn Ấn tin rằng Vương Lị phải có điểm gì đó khác thu hút kẻ giết người, như tóc, cơ thể, hình dạng khuôn mặt, hoặc một phần ngũ quan… Nói tóm lại, kẻ giết người chọn nạn nhân do hình tượng cụ thể nào đó. Điều này có thể đến từ một người phụ nữ có tầm ảnh hưởng, làm thay đổi nhân sinh quan của kẻ giết người và là nguồn gốc kích thích đầu tiên cho tâm lí biến thái của hắn. Có lẽ hắn đã theo dõi Vương Lị nhiều ngày, nhưng cũng có thể là tình cờ gặp được, và Vương Lị đã trở thành con mồi đầu tiên để hắn trả thù phụ nữ.

Không tính hai trường hợp đầu tiên, Hàn Ấn tin rằng vụ án phù hợp với động cơ thứ ba – kẻ giết người đã trải nghiệm khoái cảm trong tội ác của hắn. Đây cũng là một động cơ tâm lí. Trước khi triển khai luận chứng, trước tiên Hàn Ấn phải giải thích, kết luận ở phần đầu của báo cáo này được lập luận như thế nào.

Như bác sĩ pháp y Cố Phi Phi đã nói, hai vụ án đã cách nhau những mười sáu năm, hung thủ hoàn toàn có thể từ kẻ nghiệp dư thành kẻ lành nghề, từ kẻ giết người hiếp dâm trở thành một kẻ giết người biến thái. Nhưng tại sao Hàn Ấn lại phán đoán hai vụ án không phải là cùng một kẻ giết người? Tất nhiên, cần xem xét toàn diện cả việc khám nghiệm tử thi, giám định vật chứng và chứng cứ hành vi, nhưng cơ sở quan trọng cho phán đoán của Hàn Ấn gọi là “chứng cứ vô hình”.

Chứng cứ vô hình là gì? Đó là bằng chứng mà chỉ có kẻ giết người biết và cảnh sát suy đoán thông qua phân tích. Bằng chứng vô hình của vụ án này là thái độ khác nhau của hai kẻ giết người trong việc xử lí bộ phận sinh dục của nạn nhân.

Trong vụ án 18.1, hung thủ đã xử lí hòng che đậy bộ phận sinh dục, thể hiện tâm lí thận trọng tự bảo vệ mình, cũng tiết lộ rõ hành vi hiếp dâm, nói cách khác là hung thủ đạt được khoái cảm khi giao cấu với bộ phận sinh dục. Còn vụ án 4.1, hung thủ đã bỏ bộ phận sinh dục và các cơ quan nội tạng gọn ghẽ với nhau rồi cùng vứt, không thực hiện hành động nào nhằm tự bảo vệ mình, cho thấy hắn và người chết không có quan hệ tình dục, nhưng đây cũng chưa hẳn là vụ án không liên quan đến yếu tố tình dục. Có lẽ cách để hung thủ đạt được khoái cảm tình dục là việc phân xác.

Nói tóm lại, Hàn Ấn đã đưa ra một kết luận rõ ràng dựa trên các bằng chứng bên ngoài trước đó và phân tích về cách kẻ giết người đạt được khoái cảm.

Đã rõ kết luận, hãy quay trở lại với động cơ. Tại sao kẻ giết người trong vụ 4.1 lại thấy khoái cảm từ vụ án 18.1? Trước hết, đó là sự kích thích từ trang phục màu đỏ, và sau đó là việc phân xác. Năm 1996, hung thủ hắn ở trong giai đoạn hoang tưởng bạo lực với trạng thái tâm lí bất thường. Khi hắn hoang tưởng vô số lần về việc trả thù một người phụ nữ nào đó hoặc một kiểu phụ nữ nào đó, thì kẻ giết người trong vụ án 18.1 đã cung cấp cho hắn một cách thức trả thù, cách thức này được hắn đưa vào trong hoang tưởng của mình, kết quả là đạt được một khoái cảm chưa từng có. Đối với những kẻ phạm tội biến thái, cố chấp và theo đuổi sự hoàn hảo là điểm chung của chúng. Cuối cùng có một ngày biến những tưởng tượng bạo lực thành hiện thực, hắn sẽ sẵn sàng chấp nhận rủi ro để thực hiện tội ác theo cách thức của kẻ giết người trong vụ án 18.1, chỉ để có được khoái cảm ban đầu hoặc thậm chí vượt cả ngưỡng đó. Hàn Ấn tin rằng, sự trưởng thành theo năm tháng của hắn sẽ khiến những vụ án trong tương lai sẽ có những điểm đặc biệt riêng.

