Modus operandi, hay phương thức ra tay của một tên sát nhân hàng loạt, cũng giống như công thức làm một chiếc bánh.
Nếu đã thành công với một quy trình xác định, thì tại sao phải thay đổi? Mila tự nhắc lại trong đầu.
Thế nhưng, dù giữ lại một số yếu tố chính, phương thức ra tay của một tên sát nhân hàng loạt có thể thay đổi qua từng vụ án mạng: cũng giống như thợ làm bánh, kẻ giết người sẽ hoàn thiện cách làm dần dần nhờ kinh nghiệm tích lũy được.
Vì lý do này, nhiều nhà tội phạm học coi modus operandi là một tiêu chí lỗi thời trong việc quy trách các án mạng cho cùng một tên sát nhân hàng loạt. Quả vậy, vụ giết người đầu tiên và cuối cùng của chuỗi án mạng có thể có nhiều điểm khác biệt đến nỗi tưởng như do hai thủ phạm khác nhau gây ra. Điều này là một rủi ro tại tòa, nơi một luật sư khôn ngoan có thể tận dụng chúng để giảm nhẹ các cáo buộc chống lại thân chủ của mình.
Chính vì vậy, các điều tra viên ngày càng dựa nhiều hơn vào những khía cạnh khác trong hành vi của một tên sát nhân hàng loạt, những thứ không bao giờ thay đổi.
Chữ ký chẳng hạn.
- Tên sát nhân hàng loạt dùng tội ác để thỏa mãn nhu cầu. - Mila giải thích với Berish trong lúc anh lái xe dưới mưa. - Để được thỏa mãn hoàn toàn với vụ giết người, có một điều gì đó mà hắn nhất thiết phải làm. Chẳng hạn như, nếu nhu cầu của hắn là gây đau đớn hoặc thống trị nạn nhân, hắn sẽ không thể bỏ qua những hành vi bạo dâm hoặc làm nhục, và khi đó chúng sẽ là chữ ký của hắn.
Mẫu số chung của tội ác.
- Nhưng đôi khi rất khó để phân biệt giữa modus operandi và chữ ký. - Cô cảnh báo.
Mila nhớ lại trường hợp một tên cướp ngân hàng chụp ảnh các con tin sau khi ép họ cởi quần áo. Hành vi đó không hữu ích và cũng không cần thiết cho thành công của vụ cướp, trái lại nó làm tăng rủi ro vì tên cướp mất nhiều thời gian hơn ở ngân hàng.
Đó là chữ ký của hắn, biểu hiện của một nhu cầu không thể cưỡng lại.
Trong một trường hợp khác, tên cướp ngân hàng cũng bắt con tin cởi quần áo, nhưng không chụp ảnh họ. Mục đích của hắn hoàn toàn khác: một khi đã bị lột truồng, họ sẽ tránh nhìn hắn vì xấu hổ, do vậy hắn sẽ giảm được nguy cơ bị họ cung cấp thông tin về ngoại hình của mình cho cảnh sát.
Nhưng Berish vẫn chưa hiểu.
- Có liên quan gì giữa vụ “chữ ký” này với bông hồng đen mà mẹ Lea Mulach bắt gặp hằng năm trên ngôi mộ gió của con gái mình?
- Chúng ta hãy đi tới Minh Phủ, em sẽ giải thích với anh sau. Em có cảm giác chúng ta đã mắc sai lầm. - Mila đáp.
Bất chấp thời tiết xấu, giao thông trên đường diễn ra một cách khá thuận lợi. Nền nhiệt giảm mạnh và chưa thể phục hồi sớm, theo như dự báo thời tiết cho biết.
Mila và Berish đến trụ sở cảnh sát vào lúc 16 giờ.
Không có nhiều hoạt động trong tòa nhà vào buổi chiều Chủ nhật, nhưng họ vẫn cầu sao cho không bị bắt gặp bởi một người có thể mách lại với Joanna Shutton việc họ đi cùng nhau.
