Mila bịa ra vụ quấy rối ở ngôi trường mà Lea Mulach theo học để đánh lạc hướng Simon Berish. Không hề có chuyện nào như thế. Và cô cũng không có ý định gọi cấp cứu cho Lisca, ít nhất là vào thời điểm hiện tại. Cô còn một việc phải làm tại ngôi nhà này: khám phá chiếc máy tính trong phòng khách. Cô tin chắc cái mũ trùm đầu của Pascal được đặt ở đó như một lời mời gọi cô bật nó lên.
Người đồng nghiệp cũ của cô không đồng tình, nhưng Timmy Jackson là một đầu mối quý giá, và Mila không thể để mất cậu ta trước khi biết được có gì bên trong cái máy tính kia.
Giờ đây, sau khi đã xua được Berish đi chỗ khác, cô có toàn bộ thời gian dành cho mình.
Cô mang cho Lisca một cái gối, tấm chăn và một chiếc xô để giải quyết nhu cầu, đồng thời hứa hẹn với cậu ta mình sẽ sớm quay lại. Đáng lẽ cô phải cảm thấy xót thương cho cậu thanh niên bị xiềng xích như một con vật, nhưng tại thời điểm này, cô thấy mừng vì chứng mù cảm xúc đã ngăn cản điều đó.
Ưu tiên hàng đầu của cô là giải cứu con gái mình.
Cởi phăng chiếc áo khoác đen, cô vứt nó lên một chiếc ghế bành trong phòng khách cổ kính. Đồng hồ quả lắc điểm mười một tiếng chuông. Sau khi xem giờ, cô ngồi vào máy tính và nhấn nút khởi động. Cô bật màn hình, rồi chờ đợi. Một biểu tượng duy nhất xuất hiện trên màn hình. Due đây rồi. Cô nhấp chuột vào đó. Quả địa cầu xuất hiện, nhưng khác với những lần trước, lần này các thông số tọa độ đã được điền sẵn.
Biết ngay mà, Mila nhủ thầm.
Căn phòng có mùi của sự cũ kỹ. Bên ngoài, trời lại bắt đầu đổ mưa. Những giọt mưa nhỏ xuống đám cây cối trong vườn tạo thành một bản hòa tấu thực sự. Mila cảm thấy yên tâm với sự cô đơn của mình.
Cô đã sẵn sàng.
Đặt khẩu súng xuống bàn, cô lau hai bàn tay vào quần jean cho sạch mồ hôi, rồi hít thở mấy cái. Cô lấy từ trong túi ra nắm thuốc màu xanh mà hung thủ đã đưa cho Lisca để cậu thanh niên có thể tự sát.
Mila nhìn chằm chằm cái mũ trùm đầu màu đỏ khi nuốt một viên. Rồi cô cầm lấy cần điều khiển và đeo kính thực tế ảo.
Những màu sắc biến đổi liên tục như trong chiếc kính vạn hoa đưa cô tới thế giới song song bằng vận tốc của ánh sáng. Tim cô như muốn tụt xuống bụng. Mọi thứ quá thật.
Nhưng rồi tất cả chậm dần.
Một cảm giác bình thản dễ chịu dâng lên trong lòng khi cô thấy những điểm ảnh tập hợp lại, tạo thành một thực tại khác.
Trong sự yên tĩnh của màn đêm, cô nghe thấy vọng âm của những tiếng nổ xa xăm.
Những khối bê tông gia cố chất đầy trên bến cảng, và những cần cẩu thép vươn cao về phía bầu trời tối đen như mực. Trong ụ tàu lớn, những thân tàu dũng mãnh dạng thả neo, nằm nghiêng hoặc tựa vào nhau - lớp vỏ thép kêu kèn kẹt làm chúng giống như lũ cá voi khổng lồ mắc cạn nằm chờ chết trên bãi biển.
Lại một tiếng nổ khác.
Mila quay lại. Cô chỉ có thể nhìn thấy những đống đổ nát phía đằng xa và những cột khói bốc lên từ đó. Cô ngửi được mùi hăng của nó và thấy hơi thở của mình ngưng tụ thành sương khói do lạnh.
Trước tiên, cô kiểm tra hình ảnh của mình qua một vũng nước. Thế thân của cô lần này giống với bóng đen đã tìm cách bóp cổ cô tại phố Tàu. Con quái vật Unic.
Một tiếng nổ nữa vang lên.
Đám mây bụi bốc cao trên thành phố: một tòa nhà cao tầng vừa đổ sụp. Chuyện gì đang xảy ra?
Thế giới ảo đang tan rã.