Kể từ khi trở về nhà khách vào buổi trưa, Hàn Ấn lao đầu vào báo cáo, bỏ quên cả khái niệm thời gian và không gian, đặt mình vào những hình ảnh trong trí tưởng tượng và tái tạo lại cảnh tượng của vụ án. Trong những hình ảnh ấy, anh đóng các vai khác nhau, lúc thành hai kẻ giết người, lúc trở thành một người quan sát bình tĩnh, lạnh lùng, để khám phá tâm lí phạm tội thực sự của kẻ giết người dưới góc nhìn của người trong cuộc.

---❊ ❖ ❊---

Trời sâm sẩm tối.

Diệp Hi nghe nói Hàn Ấn mải viết báo cáo nên không ra ngoài ăn trưa và ăn tối, bèn đến quán ăn mua một vài hộp đồ ăn rồi mang đến phòng cho anh. Khi ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, Hàn Ấn mới thấy dạ dày trống rỗng. Anh cho Diệp Hi xem bản báo cáo cho mình, và đợi ăn xong sẽ giải trình chi tiết cho cô nghe. Sau khi ăn xong, anh thấy Diệp Hi ôm chiếc laptop tựa đầu vào thành giường ngủ thiếp đi.

Hàn Ấn từng làm việc ở tuyến cơ sở nên hiểu rất rõ những gian khó, vất vả của một cảnh sát hình sự. Là nữ cảnh sát hình sự thì càng phải hi sinh nhiều hơn. Nếu không phải tâm cùng lực kiệt, Diệp Hi sẽ chẳng ngủ thiếp đi trong phòng của một người đàn ông đơn thân. Trái tim Hàn Ấn dường như nhói lên như bị kim châm, đã lâu lắm rồi anh chưa từng xót thương như vậy với một người phụ nữ.

Anh không nỡ đánh thức Diệp Hi, nhẹ nhàng rút máy tính ra khỏi tay cô. Diệp Hi dường như không chống cự được cơn buồn ngủ rũ rượi, chẳng hề phản kháng mà cứ để cho Hàn Ấn đỡ người nằm xuống giường. Hàn Ấn giúp cô cởi giày, kéo chăn đắp cho cô, tắt đèn phòng, chỉ để đèn ngủ trên bàn trà trước cửa sổ. Dưới ánh đèn mờ ảo, người phụ nữ ngủ thiếp đi ngon lành, người đàn ông ở bên giường chìm trong suy tưởng, màn đêm lạnh lẽo bỗng được ủ một chút ấm áp.

Không biết bao lâu sau, cảnh tượng ấm áp ấy bị gián đoạn bởi nhạc chuông điện thoại di động chói tai. Diệp Hi nhắm mắt, lấy điện thoại ra khỏi túi và đặt vào tai. Cô chỉ trả lời qua quýt một vài câu rồi ném điện thoại sang một bên.

“Ồ, tôi ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết.” Diệp Hi dụi mắt, nhìn về phía Hàn Ấn, người đang ngồi bên giường, mỉm cười ngượng ngùng.

“Cô mệt quá, cần nghỉ ngơi.”

“Tôi đã ngủ bao lâu rồi?”

Hàn Ấn nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, “Khoảng hai tiếng.”

“Anh cứ ở bên cạnh tôi như thế, muốn làm gì hả?”

Hàn Ấn biết rằng Diệp Hi đang đùa, nhưng mặt anh vẫn hơi nóng lên. Sau khi bình tĩnh lại chút, anh cũng buông lời đùa lại một cách chậm rãi, “Tôi đang nghĩ, với cô, nên là cưỡng bức trước rồi sát hại, hay sát hại trước rồi cưỡng bức?”

“Thế có gì khác à?” Diệp Hi mỉm cười và hỏi lại.

“Cô là đội trưởng hình sự. Cái đó mà còn phải hỏi tôi à?”

