Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2474 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 17 ☆

- Phải đưa cậu ta tới bệnh viện. - Berish hạ giọng nói sau khi kéo Mila ra xa

Anh đã xuống tầng hầm gặp cô sau khi kiểm tra xong ngôi nhà và chắc chắn không có sự hiện diện của ai khác ngoài họ.

Mila ngăn Berish lại trên cầu thang để anh chuẩn bị tinh thần cho điều sắp được khám phá. Mặc dù vậy, khi đứng trước kẻ bị giam cầm, Berish vẫn tái mặt. Và giờ đây anh bất đồng quan điểm với cô về việc cần làm với Timmy Jackson.

- Cậu ta cần một bác sĩ. - Anh lặp lại.

Người thanh niên nằm co quắp dưới sàn, trong tư thế gần giống như bào thai, ánh mắt thất thần, mắt cá chân vẫn đang bị xích.

Berish nhìn cậu ta không rời mắt, khiến Mila phải đưa tay xoay mặt anh về phía cô.

- Anh không nghe em nói à? Timmy Jackson đã mất tích từ bảy năm trước. Hãy hình dung tất cả những gì cậu ta có thể tiết lộ với chúng ta.

Quá xúc động, Berish không thể đồng ý với cô.

Cũng vì thế mà cô kể với anh về chiếc máy tính trong phòng khách và cái mũ trùm đầu màu đỏ nằm trên bàn phím.

- Anh sẽ đi tìm một cái kìm cộng lực để giải phóng cho cậu ta. - Berish đáp.

- Không được. - Mila nắm tay anh giữ lại.

Về phần mình, Lisca còn chưa biết cậu ta đã được giải cứu. Những gì xảy ra sau này, với sự quay về cuộc sống bình thường và một thế giới không vận hành theo quy luật của bạo lực, được các nhà tâm lý học gọi là “cú sốc của người sống sót”, và là một sang chấn thực sự. Nó thâm nhập vào các ký ức và khơi mào một quá trình chối bỏ thực tế: đây là nguyên nhân chính khiến cho nhiều nạn nhân sống sót trong những hoàn cảnh tương tự không thể nào tố giác hung thủ. Ngược lại, họ có khuynh hướng miễn tội cho hắn, để khỏi phải chấp nhận rằng những nỗi kinh hoàng mà mình đã trải qua là có thật.

Mila biết khoảng thời gian ngắn ngủi ngay sau thời điểm một người bị mất tích được tìm lại có vai trò tối quan trọng, cho phép họ thu được những thông tin cực kỳ hữu ích.

- Anh phải thẩm vấn cậu ta. - Cô nói với Berish. - Và anh phải làm chuyện đó ngay bây giờ.

Berish lắc đầu.

- Nếu anh không làm, Alice sẽ là người hứng chịu hậu quả.

- Đừng có nói như thế! - Berish đe.

Mila muốn tránh cư xử không phải đối với người đồng nghiệp cũ, nhưng trong trường hợp này cô không còn lựa chọn nào khác.

- Hơn nữa, đây không giống như một cuộc thẩm vấn bình thường của cảnh sát. - Berish phản đối. - Chẳng có ai để bẻ gãy sự kháng cự ở đây cả. Anh không phải là một chuyên gia tâm lý, và cũng không có những kỹ năng chuyên biệt để đào sâu vào tâm trí của một nạn nhân... Nhưng tại sao anh lại phải giải thích với em nhỉ? Em thừa biết mà! - Berish làu bàu.

Tâm lý của những người sống sót sau một vụ bắt cóc cũng giống như một bãi mìn. Nguy cơ lớn nhất là kích hoạt nơi nạn nhân một cảm giác hổ thẹn: nhiều người trong số họ bị mặc cảm tội lỗi vì đã rơi vào bẫy của con quái vật và làm khổ người thân. Rất nhiều người, sau khi được giải cứu, đã tìm đến cái chết.

