Mila lau tay bằng khăn giấy ướt tìm thấy trong hộc găng tay của chiếc xe hơi. Nhưng cô vẫn cảm thấy mình nhơ nhuốc vì máu của kẻ mà cô đã bắn. Sau khi về đến căn hộ của Berish, cô lao ngay vào vòi sen. Cô tắm thật lâu, hy vọng những tia nước nóng bỏng giúp được mình.
Mila Vasquez luôn lấy nỗi đau để trị nỗi đau.
Sau đó, cô khoác lên người chiếc áo choàng tắm của Berish và cho Hitch ăn uống, trước khi tìm món gì đó cho mình - cô cũng đang đói ngấu. Tìm thấy bánh mì và dưa chua, cô đem ra ghế sofa ngồi ăn.
Bên ngoài, trời đang mưa.
Cô khoanh chân ngồi lật giở những trang nhật ký của Norman Luth, thầm mong những con số tiết lộ cho mình điều gì đó. Cứ như thể cô đang tìm cách giải một bài toán phức tạp, một phương trình khiến các nhà toán học quay quắt cả đời.
Không , cô tự nhủ. Đây là thành quả của một tên sát nhân thần kinh. Chẳng có logic nào trong những con số này, ngoài sự hỗn loạn và chết chóc. Bởi vì đó là tôn chỉ duy nhất của kẻ nhắc tuồng.
Cô chẳng còn hiểu cái quái gì nữa. Có lẽ lời giải đáp nằm trong những manh mối mà cô đã thu thập được trong lần trải nghiệm thứ hai tại Nơi khác chăng? Nội thất cổ và bông hồng đen . Nhưng cô không chắc.
Khi Simon Berish về đến nhà thì đã gần trưa. Anh quẳng chiếc áo khoác ướt sũng lên một cái ghế rồi đi lấy đồ uống.
- Mọi việc... ổn chứ? - Mila ngập ngừng hỏi.
Berish uống một hơi trước khi đáp:
- Ừ. Ổn hết.
Hitch ghé sát vào chủ do ngửi thấy mùi lạ trên quần áo anh. Berish đẩy mõm nó ra.
Mila không hỏi làm cách nào anh tẩy xóa dấu vết chuyến viếng thăm nhà xứ của họ sáng nay và thủ tiêu xác cha Roy lẫn kẻ mạo danh ông ta. Cô biết anh cảnh sát dày dạn kinh nghiệm có những hiểu biết về thế giới tội phạm đủ sâu để đem ra sử dụng khi cần. Nhưng cô thấy hơi lo trước sự ngao ngán của anh.
- Em có tìm được gì trong những cuốn nhật ký của Luth không? - Anh hỏi cô để thay đổi chủ đề nói chuyện.
Mila cầm một cuốn lên và giở vài trang cho anh xem.
- Cái này chẳng giúp được gì. - Anh lắc đầu.
- Nếu tìm được lời giải thì chúng ta đã có tọa độ mới để truy cập vào Nơi khác rồi.
- Vậy là ta phải bắt đầu lại từ con số không...
- Sao lại thế? - Mila phản đối.
- Bởi vì chúng ta không biết phải xử lý như thế nào đối với những gì lão cha xứ giả mạo đã nói. Lão chỉ bịa chuyện để chúng ta đi sai đường, hay quả thực đã kể lại sự thật mà cha Roy quá cố không thể nói ra được nữa?
- Hãy bắt đầu từ các chi tiết đã được xác thực... Và chúng cho ta biết Norman Luth đã nhận tội với nhiều chứng cứ xác đáng, vì hắn biết .
- Nhưng bằng chứng ngoại phạm của hắn có hiệu lực. - Berish đáp.
- Vậy tại sao sau khi hắn tự sát, các vụ sát hại nữ sinh cũng chấm dứt?
Berish cạn ly.
- Chắc chắn phải có một sự giải thích.
- Chỉ có đầu óc của một kẻ tâm thần mới hiểu được những con số trong các cuốn nhật ký này, nhưng rõ ràng đây không phải là trùng hợp ngẫu nhiên. - Mila khẳng định. - Chúng là bằng chứng cho thấy Norman đã từng lui tới Nơi khác và biết Enigma.
