Trò Chơi Của Kẻ Nhắc Tuồng

Lượt đọc: 2476 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN 3
JOSHUA
☆ 19 ☆

Lừng lững như một tảng đá, chiếc xe băng qua thành phố dưới cơn mưa.

Pascal đã để Mila nằm trên băng ghế sau và không buồn tháo mũ trùm đầu, tin rằng làn nước trên kính xe sẽ giúp che chắn mình khỏi những ánh mắt tò mò.

Trong cuộc chạy trốn điên cuồng khỏi những bóng ma do Enigma cử tới, thỉnh thoảng họ phải lách tránh một chiếc xe hơi đi ở làn ngược lại và bị phản đối bằng một hồi còi.

Mila vẫn còn chịu ảnh hưởng của Nước mắt Thiên thần. Cô cố gượng dậy nhưng đầu nặng như chì. Cô ướt sũng, lạnh ngắt và co ro trong chiếc áo khoác dài. Cô không biết họ đang đi đâu, trong bóng tối mắt cô chỉ phân biệt được những ánh đèn pha xe hơi.

- Cô phải cố giữ tỉnh táo. - Pascal ra lệnh.

Những chất độc trong ma túy tổng hợp đang tấn công vào bộ não, nhưng Mila không cần ông ta phải nhắc lại điều đó.

- Tại sao ông bỏ tôi lại trong ngôi nhà bị cháy?

- Bởi vì tôi chưa thể tin cô.

- Ông đã hứa giúp tôi tìm lại Alice.

- Thấy chưa? Cô không nghe tôi vì cô chỉ nghĩ đến bản thân.

Mila run rẩy, cô không thể ngăn hàm răng mình va vào nhau lập cập.

- Thôi được, ý ông là sao?

Chiếc xe hơi ngoặt sang trái, lết bánh một chút trên mặt đường trơn ướt. Pascal liên tục nhìn vào gương chiếu hậu để xem có ai bám theo không.

- Ván chơi mà cô đang tham gia không chỉ liên quan tới hai mẹ con cô. - Ông ta nói. - Còn có một thứ quan trọng hơn.

- Thứ gì?

- Chúng tôi đã bắt đầu giám sát Nơi khác từ nhiều năm nay.

- “Chúng tôi”? Ông đang ám chỉ ai vậy? Ông và ai nữa?

- Như tôi đã giải thích với cô, ban đầu Nơi khác được thiết kế như một thử nghiệm xã hội lớn. Sau sự từ bỏ của những “người chơi đàng hoàng”, chúng tôi đã nghĩ đó là một cơ hội tốt để quan sát sự tiến hóa của hành vi con người tại một nơi không có luật lệ. Chúng tôi đã tự hỏi: “Liệu chuyện gì sẽ xảy ra khi một cá nhân bình thường rơi vào một thực tế nơi tình trạng vô chính phủ tuyệt đối ngự trị, và người ta có thể đóng bất cứ vai nào, làm bất cứ chuyện gì mà không phải trả giá? Kiểu xã hội như vậy sẽ hướng thiện hay hướng ác?”

Mila tạm quên đi phần nội dung để tập trung vào tính chất quen thuộc của lối ví von này.

- Khoan đã... ông là một nhà tội phạm học à?

Pascal không đáp. Ông ta đột ngột ngoặt tay lái và cho xe chạy ngược chiều vào một con phố nhỏ vắng vẻ.

Mila cứ tưởng Pascal là một hacker, vì ông ta lấy tên của một loại ngôn ngữ lập trình làm biệt danh của mình, nhưng rõ ràng cô đã nhầm.

Ông làm việc cho ai? - Cô hỏi dồn.

- Không ai cả. - Người đàn ông che mặt đáp. - Dù sao thì, lúc đầu mục tiêu nghiên cứu của chúng tôi hoàn toàn trong sáng, xin cam đoan với cô như vậy. Nhưng sau đó, mọi thứ vượt ra khỏi tầm kiểm soát...

- Ông đang cố nói với tôi điều gì vậy? Rằng chính ông là người đã đưa lũ quái vật vào Nơi khác à?

- Trước khi bước vào trò chơi, bọn họ không phải là quái vật. - Pascal đính chính. - Ít nhất cũng không phải tất cả bọn họ... Nhưng nhiều người trong số đó đã ở trên đường biên sẵn: họ mang trong mình những mầm mống bạo lực và tàn ác cần thiết để khiến hành vi của bản thân trở nên độc hại.