- Đôi khi chúng ta buộc phải lựa chọn. - Mila nhất quyết không nhượng bộ.

Cô hành động như một kẻ vô liêm sỉ. Mà cô cũng có phần vô liêm sỉ thật. Nhưng Mila biết nếu muốn đạt được một điều gì đó, cô phải thực dụng. Pascal đã nói cô phải tự mình khám phá “trò chơi của hắn”, nhưng cho đến lúc này cô toàn bị hoàn cảnh chi phối, để cho mình bị quăng quật giữa các sự kiện mà chẳng thể kiểm soát được gì. Giờ thì cô đã quá mệt, cô muốn ghi điểm, muốn thay đổi dù chỉ một trong số các luật lệ đáng nguyền rủa của trò chơi này.

- Hãy nhìn cậu ta mà xem. Cậu ta sạch sẽ và không suy dinh dưỡng, sau ngần ấy thời gian. Điều này có nghĩa là tên cai ngục đã chăm sóc cậu ta. - Mila khẳng định.

- Thôi được, nhưng chỉ hai mươi phút thôi. Sau đó chúng ta sẽ gọi cấp cứu. - Berish đáp, trong đầu vừa nảy ra một ý.

Hai người tiến đến gần Lisca.

- Timmy này, đặc vụ Berish muốn nói chuyện với cậu. Cậu có đồng ý không?

Người thanh niên gật đầu.

Berish ngồi xuống sàn nhà bụi bặm, ngay trước mặt cậu ta: việc đặt mình ngang hàng với người đối diện là để cho cậu ta hiểu rằng mọi thứ sẽ diễn ra một cách thoải mái. Trong các cuộc thẩm vấn thì khác, cảnh sát sẽ đứng, còn nghi phạm thường sẽ ngồi trên một chiếc ghế và bị còng.

Berish đã đi tìm chiếc máy tính xách tay của Lea Mulach trong xe hơi và đặt trước mặt mình, sao cho người đối diện có thể trông thấy vỏ máy màu đỏ với những con rồng màu vàng ánh kim.

- Cậu thích được gọi là Timmy hay Lisca? - Anh mở lời, nhằm tạo sự thân thiện cho cuộc đối thoại.

- Em không biết... Tùy hai anh chị thôi, sao cũng được...

- Trước khi chúng ta bắt đầu, cậu có điều gì muốn hỏi tôi không? Một thắc mắc, một nghi ngờ nào đó chẳng hạn...

Lisca ngẫm nghĩ trong giây lát, rồi hỏi:

- Em đã ở đây bao lâu rồi?

Trong sự nghiệp tìm kiếm người mất tích của mình, Mila thường xuyên phải trả lời câu hỏi này. Có những người bị lôi ra khỏi cuộc đời mình nhiều năm trước đó, nhưng ngược lại cũng có những trường hợp chỉ mới vài ngày hoặc vài giờ. Thời gian có khả năng giãn nở, ngay cả vài phút giam cầm cũng có thể cho cảm giác dài vô tận.

- Bảy năm. - Berish đáp.

Mila nghĩ đến cậu thiếu niên hồi ấy, với da mặt đầy trứng cá, đam mê nhạc rock và thích vẽ lên tường.

Timmy cũng ngẫm nghĩ về con số đó. Nó dường như không làm cậu ta chấn động nhiều như thế. Cậu ta vẫn đang tiêu hóa chuyện mọi người lãng quên mình trong suốt khoảng thời gian ấy.

- Ai đã đưa cậu tới đây?

- Hắn đã đi rồi, hắn sẽ không quay trở lại đâu. - Cậu ta trấn an họ.

- Sao cậu biết?

Pascal đã chờ cho mình tới đây rồi mới chuồn đi, Mila nhủ thầm.

- Em biết bởi vì, trước khi đi, hắn đã đưa cho em chỗ này...