Diệp Hi một tay xoa xoa trán và lẩm bẩm, “Gần đây tôi sử dụng não quá nhiều, nên não bị đơ mất rồi, anh cứ công bố câu trả lời thẳng thắn đi.”

“Nếu đó là một vụ án, thì kẻ sát nhân trước là do mất kiểm soát mà manh động giết người, còn kẻ sau là giết người do tâm lí biến thái và khả năng cao sẽ có sự nối tiếp khó lường.”

“Anh đang khái quát bản chất của hai vụ án à?” Nhắc đến vụ án, Diệp Hi lấy lại được tinh thần minh mẫn, gượng dậy dựa vào đầu giường. “Hãy nói về kẻ giết người đi!”

Hàn Ấn gật đầu, lặng người giây phút rồi cất tiếng, “Khi cô ngủ thiếp đi, tôi đã dằn vặt tự hỏi tại sao vụ án 18.1 lại có tác động ghê gớm như vậy đối với kẻ giết người hiện tại? Lẽ nào là do quần áo đỏ hay là cách thức phân xác trùng khớp với những hoang tưởng của hắn? Hắn tìm hiểu được những điều này bằng cách nào? Là do báo chí, truyền hình đưa tin hay nghe người khác thuật lại? Hắn hoàn toàn có thể qua những phương tiện trên nắm bắt được các vụ án tàn nhẫn hơn nhiều, ví dụ như Jack đồ tể, hay vụ án Thược dược đen Black Dahlia… nhưng tại sao hắn muốn bắt chước vụ 18.1? Tôi nghĩ đó là vì hắn cho rằng có thể thiết lập mối quan hệ gì đó với vụ 18.1. Nói cách khác, hắn từng trải qua vụ án.”

“Bàn tới bàn lui, cuối cùng vòng vèo lại xoay quanh vụ 18.1!” Sau khi nghe lời Hàn Ấn, Diệp Hi cau mày và nói với giọng trầm tư, “Có vẻ như tôi đã đánh giá đúng bản chất của vụ án, và hướng điều tra của phó giám đốc Hồ bọn họ cũng không sai. Như anh đã nói, cứ coi như hắn đã từng trải qua vụ án, thì năm đó có hàng trăm cư dân sống gần hiện trường vứt xác và Đại học Cổ Đô đều bị thẩm tra, còn cả giảng viên sinh viên trường Đại học Cổ Đô và hai trường xung quanh nữa, thậm chí mấy nghìn cảnh sát tham gia vào vụ án, phạm vi này quá rộng.”

“Bình tĩnh, nghe tôi nói tiếp đã.” Hàn Ấn thấy Diệp Hi sốt ruột liền vội vàng trấn an tinh thần. “Tôi nghĩ chủ yếu có hai phạm vi: Kẻ giết người có liên hệ mật thiết với Doãn Ái Quân trong quá khứ, hoặc là nghi phạm chính của vụ án, từng bị cảnh sát điều tra xét hỏi nhiều lần. Có lẽ, tuổi của hắn xấp xỉ tuổi Doãn Ái Quân, bây giờ hắn ít nhất cũng trên 35 tuổi rồi. Hắn là một người đàn ông mờ nhạt, công việc không có thành tựu gì nổi trội, cuộc sống buồn tẻ, hơi có thái độ chán ghét phụ nữ ở mức độ nào đó, và có khả năng không thể quan hệ tình dục bình thường. Căn nguyên gây án là trừng phạt phụ nữ, để giải phóng cảm xúc bị ức chế và ham muốn tình dục.

“Người phụ nữ mà kẻ giết người trừng phạt có hình mẫu cụ thể. Đó phải là một người phụ nữ khiến hắn phẫn nộ trong lòng từ lâu. Qua hình ảnh của Vương Lị, tôi nghĩ rằng người phụ nữ đó có thể ở độ tuổi hơn 30, vẻ ngoài chín chắn và thường xuyên trang điểm đậm. Ngoài ra còn để kiểu tóc xoăn dài hất qua một bên lỗi thời như Vương Lị…”

“Đâu có lỗi thời! Bây giờ đang mốt trở lại kiểu tóc thịnh hành thập niên 80 đó.”

Mặc dù Diệp Hi để tóc ngắn, nhưng rất nhạy bén với các kiểu tóc và xu hướng thời trang. Đó là tố chất thiên bẩm của phụ nữ. Hàn Ấn vừa chỉ nói một câu thiếu hiểu biết, Diệp Hi liền ngắt lời nhắc nhở anh.