Mila nghĩ tới Lisca và Karl Anderson cùng sự biến đổi của bọn họ: một thiếu niên trứng cá ngây ngô và một ông chủ gia đình đáng kính lần lượt trở thành kẻ giết người hàng loạt và thủ phạm của một vụ thảm sát.

- Trò chơi đã tạo ra một sự bùng phát đối với trí tưởng tượng của mọi người: nó hiện thực hóa chúng. - Cô nói.

Tất cả chúng ta đều tưởng tượng mình đang giết chóc, nhưng thường thì suy nghĩ đó nằm yên trong vòng bí mật của tâm trí chúng ta, được kiềm chế bởi sự xấu hổ và nỗi lo sợ về hậu quả. Nhưng khi trí tưởng tượng được thúc đẩy bởi ảo tưởng về việc không bị trừng phạt, được trao quyền và đẩy đến giới hạn của những điều có thể, thì đó lại là một câu chuyện khác.

Và rồi suy nghĩ không thể nói ra đó trở thành dục vọng, thứ độc dược tồi tệ nhất của bản chất con người.

- Lúc đầu, thử nghiệm còn được kiểm soát. - Pascal biện bạch.

- “Kiểm soát” là sao? Có người cho rằng mình có thể kiểm soát cái ác được hay sao? - Mila hỏi lại với giọng giận dữ.

- Tôi biết điều đó có nghĩa là gì. Cô hãy tin tôi đi. Tôi là một quản trị viên.

- Quản trị viên?

- Khi trò chơi biến tướng, chúng tôi vẫn còn khá đông. Bổn phận của chúng tôi là giám sát những điều bất thường tại Nơi khác : tất nhiên những hành vi quá trớn cũng đã được dự kiến... đôi khi không tránh khỏi việc ai đó làm một “cú nhảy”

Cú nhảy? Ông ta đang nói gì vậy?

- Vào một ngày đẹp trời, một nhân viên ngân hàng bình thường đã đi vào Nơi khác , và trở thành một kẻ cưỡng dâm hàng loạt: khi nhận thấy anh ta chuẩn bị làm chuyện đó ngoài đời thực, chúng tôi can thiệp để ngăn cản anh ta, hoặc tố giác với chính quyền.

- Vì sao hệ thống đó không hoạt động?

- Chúng tôi đã bị loại dần... Đã có một chuyện gì đó, và bọn họ bắt đầu truy đuổi chúng tôi ngoài đời thực, chính vì thế mà tôi đã phải ẩn danh và lẩn trốn.

Mila dám chắc “chuyện gì đó” mà Pascal nhắc đến - thứ kích hoạt sự đảo lộn của trò chơi - chính là sự xuất hiện của kẻ nhắc tuồng.

- Tôi không biết còn bao nhiêu quản trị viên trong trò chơi, tôi đã mất liên lạc với những người khác từ lâu, giờ tôi hoạt động một mình.

Chiếc xe chạy lên một cây cầu sắt dẫn ra khỏi thành phố. Lốp xe phát ra âm thanh trầm đục khi tiếp xúc với lớp nhựa đường treo giữa không trung.

- Tôi thì có liên quan gì trong đó? - Mila hỏi. - Tại sao tôi bị lôi vào chuyện này?

- Tôi hoàn toàn không biết. Nhưng nếu cô muốn tự cứu mình, cô sẽ phải khám phá lý do đó.

Mila chỉ muốn cứu Alice.

- Cô có thắc mắc vì sao Enigma lại có cơ thể xăm đầy các con số hay không? - Pascal nói tiếp,

- Tôi đoán đó là một dạng bản đồ của Nơi khác .

- Đúng vậy. Thế cô có hiểu trò chơi vận hành như thế nào chưa?

- Ngay từ lần đầu tiên đến Nơi khác , tôi đã được xem một hiện trường án mạng... với Karl Anderson, tôi đã được cung cấp lời giải cho vụ án, nhưng chỉ để hiểu nó đã xảy ra như thế nào mà thôi. Ngược lại, sau khi tới phố Tàu, tôi đã phải tiến hành một cuộc điều tra đi từ những chi tiết đã khám phá tại Nơi khác , nhờ đó tôi đã lần ngược lại sự mất tích của một nữ sinh viên. Câu hỏi ẩn giấu trong từng màn chơi của tôi có liên quan với một tội ác ngoài đời thực. Mỗi khi giải xong, tôi được phép chuyển lên một màn chơi cấp độ cao hơn. Nhưng tôi không biết còn bao nhiêu cấp nữa.