Cô bước tới trên con đường ướt đẫm nước mưa. Phía bên trái cô là dòng sông tựa như chứa đầy một thứ dầu đặc quánh và đen ngòm đang trôi chậm rãi. Bên phải cô là một dãy các cửa hiệu bỏ hoang.
Cô không biết mình phải đi đâu hay tìm kiếm điều gì. Bỗng cô nghe thấy điệu nhạc blues. Lại là một bài hát của Elvis. Phiên bản méo mó của That’s Alright, Mama.
Nghe giống như một con quỷ đang mời cô tham dự lễ hội.
Ý nghĩa của bài hát đã quá rõ. Mila đi theo tiếng nhạc và thấy mình đến trước cửa một quán bar. Cô tò mò muốn biết kẻ nhắc tuồng đang bày trò gì trong đó.
Cô đẩy cửa.
Một luồng gió luồn qua khe cửa vào trong quán, làm lay động chiếc chuông gió gắn trên một thanh xà. Những âm thanh êm tai và rời rạc chào đón cô.
Trong gian phòng u tối có một cái quầy dài, đằng sau nhô lên một dãy kệ đồ uống. Nơi góc phòng có một máy hát tự động đang bật - bài hát của Elvis Presley phát ra từ đó.
Tựa cùi chỏ lên quầy bar, một người đàn ông tóc tai bù xù quay lưng về phía cô, chân khẽ nhịp theo điệu nhạc. Ông ta mặc một chiếc áo vest nhung và đi đôi giày Clarks cũ mèm. Trước khi ông quay lại, Mila đã kịp nhận ra vẻ ngoài khiêm nhường từng thu hút cô mười năm về trước.
Bố của con gái Mila quan sát cô với đôi mắt chim kỳ lạ - tăm tối và vô cảm.
Ông đang hôn mê kia mà, đồ khốn . “Tình trạng của bệnh nhân không thể hồi phục được. Nhưng không, ông ta đang ngồi đẽo một mẩu gỗ bằng con dao nhỏ.
Không, đó không phải là gỗ, Mila đính chính trong đầu. Đó là một cái xương.
Nhà tội phạm học hất hàm chỉ cho cô thấy căn phòng bên cạnh. Để đi sang đó, người ta phải chui qua một vòm cửa. Trong phòng có những cái bàn nhỏ và nhiều ô ngăn.
Tại một trong số đó, Mila nhìn thấy chiếc nôi được đu đưa bởi một bàn tay xương xẩu.
Mila đi theo hướng được chỉ, nhưng nỗi sợ khiến bước chân cô run rẩy: trong số những cơn ác mộng mà Enigma đã tạo ra cho cô, đây chắc chắn là thứ tồi tệ nhất.
Khi bước đến gần ô ngăn, cô nhận ra bàn tay thuộc về một phụ nữ đeo mạng đen. Tấm vải sẫm màu cũng phủ cả lên chiếc nôi, ngăn không cho cô quan sát đứa bé bên trong. Cô chỉ có thể nhìn thấy hai cái chân nhỏ xíu đang ló ra, chòi đạp vào khoảng không.
Người mẹ trải các lá bài tarot lên bàn. Phần da tay không được che phủ của cô ta chi chít những vết sẹo. Những nụ hôn của lưỡi lam, Mila đã gọi chúng như thế khi cô bắt đầu tự cứa vào da thịt mình năm mười sáu tuổi. Cô hiểu ra người mẹ chính là mình, và như vậy đứa bé nằm trong chiếc nôi kia chắc chắn là Alice.
Một gia đình đầy đủ các thành viên, cô tự nhủ trong khi ngồi xuống đối diện với người phụ nữ.
- Đi theo đi.
Một lần nữa, giọng nói của hồn ma vang lên ngay cạnh cô, nhanh chóng và bất ngờ, tựa như một lời thì thầm bên tai. Mila quay về hướng mà cô có cảm giác bóng ma vừa lao tới. Cô thấy một tấm mành trúc rung rinh, và thấp thoáng đằng sau nó, bóng một đứa trẻ chừng mười tuổi, bằng tuổi Alice. Nó mặc một chiếc áo thun màu đỏ.
Đi theo đi . Theo ai? Cô không hiểu.
Hai người nhìn nhau một lúc, sau đó người mẹ đeo mạng đen gõ gõ bàn tay xương xẩu xuống mặt bàn để thu hút sự chú ý của cô.
Mila giật nảy người. Khi cô quay nhìn tấm mành trúc một lần nữa, hồn ma trẻ con đã biến mất.