Trong sảnh những bước chân thất lạc, Mila đặt chiếc máy tính xách tay của Lea xuống bàn làm việc rồi cắm sạc. Nó đã không được khởi động suốt một thời gian dài.
- Chúng ta sẽ xem xét nó sau. - Cô nói với Berish trước khi ngồi vào trước chiếc máy bàn cũ để tìm kiếm sự khẳng định cho suy nghĩ của mình.
Trong cơ sở dữ liệu về các vụ giết người, có một phần được dành riêng cho “các nạn nhân cấp thấp”. Phân tầng người đã khuất theo lối sống là một điều không được đúng đắn cho lắm, nhưng đây chính xác là như vậy. Những kẻ buôn bán ma túy, gái mại dâm, thành viên các băng đảng có nguy cơ bị sát hại cao hơn mọi người. Một số chuyên gia thậm chí còn gọi nó là “rủi ro nghề nghiệp”.
Mila tập trung vào những cô gái bán dâm. Sau khi tinh chỉnh phạm vi tìm kiếm bằng cách nhập vào các từ khóa “tóc vàng”, “đeo kính” và “bóp cổ”, cô thu được một danh sách gồm sáu vụ án mạng diễn ra từ năm 2013.
- Chữ ký đây rồi. - Cô đắc thắng reo lên. - Tên sát nhân hàng loạt đã không dừng tay. Hắn chỉ trở nên ma mãnh hơn.
Để tránh bị phát hiện, hắn đã thay đổi một thành phần trong công thức của mình. Thay vì chọn các nữ sinh viên, hắn chuyển sang các cô gái bán hoa. Một nữ sinh viên bị bóp cổ chết là chuyện hy hữu, trong khi với các cô gái điếm, đó là thứ được định sẵn.
- Anh chưa hiểu. - Berish nói. - Như vậy tức là Norman Luth vô tội, hay có hai tên giết người ngay từ đầu?
Mila chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh cô.
Em có một giả thiết, để xem nó có thuyết phục anh được không... - Cô hào hứng với khám phá của mình và đang rất muốn chia sẻ nó. - Norman Luth đã đến Nơi khác , điều này được xác nhận bởi những cuốn nhật ký đầy số của anh ta. Trong thế giới ảo, anh ta đã chứng kiến tội ác xảy ra theo sự dàn dựng của một người chơi khác, một kẻ thích bóp cổ các nữ sinh tóc vàng đeo kính.
Mila đã hiểu thế nào là đi vào trong những ảo tưởng bệnh hoạn của một ai đó: cô sẽ không quên ấn tượng của mình khi nhập vai Karl Anderson và dùng dao sát hại vợ con anh ta.
- Luth là một kẻ tâm thần bất ổn, và khi những vụ án liên tiếp xảy ra với cùng cách thức trong thế giới thực, anh ta tin rằng mình chính là thủ phạm. Luth đi đầu thú với cảnh sát và cung cấp lời khai chi tiết về các vụ án mạng... Nhưng do thời điểm gây án trùng với những giai đoạn anh ta ở trong bệnh viện tâm thần, cảnh sát cho rằng anh ta không thể là thủ phạm và không kết tội anh ta.
- Nhưng câu chuyện của Luth, với đỉnh điểm là vụ tự sát của anh ta, đã đánh động hung thủ thực sự. - Berish rốt cuộc cũng đã bắt kịp lập luận của Mila. - Nếu không muốn sa lưới, hắn phải thay đổi phương thức ra tay của mình, chỉ vừa đủ để khiến cảnh sát tin rằng chuỗi án mạng đã chấm dứt... Chính vì thế hắn đã thay thế các nữ sinh viên bằng các cô gái mại dâm.
- Chữ ký ở đây là ngoại hình của nạn nhân. Để thỏa mãn hoàn toàn nhu cầu, hắn phải giữ lại hai yếu tố: mái tóc vàng, và cặp mắt kính.