- Người đàn ông đi cùng cô đã biết tất cả những điều đó?

- Vâng. Đó là một đồng nghiệp cũ của tôi.

- Cô biết có lẽ mình đã hại anh ta, đúng không?

Mila đã nghĩ tới điều đó, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Một năm trước, cô đã đột ngột cắt liên lạc với Simon Berish, trước khi xuất hiện trở lại trong cuộc sống của anh mà không đánh giá mối nguy hiểm mà chuyện đó gây ra.

Lẽ ra giờ này anh phải ở bên cạnh người phụ nữ thơm mùi huệ chuông và hoa nhài, thay vào đó anh đang tự hỏi em ở đâu và em có ổn không.

- Cô có nhận thấy thay đổi nào trong lần chơi gần đây nhất không? - Pascal hỏi. - Ý tôi là so với những lần trước đó...

Mila ngẫm nghĩ trong giây lát. Cô nhớ tới những tiếng nổ và cảnh một tòa nhà cao tầng tại trung tâm thành phố sụp đổ.

- Có người nào đó đang phá hủy thành phố.

- Quả vậy. - Pascal lắc đầu. - Không ổn rồi... không ổn chút nào.

- Ông có thể giải thích cho tôi được không?

- Sau khi chúng ta đến nơi. Giờ thì cô cần phải uống thuốc giải LHFD và nghỉ ngơi.

- Chúng ta đang đi đâu đây?

Tới một nơi an toàn.

Nơi an toàn là tàn tích bỏ không của thứ có lẽ từng là một ngôi nhà nông thôn. Pascal giúp Mila xuống xe và cô quan sát nó trong mưa. Phân nửa ngôi nhà đã bị cháy từ trước đó rất lâu.

Một lần nữa, người đàn ông giấu mặt lựa chọn một nơi từng xảy ra hỏa hoạn.

Pascal đưa cô vào trong nhà. Nước mưa tuôn xuống qua mái nhà bị sạt lở một phần.

Sau khi băng qua hai căn phòng có đồ đạc và sàn nhà cháy thành than, họ bước vào một căn phòng thứ ba còn lành lặn. Tại đây có một cái tủ áo, một chiếc giường và một ghế bành.

Pascal giúp Mila nằm xuống giường rồi đóng cửa phòng lại. Ông ta lấy ra một chai nước và đưa cho cô cùng với một viên niacine bốn miligram.

- Nó làm tôi buồn nôn. - Cô nói và đẩy tay ông ta ra.

Pascal đi mở tủ, lục lọi bên trong rồi quay lại cùng một cái chăn.

- Cô hãy đắp cái này cho ấm.

Mila kéo chăn qua vai, thầm mong nó giúp cô bớt run.

- Đỡ hơn chưa? - Ông ta hỏi.

- Rồi, cảm ơn ông.

Cô đã nghi ngờ Pascal, nhưng một lần nữa ông ta cứu mạng cô. Tại sao? Ngoài ra, ông ta có vẻ ân cần. Nhưng Mila đã quen với việc phải cảnh giác trước sự tử tế. Những con quái vật luôn tỏ ra tử tế , cô tự nhủ. Cô không được mất cảnh giác, cô chẳng biết tí gì về ông ta. Người đàn ông bệ vệ có đôi bàn chân bẹt nom có phần hơi buồn cười này là ai? Bộ com lê màu nâu nhàu nhĩ mà ông ta mặc từ đâu ra? Tại sao ông ta lại đeo cà vạt? Ai chăm lo cho ông ta? Có vẻ như ông ta sống một mình.

Pascal ngồi xuống ghế. Trong ánh sáng nhá nhem và tiếng ồn của cơn mưa được ngôi nhà cản bớt, những suy nghĩ của Mila thưa dần. Cô trông thấy người bạn bí hiểm của mình cởi bỏ chiếc mũ trùm màu đỏ. Từ chỗ đang nằm cô không thể trông rõ mặt ông ta được. Ông ta thừa biết điều đó.

- Chắc cô đang tự hỏi mình sẽ làm gì nếu có thể quay ngược thời gian...

Tôi sẽ không đưa Alice đến thế giới này.

- Dạo gần đây, tôi hay nghĩ ngợi. - Pascal bộc bạch.

Trong giọng nói của ông ta, Mila cảm nhận được sự mệt mỏi và chán nản.