Sau khi trải bài xong, người phụ nữ bắt đầu lật từng lá một. Đó là những khuôn mặt. Phụ nữ, đàn ông, già, trẻ, con nít. Họ đều tươi cười. Đây là ảnh của người mất tích, giống như những tấm được gắn trên bức tường tại Minh Phủ - những hình ảnh sau cùng được lưu lại trước khi bóng tối nuốt chửng họ.
Trong khi Mila tự hỏi người phụ nữ đang cố tiết lộ điều gì với mình, cô ta lật một lá bài không giống những lá còn lại: trên đó không có hình ảnh khuôn mặt người, mà thay vào đó là một con rắn tuyệt đẹp màu ngọc lục bảo.
Đúng lúc đó, nằm ngoài sự chờ đợi của Mila, người mẹ đeo mạng đen bất ngờ òa khóc. Thoạt đầu còn khe khẽ, nhưng rồi càng lúc càng to. Tiếng khóc ai oán của cô ta nghe xé ruột xé gan, lồng ngực cô phập phồng theo từng hồi nức nở.
Bàn tay xương xẩu của cô ta cũng ngừng đưa nôi. Chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Mila đưa mắt nhìn vào đó.
Alice không còn chòi đạp nữa. Con bé bất động hoàn toàn.
Mila sợ cuống lên. Cứ như thể Nơi khác đang nói với cô rằng, để có thể khóc được, cô phải chứng kiến cái chết của con gái mình.
Rồi cô nhận ra mình không thể nhúc nhích được. Cô đang bị tê liệt. Rốt cuộc cô cũng hiểu vì sao.
Con rắn xanh lục đã bò ra khỏi lá bài tarot và đang quấn lấy cô.
Đây không phải là thật, Mila tự nhủ. Cũng giống như lần trước, khi mình cảm thấy nghẹt thở. Chỉ cần mình thuyết phục bản thân rằng đây không phải là sự thật.
Con vật trườn dần lên người cô. Mila quay đầu về phía khung cửa sổ lắp kính của quán.
Và cô trông thấy bọn chúng kéo đến, đi theo nhóm hoặc riêng lẻ. Những bóng đen, những con quái vật. Chúng chậm rãi tiến đến, tựa như một đám rước.
Chúng được gọi tới bởi những lời than khóc của người mẹ che mạng đen. Chúng đến vì mình , Mila tự nhủ. Cô muốn chạy trốn, nhưng con rắn siết cô càng lúc càng chặt.
Đứa trẻ mặc áo đỏ đã cố gắng cảnh báo cô về mối nguy hiểm hiện hữu. Một lần nữa cô lại không lắng nghe.
Nhưng cô không có ý định bỏ cuộc.
Mình có thể làm được, cô tự nhủ. Chuyện này không khó, mình chỉ việc buông cần điều khiển và gỡ kính thực tế ảo. Tất cả những gì mình cần phải làm là xòe các ngón tay ra và phá bỏ tà thuật này trong tâm trí.
Thật ra cô không cần phải nỗ lực để buông cần điều khiển. Cô có thể làm điều đó một cách dễ dàng. Nhưng điều đó không đủ, vì cảm giác bị trói buộc vẫn tồn tại.
Chẳng mấy chốc, lũ quái vật sẽ đến đây, cô tự nhủ và nghĩ tới những điều khủng khiếp mà chúng có thể gây ra cho mình.
“Tâm trí thấy những điều nó muốn thấy”
Để làm tình hình tồi tệ hơn, Mila nghe thấy một tiếng cười vang lên giữa những tràng khóc lóc.
Con rắn đáng sợ đã quấn tới cổ họng Mila. Cô chỉ còn cử động được đôi mắt. Cô không hiểu tiếng cười kia từ đâu ra.
Trò đùa gì thế này? Ai đang cười vậy?
Nhưng rồi cô nghe thấy một người đàn ông nói với giọng cười cợt:
- Có tìm ta cũng vô ích thôi, ta không hiện diện trong trò chơi này.
Mila đã hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tiếng cười và giọng nói không vang lên tại Nơi khác , và cũng không phải ảo giác do Nước mắt Thiên thần tạo nên.
Trên thực tế, con rắn là một sợi dây thừng trói chặt cô vào chiếc ghế đặt trước máy tính. Và có người nào đó đang ở cùng cô trong phòng khách của ngôi biệt thự.
Cơn mưa lại trút xuống nặng hạt như lúc nãy. Berish chạy xe trên đại lộ vành đai, những ngón tay anh bấu chặt vô lăng, cần gạt nước hoạt động với tốc độ tối đa.
Berish điểm lại tình hình hiện tại trong đầu. Anh đã dự trù một kỳ nghỉ cuối tuần lãng mạn với thức ăn ngon và những mẩu đối thoại dễ chịu. Thay vào đó, anh đang ở trong một cơn ác mộng không có lối ra.