- Còn bông hồng đen? - Berish thắc mắc. - Ý nghĩa của nó là gì?
- Không rõ đây là một cử chỉ thương cảm hay hối hận. - Mila đáp. - Nó có thể là một cách để hung thủ tự chứng tỏ rằng hắn không quên nạn nhân đầu tiên.
Mọi tên sát nhân hàng loạt đều có một sự biết ơn dành cho nạn nhân đầu tiên của mình, Mila nhớ lại. Cũng giống như mối tình đầu, người ta không thể nào quên được .
- Nếu Norman Luth từng liên hệ với thủ phạm thực sự thông qua trò Due , chúng ta chỉ cần kiểm tra máy tính của anh ta. - Berish nói. - Nhưng trong căn hộ cho thuê đó không có chiếc máy tính nào.
Anh bực bội ra mặt vì bị rơi vào ngõ cụt. Mila nảy ra một ý khác.
- Cha Roy giả danh đã kể với em rằng Norman Luth được thừa kế ngôi nhà của bố mẹ, nhưng do những ký ức đau buồn, anh ta không muốn sống tại đó mà đi thuê căn hộ kia. Nhiều khả năng máy tính của anh ta đang nằm trong ngôi nhà cũ.
- Biết đâu lão chỉ bịa chuyện. - Berish nói. - Biết đâu ngôi nhà đó nay đã thuộc về người khác.
- Chẳng có gì ngăn cản chúng ta đi xem... Sau đó ta sẽ kiểm tra máy tính của Lea. - Mila nói và rút dây sạc, sửa soạn lên đường.
Cơn mưa hoành hành trong thành phố cả ngày trời đang tạm ngưng, nhưng những đám mây đen đầy đe dọa vẫn lơ lửng trên đầu họ.
Hoàng hôn sắp buông khiến độ sáng giảm đi nhanh chóng. Lại một đêm dài sắp bắt đầu với Alice, và suy nghĩ đó khiến lòng Mila chùng xuống. Cô giống như đang phải sống với một cơn đau âm ỉ trong lồng ngực, một cú đấm chậm rãi lách qua những chiếc xương sườn theo một quỹ đạo chắc chắn.
Bố mẹ của Norman Luth đã để lại cho anh ta một căn biệt thự đẹp đẽ trên sườn đồi, nằm giữa một khu vườn với hàng rào bao quanh. Những ô cửa sổ kéo rèm kín mít cho thấy có ánh sáng trong nhà.
- Chúng ta làm gì đây? - Mila hỏi, cô cảm thấy việc gõ cửa hỏi thăm những người chủ nhân mới là một hành động vô ích.
- Anh cũng không biết nữa. - Berish đáp.
Dự định của họ đã trôi theo dòng nước. Nhưng Mila bỗng trông thấy ở phía sau ngôi biệt thự, bị che khuất một nửa bởi đám cành lá của một cây thông, là một chiếc Lancia Beta màu xanh da trời.
Enigma và Pascal cũng sử dụng những chiếc xe có từ thế kỷ trước. Nguyên nhân theo giải thích của Pascal là chúng không được gắn hệ thống định vị điện tử.
- Em không biết đây có phải là một điều trùng hợp hay không, cô giải thích với Berish, - nhưng nhiều người chơi trò Due cũng áp dụng biện pháp đề phòng tương tự.
Anh chàng cảnh sát ngẫm nghĩ một chút.
- Em định thế nào, chúng ta bấm chuông cửa và hỏi xem họ có còn giữ máy tính của Luth hay không à?
- Em không nghĩ thế. - Mila đáp.
- Anh cũng vậy.
Berish rút ra hai khẩu súng từ trong túi áo choàng. Anh đưa Mila một khẩu để thay thế cho khẩu súng mà anh đã phi tang sau cái chết của cha Roy giả danh.
- Đây là một khẩu súng sạch. - Anh nói. - Nếu em sử dụng nó, không ai có thể truy ra em được.