Lisca mở bàn tay đang nắm ra, phơi bày những viên thuốc màu xanh da trời. Berish đón lấy chúng và đưa cho Mila. Nước mắt Thiên thần. Tự do duy nhất mà tên quản ngục đã trao cho tù nhân trước khi tẩu thoát là khả năng tự kết thúc cuộc đời mình bằng một liều ma túy cực mạnh.

- Cậu có mô tả được hắn ta không?

Người thanh niên nhìn họ, đôi mắt chứa đầy sự sợ hãi. Cậu ta lắc đầu.

- Hắn luôn trùm kín mặt.

Mila cảm thấy vô cùng thất vọng: cô sẽ không biết được khuôn mặt nằm sau chiếc mũ trùm đầu. Berish đổi sang chủ đề khác.

- Timmy, cậu có thể kể với chúng tôi những gì mình còn nhớ được về cuộc đời trước kia được không?

- Em không biết làm thế nào mình lại rơi vào trò chơi điện tử đó. - Người thanh niên ngập ngừng đáp. - Em đúng là thằng ngu... Đã đọc được trên mạng rồi nhưng lại thấy vô lý, và nghĩ rằng nó chỉ là những giai thoại được lan truyền trên Internet.

Mila cũng biết một vài trong số đó, từ ông kẹ Slender Man cho đến thử thách Cá voi xanh.

- Em đã tải trò chơi và đi tới Nơi khác . Một khi đã bước vào thì không thể thoát ra được nữa, nhưng em đâu có biết... Mẹ em luôn cằn nhằn chuyện em dành quá nhiều thời gian cho cái máy tính chết tiệt đó, và hai mẹ con mâu thuẫn cũng vì thế. Nhưng em cũng cảm thấy có gì đó xảy ra với mình, vì em không còn như trước nữa. Em không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là ảo. Cũng vì mấy cái viên ma túy chết tiệt này...

Timmy vẫn nói năng như một thiếu niên, như thể sự phát triển trí tuệ của cậu ta đã dừng lại ở thời điểm bảy năm về trước. Mila biết đây là một trong những hậu quả của việc bị giam cầm.

- Cậu đã gặp kẻ bắt cóc mình như thế nào? - Berish hỏi.

- Chính hắn đã tìm thấy em trong trò chơi, và em đã bỏ nhà ra đi vì hắn nói sẽ chăm lo cho em.

- Hắn làm gì trong trò chơi?

Lisca cắn môi trước khi đáp:

- Điều mà hắn thích làm chính là giết chóc.

Mila và Berish chỉ ghi nhận thông tin này và không biểu lộ cảm xúc gì.

- Hắn thích những cô gái tóc vàng, nhưng họ phải đeo kính cơ. Em không biết tại sao.

Berish chồm người về phía cậu ta.

- Timmy, cậu có chứng kiến hắn hãm hại các cô gái không?

Lisca im lặng.

- Cậu có thể nói ra điều đó với chúng tôi. - Berish bình tĩnh khuyến khích.

Lisca bắt đầu khóc.

- Hắn đã bắt em nhìn...

Berish để cho cậu ta xả van cảm xúc trong giây lát trước khi hỏi tiếp:

- Cậu có bao giờ nghe nhắc đến một người tên là Norman Luth hay không?

- Đây là nhà của anh ta, đúng không?

- Đúng.

- Thế cái tên Alice có gợi lên cho cậu điều gì không? - Mila vội hỏi luôn.

Berish trừng mắt với cô. Lisca sụt sịt rồi lắc đầu.

Trong một thoáng Mila đã tưởng cậu ta có thể cung cấp thông tin về con gái cô.

- Timmy này, tôi có một câu muốn hỏi cậu, nhưng tôi cần một câu trả lời chính xác. - Berish nói tiếp. - Cậu có bao giờ tự hỏi vì sao mình bị bắt cóc hay chưa?

Người thanh niên có vẻ ngơ ngác.