Mình làm chuyện này vì Alice, anh tự nhủ. Một mặt anh cảm thấy lo lắng cho cô bé, mặt khác anh giận Mila vì cô không chịu hiểu rằng nếu hai người thất bại, họ sẽ phải đối diện với nỗi ân hận trong suốt phần đời còn lại.
Anh quý mến Mila, nhưng đôi khi cô cứ cứng đầu một cách thù địch như vậy. Ngoài ra, cô còn bị thu hút bởi bóng tối, và cho dù anh chưa bao giờ thừa nhận với cô, điều đó làm anh sợ hãi.
Berish cảm thấy an ủi khi nghĩ rằng mối quan hệ của anh với Vanessa chưa ở giai đoạn phát triển đến mức khiến cô rơi theo vào vực thẳm. Anh sẽ không thể tha thứ cho bản thân nếu người mới của mình phải trả giá cho vụ án mà anh đang đâm đầu vào. Bởi vì anh không chắc mình sẽ sống sót thoát ra.
Mối quan hệ của họ mới kéo dài được vài tuần nay, nhưng Berish đã có cảm giác tìm được người phù hợp với mình. Trước khi gặp cô, anh đã gần như tin rằng mình sẽ sống cô độc đến hết đời. Anh tưởng đâu mình không cần gia đình lẫn đàn bà. Anh đã có chó Hitch, những cuốn sách, bộ sưu tập whisky, chầu poker mỗi tối thứ Năm với bạn bè, và một loạt những thói quen biến anh thành một người đàn ông mãn nguyện.
Nhưng Vanessa, với sự ân cần và quan tâm mà anh không nhận được trong suốt một thời gian dài, đã làm trong anh nhen lên mối nghi ngờ rằng tất cả những thứ kia là chưa đủ.
Vẫn còn quá sớm để nghĩ đến việc dấn thêm một bước nữa, chẳng hạn như sống chung. Hitch đã tỏ ra không đồng tình, nhưng chỉ vì nó không thích sự thay đổi. Berish phải đối mặt với thực tế rằng chú chó của anh lão hóa nhanh hơn chủ, và sớm muộn rồi nó cũng sẽ bỏ anh lại một mình.
Anh đã gặp Vanessa trong một câu lạc bộ vì họ có chung niềm đam mê nhạc jazz. Chính cô là người đã tiếp cận với ly Bloody Mary trên tay và hỏi xem anh có cho phép cô ngồi cùng bàn được không.
Tối hôm đó là một bất ngờ dễ chịu.
Vanessa trạc tuổi anh và không giấu chuyện đã từng kết hôn trong quá khứ. Sau khi bảo đảm rằng cô không có con cái, Berish không hỏi han gì thêm về chồng cũ của Vanessa, một chủ đề dường như gây đau đớn cho cô.
Ngoài những điều đó thì họ đồng điệu với nhau một cách tuyệt vời. Hai người có cùng sở thích và rất hợp nhau.
Tối qua là một thách thức thực sự đối với họ khi Mila đột ngột xuất hiện ở nhà anh, nhưng khi đã hiểu rõ tình hình, Vanessa rời đi mà không gây khó dễ gì cũng không cần đặt quá nhiều câu hỏi.
Berish vẫn còn ngửi thấy mùi nước hoa của cô trên người mình - hoa huệ chuông và hoa nhài.
Vào giờ này, lẽ ra họ đang ở trên giường, quấn lấy nhau để tận hưởng cơn mưa và sự ngọt ngào thân mật của một buổi tối Chủ nhật ảm đạm. Thay vào đó, anh lao xe về quá khứ của một thiếu nữ bị sát hại mấy năm về trước, nhiều nguy cơ bởi một người mà cô tin tưởng, hoặc không nhận thức được sự nguy hiểm của hắn.
Chúng ta để cho một người bước vào cuộc đời mình mà chẳng nghi ngờ gì, và không hề mong muốn, ta bị cầm tù trong sự ám ảnh của người đó.
Berish rẽ vào lối ra dẫn tới khu phố cũ của Lea Mulach. Sau khi giảm tốc độ và dừng lại tại một trạm xe buýt, anh kiểm tra địa chỉ trên tấm bản đồ tìm được trong hộc găng tay. Anh đã phải tự hứa với lòng sẽ không bật định vị. Nhưng anh không chắc những sự cẩn trọng này là cần thiết. Chúng rất có thể chỉ là sản phẩm của sự hoang tưởng trong đầu Mila hoặc kẻ mang tên Pascal. Mặc dù vậy, anh quyết định không mạo hiểm.