Chúng vẫn chưa thể được xem là bằng chứng. - Berish buộc phải phản bác. - Chúng ta cần phải biến chúng thành bằng chứng...
- Bằng cách nào?
- Tiến hành điều tra. - Berish hăng hái giải thích. - Bằng cách đi tìm ở những nơi chưa đến, sục sạo những chỗ chưa sục sạo, và xới tung những đống rác chưa được xới lên.
Mila chưa bao giờ thấy anh sôi nổi như vậy.
- Theo quy ước, chúng ta nhất trí rằng mình đang đối diện với một tên sát nhân hàng loạt khi hắn đã giết ba người với cùng một phương thức. Nhưng tại sao luôn là như thế? Mọi người quyết định như vậy vì chúng ta luôn biết đến sự tồn tại của hắn quá trễ, khi hắn đã ra tay với các nạn nhân. Đó là một cái cớ để biện minh cho việc chúng ta không thể bắt giữ hắn sớm hơn.
Mila chưa hiểu.
- Và khi phát hiện ra một tên sát nhân hàng loạt mới, chúng ta làm gì đây? Đợi hắn giết người tiếp, với hy vọng lần này hắn sẽ phạm sai lầm à?
Đối với những tên giết người hàng loạt, việc chúng không biết dừng tay vừa là một điều xui xẻo , lại vừa là một may mắn .
- Hôm nay chúng ta đã làm y như thế. - Berish chốt lại với giọng day dứt. - Chúng ta đã đi chất vấn một cha xứ, trong khi câu hỏi thực sự, lẽ ra chúng ta phải đặt ra cho chính mình... Một tên sát nhân hàng loạt học cách giết người như thế nào?
Rốt cuộc Mila cũng hiểu ra.
- Chính nạn nhân đầu tiên đã dạy hắn điều đó.
Những kẻ giết người hàng loạt lựa chọn nạn nhân dựa trên tiêu chí nào? Đây là một câu hỏi mấu chốt đối với các nhà tội phạm học.
Thường thì không có sự lựa chọn nào đằng sau vụ giết người. Chỉ cần nạn nhân là một phụ nữ và xuất hiện đúng chỗ. Đúng chỗ đối với hung thủ, dĩ nhiên rồi.
Trong những trường hợp khác, nạn nhân được ấn định ngẫu nhiên. Mila còn nhớ một tên sát nhân hàng loạt chỉ hãm hiếp rồi phân xác các cô gái phục vụ quán bar. Sau bị bắt, hắn thừa nhận mình không có lý do chính xác nào trong việc chọn các nạn nhân: cô gái đầu tiên hắn giết tình cờ là một nữ phục vụ, và hắn không bị bắt, thế nên hắn tiếp tục với loại người này. Như một kiểu mê tín.
Tuy vậy cũng có một lý do sâu sắc hơn: đối với một tên sát nhân hàng loạt, việc lặp lại phương thức gây án mang lại sự thỏa mãn ít ra cũng to lớn như bản thân chuyện giết chóc. Nó cho thấy hắn đã làm tốt công việc của mình. Việc nghĩ ra một phương pháp ra tay sao cho không để bị bắt giúp thỏa mãn cái tôi của hắn.
“Nếu đã làm một chiếc bánh thành công, việc gì phải thay đổi công thức?” Người thầy của Mila đã từng nói như thế. “Chúng ta có thể rút kinh nghiệm để hoàn thiện nó. Đôi khi thậm chí chúng ta có thể thay thế một nguyên liệu. Nhưng ta sẽ không thay đổi hoàn toàn vì sợ hỏng việc.
Lea Mulach, nữ sinh tóc vàng đeo kính, chính là mẫu thử của quái vật Unic. Người giúp định hình các trường hợp sau đó.
Bởi mỗi hung thủ đều có nạn nhân lý tưởng của mình, Mila tự nhủ.
Mẹ của cô gái xấu số sống trong một ngôi nhà tuyệt đẹp bên bờ vịnh. Bà đã ly dị chồng sau cái chết của cô con gái, trước khi tái hôn với một vị luật sư hồi năm ngoái.