- Ý tôi là thế này: nếu như kẻ bắt cóc cậu thích giết những cô nàng tóc vàng đeo kính, thì tại sao hắn lại giam giữ cậu dưới căn hầm này?

- Em không biết...

Berish không nài ép. Anh chỉ ghi nhận và thay đổi chủ đề. Mila tự hỏi anh đang toan tính điều gì trong đầu.

- Hắn ta đã làm như thế nào để dụ dỗ các cô gái?

- Hắn tìm họ trên Internet... các nữ sinh viên thì thông qua mạng xã hội Unic, còn các cô gái bán hoa thì qua trang web hẹn hò.

- Sau đó bọn họ đến đây?

- Vâng.

Berish một lần nữa chồm người tới trước.

- Cậu có nói thật không đấy, Lisca? Cậu vừa bảo là các phụ nữ tự nguyện dẫn xác tới ngôi nhà ma ám này?

Mila nhận thấy Timmy cụp mắt xuống.

- Và tôi phải tin rằng một con quái vật đã lừa cảnh sát trong suốt bao nhiêu năm trời lại sẵn sàng tiết lộ địa chỉ qua mạng hay sao? - Berish dồn ép.

Lisca lại bật khóc nức nở.

- Họ hẹn nhau ở nơi khác, đúng không? Và để không bị lộ diện, hắn đã sử dụng cậu.

Lisca lắc đầu quầy quậy, nhưng không mấy thuyết phục.

- Cậu đâu chỉ chứng kiến. Cậu là mồi nhử.

Mila đã hiểu vì sao tên cai ngục lại chăm sóc cậu ta cẩn thận.

- Em còn biết làm gì kia chứ? - Timmy gào lên qua làn nước mắt. - Nếu em không làm những gì được bảo, hắn sẽ giết em mất.

Đôi mắt cậu ta vằn đỏ, một vệt nước dãi chảy ra từ khóe miệng, nhưng Berish không có thời gian cho việc thương hại. Anh đặt máy tính xách tay của Lea Mulach trong lòng, mở lên và bấm nút khởi động.

- Chủ nhân của cái máy này tên là Lea Mulach. - Anh nói trong lúc chờ nó khởi động. - Như cậu đã biết, trước khi anh bạn của chúng ta đeo đuổi các cô gái điếm, hắn đã phải lòng các nữ sinh viên. Lea là nạn nhân đầu tiên, nhưng khác với hai người xấu số kế tiếp, thi thể của cô ấy chưa bao giờ được tìm thấy. Ngoài ra, trong khi những người kia bị dụ dỗ bởi một tài khoản ảo mang tên Larry, với Lea chúng tôi hoàn toàn không biết điều đó đã xảy ra như thế nào.

Mila nhớ lại cuộc nói chuyện giữa họ và bà Barbara Mulach: giả thiết của họ là tên sát nhân hàng loạt đã sử dụng một danh tính giả mà các điều tra viên chưa bao giờ khám phá ra được. Việc thay đổi danh tính và trở thành Larry cho thấy một điểm yếu trong chiến thuật của hắn, một điều gì đó không suôn sẻ trong phương thức ra tay và con quái vật cần chỉnh sửa, nếu không muốn bị lộ danh tính thật.

- Bây giờ, cậu sẽ cho chúng tôi biết làm thế nào hắn tiếp cận được cô gái...

- Em không nhớ. - Lisca đáp.

- Có chứ. - Berish bình thản bác bỏ. - Lúc đó cậu đã ở đây.

- Chuyện lâu quá rồi. - Lisca cố tự vệ.

Nhưng Berish không nao núng.

- Chúng ta sẽ truy cập vào Unic, và cậu sẽ chỉ cho chúng tôi xem. Chỉ cần vậy thôi.

Berish rút từ trong túi áo ra một cặp kính đọc sách. Ảnh nền màn hình máy tính là khung cảnh Hồng Kông về đêm. Biểu tượng của các chương trình xuất hiện.