Sự thật là anh không biết vị trí của mình nằm ở đâu trong “bản vẽ” của kẻ nhắc tuồng.
Enigma chắc chắn đã dự trù việc Mila nhờ mình giúp, như vậy hắn có tính đến vai trò của mình, Berish tự nhủ.
Anh ngẫm nghĩ một chút về điều đó. Những hạt mưa vỗ đều đặn lên mui chiếc xe hơi. Âm thanh nghe thật dễ chịu. Berish nghĩ anh nên tranh thủ tối đa khoảng thời gian bình yên này, vì chẳng ai biết sắp tới đây chuyện gì sẽ xảy ra.
Dù không muốn thừa nhận, anh sợ rằng điều tồi tệ nhất còn đang ở phía trước. Anh không thể nói với Mila, nhưng anh tin rằng vụ án này sẽ không khép lại cùng với việc giải cứu Alice thành công.
“Không ai an toàn trước một kẻ nhắc tuồng, cô đã nói với anh như thế.
Berish xua đuổi ý nghĩ u ám ra khỏi đầu và tiếp tục lên đường tìm đến ngôi trường cũ của Lea Mulach.
Tòa nhà được xây dựng theo tiêu chuẩn của những năm tám mươi, như cái cách mà các tấm dốc lên xuống dành cho người khuyết tật và những lối thoát hiểm được thêm vào sau cho thấy.
Ngôi trường gồm hai tòa nhà ngăn cách bởi một tòa tháp trung tâm có gắn chiếc đồng hồ ở trên đỉnh. Xung quanh trường là những cột đèn đường đang tỏa ra các chùm ánh sáng màu vàng cam.
Berish dừng xe cách cổng trường chừng năm mươi mét và quan sát tình hình.
Anh không thấy người gác cổng, nhưng không loại trừ khả năng nó được giám sát bằng camera an ninh để phòng ngừa trộm cắp và phá hoại. Sau khi xuống xe, anh tiến về phía cánh tây, vì ngay phía trước một cửa sổ ở đó có một cột đèn đường không sáng.
Anh dùng tay áo lau nước mưa bám trên kính cửa, rồi khum tay che bớt ánh sáng và ghé mặt quan sát bên trong.
Đó là một phòng thí nghiệm khoa học.
Sau khi chắc chắn xung quanh không có ai, anh cởi áo khoác và quấn vào cánh tay, thúc cùi chỏ vào kính cửa sổ cho đến khi nó vỡ tan.
Tiếng ồn bị át đi bởi cơn mưa. Berish mở rộng lỗ thủng và gỡ những mẩu kính nhọn. Sau đó anh đu người lên bậu cửa sổ, rồi nhảy vào trong phòng.
Không có hồi chuông báo động nào vang lên.
Berish bật đèn pin và lia một vòng, kiểm tra xem có chiếc camera an ninh nào không. Không hề có. Anh tiếp tục tìm kiếm ngoài hành lang. Ở đây cũng vậy, không có dấu hiệu nào của hệ thống an ninh.
Berish đi tiếp, cẩn thận hướng luồng sáng của đèn pin xuống sàn để không bị nhìn thấy từ bên ngoài. Anh tiến về phía khu hành chính, nơi cất giữ hồ sơ của đội ngũ giáo viên.
Tuy vậy, khi đi tới phòng của ban giám hiệu, anh trông thấy một hệ thống camera giám sát.
Không thể vượt qua khu vực này trừ phi vô hiệu hóa được các mắt thần, Berish nảy ra một ý.
Anh đi vào thư viện.
Gian phòng rộng lớn lưu trữ hàng ngàn đầu sách. Berish không có thời gian để tra cứu danh mục. Anh lia đèn pin quan sát các giá sách, chắc mẩm những cuốn kỷ yếu được để riêng.
Quả đúng như vậy: cả một giá sách được dành trọn cho những cuốn album hình kỷ yếu của sáu mươi năm qua. Anh lấy những cuốn tương ứng với giai đoạn mà Lea Mulach theo học tại trường.
Berish đem chúng tới một bàn đọc sách. Anh đặt đèn pin xuống bên cạnh để lấy sáng, rồi đeo kính và bắt đầu lật xem.
Trong cuốn kỷ yếu của năm cuối cấp, anh tìm thấy ảnh chân dung của Lea. Cô gái buộc tóc gọn gàng và đeo kính gọng vàng, khuôn mặt tươi cười.
Phần chú thích đi kèm cho biết cô gái là một học sinh gương mẫu, là đội trưởng của đội diễu hành và biên tập viên của tờ báo trường. Ngoài ra, với niềm đam mê dành cho văn hóa phương Đông, Lea phụ trách việc kết nghĩa với một trường trung học ở Bắc Kinh, và thành công đó được cụ thể hóa bằng một đợt trao đổi học sinh.