Sau đó hai người cùng trèo qua rào ở vị trí mà người trong nhà không thể quan sát được. Họ tiến về phía ngôi nhà bằng cách băng qua bãi cỏ phủ đầy lá cây ướt sũng sau trận mưa, để giảm thiểu tiếng bước chân.
Những cơn gió lạnh bỗng từ trên đỉnh đồi tràn xuống, luồn lách qua những cái cây trong khuôn viên biệt thự và lay động những tán lá trước khi biến mất.
Berish chỉ cho Mila thấy một cửa hậu dẫn vào nhà kính. Qua lớp kính mờ họ chỉ thấy những cành cây đan vào nhau như bộ xương khô trong bóng tối.
Chỉ cần đẩy cửa là họ đã vượt qua được ổ khóa đơn giản. Cả hai đi vào trong.
Đón tiếp họ là một sự ấm áp dễ chịu tỏa ra từ bên trong nhà. Hai người lắng tai nghe, cố nắm bắt dấu hiệu của những người sống trong nhà. Nhưng họ không nghe thấy gì cả.
Berish đang đi về phía ngôi nhà thì bị Mila nắm áo giữ lại. Anh quay người và trông thấy nó.
Trong nhà kính có một khóm hoa hồng, và cây to nhất có những cái nụ màu đen.
Họ đã có lời khẳng định cho hướng điều tra của mình.
Berish theo chân Mila khám phá trong nhà. Những tấm ván gỗ già nua kêu cọt kẹt dưới chân khiến họ phải thận trọng điều chỉnh trọng lượng của mỗi bước đi.
Hai người vẫn chưa thể chắc chắn trong nhà có sự hiện diện của ai đó, nhưng đèn đã được bật. Những ngọn đèn được phủ vải hoa, và trên lớp giấy dán tường màu tía có những họa tiết ánh vàng. Ánh sáng hổ phách dường như đang chỉ lối cho họ. Một mùi thơm dễ chịu, xưa cũ của sáp ong và gỗ quý tỏa ra từ những món đồ nội thất cổ.
Họ đi đến chân một cầu thang có tay vịn loang lổ dẫn lên tầng trên. Berish ra hiệu với Mila rằng anh sẽ lên gác, còn cô ở lại dưới này, nhằm tối ưu hóa việc khám xét của hai người.
Mila chĩa súng về phía trước: như cô đã được dạy tại trường cảnh sát, ánh mắt và nòng súng phải chuyển động gần như đồng thời với nhau và bao quát một góc an toàn chừng một trăm hai mươi độ.
Cô đi tới trước một căn bếp ốp gạch gốm màu vàng rơm, nơi có những chiếc chảo đồng được treo vào một giàn khung thép trên trần nhà và một tủ tường tráng men trắng. Ngay phía sau bếp là căn buồng dành cho gia nhân và một thư viện với chiếc đài bán dẫn bằng gỗ óc chó đặt ở trung tâm. Mila đoán ngôi nhà có lẽ đã thuộc về gia tộc Luth qua nhiều thế hệ. Thế nhưng Norman lại thích lánh mình trong căn hộ phía bên trên nhà để xe của một linh mục sa đọa.
Quả là bóng ma của cha mẹ anh ta vẫn còn lảng vảng đâu đây. Mila băng qua ngưỡng cửa phòng khách.
Một đồng hồ quả lắc đang kêu tích tắc trong góc phòng. Ngoài ra còn một trường kỷ và vài chiếc ghế bành bọc nhung, một tấm thảm với các họa tiết hình học, cây đèn sàn với chụp đèn màu đỏ rượu, một tủ nhỏ và vài bàn cà phê nhỏ, bên trên có bày những bức tượng bằng sứ. Giấy dán tường có in những bông hoa xinh xắn màu đỏ.
Mila đã từng ghé thăm nơi này thông qua bản sao của nó, tại Nơi khác .
Đây chính là chỗ mà bóng ma đã tìm cách bóp cổ cô, và nhiều năm về trước một tấn bi kịch đã xảy ra: cái chết của người vợ ngoại tình dưới tay ông chồng bị cắm sừng, trước sự chứng kiến của cậu con trai chín tuổi.