Mila và Berish gõ cửa nhà bà với hy vọng sẽ được tiếp chuyện nữ chủ nhân trong ngày Chủ nhật mưa gió này.
Một người giúp việc mời họ vào ngồi trong phòng khách trông ra biển. Bảy năm đã trôi qua kể từ giai đoạn mà ngày nào Barbara Mulach cũng gọi điện tới Minh Phủ để hỏi thăm tin tức về cuộc tìm kiếm cô con gái mất tích. Sau vài tháng thì các cuộc gọi thưa dần. Đến khi cảnh sát đưa Lea vào danh sách nạn nhân của quái vật Unic thì bà cũng ngừng liên hệ.
Lúc Barbara Mulach bước vào phòng, Mila biết bà nhận ra cô. Đây sẽ là vẻ mặt của mình nếu không tìm được Alice, cô tự nhủ.
Bất lực và sợ hãi.
Người phụ nữ mặc một bộ quần áo thun nhung màu xám. Mái tóc nhuộm vàng buộc đuôi ngựa khiến bà giống con gái một cách đáng kinh ngạc.
Barbara bật khóc.
- Anh chị đã tìm thấy nó rồi à? - Bà hỏi khẽ.
- Đáng tiếc là chưa. - Mila đáp và tiến đến đỡ bà.
- Vậy các người tới đây làm gì?
- Vì tôi đang mở lại cuộc điều tra. - Mila đáp có phần không thành thật.
Mục tiêu của cuộc điều tra không phép này không phải là tìm lại thi thể của Lea, mà là tìm kiếm Alice.
- Đây là đặc vụ Berish, lãnh đạo mới của Ban tìm kiếm người mất tích.
Sau màn chào hỏi, họ ngồi vào bộ sofa bọc da sáng màu. Phía bên ngoài, mặt biển gầm gào do mưa bão tạo thành một khung cảnh ngoạn mục nhưng yên ắng, do tiếng sóng không thể vượt qua được vách kính dày,
- Con bé lẽ ra đã trở thành một phụ nữ kiệt xuất. - Barbara Mulach vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía những tầm ảnh lồng trong khung bạc đặt trên bàn nước.
Họ có thể thấy cô gái ở những khoảnh khắc khác nhau trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Lúc mới chào đời, khi thời những cây nến sinh nhật đầu tiên, giữa đường trượt tuyết, trên lưng ngựa, mặc đồng phục diễu hành, và cuối cùng là tươi cười với tìm bằng trong tay.
- Con bé luôn đứng đầu. Nó không bao giờ chấp nhận về nhì.
Cả khi chết cũng vậy , Mila cay đắng nhủ thầm. Người đầu tiên trong danh sách .
- Tôi biết khi nói chuyện về những người đã khuất, nhất là những người chết trẻ, chúng ta dễ ca tụng họ, - Barbara nói. - Về mặt nào đó, chuyện ấy thật đáng thương. Nhưng Lea chưa có thời gian để phạm lỗi. Khi con bé tuyên bố muốn học ngôn ngữ phương Đông, tôi còn khuyến khích nó. Bố Lea muốn con bé chọn ngành kinh tế, nhưng nó muốn đi du lịch, và tôi cũng thế, đó là ước mơ thời trẻ của tôi.
Khiếm khuyết của Mila khiến cô không thể đồng cảm được với người phụ nữ, nhưng cô biết rõ cảm giác tội lỗi là như thế nào.
Chúng ta gọi những vật cản trên lộ trình của số phận bằng chữ “nếu”.
Nếu cô không bắt Alice đến sống ở một ngôi nhà biệt lập ven hồ, nếu cô không chấp nhận đề nghị của Joanna Shutton, nếu cô không gặp Enigma, thì có lẽ giờ đây mọi chuyện đã khác.
