Trong một số vụ án, kẻ giết người chọn cách bám theo sau, chặn đường trước mặt hoặc là vượt lên trước rồi quay lại đâm các mục tiêu. Công cụ giết người rất sắc bén, cách thức giết người đơn giản và hiệu quả. Khía cạnh này cho thấy kẻ giết người có thể đã làm công việc máy móc đơn giản hoặc công việc nặng nhọc, lao động chân tay, ngoài ra, có thể thấy sự lựa chọn mục tiêu của kẻ giết người tương đối ngẫu nhiên, miễn là người phụ nữ đi một mình vào giữa đêm, trẻ đẹp, hoặc mặc trang phục lộng lẫy, chỉ cần thời điểm phù hợp là có thể trở thành mục tiêu của kẻ giết người.
Tuy nhiên, có một vụ ngoại lệ, đó là vụ án thứ sáu, hung thủ ra tay cách vụ trước đó gần năm năm. Trong vụ này, hung thủ đã gây án trái ngược hoàn toàn với cách thức phạm tội trước đó. Nếu không so sánh đối chiếu vết dao đâm thì khó mà suy đoán vụ này có liên quan tới các vụ án trước. Khi phạm tội, hung thủ không chỉ tiếp xúc với nạn nhân mà còn lừa nạn nhân hoặc bắt cóc nạn nhân đến phòng nồi hơi bỏ hoang (nạn nhân sẽ không đến đó một mình vào giữa đêm, không có dấu vết kéo lê xung quanh), và sau khi sát hại còn có hành động ngược đãi xác chết. Nếu kẻ giết người đã “gác kiếm” biệt tăm trong năm năm, suy nghĩ của gã cũng đã chín chắn hơn và ham muốn cũng mãnh liệt hơn. Hành động điên rồ này có thể được giải thích, nhưng những tội ác sau đó lại quay về với lối đơn giản và hiệu quả như ban đầu, chỉ có vụ thứ sáu là bất thường.
Có nhân ắt có quả, có quả ắt có nhân, tại sao kẻ giết người hủy hoại dung nhan của cô ta? Tại sao lại làm nhục cơ quan sinh dục? Tại sao lại tước đi bộ ngực vốn là đặc trưng của phụ nữ? Chắc chắn là do xuất thân hoặc những trải nghiệm của nạn nhân. Rõ ràng là hung thủ biết rõ cô ta, họ có khả năng quen biết nhau.
Nạn nhân của vụ án này là Lưu Hân, chỉ mới 31 tuổi. Cô ta đã kết hôn và chồng tên là Phó Tiểu Ninh. Anh này có bằng chứng ngoại phạm tại thời điểm xảy ra vụ án. Hai vợ chồng sống ở khu vực giữa Ngô Gia Pha và Lưu Hân làm việc ở nhà máy khai thác than trước khi chết. Trong hồ sơ vụ án, không ghi chép chi tiết hơn về người này nên Hàn Ấn đành phải đến nhà máy than để tìm hiểu thêm.
Một số công nhân cùng làm trong nhà máy khai thác than đã nhận xét về Lưu Hân như sau: xinh đẹp, quyến rũ, đa tình, hay đong đưa, lả lơi, có mối quan hệ nhập nhằng với một số lãnh đạo trong nhà máy và vài người bất hảo trong xã hội. Nhưng khi được hỏi về các nhân vật cụ thể, thì họ không thể nói bất cứ điều gì, và khuyên Hàn Ấn nên tìm bạn thân của Lưu Hân – Trương Nam để hỏi.
Hàn Ấn sau đó tìm đến Trương Nam.
Trương Nam, khoảng 30 tuổi, dung mạo bình thường, chịu trách nhiệm đo lường kiểm tra trong phòng Đánh giá đo lường của nhà máy. Cô ta nói với Hàn Ấn, “Lưu Hân không như lời những người trong nhà máy đồn thổi. Cô ấy là người hoạt bát, thích ăn diện, ưa giao du, mê ca hát và nhảy nhót.”
“Cô ấy có nhân tình không?” Hàn Ấn hỏi.
“Tôi không biết có hay không.” Trương Nam lắc đầu. “Tôi đã theo cô ấy ra ngoài một vài lần. Mọi người chỉ uống rượu, hát và nhảy, không có hành động nào đi quá giới hạn.”
“Chồng cô ấy, Phó Tiểu Ninh có ý kiến gì về việc này không?” Hàn Ấn hỏi.
“Tất nhiên rồi.” Trương Nam nói chắc như đinh đóng cột, “Nhưng Lưu Hân chả quan tâm. Mối quan hệ của họ không được tốt. Cô ấy chê bai Tiểu Ninh hèn nhát bất tài, không có tiền đồ. Phó Tiểu Ninh thì chê cô ấy không chăm lo cho gia đình, cả ngày thác loạn bên ngoài. Hơn nữa Lưu Hân từng nói với tôi chuẩn bị li dị Tiểu Ninh và khi xảy ra chuyện, họ đã li thân được khá lâu.”
Hàn Ấn gặng hỏi thêm, “Phó Tiểu Ninh đang làm gì vậy?”
“Anh ấy mở một tiệm tạp hóa tại nhà.” Trương Nam nói.