Berish tiếp tục tìm thông tin về các giáo viên từng dạy cô gái để lập một danh sách. Anh cần tìm một người đàn ông không quá ba mươi lăm tuổi vào giai đoạn Lea mất tích. Bởi lẽ, theo các tài liệu tội phạm học, nhu cầu giết chóc của những tên sát nhân hàng loạt sớm chín muồi từ độ tuổi thiếu niên và không thể bị kiềm chế sau độ tuổi ấy.
Anh lập tức chú ý tới một trợ giảng môn thể dục khá đẹp trai, một giáo viên lịch sử và một người khác phụ trách môn hóa học. Ngoài ra, anh đưa vào danh sách thầy phó hiệu trưởng. Thà nhìn nhầm còn hơn bỏ sót.
Berish quan sát bốn cái tên trong danh sách.
Một ngày tình cờ, một trong bốn người đàn ông này đã gặp gỡ kẻ nhắc tuồng trên đường đời. Enigma đã nhận ra cái ác trong con người anh ta, và thuyết phục anh ta hãy lắng nghe tiếng nói nội tâm luôn tỉ tê bảo rằng giết chóc chính là bản chất của anh ta, rằng không thể có nhầm lẫn trong chuyện đó. Hắn cung cấp cho anh ta một động lực để thỏa mãn nhu cầu đã nung nấu từ lâu cùng một khao khát không thể thú nhận: chiếm hữu một cô gái tóc vàng đeo kính, hái thứ trái cấm của tuổi trẻ. Ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với đoạt mạng cô gái.
Berish rùng mình trước ý nghĩ rằng phía sau những nét mặt bình thường của một trong bốn người này ẩn chứa con quái vật Unic.
Giờ đây, Mila và anh sẽ gõ cửa từng nhà giáo ngay thẳng này, những ông bố, người chủ gia đình đáng kính. Hai người họ sẽ đặt ra những câu hỏi khó và mập mờ, sau đó dò xét phản ứng của bọn họ, nắm bắt từng thay đổi nhỏ nhất trên khuôn mặt họ để có được một sự khẳng định. Điều đó không đơn giản. Những năm tháng đóng hai vai chắc chắn sẽ là một lợi thế của hung thủ.
Nhưng mọi tấm mặt nạ đều có khiếm khuyết, Berish tự nhủ trong lúc lơ đãng lật xem những trang cuối cùng của cuốn kỷ yếu. Anh thấy những tấm ảnh chụp buổi dạ vũ mùa xuân, trong đó các học sinh sắp tốt nghiệp chào từ biệt thầy cô và đám đàn em lớp dưới.
Anh khựng lại khi nhận ra Lea Mulach giữa một tốp nữ sinh: cô gái thật rạng rỡ trong bộ đầm lụa màu đỏ có thêu hoa đào và những con chuồn chuồn.
Thử vin vào một vận may, anh rà soát trong số những người trưởng thành đứng quanh cô gái, hy vọng bắt gặp một ai đó đang nhìn cô một cách kín đáo, hoặc liếc sang cô bằng ánh mắt dâm dật của những kẻ đôi khi vô tình để lộ ý đồ biến thái của mình.
Nhưng anh không tìm được gì.
Berish nhận ra anh thật ngây thơ. Sao mình có thể tin là chuyện này đơn giản như thế nhỉ? Anh lắc đầu, đang định đóng cuốn kỷ yếu thì khựng lại nửa chừng. Bàn tay anh lơ lửng đỡ lấy trọng lượng của phần album đã xem: ngay tại cái khe tạo bởi hai trang sách, nằm khuất một nửa trong tối, là một khuôn mặt anh đã biết.
Berish nhận ra họ đã phạm sai lầm từ đầu. Nhưng sai lầm lớn nhất thuộc về Mila.
Anh thầm mong cô kịp gọi cấp cứu và rời đi như đã hứa với anh. Nếu không, cô sẽ gặp nguy hiểm nghiêm trọng.
Trong tấm ảnh, cách Lea Mulach chỉ vài bước chân, một thanh niên mặt mụn đang nhìn cô hau háu với ly rượu trong tay.
Kẻ đã bị ám ảnh bởi cô gái đến mức trở thành tên sát nhân hàng loạt, chính là Timmy Jackson, biệt danh Lisca.
Đi theo đi .
Đứa trẻ mặc áo thun đỏ đã nói gì nhỉ? Dù sao thì, muộn mất rồi.
Lisca đã đến. Mila nghe thấy hắn di chuyển trong căn phòng. Nhưng cô đang bị mắc kẹt tại Nơi khác .