Anh đeo kính rồi mở trình duyệt lên. Anh mở lịch sử duyệt web. Giây lát sau anh khựng lại, tựa như bị sét đánh.

Danh sách dài các địa chỉ trang web có kèm theo ngày giờ truy cập kết thúc vào năm 2011, năm mà cô gái biến mất. Nhưng không hề có Unic trong đó.

Lý do khả dĩ duy nhất là Lea chưa từng đăng ký tài khoản trên mạng xã hội đó.

Berish và Mila nhìn nhau thắc mắc. Vậy con quái vật đã dụ dỗ cô gái bằng cách nào?

Hai người tìm ra câu trả lời gần như đồng thời, và nó làm hơi thở họ ngưng lại.

- Khỉ gió. - Mila buột miệng. - Hắn biết cô ấy.

- Làm thế nào mà đội trọng án lại chưa từng phát hiện ra điều này? - Mila bực bội lên tiếng.

- Chính Norman Luth đã làm họ đi chệch hướng với lời thú tội của mình. - Berish dáp, - Anh ta nhắc tới Lea vì đã chứng kiến cái chết của cô gái tại Nơi khác .

- Họ cần một cái tên để có đủ ba nạn nhân, như thế họ mới chính thức có một tên sát nhân hàng loạt. - Mila nhớ lại.

- Vì phương thức ra tay khi dụ dỗ và sát hại hai cô gái kia giống nhau, đội trọng án đã nghiễm nhiên cho rằng nó cũng đúng với nạn nhân đầu tiên.

- Ngoại trừ một khác biệt duy nhất, đó là thi thể của Lea Mulach chưa được tìm thấy. Nhưng chi tiết này không quan trọng đối với họ. - Mila nói với một giọng điệu mỉa mai đầy tức tối.

Cô đang mất bình tĩnh, trong khi Berish cần cô giữ sự tập trung.

- Chúng ta làm gì bây giờ? - Anh hỏi, cố quay về với vấn đề hiện tại. - Dù sao thì cậu ta cũng không thể cung cấp mô tả nhân dạng của kẻ đã bắt cóc mình.

Hai người đang đứng trên cầu thang để không làm Timmy Jackson lo lắng với những lời trao đổi giữa họ. Nhưng dường như cậu ta còn đang chìm trong địa ngục nội tâm của mình và không chú ý gì tới họ.

- Bông hồng đen cho thấy có một mối liên kết đặc biệt giữa con quái vật và nạn nhân đầu tiên. - Mila khẳng định khi quay lại với giả thiết ban đầu của họ. - Hắn đã không chọn Lea vì cô có mái tóc vàng và đeo kính, hắn chọn các nạn nhân khác vì họ giống cô ấy.

Lea Mulach là thứ mà các nhà tội phạm học vẫn gọi là “nạn nhân khuôn mẫu”

Niềm tin của cô được khẳng định qua cây hoa hồng với những cái nụ màu đen trong nhà kính của ngôi biệt thự. Sự chăm chút dành cho những bông hoa đó, cũng như cử chỉ tưởng nhớ ngày mất tích của Lea mỗi năm bằng bông hồng trên ngôi mộ, đã cho thấy một tình cảm bệnh hoạn mà, qua thời gian, có thể đã biến thành một mối hận khôn lường.

Berish cũng bắt đầu thấy giả thiết của Mila hợp lý.

- Đây là lý do vì sao việc tên sát nhân không thấy sự khác biệt trong việc giết nữ sinh viên hay gái mại dâm: điều quan trọng là họ giống với Lea.

- Chúng ta cần phải tìm hiểu xem vì sao nó quan trọng với hắn.

- Anh đồng ý.

- Em nghĩ hung thủ bị mắc kẹt với một nỗi ám ảnh mà hắn không thể rũ bỏ.