- Con người có thể phát minh ra những thứ phi thường, không có giới hạn nào cho tài năng của họ. Nhưng thường thì những sáng tạo hay ho nhất rốt cuộc sẽ phản lại chúng ta... Hãy nghĩ đến Nơi khác mà xem: bất cứ điều gì không thể thay đổi mà cô đã làm hoặc đã gặp phải trong đời thực, trò chơi này trao cho cô cơ hội để sửa chữa nó.

- Ý ông là sao?

- Nếu một tai nạn nào đó khiến chúng ta không thể đi lại được nữa, chúng ta có thể làm được chuyện ấy tại Nơi khác . Những người thoát khỏi tình trạng hôn mê sẽ học lại cách sinh hoạt hoặc cách làm những việc thiết yếu. Lúc đầu Due được sử dụng như một trung tâm phục hồi chức năng để mang lại hy vọng cho các bệnh nhân.

Mila hiểu người đàn ông này đã từng trải qua một chuyện gì đó đau đớn trong quá khứ, đôi vai ông ta phải chịu gánh nặng lớn.

- Ông đang lo điều gì vậy, Pascal? Tại sao không nói toạc ra đi?

Người đàn ông đưa một bàn tay lên xoa đầu.

- Người ta vẫn nói rằng Internet là một cuộc cách mạng không thể thiếu. Nhưng chưa ai trù liệu cái giá mà chúng ta phải trả cho nó... Trước tiên, Internet không tự do như ta tưởng, nếu không thì tại sao tất cả chúng ta lại sử dụng cùng một công cụ tìm kiếm? Họ muốn chúng ta tìm thấy những thông tin như nhau, họ muốn đồng nhất hóa suy nghĩ của chúng ta mà ta không nhận ra... Kế đến, Internet không hề công bằng, nó rất chuyên chế. Làm gì có chuyện nó sửa chữa những bất công xã hội: trái lại, nó không quên và không tha thứ. Nếu tôi viết gì đó về cô, sẽ không ai có thể xóa được. Cho dù đó là một lời dối trá, nó vẫn sẽ tồn tại mãi mãi. Bất cứ ai cũng có thể sử dụng Internet như một vũ khí, và tệ nhất là họ biết mình sẽ không bị trừng phạt... Mọi người trút giận trên mạng, và chúng ta để cho họ thoải mái làm vậy. Cũng giống như hất bụi bẩn vào bên dưới tấm thảm. Mặc dù có vẻ nó rộng lớn mênh mông, Internet không thể chứa đựng mọi điều tồi tệ của chúng ta. Sớm muộn rồi tất cả những sự thù hận đó sẽ tìm được một nơi để thoát ra... Chúng ta đang sống trong một ảo tưởng rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ, chẳng hạn như chỉ cần ngồi một chỗ bấm điện thoại ta cũng mua sắm được đủ thứ trên đời. Nhưng chỉ cần một trận bão mặt trời mạnh hơn mọi lần, các thiết bị điện tử trên toàn cầu sẽ hư hỏng sau vài phút. Sẽ phải mất nhiều năm trời để khắc phục các thiệt hại, và trong khi chờ đợi, con người sẽ rơi trở lại vào thời Trung cổ...

Mila thấy ông ta phân tích rất chính xác. Và đáng ngại hơn, sự thật đó đang rành rành trước mắt mọi người, nhưng dường như không ai nhận ra nguy cơ thực sự.

- Tòa nhà chọc trời bị đổ sụp đó, cũng như những tiếng nổ mà cô đã nghe thấy...

Pascal bỏ lửng giữa chừng, như thể cảm thấy đau đớn nếu phải nói tiếp.

- Rồi sao? - Mila gặng hỏi.

- Ai đó đã đưa một con virus vào chương trình. Nơi khác đã bắt đầu tự hủy.

- Và ông không hài lòng vì điều đó?

- Cô không hiểu rồi. Due không chỉ là một thế giới song song, nó chính là chúng ta... Nếu trò chơi kết thúc, cái ác sẽ lan tràn trên đường phố như một điều không thể tránh khỏi.

Mila không chắc mình có cùng nhận định u ám như vậy.

- Ngoài ra, còn một hậu quả có liên quan trực tiếp đến cô. - Pascal nói tiếp. - Nếu như sự tồn tại của Nơi khác chấm dứt thì số phận con gái cô cũng vậy.

Mila chưa bao giờ hình dung được trò chơi có thể bị ngừng bởi một nguyên nhân nằm ngoài ý muốn của người chơi. Nếu vậy thì Alice sẽ ra sao? Cô sẽ tìm các thông tin cần thiết để giải cứu con bé ở đâu? Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng cô.