- Thưa bà, - Berish chen vào, - như bà đã biết, Lea đã được đưa vào danh sách nạn nhân của quái vật Unic... Dẫu vậy, có nhiều điểm khác biệt giữa cô ấy và hai nạn nhân còn lại, trong đó đáng chú ý nhất là việc thi thể của Lea chưa bao giờ được tìm ra, và không có bằng chứng nào cho thấy cô ấy bị Larry dụ dỗ qua mạng xã hội. Nhưng điều đó không phải là vấn đề lớn. Hung thủ có thể đã dùng một tài khoản khác... Tôi muốn hỏi bà câu này: Lea có phải là kiểu người dễ dàng chấp nhận những lời tán tỉnh của bọn con trai trên mạng hay không? Một cô sinh viên có ngoại hình như thế thì tôi đoán số lượng người theo đuổi không phải là ít.
- Anh nói đúng, nhưng thằng khốn đã bước vào cuộc đời con bé ngay tại thời điểm tồi tệ nhất. Lea vừa kết thúc mối quan hệ kéo dài với cậu bạn ở trường trung học. Anh cũng biết chuyện đó như thế nào rồi đấy: lên đại học, người ta bắt đầu xa mặt cách lòng, thay đổi những thói quen và cả bạn bè... Tôi nghĩ lúc đó Lea cảm thấy cô đơn nhưng chưa đủ dũng khí để bắt đầu một mối quan hệ khác.
Mạng xã hội sinh viên đóng vai trò như liệu pháp chữa lành, Mila nghĩ thầm. Một cách thức để lại có ai đó, mà không phải dấn sâu vào mối quan hệ.
- Con bé đã đi xem phim với thằng đó vì trông nó có vẻ vô hại... Sau khi Lea mất tích, trong tủ quần áo của con bé bị thiếu mất một chiếc quần jean, một áo khoác và một áo thun. Nếu là một buổi hẹn hò lãng mạn, Lea sẽ không ăn mặc như thế.
- Như bà đã biết, cách đây vài năm, một kẻ tên là Norman Luth đã bị kết tội giết nhiều người, trong đó có Lea. - Berish nhắc.
- Phải, gã tâm thần bị cuồng viết đó. - Barbara thốt lên. - Anh chị có muốn biết quan điểm của tôi không? Cảnh sát đã đúng khi không tin lời hắn. Tên khốn đó nói láo, không đời nào hắn lừa được con Lea nhà tôi. Một kẻ ra vào nhà thương điên liên tục như thế làm sao có khả năng cho một cô gái xinh đẹp giỏi giang vào tròng được chứ.
Mila cảm thấy Barbara đã sai ở điểm này. Xui xẻo thay, trên thực tế hầu hết những gã biến thái săn lùng nạn nhân qua mạng không hề sáng láng hay quyến rũ. Chúng chỉ cần trưng ra một diện mạo thú vị để dụ con mồi vào bẫy. Phần việc còn lại, chính các nạn nhân đã làm thay hắn, khi họ tin vào những sự lừa dối đó. Cô chợt nhớ tới người đàn ông đội mũ trùm đầu màu đỏ.
Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy.
- Chúng tôi tới đây không phải để nuôi hy vọng hão huyền, thưa bà. - Mila khẳng định. - Chúng tôi đang cố gắng ráp nối các mảnh ghép của bức tranh, bắt đầu từ Lea, vì đó là điều tên giết người đã làm.
- Việc thi thể của Lea chưa được tìm ra có thể là một manh mối hé lộ tính cách của hung thủ... Sau khi sát hại cô ấy, hắn đã không bỏ xác cô bên vệ đường như hai nạn nhân còn lại.
Berish đang cố gắng làm cho Barbara hiểu rằng tên sát nhân có lẽ đã đem thi thể đi vì vẫn còn biết hổ thẹn về hành động của mình. Theo thời gian, hắn sẽ mất đi sự nhạy cảm này, nhưng vào thời điểm đó hắn muốn chăm chút cho những gì còn lại của Lea. Tuy nhiên, thật khó để thuyết phục một bà mẹ rằng trong tội ác man rợ vẫn có chỗ cho sự hối hận hoặc trân trọng.
- Hé lộ cái gì khi hắn nhẫn tâm không cho phép chúng tôi khóc thương bên mộ phần con gái kia chứ? - Barbara Mulach chất vấn với giọng đầy tổn thương.
- Đặc vụ Berish chỉ đang cố giải thích với bà rằng có thể có một lý do khiến tên sát nhân chọn Lea. - Mila xen vào. - Nếu chúng tôi khám phá ra được lý do đó, chúng tôi hy vọng sẽ lần ra được hắn.