Người mẹ che mạng đen vẫn đang khóc lóc. Đôi chân nhỏ xíu của đứa bé bắt đầu tím tái. Elvis đã ngừng hát. Nhưng điều đáng ngại hơn cả là những bóng đen phía bên ngoài đang tiến về phía quán bar.
- Ngươi đã có thể ra đi... - Timmy Jackson thì thầm vào tai Mila từ thế giới thực.
Cô những muốn dành cho hắn một lời khen vì sự dàn cảnh hoàn hảo. Hắn đã giả vờ bị cầm tù bởi con quái vật Unic, một chiến thuật tuyệt vời để né tránh mọi nghi ngờ. Và cô đã mủi lòng thương xót khi bỏ mặc hắn bị xích dưới hầm! Thật ra Lisca có thể tự giải thoát cho mình vào bất cứ lúc nào, nhưng hắn đợi cho đến khi Mila truy cập vào trò chơi mới làm điều đó.
Hắn đang nghĩ gì trong đầu? Cô sợ rằng mình đã có câu trả lời khi cảm nhận được hai bàn tay hắn trên cổ mình, từ trong thế giới ảo.
Cô thật khinh suất, nhưng chiếc mũ trùm đầu màu đỏ kia đã lừa được cô. Phải chăng Timmy cũng chính là Pascal? Không thể nào, ngoại hình của hai người quá khác biệt.
Tuy vậy, giờ đây cô không còn tìm cách thiết lập logic của các sự kiện nữa. Cô nghĩ đến Berish, người lẽ ra đã có thể cứu cô. Vì lời nói dối ấy, với anh giờ đây cô không còn ở trong ngôi nhà này nữa và đã gọi cấp cứu cho thanh niên tội nghiệp bị giam cầm kia.
Lúc này Mila vẫn đang bấp bênh giữa hai thế giới. Trong khi đó, bố của con gái cô đã ngừng đẽo xương, tiến tới cửa quán và mở toang ra cho những vị khách vừa xuất hiện, những kẻ đang sốt ruột muốn tham gia vào bữa tiệc gia đình.
- Timmy, tôi biết cậu nghe được tôi. - Mila nói. - Tôi thậm chí có thể hình dung được chuyện này làm cậu khoái chí như thế nào, và tôi phải công nhận là cậu rất tinh ranh ... Nhưng con gái tôi cần mẹ... Tôi chưa bao giờ là một người mẹ tốt. Tôi chưa từng nói với con bé rằng tôi yêu nó, bởi vì điều đó không đúng... Tôi chưa từng muốn có nó, kể cả trong bụng lẫn trong cuộc đời mình. Thế nhưng, tôi phải nhờ cậu giúp tôi chuyện này...
Cô biết không ai thoát được khỏi tay một kẻ sát nhân hàng loạt. Nhưng cô nhắm đến chuyện khác.
- Tôi biết mình sẽ chết, và chuyện đó với tôi không sao cả. Nhưng mà, liệu cậu có thể chăm sóc con gái tôi được không?
Cô cảm thấy căm ghét chính mình vì đã nói ra câu vừa rồi, nhưng với những kẻ như Timmy Jackson, không có gì tệ hại hơn một nạn nhân chấp nhận số mệnh của mình. Mila sẽ không để thắng khốn này có được khoái cảm giết chóc khi đoạt mạng cô.
- Câm ngay! - Lisca gào lên. - Câm mồm ngay!
- Alice cần cậu, Timmy. - Mila nài nỉ, cốt để khiêu khích hắn, Xin cậu đừng khước từ việc dành cho tôi ân huệ này.
Thay cho câu trả lời, cô cảm thấy những ngón tay của tên giết người áp vào cổ mình. Đây chính là điều cô muốn. Trong lúc đó, những bóng đen bắt đầu ùa vào trong quán và vây quanh cô. Mila thà chết ngay vì bị Lisca bóp cổ còn hơn cảnh hấp hối kéo dài tại Nơi khác do tác dụng gây ảo giác của Nước mắt Thiên thần.
Mau lên, thằng khốn.
Cô muốn rời khỏi thế giới thực càng nhanh càng tốt, vì một nỗi sợ phi lý cảnh báo cô rằng nếu chết tại Nơi khác , cô sẽ vĩnh viễn kẹt lại trong trò chơi.
Khi bàn tay con quái vật bắt đầu siết lại, Mila nghĩ đến Alice và tất cả những gì mình chưa làm cho con bé. Cô không tin vào kiếp sau, dù đã nhiều lần đi xuống địa ngục.
Với cái chết của cô, Enigma xem như đã thắng. Phần thưởng của hắn chính là con gái mình. Và đó là do lỗi của mình .