- Còn bao nhiêu thời gian nữa? - Mila hỏi.

- Tôi không biết, nhưng không nhiều. Cô phải tìm được con bé trước khi mọi thứ kết thúc, nếu không cô sẽ không bao giờ gặp lại con gái mình.

Trong cơn tuyệt vọng, Mila gắng gượng ngồi dậy. Nhưng người đàn ông lập tức đội mũ trùm vào và tiến đến ngăn cô lại.

- Cô không thể làm được gì trong tình trạng này. Đừng chỉ dựa vào bản năng của mình, hãy dùng cái đầu ấy...

- Tôi không thể chờ đợi được... Alice không thể chờ đợi. - Cô nói trong cơn chóng mặt.

- Có chứ. Cô cần phục hồi sức lực, vì đây là một trò chơi xảo trá.

- Tôi đã hứa đem đồ ăn Ấn Độ về cho con bé, rồi chúng tôi sẽ đi tìm con mèo thất lạc của nó.

- Tôi bị dị ứng mèo.

- Tôi biết.

Mila còn nhớ trong chuyến đi đầu tiên trên xe, Pascal đã hắt xì liên tục vì những sợi lông của Finz.

- Cô có tìm được chi tiết nào hữu ích trong lần chơi vừa rồi không?

Mila hồi tưởng lại bến cảng trong mưa, người mẹ đeo mạng đen, bố của con gái cô.

- Một con rắn màu lục. - Cô đáp.

- Có vậy thôi á?

- Nó được vẽ trên một lá bài tarot, nhưng trên những lá bài còn lại chỉ toàn là khuôn mặt của những người mất tích.

- Vậy thì sáng mai cô phải tìm hiểu ý nghĩa của con rắn và liên hệ nó với một vụ án cần giải quyết. - Pascal lại đưa viên thuốc cho Mila.

Lần này thì cô cầm lấy nó và uống luôn không ngần ngại.

- Khi tôi thức giấc thì ông sẽ không còn ở đây nữa, đúng không? - Cô hỏi, dù đã biết câu trả lời.

- Khi tôi nói với cô rằng, nếu có thể, tôi sẽ quay về quá khứ... Có lẽ tôi sẽ chỉ làm việc đó để chấm dứt tất cả chuyện này.

- Ý ông là ông sẽ tự sát?

- Ý tôi là khi đến một lúc chúng ta mất hết mọi thứ, thì việc tiếp tục chỉ là vô nghĩa. Người ta không tự sát vì đau đớn, nỗi đau nào rồi cũng sẽ trở nên có thể chịu đựng được. Người ta chấm dứt cuộc đời mình khi không còn sứ mạng nào nữa. Hiện tại sứ mạng của tôi vẫn còn, nhưng nó đã không được dự trù như thế, và nhất là, tôi đã không chọn nó.

Mila chưa hiểu ông ta đang ám chỉ điều gì, nhưng viên thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng, và cô cảm thấy mệt mỏi đến nỗi không muốn tìm hiểu thêm.

- Tôi đã thấy một đứa trẻ tại Nơi khác . - Cô nói trong lúc đôi mắt khép lại. - Dưới địa ngục không thể có trẻ con, ông có tin vậy không?

Cô nhận thấy Pascal lui lại một bước.

- Đứa trẻ nào?

- Nó mặc một chiếc áo thun màu đỏ, và nó đã cố cảnh báo tôi. Tôi đã nói chuyện với nó ở lần trước, khi đó nó chỉ là một giọng nói... Nhưng lần này, nó đã xuất hiện.

Một bóng hình thân thiện giữa những bóng ma đáng sợ, và chiếc áo thun có màu trùng với màu mũ trùm đầu của Pascal.

- Hãy quên đứa trẻ đó đi. - Ông ta ra lệnh cho cô.

Đi theo đi.

- Nhưng nó biết ông sẽ đến tìm tôi... Đó là một dấu hiệu. - Hai mí mắt của cô nặng trĩu.

Pascal quỳ xuống để nhìn vào trong mắt cô.

- Cô sẽ còn ăn đồ Ấn Độ, và cô sẽ tìm lại được con mèo chết tiệt đó... Nhưng nếu cô muốn gặp lại con gái lành lặn, thì đừng tin bất kỳ ai.

Cơn buồn ngủ đã chiếm lĩnh Mila.

- Kể cả ông? - Cô cố gắng nói.

- Tất cả chúng ta đều có một thế thân trong thế giới thực. - Pascal đáp.

« Lùi
Tiến »