Barbara Mulach nhìn họ chăm chú. Viễn cảnh bắt được con quái vật đã khơi lên trong bà một sự giận dữ tích cực.
- Tôi có thể giúp gì cho anh chị?
- Bà có còn giữ máy tính của Lea không? - Berish hỏi. - Chúng tôi muốn xem xét nó một chút.
- Có, tôi vẫn giữ nó. Tôi đã hành động, tôi đã bắt đầu lại. Còn chồng cũ của tôi thì không thể nào nguôi ngoai. Anh chị biết không, khi chúng tôi chia tay, ông ta đã đem toàn bộ đồ đạc của con gái chúng tôi tới đây vì không thể chịu nổi việc nhìn thấy chúng trong nhà mình. Ông ta hối tiếc sau đó, nhưng dù sao thì tất cả vẫn còn đang ở đây.
Barbara Mulach đứng dậy rời phòng, bỏ lại hai vị khách.
- Em nghĩ sao? - Berish hạ giọng hỏi.
- Em không biết nữa. - Mila lắc đầu đáp. - Em chỉ hy vọng anh đúng...
Barbara Mulach quay lại sau đó vài phút cùng một chiếc máy tính xách tay có phần vỏ màu đỏ, được trang trí bằng những chú rồng nhỏ mạ vàng.
- Nó vẫn y nguyên như lúc Lea mất tích.
Mila lập tức nhận ra chiếc máy tính. Khi vụ việc còn thuộc thẩm quyền của cô và chưa bị chuyển cho đội trọng án, cô đã phân tích nó để tìm manh mối giải thích cho vụ mất tích.
- Hai anh chị có thực sự tin rằng chúng ta vẫn còn có thể bắt được hung thủ không? Đồng nghiệp của anh chị bảo tôi là quá nhiều thời gian đã trôi qua, và sau hai cô gái xấu số kia, con quái vật đã biến mất...
Thường thì cha mẹ của nạn nhân trọng án sẽ để thủ phạm thay vào đứa con đã mất của họ. Trong tim họ, sự căm thù thế chỗ tình yêu. Mila không muốn bà nuôi hy vọng hão huyền.
- Đây chỉ là một hướng điều tra. - Cô cẩn thận giải thích. - Nó có thể dẫn tới một điều gì đó, cũng có thể không... Dù gì thì, Lea không bị bỏ quên. Tôi đã không quên cô ấy.
Đó là sự thật.
- Chúng tôi đã tuyệt vọng đến mức đặt một tấm bia mộ ở nghĩa trang, cách đây ba năm... Chúng tôi biết dưới đó chẳng có gì, nhưng những người đi ngang qua sẽ đọc được tên con bé. Như thế, một ngày nào đó họ sẽ biết một thiếu nữ xinh đẹp tên Lea Mulach đã từng tồn tại, và sẽ nhớ đến con bé sau khi cả hai chúng tôi đã ra đi...
Bi kịch thực sự của người mẹ này không phải là con bà đã chết, mà bởi vì cô gái đã sống một cuộc đời ngắn ngủi vô ích.
- Tôi không rõ chuyện này là một trò đùa, hay một sự thương cảm chân thành... Tôi đã báo với cảnh sát, nhưng họ không biết phải giải thích thế nào... Có lẽ nó cũng không quan trọng.
Mila chưa hiểu bà đang định nhắc tới điều gì. Cô đưa mắt nhìn Berish và thấy anh cũng không hiểu.
- Chuyện gì không quan trọng thế ạ? - Cô giục.
Mẹ của Lea quay người để nhìn thẳng vào mắt cô.
- Từ khi chúng tôi làm ngôi mộ gió [1E] , năm nào cũng vậy, đúng vào dịp kỷ niệm ngày mất tích của con bé, có người nào đó lại đặt lên mộ một bông hồng đen.
[1E] Mộ gió, còn gọi là “mộ chiêu hồn” là ngôi mộ không có thi thể ở dưới huyệt, mà chỉ là những nấm đất tượng trưng do người thân của người quá cố đắp lên.