Trong khi những bóng đen quanh cô chìa những cánh tay như xúc tu ra để ve vuốt cô, cho cô nếm trải phần nào điều chúng sắp làm, Mila thở hết toàn bộ không khí trong phổi ra, nhằm khiến cho phần việc của Lisca trở nên dễ dàng hơn.
Mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Đầu tiên, cô nghe thấy một tiếng nổ và tưởng một phần nào đó của Nơi khác lại vừa sụp đổ, rất gần mình. Sau đó cú siết của Lisca lỏng đi một cách khó hiểu. Những bóng đen đã gần như nhập vào cô, nhưng vách ngăn mỏng manh giữa hai thế giới bất ngờ vỡ vụn.
Mila thấy mình quay trở về thực tại.
Ai đó đã tháo kính thực tế ảo, nhưng cô vẫn còn đang chịu ảnh hưởng của ma túy. Đầu cô quay như chong chóng. Điều đầu tiên mà cô nhận thức được là Lisca đang nằm sóng soài dưới đất, máu vọt ra thành dòng qua cái lỗ ở giữa ngực.
Trong khi con quái vật mất máu đến chết, những mối dây buộc cô vào chiếc ghế được tháo dần. Mila mò tìm khẩu súng nhưng vô ích. Chiếc mũ trùm màu đỏ cũng không thấy đâu.
Pascal xuất hiện từ phía sau con quái vật: với khuôn mặt che kín, ông ta giắt khẩu súng vào thắt lưng.
- Không có thời gian cho việc cảm ơn đâu. - Ông ta chặn trước.
Mila không tin ông ta. Pascal cũng cảm thấy điều đó.
- Tại sao mũ trùm đầu của ông nằm ở đây? - Cô hất hàm về phía bàn phím.
- Tôi muốn cho cô biết tôi đang ở gần đây, nhưng rõ ràng cô đã không hiểu.
- Không phải thế. - Cô bực bội phản bác. - Ông có liên quan... Tôi không biết như thế nào, nhưng ông có liên quan.
- Khi cô và cái anh chàng đáng thương kia mò vào biệt thự, tôi đang nấp trong vườn. - Pascal đáp với giọng kích động. - Chúng ta phải nhanh lên, họ sắp đến rồi.
- Ai cơ? - Mila hỏi với giọng nghẹn lại vì cơn buồn nôn.
- Cũng giống như điều cô đã thấy ở trong đó. - Pascal chỉ tay về phía máy tính. - Nhưng lần này bọn họ là người thật. Enigma cử họ tới.
- Tôi không tin. - Mila đứng bật dậy nhưng lại đổ người xuống ghế vì chóng mặt. - Vả lại, trước khi chết, tên khốn này phải nói cho tôi biết con gái tôi đang ở đâu.
- Cô không thấy hắn không thể nói được nữa hay sao?
Mila lặng người. Pascal rút khẩu súng giắt ở lưng quần ra và đưa cho cô. Cô ngập ngừng, nhưng nhớ đến lời bóng ma đã bảo mình.
Đi theo đi.
Cô nhìn người đàn ông đội chiếc mũ trùm cùng màu với cái áo thun của thằng bé, cân nhắc vài giây trước khi đón lấy khẩu súng từ bàn tay đi găng của Pascal.
Người đàn ông choàng chiếc áo khoác đen lên vai Mila, sau đó vòng tay quanh eo đỡ cô đứng dậy. Chân cô vẫn còn lẩy bẩy, nhưng cô cố hết sức để giữ thăng bằng.
Pascal dìu cô đi theo mình. Mila biết cô đang làm họ chậm bước. Hai người tiến nhanh hết mức có thể tới cửa ra vào của ngôi biệt thự. Họ lo lắng kiểm tra động tĩnh bên ngoài cửa sổ, tim Mila dường như muốn nhảy vọt lên cổ bất cứ lúc nào.
Mila vô cùng rối trí. Cô nghe thấy hơi thở gấp gáp của Pascal khi ông ta dốc sức đỡ lấy cô và ngửi thấy mùi mồ hôi hăng hăng. Cô không thể không nghĩ tới cái chết của mình và những kẻ đang kéo đến.
Họ băng qua nhà kính một lần nữa và nhận cái tát trời giáng từ màn đêm lạnh lẽo. Trước khi lao vào màn mưa, Mila bất giác ngoái nhìn một lần nữa cây hoa hồng đen, như thể muốn nói lời từ biệt với nó. Đúng lúc ấy cô nhận thấy một thứ ló lên khỏi mặt đất.
Một lọn tóc vàng của Lea Mulach.