Norman đã nhìn thấy khuôn mặt mẹ mình chuyển sang màu tím, hai con mắt lồi khỏi tròng, và vũng nước tiểu loang rộng dưới chân, Mila hình dung trong đầu.
Một khoảng thời gian dài đã trôi qua, mỗi món đồ trong căn phòng này vẫn còn lưu giữ một bí mật về cái chết đó. Nhưng có một thứ mà Mila đã không thấy tại Nơi khác .
Một bàn làm việc với cây đèn kiểu phương Đông. Chùm ánh sáng của nó hướng vào một máy vi tính đang tắt.
Cô tiến lại gần với hy vọng đây chính là thứ Norman Luth đã dùng để truy cập vào trò chơi. Khi đi vòng ra sau bàn, cô mới thấy quả thực còn có một cần điều khiển và một kính thực tế ảo. Nhưng ánh mắt cô khựng lại nơi bàn phím.
Trên đó có một chiếc mũ trùm đầu màu đỏ.
Hai lá phổi của cô giống như những chiếc pit-tông đang bơm quá nhiều không khí so với nhu cầu. Tim cô đập mạnh đến nỗi tai ù đi.
Pascal đã lừa mình. Hắn chính là con quái vật Unic.
Từ trên gác, Mila nghe thấy tiếng bước chân của Berish trong khi anh xem xét ngôi nhà. Mình cần phải cảnh báo anh ấy, cô tự nhủ.
Cô lao ngược trở ra chỗ cầu thang có lan can loang lổ ban nãy. Tai căng lên nghe ngóng động tĩnh xung quanh, cô chậm rãi bước lên bậc thang, vũ khí lăm lăm trong tay.
Khi tới chiếu nghỉ đầu tiên, cô cố gắng quan sát Berish nhưng không thấy anh đâu. Áp lưng vào lớp gỗ ốp tường, cô bỗng nhận ra nó che giấu một cánh cửa bí mật được ngụy trang khéo léo.
Thật lạ khi Berish đã không phát hiện ra nó.
Mila dùng chân đẩy cửa và nhận ra nó chỉ là một cái hốc dùng để cất máy hút bụi cùng với các sản phẩm tẩy rửa. Khi đóng cánh cửa lại, cô nghe thấy một âm thanh.
Nó giống như một lời than vãn.
Cô lắng tai nghe và đếm thầm số giây trong đầu cho đến khi một phút trôi qua. Không có gì xảy ra cả, nhưng Mila không chịu bỏ cuộc: chắc chắn cô đã nghe thấy.
Tiếng kêu than lặp lại, nhưng cụt lủn.
Bóng ma , cô tự nhủ và nhớ lại giọng nói đã nghe thấy trong trò chơi.
Hãy nhìn mình đi... Tự cứu mình đi...
Mila quỳ xuống, vì cô đã hiểu ra âm thanh vọng tới cô qua hốc tường.
Nó phát ra từ bên dưới ngôi nhà, cô nhủ thầm.
Mila muốn đi cảnh báo Berish, nhưng lại bận lòng với một mối lo khác: nếu ai đó đang cần giúp đỡ thì cô phải can thiệp ngay. Cô bèn xuống cầu thang, đi tìm một lối tiếp cận tầng hầm. Đoán chừng nó nằm ở trong bếp, cô quay lại đó.
Quả thực, phía sau một cái bàn cô phát hiện ra một cánh cửa màu xám có tay nắm bằng đồng. Cô kéo bàn ra và vặn thử tay nắm: cánh cửa mở ra. Trước mắt cô là một cầu thang hun hút.
Mila do dự. Trong sự nghiệp tìm người mất tích của mình, cô thường phải khám phá những nơi tăm tối và nguy hiểm. Những nơi mà người bình thường khó lòng hình dung nổi và ít ai muốn liều mạng đi vào. Kể cả một cảnh sát. Nhưng đối với cô, chuyện đó chưa bao giờ là một vấn đề.