- Giờ chúng ta đã biết hung thủ và nạn nhân biết nhau, như vậy có lẽ ta phải đi tìm xem cô gái có quan hệ với ai tại trường đại học. - Berish đề xuất.

- Anh còn nhớ bà mẹ đã nói gì không? Lea vừa mới đăng ký nhập học, cô gái chưa có đủ thời gian để trở thành đối tượng săn mồi bệnh hoạn của kẻ nào đó.

Mila thừa biết một nỗi ám ảnh không thể phát sinh từ những lần gặp gỡ không thường xuyên, nó cần nhiều năm trời để bám rễ. Những tháng ngày nhìn trộm, những cử chỉ gây hiểu lầm. Nạn nhân thường không biết mình là người nhận được sự chú ý đó. Và khi kẻ bị ám ảnh cuối cùng cũng có đủ dũng khí để thổ lộ, nạn nhân cũng đâu hiểu được ý định thực sự của hắn. Khi đó mọi phản ứng của họ, dù là nhỏ nhất, cũng bị diễn giải thành một sự khước từ. Nỗi thất vọng trở nên không thể chịu đựng nổi, và kẻ si tình sẽ biến người trong mộng của mình thành đối tượng cần tiêu diệt.

Bởi khi đó, cô gái sẽ không thể thuộc về một ai khác, cô sẽ là của hắn mãi mãi.

- Em cho rằng Lea đã trở thành đối tượng ám ảnh của một thành viên trong gia đình, dù không biết điều đó à? - Berish hỏi, cố gắng mường tượng ra chân dung của kẻ giết người hàng loạt.

- Em không biết, nhưng em nghiêng về giả thiết một kẻ nào đó đã xuất hiện từ khi Lea còn là một thiếu nữ. Người này lấy hết dũng khí để thổ lộ lòng mình khi cô gái lên đại học, và sát hại để giữ lại cô ấy cho riêng mình.

Mila tự nhủ rằng họ không nên bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của Lea. Đó là một yếu tố cơ bản để chọn lựa các nạn nhân khác, nhưng chưa chắc mang tính quyết định khiến hung thủ bị cô gái ám ảnh.

- Thường thì nạn nhân không được lý tưởng hóa vì một đặc điểm cơ thể nhất định, - Mila khẳng định, - mà chỉ khi, dưới con mắt của hung thủ, nó đại diện cho một thứ gì đó không thể đạt được... thậm chí bị cấm đoán.

- Đây có thể là một người mà, trước khi Lea trưởng thành, đã không thể thổ lộ lòng mình do vai trò của hắn. - Berish phỏng đoán.

- Anh nghĩ thế nào nếu đó là một giáo viên? - Mila đề xuất. - Em còn nhớ vào thời điểm cô gái mất tích, tại trường học của Lea, các nữ sinh đã báo cáo về việc bị theo dõi bởi một người nào đó, nhưng câu chuyện đã không được làm rõ.

- Tại sao nó không được ghi lại trong hồ sơ lưu trữ tại Minh Phủ? - Berish hoài nghi hỏi lại.

- Nó chỉ là lời đồn. Sau đó đội trọng án đã tiếp quản hồ sơ và bọn em không thể đào sâu thêm.

- Tuy vậy, khả năng hắn là một người trưởng thành có vẻ có căn cứ đối với anh. - Berish thừa nhận. - Anh sẽ rà soát các giáo viên tại trường trung học của Lea Mulach. Để xem liệu anh có tìm được điều gì hay họ không.

Mila hài lòng ra mặt. Đây chính là điều cô mong muốn.

- Còn em, hãy gọi người đến giúp đỡ cậu thanh niên. - Berish hất hàm về phía Timmy Jackson. - Sau đó em hãy đi khỏi đây trước khi lực lượng cứu hộ đến nơi. Tuyệt đối không được để họ bắt gặp em tại đây.

- Em đồng ý. - Mila đáp để trấn an Berish.

Nhưng đó là một lời nói dối.

« Lùi
Tiến »