---❊ ❖ ❊---
Tạm biệt Trương Nam, Hàn Ấn đã đến khu dân cư Ngô Gia Pha. Sau khi hỏi thăm, anh chẳng mấy khó khăn tìm thấy tiệm tạp hóa của Phó Tiểu Ninh. Tiệm tạp hóa gần một số hiện trường vụ án, điều đó khiến Hàn Ấn thấy càng cần phải nói chuyện với anh ta hơn.
Nếu chỉ xét về động cơ, Phó Tiểu Ninh đương nhiên bị nghi ngờ giết người, nhưng Ban Chuyên án đã điều tra cụ thể về anh ta từ trước và loại trừ mối nghi ngờ anh ta là kẻ thủ ác. Hàn Ấn chắc chắn tin vào sự phán đoán của Ban Chuyên án. Anh chỉ muốn lấy thêm thông tin từ chính miệng Tiểu Ninh. Lưu Hân thực sự có nhân tình không? Đặc biệt với những người đàn ông gần nơi cư trú của cô, có mối quan hệ nhập nhằng nào không?
Vấn đề Hàn Ấn đặt ra tất nhiên gây bối rối và khó xử cho một người làm chồng. Quả nhiên Phó Tiểu Ninh như bị xúc phạm, phẫn nộ vô cùng, bày tỏ: Mặc dù anh ta và Lưu Hân có nhiều vấn đề trong hôn nhân, nhưng Lưu Hân không có nhân tình bên ngoài.
Nhìn thái độ của Phó Tiểu Ninh thì anh ta không nói dối. Có lẽ Lưu Hân không có nhân tình thật, hoặc có lẽ chính Phó Tiểu Ninh cũng bị bưng bít. Tóm lại, người đàn ông này không cung cấp được manh mối quý giá nào, Hàn Ấn buộc phải rời đi.
Đi đến cửa, Hàn Ấn thấy có cái tủ kính cao tầm ngực, bày một số đồ hỗ trợ chuyện chăn gối bên trong, bèn quay lại, hỏi, “Anh bán cả những thứ này à, kinh doanh được chứ?”
“Cũng tạm, kinh doanh nhỏ lẻ ấy mà.” Thái độ của Phó Tiểu Ninh dịu lại, “Hay bị mất đồ lắm.”
“Sao anh không báo cảnh sát?” Hàn Ấn hỏi.
“Mấy thứ này chẳng đáng bao nhiêu, mất công mất sức làm gì. Kể cả có báo, Đồn Công an cũng chán chẳng thèm để ý.” Phó Tiểu Ninh nói.
Hàn Ấn giơ tay mở cửa, đi ra ngoài rồi bất chợt hỏi, “Anh hay mất cái gì?”
“Ồ, đó là thứ kéo dài ân ái và trì hoãn xuất tinh sớm, mỗi lần mất cũng không nhiều.” Phó Tiểu Ninh đi đằng sau anh, nói hờ hững, “Chỉ có vài đồng thôi, tôi cũng không biết tên khốn nào không có tiền mà cử vây vo mấy chuyện này.”
Có lẽ… không hẳn là không có tiền. Hắn không muốn người khác biết những ham muốn trong lòng mình, hoặc sợ người khác biết hắn yếu sinh lí, sẽ chế giễu… Hành vi này cho thấy khả năng ẩn nấp và lòng tự tôn cao ngút, liệu có gần với tâm lí của kẻ giết người? Không biết tại sao, lòng Hàn Ấn đột nhiên có cảm giác việc này có thể liên quan đến hung thủ giấu mặt ở thị trấn Thái Bình.
Anh dừng bước, quay lại cửa hàng. “Việc này cứ để cho tôi.” Vừa buông lời, anh móc điện thoại di động ra, gọi cho Ban Chuyên án, yêu cầu cử một nhân viên giám định đến để lấy dấu vân tay.
Ngay sau đó, giám định viên đã đến và trích xuất hơn một chục dấu vân tay trên kính của tủ hàng. Quay trở lại Trụ sở, sau khi so sánh đối chiếu, ngoại trừ của Phó Tiểu Ninh, chỉ có bốn dấu vân tay của nghi can không xác định. So với các nghi can đã bị Ban Chuyên án trước đó điều tra và để lại dấu vân tay, không có kết quả trùng khớp nào cả. Hàn Ấn yêu cầu nhân viên giám định tạm thời lưu trữ dấu vân tay để sử dụng sau.
---❊ ❖ ❊---
Sau nửa buổi điều tra, tình hình và mối quan hệ tình cảm của Lưu Hân vẫn còn khá mơ hồ, nhưng rõ ràng cô ta là một người phụ nữ lả lơi, khêu gợi trong mắt hầu hết mọi người. Hàn Ấn xem xét hành vi ngược đãi xác chết. Có hai lí do: Một là giữa hai người có qua lại trong cuộc sống thường nhật, ngược đãi xác chết xuất phát từ oán giận. Một lí do khác, có lẽ trong mắt của kẻ giết người, Lưu Hân xinh đẹp nhưng đong đưa, vừa khiến hắn coi thường, vừa tạo ra sức hút đối với hắn. Mà hắn biết rõ không thể có được người phụ nữ này, vì vậy hắn đã làm nhục và hủy hoại cô ta.
Có lẽ mọi việc mà kẻ giết người làm đều là “hủy hoại”!