Tôi đến từ bóng tối. Và đó là nơi thỉnh thoảng tôi phải quay lại...
Tuy vậy, lần này một suy nghĩ khác xuất hiện trong đầu đã ngăn cản cố.
Nếu mình chết, Alice sẽ ra sao?
Nhưng nếu không xuống xem có gì ở dưới kia, cô sẽ không bao giờ có được câu trả lời mình đang tìm kiếm.
Không phải con gái mình, cô tự nhủ khi nhớ lại những tiếng kêu than vừa nghe thấy. Và đây có thể là một cái bẫy.
Hơi lạnh và ẩm thấp bốc lên từ dưới hầm. Mila bước xuống bậc thang đầu tiên, tiến vào thứ bóng tối quen thuộc.
Cô không mang theo đèn pin. Ngoài khẩu súng trong tay, cô chẳng có gì. Và trong bóng tối mịt mùng này, vũ khí là một món đồ vô dụng.
Khung cửa mở ra căn bếp xa dần trong lúc cô đi xuống cầu thang: ánh sáng và thế giới quen thuộc bị giữ lại trên ấy, còn cô thì lặn sâu vào một chiều không gian khác, được tạo nên bởi những nỗi sợ không thể thừa nhận và những lời than vãn trong bóng tối.
Mila đếm số lượng bậc thang. Hai mươi sáu bậc cả thảy. Ở chân cầu thang, bóng tối dày đặc đến nỗi cô có thể cảm thấy nó trên da thịt, tựa như một sự đụng chạm khó chịu.
Mila gạt khỏi đầu ý nghĩ về cái chết, vì chỉ có sự trống rỗng hoàn toàn mới cho phép cô dự đoán các sự kiện. Cô sử dụng bản năng của mình như một cái radar dò dẫm xung quanh.
Tai cô nghe thấy một tiếng thở.
Ở đâu đó gần cô, một sinh vật đang chờ đợi. Mila mò mẫm tìm kiếm nó trong bóng tối. Hơi thở chuyển thành tiếng rên rỉ trở lại.
- Alice? - Cô nói vào trong bóng tối.
Không có phản ứng.
- Ai đó? - Cô hỏi.
Lần này, bóng tối đáp lời cô:
- Dưới sàn...
Một giọng người lớn, đàn ông. Mila khựng lại. Rồi cô đi thêm vài bước và vấp mũi giày vào một vật thể bằng kim loại. Cô cúi xuống và, vẫn cầm súng trên tay, cô mò mẫm mặt sàn bụi bặm cho đến khi bắt gặp một thứ. Cô sờ thử.
Một cái đèn dã ngoại chạy bằng gas.
Mila ấn công tắc và nghe một loạt những tiếng lách tách lẹt xẹt kèm theo tiếng xì khẽ. Cô giữ công tắc cho đến khi ngọn lửa bùng lên. Ánh sáng mờ ảo cho thấy căn hầm được đào trong đá. Quanh cô là các trụ đỡ của móng nhà.
Một thanh niên đang bị xích vào một trong các trụ đỡ đó.
Mila giơ cao ngọn đèn và tiến lại gần cậu ta. Người lạ mặt lập tức giấu mặt vào hai bàn tay. Qua các kẽ ngón tay, cô trông thấy hai con mắt sợ hãi.
Cậu ta chỉ mới ngoài hai mươi tuổi. Mắt cá chân của cậu ta bị một cái cùm lớn siết chặt. Cậu ta mặc một bộ áo quần thể dục và đi chân đất.
Màu hồng, cũng giống như thứ mà Enigma mặc trong buồng giam.
- Cậu là ai? - Mila hỏi.
Người thanh niên ngần ngại trong giây lát trước khi đáp:
- Em là Timmy Jackson.
Nhưng trong đầu Mila vang lên một cái tên khác.
Lisca.