Hàn Ấn mỉm cười. “Điều này càng đúng. Đó là hình ảnh một người phụ nữ chín chắn của những thập niên trước. Thông thường những hoang tưởng bạo lực của một người thường bắt đầu từ tuổi thanh thiếu niên, vì vậy tôi nghĩ người phụ nữ mà kẻ giết người thù ghét thực sự là mẹ hắn. Có lẽ hắn lớn lên trong một gia đình đơn thân hoặc vì bận việc mà cha hắn vắng bóng, hầu hết toàn sống với mẹ, hắn khá phụ thuộc vào mẹ. Trong mắt hắn, mẹ đại diện cho tất cả phụ nữ. Nếu trong quá trình trưởng thành, hắn từng bị mẹ mình ngược đãi và phản bội, hoặc bỏ mặc hắn ra đi đột ngột, thì định nghĩa về phụ nữ trong lòng hắn rất tiêu cực, đến mức khi trưởng thành hắn cũng cực kì chán ghét phụ nữ và không giỏi giao tiếp với họ. Ngay cả khi đã kết hôn, tôi tin rằng tình trạng hôn nhân của hắn cũng đang bị đe dọa. Hoặc hắn đã kết thúc bằng cách li hôn. Hoặc bây giờ hắn đang chia phòng ngủ riêng hoặc sống một mình, hoặc chuyển về nhà với mẹ do áp lực về kinh tế, nhưng hắn có một không gian tương đối độc lập.

“Thời gian Vương Lị biến mất cho đến lúc bị phân xác rồi vứt xác trên phố là từ sáng sớm ngày 1 tháng 1 đến sáng sớm ngày 4 tháng 1, đây lại là kì nghỉ chung của mọi người, vì vậy kẻ giết người có thể là nhân viên công sở. Bình thường hắn rất nhàm chán, trầm lặng, khi tiếp xúc với mọi người thường khá ôn hòa, bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế, thiếu tự tin, thiếu sáng tạo, có sự tự ti ẩn sâu trong tim, tự ti đến mức ngay cả tìm kiếm khoái cảm cũng phải bắt chước người khác…”

“Anh có chắc chắn kẻ giết người là một người đàn ông không?” Diệp Hi hỏi kĩ thêm.

“Nếu động cơ phân xác không chỉ đơn giản là che mắt, thì có nghĩa là giết chóc quá mức hoặc có khuynh hướng bạo lực ngược đãi. Thông thường những điều này là để trút bỏ ham muốn tình dục, vì vậy khả năng hung thủ là đàn ông rất cao. Nếu là phụ nữ, thì không chỉ là vấn đề tâm lí mà có thể liên quan đến bệnh tâm thần phân liệt.”

“Tôi hiểu rồi. Chúng ta phải mở cuộc điều tra có chọn lọc các nghi can nam liên quan đến vụ án Doãn Ái Quân. Cả những phụ nữ có vấn đề tâm thần trong vụ án cũng cần sàng lọc, phải không?” Diệp Hi hỏi như thể đang chốt kết luận.

“Có thể nói như thế, nhưng tôi vẫn thiên về trường hợp trước hơn. Nếu đó là trường hợp sau, thì ngoài việc có mối liên hệ với Doãn Ái Quân ra, các phần phân tích tâm lí tội phạm trên đều không phù hợp.” Hàn Ấn nhấn mạnh.

“Khả năng một người phụ nữ phạm tội là rất nhỏ. Vì năng lực lẫn sức lực của phụ nữ đều không đủ.” Diệp Hi đột nhiên đập lên đầu, như thể đang nghĩ về một cái gì đó, “Anh thấy tôi kém minh mẫn không, nói tới phụ nữ tôi mới nhớ ra cần phải nói với anh kết quả giám định kĩ thuật ở núi Hổ Vương hôm nay. Những dấu chân đó cho thấy có ít nhất 5 người, một người là nữ, còn dấu lốp xe đang giám định, đối chiếu.”

“Một nhóm?… Là phụ nữ…” Hàn Ấn lẩm bẩm trong miệng rồi chìm vào im lặng.

« Lùi
Tiến »